Nhân gian bất tu tiên - Chương 931: Bức Họa Bình Minh: Linh Hồn Nhân Gian Bừng Sáng
Buổi sáng muộn nơi Thị Trấn An Bình luôn mang một vẻ tĩnh lặng riêng, khác hẳn với sự ồn ào vội vã của những thị trấn lớn hay sự tĩnh mịch u ám của các tiên sơn. Nắng vàng nhạt như dải lụa mềm mại, khẽ xuyên qua những tán cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế, đổ bóng lên con đường đá ong quen thuộc dẫn vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Gió heo may từ phương xa thổi về, mang theo hơi đất ẩm và mùi hương hoa dại man mác, len lỏi qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, làm xao động những trang giấy đã ngả màu thời gian.
Tạ Trần ngồi bên bậu cửa sổ, lưng tựa vào vách gỗ đã mài mòn, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm mảnh mai trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt. Trên tay hắn là một quyển sách cũ, bìa da đã bong tróc, chữ viết bên trong mờ nhòe theo năm tháng. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại không tập trung vào dòng chữ cổ xưa, mà lơ đãng nhìn ra ngoài phố. Trong đáy mắt sâu thẳm ấy, vẫn còn hằn sâu hình ảnh những chiếc đèn ‘Trí Quang Đăng’ rực rỡ, ấm áp, thắp sáng màn đêm An Bình cách đây không lâu – một minh chứng sống động cho sức sáng tạo phi thường của phàm nhân, không cần linh thạch, chẳng màng tiên pháp. Phát minh nhỏ bé của Cố Tiểu Ngư, một cô gái với vẻ ngoài bầu bĩnh nhưng trí tuệ lại sắc bén như dao cạo, đã thổi một luồng sinh khí mới vào cuộc sống thường nhật, xua đi bóng tối và cả những nỗi lo âu vô hình. Tạ Trần cảm thấy hài lòng, một sự hài lòng thâm trầm, không bộc lộ thành tiếng cười hay lời nói, chỉ là một nét dịu dàng rất khẽ lướt qua khóe môi. Hắn biết, đó không chỉ là ánh sáng vật lý, mà còn là ánh sáng của trí tuệ, ánh sáng của niềm hy vọng mà con người tự thắp lên cho chính mình.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi và thân hình gầy gò trong chiếc áo vải thô, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách lộn xộn trên kệ. Cậu bé đã quen với sự tĩnh lặng của Tạ Trần, nhưng cũng rất nhạy cảm với những biến động dù là nhỏ nhất trong tâm trạng của tiên sinh. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu, liếc nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu, một lời chỉ dẫn nào đó. Giữa không gian yên tĩnh chỉ có tiếng gió lùa và tiếng lật sách của Tiểu An, giọng nói trong trẻo của cậu bé bất chợt vang lên, phá vỡ sự trầm mặc.
“Thưa tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, tay vẫn giữ chặt một quyển kinh thư cũ kỹ, “con nghe nói Linh Nhi tỷ tỷ đã hoàn thành bức tranh lớn kia rồi. Mấy ngày nay, người trong trấn ai cũng háo hức muốn xem, bàn tán xôn xao lắm ạ.” Cậu bé dừng lại, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ hướng về Tạ Trần, chờ đợi một lời đáp. Tiểu An luôn tin rằng, tiên sinh của mình biết mọi chuyện, và mỗi lời tiên sinh nói ra đều chứa đựng một sự thâm sâu nào đó.
Tạ Trần không lập tức trả lời. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật. Ánh mắt hắn vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những con đường đá vẫn đang chứng kiến sự đổi thay của thời cuộc. Linh Nhi, một nghệ sĩ trẻ với tâm hồn nhạy cảm và đôi mắt sáng ngời, đã dành trọn thời gian và tâm huyết cho tác phẩm này. Tạ Trần biết, đó không chỉ là một bức tranh, mà là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng cho kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo đã suy yếu và phàm nhân bắt đầu tự định đoạt số phận của mình. Sự kiên trì, niềm đam mê và khả năng thấu cảm của Linh Nhi đã khiến Tạ Trần đặt nhiều kỳ vọng vào tác phẩm của nàng.
“Phải, đã đến lúc rồi,” Tạ Trần khẽ đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng chuông chùa ngân nga giữa không gian tĩnh mịch. Hắn không nói thêm, nhưng Tiểu An hiểu rằng đó là một sự chấp thuận, một sự xác nhận cho những gì cậu bé đã nghe ngóng được. Câu nói ngắn gọn ấy chứa đựng một sự thâm thúy, một ý nghĩa vượt xa những từ ngữ đơn thuần. “Đã đến lúc” không chỉ là thời điểm bức tranh được công bố, mà còn là thời điểm tư tưởng “Nhân Đạo” bừng nở, được khắc họa bằng những gam màu sống động, chân thực nhất.
Tạ Trần nhẹ nhàng gấp quyển sách lại, đặt nó lên chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian, nơi những vết mực cũ và dấu vết của bao đêm dài suy tư vẫn còn in hằn. Hắn đứng dậy, động tác chậm rãi, ung dung tự tại, như một làn gió thoảng qua. Thân hình gầy gò của hắn, vốn dĩ đã không mang vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, càng thêm phần thanh thoát. Hắn tiến đến bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm xuyên qua những mái nhà lợp ngói đỏ tươi, vươn tới đường chân trời, nơi Thành Vô Song vẫn còn ẩn hiện trong màn sương chiều. Thành phố ấy, từng là biểu tượng của quyền lực tiên môn, giờ đây đang dần trở thành một trung tâm mới, nơi các giá trị nhân sinh được trân trọng và lan tỏa. Tạ Trần biết, bức họa của Linh Nhi sẽ là một dấu ấn quan trọng, một ngọn hải đăng chỉ lối cho những tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa mới trong kỷ nguyên này. Hắn mỉm cười, một nụ cười chất chứa sự hy vọng và bình yên, như thể hắn đã nhìn thấy trước viễn cảnh tương lai mà mình đã âm thầm kiến tạo. Cuộc sống bình thường, dù không có tiên pháp thần thông, vẫn ẩn chứa những vẻ đẹp và sức mạnh vô tận. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, bằng chính trí tuệ và sự kiên trì của mình, đang từng bước kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
***
Buổi chiều tà, mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái nhà và con đường lát đá của Thị Trấn An Bình. Trời trong xanh, không một gợn mây, và một làn gió dịu nhẹ khẽ vuốt ve, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Quảng trường trung tâm, vốn dĩ đã là nơi tụ họp đông đúc, nay lại càng tấp nập hơn ngày thường. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt trên đường đá, và tiếng bước chân dồn dập của những người dân đang đổ về quảng trường, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của thị trấn. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong quyện với mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí rất đỗi nhân gian.
Ở giữa quảng trường, một bức tường lớn của tòa nhà trung tâm, vốn đã cũ kỹ và bạc màu theo năm tháng, nay được che phủ cẩn thận bằng một tấm vải lụa đỏ thắm. Tấm vải ấy rủ xuống như một tấm màn sân khấu khổng lồ, ẩn chứa một bí mật đang chờ được hé lộ, khiến không khí càng thêm phần hồi hộp và mong đợi. Xung quanh tấm màn đỏ, đám đông người dân An Bình đã tụ tập từ sớm, đứng chen chúc nhau, ánh mắt háo hức dán chặt vào bức tường. Có những cụ già tóc bạc phơ, lưng còng chống gậy; có những bà mẹ bế con nhỏ, chỉ trỏ; có cả những đứa trẻ tinh nghịch, cố gắng luồn lách qua đám đông để có được vị trí tốt nhất. Ai nấy đều mang một vẻ tò mò, xen lẫn niềm tự hào về cô gái trẻ Linh Nhi, người nghệ sĩ của Thị Trấn An Bình.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đứng lẫn vào đám đông, không quá nổi bật. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt trong đám đông, đọc vị những cảm xúc đang trỗi dậy. Tiểu An thì ngược lại, cậu bé không ngừng ngó nghiêng, vẻ mặt rạng rỡ đầy hiếu kỳ, thỉnh thoảng lại thì thầm hỏi Tạ Trần điều gì đó.
Bên cạnh họ, Lý Phong, một trí thức trẻ với ánh mắt sắc sảo và trang phục chỉnh tề, đang trò chuyện với Cố Tiểu Ngư. Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, tràn đầy sức sống, mái tóc tết hai bím nhỏ cài một bông hoa dại, mặc một chiếc váy vải thô màu xanh lam giản dị, nhưng toát lên vẻ tự tin và tràn đầy năng lượng.
“Bức họa này hẳn sẽ là một sự tổng hòa của những gì chúng ta đang kiến tạo,” Lý Phong nói, ánh mắt rạng rỡ của hắn phản chiếu sự háo hức. Hắn không chỉ là một trí thức, mà còn là một người nhiệt thành ủng hộ triết lý “Nhân Đạo”, luôn tìm kiếm những cách thức để lan tỏa nó. “Từ ánh sáng của trí tuệ, đến vẻ đẹp của lao động, tất cả đều sẽ được Linh Nhi khắc họa lên đó.”
Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hứng thú. “Tôi cũng mong chờ xem Linh Nhi tỷ tỷ sẽ tái hiện ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ như thế nào. Chắc chắn sẽ rất tuyệt vời! Nghệ thuật có cách riêng để chạm đến trái tim con người, và tôi tin tác phẩm của Linh Nhi sẽ làm được điều đó.” Nàng thầm nghĩ về những chiếc ‘Trí Quang Đăng’ của mình, về cách chúng đã mang lại ánh sáng cho từng mái nhà, và giờ đây, ánh sáng ấy sẽ được Linh Nhi biến thành những nét vẽ, những gam màu.
Lão Tôn, người thợ gốm với bàn tay chai sạn dính đất sét và vẻ mặt hiền từ, đứng lặng lẽ bên cạnh, lắng nghe câu chuyện của họ. Ông khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Cố Tiểu Ngư. “Mỗi nét vẽ, mỗi đường đất đều có linh hồn. Tôi tin cô bé sẽ làm được. Con bé có một trái tim thuần khiết và một đôi mắt biết nhìn thấu vẻ đẹp của cuộc sống thường nhật.” Lão Tôn nhớ lại những tác phẩm gốm sứ “Vũ Điệu Của Đất” của mình, nơi ông đã gửi gắm tình yêu dành cho cuộc sống phàm nhân, và ông tin Linh Nhi cũng sẽ làm được điều tương tự với hội họa. Ông cảm thấy một sự gắn kết mạnh mẽ giữa các loại hình nghệ thuật này, tất cả đều là tiếng lòng của nhân gian.
Không xa đó, Lão Gia Phủ, vị thương nhân béo tốt với bộ râu dài và trang phục sang trọng, cũng có mặt. Hắn đứng khoanh tay, ánh mắt đánh giá nhưng cũng đầy tò mò quét qua đám đông và tấm vải đỏ. Hắn đã từng muốn mời Lão Tôn mang gốm sứ đến Thành Vô Song, và giờ đây, hắn cũng không muốn bỏ lỡ sự kiện quan trọng này. Hắn là một người có tầm nhìn, không chỉ nhìn thấy giá trị vật chất mà còn nhận ra giá trị văn hóa và tiềm năng lan tỏa của những điều mới mẻ đang nảy nở ở Thị Trấn An Bình. “Hừm,” hắn khẽ nhủ thầm, “xem ra Thị Trấn An Bình này đang dần trở thành một nơi đáng chú ý. Những thứ này, dù không phải tiên pháp, nhưng lại có sức lay động lòng người không kém.”
Không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng, rồi bỗng chốc, một làn s��ng xôn xao chạy qua đám đông. Linh Nhi xuất hiện, từ một con hẻm nhỏ bên cạnh tòa nhà, bước ra giữa quảng trường. Nàng mặc một bộ y phục giản dị, tay áo vẫn còn vương vài vết màu vẽ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Gương mặt nàng hơi tái vì hồi hộp, nhưng đôi mắt sáng ngời lại ánh lên vẻ kiên định, pha lẫn chút tự hào của một nghệ sĩ sắp giới thiệu đứa con tinh thần của mình. Nàng hít một hơi thật sâu, nắm chặt một thanh tre dài, rồi từ từ, dứt khoát, dùng thanh tre gỡ tấm vải lụa đỏ thắm đang che phủ bức tường. Tiếng vải lụa xột xoạt nhẹ nhàng vang lên, thu hút mọi ánh nhìn, mọi hơi thở đều như ngừng lại, chờ đợi giây phút kỳ diệu. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ, nhưng ánh mắt hắn đã dán chặt vào bức tường, chuẩn bị đón nhận một vẻ đẹp mới của nhân gian.
***
Tấm vải lụa đỏ thắm từ từ hạ xuống, như một tấm màn nhung được kéo ra, để lộ ra một bức tranh tường khổng lồ, rực rỡ sắc màu, chiếm trọn một mặt tường cũ của tòa nhà trung tâm Thị Trấn An Bình. Khoảnh khắc ấy, quảng trường như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ thổi qua, và sau đó là những tiếng trầm trồ ngạc nhiên, những tiếng thở dài cảm thán của đám đông. Mùi sơn mới thoang thoảng quyện với mùi đất và hương hoa dại từ những góc phố lân cận, tạo nên một không khí trang nghiêm, xúc động, tràn đầy cảm hứng. Ánh nắng vàng dịu của buổi hoàng hôn đổ xuống, càng làm bức tranh thêm lung linh, sống động.
Bức tranh tường, mang tên ‘Bình Minh Nhân Gian’, không hề miêu tả các vị tiên thần uy nghi, hay những cảnh giới tu luyện hư ảo, cũng chẳng có những linh thú kỳ dị hay pháp bảo hào nhoáng. Thay vào đó, nó là một cảnh tượng sống động, chân thực đến ngỡ ngàng về chính Thị Trấn An Bình, về cuộc sống đời thường của những người phàm trần. Linh Nhi đã dùng tất cả tâm huyết và tài năng của mình để tái hiện lại vẻ đẹp giản dị, mộc mạc nhưng đầy sức sống của kỷ nguyên mới này.
Ở một góc bức tranh, những người thợ xây đang miệt mài dựng nhà, những khối đá được xếp chồng lên nhau một cách vững chãi, những thanh gỗ được bào nhẵn, mùi gỗ mới dường như bay ra từ bức họa. Nụ cười sảng khoái, giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, và những bàn tay chai sạn nhưng khéo léo của họ được khắc họa tỉ mỉ, đầy chân thực. Bên cạnh đó, những nông dân đang gặt lúa trên cánh đồng vàng óng, từng bó lúa chín trĩu bông được nâng niu, trân trọng, như thể họ đang thu hoạch chính thành quả lao động của mình. Gương mặt họ toát lên vẻ bình yên, mãn nguyện, không hề có chút ưu phiền về linh khí cạn kiệt hay Thiên Đạo suy tàn.
Ở một phần khác của bức tường, những học trò nhỏ tuổi, với ánh mắt trong veo và đầy tò mò, đang say mê bên trang sách dưới ánh đèn ‘Trí Quang Đăng’ rực rỡ. Ánh sáng vàng ấm áp từ chiếc đèn do Cố Tiểu Ngư phát minh, không chỉ thắp sáng từng trang sách mà còn thắp sáng những gương mặt non nớt, biểu tượng cho tri thức và tương lai của nhân loại. Bên cạnh họ, những nghệ nhân đang say sưa nặn gốm, chạm khắc, từng đường nét trên sản phẩm gốm sứ của họ đều chứa đựng sự tinh xảo và tâm hồn của người thợ. Có cả những ngư dân đang kéo lưới trên dòng sông lấp lánh, những người bán hàng rong tươi cười mời khách, và những đứa trẻ đang nô đùa trên con đường làng.
Trung tâm của bức tranh là một gia đình bình dị đang quây quần bên mâm cơm. Ánh đèn dầu (chắc chắn là ‘Trí Quang Đăng’) chiếu rọi, làm ấm áp không gian nhỏ hẹp. Người cha mỉm cười hiền hậu, người mẹ âu yếm nhìn con, và những đứa trẻ thì đang háo hức thưởng thức bữa ăn. Ánh mắt họ tràn đầy hạnh phúc, sự sẻ chia và tình yêu thương, một thứ hạnh phúc giản dị mà chân thực, không cần đến bất kỳ thần thông hay quyền năng siêu phàm nào. Phía xa, có hình ảnh ẩn dụ của những dòng sông uốn lượn, núi non hùng vĩ, mây trắng bồng bềnh, nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu nào của linh khí dồi dào, những vị tiên nhân phi thăng, hay những cảnh giới tu luyện thần bí. Tất cả chỉ là vẻ đẹp thuần túy của cuộc sống, sự sáng tạo không ngừng nghỉ của con người, và tình người ấm áp, bền chặt. Bức họa là một tuyên ngôn hùng hồn về khả năng tự cường của nhân loại, về một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy giá trị đích thực trong chính bản thân và cuộc sống thường nhật.
Linh Nhi đứng đó, giữa quảng trường, lặng lẽ đón nhận ánh mắt của mọi người. Gương mặt nàng vẫn còn vương chút mệt mỏi sau những ngày đêm miệt mài, nhưng đôi mắt nàng lại rạng rỡ, long lanh, phản chiếu niềm tự hào chân chính của một nghệ sĩ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Một người dân trong đám đông, một bà lão với mái tóc bạc phơ, bất chợt đưa tay lên lau khóe mắt, giọng nói nghẹn ngào: “Đây… đây chính là cuộc đời của chúng ta! Thật đẹp! Đẹp hơn bất kỳ tiên cảnh nào ta từng nghe kể!” Tiếng bà lão như mở đầu cho những cảm xúc vỡ òa.
Lý Phong, ánh mắt rạng rỡ, không giấu nổi sự xúc động, vỗ nhẹ vào vai Cố Tiểu Ngư: “Đây chính là ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’! Không cần tiên thần, con người vẫn có thể tạo nên kỳ tích! Linh Nhi đã dùng nét cọ để khẳng định điều đó!” Hắn biết, đây không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một ngọn đuốc thắp sáng tinh thần “Nhân Đạo”, giúp con người nhận ra giá trị của chính mình.
Lão Gia Phủ, người vốn dĩ hống hách và chỉ quan tâm đến lợi nhuận, lúc này cũng không khỏi gật gù liên tục. Ánh mắt hắn không còn vẻ đánh giá đơn thuần, mà thay vào đó là sự thán phục. “Giá trị này… vô giá. Nó sẽ lan tỏa khắp nơi. Một bức tranh tường có thể thay đổi cách nhìn của biết bao nhiêu người. Ta đã nhìn thấy một cơ hội lớn, không chỉ về tiền tài, mà là về một sự chuyển mình của cả một kỷ nguyên!”
Tạ Trần, vẫn đứng lặng lẽ trong đám đông, khẽ mỉm cười. Một nụ cười chỉ đủ cho Tiểu An đứng bên cạnh thấy, nhưng lại chất chứa bao nhiêu ý nghĩa. Hắn khẽ thì thầm vào tai Tiểu An, giọng nói trầm tĩnh, như một lời đúc kết: “Nghệ thuật… là tiếng lòng của nhân gian. Nó không cần lời nói, không cần phép thuật, nhưng lại có sức mạnh lay động vạn vật.” Tiểu An nhìn lên tiên sinh, rồi lại nhìn bức tranh, trong lòng cậu bé dấy lên một sự thấu hiểu mới mẻ về thế giới này.
Tạ Trần khẽ gật đầu về phía Linh Nhi, một cái gật đầu vô thanh nhưng đầy ý nghĩa, như một lời công nhận, một sự khích lệ to lớn nhất. Linh Nhi, dù mệt mỏi nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt ấy, đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ, đầy hạnh phúc và biết ơn. Nàng biết, Tạ Trần đã hiểu được tất cả những gì nàng muốn truyền tải. Đám đông bắt đầu tiến lại gần bức tranh hơn, họ không chỉ trầm trồ ngắm nhìn, mà còn bắt đầu bàn tán sôi nổi, chỉ trỏ vào từng chi tiết, từng gương mặt, như thể đang tìm thấy chính mình, chính cuộc đời mình trong đó. Những câu chuyện bình dị của nhân gian, giờ đây, đã trở thành một tuyệt tác nghệ thuật, một biểu tượng cho một bình minh mới, nơi con người tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa của cuộc sống. Bức tranh tường ‘Bình Minh Nhân Gian’ của Linh Nhi sẽ trở thành một biểu tượng quan trọng, là nguồn cảm hứng cho nhiều nghệ sĩ và người dân khác trong việc xây dựng ‘Nhân Đạo’. Sự kiện này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi hơn từ bên ngoài Thị Trấn An Bình, đặc biệt là từ Thành Vô Song, tạo tiền đề cho việc đưa nghệ thuật ‘Nhân Đạo’ đến với tầng lớp khán giả lớn hơn. Việc các nhân vật như Cố Tiểu Ngư (khoa học) và Lão Tôn (thủ công) cùng tán thưởng bức tranh của Linh Nhi (hội họa) cho thấy sự hội tụ và phát triển đa dạng của các lĩnh vực dưới ánh sáng của ‘Nhân Đạo’, chứng minh tiềm năng vô hạn của con người khi không còn dựa vào tu tiên. Tạ Trần biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình mà mỗi bước đi đều do chính con người tự mình định đoạt.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.