Nhân gian bất tu tiên - Chương 930: Vũ Điệu Của Đất: Hồn Gốm Vươn Xa
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, điểm xuyết lên những vệt màu còn vương trên bức tường đá cũ kỹ, nơi tác phẩm của Linh Nhi đang dần hiển lộ hình hài cuối cùng. Mùi sơn mới vương vấn trong không khí, hòa lẫn với hương đất ẩm và mùi hoa dại thanh khiết, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác êm đềm. Quảng trường Thị Trấn An Bình, vốn dĩ đã nhộn nhịp, giờ đây lại càng thêm phần rộn ràng bởi những câu chuyện phiếm về “Trí Quang Đăng” của Cố Tiểu Ngư và bức tranh tường vĩ đại đang dần hoàn thiện. Người ta nói về ánh sáng mới, về những ý tưởng mới, về một tương lai đang mở ra ngay trước mắt.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An bước đi chậm rãi trên con phố chính, nơi những ngôi nhà gỗ và gạch san sát nhau, quán trọ và cửa hàng tấp nập khách ra vào. Không khí ở đây mang một vẻ nhộn nhịp vừa phải, ồn ào mà vẫn giữ được nét yên bình đặc trưng của một thị trấn đã tìm thấy sự cân bằng trong kỷ nguyên không còn tiên pháp. Tiếng rao hàng ngọt ngào của cô hàng bánh, tiếng lộc cộc của xe ngựa chở hàng, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ sớm, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc đời thường, an nhiên.
Tiểu An, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói non nớt nhưng đầy vẻ hân hoan: “Tiên sinh, đèn của Tiểu Ngư quả là kỳ diệu, giờ đây đêm đến cũng sáng như ngày! Đệ tử nghe nói, có người còn nói đêm nay họ sẽ đọc sách đến tận khuya mà không sợ tốn dầu.” Cậu bé vung tay, nét mặt đầy vẻ thán phục, như thể chính mình vừa chứng kiến một phép màu.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những gương mặt phàm nhân đang rạng rỡ niềm vui, qua những cửa hàng đã treo thêm vài chiếc “Trí Quang Đăng” nhỏ, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu ấm áp ngay cả dưới nắng ban mai. Cái ánh sáng ấy, không rực rỡ như linh quang của tiên thuật, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thực, gần gũi, là minh chứng cho trí tuệ con người. “Đúng vậy,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh như dòng suối ngầm, “Trí tuệ con người, dù nhỏ bé, cũng có thể thắp sáng cả một kỷ nguyên. Ánh sáng này không đến từ trời cao, không phụ thuộc vào linh khí cạn kiệt, mà đến từ chính khả năng suy nghĩ, tìm tòi của mỗi cá nhân. Nó là một loại ánh sáng khác, một loại lửa thiêng được nhen nhóm từ chính nhân gian.”
Tiểu An nghiêng đầu, dường như đang cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của tiên sinh. “Thắp sáng cả một kỷ nguyên sao, tiên sinh? Nó chỉ là một chiếc đèn thôi mà.”
Tạ Trần dừng lại bên một gốc cây cổ thụ rợp bóng mát, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi. “Chiếc đèn ấy, Tiểu An, không chỉ soi sáng bóng tối vật chất. Nó soi sáng tâm trí con người, khơi gợi niềm tin vào khả năng của chính mình. Khi mỗi người nhận ra rằng mình có thể tự mình tạo ra sự tiện nghi, sự tiến bộ, không cần cầu cạnh thần tiên, không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên, đó chính là lúc một kỷ nguyên mới thực sự bắt đầu. Kỷ nguyên mà con người là trung tâm, là chủ thể của mọi sự sáng tạo và đổi thay. Nó phá bỏ cái chấp niệm về sự yếu đuối, về sự phụ thuộc vào Thiên Đạo đã tồn tại hàng vạn năm.”
Tiểu An gật gù, dù chưa thể lý giải hết được, nhưng cậu cảm nhận được một sự vĩ đại nào đó trong những lời này. Cậu nhìn những người dân đang qua lại, ai nấy đều mang vẻ mặt rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Không còn những ánh mắt lo âu, cầu khẩn như những năm Thiên Đạo còn suy yếu mà chưa hoàn toàn tan rã. Không còn sự nặng nề của định mệnh, của số phận an bài. Giờ đây, chỉ có sự tự do và niềm tin vào tương lai.
Tạ Trần tiếp tục bước đi, bàn tay gầy gò khẽ vuốt lên mái tóc mềm của Tiểu An. Trong lòng hắn, một niềm vui thầm lặng trỗi dậy. Hắn không cần được ca tụng, không cần được tôn vinh. Chỉ cần nhìn thấy những hạt giống "Nhân Đạo" mà hắn đã âm thầm gieo trồng đang nảy mầm, đơm hoa kết trái trong từng ngóc ngách của cuộc sống phàm nhân, như vậy là đủ. Những phát minh nhỏ bé như "Trí Quang Đăng", những tác phẩm nghệ thuật như bức tranh tường của Linh Nhi, tất cả đều là những minh chứng sống động cho khả năng vô hạn của con người khi được giải thoát khỏi gông cùm của "tiên" và "phàm". Chúng là những viên gạch đầu tiên, kiến tạo nên nền móng vững chắc cho một nền văn minh mới, nơi "mất người" không còn là nỗi sợ hãi, mà "sống một đời bình thường" lại trở thành một lý tưởng cao đẹp.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất trời, của cuộc sống. Trong cái không khí trong lành, tinh khiết này, hắn cảm thấy tâm hồn mình thực sự an lạc. Hắn không còn phải đối mặt với những âm mưu thâm độc của Thiên Đạo, không còn phải lo toan về số mệnh của cả thế giới. Giờ đây, hắn chỉ là một phàm nhân, cùng với Tiểu An, bước đi trên con đường đá lát quen thuộc, hướng về phía xưởng gốm của Lão Tôn, nơi một hình thức nghệ thuật khác, cũng đang lặng lẽ góp phần vào bản hùng ca của kỷ nguyên mới. Hắn biết, đó không chỉ là gốm, ��ó là hồn đất, là tâm phàm, là một phần của "Nhân Đạo" đang vươn mình.
***
Rời xa sự ồn ào vừa phải của phố chợ, Tạ Trần và Tiểu An bước vào một không gian khác, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, nơi sự tĩnh lặng được dệt nên từ những âm thanh rất riêng. Xưởng gốm của Lão Tôn nằm khuất sau một con hẻm nhỏ, bao bọc bởi những bức tường đất nung đã ngả màu thời gian, toát lên vẻ cổ kính và trầm mặc. Ngay khi cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ mở ra, một mùi hương đặc trưng lập tức ập vào khứu giác: mùi đất sét ẩm ướt, pha lẫn mùi gỗ cháy thoang thoảng từ lò nung đặt ở một góc xa, cùng với chút hương trà thoang thoảng dịu nhẹ từ chén trà xanh còn nghi ngút khói. Đó là mùi của sự lao động, của nghệ thuật, của tâm huyết con người.
Bên trong xưởng, không gian khá rộng rãi, với ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ nhỏ rọi vào, làm nổi bật những giá gốm xếp chồng lên nhau, trưng bày vô số tác phẩm lớn nhỏ. Không khí ở đây yên tĩnh, tập trung, nhưng lại tràn đầy sự sáng tạo và đam mê. Tiếng bánh xe quay đều đều, nhẹ nhàng như một điệu ru, tiếng gõ nhẹ của dụng cụ chạm khắc kim loại trên đất sét khô, tất cả tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng, như hơi thở của một sinh linh đang thành hình.
Lý Phong, vị học giả với vẻ mặt thường trực suy tư và bộ áo dài nho nhã, đang đứng giữa xưởng, cùng với Lão Gia Phủ, thương nhân béo tốt với chòm râu dài đặc trưng và vẻ ngoài hống hách thường thấy, nhưng hôm nay lại mang theo một ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và tán thưởng. Xung quanh họ còn có một vài thương nhân khác, ăn vận sang trọng hơn người dân thường, đang vây quanh những tác phẩm gốm sứ mới được trưng bày trên các bệ gỗ.
Lão Tôn, với đôi bàn tay chai sạn dính đầy đất sét, vẻ mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ, đang miệt mài bên chiếc bàn xoay, vuốt ve một chiếc bình gốm chưa hoàn thành. Từng động tác của lão đều toát lên sự điêu luyện, thuần thục, như thể đất sét dưới tay lão không chỉ là vật vô tri mà còn là một phần linh hồn, đang được lão thổi vào sự sống.
Lý Phong, sau khi chiêm ngưỡng một bức phù điêu gốm tinh xảo khắc họa cảnh làng quê An Bình trù phú, với những người nông dân đang gặt lúa, những con sông uốn lượn và đàn trâu thong dong gặm cỏ, không khỏi thốt lên: “Lão Tôn, những tác phẩm này của ông thực sự đã chạm đến hồn người! Chúng không chỉ là gốm, mà là những câu chuyện về Nhân Đạo, về cuộc sống, về sự kiên cường của phàm nhân. Mỗi đường nét, mỗi chi tiết đều toát lên vẻ bình dị nhưng đầy sức sống, một vẻ đẹp mà linh khí cao siêu cũng khó lòng tái hiện.” Hắn cảm nhận được một luồng tư tưởng quen thuộc, một sự cộng hưởng sâu sắc với bài luận vô danh đã từng làm xao động giới trí thức.
Lão Gia Phủ, vốn chỉ quen với những món đồ quý hiếm, những linh khí được cường hóa bằng tiên lực, cũng không thể che giấu sự ấn tượng. Hắn xoa cằm, chòm râu dài khẽ rung theo từng cử động. “Sự tinh xảo này, không thua kém bất kỳ tiên khí nào. Hơn nữa, nó mang một thứ sức sống, một thứ ‘khí’ rất riêng mà tiên khí không thể có. Tiên khí có thể cường đại, có thể diệu dụng, nhưng nó luôn thiếu đi cái ‘tâm’ của người phàm, thiếu đi sự ấm áp của bàn tay con người. Những tác phẩm này của Lão Tôn, nó kể một câu chuyện, nó chứa đựng một linh hồn.” Ánh mắt hắn lướt qua một chiếc chén trà men ngọc bích, trên đó khắc họa những đám mây trôi lững lờ và một cánh chim nhỏ đang tự do bay lượn, đơn giản nhưng lại gợi lên cảm giác về sự bao la và tự tại.
Lão Tôn ngừng tay, ngẩng đầu lên, vẻ mặt hiền từ, pha chút ngại ngùng. Lão lau vội bàn tay dính đất sét vào chiếc tạp dề cũ kỹ, rồi khẽ cúi đầu. “Chỉ là đất và nước, cùng chút tâm huyết phàm nhân thôi, có gì đáng nói. Lão phu chỉ muốn dùng đôi tay này, dùng những thứ bình dị nhất của nhân gian, để khắc họa nên những điều mắt thấy tai nghe, những cảm xúc mà mình cảm nhận được.” Giọng lão trầm ấm, chất phác, không chút khoa trương. Lão chỉ vào một bức tượng nhỏ hình một đứa trẻ đang nô đùa bên bờ sông, gương mặt rạng rỡ niềm vui. “Đây là Tiểu Cẩu, thằng bé vẫn hay chạy qua xưởng mỗi buổi chiều. Còn đây là bà cụ bán rau ở đầu làng, bà ấy có một nụ cười rất ấm áp.”
Tạ Trần, đứng lặng lẽ ở một góc khuất, cùng với Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm của hắn thấu thị mọi vẻ đẹp và ý nghĩa ẩn chứa trong từng tác phẩm. Hắn nhìn thấy không chỉ là đất nung, mà là linh hồn của nhân gian, là những mảnh ghép của cuộc sống bình thường, được những bàn tay khéo léo và trái tim chân thành của Lão Tôn thổi hồn. Những tác phẩm này, dù không mang linh lực, không có khả năng phi phàm, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người, khơi gợi sự đồng cảm, sự trân trọng đối với những giá trị cơ bản của cuộc sống. Đó chính là tinh hoa của "Nhân Đạo", không cần phải vĩ đại, chỉ cần chân thực và sâu sắc.
Tiểu An cũng chăm chú nhìn những tác phẩm gốm sứ. Cậu bé chưa hiểu được hết những triết lý sâu xa, nhưng cậu cảm nhận được một sự ấm áp, một sự sống động tỏa ra từ chúng. Những con vật ngộ nghĩnh, những hình ảnh con người lao động hăng say, những cảnh vật thiên nhiên tươi đẹp, tất cả đều khiến cậu bé cảm thấy gần gũi, thân thương. Cậu kéo nhẹ vạt áo của Tạ Trần, thì thầm: “Tiên sinh, con thấy những tác phẩm này rất đẹp. Chúng có vẻ như… đang thở vậy.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. “Con nói đúng, Tiểu An. Bởi vì chúng được tạo ra từ hơi thở của cuộc sống, từ tâm huyết của con người. Đó là thứ sức mạnh bền bỉ nhất, chân thật nhất.” Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc. Những giá trị mà hắn đã cố gắng gìn giữ và truyền bá, giờ đây đang tự thân nảy nở, tự thân lan tỏa, qua mọi hình thức nghệ thuật, qua mọi lĩnh vực của đời sống.
***
Tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng bánh xe quay nhẹ nhàng tiếp tục vang vọng trong xưởng gốm của Lão Tôn, hòa cùng mùi đất sét và hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hào hứng và đầy mong đợi. Sau khi chiêm ngưỡng kỹ lưỡng từng tác phẩm, từ những chiếc bình hoa men sứ tinh xảo khắc họa những cánh đồng lúa chín vàng ươm, đến những bức tượng nhỏ mô tả cảnh mẹ địu con lên nương, hay những đĩa gốm vẽ hình ngôi làng An Bình yên bình dưới ánh trăng, Lão Gia Phủ, với vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự khâm phục sâu sắc, bước đến gần Lão Tôn.
Hắn hít một hơi thật sâu, chòm râu dài khẽ đung đưa, rồi cất giọng nói rõ ràng, vang vọng khắp xưởng, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. “Lão Tôn,” hắn nói, “Thành Vô Song đang tìm kiếm những tinh hoa của nhân gian để giới thiệu cho toàn cõi. Nơi đó không còn chỉ là trung tâm quyền lực của tu sĩ như trước, mà đã trở thành một biểu tượng mới, một nơi hội tụ của văn hóa, nghệ thuật, và trí tuệ phàm trần. Chúng tôi muốn tìm những tác phẩm thực sự có thể đại diện cho linh hồn của kỷ nguyên mới, những thứ không cần linh khí vẫn có thể lay động lòng người.” Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng tác phẩm, rồi dừng lại ở Lão Tôn. “Và quả thực, tác phẩm của Lão Tôn chính là thứ chúng tôi cần! Chúng không chỉ là gốm, mà là ‘Vũ Điệu Của Đất’, là tiếng nói của nhân gian, là minh chứng cho sự tồn tại và phát triển của con người dù Thiên Đạo đã suy tàn. Ngài có bằng lòng mang ‘Vũ Điệu Của Đất’ này đến đó không, để cả thiên hạ đều có thể chiêm ngưỡng và cảm nhận?”
Lời mời trịnh trọng của Lão Gia Phủ khiến Lão Tôn giật mình. Đôi tay lão vẫn còn dính đất sét, khẽ run lên. Từ trước đến nay, lão chỉ là một thợ gốm nhỏ bé ở Thị Trấn An Bình, làm việc cật lực để nuôi sống gia đình và thỏa mãn niềm đam mê. Việc tác phẩm của lão được Lý Phong hay vài thương nhân khác tán thưởng đã là một điều hiếm có. Giờ đây, lại có người muốn lão mang tác phẩm đến Thành Vô Song, một nơi mà trước kia chỉ dành cho những tu sĩ quyền quý hay các đại gia tộc giàu có, một nơi lão chưa từng dám mơ tới. Sự khiêm tốn bẩm sinh của lão trỗi dậy, pha lẫn chút ngại ngùng và bỡ ngỡ.
Lão Tôn ngập ngừng, nhìn quanh một lượt. Ánh mắt lão vô thức dừng lại ở Tạ Trần, người đang đứng lặng lẽ ở góc xưởng, như một cái bóng, nhưng lại mang một sự hiện hữu đầy mạnh mẽ. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm, khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô thanh nhưng đầy sức mạnh. Đó không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự khích lệ, một lời khẳng định về giá trị của những gì Lão Tôn đang làm, một lời nhắc nhở về ý nghĩa lớn lao của "Nhân Đạo".
Cái gật đầu ấy như một dòng suối mát lành, xoa dịu sự bối rối trong lòng Lão Tôn. Lão hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vững chãi của đất sét dưới tay, sự ấm áp của lửa lò trong tim. Một nụ cười hiền hậu, pha chút tự hào, nở trên gương mặt già nua. “Nếu vậy, lão phu xin vâng lời,” lão đáp, giọng nói tuy vẫn còn chút dè dặt nhưng đã tràn đầy sự kiên định. “Mong rằng những thứ đất vụn này, những câu chuyện bình dị của nhân gian, có thể làm phong phú thêm cho cuộc đời, cho những người đang tìm kiếm ý nghĩa mới trong kỷ nguyên này. Nó không phải là tiên pháp, không phải là linh khí, nhưng nó là tâm huyết của phàm nhân, là 'Nhân Đạo'.”
Lão Gia Phủ vui mừng khôn xiết, vỗ tay một tiếng rõ rệt. “Tốt lắm! Tốt lắm! Lão Tôn thật sự có một tấm lòng cao thượng! Chúng tôi sẽ sắp xếp mọi chuyện chu đáo. Chuyến đi đến Thành Vô Song s�� là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho riêng Lão Tôn, mà còn cho cả nền nghệ thuật ‘Nhân Đạo’ của Thị Trấn An Bình này!” Hắn bắt đầu sôi nổi bàn bạc chi tiết với các thương nhân khác về việc vận chuyển, trưng bày, và quảng bá các tác phẩm. Lý Phong cũng tiến lại gần, cúi đầu chúc mừng Lão Tôn, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ. Hắn biết, đây không chỉ là một sự kiện nghệ thuật, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong quá trình lan tỏa tư tưởng "Nhân Đạo", đưa nó từ một thị trấn nhỏ bé đến một trung tâm lớn hơn.
Tạ Trần và Tiểu An lặng lẽ rời đi, để lại Lão Tôn trong niềm hân hoan và chút bỡ ngỡ trước cơ hội lớn lao đang mở ra. Bước chân của họ nhẹ nhàng trên con đường đá, ánh nắng vàng của đầu giờ chiều trải dài trên lối đi. Tạ Trần biết, sự kiện trưng bày của Lão Tôn tại Thành Vô Song sẽ là một bước ngoặt lớn, đưa nghệ thuật “Nhân Đạo” và triết lý mà hắn đã âm thầm kiến tạo đến với một tầng lớp khán giả rộng lớn hơn, không chỉ giới hạn trong Thị Trấn An Bình.
Việc các thương nhân và trí thức từ Thành Vô Song chủ động tìm đến Thị Trấn An Bình, tìm kiếm những giá trị mới từ phàm nhân, cho thấy sự ảnh hưởng của “Nhân Đạo” đang dần lan rộng, tạo tiền đề cho những phát triển lớn hơn về văn hóa, khoa học trong kỷ nguyên mới. Thành Vô Song, nơi từng là biểu tượng của quyền lực tiên môn, giờ đây sẽ trở thành một trung tâm quan trọng cho sự phát triển của “Nhân Đạo”, nơi các giá trị nhân sinh được thể hiện qua nhiều hình thức khác nhau: nghệ thuật, khoa học, triết lý.
Sự thành công của Lão Tôn sẽ không chỉ mang lại danh tiếng cho bản thân lão, mà còn truyền cảm hứng cho nhiều nghệ nhân và người dân khác. Nó sẽ là một minh chứng hùng hồn rằng con người có thể tự mình tạo ra những giá trị vĩnh cửu, những tác phẩm lay động lòng người, không cần dựa dẫm vào linh khí hay tu tiên. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người, bằng chính trí tuệ và sự kiên trì của mình, đang từng bước kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi mỗi cá nhân đều có thể tìm thấy sự trọn vẹn và ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười chất chứa sự hy vọng và bình yên, nhìn về phía chân trời, nơi Thành Vô Song đang ẩn hiện trong màn sương chiều. Hắn biết, đó mới chỉ là khởi đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.