Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 929: Ánh Sáng Từ Trí Tuệ Phàm Trần

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một màu vàng dịu, nhưng đêm nay, sắc vàng ấy dường như càng thêm rạng rỡ, không chỉ bởi những chiếc đèn lồng quen thuộc mà còn bởi một thứ ánh sáng mới mẻ, đầy kinh ngạc. Tại quảng trường trung tâm, nơi bức tranh tường khổng lồ của Linh Nhi vẫn đang dần hoàn thiện, một đám đông hiếu kỳ vây quanh một cô gái trẻ. Đó là Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, tràn đầy sức sống. Mái tóc đen của nàng tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại đơn giản, nhưng lại toát lên vẻ tinh nghịch, năng động. Nàng vận một chiếc váy vải thô màu xanh lam, có lẽ là màu nàng thích, phù hợp với nước da ngăm đen do thường xuyên phơi mình dưới nắng gió, miệt mài với những thử nghiệm của mình.

Cố Tiểu Ngư đang say sưa trình bày phát minh mới nhất của nàng. Hàng chục chiếc đèn nhỏ bằng gốm sứ tinh xảo, được đặt cẩn thận trên một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, ổn định, không hề có khói hay mùi. Chúng không phải là đèn dầu, cũng chẳng phải là những pháp khí dựa vào linh thạch của các tu sĩ xưa kia. Chúng là 'Trí Quang Đăng', như lời nàng tự hào gọi. Người dân chen chúc xung quanh, xì xào bàn tán, ánh mắt vừa tò mò vừa hoài nghi, nhưng chủ yếu vẫn là kinh ngạc trước thứ ánh sáng lạ lùng này.

"Thưa bà con cô bác!" Giọng Cố Tiểu Ngư trong trẻo, nhanh nhẹn, vang vọng giữa quảng trường, át đi tiếng ồn ào của đám đông. Nàng giơ cao một chiếc đèn nhỏ, ánh sáng từ nó chiếu rọi gương mặt rạng rỡ của nàng, khiến đôi mắt nàng càng thêm long lanh. "Đây là Trí Quang Đăng! Không cần dầu, không cần linh thạch, thậm chí không cần bất kỳ loại pháp chú nào!" Nàng dừng lại một chút, để những lời mình nói có thời gian ngấm vào tâm trí mọi người. "Chỉ cần thêm một chút nước suối sạch mỗi tuần, nó có thể sáng bừng cả đêm dài! Hoàn toàn an toàn, tiết kiệm, và cực kỳ tiện lợi cho mọi nhà!"

Một ông lão râu bạc phe phẩy quạt, vẻ mặt đầy nghi hoặc. "Nước suối thôi ư? Làm sao có thể? Lão già này sống mấy chục năm, chưa từng thấy thứ ánh sáng nào không cần đến lửa hay linh khí mà lại tỏa sáng được như vậy."

Cố Tiểu Ngư mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh đèn trong tay nàng. "Ông lão à, đó chính là cái hay của nó! Con đã dành mấy năm trời để nghiên cứu, thử nghiệm vô số lần, kết hợp những khoáng chất đặc biệt từ lòng đất, cùng với một vài loại thực vật có khả năng tích trữ năng lượng ánh sáng. Chúng phản ứng với nước, tạo ra một nguồn năng lượng nhỏ, đủ để thắp sáng mà không cần đến những thứ xa xỉ kia." Nàng giải thích một cách nhiệt huyết, có chút ngây ngô khi cố gắng truyền tải những khái niệm phức tạp thành lời lẽ giản dị, đời thường cho những người dân chất phác. Nàng xoay chiếc đèn trong tay, rồi đặt nó xuống, rót một chút nước từ bình gốm nhỏ vào một lỗ nhỏ trên thân đèn. Ngay lập tức, ánh sáng dường như mạnh hơn một chút, lan tỏa sự ấm áp.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ, kéo nhẹ vạt áo Tạ Trần. Cậu bé gầy gò nhưng thông minh, luôn đi theo bên cạnh Tạ Trần, giờ đây không giấu nổi sự phấn khích. "Tiên sinh, thật kỳ diệu! Ánh sáng này còn sáng hơn cả dầu đèn của nhà con! Mà lại không có khói, không có mùi dầu khó chịu nữa!" Cậu bé thốt lên, đôi mắt không rời khỏi những chiếc đèn.

Tạ Trần vẫn đứng lẫn trong đám đông, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh đèn vàng ấm của 'Trí Quang Đăng' và những chiếc lồng đèn lấp lánh xung quanh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện ẩn hiện trên môi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng trong ánh mắt ấy chứa đựng một sự tán thưởng sâu sắc.

Một người phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền lành, thử chạm nhẹ vào chi��c đèn. "Ôi, không nóng chút nào! Ấm áp như hơi thở mùa xuân vậy." Nàng kêu lên đầy thích thú. Một người đàn ông khác, vẻ mặt khắc khổ vì cuộc sống mưu sinh, cẩn thận nhấc một chiếc đèn lên, đặt nó gần mắt, kiểm tra từng chi tiết. "Thật sự... không có cơ quan nào của pháp khí. Chỉ là gốm sứ và cái thứ vật chất bên trong này thôi ư?"

Cố Tiểu Ngư kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, giải thích cặn kẽ từng lợi ích của 'Trí Quang Đăng'. Nàng không chỉ bán một sản phẩm, nàng đang gieo một niềm tin, một khả năng mới cho cuộc sống. Người dân, từ chỗ hoài nghi, dần chuyển sang tò mò, rồi đến kinh ngạc và cuối cùng là sự thích thú, hoan hỉ. Họ thử chạm vào đèn, cảm nhận sự ấm áp dễ chịu mà không hề nóng bỏng. Những tiếng trầm trồ "Tuyệt vời!", "Thật là tiện lợi!", "Cuộc sống của chúng ta sẽ khác biết bao!" vang lên khắp quảng trường. Cố Tiểu Ngư, với sự nhiệt huyết của mình, đã thắp sáng không chỉ những chiếc đèn mà còn cả hy vọng trong lòng những người dân. Họ nhìn thấy một tương lai mà cuộc sống không còn phụ thuộc vào những nguồn năng lượng xa vời, mà được tạo ra từ chính bàn tay và trí tuệ của họ. Những hạt mầm 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đã gián tiếp gieo, giờ đây không chỉ nảy nở trong nghệ thuật của Linh Nhi, mà còn đơm hoa kết trái trong những phát minh thiết thực, giản dị nhưng mang lại giá trị to lớn cho đời sống thường nhật.

Đêm dần khuya, những tiếng rao hàng thưa thớt dần, và quảng trường An Bình cũng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng cùng với những 'Trí Quang Đăng' nhỏ bé đã được người dân mua về và thắp sáng trong nhà. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí càng thêm phần trầm mặc, ấm cúng. Một chiếc 'Trí Quang Đăng' nhỏ, do Tiểu An hào hứng mang về, giờ đây đã được đặt cẩn thận trên chiếc bàn gỗ sờn cũ, nơi Tạ Trần vẫn thường đọc sách. Ánh sáng vàng ấm của nó xua đi bóng tối, khiến không gian nhỏ hẹp thêm phần yên bình. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược từ những kệ sách cao vút hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng, quen thuộc. Bên ngoài, tiếng gió luồn qua khe cửa sổ khe khẽ, thi thoảng lẫn với tiếng côn trùng đêm kêu rỉ rả, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm khuya.

Thư Đồng Tiểu An, sau khi giúp Tạ Trần đóng cửa quán và sắp xếp lại vài cuốn sách, vẫn chưa hết phấn khích. Cậu bé ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây lại chất chứa đầy những câu hỏi. Cậu cẩn thận vuốt ve chiếc đèn, cảm nhận hơi ấm nhẹ nhàng từ nó.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy vì sự ngạc nhiên. "Vậy là con người không cần linh khí vẫn có thể tạo ra ánh sáng sao? Trước đây, con nghĩ chỉ có tiên thuật, hoặc ít nhất là dầu đèn đắt đỏ, mới làm được điều kỳ diệu như vậy. Con đã từng nghe các câu chuyện về tiên nhân có thể hô mưa gọi gió, biến đá thành vàng, nhưng chưa từng nghĩ rằng một vật nhỏ bé như thế này lại có thể mang đến ánh sáng cho cả một đêm dài, chỉ bằng nước suối."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách cổ đã sờn cũ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, n��i ánh sáng từ những 'Trí Quang Đăng' đã bắt đầu thắp sáng một vài góc phố lân cận, tạo thành những chấm vàng li ti trong màn đêm thăm thẳm. Trăng sáng vằng vặc trên cao, gió mát rượi thổi qua từng kẽ lá, mang theo hơi sương se lạnh của đêm khuya. Giọng nói của hắn trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng mỗi lời nói ra đều chứa đựng sự sâu sắc, khiến người nghe phải suy ngẫm.

"Đúng vậy, Tiểu An," Tạ Trần đáp, ánh mắt vẫn dõi ra ngoài xa xăm, như thể nhìn thấu qua cả bức màn đêm để thấy được những điều cốt lõi nhất. "Điều kỳ diệu không chỉ nằm ở linh khí. Linh khí, pháp thuật, chúng là những con đường mà con người từng cố gắng đi theo để đạt được sức mạnh, để thay đổi thế giới. Nhưng Trí Quang Đăng của Cố Tiểu Ngư lại là một loại kỳ diệu khác. Nó sinh ra từ trí tuệ của con người, từ sự quan sát tỉ mỉ, lòng kiên trì tìm tòi, không ngừng học hỏi từ thiên nhiên và các quy luật của nó. Đó cũng là một loại sức mạnh, thậm chí, nó còn thiết thực hơn, gần gũi hơn với cuộc sống của mỗi chúng ta."

Tiểu An chăm chú l���ng nghe, gương mặt cậu bé lộ vẻ ngẫm nghĩ, đôi môi mím chặt. Cậu bé đang cố gắng lĩnh hội những lời tiên sinh nói, cố gắng hiểu được sự khác biệt giữa hai loại "kỳ diệu" ấy.

Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu mang theo chút triết lý quen thuộc. "Khi Thiên Đạo vắng bóng, khi con đường thành tiên đã khép lại, con người buộc phải nhìn vào chính mình. Không còn con đường 'thành tiên' để tìm kiếm vĩnh hằng, họ sẽ tìm thấy giá trị trong việc 'làm người' trọn vẹn, sống một đời bình thường, nhưng không ngừng cải thiện cuộc sống đó. Họ sẽ dùng trí tuệ của mình để giải quyết những vấn đề của chính mình, để tạo ra tiện nghi, để mang lại hạnh phúc cho nhau. Và những phát minh như 'Trí Quang Đăng' của Cố Tiểu Ngư chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự trỗi dậy của 'Nhân Đạo' – con người tự tạo ra hạnh phúc, tiện nghi cho mình, không cần trông cậy vào bất kỳ thần linh hay thế lực siêu nhiên nào."

Hắn khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự tĩnh lặng của đêm khuya, sự ấm áp của ánh đèn. Trong tâm trí Tạ Trần, hắn thấy một tương lai rực rỡ, nơi không còn những cuộc tranh giành linh khí, không còn những chấp niệm về trường sinh bất tử, mà thay vào đó là sự phát triển không ngừng của trí tuệ con người, của những phát minh nhỏ bé nhưng ý nghĩa, từng bước kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ phàm trần sẽ là chìa khóa để con người dần hé mở những bí ẩn đó. Những phát minh nhỏ, thiết thực như 'Trí Quang Đăng' sẽ dần thay đổi hoàn toàn cách sống của con người, tạo nền tảng cho những tiến bộ lớn hơn trong tương lai, và Cố Tiểu Ngư, với sự nhiệt huyết và tài năng của mình, có thể sẽ trở thành một nhân vật quan trọng, tiên phong trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật của Kỷ nguyên Nhân Gian này.

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ ban mai trải vàng trên khắp Thị Trấn An Bình, mang theo không khí trong lành và một nguồn năng lượng mới. Tại quảng trường trung tâm, Linh Nhi vẫn đang miệt mài với bức tranh tường 'Nhân Gian Bất Tu Tiên' của mình. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt bức tường, hòa cùng tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây, tạo nên một âm thanh êm dịu, đầy tính nghệ thuật. Mùi sơn mới còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa dại thơm ngát từ những bụi cây ven đường. Bầu không khí nơi đây vừa sáng tạo, yên bình, lại vừa có chút tò mò từ những người qua lại.

Linh Nhi, trong bộ trang phục đơn giản còn vương vài vết màu vẽ, đứng trên giàn giáo, ánh mắt tập trung cao độ vào từng nét cọ. Đêm qua, nàng đã tận mắt chứng kiến buổi trình diễn của Cố Tiểu Ngư, và ánh sáng vàng ấm của 'Trí Quang Đăng' không chỉ chiếu rọi quảng trường mà còn thắp lên một ý tưởng mới mẻ, đầy sức sống trong tâm trí nàng. Nàng muốn không chỉ vẽ nên sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, không chỉ thể hiện tinh thần kiên cường của 'Nhân Đạo', mà còn phải đưa vào tác phẩm của mình sự rạng rỡ của trí tuệ phàm trần, khả năng sáng tạo không giới hạn của con người.

Lý Phong, vị học giả với vẻ mặt thường trực suy tư và bộ áo dài nho nhã, bước đến gần bức tường nghệ thuật. Hắn không khỏi trầm trồ trước sự tiến bộ của tác phẩm. Ánh mắt tinh anh của hắn không chỉ dừng lại ở những mảng màu sống động trên bức tranh, mà còn lướt qua những chiếc 'Trí Quang Đăng' nhỏ bé đã được lắp đặt ở vài góc quảng trường, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ ngay cả dưới ban ngày, như những viên ngọc ẩn mình.

"Linh Nhi cô nương," Lý Phong cất tiếng, giọng nói trầm ổn, đầy suy tư. Hắn ngước nhìn tác phẩm, rồi lại nhìn nàng. "Tác phẩm của cô ngày càng sống động, càng có hồn. Và quả thực, ánh sáng từ những 'Trí Quang Đăng' này cũng làm cho cảnh vật xung quanh trở nên khác lạ, có một vẻ đẹp rất riêng. Cô có thấy điều đó không?"

Linh Nhi ngừng cọ, lùi lại một bước, ngắm nhìn tổng thể bức tranh. Nàng khẽ thở dài, trong lòng đầy sự thỏa mãn nhưng cũng không kém phần trăn trở. "Vâng, Lý công tử. Đêm qua, khi Tiểu Ngư huynh trình diễn phát minh của mình, tôi chợt nhận ra rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là sự hòa hợp với thiên nhiên hay sự kiên cường của tinh thần, như tôi đã cố gắng khắc họa bấy lâu. Nó còn là sự sáng tạo không ngừng của trí tuệ con người, khả năng tự mình tạo ra những giá trị mới, những tiện nghi mới cho cuộc sống. Tôi muốn đưa ánh sáng của trí tuệ này, vẻ đẹp của những phát minh phàm trần này, vào bức tranh của mình, để tác phẩm không chỉ là một lời ca ngợi sự sống mà còn là một minh chứng cho sự tiến bộ." Nàng nói, giọng điệu tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng chất chứa sự sâu sắc của một nghệ sĩ đang tìm kiếm ý nghĩa.

Lý Phong gật gù, ánh mắt nhìn xa xăm, dường như đang hình dung về một tương lai rực rỡ hơn cho nhân loại. Hắn hiểu ý Linh Nhi. Sự kết hợp giữa các lĩnh vực như khoa học, nghệ thuật và triết lý sẽ tạo nên một nền văn minh 'Nhân Đạo' toàn diện và phong phú, đúng như những gì Tạ Trần đã gián tiếp gợi mở trong bài luận vô danh.

"Cô nương nói rất đúng," Lý Phong đáp lời, giọng nói mang theo sự khâm phục. "Sáng kiến của Cố Tiểu Ngư, cùng với tác phẩm của cô, đang thắp lên những ngọn lửa mới trong lòng người dân An Bình. Nó là một minh chứng hùng hồn cho thấy, dù không có tiên thần, dù Thiên Đạo đã suy tàn, chúng ta vẫn có thể tự mình xây dựng một thế giới tươi đẹp hơn, một cuộc sống trọn vẹn hơn. Con người không cần phải ngước nhìn lên cao để tìm kiếm ánh sáng, mà có thể tự mình thắp sáng con đường đi của mình bằng chính trí tuệ và sự kiên trì."

Linh Nhi mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Nàng nhúng cọ vào một hộp màu vàng tươi, sau đó chấm một vệt màu sáng rực lên bức tường, ngay cạnh một hình ảnh người nông dân đang gặt lúa, như muốn vẽ thêm một tia sáng mới vào cảnh vật, một ánh sáng của hy vọng và trí tuệ. Nàng biết, tác phẩm của mình giờ đây không chỉ là một bức tranh, mà là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng cho kỷ nguyên mới của nhân loại, nơi con người là trung tâm, là người kiến tạo nên vận mệnh của chính mình. Những hạt giống 'Nhân Đạo' đã được gieo, giờ đây đang nảy nở thành hoa trái, không chỉ trong tư duy, trong nghệ thuật, mà còn trong cả những phát minh thực tiễn, định hình một tương lai mà không ai ngờ tới, một tương lai của con người, do con người.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free