Nhân gian bất tu tiên - Chương 928: Nét Họa Của Linh Hồn: Giao Thoa Nhân Gian và Thiên Nhiên
Bầu trời Thị Trấn An Bình, sau một đêm trăng thanh gió mát, đã bừng sáng với những tia nắng vàng óng ả, trải dài trên mái ngói rêu phong và những con đường đá cuội đã sờn mòn theo dấu thời gian. Một buổi sáng muộn an bình, khi sương đêm đã tan hết, chỉ còn đọng lại vài giọt long lanh trên phiến lá xanh. Không khí mang theo mùi hương của bánh nướng mới ra lò từ các quán ăn ven đường, xen lẫn mùi gỗ mục và đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Tiếng rao hàng của những người bán rau, tiếng lạch cạch của xe ngựa chở hàng từ các làng mạc lân cận, cùng tiếng bước chân rộn ràng của những người dân bắt đầu một ngày mới, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng, ồn ào vừa đủ để xua đi sự tĩnh mịch, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của thị trấn.
Tại quảng trường trung tâm, nơi đêm qua ngọn đèn lồng còn soi bóng một Linh Nhi say mê, giờ đây đã tề tựu một đám đông lớn hơn hẳn. Trên bức tường vách của tòa nhà công cộng, tác phẩm của nàng đã hiện rõ hình hài, không còn là những nét phác thảo đơn thuần. Linh Nhi, trong bộ trang phục đơn gi��n thường ngày, điểm xuyết những vệt màu khô trên tay áo và gò má, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, vẫn đứng trên giàn giáo tạm bợ, đôi mắt tinh anh rạng rỡ niềm say mê và nhiệt huyết. Cây cọ trong tay nàng thoăn thoắt lướt trên bề mặt tường, từng nét vẽ dứt khoát nhưng lại ẩn chứa sự mềm mại, linh hoạt đến lạ thường. Những con người bình dị, những cây cổ thụ vươn cao, dòng sông An Bình uốn lượn, những mái nhà tranh nép mình dưới sườn đồi, tất cả hòa quyện vào nhau một cách hài hòa đến kinh ngạc.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, đứng ngay dưới chân giàn giáo, ngẩng đầu nhìn lên với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Cậu bé thỉnh thoảng lại chỉ tay vào một chi tiết nào đó trên bức tranh, rồi quay sang thủ thỉ với những người xung quanh.
"Thật đẹp quá, Thư Đồng!" Một phụ nữ trung niên với chiếc giỏ tre trên tay, vừa đi chợ về, dừng lại thán phục. "Nàng Linh Nhi này, tài tình thật sự. Cứ như thổi hồn vào đá vậy!"
"Đúng vậy đó dì Mai!" Tiểu An đáp lời, giọng đầy tự hào, dù tác phẩm chẳng phải của cậu. "Dì xem, những con người này, họ không phải tiên nhân cưỡi mây đạp gió, cũng không phải anh hùng kiếm khách, nhưng sao con lại thấy họ sống động hơn cả những bức tranh tiên cảnh con từng xem trong sách cũ."
Lời của Tiểu An nhanh chóng nhận được sự đồng tình từ một số người. "Đúng là vậy!" Một người đàn ông trung niên, có vẻ là thợ mộc, râu ria lởm chởm, gật gù. "Nhìn người nông phu kia đang cúi mình gặt lúa, ta như thấy chính mình đang cần mẫn trên đồng. Còn người thợ rèn bên lò lửa, chẳng phải giống lão Trương đầu phố sao? Những nét vẽ này, nó kể câu chuyện của chính chúng ta."
Tuy nhiên, giữa đám đông vẫn có những tiếng thì thầm mang theo sự hoài nghi, phản ánh những tư tưởng đã ăn sâu bám rễ từ kỷ nguyên Thiên Đạo. "Bức tranh này đẹp thật, nhìn thấy mình trong đó," một người dân khác nói, nhưng lại kèm theo vẻ băn khoăn. "Nhưng sao lại vẽ người phàm mà không phải tiên nhân cưỡi mây? Chẳng phải những bức họa danh tiếng từ ngàn xưa đều khắc họa tiên giới uy nghiêm, thần thú phi phàm hay sao? Chỉ vẽ người phàm tục, liệu có đáng gọi là đại tác?"
Những câu hỏi đó, dù nhỏ, lại chạm đến một điểm cốt lõi trong tâm thức của những người đã từng sống dưới cái bóng của Thiên Đạo và sự khao khát thành tiên. Họ đã quen với việc ngưỡng vọng những thứ siêu phàm, và việc một nghệ nhân lại dành toàn bộ tài năng để tôn vinh cuộc sống phàm tục, dường như vẫn còn là một điều lạ lẫm, thậm chí là "lệch lạc" so với những giá trị cũ.
Từ một quán trà nhỏ ven đường, cách đám đông không xa, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Chén trà sứ trắng ngà, nghi ngút khói, làn hương dịu nhẹ của trà mạn lan tỏa trong không gian. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản thường ngày, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải thô cũ kỹ, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng, dõi theo từng chuyển động của Linh Nhi, từng phản ứng của đám đông. Hắn không nói gì, nhưng trong tâm trí, một dòng suy tư cuồn cuộn chảy.
"Con người, thiên nhiên... đó là cội nguồn của mọi giá trị," Tạ Trần thầm nhủ. "Nghệ thuật đã bắt đầu cất tiếng nói, một tiếng nói không còn vọng t��ởng đến những cõi tiên xa vời, mà trở về với chính cội rễ của sự sống." Hắn nhớ lại bài luận vô danh mình đã chấp bút, những dòng chữ về bản chất của hạnh phúc và ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến Thiên Đạo. Hắn đã gieo những hạt mầm tư tưởng, và giờ đây, chúng đang được Linh Nhi tưới tắm bằng những nét cọ đầy màu sắc, bằng thứ ngôn ngữ nghệ thuật mà mọi người đều có thể cảm nhận.
"Tiên sinh, cô Linh Nhi vẽ thật có hồn," Thư Đồng Tiểu An, sau một hồi quan sát, chạy đến bên Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự kinh ngạc. "Người nhìn xem, nét mặt của người nông dân kia thật chân thật, như thể họ đang thở, đang sống vậy! Con cảm thấy một niềm vui khó tả khi nhìn những con người ấy, dù họ chỉ đang làm những việc bình thường nhất."
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, không một chút biểu cảm thừa thãi trên khuôn mặt thanh tú. "Đó chính là cái hồn của nhân gian, Tiểu An," hắn nói, giọng điềm tĩnh, trầm ấm. "Cái hồn mà bấy lâu nay, người ta đã lãng quên, chỉ vì mải mê đuổi theo những thứ xa hoa, hư ảo. Hạnh phúc không phải là đặc quyền của thần tiên, mà là của tất cả những ai biết trân trọng cuộc sống bình thường, biết hòa mình vào vạn vật."
Tiểu An gật gù, dù chưa thể lý giải hết được chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được sự đúng đắn, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Tạ Trần lại đưa chén trà lên môi, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tranh đang dần thành hình. Hắn nhận thấy sự chuyển biến trong ánh mắt của nhiều người dân. Từ sự tò mò ban đầu, nhiều người đã bắt đầu nhìn thấy chính mình, thấy gia đình mình, thấy những giá trị mà họ đã từng coi là hiển nhiên. Những lời thì thầm ban đầu về "tiên nhân" dần ít đi, thay vào đó là những tiếng xuýt xoa, những lời khen ngợi về sự chân thực, về vẻ đẹp giản dị mà Linh Nhi đã khắc họa.
Tạ Trần biết, đó là một quá trình. Con đường thay đổi tư duy, dù đã có những hạt mầm được gieo, vẫn cần thời gian để đâm chồi, nảy lộc và kết trái. Nghệ thuật, với sức mạnh lay động lòng người, chính là một trong những phương tiện hiệu quả nhất để rút ngắn quá trình đó. Tác phẩm của Linh Nhi không chỉ là một bức tranh, mà là một tấm gương phản chiếu, giúp con người nhìn lại chính mình, nhìn lại nhân gian mà họ đang sống, và tìm thấy giá trị đích thực ngay trong những điều bình dị nhất. Nó là một lời khẳng định hùng hồn rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy yếu, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa và vẻ đẹp trong cuộc sống, không cần dựa dẫm vào bất kỳ thần linh hay tiên nhân nào. Cái "đài tưởng niệm" cho sự tự lực của con người mà hắn đã mường tượng, giờ đây đang dần hiện hữu dưới những nét cọ đầy sinh khí của Linh Nhi.
***
Trong ánh chiều tà buông nhẹ, đổ bóng dài trên những con đường mòn nhỏ uốn lượn, Linh Nhi bước sâu vào Rừng Thanh Phong. Không khí trong rừng mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ vươn cao, tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá rêu phong, và tiếng côn trùng vo ve không ngớt, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Đây đó, những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá dày đặc, tạo nên những vệt sáng vàng lung linh huyền ảo trên thảm thực vật xanh mướt. Linh Nhi mang theo cuốn sổ phác thảo đã sờn cũ và hộp bút chì, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ suy tư và khao khát tìm tòi, nhưng giờ đây, thay vì chỉ tìm kiếm cái đẹp thuần túy, nàng còn muốn tìm kiếm những triết lý sâu xa hơn về sự gắn kết giữa con người và vạn vật.
Nàng dừng chân bên một dòng suối nhỏ trong vắt, nước chảy róc rách qua những viên sỏi đủ màu. Nàng ngồi xuống một gốc cây đã đổ, lấy sổ và bút chì ra, bắt đầu phác họa hình ảnh những cây cổ thụ cao vút, thân cây phủ đầy rêu phong xanh biếc, cành lá sum suê vươn lên đón ánh sáng. Nàng vẽ những phiến đá lởm chởm, được thời gian và thiên nhiên bào mòn thành những hình thù kỳ dị, trên đó mọc lên những bụi cây nhỏ bé, khẳng khiu mà vẫn kiên cường. Từng nét vẽ của nàng không chỉ là tái hiện hình ảnh, mà còn là sự cảm nhận, sự thấu hiểu về sức sống bền bỉ của tự nhiên.
Đang say sưa với những phác thảo, nàng chợt nghe thấy tiếng rìu bổ củi đều đặn từ phía xa. Tiếng động ấy, không phải là sự xâm phạm, mà dường như hòa quyện vào bản nhạc của rừng. Linh Nhi tò mò, lần theo tiếng động và bắt gặp Ông Lão Tiều Phu. Ông lão ngồi nghỉ dưới một gốc cây đại thụ sừng sững, thân cây to lớn đến mức phải hai người ôm mới xuể. Bên cạnh ông là một đống củi vừa được đốn, xếp gọn gàng. Ông Lão Tiều Phu dáng người gầy gò, lưng hơi còng vì tuổi tác và công việc nặng nhọc, nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh, nụ cười hiền hậu, râu tóc bạc phơ như những sợi mây. Bộ quần áo tiều phu của ông tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ chất phác, an nhiên. Cây rìu gỗ cũ kỹ nằm gọn bên cạnh, như một người bạn đồng hành trung thành.
"Lão bá, người nghỉ tay một chút đi ạ," Linh Nhi khẽ nói, tiến lại gần, giọng nàng dịu dàng và đầy kính trọng. "Người ở đây đã bao lâu rồi? Chắc người hiểu rõ khu rừng này hơn bất kỳ ai."
Ông Lão Tiều Phu khẽ mở mắt, nụ cười hiền từ nở trên môi khi nhìn thấy Linh Nhi. "À, là tiểu cô nương họa sĩ. Ta nhận ra ngươi. Ngươi đang vẽ bức tranh lớn ở quảng trường đúng không? Đẹp lắm! Những nét vẽ của ngươi đầy sức sống, ta đã xem mấy bận rồi." Ông lão nói, giọng chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm. "Ta ư? Ta sống ở rìa rừng này đã gần tám mươi năm rồi. Rừng núi này, nó như nhà của ta, là bạn của ta vậy."
Linh Nhi ngồi xuống bên cạnh ông lão, mở cuốn sổ phác thảo ra, đôi mắt nàng ánh lên vẻ mong chờ. "Thưa lão bá, rừng núi này có ý nghĩa gì với người? Sao người có thể sống hòa hợp đến vậy, như thể người và rừng là một thể?" Nàng hỏi, giọng chất chứa sự tò mò và khao khát tri thức. "Con thấy người đốn củi, nhưng không hề phá hoại. Người lấy từ rừng, nhưng vẫn giữ cho rừng xanh tốt. Đó là một sự cân bằng mà con đang muốn thể hiện trong tác phẩm của mình."
Ông Lão Tiều Phu khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn xa xăm vào sâu thẳm khu rừng, như thể ông đang đọc được những câu chuyện ẩn giấu trong từng thân cây, từng phiến lá. "Hà cớ gì phải tách rời? Tiểu cô nương, con người ta hay thích phân chia mọi thứ, thích đặt ra ranh giới. Ranh giới giữa trời và đất, giữa tiên và phàm, giữa ta và người. Nhưng thật ra, vạn vật đều t��ơng thông. Ta là một phần của rừng, rừng là một phần của ta. Hơi thở của cây, tiếng suối, tiếng chim... chẳng phải đó là bản nhạc của sự sống sao? Con người có thể sống mà không cần trời cao ban phước, nhưng không thể sống mà không cần đất mẹ nuôi dưỡng, không cần hơi thở từ cỏ cây ban tặng. Đó là lẽ tự nhiên, là lẽ sống."
Ông lão ngừng một chút, đưa mắt nhìn Linh Nhi, như muốn xem nàng có thấu hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của mình hay không. "Mỗi cây củi ta đốn, không phải là sự tàn phá, mà là sự luân chuyển. Cây già cỗi nhường chỗ cho cây non. Ta lấy củi để giữ ấm, để nấu ăn, để mưu sinh. Đổi lại, ta chăm sóc rừng, ta không đốn những cây non, ta không đốt phá. Mỗi bước chân ta đi trong rừng, đều là thuận theo lẽ tự nhiên, thuận theo cái đạo của vạn vật. Đó là đạo của người phàm, đơn giản nhưng vĩnh cửu. Nó không cần phép thần thông, không cần tiên thuật, chỉ cần một trái tim biết cảm nhận và một đôi tay biết lao động, biết vun đắp."
Linh Nhi lắng nghe từng lời của Ông Lão Tiều Phu, như uống từng giọt cam lồ. Những lời lẽ giản dị, mộc mạc nhưng lại chứa đựng một đạo lý sâu xa, khớp với những gì nàng đã cảm nhận được từ bài luận vô danh của Tạ Trần, và từ chính cuộc sống ở Thị Trấn An Bình. Nàng nhận ra rằng, vẻ đẹp của nhân gian không chỉ nằm ở những hoạt động sinh hoạt của con người, mà còn ở sự hòa hợp tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Đó là một mối liên kết hữu cơ, nơi con người không đứng ngoài mà là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại của sự sống.
"Cái đạo của người phàm..." Linh Nhi thì thầm, ghi lại những dòng chữ đó vào cuốn sổ phác thảo. Những lời của Ông Lão Tiều Phu đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí nàng, giúp nàng hình dung rõ ràng hơn về bức tranh mà nàng đang vẽ. Nó không chỉ là bức tranh về cuộc sống thường nhật, mà còn là bức tranh về triết lý sống, về sự tồn tại có ý nghĩa mà không cần đến những khái niệm siêu nhiên. Nàng cảm thấy một nguồn cảm hứng dồi dào trỗi dậy, thôi thúc nàng trở lại quảng trường, để biến những lời thì thầm của rừng, của con người, thành những nét cọ đầy mãnh lực trên bức tường vô tri. Nàng muốn vẽ một thế giới mà con người và vạn vật hòa quyện, một thế giới không cần đến thần linh để tìm thấy giá trị, mà giá trị nằm ngay trong chính bản thân sự sống, sự tương tác, và sự cân bằng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời Thị Trấn An Bình, hắt những vệt nắng cuối cùng lên những mái nhà và con đường. Gió chiều mát lành thổi nhẹ, mang theo mùi hương của cỏ cây, của khói bếp và một chút mùi sơn mới từ quảng trường. Nguồn cảm hứng dồi dào từ chuyến đi vào Rừng Thanh Phong đã tiếp thêm năng lượng cho Linh Nhi. Nàng trở lại giàn giáo, cây cọ trong tay nàng nay như một phần kéo dài của linh hồn nàng, miệt mài thêm những chi tiết mới vào bức tranh tường.
Giờ đây, tác phẩm đã rõ ràng hơn rất nhiều. Không chỉ có những hình ảnh con người lao động, sinh hoạt, những ngọn núi, dòng sông, mà còn có sự tương tác sâu sắc giữa chúng. Linh Nhi đã thêm vào những bàn tay đang vun trồng những mầm cây non, những khuôn mặt đầy hy vọng ngước nhìn bầu trời trong xanh, những người phụ nữ đang thu hoạch dược liệu từ rừng, những ngư dân thả lưới trên sông An Bình. Nàng còn khắc họa cả hình ảnh những đứa trẻ đang chơi đùa bên bờ suối, những người già ngồi kể chuyện dưới gốc cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh sống động, tràn đầy sức sống và sự hòa hợp. Mỗi nét vẽ đều ẩn chứa những triết lý sâu sắc mà nàng đã học được từ Ông Lão Tiều Phu, từ bài luận vô danh, và từ chính cuộc sống mà nàng đã quan sát.
Tác phẩm của nàng, nay đã gần hoàn thiện những phần chính, thu hút một đám đông lớn hơn bao giờ hết. Không chỉ có những người dân hiếu kỳ, mà còn có cả Lý Phong, vị học giả với vẻ mặt thường trực suy tư, cùng với Thư Đồng Tiểu An và một số trí thức khác của Thị Trấn An Bình. Mọi người không còn xì xào bàn tán về việc tại sao không vẽ tiên nhân, mà thay vào đó là những cuộc thảo luận sôi nổi về ý nghĩa của bức tranh.
"Tuyệt diệu! Thật sự tuyệt diệu!" Lý Phong thốt lên, ánh mắt tinh anh dõi theo từng chi tiết trên bức tường. Trang phục nho nhã, cử chỉ điềm đạm, nhưng Lý Phong không giấu nổi sự phấn khích. Hắn quay sang những người xung quanh, giọng nói đầy suy tư. "Những nét vẽ này... Nó khiến ta liên tưởng đến những lời trong cuốn sách kia, cái cuốn sách mà chúng ta vẫn đang truyền tay nhau đọc. Sự sống, sự tồn tại, hạnh phúc của con người, không phải ở cõi tiên xa vời nào cả, mà ở ngay đây, giữa chúng ta, giữa thiên nhiên này. Thật là một sự giác ngộ!"
Một người dân trung niên, với khuôn mặt chất phác của người nông dân, gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Nhìn những con người này, họ không tu tiên, không có phép thuật, nhưng họ vẫn có một cuộc sống trọn vẹn, một cuộc sống đầy ý nghĩa. Họ lao động, họ yêu thương, họ gắn bó với đất đai, với dòng sông. Đó chẳng phải là hạnh phúc sao?"
Những lời ấy như một làn sóng, lan tỏa trong đám đông. Nhiều người bắt đầu nhìn bức tranh với một ánh mắt khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Họ nhìn thấy niềm vui trong lao động, sự ấm áp trong tình thân, sự bình yên trong sự hòa hợp với tự nhiên. Họ nhận ra rằng, cái giá trị mà họ bấy lâu tìm kiếm ở những cõi xa xôi, thực ra lại nằm ngay trong tầm tay, ngay trong chính cuộc sống bình dị của họ.
Tạ Trần, vẫn đứng từ xa, ánh mắt tĩnh lặng quan sát mọi chuyện. Hắn không cần phải bước ra, không cần phải nói lời nào. Hắn biết, những hạt mầm tư tưởng mà hắn đã gieo, giờ đây đã thực sự đâm chồi nảy lộc, không chỉ trong tư duy, mà còn trong cả những nét cọ, những khúc ca, những tác phẩm nghệ thuật mà con người tạo ra. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện.
"Xem ra, những hạt mầm đã bắt đầu nảy nở, và nghệ thuật chính là dòng nước tưới mát cho chúng," Tạ Trần nói khẽ với Thư Đồng Tiểu An, người vẫn đứng cạnh hắn, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. Cậu bé gật đầu, hiểu rằng tiên sinh của mình đang nói về điều gì đó lớn lao hơn cả bức tranh.
Trên giàn giáo, Linh Nhi ngừng cọ, nàng lùi lại một bước, ngắm nhìn tổng thể tác phẩm của mình. Ánh hoàng hôn phản chiếu trên những vệt màu tươi sáng, khiến bức tranh như bừng lên sức sống. Trong khoảnh khắc ấy, nàng thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình nàng nghe thấy: "Ta muốn vẽ một thế giới mà con người và vạn vật hòa quyện, một thế giới không cần đến thần linh để tìm thấy giá trị, mà giá trị nằm ngay trong chính bản thân sự sống, sự tương tác, và sự cân bằng." Nàng đã tìm thấy con đường của mình, con đường nghệ thuật vị nhân sinh, con đường để truyền tải cái Đạo của người phàm.
Bức tranh của Linh Nhi, một "đài tưởng niệm" cho sự tự lực của con người, đã không chỉ lay động Thị Trấn An Bình mà còn bắt đầu lan tỏa những thông điệp sâu sắc về 'Nhân Đạo'. Sự kết hợp giữa triết lý (bài luận của Tạ Trần) và nghệ thuật (tác phẩm của Linh Nhi) đã tạo ra một phương tiện truyền bá tư tưởng 'Nhân Đạo' hiệu quả hơn, lay động cả trái tim và khối óc của người dân. Việc Linh Nhi đi sâu vào Rừng Thanh Phong và tương tác với Ông Lão Tiều Phu cho thấy sự gắn kết ngày càng sâu sắc của con người với thiên nhiên trong kỷ nguyên mới, không chỉ là khai thác mà còn là hòa hợp, tạo nên một sự cân bằng tinh tế. Sự quan tâm của Lý Phong và các trí thức khác cho thấy một làn sóng tư duy mới đang được hình thành, thách thức những định kiến cũ và mở đường cho một xã hội tri thức hơn, nơi những câu hỏi về ý nghĩa cuộc sống không còn bị che lấp bởi ảo vọng về sự bất tử.
Đêm dần buông, ánh đèn lồng lại được thắp sáng, nhưng giờ đây, chúng không chỉ soi sáng quảng trường mà còn soi sáng cả bức tranh vĩ đại của Linh Nhi, một biểu tượng mới cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi con người tìm thấy ý nghĩa và vẻ đẹp trong chính cuộc sống bình thường của mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.