Nhân gian bất tu tiên - Chương 934: Vẽ Nên Bình Minh: Họa Phẩm Linh Nhi Khai Triển Nhân Đạo
Bình minh vừa ló dạng, vương vãi những sợi nắng vàng nhạt qua kẽ lá, đánh thức Thị Trấn An Bình sau một đêm dài yên ắng. Không khí buổi sáng trong lành, phảng phất mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà gỗ đơn sơ, xen lẫn hương hoa dại từ những vạt cỏ ven đường. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng lộc cộc của xe ngựa chất đầy nông sản, và tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới đã tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thuộc.
Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, cánh cửa gỗ lim vẫn khép hờ, nhưng bên trong đã có những âm thanh sột soạt của việc sắp xếp hành lý. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi tựa vào bàn trà, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên trang sách cổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư đang bận rộn. Linh Nhi, với đôi tay khéo léo và ánh mắt vẫn còn vương chút lo âu, cẩn thận cuộn tròn bức phác thảo cuối cùng, buộc gọn bằng sợi dây lụa. Nàng mặc một bộ áo vải đơn giản, màu xanh nhạt, không chút cầu kỳ, nhưng toát lên vẻ thanh thoát của một nghệ nhân. Cố Tiểu Ngư, khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lanh lợi, thì thoăn thoắt sắp xếp đồ đạc, miệng không ngừng lẩm bẩm dặn dò Linh Nhi đủ điều. Nàng vận chiếc váy vải thô màu nâu quen thuộc, mái tóc đen tết hai bím nhỏ, trông thật hoạt bát.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, ngồi nép mình bên cạnh Tạ Trần, chăm chú nhìn hai người chuẩn bị. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, gương mặt hiện rõ vẻ lưu luyến và có cả chút tò mò về thế giới bên ngoài Thị Trấn An Bình mà cậu chưa từng đặt chân tới.
“Hành trang đã tề chỉnh rồi chứ, Linh Nhi?” Tạ Trần khẽ hỏi, giọng điềm tĩnh, trầm ấm, như một dòng suối mát chảy qua những lo toan.
Linh Nhi quay lại, đôi mắt ngước nhìn Tạ Trần, trong đó chứa đựng một nỗi niềm phức tạp. “Tề chỉnh rồi, tiên sinh. Nhưng… con vẫn còn lo lắng. Thành Vô Song khác xa An Bình… Liệu họ có hiểu được không? Liệu cái tinh thần mà con muốn gửi gắm qua ‘Bình Minh Nhân Gian’ có bị lạc lõng giữa sự phồn hoa, xa hoa đó không?” Nàng nói, giọng khẽ run, những ngón tay nắm chặt lại. Nỗi sợ tác phẩm bị biến chất, bị xem thường hoặc tệ hơn là bị lợi dụng, vẫn lẩn khuất trong tâm trí nàng.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Linh Nhi. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Đừng lo lắng về những lời đàm tiếu, Linh Nhi. Một tác phẩm chân chính sẽ tự tìm đường đến trái tim người xem, giống như hạt giống đã gieo xuống đất, dù có phải đối mặt với gió mưa thế nào, nó vẫn sẽ nảy mầm và phát triển, miễn là con giữ vững niềm tin vào nó, và vào chính mình.” Hắn nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian. “Giá trị của một tác phẩm không nằm ở ánh hào quang bên ngoài, mà ở hạt giống nó gieo vào lòng người. Nếu hạt giống ấy là chân thiện mỹ, ắt sẽ đâm chồi nảy lộc. Thành Vô Song, dù có phồn hoa đến mấy, cũng là nơi tập trung của con người. Mà con người, dù ở đâu, cũng mang trong mình những khát khao về sự sống, về vẻ đẹp, về ý nghĩa. Tác phẩm của con, chính là để đánh thức những khát khao ấy.”
Những lời của Tạ Trần như một luồng gió mát xua đi phần nào những vẩn đục trong lòng Linh Nhi. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng ổn định lại nhịp tim. “Con… con sẽ cố gắng, tiên sinh.”
Cố Tiểu Ngư thấy Linh Nhi vẫn còn căng thẳng, liền bước tới, vỗ nhẹ vào vai nàng. “Đừng lo, Linh Nhi. Tác phẩm của cô đẹp như vậy, ai mà không thích chứ! Cô quên rồi sao? Cả Thị Trấn An Bình này ai cũng trầm trồ, ai cũng xúc động khi nhìn thấy ‘Bình Minh Nhân Gian’ đó thôi. Thành Vô Song tuy lớn, nhưng con người ở đó cũng giống chúng ta, cũng có trái tim mà.” Giọng Cố Tiểu Ngư trong trẻo, nhanh nhẹn, mang theo sự hồn nhiên và niềm tin mãnh liệt. Nàng tin vào Linh Nhi, tin vào tác phẩm của Linh Nhi hơn bất cứ điều gì.
Thư Đồng Tiểu An đứng dậy, đôi mắt toát lên vẻ ngây thơ nhưng chân thành. “Tiểu An sẽ nhớ tỷ tỷ Linh Nhi lắm! Tỷ đi nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị ốm đó!” Cậu bé chạy đến ôm chặt lấy chân Linh Nhi, không muốn rời.
Linh Nhi cúi xuống xoa đầu Tiểu An, nụ cười trên môi nàng ấm áp hơn. “Tỷ biết rồi, Tiểu An. Tỷ sẽ nhanh chóng quay về.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều. Hắn vẫn là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất của nàng, một ngọn đèn soi sáng mà không cần phô trương.
Chiếc xe ngựa đã chờ sẵn ngoài cổng trấn, do chính Lão Gia Phủ sắp xếp, sang trọng hơn hẳn những chiếc xe ngựa thường thấy ở An Bình. Người phu xe cúi đầu chào, tỏ vẻ cung kính. Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư ôm tạm biệt Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn chứa sự tin tưởng và một chút mãn nguyện. Hắn biết, Linh Nhi đã sẵn sàng cho hành trình của mình. Hắn cũng biết, đây chỉ là bước khởi đầu cho một sự chuyển mình lớn lao của nhân gian, nơi những giá trị con người sẽ dần thay thế cho sự sùng bái sức mạnh thần thánh. Hạt giống đã được gieo, giờ là lúc nó vươn mình đón nắng.
Khi chiếc xe ngựa lăn bánh, khuất dần sau những rặng cây, mang theo Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư rời khỏi Thị Trấn An Bình yên ả, Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo. Gió nhẹ lướt qua, lay động vạt áo hắn. Hắn thở dài một tiếng rất khẽ, như một lời thì thầm với chính mình, và cũng như một lời chào tạm biệt với một phần quá khứ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, bằng chính đôi tay và khối óc của mình, sẽ là những người khai phá những bí ẩn đó, từng bước, từng bước một.
***
Vài ngày sau, khi ánh chiều tà phủ một lớp vàng cam lên những mái ngói cong vút, lấp lánh trên những biển hiệu lớn và những chiếc đèn lồng rực rỡ, Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư đã đến Thành Vô Song. Họ choáng ngợp trước sự tráng lệ và ồn ào của Phố Thương Mại Kim Long. Khác hẳn với sự tĩnh lặng, mộc mạc của Thị Trấn An Bình, nơi đây là một dòng sông cuồn cuộn của âm thanh và màu sắc. Tiếng rao hàng của các thương nhân từ khắp nơi, tiếng mặc cả oang oang, tiếng nói chuyện ồn ào của dòng người tấp nập, tiếng nhạc du dương phát ra từ các quán rượu, xen lẫn tiếng lách cách của những đồng tiền được đếm.
Mùi hương liệu nồng nàn từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán ăn ven đường, mùi gỗ đàn hương thanh thoát từ các tiệm trang sức, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phức tạp. Thành phố sầm uất, náo nhiệt, giàu có, mỗi góc phố đều toát lên vẻ xa hoa mà Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư chưa từng thấy bao giờ. Những tòa nhà cao ba, bốn tầng, được chạm khắc tinh xảo, mái ngói cong vút như cánh chim phượng hoàng đang bay lượn, khiến cả hai như lạc vào một thế giới khác.
“Trời ơi, Linh Nhi! Thành Vô Song… Thành Vô Song thật là to lớn quá!” Cố Tiểu Ngư thốt lên, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Nàng nắm chặt tay Linh Nhi, như sợ mình sẽ bị cuốn trôi đi giữa dòng người đông đúc.
Linh Nhi cũng không khỏi ngỡ ngàng. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng sự hùng vĩ và tráng lệ của Thành Vô Song vẫn vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa thành phố rộng lớn này, một chút lo lắng lại trỗi dậy trong lòng. “Thật là… tráng lệ quá. Liệu mình có làm được không, Tiểu Ngư?” Nàng thầm thì, giọng nói lạc đi giữa tiếng ồn ào. Nỗi sợ hãi về việc tác phẩm của mình không được đón nhận, không được hiểu, lại len lỏi trong tâm trí. Nàng tự hỏi, liệu những người phàm trần sống trong sự giàu sang này có còn quan tâm đến những giá trị bình dị, chân thật của 'Nhân Đạo' không.
Đúng lúc đó, một đoàn người mặc áo gấm lụa, đi trước là một trung niên béo tốt, ăn mặc sang trọng, râu dài, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ tiến đến. Chính là Lão Gia Phủ. Ông ta, với vẻ ngoài hống hách thường thấy nhưng hôm nay lại tràn đầy sự niềm nở, bước nhanh về phía hai cô gái.
“Hoan nghênh, hoan nghênh hai vị tiểu thư đã đến Thành Vô Song!” Lão Gia Phủ cất giọng sang sảng, tiếng nói vang vọng giữa phố thị. “Ta đã chờ các vị đã lâu! Mấy ngày nay, tin đồn về bức ‘Bình Minh Nhân Gian’ của Linh Nhi tiểu thư đã lan khắp thành, khiến mọi người đều tò mò. Ta tin rằng tác phẩm của Linh Nhi sẽ là một làn gió mới, một luồng sinh khí cho thành phố này!” Ông ta nở nụ cười rộng đến mang tai, ánh mắt lấp lánh vẻ tự hào và cả sự tính toán. Ông ta nhìn thấy không chỉ là một bức tranh, mà là một cơ hội vàng để ghi danh mình vào lịch sử, để thúc đẩy một xu hướng mới trong giới nghệ thuật Thành Vô Song.
Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư vội vàng cúi chào. “Đa tạ Lão Gia Phủ đã đón tiếp ạ.”
Lão Gia Phủ không để ý nhiều đến sự rụt rè của Linh Nhi, ông ta đã quá quen với sự kính nể của người khác. Ông ta vẫy tay, ra hiệu cho tùy tùng. “Nào, mời hai vị! Nơi trưng bày tác phẩm đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, chỉ chờ Linh Nhi tiểu thư đến để hoàn thiện những công đoạn cuối cùng thôi!”
Ông ta dẫn Linh Nhi và Cố Tiểu Ngư xuyên qua những con phố đông đúc, tiến vào một khu vực yên tĩnh hơn, nơi có một đại sảnh lớn, kiến trúc cổ kính nhưng không kém phần tráng lệ. Bên trong đại sảnh, ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn lồng giấy chiếu rọi, làm nổi bật không gian rộng lớn. Trên bức tường chính, một khung gỗ lớn đã được dựng sẵn, chờ đợi tác phẩm ‘Bình Minh Nhân Gian’ được đặt vào.
Linh Nhi tiến lại gần, trong lòng vẫn còn chút hồi hộp. Nàng quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết của khung gỗ, từng góc cạnh của bức tường. Tác phẩm của nàng, một cuộn tranh khổng lồ, đã được tùy tùng của Lão Gia Phủ cẩn thận đặt xuống sàn. Linh Nhi bắt đầu điều chỉnh những chi tiết nhỏ, tự tay kiểm tra từng đường nét, từng mảng màu, từng sắc thái mà nàng đã gửi gắm vào đó. Với nàng, đây không chỉ là một bức tranh, mà là cả một phần tâm hồn, một lời tuyên ngôn về 'Nhân Đạo'. Nàng muốn đảm bảo rằng, khi tác phẩm được vén màn, nó sẽ hoàn hảo nhất, sẽ truyền tải trọn vẹn thông điệp mà nàng muốn gửi gắm.
Cố Tiểu Ngư đứng bên cạnh, lo lắng nhưng cũng đầy tự hào nhìn Linh Nhi miệt mài làm việc. Nàng biết, đằng sau vẻ ngoài rụt rè, Linh Nhi là một người mạnh mẽ và kiên định với niềm tin của mình. Lão Gia Phủ đứng cách đó một quãng, mỉm cười nhìn cảnh tượng này. Ông ta biết, mình đã đặt cược đúng chỗ.
***
Đêm khai mạc, Thành Vô Song lung linh trong ánh đèn lồng. Trời trong, trăng sáng vằng vặc, soi rọi cả một vùng trời, như thể cũng đang chứng kiến một sự kiện trọng đại. Đại sảnh triển lãm của Lão Gia Phủ, thường ngày vốn đã tráng lệ, nay càng trở nên lộng lẫy hơn với những dải lụa đỏ thêu kim tuyến, những chậu hoa tươi tắn tỏa hương dịu nhẹ, và hàng trăm ngọn đèn lồng đủ màu sắc. Không khí bên trong đại sảnh trang trọng, nhưng cũng không kém phần hồi hộp.
Các nhân vật quyền quý, các trí thức uyên bác, các nghệ sĩ danh tiếng, và cả những cựu tu sĩ đã từ bỏ con đường tu tiên để tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mới, đều tề tựu đông đủ. Họ mặc những bộ y phục lụa là gấm vóc, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều chung một sự tò mò. Trong số đó, có Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y thanh thoát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, nhưng hôm nay, chúng lại ánh lên một tia mong chờ hiếm thấy. Bên cạnh nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết. Hắn mặc đạo bào lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao mà không xa cách, ánh mắt sáng ngời đầy lý tưởng.
Linh Nhi, trong một bộ áo choàng đơn giản nhưng thanh lịch, đứng cạnh tác phẩm của mình, trái tim nàng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, nhưng cũng đi kèm với một niềm tự hào khó tả. Cố Tiểu Ngư đứng bên cạnh, nắm chặt tay Linh Nhi, thầm thì những lời động viên.
Sau vài lời giới thiệu trang trọng từ Lão Gia Phủ, ông ta bước lên bục cao, vỗ tay ra hiệu cho đám đông im lặng. Giọng ông ta vang lên đầy hào hứng và tự hào: “Kính thưa quý vị khách quý! Hôm nay, Lão Phu vô cùng vinh dự được giới thiệu đến toàn thể nhân gian một tác phẩm nghệ thuật chưa từng có. Một tác phẩm không phải của tiên pháp, không phải của thần thông, mà là của chính bàn tay con người, của trái tim con người!” Ông ta dừng lại một chút, quét mắt nhìn khắp lượt những gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Tác phẩm này, ‘Bình Minh Nhân Gian’, không chỉ là một bức họa, mà là một lời tuyên ngôn cho kỷ nguyên mới của chúng ta, kỷ nguyên của con người! Kỷ nguyên nơi Thiên Đạo suy yếu, nơi chúng ta phải tự tìm lấy ý nghĩa và giá trị của cuộc sống!”
Lời nói của Lão Gia Phủ vừa dứt, một tiếng xì xào vang lên khắp đại sảnh. Một số người tỏ ra hoài nghi, cho rằng một tác phẩm của phàm nhân làm sao có thể sánh được với những bảo vật tiên gia. Nhưng ngay sau đó, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về bức tường chính khi những người tùy tùng bắt đầu kéo tấm màn che bằng lụa đỏ xuống.
Chậm rãi, tấm màn lụa trượt xuống, để lộ ra toàn bộ vẻ đẹp hùng vĩ của ‘Bình Minh Nhân Gian’. Một sự im lặng bao trùm đại sảnh, một sự im lặng đầy kinh ngạc. Sau đó, những tiếng trầm trồ khe khẽ, rồi lớn dần, vang lên như một bản hợp xướng của sự thán phục.
Bức tranh tường không chỉ là một bức tranh. Nó là một thế giới. Trên đó, không có những vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, không có những pháp bảo lung linh hay cảnh giới huyền ảo. Chỉ có con người. Những con người bình thường, trong những khoảnh khắc bình thường nhất của cuộc sống. Có một người mẹ dịu dàng ru con ngủ bên bếp lửa hồng, ánh mắt tràn đầy yêu thương. Có những đứa trẻ nô đùa trên cánh đồng xanh mướt, tiếng cười giòn tan như những hạt nắng. Có những lão nông còng lưng gieo hạt, mồ hôi rơi trên đất mẹ, nhưng gương mặt lại ánh lên niềm hy vọng vào một mùa màng bội thu. Có những đôi tình nhân nắm tay nhau dưới trăng, lời thề ước giản dị nhưng chân thành. Có những người thợ thủ công miệt mài bên bàn làm việc, từng nhát đục, từng nhát chạm khắc đều chứa đựng sự tinh xảo và niềm đam mê.
Mỗi chi tiết đều được khắc họa tỉ mỉ, sống động đến kinh ngạc. Ánh sáng trong tranh chân thực đến mức người xem có thể cảm nhận được hơi ấm của nắng sớm, sự mát lành của đêm trăng. Màu sắc tươi mới, tràn đầy sức sống, nhưng không hề rực rỡ chói mắt, mà hài hòa, dịu dàng như chính cuộc sống. Đặc biệt, khuôn mặt của mỗi nhân vật, từ nụ cười đến giọt lệ, từ ánh mắt mơ mộng đến vẻ mặt kiên nghị, đều toát lên một cảm xúc chân thật, lay động lòng người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng, lúc này đôi mắt phượng của nàng cũng khẽ lay động. Nàng nói nhỏ với Dương Quân bên cạnh, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự suy tư sâu sắc: “Thật không ngờ, một phàm nhân lại có thể khắc họa được tinh thần ‘Nhân Đạo’ rõ nét đến vậy… Nó không cần đến sức mạnh của Thiên Đạo, không cần đến phép thuật, mà vẫn có thể chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn con người.” Nàng cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một sự ấm áp lan tỏa từ bức tranh, khác hẳn với sự lạnh lẽo của con đường tu tiên mà nàng đã từng theo đuổi.
Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn rực sáng. “Đúng vậy. Nó chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn. Nó cho thấy con người không cần dựa vào tiên pháp để tìm thấy vẻ đẹp và ý nghĩa của cuộc sống. Mỗi khoảnh khắc bình thường, mỗi hành động nhân ái, mỗi giọt mồ hôi đổ xuống vì cuộc sống đều là một phần của kỳ tích. Đây chính là tiềm năng của con người khi không còn bị gò bó bởi những chấp niệm thành tiên. Đây là biểu tượng của kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm của mọi sự tồn tại.” Hắn cảm thấy một niềm hy vọng lớn lao dâng trào trong lòng.
Đám đông người dân Thành Vô Song, ban đầu còn chút hoài nghi, giờ đây đều bị cuốn hút hoàn toàn vào bức tranh. Từ những tiếng xì xào ban đầu, họ dần chìm vào sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở đều và những ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc, rồi xúc động. Một số người thậm chí còn rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy hình ảnh một gia đình sum họp, một đứa trẻ cười đùa, hay một cụ già an nhiên đọc sách dưới gốc cây. Những hình ảnh giản dị ấy, tưởng chừng tầm thường, nhưng lại đánh thức những ký ức, những cảm xúc sâu kín nhất trong lòng họ, những thứ mà từ lâu đã bị lãng quên hoặc bị coi nhẹ dưới c��i bóng của con đường tu tiên.
Linh Nhi quan sát phản ứng của họ. Từ những khuôn mặt tò mò ban đầu, đến những ánh mắt kinh ngạc, rồi những giọt nước mắt lăn dài trên má, nàng cảm thấy một nỗi niềm vừa tự hào, vừa nhẹ nhõm. Nàng biết, thông điệp của nàng đã được đón nhận. Hạt giống đã nảy mầm. Đây không chỉ là câu chuyện về một bức tranh, mà là câu chuyện về một kỷ nguyên đang trỗi dậy, nơi con người, bằng chính sức mạnh nội tại của mình, đang viết nên định mệnh mới cho nhân gian. Bình minh đã thực sự lan tỏa, không chỉ trên khung tranh của Linh Nhi, mà trong tận sâu thẳm mỗi tâm hồn con người, báo hiệu một tương lai nơi nghệ thuật, khoa học và những giá trị nhân sinh khác sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho một thế giới không cần đến tiên pháp.
Sự công nhận rộng rãi của tác phẩm ‘Bình Minh Nhân Gian’ ở Thành Vô Song là tiền đề vững chắc cho một thành tựu lớn hơn sẽ được vinh danh, có thể là chính tác phẩm này, hoặc một tác phẩm khác lấy cảm hứng từ nó trong tương lai gần. Phản ứng của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cho thấy các cựu tu sĩ đang dần chấp nhận và ủng hộ các giá trị ‘Nhân Đạo’, mở đường cho sự phát triển mạnh mẽ của kỷ nguyên mới. Việc nghệ thuật trở thành một phương tiện truyền tải triết lý mạnh mẽ, không cần đến phép thuật, báo hiệu sự trỗi dậy của các lĩnh vực nhân sinh khác như khoa học, giáo dục. Tuy nhiên, sự lan tỏa của ‘Nhân Đạo’ ra khỏi Thị Trấn An Bình cũng sẽ mang đến những thử thách mới, đòi hỏi sự thích nghi và giữ vững bản chất của triết lý trong bối cảnh xã hội phức tạp hơn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.