Nhân gian bất tu tiên - Chương 924: Tiếng Vọng Nhân Gian: Tranh Luận Về Con Đường Không Tiên
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình. Những lời bàn tán xôn xao về bức tranh của Linh Nhi vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn hương lan tỏa, dịu mát và đầy hy vọng. Tạ Trần, cùng Tiểu An, bước đi chậm rãi qua những con phố nhỏ, hòa vào dòng người mải miết với cuộc sống thường nhật. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến vi tế trong tâm khảm của mỗi người. Ánh mắt họ không còn chứa đựng sự vô vọng, lo âu về một Thiên Đạo suy kiệt, hay sự thèm khát hư ảo về con đường thành tiên. Thay vào đó, là một tia sáng mới, một niềm tin vào chính bản thân và những giá trị bình dị mà họ đã từng lãng quên.
Tiểu An, vẫn còn bàng hoàng trước những cảm xúc mãnh liệt vừa trải qua, níu lấy tay áo Tạ Trần. "Tiên sinh, con chưa từng thấy mọi người xúc động đến thế. Chỉ một bức tranh thôi, mà sao lại có thể lay động lòng người sâu sắc vậy ạ?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông. "Đó không chỉ là một bức tranh, Tiểu An. Đó là m��t tấm gương phản chiếu, soi rọi những điều tốt đẹp nhất của 'nhân tính' trong mỗi chúng ta. Khi con người ta nhận ra giá trị của chính mình, của cuộc sống bình thường mà họ đang có, thì mọi chấp niệm về sức mạnh siêu phàm, về sự bất tử đều trở nên lu mờ. Con thấy đó, những hạt giống 'Nhân Đạo' đang nảy mầm, không phải bằng pháp thuật hay linh khí, mà bằng chính sự chân thành và cảm xúc."
Hai người họ tiếp tục bước đi, tiếng nói cười của trẻ nhỏ vang vọng từ xa, mùi cơm chiều thoang thoảng trong gió. Tạ Trần biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Sự chuyển biến trong tư tưởng không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Vẫn còn đó những hoài nghi, những nỗi sợ hãi, và cả những "chấp niệm" cố hữu về một thời đại mà tu tiên là lẽ sống. Nhưng ít nhất, một hạt mầm đã được gieo, một tia lửa đã được nhóm lên, trong lòng những con người vốn chỉ biết cúi đầu trước Thiên Đạo.
Sáng hôm sau, mặt trời mọc rực rỡ, chiếu rọi những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ Quán Trà Vọng Giang. Tạ Trần và Tiểu An đã ngồi vào vị trí quen thuộc bên ban công gỗ, nơi có thể phóng tầm mắt ra dòng sông hiền hòa, nghe tiếng nước chảy rì rầm và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Không khí buổi sớm trong lành và mát mẻ, mang theo mùi hương của trà thơm mới pha, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ cây ven sông.
Tiểu An cẩn thận rót trà vào chén, làn khói trắng mỏng manh bay lên, mang theo hương thơm thanh khiết. Quán trà tuy mộc mạc nhưng tấp nập khách. Những bàn ghế gỗ đơn giản không ngừng có người ra vào, tiếng nói chuyện rì rầm như sóng vỗ, nhưng không hề ồn ào, mà tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho buổi sáng an bình. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi rồi ngọt hậu nơi cuống họng. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe không chỉ những âm thanh bên ngoài, mà còn cả những dòng chảy ngầm trong tâm thức của nhân gian.
"Tiên sinh, con nghe nói hôm nay sẽ có một cuộc tranh luận lớn ở quảng trường," Tiểu An nhỏ giọng, ánh mắt tò mò. "Mọi người đang bàn tán xôn xao về việc liệu chúng ta có thể sống tốt mà không cần tu tiên không ạ?"
Tạ Trần mở mắt, nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu ánh nắng lấp lánh. "Đó là một câu hỏi lớn, Tiểu An. Và nó cần được tranh luận một cách chân thành, cởi mở. Con người ta thường sợ hãi những điều mình không hiểu, hoặc những điều mình chưa từng trải nghiệm. Sau bao đời sống dưới cái bóng của Thiên Đạo và tiên giới, việc đột ngột đứng vững trên đôi chân của chính mình là một thử thách không hề nhỏ."
Hắn đưa tay khẽ vuốt mái tóc rối bù của Tiểu An. "Những phát minh của Lý Phong, những bức tranh của Linh Nhi, chúng đã mở ra một cánh cửa. Nhưng cánh cửa đó chỉ là khởi đầu. Để bước qua nó, để xây dựng một con đường mới, chúng ta cần phải đối mặt với những nghi ngờ, những nỗi sợ hãi cố hữu. Đó là điều tất yếu của 'nhân quả' khi một kỷ nguyên cũ khép lại và một kỷ nguyên mới khai mở."
Tiếng xôn xao từ bàn bên cạnh chợt lớn hơn. Một người đàn ông trung niên, tay cầm chén trà nghi ngút khói, vỗ bàn nói: "Dù sao thì, ta vẫn thấy lo lắng. Không có tu sĩ trấn giữ, không có tiên pháp che chở, lỡ đâu yêu ma quay lại thì sao? Hay những trận thiên tai ập đến, ai sẽ đứng ra gánh vác?"
Một phụ nữ ngồi đối diện, giọng hiền hòa hơn: "Nhưng mà, anh Lý Phong đã làm ra cái máy bơm nước kì lạ đó, giúp chúng ta không còn sợ hạn hán nữa. Còn cô Linh Nhi, bức tranh của cô ấy khiến ta thấy cuộc sống này đẹp đẽ biết bao, dù không có tiên cảnh."
Người đàn ông trung niên bĩu môi: "Mấy thứ vặt vãnh đó thì làm sao sánh được với một trận pháp của tu sĩ, hay một đạo bùa trấn yêu? Sức người có hạn, sức tiên mới vô biên. Chúng ta đã quen dựa dẫm vào tiên nhân bao đời nay rồi, giờ bảo tự mình gánh vác tất cả, e là khó."
Tạ Trần nhẹ nhàng nhấp trà, ánh mắt lướt qua những gương mặt lo lắng và cả những ánh mắt đầy hy vọng của những người dân đang bàn luận sôi nổi. Hắn hiểu rằng, sự chuyển đổi này không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần, về một sự tái định nghĩa lại bản chất của sức mạnh và giá trị. Cái "mất người" mà tu tiên mang lại, đã khiến con người quên đi khả năng tự thân của mình, quên đi sự ấm áp của tình người. Giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy kiệt, khi con đường tu tiên đã mờ nhạt, con người mới bắt đầu dò dẫm tìm lại ánh sáng nội tại.
Tiểu An vẫn chăm chú lắng nghe, gương mặt bối rối. "Tiên sinh, con thấy họ nói cũng có lý. Nếu không có tu sĩ, chúng ta sẽ làm gì khi gặp nguy hiểm?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, nhìn vào đôi mắt trong veo của Tiểu An. "Sức mạnh không chỉ đến từ sự hủy diệt hay khống chế, Tiểu An. Sức mạnh còn đến từ sự kiến tạo, sự đoàn kết, và khả năng thích nghi. Con người chúng ta, dù không có linh khí, vẫn có trí tuệ, có đôi tay, có trái tim. Quan trọng là chúng ta dùng những thứ đó để làm gì. Là để tranh giành, để khuất phục, hay để xây dựng, để bảo vệ những giá trị mà chúng ta trân quý?"
Hắn ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Con đường 'Nhân Đạo' không phải là phủ nhận sức mạnh, mà là tìm kiếm một loại sức mạnh khác, bền vững hơn, nhân văn hơn. Một loại sức mạnh không khiến chúng ta 'mất người', mà giúp chúng ta trở nên trọn vẹn hơn."
***
Giữa trưa, nắng như đổ lửa xuống Quảng Trường Thị Trấn An Bình. Không khí oi ả, nhưng không ngăn được dòng người đổ về đây. Quảng trường vốn là nơi diễn ra các lễ hội, chợ phiên, nay trở thành một đấu trường của tư tưởng, nơi những hoài nghi cũ và niềm tin mới va chạm. Tạ Trần và Tiểu An đứng lẫn trong đám đông, dưới bóng râm của một cây đa cổ thụ, lặng lẽ quan sát.
Trên một bục gỗ tạm bợ, Lão Giáo Điều, với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc lốm đốm bạc và chiếc áo dài cũ kỹ, đang vung tay lên phát biểu, giọng nói đầy ưu tư và bất an. "Hỡi chư vị hương thân phụ lão! Thiên Đạo đã suy kiệt, tiên môn đã không còn. Chuyện đó chúng ta đều rõ. Nhưng liệu đó có phải là một phúc lành, hay là một tai họa tiềm ẩn? Không có tu tiên, ai sẽ bảo vệ chúng ta khỏi yêu ma, khỏi thiên tai? Sức mạnh phàm trần này, những cỗ máy sắt vụn hay những bức tranh màu mè kia, liệu có đủ để chống lại tai ương của trời đất? Chúng ta đã quen dựa vào tiên pháp để giữ bình yên. Giờ đây, chúng ta tự mình gánh vác, liệu có đủ sức?"
Lời của Lão Giáo Điều như một gáo nước lạnh tạt vào những niềm hy vọng đang nảy nở. Đám đông bắt đầu xì xào, nhiều người gật gù đồng tình, nét lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Nỗi sợ hãi cố hữu, đã ăn sâu vào tiềm thức qua bao thế hệ, chợt bùng lên.
Ngay lập tức, Lý Phong, với ánh mắt sáng ngời sự thông minh và nhiệt huyết, bước lên phía trước. Dáng người nhanh nhẹn, anh mặc y phục đơn giản, gọn gàng. "Thưa lão tiên sinh, và hỡi tất cả mọi người! Sức mạnh không chỉ đến từ linh khí, mà đến từ trí tuệ, từ sự đoàn kết, từ những gì chúng ta tự kiến tạo! Khi Thiên Đạo còn thịnh, chúng ta trông chờ vào tiên nhân. Nhưng giờ đây, khi cánh cửa tu tiên đã đóng lại, chúng ta mới thực sự nhìn thấy tiềm năng vô hạn của chính mình!"
Anh giơ cao một mô hình nhỏ của cỗ máy bơm nước mà anh đã chế tạo. "Cỗ máy này, tuy không có linh khí, nhưng đã giúp hàng trăm mẫu ruộng thoát khỏi cảnh khô cằn. Nó không phải là pháp thuật, nhưng nó là thành quả của trí tuệ con người! Chúng ta không còn phải cầu xin trời đất ban mưa, mà tự mình dẫn nước về. Đây chẳng phải là sức mạnh sao? Một loại sức mạnh chân thật, hữu ích, không cần phải trả giá bằng việc 'mất người' để đạt được!"
Linh Nhi, duyên dáng bước lên, đôi mắt long lanh, trên tay còn vương vết mực. Nàng mặc y phục màu sắc nhẹ nhàng, toát lên vẻ tinh tế. "Và sức mạnh còn đến từ linh hồn, từ tình yêu thương, từ vẻ đẹp mà chúng ta tạo ra. Bức tranh 'Mùa Gặt An Bình' không thể chống lại yêu ma, nhưng nó đã chạm đến trái tim của biết bao người, khiến họ nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống bình dị, của sự lao động cần mẫn. Một thế giới không có tình yêu, không có cái đẹp, liệu có đáng để tồn tại, dù có sức mạnh siêu phàm đến đâu? Cái đẹp và tình yêu thương mới là thứ sức mạnh trường tồn, không bị tha hóa, không khiến chúng ta 'mất người' như con đường tu tiên đã từng."
Thanh Niên Nhiệt Huyết, một chàng trai khỏe khoắn, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, ánh mắt sáng ngời niềm tin, bước lên cạnh Lý Phong và Linh Nhi. "Chúng ta đã thấy những phát minh của Lý Phong, những bức tranh của Linh Nhi! Đó chẳng phải là sự phát triển sao? Chúng ta không cần dựa dẫm vào ai nữa! Chúng ta có thể tự mình tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn, dựa trên trí tuệ và đôi tay của chính mình! Nỗi sợ hãi chỉ là xiềng xích, hãy phá bỏ nó đi!"
Cuộc tranh luận trở nên sôi nổi. Người dân An Bình chia thành hai phe rõ rệt: một bên là những người hoài nghi, lo lắng về tương lai bất định, vẫn còn vương vấn chấp niệm về sức mạnh của tu tiên; một bên là những người trẻ tuổi, những người đã chứng kiến những thành tựu mới, tràn đầy hy vọng vào khả năng của 'Nhân Đạo'. Tiếng xôn xao bàn tán, tiếng vỗ tay ủng hộ, tiếng phản bác gay gắt vang lên khắp quảng trường. Mùi đất khô trộn lẫn với mùi mồ hôi của đám đông dưới cái nắng gắt.
Tạ Trần đứng lặng lẽ ở rìa đám đông, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, lắng nghe từng lời lẽ. Hắn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu hoặc nhíu mày. Hắn thấy được sự giằng xé trong lòng người dân, sự đấu tranh giữa cái cũ và cái mới. Cái "Thiên Đạo" mà con người đã tự xây dựng trong tâm trí mình bao đời nay, giờ đang bị thử thách.
Khi cuộc tranh luận lên đến cao trào, khi tiếng nói của cả hai phe đã trở nên gay gắt, Tạ Trần nhẹ nhàng bước ra, đi đến giữa quảng trường. Hắn không nói lớn, nhưng giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh của hắn lại có một sức mạnh kỳ lạ, khiến cả quảng trường chợt im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
"Vậy," Tạ Trần cất tiếng, đôi mắt sâu thẳm nhìn bao quát đám đông. "Cái 'phát triển' mà các vị nhắc đến, rốt cuộc là gì? Là sức mạnh để hủy diệt, để chinh phục tự nhiên và đồng loại, hay là khả năng để kiến tạo, để yêu thương, để nâng đỡ nhau? Là sự vĩnh cửu của một cá nhân, hay là sự bền vững của một cộng đồng, của một thế hệ?"
Câu hỏi của Tạ Trần không phải là một lời phán xét, mà là một sự gợi mở, một hạt giống triết lý được gieo vào tâm trí mỗi người. Nó buộc họ phải suy nghĩ sâu sắc hơn, không chỉ dừng lại ở việc so sánh sức mạnh vật chất, mà còn về ý nghĩa đích thực của sự tồn tại, của con đường mà họ sẽ lựa chọn. Ánh mắt hắn hướng về Lão Giáo Điều, rồi đến Lý Phong và Linh Nhi, như một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước còn dài, và bản chất của "Nhân Đạo" cần được định nghĩa một cách toàn diện hơn, không chỉ bằng những thành quả ban đầu.
***
Đêm về khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ Quán Sách An Bình, tạo nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ cũ kỹ. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt hòa quyện trong không khí tĩnh mịch. Sau cuộc tranh luận nảy lửa ở quảng trường, Tạ Trần và Tiểu An trở về quán sách của mình.
Tiểu An vẫn còn nhiều trăn trở về những gì đã nghe. Cậu bé ngồi cạnh bàn gỗ cũ, nơi Tạ Trần đang lật giở một cuốn sách cổ. "Tiên sinh, con vẫn không hiểu hết. Lão Giáo Điều nói cũng có lý, nếu không có tu sĩ, ai sẽ bảo vệ chúng ta? Nhưng anh Lý Phong và cô Linh Nhi cũng nói đúng, chúng ta có thể tự mình làm được nhiều thứ. Liệu chúng ta có thực sự mạnh mẽ như những tu sĩ không ạ?"
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu An. Ánh mắt hắn dịu dàng nhưng sâu sắc. "Mạnh mẽ không chỉ là sức mạnh phá hủy, Tiểu An. Mạnh mẽ là khả năng tự đứng vững, tự kiến tạo, và không ngừng học hỏi. Mạnh mẽ là khi chúng ta biết đoàn kết, biết sẻ chia, và biết bảo vệ những giá trị mà chúng ta trân quý. Con đường của 'Nhân Đạo' không phải là sự dễ dàng, không phải là con đường trải đầy hoa hồng, mà là một hành trình dài của sự tự vấn và kiến tạo."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. "Những tu sĩ ngày xưa, họ truy cầu sức mạnh cá nhân, sự bất tử, để rồi nhiều người 'mất người'. Họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, coi thường phàm nhân. Đó là một loại sức mạnh hủy hoại, không phải kiến tạo. Còn 'Nhân Đạo' của chúng ta, nó tìm kiếm một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh nằm trong chính sự sống, trong tình cảm, trong trí tuệ của con người. Nó không phải là sức mạnh để vượt lên trên tất cả, mà là sức mạnh để sống một đời trọn vẹn, chân thực."
Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, rồi lại ngẩng lên. "Nhưng tiên sinh, con vẫn thấy sợ. Thế giới này rộng lớn, chúng ta chỉ là phàm nhân bé nhỏ..."
Tạ Trần quay lại, khẽ mỉm cười. "Sự sợ hãi là điều tự nhiên, Tiểu An. Chính sự sợ hãi đó sẽ thúc đẩy chúng ta học hỏi, tìm tòi, và đoàn kết lại với nhau. Thách thức của việc duy trì niềm tin vào 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, khi xã hội đối mặt với những khó khăn thực tế hoặc sự hoài niệm về quá khứ. Nhưng con hãy nhớ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính con người, với trí tuệ và lòng dũng cảm của mình, sẽ là người khám phá ra chúng, không cần dựa dẫm vào bất kỳ 'tiên nhân' nào."
Hắn ngồi xuống ghế, cầm lại cuốn sách. "Những hạt mầm đã được gieo, và cuộc tranh luận hôm nay là dòng nước tưới mát. Con người đã bắt đầu tự hỏi về giá trị đích thực của mình. Tư tưởng của Tạ Trần, dù không trực tiếp can thiệp, vẫn là ngọn hải đăng và kim chỉ nam cho sự phát triển triết lý của kỷ nguyên Nhân Gian." Hắn khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có sự mệt mỏi mà là niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.
Tiểu An nhìn Tạ Trần, nhìn ánh trăng, rồi nhìn xuống cuốn sách cũ trên bàn. Cậu bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Dù chưa hiểu hết mọi điều, nhưng cậu bé biết rằng, tiên sinh của mình đang chỉ cho cậu một con đường, một con đường mà con người không cần phải "mất người" để tìm thấy ý nghĩa của sự sống. Đó là con đường của "Nhân Đạo", nơi mỗi phàm nhân đều có thể tự mình viết nên định mệnh của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.