Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 925: Tiếng Vọng Tri Thức: Khi Phàm Nhân Đứng Lên Bảo Vệ Nhân Đạo

Tiểu An cúi đầu suy nghĩ, rồi lại ngẩng lên. "Nhưng tiên sinh, con vẫn thấy sợ. Thế giới này rộng lớn, chúng ta chỉ là phàm nhân bé nhỏ..."

Tạ Trần quay lại, khẽ mỉm cười. "Sự sợ hãi là điều tự nhiên, Tiểu An. Chính sự sợ hãi đó sẽ thúc đẩy chúng ta học hỏi, tìm tòi, và đoàn kết lại với nhau. Thách thức của việc duy trì niềm tin vào 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục xuất hiện dưới nhiều hình thức khác nhau, khi xã hội đối mặt với những khó khăn thực tế hoặc sự hoài niệm về quá khứ. Nhưng con hãy nhớ, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và chính con người, với trí tuệ và lòng dũng cảm của mình, sẽ là người khám phá ra chúng, không cần dựa dẫm vào bất kỳ 'tiên nhân' nào."

Hắn ngồi xuống ghế, cầm lại cuốn sách. "Những hạt mầm đã được gieo, và cuộc tranh luận hôm nay là dòng nước tưới mát. Con người đã bắt đầu tự hỏi về giá trị đích thực của mình. Tư tưởng của Tạ Trần, dù không trực tiếp can thiệp, vẫn là ngọn hải đăng và kim chỉ nam cho sự phát triển triết lý của kỷ nguyên Nhân Gian." Hắn khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt không có sự mệt mỏi mà là niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.

Tiểu An nhìn Tạ Trần, nhìn ánh trăng, rồi nhìn xuống cuốn sách cũ trên bàn. Cậu bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Dù chưa hiểu hết mọi điều, nhưng cậu bé biết rằng, tiên sinh của mình đang chỉ cho cậu một con đường, một con đường mà con người không cần phải "mất người" để tìm thấy ý nghĩa của sự sống. Đó là con đường của "Nhân Đạo", nơi mỗi phàm nhân đều có thể tự mình viết nên định mệnh của mình."

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, dát vàng lên dòng sông An Bình lững lờ trôi. Tiếng nước vỗ bờ khe khẽ như một khúc nhạc giao hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh biếc. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ mộc mạc, giản dị nhưng đầy thanh nhã, đã mở cửa đón những vị khách đầu tiên của một ngày mới. Mùi trà xanh thoang thoảng, hòa quyện với hương sen vừa hé nụ từ mặt sông và mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, tạo nên một bầu không khí trong lành, tĩnh mịch đến lạ.

Tạ Trần và Tiểu An ngồi bên cửa sổ, nơi có thể thu trọn cảnh sông nước hữu tình vào tầm mắt. Hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi thấm dần xuống cổ họng, mang theo một chút ấm áp xua tan cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, vốn thường ẩn mình trong thư phòng, giờ đây được ánh bình minh chiếu rọi, càng thêm vẻ thanh thoát, tĩnh tại. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả một dòng sông triết lý, lẳng lặng nhìn ra xa xăm, nơi dòng nước vẫn vô thường chảy.

Tiểu An, vẫn còn gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy sinh khí, không giấu nổi sự hào hứng. Cậu bé hí hoáy ghi chép vào cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần, vẻ mặt vừa ngưỡng mộ vừa có chút trăn trở. Mái tóc đen dài của Tạ Trần được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, phất phơ nhẹ trong làn gió sớm. Trang phục áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn của hắn càng tôn lên vẻ trầm tĩnh, không chút phô trương.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn hơi ngái ngủ nhưng đầy nhiệt huyết, "con thấy bây giờ mọi người không còn sợ hãi hay chỉ biết tuân theo như trước nữa. Họ dám nói lên suy nghĩ của mình, dám tranh luận về những điều xưa nay vẫn được coi là bất khả xâm phạm. Dường như, kể từ khi Thiên Đạo sụp đổ, một điều gì đó trong lòng người đã thức tỉnh."

Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm vào mặt bàn gỗ cũ kỹ tạo nên một âm thanh nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. Hắn quay đầu, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên gương mặt Tiểu An, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi. "Đó là bởi vì họ đã bắt đầu tìm thấy tiếng nói của chính mình, Tiểu An. Tri thức không chỉ là những dòng chữ vô tri trên giấy, không chỉ là những phép tắc được truyền tụng từ đời này sang đời khác. Tri thức chân chính, là sự dũng cảm để tin vào bản thân, vào tiềm năng vô hạn của chính nhân loại. Là khả năng để tự vấn, để chất vấn những điều đã từng được coi là chân lý bất di bất dịch."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà nữa, như để thấm nhuần từng lời nói của mình. "Suốt hàng vạn năm, con người đã sống dưới cái bóng khổng lồ của Thiên Đạo và các tiên môn. Họ bị ràng buộc bởi những quy tắc, những chấp niệm về sức mạnh siêu nhiên, v��� sự bất tử. Họ khao khát thành tiên, để rồi nhiều người 'mất người', đánh mất đi bản chất nhân sinh của mình. Sức mạnh mà họ truy cầu thường là sức mạnh phá hủy, sức mạnh để thống trị, để tự tách mình ra khỏi cõi phàm trần. Nhưng 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang vun đắp, nó tìm kiếm một loại sức mạnh khác. Đó là sức mạnh của sự kiến tạo, của tình yêu thương, của lòng trắc ẩn, của sự sẻ chia và đoàn kết. Một sức mạnh nằm trong chính sự sống, trong trí tuệ và sự kiên cường của mỗi cá nhân, của mỗi phàm nhân."

Tạ Trần dừng lại, ánh mắt hắn lại hướng về dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang bắt đầu giăng buồm, chuẩn bị cho một ngày mưu sinh mới. "Con thấy đấy, những con thuyền kia, chúng không cần phép thuật để vượt qua sóng gió. Chúng cần sự khéo léo của người chèo lái, sự bền bỉ của thân thuyền, và sự đoàn kết của những ngư dân. Đó chính là một biểu hiện của 'Nhân Đạo' – tự lực, tự cường, và tương trợ lẫn nhau. Những hạt mầm tri thức đã được gieo từ những cuốn sách, từ những cuộc trò chuyện, từ những suy tư cá nhân. Giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm trong tâm trí mỗi người, biến thành những lập luận sắc bén, thành niềm tin vững chắc. Đó là một quá trình tự nhiên, hữu cơ, không thể cưỡng ép mà phải được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn."

Tiểu An gật đầu lia lịa, tay vẫn không ngừng ghi chép. Cậu bé cảm thấy như thể tiên sinh đang mở ra một thế giới mới trong tâm trí mình, nơi những khái niệm trừu tượng dần trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn. "Thưa tiên sinh, vậy có phải là, càng nhiều người hiểu được 'Nhân Đạo', thì nó sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn không ạ?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. "Chính là vậy, Tiểu An. 'Nhân Đạo' không phải là một giáo điều cứng nhắc, không phải là một quyền năng siêu phàm được ban tặng. Nó là một triết lý sống, là một con đường mà mỗi người phải tự mình bước đi, tự mình định nghĩa. Nó càng mạnh mẽ khi có càng nhiều người tin vào nó, sống theo nó, và bảo vệ nó. Những cuộc tranh luận như hôm qua, tuy có vẻ ồn ào, nhưng lại là dòng nước tưới mát cho những hạt mầm tri thức ấy. Chúng giúp con người đối diện với những hoài nghi cố hữu, giúp họ củng cố niềm tin vào tiềm năng vô hạn của bản thân. Con đường của 'Nhân Đạo' không chỉ giới hạn ở Thị Trấn An Bình này, mà nó sẽ lan tỏa, sẽ kích thích thêm nhiều cuộc tranh luận và sự thay đổi sâu rộng trong xã hội. Những thế hệ mới như con, được truyền cảm hứng từ những người tiên phong, sẽ trở thành những người bảo vệ vững chắc cho 'Nhân Đạo', không cần sự can thiệp trực tiếp của ta."

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách cổ trên bàn, ánh mắt xa xăm. Dường như Tạ Trần đã nhìn thấy một tương lai, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà sống trọn vẹn với kiếp phàm nhân, tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự tồn tại trong chính cuộc sống bình dị. Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh, tiếp tục ghi chép, từng nét chữ của cậu bé chứa đựng cả một niềm tin non nớt nhưng mãnh liệt vào "Nhân Đạo".

***

Giữa khu chợ An Bình sầm uất, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng mặc cả, tiếng cười nói và mùi thức ăn nghi ngút, một đám đông bắt đầu tụ tập quanh một góc phố quen thuộc. Mặt trời đã lên cao, nắng ấm trải đều trên từng mái ngói, từng gánh hàng. Giữa sự ồn ào, náo nhiệt ấy, giọng nói đầy hoài nghi của Lão Giáo Điều lại vang lên, thu hút sự chú ý của nhiều người. Vẫn với vẻ ngoài khắc khổ, đôi mắt đục ngầu và dáng vẻ bám víu vào những giá trị cũ, ông ta đứng giữa đám đông, tay vung lên đầy vẻ bất mãn.

"Các ngươi còn nhớ những trận chiến long trời lở đất không? Còn nhớ những lúc yêu ma quỷ quái hoành hành, ai đã đứng ra bảo vệ nhân gian này? Không phải là các vị tiên nhân, các tu sĩ với thần thông quảng đại thì là ai? Giờ đây, các ngươi lại cả gan vứt bỏ con đường tu vi, không có tiên pháp, không có linh khí, nhân loại các ngươi chẳng khác gì kiến cỏ, làm sao chống lại thiên tai, làm sao bảo vệ chính mình trước những hiểm họa vô biên của vũ trụ?" Lão Giáo Điều lớn tiếng, giọng nói khàn đặc mang theo nỗi sợ hãi cố hữu, cố gắng gieo rắc sự lo lắng vào lòng người dân. "Các ngươi nghĩ rằng mấy món đồ chơi khoa học của Lý Phong, hay mấy bức tranh vô tri của Linh Nhi có thể thay thế được thần thông của tiên nhân ư? Nực cười! Một cơn lốc xoáy, một trận đại hồng thủy, một con yêu thú thức tỉnh cũng đủ để san bằng Thị Trấn An Bình này thành bình địa!"

Lời lẽ của ông ta như một luồng gió lạnh thổi qua đám đông, khiến một vài người bắt đầu xao động, ánh mắt lộ vẻ lo âu. Những ký ức về thời kỳ Thiên Đạo còn thịnh vượng, về những trận chiến tàn khốc mà chỉ có tiên nhân mới đủ sức đối đầu, vẫn còn in sâu trong tâm trí họ. Tuy nhiên, lần này, phản ứng của đám đông đã khác. Sự sợ hãi không còn chiếm ngự hoàn toàn, mà thay vào đó là sự suy ngẫm, và nhanh chóng, là sự phản bác.

Lý Phong, với thân hình khỏe mạnh, đôi mắt sáng ngời đầy tự tin và nhiệt huyết của một nhà khoa học trẻ, bước tới. Anh không hề tỏ ra nao núng trước những lời đe dọa của Lão Giáo Điều. Giọng điệu của anh đĩnh đạc, rõ ràng, mang theo sức thuyết phục của lý trí và bằng chứng cụ thể. "Thưa lão trượng, sức mạnh không chỉ nằm ở linh khí hay kiếm pháp. Sức mạnh đích thực nằm ở trí tuệ và sự kiên cường của con người. Khoa học của chúng ta, nó không phải là 'đồ chơi', mà là thành quả của hàng ngàn năm tích lũy tri thức, là sự quan sát tỉ mỉ và ứng dụng khéo léo những quy luật tự nhiên. Chúng ta đã dùng nó để dựng những ngôi nhà cao, vững chắc chống chọi với lũ lụt, xây những cây cầu kiên cố vượt qua những dòng sông hung dữ nhất. Chúng ta đã chế tạo những cỗ máy giúp cải thiện mùa màng, tăng sản lượng lương thực, đảm bảo đời sống ấm no cho người dân. Đó chẳng phải là một loại sức mạnh sao, một sức mạnh đến từ trí tuệ và sự đoàn kết của con người, một sức mạnh kiến tạo chứ không phải hủy diệt?"

Lời nói của Lý Phong vang vọng, như một làn sóng mới mẻ thổi bay đi những đám mây u ám của nỗi sợ hãi. Nhiều người dân gật gù tán thành, bởi họ đã tận mắt chứng kiến những thành tựu mà khoa học mang lại cho cuộc sống hàng ngày của họ.

Linh Nhi, nàng thơ với vẻ ngoài tinh tế, dịu dàng nhưng ánh mắt ẩn chứa niềm đam mê và nội lực mạnh mẽ của một nghệ sĩ, cũng tiến lên. Nàng mặc bộ y phục bằng vải lụa mềm mại, màu sắc nhã nhặn, tôn lên dáng vẻ thanh thoát. Giọng nàng nhẹ nhàng, du dương như tiếng đàn, nhưng mỗi lời nói lại chứa đựng một sức mạnh cảm hóa sâu sắc. "Và nghệ thuật của chúng ta, thưa lão trượng, nó không chỉ là những bức tranh vô tri. Nó là tiếng lòng của nhân gian, là sự kết nối giữa những tâm hồn, là suối nguồn của niềm tin và sự đồng cảm. Những bức tranh khắc họa cuộc sống bình dị, vẻ đẹp của lao động, của tình thân, của những nụ cười thơ dại, đã chạm đến trái tim người dân, giúp họ tìm thấy vẻ đẹp và giá trị trong chính mình. Nó nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của sự tồn tại, về sự trân quý từng khoảnh khắc của cuộc sống. Đó là sức mạnh tinh thần, một loại sức mạnh vô hình nhưng có thể lay động cả đất trời, điều mà đôi khi những tiên nhân trong hành trình tìm kiếm vĩnh hằng lại đánh mất, để rồi 'mất người', trở nên lạnh lùng, vô cảm."

Lời của Linh Nhi như một dòng suối mát xoa dịu những tâm hồn còn hoài nghi. Những người phụ nữ, những người già, những đứa trẻ, họ đều cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ nghệ thuật của nàng. Họ nhớ đến những bức tranh đã giúp họ nhìn thấy vẻ đẹp trong chính cuộc sống giản dị của mình, đã khơi gợi trong họ niềm tự hào về "nhân tính" mà họ đang nắm giữ.

Tiếp lời Linh Nhi, Thanh Niên Nhiệt Huyết, một chàng trai trẻ với dáng người nhanh nhẹn, đôi mắt sáng rực lửa, giơ cao nắm tay. Giọng anh ta vang dội, đầy khí phách của tuổi trẻ dám nghĩ dám làm. "Chính sự kiên cường, trí tuệ và lòng nhân ái của con người mới là nguồn gốc của mọi tiến bộ! Chúng ta không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai để định đoạt vận mệnh của mình! Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên môn đã không còn, đó là cơ hội để chúng ta tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người là chủ thể, là nguồn sức mạnh vô tận. Chúng ta sẽ không 'mất người' trên con đường này, mà sẽ ngày càng hoàn thiện bản thân, ngày càng trân trọng giá trị của 'sống một đời bình thường'."

Đám đông reo hò, tiếng vỗ tay vang dội. Nhiều người còn lên tiếng ủng hộ Lý Phong, Linh Nhi và Thanh Niên Nhiệt Huyết, những người đã thay họ nói lên tiếng lòng, nói lên niềm tin vào "Nhân Đạo". Lão Giáo Điều, ban đầu còn ngỡ ngàng, rồi dần dần chuyển sang bàng hoàng. Ông ta cố gắng phản bác, môi mấp máy muốn nói điều gì đó, nhưng những lời lẽ sắc bén, đầy lý lẽ và cảm xúc của Lý Phong và Linh Nhi, cùng với sự nhiệt huyết của Thanh Niên Nhiệt Huyết, đã khiến ông ta không còn đủ sức thuyết phục. Những lời cũ kỹ, rập khuôn của ông ta không còn sức hút trước những lập luận mới mẻ, đầy sức sống. Ông ta cảm thấy như mình đang đứng một mình giữa một dòng chảy xiết, bị cuốn trôi bởi làn sóng tư tưởng mới. Khuôn mặt khắc khổ của ông ta giờ đây lộ rõ vẻ suy tư, không còn chỉ là sự cố chấp đơn thuần. Những hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí ông ta, không phải về sức mạnh của tiên nhân, mà về sự đúng đắn của chính niềm tin mà ông ta đã bám víu bấy lâu.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, Tạ Trần trở về quán sách của mình. Từ xa, hắn vẫn có thể nghe thấy những tiếng vang vọng từ khu chợ, nhưng không còn là những tiếng la ó tranh cãi gay gắt như đêm trước, mà là những lời nói đầy tự tin và niềm tin, xen lẫn những tiếng cười nói rộn ràng. Đó là âm thanh của một cộng đồng đang dần tìm thấy tiếng nói chung, đang tự kiến tạo nên những giá trị mới.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thanh nhã, bước vào quán sách quen thuộc. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt và hương thảo mộc dịu nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Hắn ngồi xuống sau quầy, nơi có một chồng sách mới được sắp xếp gọn gàng. Ánh nắng hoàng hôn xiên qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng dài trên nền nhà gỗ, hắt lên những cuốn sách cũ kỹ, khiến chúng trông như đang phát ra một thứ ánh sáng tri thức huyền ảo.

Chưa kịp ổn định, Tiểu An đã vội vã chạy đến, đôi mắt lấp lánh như hai vì sao, hơi thở hổn hển vì chạy nhanh. "Tiên sinh, họ đã thắng! Lý Phong tiên sinh, Linh Nhi cô nương và cả Thanh Niên Nhiệt Huyết nữa! Những lời họ nói thật có lý, đến cả lão trượng kia cũng phải câm nín! Con chưa bao giờ thấy ai bảo vệ nhân loại mạnh mẽ đến vậy!" Cậu bé reo lên, giọng nói tràn đầy sự phấn khích và niềm tự hào.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, cảm nhận mái tóc mềm mại của cậu bé. "Đó là bởi vì họ đã bắt đầu tin vào chính mình, Tiểu An. Họ không chỉ nói bằng lời nói, mà còn bằng cả trái tim, bằng những thành quả mà họ đã tạo ra. Họ đã biến những kiến thức trong sách, những ý tưởng mới mẻ, những tư tưởng triết lý mà chúng ta đã cùng nhau vun đắp, thành lời lẽ, thành niềm tin vững chắc không gì lay chuyển nổi. Tri thức không chỉ là để đọc, để ghi nhớ, mà là để thấu hiểu, để bảo vệ những gì mình trân trọng, và để kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn."

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn sách cũ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống Thị Trấn An Bình. "Con thấy đấy, Tiểu An, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng chính con người, với trí tuệ và lòng dũng cảm của mình, sẽ là người khám phá ra chúng, không cần dựa dẫm vào bất kỳ 'tiên nhân' nào. Việc 'bảo vệ quan điểm về tiềm năng của nhân loại' sẽ dần chuyển từ lý thuyết sang thực tế, khi những giá trị này có thể đối mặt với những thách thức cụ thể hơn từ bên ngoài hoặc nội tại xã hội."

Đúng lúc đó, từ góc phố, một bóng người chậm rãi bước đi. Đó chính là Lão Giáo Điều. Vẻ mặt ông ta không còn sự cố chấp và giận dữ như buổi trưa, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, nặng trĩu. Đôi mắt ông ta vẫn đục ngầu, nhưng cái nhìn không còn hướng về quá khứ mà dường như đang cố gắng nhìn về phía trước, về một tương lai mà ông ta chưa từng hình dung. Bước chân ông ta chậm rãi, như đang cân nhắc từng bước đi trên một con đường mới. Khi đi ngang qua quán sách của Tạ Trần, ánh mắt ông ta dừng lại một thoáng trên biển hiệu 'Tạ Trần Thư Quán', rồi lại hướng vào bên trong, nơi Tạ Trần đang ngồi. Một cái nhìn thoáng qua, rồi ông ta tiếp tục bước đi, bóng lưng in trên nền trời chiều tà, mang theo hạt giống nghi ngờ mới đã được gieo vào tâm trí, cùng với sự ám ảnh của những lời nói về "Nhân Đạo" và "tiềm năng của nhân loại".

Tạ Trần dõi theo bóng lưng Lão Giáo Điều, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên môi. Hắn biết, con đường của 'Nhân Đạo' không phải là một sớm một chiều. Nó sẽ là một quá trình dài của sự lan tỏa, của những cuộc tranh luận, của sự thay đổi tư tưởng từ tận gốc rễ. Những hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu bén rễ, không chỉ trong lòng những người trẻ tuổi nhiệt huyết, mà còn trong cả những tâm hồn cố chấp nhất, như Lão Giáo Điều. Sự lan tỏa của triết lý 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ giới hạn ở Thị Trấn An Bình này mà còn vươn ra các vùng đất khác, kích thích thêm nhiều cuộc tranh luận và sự thay đổi sâu rộng trong xã hội. Tương lai, có lẽ, không còn cần đến tiên, mà cần đến trí tuệ và trái tim của con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân giữa nhân gian, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả, vững chãi giữa dòng chảy vô thường.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free