Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 923: Nét Cọ Nhân Sinh: Linh Hồn Nghệ Thuật Khắc Họa Nhân Đạo

Hoàng hôn dần tàn, để lại những vệt tím than và cam rực rỡ trên nền trời. Những bóng đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo bờ sông, phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lão Quán Chủ và Tạ Trần vừa kết thúc cuộc đàm đạo, trong lòng mỗi người đều vang vọng những suy tư về một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không còn đo bằng linh khí, mà bằng chính nhân tâm và trí tuệ con người. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả vô hình, chứng kiến sự trỗi dậy của một ‘Thiên Đạo’ do chính nhân loại kiến tạo. Niềm tin vào kỷ nguyên không tu tiên đang dần lan tỏa, không chỉ qua những phát minh vĩ đại hay những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người, mà còn qua chính những suy tư sâu sắc, những hạt giống tri thức đang nảy mầm khắp chốn nhân gian.

Vài ngày sau, khi ánh chiều tà một lần nữa buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng mái hiên những ngôi nhà cổ kính và con đường lát đá quen thuộc, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn yên bình như thế. Bên trong, mùi giấy cũ, mực tàu và trà thảo mộc quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi phía sau bàn sách, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, lướt trên từng dòng chữ trong cuốn sách cổ. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật đường nét kiên định nhưng cũng đầy vẻ u hoài. Hắn gập sách lại, đặt nhẹ nhàng lên chồng sách đã đọc, rồi nhấp một ngụm trà sen ấm nóng. Vị chát nhẹ của trà lan tỏa, mang theo dư vị của những câu chuyện xưa cũ và những triết lý mới mẻ đang dần định hình.

Bên cạnh hắn, thư đồng Tiểu An, gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang cặm cụi vẽ nguệch ngoạc lên một mảnh giấy. Những nét chì non nớt cố gắng tái hiện lại hình ảnh chiếc máy nâng đá của Lý Phong mà cậu bé đã chứng kiến vài ngày trước, dù có chút méo mó nhưng tràn đầy sự hứng thú và ngưỡng mộ. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại cúi xuống, tiếp tục với thế giới của riêng mình. "Tiên sinh Tạ Trần, bài này con vẫn chưa hiểu..." Tiểu An lẩm bẩm, nhưng không phải là một câu hỏi trực tiếp, mà là một sự chia sẻ về khó khăn trong việc nắm bắt những nguyên lý phức tạp mà cậu vừa nghe được từ những người lớn bàn tán. Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, vì hắn biết rằng, đôi khi sự hiểu biết không đến từ lời giải thích, mà đến từ sự tự chiêm nghiệm và trưởng thành.

Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, báo hiệu có khách. Linh Nhi bước vào, mang theo một luồng gió tươi mới và mùi sơn dầu thoang thoảng. Mái tóc nàng búi cao gọn gàng, vài sợi tóc con vương nhẹ trên vầng trán thanh tú. Đôi tay nàng vẫn còn lấm lem những vệt màu, nhưng đôi mắt lại rực sáng một ngọn lửa nhiệt huyết, pha lẫn chút trăn trở. Nàng vận một bộ y phục màu xanh lam giản dị, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát của một người nghệ sĩ. "Tiên sinh Tạ Trần, Tiểu An," nàng khẽ chào, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo chút nặng trĩu.

Tạ Trần ngước nhìn, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ thấu hiểu. "Linh Nhi cô nương, xem ra cô nương lại có điều trăn trở?" Hắn mời nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, rồi rót thêm một chén trà sen.

Linh Nhi đặt một chồng bản phác thảo xuống bàn, những nét vẽ còn vương vất sự do dự. Nàng khẽ thở dài, rồi ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. "Tiên sinh Tạ Trần, con đã vẽ rất nhiều cảnh đẹp, những con đường làng quanh co, những dòng sông uốn lượn, những gương mặt người dân lao động. Con đã cố gắng khắc họa vẻ đẹp của nhân gian, của cuộc sống bình dị này. Nhưng con vẫn thấy thiếu một điều gì đó. Con muốn tranh của mình không chỉ đẹp mà còn có hồn, có ý nghĩa, có thể truyền tải được cái gọi là 'Nhân Đạo' mà người vẫn thường nói. Nhưng con đường nào để chạm tới được cái hồn đó, để một bức tranh về người phàm có thể sánh với những kỳ quan của tiên giới trong tâm tưởng của mọi người?"

Nàng dừng lại, nhìn vào những bản phác thảo của mình. "Mọi người vẫn còn nhớ về những tiên cảnh lộng lẫy, những pháp khí rực rỡ, những chiến công hiển hách của tu sĩ. Con sợ rằng, những bức tranh về cuộc sống thường ngày của con, dù có chân thực đến mấy, cũng khó lòng lay động được trái tim họ, khó lòng khiến họ từ bỏ những 'chấp niệm' cũ kỹ về sự siêu phàm, về con đường tu tiên." Giọng nàng mang theo một nỗi lo lắng, một nỗi sợ hãi cố hữu của người nghệ sĩ trước sự đánh giá của thế nhân, đặc biệt là trong một kỷ nguyên đang chuyển mình, nơi những giá trị cũ vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc. Nàng trăn trở về việc làm thế nào để cái "vô thường" của nhân sinh, cái "bình dị" của cuộc sống lại có thể trở nên "vĩ đại" trong mắt người khác, không bị lu mờ bởi ánh hào quang giả tạo của "thành tiên" trong quá khứ.

Tạ Trần lắng nghe nàng một cách chăm chú, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, như đang cân nhắc từng lời. Hắn không vội vàng đáp lời, mà để cho những suy tư của Linh Nhi lắng đọng trong không khí. Hắn hiểu nỗi băn khoăn của nàng, bởi đó chính là sự xung đột giữa tư duy cũ và mới, giữa cái đã từng được tôn thờ và cái đang dần nảy mầm. Hắn khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên bìa cuốn sách, rồi chậm rãi nói, giọng trầm bổng, như dòng suối chảy qua khe đá.

"Vẻ đẹp của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự vĩ đại hay siêu phàm, mà ở sự chân thực và cảm xúc. Vấn đề không phải là 'sánh với tiên giới', mà là 'chạm đến lòng người'." Hắn nhìn thẳng vào mắt Linh Nhi, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận tâm can nàng. "Tiên giới, dù có lộng lẫy đến mấy, cũng chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên sự cô độc và cái giá của việc 'mất người'. Những pháp khí, những thần thông, rốt cuộc cũng chỉ là công cụ. Cái còn lại, cái vĩnh cửu, chính là cảm xúc của con người, là sự kết nối giữa người với người, là ý nghĩa của một đời sống trọn vẹn."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, rồi tiếp lời. "Linh Nhi cô nương, cô nương thấy gì khi cô nương nhìn một nụ cười rạng rỡ của một đứa trẻ sau một ngày vui chơi? Thấy gì trong giọt mồ hôi lấp lánh trên trán người nông dân giữa trưa hè oi ả? Hay trong bàn tay chai sạn của một người thợ thủ công cặm cụi với nghề? Đó chính là 'Nhân Đạo'. Nó không cần những phép màu hay thần thông, nó tồn tại ngay trong những khoảnh khắc bình dị nhất, chân thực nhất của cuộc sống. Nó là sự kiên cường của nhân loại trước nghịch cảnh, là tình yêu thương, là sự sẻ chia, là trí tuệ được hun đúc qua bao đời. Cô nương không cần phải tìm kiếm sự vĩ đại ở nơi xa xôi, bởi sự vĩ đại đích thực nằm ngay trong chính bản thân con người, trong mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim."

Tiểu An, vẫn đang hí hoáy vẽ, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Cô Linh Nhi, cô cứ vẽ những gì cô thấy là đẹp nhất! Như anh Lý Phong làm ra cái máy nâng đá vậy, tuy không phải thần thông, nhưng nó giúp được rất nhiều người!" Lời nói ngây thơ của cậu bé lại chứa đựng một chân lý giản dị, một sự xác nhận cho những gì Tạ Trần vừa nói. Nó không cần phải là tiên pháp, chỉ cần hữu ích, chỉ cần chân thực, nó đã mang giá trị.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lấp lánh sự tán thưởng. "Đúng vậy, Tiểu An nói rất đúng. Giá trị không nằm ở hình thức, mà ở cái hồn bên trong, ở tác động mà nó mang lại." Hắn quay sang Linh Nhi, ánh mắt đầy khích lệ. "Cô nương, hãy tin vào những gì trái tim cô nương mách bảo. Hãy vẽ bằng cả tâm hồn mình, vẽ những gì cô nương cảm nhận được về cuộc sống này, về con người này. Bởi khi nghệ thuật xuất phát từ sự chân thành, nó sẽ tự khắc tìm được con đường để chạm đến trái tim người khác, lay động những cảm xúc sâu kín nhất. Đó chính là 'sức mạnh' của nghệ thuật, một sức mạnh vượt xa mọi pháp thuật, bởi nó kiến tạo nên những giá trị nhân sinh, củng cố nền tảng của 'Nhân Đạo'."

Linh Nhi lắng nghe từng lời của Tạ Trần, tâm trí nàng dần sáng tỏ. Những lo lắng, những nghi ngờ trong lòng nàng từ từ tan biến, nhường chỗ cho một sự hiểu biết sâu sắc hơn, một niềm tin vững chắc hơn vào con đường mình đã chọn. Nàng nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn xuống những bản phác thảo của mình, những nét vẽ giờ đây dường như không còn đơn thuần là hình ảnh, mà đã bắt đầu chứa đựng một sinh khí mới. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con không cần phải chạy theo những hình bóng xa vời của tiên giới. Con sẽ vẽ chính nhân gian này, vẽ chính con người này, bằng cả trái tim và linh hồn của con." Nàng nói, giọng nói đầy quyết tâm.

Nàng thu dọn những bản phác thảo, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Cảm ơn tiên sinh. Những lời của người đã thắp sáng con đường cho con." Linh Nhi đứng dậy, cúi chào Tạ Trần và Tiểu An, rồi bước ra khỏi quán sách, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm và một nguồn cảm hứng dạt dào. Tiếng chuông gió lại leng keng, và nàng hòa mình vào ánh hoàng hôn đang dần tắt, lòng tràn đầy ý chí muốn dùng nét cọ của mình để khắc họa vẻ đẹp của 'Nhân Đạo'.

Tạ Trần nhìn theo bóng nàng khuất dần, môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Hắn biết, một hạt giống nữa đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, đâm chồi, góp phần làm nên vườn hoa rực rỡ của kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn suy tư về ý nghĩa của 'Thiên Đạo' khi nó được kiến tạo bởi chính con người, không phải bởi một ý chí siêu nhiên. Phải chăng, đây chính là ý nghĩa đích thực của sự 'phá cục'? Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng con người đã bắt đầu tự mình tìm thấy con đường để khám phá và tạo dựng giá trị.

***

Vài tuần sau, vào một buổi trưa nắng nhẹ, trời trong vắt, quảng trường nhỏ của Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Khác với vẻ ồn ào náo nhiệt của chợ búa, nơi đây vang lên những tiếng xì xào bàn tán trầm trồ, xen lẫn những tiếng thở dài cảm thán. Một bức tranh lớn, được che phủ cẩn thận bằng một tấm vải lụa đỏ, đặt trang trọng trên một giá vẽ bằng gỗ lim. Không khí xung quanh đó dường như đông đặc lại bởi sự tò mò và chờ đợi. Mùi sơn dầu mới, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi thức ăn quen thuộc của thị trấn, thoang thoảng trong làn gió nhẹ, tạo nên một sự hòa quyện giữa nghệ thuật và đời thường.

Tạ Trần và Tiểu An cũng có mặt, đứng lẫn trong đám đông, như những người dân bình thường khác. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thư sinh trong bộ áo vải thô giản dị, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt, quan sát phản ứng của mọi người. Tiểu An thì hào hứng hơn, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh, cố gắng nhìn xuyên qua đám đông để xem điều gì đang xảy ra. "Tiên sinh, cô Linh Nhi nói sẽ cho chúng ta xem một bức tranh rất đẹp!" cậu bé thì thầm, giọng đầy phấn khích. Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ nhưng chứa đựng sự tin tưởng.

Giữa sự im lặng chờ đợi, Linh Nhi bước tới, khuôn mặt nàng giờ đây không còn vẻ trăn trở của vài tuần trước, mà thay vào đó là sự tự tin và bình yên. Đôi tay nàng khẽ đưa lên, chậm rãi kéo tấm vải lụa đỏ xuống, để lộ ra tác phẩm của mình.

Một tiếng "ồ" lớn vang lên từ đám đông, sau đó là sự im lặng đến ngạc nhiên. Bức tranh hiện ra trước mắt mọi người, không phải là tiên cảnh bồng lai hay những kỳ quan siêu phàm, mà là một cảnh tượng vô cùng quen thuộc: một gia đình nông dân đang gieo hạt trên cánh đồng vào buổi bình minh. Ánh mặt trời vàng óng, rực rỡ đến mức như thật, xuyên qua những đám mây hồng, rải ánh sáng lấp lánh lên từng ngọn cỏ non xanh mướt. Những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán người cha, phản chiếu ánh sáng ban mai, như những viên ngọc quý giá của lao động. Nụ cười hiền hậu, khắc khổ của người mẹ, đôi mắt ngời lên tình yêu thương vô bờ bến khi nhìn đứa con thơ đang cặm cụi giúp đỡ cha mẹ. Ánh mắt trong trẻo, hồn nhiên của đứa trẻ, đầy ắp sự tò mò và hy vọng vào một mùa màng bội thu.

Mọi chi tiết trong bức tranh đều được Linh Nhi khắc họa tỉ mỉ, chân thực đến từng sợi tóc, từng nếp nhăn trên khóe mắt, từng hạt đất vương trên tay. Nhưng cái khiến bức tranh lay động lòng người không chỉ là sự chân thực, mà là cái hồn, cái cảm xúc mà nàng đã thổi vào đó. Nó không chỉ là một bức tranh, nó là một câu chuyện, một lời ca ngợi về cuộc sống, về sự kiên cường của con người trước vòng xoáy "vô thường" của tự nhiên. Khứu giác của những người xem dường như có thể ngửi thấy mùi đất ẩm mới cày, mùi hương hoa dại thoang thoảng từ cánh đồng, cảm giác ấm áp của nắng sớm chạm vào da thịt.

"Ôi..." Lão Quán Chủ, người đã đứng lặng lẽ phía trước, bất giác thốt lên, giọng ông nghẹn lại. Đôi mắt tinh tường của ông, đã nhìn thấy biết bao thăng trầm của thế sự, giờ đây ngấn lệ. Ông vuốt chòm râu bạc phơ, bàn tay run run chỉ vào bức tranh. "Cảnh này, ta đã thấy cả đời. Từ khi còn là một đứa trẻ chạy lon ton trên cánh đồng của cha mẹ, cho đến khi tóc đã bạc trắng. Nhưng chưa bao giờ thấy nó đẹp đến vậy. Nó... nó khiến ta nhớ lại những ngày tháng vất vả, nhưng cũng đầy ấm áp của tuổi trẻ, nhớ lại những bữa cơm đạm bạc nhưng tràn đầy tiếng cười. Nó khiến ta nhận ra, cái đẹp thực sự không cần phải là những thứ xa vời, mà là những khoảnh khắc bình dị, những giá trị mà ta đã từng lãng quên." Ông quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và tán thưởng. "Nó khiến ta thấy được hy vọng, Tạ Trần công tử. Hy vọng vào một cuộc sống, dù không có tiên pháp, vẫn có thể trọn vẹn và ý nghĩa."

Những người dân xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán. "Kìa! Đây chẳng phải là cảnh chúng ta vẫn làm hàng ngày sao?" một người đàn ông trung niên nói, giọng còn pha chút hoài nghi ban đầu. "Sao qua tay Linh Nhi, nó lại trở nên sống động và... thiêng liêng đến thế? Ta cứ nghĩ chỉ có tiên cảnh mới đẹp đến nhường vậy."

Một phụ nữ trẻ, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt cô rưng rưng. "Ta nhìn thấy hy vọng trong ánh mắt của đứa trẻ đó. Dù có khó khăn, dù Thiên Đạo không còn phù hộ, chúng ta vẫn sẽ tiếp tục gieo mầm... cho một tương lai tốt đẹp hơn. Bức tranh này... nó khiến ta muốn về nhà ngay lập tức, muốn ôm lấy chồng con và nói rằng ta yêu họ biết bao."

Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát những phản ứng. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Hắn khẽ nói với Tiểu An, giọng trầm ấm, đủ để cậu bé nghe thấy. "Khi nghệ thuật chạm đến nhân tâm, nó có sức mạnh hơn vạn lời thuyết giảng. 'Nhân Đạo' không cần tìm kiếm ở đâu xa, nó ở ngay trong cuộc sống của chúng ta, trong mỗi hành động, mỗi cảm xúc chân thật nhất. Con thấy đó, Tiểu An, những giá trị của con người, dù không có linh khí, vẫn có thể lay động cả một thế giới."

Hắn nhìn Linh Nhi, nàng đang đứng gần bức tranh, đôi mắt nàng lấp lánh những giọt lệ hạnh phúc. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, đã chứng minh được rằng vẻ đẹp của cuộc sống phàm trần không chỉ có thể sánh ngang, mà còn có thể vượt xa những ảo ảnh của tiên giới, bởi nó chạm đến sợi dây cảm xúc sâu thẳm nhất trong lòng người. Nàng không còn bị ám ảnh bởi việc phải "sánh với tiên giới", mà đã tìm thấy giá trị đích thực trong việc "chạm đến lòng người".

Tiểu An nhìn bức tranh, rồi lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt cậu bé như dần hiểu ra điều gì đó. Cậu bé cảm nhận được sự rung động từ đám đông, cảm nhận được cái ấm áp, cái thiêng liêng mà bức tranh mang lại. Cậu biết rằng, những thứ anh Lý Phong tạo ra tuy không thể so bì với pháp thuật, nhưng lại giúp ích cho cuộc sống. Và những bức tranh của cô Linh Nhi, tuy không phải tiên cảnh, nhưng lại khiến lòng người xao xuyến.

Đám đông vẫn đứng đó, nhiều người không kìm được nước mắt. Những tiếng xì xào ban đầu đã biến thành những lời tán dương chân thành. Họ nhìn bức tranh, rồi nhìn nhau, như thể lần đầu tiên họ thực sự nhìn thấy và trân trọng cuộc sống bình dị của chính mình. Những "chấp niệm" về một thời tu tiên rực rỡ dần tan biến, thay vào đó là sự công nhận và trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống bình thường.

Tạ Trần quay người, bước đi chậm rãi cùng Tiểu An, hòa vào dòng người của Thị Trấn An Bình. Hắn biết rằng, nghệ thuật sẽ trở thành một trong những công cụ mạnh mẽ nhất để định hình văn hóa và triết lý 'Nhân Đạo', khơi gợi cảm xúc và sự đồng cảm giữa con người. Sự kết nối giữa các hình thức thể hiện 'Nhân Đạo' khác nhau – từ khoa học của Lý Phong đến nghệ thuật của Linh Nhi – đang tạo ra một làn sóng sáng tạo và phát triển toàn diện trong xã hội. Niềm tin vào kỷ nguyên không tu tiên đang dần lan tỏa, không chỉ qua những phát minh vĩ đại hay những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người, mà còn qua chính những suy tư sâu sắc, những hạt giống tri thức đang nảy mầm khắp chốn nhân gian. Thiên Đạo cũ đã tan rã, nhưng một 'thiên đạo' do con người tạo ra, dựa trên tri thức và giá trị nhân sinh, đang dần hình thành. Và Tạ Trần, một phàm nhân, vẫn lặng lẽ quan sát, chứng kiến sự trỗi dậy của một kỷ nguyên mới, nơi con người tự mình viết nên định mệnh của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free