Nhân gian bất tu tiên - Chương 922: Vang Vọng Nhân Tâm: Hạt Giống Tri Thức Nảy Mầm Khắp Chốn
Tiếng reo hò thán phục tại chợ Thị Trấn An Bình vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dư âm ngọt ngào của chiến thắng tinh thần. Ánh sáng vàng vọt của buổi chiều tà dần buông xuống, nhuộm hồng những mái nhà ngói cũ kỹ, nhưng nhiệt huyết trong lòng người dân thì dường như mới chỉ bắt đầu bừng cháy. Tin tức về "cỗ máy thần kỳ" của Lý Phong, cùng với những bức tranh "có hồn" của Linh Nhi, đã trở thành đề tài nóng hổi nhất, len lỏi vào từng ngóc ngách của thị trấn, từ quán trà vỉa hè đến những căn bếp ấm cúng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đánh thức vạn vật, Thị Trấn An Bình đã rộn ràng hơn thường lệ. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng rao hàng hối hả của những người bán hàng rong, hòa cùng mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ những gánh hàng rong mới dọn, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời thường. Từng con đường, từng ngõ hẻm đều chứng kiến những cuộc tụ họp nhỏ, nơi người dân say sưa kể cho nhau nghe về những điều kỳ diệu mà họ đã tận mắt chứng kiến. Họ không còn trầm ngâm về những tiên nhân đã mất, không còn than vãn về linh khí cạn kiệt, mà thay vào đó, những câu chuyện về trí tuệ phàm trần lại được truyền tai nhau với vẻ mặt hân hoan, niềm tự hào lấp lánh trong ánh mắt.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh lặng như mọi khi, nhưng một năng lượng mới dường như đã len lỏi vào đây. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm ngâm lật giở một cuốn sách cổ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không chỉ những dòng chữ trên trang giấy mà còn cả dòng chảy vô hình của nhân tâm. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, trong khi đôi tai hắn lại thính nhạy lắng nghe những âm thanh vọng vào từ bên ngoài.
Chợt, một bóng người nhỏ bé, nhanh nhẹn chạy ào vào quán, phá vỡ sự tĩnh mịch. Đó là Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi, gương mặt hớn hở, tràn đầy phấn khích. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, mái tóc đen nhánh hơi rối bù vì chạy vội.
“Tiên sinh! Tiên sinh!” Tiểu An hớt hải gọi, giọng non nớt nhưng không giấu nổi sự hào hứng. “Người có biết không, khắp chợ đều nói về phát minh của Lý Phong và cả những bức tranh của Linh Nhi tỷ tỷ nữa!” Cậu bé đặt vội giỏ rau xuống góc quán, rồi chạy đến bên bàn Tạ Trần, đôi mắt tròn xoe sáng rực.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách xuống. Hắn biết Tiểu An sẽ mang đến những tin tức này. Hắn đã dự đoán được phản ứng của người dân. “Ồ? Vậy sao? Có vẻ như Lý Phong và Linh Nhi đã khiến cả thị trấn phải ngạc nhiên rồi.” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút bất ngờ, nhưng ẩn chứa sự hài lòng.
“Đúng vậy ạ! Mấy người ở quán bánh bao nói, phát minh của Lý Phong không chỉ nâng được tảng đá lớn, mà còn có thể giúp kéo xe hàng nặng gấp mấy lần sức người bình thường! Họ còn bảo, nếu có thêm mấy cái ‘đòn bẩy’ đó, việc xây nhà sẽ nhanh hơn rất nhiều!” Tiểu An kể một cách say sưa, dùng tay khoa tay múa chân để minh họa. “Còn Linh Nhi tỷ tỷ thì... cô ấy đã vẽ một bức tranh về Lý Phong đang giải thích cỗ máy của mình cho mọi người, thật là sống động! Có người còn nói, nhìn vào bức tranh đó, họ như thấy được ‘linh hồn’ của cỗ máy vậy!”
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn lấp lánh. “Linh hồn của cỗ máy… Một nhận định thú vị.” Hắn nhấp thêm một ngụm trà. “Điều đó cho thấy, nghệ thuật và khoa học, tuy khác biệt về hình thức, nhưng đều có chung một điểm cốt yếu: khả năng chạm đến bản chất của sự vật, chạm đến nhân tâm.” Hắn nhìn Tiểu An, vẻ mặt trầm tư. “Ngươi thấy đó, Tiểu An, những điều tưởng chừng như nhỏ bé, khi được con người khám phá và thể hiện bằng cả trí tuệ lẫn cảm xúc, lại có thể tạo nên những làn sóng lớn lao trong lòng người. Chúng không cần linh khí, không cần tiên thuật, chỉ cần sự chân thành và khả năng thấu hiểu.���
Bên ngoài, tiếng bàn tán rõ ràng hơn: “Thật không thể tin được, một người phàm lại có thể làm được điều đó mà không cần linh khí!” Một giọng nói kinh ngạc vang lên. Rồi một giọng khác đáp lại, đầy vẻ suy ngẫm: “Ta cứ nghĩ rằng, sau khi Thiên Đạo suy kiệt, nhân gian sẽ chỉ còn là một vùng đất hoang tàn, không còn hy vọng. Nhưng giờ đây, nhìn thấy những gì Lý Phong và Linh Nhi làm được, ta lại thấy một con đường mới…”
Tạ Trần khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chuyển biến vi tế trong suy nghĩ của quần chúng. Những hạt giống của ‘Nhân Đạo’ đang nảy mầm, không phải từ những lời giáo huấn cao siêu, mà từ những thành tựu thực tế, gần gũi, chứng minh được giá trị của trí tuệ và sáng tạo phàm trần. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính những con người này, bằng trí tuệ của mình, sẽ là người tìm ra lời giải đáp. Hắn biết rằng, những khám phá nhỏ như c��a Lý Phong và Linh Nhi chỉ là khởi đầu cho một làn sóng sáng tạo và khám phá mới, sẽ lan rộng khắp các lĩnh vực đời sống.
***
Buổi trưa, khi mặt trời lên cao điểm, tỏa thứ nắng vàng chói chang xuống con đường đất, chợ Thị Trấn An Bình trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Mùi hương của các loại gia vị, thảo mộc, cùng tiếng ồn ào của hàng trăm con người chen chúc, tạo nên một bức tranh sinh động. Tại một góc chợ quen thuộc, nơi Lý Phong đã trình diễn phát minh của mình ngày hôm qua, một nhóm người vẫn đang tụ tập. Không còn sự hoài nghi hay dè dặt, thay vào đó là những ánh mắt ngưỡng mộ và những câu hỏi dồn dập.
Lý Phong, thanh niên với đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết, mái tóc bù xù vì say mê nghiên cứu, đang kiên nhẫn giải thích lại nguyên lý hoạt động của cỗ máy. Đôi bàn tay của anh, chai sạn vì lao động và sáng tạo, chỉ vào từng bộ phận của hệ thống đòn bẩy và ròng rọc. “Thưa chư vị,” anh cất giọng, không còn chút rụt rè nào, mà thay vào đó là sự tự tin toát ra từ niềm đam mê. “Nguyên lý của nó r���t đơn giản, chỉ là sự vận động của lực, không hề có phép thuật. Chúng ta chỉ cần hiểu rõ cách lực truyền đi và phân tán, là có thể điều khiển nó, biến cái nặng thành cái nhẹ, cái khó thành cái dễ.”
Một người nông dân trung niên, gương mặt rám nắng, vẫn còn chút kinh ngạc hỏi: “Vậy ra, sức mạnh không phải lúc nào cũng đến từ linh khí sao? Ta cứ nghĩ, nếu không có tu vi, chúng ta chỉ là những kẻ yếu đuối, không thể làm được gì.”
Lý Phong lắc đầu, nụ cười rạng rỡ. “Không hẳn vậy thưa bác. Sức mạnh của con người nằm ở trí tuệ, ở khả năng quan sát và suy luận. Linh khí có thể mang đến sức mạnh tức thời, nhưng trí tuệ lại là cội nguồn của sự tiến bộ bền vững. Chúng ta có thể dùng trí tuệ để khuếch đại sức mạnh thể chất của mình, để giải quyết những vấn đề mà linh khí không thể hoặc không cần phải giải quyết.” Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự tự hào, không phải cho riêng mình, mà cho cả khả năng của nhân loại.
Cùng lúc đó, không xa nơi Lý Phong đang diễn thuyết, Linh Nhi, cô gái với vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt mơ màng nhưng đầy nhiệt huyết nghệ thuật, đang bày bán những bức tranh mới của mình. Mái tóc đen nhánh của cô được búi gọn, nhưng vài lọn tóc vẫn nghịch ngợm rớt xuống vầng trán, vương chút mực vẽ. Cô mặc một bộ váy vải đơn giản, đôi tay thon dài khẽ vuốt ve một bức tranh. Bức tranh ấy, với những nét cọ mạnh mẽ nhưng tinh tế, khắc họa hình ảnh Lý Phong đang say sưa giải thích về cỗ máy của mình, xung quanh là những gương mặt người dân từ hoài nghi đến ngỡ ngàng, rồi thán phục. Nét vẽ của Linh Nhi không chỉ tái hiện cảnh vật, mà còn thổi vào đó cảm xúc, niềm hy vọng và sự thán phục.
Một phụ nữ trung niên dừng lại trước gian hàng của Linh Nhi, ngắm nhìn bức tranh khắc họa Lý Phong. “Bức tranh này… thật có hồn! Nhìn vào nó, ta như thấy được sức mạnh của trí tuệ con người đang bừng nở vậy.”
Linh Nhi khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên. “Con đã cố gắng khắc họa cái ‘thần’ của khoảnh khắc đó, không chỉ là hình ảnh, mà là tinh thần của sự khám phá, của niềm tin vào khả năng của chính m��nh.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin.
Ánh mắt Linh Nhi lướt qua đám đông, và dừng lại ở Lý Phong. Cô đã nghe về anh, và giờ đây, nhìn thấy anh trực tiếp, cô cảm nhận được một nguồn cảm hứng dâng trào. Cô tiến đến gần, quan sát anh giải thích, lắng nghe những lời anh nói. Nàng nhận ra rằng, vẻ đẹp không chỉ nằm ở những cảnh vật tĩnh lặng, ở những con người với những số phận bi tráng, mà còn nằm ở chính sự vận động không ngừng của trí tuệ, của những nguyên lý tưởng chừng khô khan nhưng lại ẩn chứa sự hài hòa tuyệt vời.
Lý Phong nhận ra có người đang đứng cạnh, anh quay sang, đôi mắt ngạc nhiên khi thấy Linh Nhi. “Tiên tử… à, cô nương Linh Nhi?” anh hỏi, có chút ngượng ngùng.
Linh Nhi cười nhẹ, mái tóc khẽ bay trong gió. “Là tôi. Tôi đã nghe danh công tử Lý Phong đã lâu. Hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.” Cô nhìn cỗ máy, rồi lại nhìn anh, ánh mắt đầy suy tư. “Hóa ra vẻ đẹp của sự vận động cũng có thể lay động lòng người như vậy. Công tử đã dùng trí tuệ ��ể phơi bày một khía cạnh của thế giới mà trước đây chúng ta chỉ biết đến qua linh khí. Đó chẳng phải là một loại nghệ thuật sao?”
Lý Phong ngỡ ngàng, anh chưa từng nghĩ về phát minh của mình dưới góc độ nghệ thuật. “Nghệ thuật?” Anh lặp lại, vẻ mặt có chút bối rối.
Linh Nhi gật đầu. “Đúng vậy. Khi công tử giải thích về ‘đòn bẩy’ hay ‘ròng rọc’, tôi thấy một sự hài hòa, một sự cân bằng tuyệt vời. Giống như những đường nét, màu sắc trên bức tranh của tôi, chúng đều tuân theo những quy luật nhất định, để rồi tạo ra một tác phẩm hoàn chỉnh, có thể lay động lòng người. Công tử dùng lý trí để khám phá, tôi dùng cảm xúc để thể hiện, nhưng mục đích cuối cùng của chúng ta đều là để con người hiểu thêm về thế giới này, và về chính bản thân mình.”
Lời nói của Linh Nhi khiến Lý Phong như được khai sáng. Anh nhìn cô, rồi nhìn lại cỗ máy của mình, một ánh sáng mới bừng lên trong đôi mắt. “Cô nương nói rất đúng! Tôi cứ nghĩ mình chỉ đang giải quyết một vấn đề kỹ thuật, nhưng hóa ra, tôi cũng đang góp phần tạo nên một cái gì đó ý nghĩa hơn… cái gì đó đẹp đẽ theo một cách khác.”
Hai người, một người đam mê khoa học, một người say đắm nghệ thuật, đứng giữa chợ ồn ào, ánh nắng trưa chói chang, tìm thấy một điểm chung, một sự kết nối sâu sắc giữa lý trí và cảm xúc, giữa khám phá và sáng tạo. Sự kết nối giữa khoa học và nghệ thuật, giữa lý trí và cảm xúc, sẽ là nền tảng cho sự phát triển toàn diện của ‘Nhân Đạo’. Những thành tựu nhỏ này, của Lý Phong và Linh Nhi, là những hạt giống đầu tiên cho một làn sóng sáng tạo và khám phá mới, sẽ lan rộng khắp các lĩnh vực đời sống, vẽ nên một tương lai rực rỡ cho kỷ nguyên Nhân Gian.
***
Khi ánh chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây, phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh như dát vàng, một không khí yên bình, thư thái bao trùm Quán Trà Vọng Giang. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân cầu, tiếng chim hót líu lo trong lùm cây xanh mướt, hòa cùng mùi trà thơm thoang thoảng và làn gió mát lành thổi từ sông lên, tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng và thơ mộng.
Tạ Trần, trong bộ áo vải giản dị, và Lão Quán Chủ, với dáng người phúc hậu và mái râu bạc phơ, đang ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ mộc mạc trên ban công, nhâm nhi những chén trà nóng. Lão Quán Chủ, đôi mắt tinh tường nhưng giờ đây ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, nhìn dòng sông cuộn chảy, rồi khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng.
“Thật không ngờ, Tạ công tử,” Lão Quán Chủ nói, giọng ấm áp, chậm rãi, đầy kinh nghiệm sống. “Những điều ta cứ ngỡ phải dựa vào tiên pháp, vào linh khí, nay lại được người phàm giải quyết bằng trí tuệ, bằng những cỗ máy đơn giản như của Lý Phong… Còn Linh Nhi, nàng ấy lại dùng nét cọ để khắc họa cái ‘thần’ của vạn vật, khiến lòng người được khai sáng. Thời thế đổi thay thật nhanh, nhanh đến mức khiến một lão già như ta cũng phải ngỡ ngàng.” Ông lắc đầu, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa dần chấp nhận một sự thật hiển nhiên. “Ta cứ nghĩ, không có Thiên Đạo, không có tu tiên, nhân gian sẽ lụi tàn. Nhưng giờ đây, những gì ta thấy lại là một sức sống mới, một sự trỗi dậy của nhân tâm.”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn nhìn Lão Quán Chủ, rồi lại nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất bóng, để lại những vệt màu rực rỡ. “Chỉ là con người tìm thấy con đường của chính mình, không còn bị trói buộc bởi những định nghĩa cũ về sức mạnh, thưa Lão Quán Chủ. Linh khí và tu vi từng là thước đo, là mục tiêu tối thượng, nhưng chúng lại vô tình giới hạn tiềm năng thực sự của nhân loại. Giờ đây, khi bức màn đó đã được kéo xuống, trí tuệ và cảm xúc của con người mới có thể tự do phát triển, tìm kiếm những giá trị chân thực hơn.”
Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào không khí. “Mỗi khám phá của Lý Phong, mỗi nét cọ của Linh Nhi, đều là một hạt giống gieo vào lòng người. Chúng không chỉ là những thành tựu cá nhân, mà còn là những bằng chứng sống động cho thấy khả năng vô hạn của nhân loại. Và từ đó, một ‘đạo’ mới sẽ hình thành, một ‘Thiên Đạo’ được kiến tạo bởi chính con người, không phải bởi một ý chí siêu nhiên nào khác.”
Lão Quán Chủ trầm ngâm, đôi mắt ông khẽ nheo lại, như đang cố gắng nhìn thấu những điều Tạ Trần vừa nói. “Thiên Đạo do con người kiến tạo… Nghe thật xa vời, nhưng lại có lý. Ta cứ nghĩ Thiên Đạo là một thứ gì đó vĩnh cửu, không thể thay đổi. Nhưng giờ đây, ta lại thấy, nó cũng chỉ là một quy tắc, một hệ thống, mà khi không còn phù hợp, con người sẽ tự mình tạo ra một hệ thống mới, một quy tắc mới.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. Trong lòng hắn, niềm tin vào ‘Nhân Đạo’ ngày càng lớn mạnh, cùng với sự nhận thức về trách nhiệm vô hình của mình trong việc định hình kỷ nguyên mới. Hắn không trực tiếp giảng đạo, không trực tiếp hành động, nhưng mỗi lời nói, mỗi sự hiện diện của hắn đều như một dòng chảy ngầm, nhẹ nhàng định hướng tư duy, gieo mầm những ý niệm mới vào lòng người. Hắn suy tư về ý nghĩa của ‘Thiên Đạo’ khi nó được kiến tạo bởi chính con người, không phải bởi một ý chí siêu nhiên. Phải chăng, đây chính là ý nghĩa đích thực của sự ‘phá cục’?
“Đúng vậy, Lão Quán Chủ,” Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm bổng, như một bản nhạc thiền định. “Thiên Đạo cũ đã tan rã, nhưng một ‘thiên đạo’ do con người tạo ra, dựa trên tri thức và giá trị nhân sinh, đang dần hình thành. Đó không phải là một ‘đạo’ của sự cường quyền hay sự siêu phàm, mà là một ‘đạo’ của sự hiểu biết, của lòng trắc ẩn, của sự sáng tạo không ngừng. Nó không phải là một con đường dẫn đến sự bất tử hay quyền năng vô hạn, mà là một con đường dẫn đến sự trọn vẹn của kiếp nhân sinh.”
Hắn nhấp một ngụm trà, vị trà giờ đây dường như đậm đà hơn, mang theo dư vị của thời gian và sự biến đổi. Hoàng hôn dần tàn, để lại những vệt tím than và cam rực rỡ trên nền trời. Những bóng đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo bờ sông, phản chiếu xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
Lão Quán Chủ nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Một nụ cười hiền từ nở trên môi ông. “Vậy ra… con người vẫn có thể tiếp tục tiến lên, theo một con đường khác, không cần đến tiên pháp sao?”
“Hơn cả thế, Lão Quán Chủ,” Tạ Trần đáp, ánh mắt hắn lấp lánh như những vì sao đầu tiên vừa xuất hiện trên bầu trời. “Con người sẽ tự mình viết nên định mệnh của mình, bằng chính trí tuệ và trái tim của mình. Và đó, có lẽ, mới là con đường chân chính nhất để đạt tới sự vĩ đại.”
Cả hai cùng im lặng, thưởng thức chén trà và ngắm nhìn cảnh vật. Những lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một lời tiên tri, một lời hứa về một kỷ nguyên mới, nơi sức mạnh không còn được đo bằng linh khí, mà bằng chính nhân tâm và trí tuệ con người. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo nhân quả vô hình, chứng kiến sự trỗi dậy của một ‘Thiên Đạo’ do chính nhân loại kiến tạo. Niềm tin vào kỷ nguyên không tu tiên đang dần lan tỏa, không chỉ qua những phát minh vĩ đại hay những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người, mà còn qua chính những suy tư sâu sắc, những hạt giống tri thức đang nảy mầm khắp chốn nhân gian.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.