Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 921: Sức Mạnh Phàm Trần: Tiếng Vọng Nguyên Lý Vận Động

Ánh nắng ban mai đã lên cao, rải vàng khắp các con đường của Thị Trấn An Bình, nhưng trong không gian tĩnh lặng của quán sách nhỏ, một thứ ánh sáng khác, vô hình mà mãnh liệt, vừa mới được thắp lên. Linh Nhi đã rời đi với một ánh mắt rạng ngời, mang theo không chỉ bức tranh “Người mẹ An Bình” mà còn là một thế giới quan mới mẻ, một định hướng rõ ràng cho hành trình nghệ thuật của mình. Nàng Thơ Mộng Dao và Tiểu An cũng đã trở về với những công việc thường nhật, để lại Tạ Trần một mình giữa những chồng sách cổ, nơi hương giấy cũ và mực bay thoang thoảng. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng qua trang sách đang mở, thấu hiểu rằng hạt giống hắn gieo đã bắt đầu nảy mầm. Kỷ nguyên Nhân Gian, vốn không cần đến những phép màu huyền diệu của tiên môn hay sự ban phước của Thiên Đạo, đang tự mình kiến tạo những điều kỳ diệu từ chính nội tại của con người.

Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự yên tĩnh đang ngự trị. Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường thấy, bước vào, trên môi nở một nụ cười rạng rỡ, pha lẫn chút hưng phấn khó tả. Thằng bé không đi thẳng đến chỗ Tạ Trần như mọi khi, mà dừng lại ở ngưỡng cửa, dường như muốn gom góp đủ hơi sức để trút bỏ một câu chuyện còn nóng hổi.

“Tiên sinh, người có tin không?” Tiểu An thốt lên, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc, phá vỡ sự trầm mặc của buổi sáng. “Có người Lý Phong kia đã chế ra thứ có thể nâng cả tảng đá chỉ bằng một tay! Con vừa nghe các cô chú hàng xóm bàn tán, họ nói đó là chuyện không tưởng!”

Tạ Trần, người đang đọc một cuốn sách cổ về triết học phương Đông, khẽ nhấc mày. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây hiện lên một tia tò mò khó che giấu. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn một c��ch nhẹ nhàng, tiếng giấy cũ khẽ sột soạt như một lời chào hỏi với sự bất ngờ mà Tiểu An vừa mang đến. Hắn nhìn Tiểu An, vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng sâu trong ánh mắt đã có sự hứng thú.

“Ồ?” Tạ Trần đáp, giọng trầm ấm, không vội vàng. “Thật thú vị. Hắn đã dùng cách nào? Chẳng lẽ là linh khí? Nhưng Tiểu An con cũng biết, linh khí giờ đây đã cạn kiệt, những phép thuật kiểu đó chẳng phải đã trở thành dĩ vãng rồi sao?”

Tiểu An lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt sáng ngời vẻ thông minh và hiếu kỳ. “Không phải linh khí đâu tiên sinh! Con nghe nói là... là một cỗ máy kỳ lạ, được làm từ gỗ và dây thừng. Họ nói Lý Phong là một người khác thường, suốt ngày chỉ mày mò với những thứ kỳ quặc. Hắn ta không tu luyện, không cầu tiên, chỉ suốt ngày đục đẽo, lắp ráp những bánh xe, những thanh gỗ. Người dân ở chợ còn gọi hắn là ‘Lý Phong Khùng’ cơ.” Thằng bé nói, trong giọng có chút ngập ngừng, như thể muốn diễn tả sự khó tin của câu chuyện. “Họ nói hắn ta dùng một cái... cái gì đó gọi là ‘đòn bẩy’, rồi ‘ròng rọc’ gì đó. Mấy từ đó khó hiểu quá tiên sinh ạ!”

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi khi khẽ nhíu mày suy nghĩ. Hắn hình dung ra khung cảnh một chàng thanh niên gầy gò, suốt ngày vùi đầu vào những món đồ cơ khí, trong một thế giới mà đa số còn hoài niệm về linh khí và phép thuật. Cái tên “Lý Phong Khùng” mà Tiểu An nhắc đến không làm hắn bất ngờ. Trong bất kỳ kỷ nguyên nào, những người đi trước thời đại, những người dám phá vỡ khuôn mẫu cũ, đều sẽ bị coi là điên rồ, cho đến khi sự thật hiển hiện.

“Đòn bẩy, ròng rọc...” Tạ Trần lẩm bẩm, môi khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý. “Những khái niệm đó, đã có từ rất lâu đời trong các thư tịch cổ, nhưng hiếm ai dành tâm sức để nghiên cứu sâu xa, bởi lẽ họ tin vào sức mạnh linh khí có thể giải quyết mọi vấn đề.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. “Trong thời đại mà sức mạnh siêu nhiên đang dần lụi tàn, những trí tuệ phàm trần như Lý Phong, có thể sẽ là những người khai mở kỷ nguyên mới.”

Tiểu An ngồi xuống bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt vẫn không rời khỏi hắn, như thể muốn đọc được thêm những điều ẩn giấu trong suy nghĩ của vị tiên sinh. “Vậy tiên sinh có muốn đi xem không ạ? Con nghe nói Lý Phong sẽ trình diễn vào buổi chiều nay ở chợ, để chứng minh những gì hắn nói là thật. Nhiều người còn cá cược rằng hắn sẽ thất bại.”

Tạ Trần khẽ gật đầu. “Tất nhiên rồi. Trí tuệ con người là một dòng chảy không ngừng, luôn tìm cách khám phá những điều mới mẻ. Dù là nghệ thuật như Linh Nhi, hay những sáng chế cơ khí như Lý Phong, tất cả đều là những biểu hiện của ‘Nhân Đạo’ đang trỗi dậy.” Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa một sự vững chãi lạ thường. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, đối lập với vẻ phong trần của những tu sĩ ngày xưa, nhưng đôi mắt hắn thì lại sắc bén hơn bất kỳ ai. “Hơn nữa, một khám phá nhỏ, đôi khi lại là nền móng cho cả một kỷ nguyên vĩ đại.”

Trong không gian yên tĩnh của quán sách, mùi giấy cũ và mực vẫn thoang thoảng, hòa quyện với chút hương hoa dại từ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và đầy tri thức. Tạ Trần và Tiểu An bước ra, để lại phía sau những cuốn sách đang chờ đợi được mở ra, mang theo mình một sự tò mò đầy ý nghĩa về những gì đang diễn ra ở thế giới bên ngoài, nơi những hạt giống của “Nhân Đạo” đang từng bước nảy mầm, không ngừng chứng tỏ giá trị và sức sống của mình. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ con người sẽ là chiếc chìa khóa để mở ra chúng.

***

Buổi chiều, chợ Thị Trấn An Bình náo nhiệt hơn thường lệ. Không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống của một buổi chợ phiên thường thấy, nhưng hôm nay lại pha lẫn một sự tò mò đặc biệt. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người mua kẻ bán, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của nhân gian. Tuy nhiên, ở một khu vực trống trải giữa chợ, nơi một đám đông đang tụ tập, không khí lại khác hẳn. Đó là một sự pha trộn giữa háo hức, hoài nghi và cả chút chế giễu.

Tạ Trần và Tiểu An đứng lẫn trong đám đông, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Hắn hoàn toàn hòa mình vào dòng người, không ai nhận ra người đàn ông thư sinh gầy gò với đôi mắt sâu thẳm kia lại là “điểm neo nhân quả” của cả thế giới. Tiểu An thì cứ thấp thỏm, đôi mắt to tròn đảo khắp nơi, cố gắng nhìn xuyên qua những cái đầu người lớn để thấy rõ hơn những gì đang diễn ra ở trung tâm.

Ở giữa khoảng sân trống, một thiết bị bằng gỗ và dây thừng phức tạp đã được dựng lên. Nó không hề có vẻ hào nhoáng hay huyền bí như những pháp khí của tiên gia, chỉ là những thanh gỗ được đẽo gọt thô sơ, những cuộn dây thừng bện chặt, và một vài bánh xe nhỏ. Bên cạnh đó, một tảng đá lớn, ước chừng nặng vài trăm cân, nằm trơ trọi như một thách thức im lặng. Mùi đất ẩm v�� mồ hôi của đám đông hòa lẫn với mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các sạp hàng và cả mùi gỗ mới của cỗ máy, tạo nên một thứ mùi đặc trưng, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Lý Phong, chàng trai khoảng đôi mươi, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời vẻ thông minh và đam mê, đang đứng giữa trung tâm. Anh mặc quần áo lao động đơn giản, tay dính một chút dầu mỡ và vết bẩn từ công việc. Anh cố gắng trấn an đám đông đang xì xào bàn tán. Gương mặt anh tràn đầy nhiệt huyết và khao khát được công nhận, nhưng cũng ẩn chứa chút lo lắng.

“Cậu nhóc này lại bày trò gì nữa đây?” Một người đàn ông trung niên, tay cầm cái rổ tre, lên tiếng chế nhạo. “Suốt ngày chỉ thấy hắn ta đục đẽo, lắp ráp mấy thứ vô dụng. Giờ lại muốn nâng đá bằng tay không à?”

Tiếng cười rộ lên từ một vài người trong đám đông. Sự hoài nghi là điều dễ hiểu. Trong một thế giới từng chứng kiến những phép thuật hô phong hoán vũ, việc một phàm nhân dùng những công cụ thô sơ để làm điều phi thường quả l�� khó tin.

Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và mái râu tóc đã điểm bạc, cũng có mặt trong đám đông. Ban đầu, ông cũng tỏ vẻ hoài nghi. Đôi mắt tinh tường, nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét của ông khẽ nheo lại khi nhìn về phía cỗ máy. “Sức người có hạn, sức trời vô biên. Làm sao có thể chống lại lẽ thường? Dù có bao nhiêu dây thừng hay thanh gỗ, cũng không thể địch lại sức nặng của tự nhiên.” Ông chậm rãi nói, giọng điệu ấm áp nhưng vẫn thể hiện sự không tin tưởng vào điều phi lý này. “Nếu có linh khí, có tu vi, thì còn có thể. Chứ phàm nhân làm sao có thể?”

Lý Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua từng gương mặt hoài nghi trong đám đông. Anh biết, đây là cơ hội duy nhất để chứng minh giá trị của mình, chứng minh rằng trí tuệ phàm trần cũng có thể tạo nên kỳ tích.

“Xin chư vị hãy xem!” Lý Phong cất cao giọng, cố gắng át đi tiếng xì xào. Giọng anh tuy có chút run rẩy nhưng vẫn đầy sự quyết tâm. “Đây là sức mạnh của trí tuệ, không phải phép thuật! Là sự hiểu biết về nguyên lý của vạn vật, về cách chúng ta có thể làm việc hiệu quả hơn bằng cách hiểu rõ cách mọi thứ vận hành!” Anh chỉ tay vào cỗ máy thô sơ của mình, ánh mắt tự hào. “Nó không cần linh khí, không cần tu vi. Nó chỉ cần sự quan sát, sự suy nghĩ, và một chút kiên nhẫn!”

Đám đông vẫn xì xào, một số người còn lắc đầu ngao ngán, cho rằng Lý Phong chỉ đang cố tình gây sự chú ý. Họ đã quen với những phép màu của tiên nhân, với những lời hứa hẹn về sự bất tử, về sức mạnh siêu phàm. Giờ đây, khi những điều đó đã lụi tàn, họ vẫn chưa thể chấp nhận rằng một “phép màu” khác, bình dị hơn, nhưng cũng không kém phần vĩ đại, đang dần hé lộ.

Tạ Trần đứng đó, ánh mắt hắn không rời khỏi Lý Phong. Hắn thấu hiểu nội tâm của chàng trai trẻ: sự tự ti khi bị coi thường, khao khát được công nhận, và quyết tâm chứng minh giá trị của những gì mình tin tưởng. Lý Phong đang đối mặt với một cuộc chiến không chỉ với tảng đá nặng nề, mà còn với định kiến sâu sắc của cả một cộng đồng. Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là bản chất của sự tiến bộ: luôn phải vượt qua những rào cản của sự hoài nghi và bảo thủ để mở ra những chân trời mới. Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một sự đồng cảm sâu sắc với chàng trai trẻ tuổi đang đứng đơn độc giữa đám đông ấy.

***

Ánh nắng vàng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những mái ngói của Thị Trấn An Bình, nhưng không khí ở khu chợ giờ đây đã chuyển sang một sắc thái hoàn toàn khác. Từ sự hoài nghi ban đầu, giờ đây là sự ngạc nhiên, rồi dần chuyển thành thán phục và hào hứng. Tiếng xì xào bàn tán đã được thay thế bằng tiếng hò reo, tiếng vỗ tay và cả những tiếng thốt lên kinh ngạc. Mùi đất, mùi mồ hôi của đám đông vẫn còn đó, nhưng giờ đây có thêm chút mùi gỗ mới và dầu bôi trơn từ cỗ máy kỳ diệu của Lý Phong.

Lý Phong, với vẻ mặt rạng rỡ, đã thành công. Anh đã dùng một tay, nhẹ nhàng kéo một sợi dây thừng, và trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, tảng đá lớn nặng vài trăm cân đã từ từ được nhấc lên cao, vượt ngoài sức tưởng tượng của bất kỳ ai. Tiếng gỗ kẽo kẹt nhẹ nhàng, nhịp nhàng theo mỗi nhịp kéo của anh, như một bản nhạc của sự chiến thắng trí tuệ. Đôi mắt Lý Phong sáng ngời, anh không giấu được niềm tự hào khi nhìn thấy thành quả của bao ngày tháng mày mò, nghiên cứu.

“Trời ơi, thật không thể tin được!” Một người dân B thốt lên, giọng nói nghẹn ngào vì kinh ngạc. “Hắn ta thật sự đã làm được! Không hề có linh khí, không hề có phép thuật gì cả!”

Lão Quán Chủ, người ban đầu tỏ ra hoài nghi nhất, giờ đây đã há hốc mồm. Đôi mắt tinh tường của ông trợn tròn, nhìn chằm chằm vào tảng đá đang lơ lửng giữa không trung. Vẻ mặt phúc hậu của ông giờ đây tràn đầy sự kinh ngạc và trầm trồ. “Thật kỳ diệu! Nguyên lý gì mà lại có thể như vậy? Thật sự là chưa từng thấy bao giờ!” Ông lẩm bẩm, như không tin vào những gì mình đang chứng kiến.

Lý Phong buông sợi dây thừng một cách chậm rãi, để tảng đá từ từ hạ xuống đất, tạo ra một tiếng động nhỏ. Anh quay sang đám đông, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết và khao khát được chia sẻ những gì mình đã khám phá.

“Thưa chư vị,” Lý Phong cất giọng, giờ đây không còn chút run rẩy nào, mà thay vào đó là sự tự tin và thuyết phục. “Đây không phải là phép thuật, cũng không phải là linh lực! Đây là nguyên lý của sự vận động, của cách chúng ta có thể làm việc hiệu quả hơn bằng cách hiểu rõ cách mọi thứ hoạt động trong thế giới này.” Anh giơ tay chỉ vào cỗ máy của mình, từng lời nói đều đong đầy sự nhiệt huyết. “Chúng ta gọi đó là ‘đòn bẩy’ và ‘ròng rọc’. Khi dùng một thanh gỗ làm điểm tựa, chúng ta có thể dùng một lực nhỏ để nhấc bổng một vật nặng. Và khi dùng nhiều bánh xe với dây thừng, chúng ta có thể ‘phân tán’ lực kéo, khiến cho một công việc nặng nhọc trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều!”

Anh giải thích cặn kẽ, dù có vẻ phức tạp nhưng lại vô cùng logic. Anh nói về cách mà một lực nhỏ, khi được áp dụng đúng cách và đúng vị trí, có thể tạo ra một hiệu quả lớn lao, về cách mà những thành phần tưởng chừng đơn giản lại có thể kết hợp để giải quyết những vấn đề tư��ng chừng nan giải. Anh không chỉ giải thích về cơ chế, mà còn truyền tải cả niềm đam mê của mình đối với việc khám phá những quy luật tiềm ẩn của tự nhiên.

Đám đông lắng nghe trong im lặng, rồi lại bùng nổ trong những tiếng vỗ tay thán phục. Họ đã chứng kiến một điều kỳ diệu, một phép màu của trí tuệ con người, không cần đến sự can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Họ nhìn Lý Phong với một ánh mắt khác, không còn là “Lý Phong Khùng” nữa, mà là một người tài năng, một người đã mang đến cho họ một cái nhìn mới về khả năng của phàm nhân.

Tạ Trần, vẫn đứng lẫn trong đám đông, khẽ gật đầu tán thưởng. Ánh mắt hắn lấp lánh một tia sáng đặc biệt, không chỉ là sự hài lòng mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn cảm nhận được sức nóng của ánh nắng chiều tà trên da, làn gió nhẹ thổi qua tóc, và tiếng reo hò của những con người phàm trần đang mừng vui trước một khám phá của chính mình.

“Vạn vật đều có nguyên lý riêng,” Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng không chỉ trong không gian tĩnh lặng của quán sách mà giờ đây còn như vang vọng trong tâm trí của những người đứng gần. “Và trí tuệ con người có thể khám phá ra chúng... tạo nên những phép màu phàm trần.” Hắn nhìn Lý Phong, nhìn đám đông đang hân hoan, và rồi nhìn xa xăm về phía chân trời. “Những khám phá nhỏ như của Lý Phong sẽ dần tích lũy, tạo nền tảng cho sự phát triển khoa học và công nghệ vượt bậc trong kỷ nguyên Nhân Gian. Trí tuệ và khả năng sáng tạo của con người sẽ trở thành ‘sức mạnh’ mới, thay thế cho linh khí và tu vi.”

Lời nói của Tạ Trần không quá lớn, nhưng lại có một sức nặng đặc biệt, khiến vài người xung quanh phải chú ý. Họ không hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng họ cảm nhận được một sự thật hiển nhiên: rằng con người, dù không còn tu tiên, vẫn có khả năng vĩ đại để thay đổi thế giới của mình.

Tạ Trần biết rằng, Lý Phong và những khám phá của anh chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ tiếp tục là người khơi nguồn cảm hứng cho các lĩnh vực khác nhau – nghệ thuật, khoa học, triết lý – của ‘Nhân Đạo’. Mặc d�� Thiên Đạo đã tan rã, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và khoa học, cùng với trí tuệ con người, sẽ là một trong những công cụ mạnh mẽ nhất để con người chinh phục chúng. Kỷ nguyên Nhân Gian không phải là một kỷ nguyên của sự yếu kém, mà là kỷ nguyên của sự tự chủ, của sự sáng tạo không ngừng, nơi mỗi con người đều có thể trở thành một phần của một phép màu vĩ đại hơn, phép màu của chính nhân loại.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free