Nhân gian bất tu tiên - Chương 920: Nét Vô Hình, Ý Hữu Tình: Tọa Đàm Về Linh Hồn Nghệ Thuật
Ánh trăng vẫn soi sáng, dòng sông vẫn chảy, nhưng trong tâm khảm Linh Nhi, một dòng chảy khác đã bắt đầu cuộn trào, mang theo những hạt phù sa của sự thức tỉnh và nguồn cảm hứng bất tận. Câu hỏi của Tạ Trần, cùng lời gợi mở của Mạc Vấn và nụ cười khích lệ của Nàng Thơ Mộng Dao, đã thắp lên một ngọn lửa nhỏ, sưởi ấm niềm đam mê và định hướng lại con đường nghệ thuật của cô bé. Cô hiểu rằng, cái “đạo” mà cô từng vô thức tìm kiếm trong từng nét cọ, nay đã hiện hữu rõ ràng, không phải là thứ xa xôi trên mây trời, mà là những cảm xúc chân thật nhất, những kết nối sâu sắc nhất giữa con người với nhau. Đêm ấy, Linh Nhi trằn trọc, không phải vì lo lắng hay bối rối, mà vì một nguồn năng lượng sáng tạo mãnh liệt đang trỗi dậy, thôi thúc cô khám phá những tầng ý nghĩa mới, những vẻ đẹp tiềm ẩn trong từng khoảnh khắc đời thường. Cô bé nhìn bức tranh “Người mẹ An Bình” dưới ánh đèn dầu leo lét, không còn thấy nó chỉ là một bức họa kỹ thuật, mà là một cánh cửa dẫn vào tâm hồn, nơi tình yêu thương và sự hy sinh được khắc họa một cách chân thực nhất, vượt lên trên mọi giới hạn vật chất.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần đã ngồi tĩnh lặng trong quán sách của mình. Không gian quán nhỏ vốn đã yên bình, nay lại càng thêm phần thanh tịnh dưới ánh sáng dịu dàng, trong trẻo của buổi sớm. Mùi giấy cũ, mực và trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà hắn đã quen thuộc suốt bao năm. Hắn trầm ngâm lật giở một cuốn sách cổ, ngón tay lướt nhẹ trên từng dòng chữ đã phai mờ theo thời gian, như đang tìm kiếm một chân lý nào đó ẩn sâu trong từng câu từ. Thân hình hắn vẫn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng mờ ảo, nhưng đôi mắt hắn thì sâu thẳm, tĩnh tại, chứa đựng một sự thấu hiểu dường như không thuộc về thế giới phàm trần này. Hắn không vội vã, không lo toan, chỉ đơn thuần tận hư��ng khoảnh khắc bình yên hiếm có, nơi Thiên Đạo đã suy tàn và Nhân Gian đang dần định hình một cuộc sống mới, không cần đến phép tắc hay linh lực.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, bước vào quán, mang theo một làn gió tươi mới và sự hào hứng thường thấy. Thằng bé vẫn mặc bộ áo vải thô cũ kỹ, nhưng trên gương mặt non nớt lại hiện rõ niềm vui và sự tự hào. “Tiên sinh, bức tranh của Linh Nhi tỷ được mọi người khen ngợi lắm! Nhất là bức về người mẹ ấy ạ! Mấy vị lão bá cũng nói, chưa từng thấy bức tranh nào mà lại khiến lòng người ta xúc động đến vậy,” Tiểu An líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót buổi sớm. Thằng bé đặt chồng sách mới lên bàn, động tác thành thạo, cho thấy sự quen thuộc với công việc hàng ngày tại quán. “Có người còn nói, nếu có thể, họ muốn mua bức tranh đó để treo trong nhà, để ngày ngày nhìn ngắm và nhớ về tình thương của mẫu thân.” Tạ Trần khẽ mỉm cười, không đáp lời ngay. Hắn chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dừng lại trên trang sách, nhưng trong tâm trí, những lời nói của Tiểu An đã vẽ nên một bức tranh sống động về phản ứng của người phàm, về sự đồng cảm và kết nối mà nghệ thuật chân chính có thể mang lại. Hắn biết, đó chính là những hạt giống của “Nhân Đạo” đang nảy mầm, được tưới tẩm bằng những cảm xúc thuần túy nhất của con người.
Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, báo hiệu có khách. Cánh cửa gỗ cũ kỹ chậm rãi mở ra, để lộ hai bóng hình thanh thoát. Linh Nhi bước vào trước, dáng người thanh mảnh, đôi mắt trong veo vẫn ẩn chứa một chút rụt rè của một cô gái trẻ, nhưng đồng thời cũng ánh lên vẻ trăn trở, suy tư. Nàng Thơ Mộng Dao theo sau, xinh đẹp và thanh thoát như thường lệ, y phục truyền thống ôm lấy vóc dáng yêu kiều của nàng. Trên tay Linh Nhi là bức tranh "Người mẹ An Bình" được bọc cẩn thận, dường như đã được mang theo suốt đêm qua. “Tiên sinh,” Nàng Thơ Mộng Dao khẽ cất lời, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối chảy. “Linh Nhi vẫn còn trăn trở về câu hỏi của tiên sinh đêm qua, nên muốn đến xin chỉ giáo thêm. Nàng nói, những lời của người cứ vương vấn trong tâm trí nàng, khiến nàng không thể yên lòng.” Linh Nhi, nghe thấy vậy, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt cô bé đầy vẻ cầu thị. “Tiên sinh, người nói về ‘vẻ đẹp vĩnh cửu’ vượt qua giới hạn thời gian và không gian... đệ tử vẫn chưa thể lĩnh hội được hết. Đệ tử cảm thấy mình đã chạm đến một điều gì đó rất quan trọng, nhưng vẫn còn như bị một lớp màn sương che phủ.” Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng toát lên sự chân thành và khao khát được thấu hiểu.
Tạ Trần khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Hắn ngẩng đầu nhìn ba người, ánh mắt ôn hòa. Hắn biết Linh Nhi đã bắt đầu hành trình tìm kiếm, và đây là thời điểm thích hợp để gieo thêm những hạt giống triết lý vào mảnh đất tâm hồn cô bé. “Mời các vị an tọa.” Hắn chỉ tay về phía chiếc bàn trà nhỏ nằm giữa quán, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên mặt bàn gỗ. Linh Nhi cẩn thận đặt bức tranh lên bàn trà, gỡ bỏ lớp vải bọc, để lộ ra hình ảnh người mẹ hiền từ ôm con ngủ. Bức tranh ấy, dù chỉ là những nét cọ đơn giản, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người đến lạ. Nàng Thơ Mộng Dao ngồi xuống bên cạnh Linh Nhi, ánh mắt đầy vẻ ủng hộ. Tiểu An cũng nhanh nhẹn mang đến mấy chén trà nóng hổi, hương trà thoang thoảng lan tỏa, xua tan đi chút bối rối còn vương vấn trong không khí. Tạ Trần nhìn bức tranh, đôi mắt hắn không dán vào từng nét cọ, từng mảng màu, mà dường như xuyên thấu qua bề mặt bức tranh, chạm đến cái hồn ẩn chứa bên trong. Hắn nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cổ họng, rồi chậm rãi đặt chén xuống. Không gian quán sách chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ thoảng qua tán lá ngoài cửa sổ, và tiếng chim hót lảnh lót từ mái hiên, làm nền cho những lời nói sắp được thốt ra, mang theo một chiều sâu triết lý mà chỉ những người có duyên mới có thể cảm nhận.
Tạ Trần nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị đắng chát của lá trà hòa quyện cùng hương thơm thanh khiết, rồi chậm rãi đặt chén xuống mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng theo năm tháng. Ánh mắt hắn không hề dán chặt vào từng nét cọ, t���ng mảng màu trên bức tranh “Người mẹ An Bình” của Linh Nhi, mà dường như xuyên thấu qua bề mặt bức họa, chạm đến cái hồn sâu thẳm ẩn chứa bên trong. Hắn không vội vàng khen ngợi kỹ thuật vẽ tinh xảo hay bố cục hợp lý, bởi hắn biết rằng, những điều đó chỉ là lớp vỏ bên ngoài, không thể chạm đến bản chất của “vẻ đẹp vĩnh cửu” mà Linh Nhi đang tìm kiếm. Thay vào đó, giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, mang theo một sự điềm tĩnh và sâu sắc lạ thường, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu, nhẹ nhàng nhưng đủ sức lay động tâm hồn người nghe.
“Một nét cọ có thể vẽ nên hình hài, nhưng chỉ có tấm lòng mới khắc họa được linh hồn,” Tạ Trần bắt đầu, lời lẽ của hắn như một câu thơ cổ, hàm chứa triết lý sâu xa. “Bức tranh này của con, Linh Nhi, không chỉ đơn thuần là tái hiện một khoảnh khắc tĩnh lặng của cuộc sống. Nó gợi mở một câu chuyện, một cảm xúc, một sợi dây nhân quả vô hình kết nối những người xem với chính họ và với vạn vật xung quanh.” Hắn khẽ đưa ngón tay, chỉ vào một chi tiết nhỏ trong bức tranh, nơi bàn tay người mẹ nhẹ nhàng ôm lấy con, cử chỉ ấy ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. “Con nhìn xem, cử chỉ này, không chỉ là sự che chở đơn thuần của một người mẹ đối với đứa con thơ. Nó còn là sự cho đi vô điều kiện, là tình yêu thương không giới hạn, là sợi dây liên kết thiêng liêng nhất giữa hai sinh mệnh. Đó là một khoảnh khắc ‘chân thật’ mà con đã ghi lại, một khoảnh khắc mà bất cứ ai cũng có thể tìm thấy bóng dáng của chính mình, của mẫu thân mình, hoặc của tình yêu thương mà họ đã từng nhận được trong cuộc đời.”
Linh Nhi lắng nghe, đôi mắt cô bé mở to, tập trung vào từng lời Tạ Trần nói. Cô bé bắt đầu cảm nhận được một luồng sáng mới đang len lỏi vào tâm trí, xua tan đi những màn sương mù còn vương vấn. Nàng Thơ Mộng Dao khẽ gật đầu, ánh mắt nàng tràn đầy sự thấu hiểu. Nàng biết, những lời này không chỉ dành cho Linh Nhi, mà còn là một bài học sâu sắc về nghệ thuật và cuộc sống cho chính nàng, một người cũng đang dùng thơ ca để chạm đến linh hồn của nhân gian. Tiểu An ng���i im lặng, dù có thể chưa hiểu hết những triết lý cao siêu, nhưng thằng bé vẫn cảm nhận được sự uyên thâm trong lời nói của Tạ Trần, và sự chân thành trong cảm xúc của Linh Nhi.
Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, như đang dẫn dắt mọi người vào một hành trình khám phá nội tâm. “Vẻ đẹp vĩnh cửu không nằm ở màu sắc không phai hay đường nét không tỳ vết. Những thứ đó rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian, bị phong hóa bởi vô thường của thế sự. Vẻ đẹp vĩnh cửu nằm ở sự ‘chân thực’ mà nó mang lại. Sự chân thực ấy, dù là niềm vui mộc mạc của một buổi chợ phiên, nỗi buồn man mác của một chiều mưa rơi, hay tình yêu thương vô bờ bến của một người mẹ, đều là một phần của ‘Nhân Đạo’.” Hắn dừng lại, nhấp thêm một ngụm trà, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Khi con vẽ, con không chỉ sao chép hình ảnh từ thế giới bên ngoài, mà con đang thể hiện những cảm xúc, những rung động từ thế giới bên trong của mình, và cả những gì con cảm nhận được từ linh hồn của người khác, từ linh hồn của vạn vật. Đó chính là sự kết nối, là sợi dây nhân quả vô hình mà ta đã nhắc đến.”
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ thở dài, nhưng không phải là thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự thấu triệt. “Lời tiên sinh nói, như thể vén màn sương mù trong tâm trí thiếp. Thơ ca cũng vậy, không phải câu chữ đẹp đẽ, lời lẽ hoa mỹ, mà là ý tình sâu sắc, là sự chân thật của cảm xúc mới có thể trường tồn, mới có thể chạm đến đáy lòng người đọc. Thiếp từng nghĩ, phải dùng những từ ngữ cao siêu, những hình ảnh tráng lệ mới có thể tạo nên một tác phẩm vĩ đại. Nhưng giờ đây, thiếp nhận ra, vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở những gì chân thật nhất của nhân gian.” Nàng nhìn Linh Nhi, ánh mắt đầy vẻ đồng cảm và thấu hiểu. “Con đã tìm thấy một con đường đúng đắn, Linh Nhi. Con đường của một nghệ sĩ Nhân Gian, không cần đến phép thuật hay linh lực, mà dùng chính trái tim mình để vẽ nên vẻ đẹp của cuộc sống.”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. Hắn biết, những lời hắn nói đã bắt đầu nảy m���m trong tâm trí họ, không chỉ Linh Nhi mà cả Nàng Thơ Mộng Dao, và có thể là cả Tiểu An nữa. Hắn không cần phải trực tiếp giảng giải, không cần phải áp đặt tư tưởng. Chỉ cần những lời gợi mở đúng lúc, đúng chỗ, tự khắc sẽ khơi dậy sự thức tỉnh trong lòng người. Hắn là một người thầy vô danh, chỉ gieo hạt giống, còn việc nảy mầm và phát triển là của mỗi cá nhân. Hắn tin rằng, những giá trị của ‘Nhân Đạo’ sẽ không ngừng lan tỏa, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng chính sự chân thành và vẻ đẹp thuần túy mà nó mang lại. Mùi giấy cũ, mùi trà thơm, và tiếng gió hiu hiu như hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, chứa đựng vô vàn triết lý của cuộc sống.
Không gian quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn là một khoảng trống, mà là một không gian của sự chiêm nghiệm và thấu hiểu. Linh Nhi lắng nghe từng lời của Tạ Trần, những lời nói thấm đẫm triết lý và sự sâu sắc, như những giọt sương mát lành tưới lên tâm hồn cô bé. Ban đầu, cô vẫn còn chút mơ hồ, những khái niệm như “linh hồn”, “nhân quả vô hình” còn quá xa lạ đối với một cô gái trẻ chỉ quen với việc cầm cọ và pha màu. Nhưng dần dần, từng lời nói của Tạ Trần như những chiếc chìa khóa, mở ra những cánh cửa mới trong tâm trí cô bé. Ánh mắt Linh Nhi bắt đầu sáng lên, rạng rỡ như ánh nắng ban mai vừa xua tan màn sương. Cô bé cảm thấy một dòng chảy năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, một sự thấu triệt sâu sắc về ý nghĩa của nghệ thuật và cuộc sống. Cô nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ đơn thuần là kỹ năng, là sự tái hiện hình ảnh một cách khéo léo, mà nó còn là một phương tiện mạnh mẽ để thể hiện và khám phá những giá trị sâu sắc nhất của con người, những cảm xúc chân thật nhất của nhân gian.
“Đệ tử đã hiểu!” Linh Nhi khẽ thốt lên, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng đầy sự phấn khích, như một người vừa tìm thấy kho báu sau một hành trình dài. Cô bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. “Không phải chỉ vẽ những gì mắt thấy, mà là vẽ những gì lòng cảm nhận, những gì kết nối chúng ta... Đó mới là ‘Nhân Đạo’ trong nghệ thuật! Con người ta, dù ở hoàn cảnh nào, dù là phàm nhân hay người từng tu luyện, ai ai cũng đều có những cảm xúc giống nhau, những khao khát về tình yêu thương, về sự bình yên. Vẽ những điều đó, chính là chạm đến linh hồn của nhân gian!” Cô bé nhìn lại bức tranh “Người mẹ An Bình” với một sự thấu hiểu hoàn toàn mới. Giờ đây, cô không chỉ thấy một người mẹ đang ôm con ngủ, mà cô thấy cả một vũ trụ tình yêu thương, sự hy sinh, và vẻ đẹp vĩnh cửu của tình mẫu tử, một vẻ đẹp vượt qua mọi giới hạn của thời gian và không gian.
Nàng Thơ Mộng Dao mỉm cười dịu dàng, đưa tay khẽ nắm lấy tay Linh Nhi, ánh mắt nàng tràn đầy sự tự hào. Nàng biết rằng, Linh Nhi đã thực sự tìm thấy con đường của mình, và con đường ấy sẽ không chỉ dẫn dắt cô bé đến những đỉnh cao nghệ thuật, mà còn trở thành một ngọn hải đăng, soi sáng cho nhiều người khác trong kỷ nguyên Nhân Gian này. Tiểu An cũng gật đầu lia lịa, dù có thể chưa hiểu hết chiều sâu triết lý, nhưng thằng bé vẫn cảm nhận được sự đặc biệt trong khoảnh khắc này, một khoảnh khắc mà một tâm hồn trẻ tuổi đã được khai sáng.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn ẩn chứa một tia ấm áp hiếm hoi. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, đâm chồi, kết trái theo cách riêng của mình. Hắn không nói thêm nhiều, chỉ kết thúc cuộc trò chuyện bằng một câu nói mang tính định hướng cho hành trình sáng tạo của Linh Nhi, một lời động viên và khẳng định giá trị của con đường mà cô bé đã chọn. “Mỗi nét cọ của con đều có thể là một hạt giống. Hãy để những hạt giống ấy nảy mầm trong lòng người, và con sẽ thấy, vẻ đẹp chân chính không bao giờ phai tàn, bởi nó nằm trong chính linh hồn của nhân gian.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, mang theo một sức mạnh khơi gợi và truyền cảm hứng.
Linh Nhi đứng dậy, cúi đầu thật sâu, một cử chỉ đầy thành kính và biết ơn đối với Tạ Trần. Trong lòng cô bé, giờ đây không còn sự rụt rè hay bối rối, mà tràn đầy sự tự tin, một ngu���n cảm hứng dạt dào và một mục đích rõ ràng. Cô bé cẩn thận ôm bức tranh “Người mẹ An Bình” vào lòng, ánh mắt nhìn nó với một sự thấu hiểu hoàn toàn mới. Cô biết, mình sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục ghi lại những khoảnh khắc chân thật của cuộc sống, không chỉ là những gì mắt thấy, mà còn là những gì lòng cảm nhận, những gì kết nối con người với nhau, bởi đó chính là “đạo” của cô, là sứ mệnh của một nghệ sĩ Nhân Gian.
Ngoài kia, ánh nắng ban mai đã lên cao, rải vàng khắp các con đường của Thị Trấn An Bình. Tiếng cười nói của người dân vọng lại từ xa, tiếng những gánh hàng rong rao bán, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả tạo nên một bản hòa âm của cuộc sống phàm nhân. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, tiên môn không còn, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nghệ thuật, với sự chân thực và cảm xúc của nó, chính là một trong những cách con người tìm kiếm những chân lý mới, những ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình. Lời chỉ dẫn của Tạ Trần, không chỉ ảnh hưởng đến Linh Nhi mà còn gián tiếp định hình quan điểm về nghệ thuật và văn hóa của toàn xã hội ở Thị Trấn An Bình và xa hơn, cho thấy rằng, kỷ nguyên Nhân Gian đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những phép thuật siêu phàm, mà bằng chính những giá trị nhân văn, nghệ thuật và trí tuệ mà con người đang từng bước xây dựng, từng nét cọ, từng lời thơ, từng câu chuyện bình dị nhất. Và những hạt giống này, một ngày nào đó, sẽ nở rộ thành một vườn hoa muôn sắc, muôn hương, điểm tô cho một thế giới không còn chấp niệm vào con đường thành tiên, mà hướng đến sự trọn vẹn của chính kiếp nhân sinh.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.