Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 915: Màu Sắc Đời Thường: Bức Tranh Đầu Tiên Của Kỷ Nguyên Nhân Gian

Ánh đèn dầu từ quán sách của Tạ Trần đã tắt tự bao giờ, trả lại sự tĩnh mịch cho con phố nhỏ Thị Trấn An Bình. Đêm trôi qua trong sự hăng say của Trần Thanh, người thư sinh gầy gò ấy đã vùi mình vào những trang cổ thư, tìm kiếm những lời giải đáp cho vũ trụ mà không cần đến linh khí. Và khi bình minh ló dạng, mang theo hơi sương mỏng giăng trên những mái nhà rêu phong, một loại tri thức mới, một loại ý nghĩa mới cũng đang âm thầm thức tỉnh trong lòng nhân gian.

Sáng muộn hôm ấy, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng ấm áp lên chồng sách cao ngất trong quán của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh tại, trang nghiêm, phảng phất vẻ uyên thâm. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt quen thuộc, đang cùng Thư Đồng Tiểu An cẩn trọng sắp xếp lại những cuốn trúc giản vừa được đưa về. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của càn khôn, dù hắn chỉ là một phàm nhân không tu hành.

Trần Thanh, sau một đêm thức trắng, vẫn chưa về nhà. Y đang ngồi co ro bên một góc, tay vẫn cầm một bản đồ cổ đã ố vàng, nhưng đôi mắt không còn vẻ hưng phấn tột độ như đêm qua mà thay vào đó là sự mệt mỏi xen lẫn thỏa mãn. Bên cạnh y, Mạc Vấn, người từng mang khí chất tiên phong đạo cốt nhưng giờ đây đã hòa mình hơn vào cuộc sống phàm trần, đang đọc một cuốn sách về lịch sử nhân gian, đôi lúc khẽ nhíu mày, đôi lúc lại trầm ngâm vuốt râu. Khí chất trầm mặc và từng trải của y vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ u buồn nặng nề như trước.

Bỗng, một bóng người nhỏ nhắn, mang theo vẻ rụt rè bước vào. Đó là Linh Nhi. Cô gái trẻ với mái tóc đen tết bím gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tinh tế của người nghệ sĩ, hôm nay lại mang theo một vẻ hồi hộp lạ thường. Đôi bàn tay của nàng vẫn còn vương chút màu vẽ, và trong tay nàng là một vật được bọc vải bố cẩn thận. Nàng dừng lại trước quầy, khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi sự bối rối trong lòng.

"Tiên sinh..." Linh Nhi khẽ gọi, giọng nói nhỏ như tiếng ve kêu giữa trưa hè. "Con... con đã thử vẽ một thứ... rất khác."

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua nàng. Hắn mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh đạm như gió thoảng mây trôi. "Ồ? Khác là như thế nào? Chẳng lẽ Linh Nhi đã vẽ ra cảnh giới Bồng Lai tiên cảnh, hay một vị Tiên Đế uy phong lẫm liệt?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không mang chút trêu chọc mà chỉ là sự gợi mở.

Linh Nhi khẽ lắc đầu, đôi má ửng hồng. Nàng cẩn thận đặt vật bọc vải lên bàn, từ từ tháo lớp vải bố ra. Dưới ánh nắng ban mai, một bức tranh hiện ra. Đó không phải là tiên nhân, cũng chẳng phải linh thú hay cảnh giới tu tiên hùng vĩ. Đó là một cảnh sinh hoạt ��ời thường: một bà lão với mái tóc bạc phơ đang ngồi bên gánh hoa tươi thắm ở góc chợ, những cánh hoa cúc vàng rực rỡ dưới nắng. Cách đó không xa, một đứa trẻ tinh nghịch với chiếc áo vá đang nô đùa cùng chú chó vàng, tiếng cười giòn tan dường như vẫn còn văng vẳng trong không khí. Phía xa là mái nhà rêu phong, với khói bếp lãng đãng bay lên, và những tia nắng ban mai chiếu rọi, tạo nên một vầng sáng ấm áp, bình dị đến lạ lùng.

Thư Đồng Tiểu An, đang đứng cạnh Tạ Trần, reo lên thích thú. "Đẹp quá! Con nhìn thấy bà bán hoa ở đầu phố! Cả thằng nhóc Tiểu Cẩu nữa!" Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh ấy chưa từng được nhìn thấy một bức tranh nào chân thực và sống động đến vậy.

Tạ Trần tỉ mỉ quan sát bức tranh, đôi mắt hắn lướt qua từng nét cọ, từng mảng màu. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt, có một tia sáng hài lòng kín đáo. Hắn khẽ gật đầu. "À, đây là một cảnh đời thường... nhưng nó không hề 'thường' chút nào." Hắn dừng lại một chút, như thể để những lời nói của mình thẩm thấu vào không khí. "Cái 'thường' trong mắt người phàm thường bị coi nhẹ, bị lãng quên. Nhưng cái 'không thường' trong đó, lại chính là cái hồn của nhân gian, cái bản chất của sự sống."

Trần Thanh, nghe thấy tiếng Tiểu An reo hò, cũng ngẩng đầu lên. Y tiến đến gần, đôi mắt sáng và luôn ẩn chứa sự tìm tòi nay lại tràn ngập vẻ ngạc nhiên. Y cúi xuống quan sát bức tranh, rồi lại nhìn Linh Nhi bằng một ánh mắt khác. Mạc Vấn cũng bỏ cuốn sách xuống, chậm rãi bước tới. Khí chất trầm mặc của y bao trùm không gian, nhưng ánh mắt y lại không giấu được sự tò mò.

Linh Nhi vẫn đứng đó, hai tay nắm chặt vào nhau, chờ đợi những lời phê bình. Nàng đã quen với việc các họa sĩ khác vẽ về linh khí, về thần thông, về những cảnh giới siêu phàm. Bức tranh của nàng, chỉ là một lát cắt nhỏ bé của cuộc sống phàm tục, liệu có đáng giá? Nàng lo lắng, sợ rằng mình đã đi sai đường, sợ rằng cái "khác" của mình sẽ bị cười chê.

Tạ Trần nhìn thấu nỗi lo lắng trong đôi mắt Linh Nhi. Hắn khẽ nói, lời nói trầm và sâu sắc, như tiếng chuông chùa vọng lại từ ngàn xưa. "Nghệ thuật, hay bất cứ sự sáng tạo nào, không nên bị trói buộc bởi những giới hạn hay định kiến. Cái đẹp không nằm ở sự hoành tráng hay siêu phàm, mà ở sự chân thực, ở cái khả năng chạm đến sâu thẳm tâm hồn con người. Linh Nhi, con đã tìm thấy một thứ rất quý giá, đó là vẻ đẹp của 'nhân sinh'." Hắn khẽ đặt tay lên vai Linh Nhi, một cử chỉ an ủi và động viên nhẹ nhàng.

Mạc Vấn, sau một hồi trầm tư, khẽ thở dài. "Ta từng chạy theo cảnh giới xa vời, từng cố gắng thăng cấp, từng mơ ước trường sinh bất tử. Nhưng những gì ta thấy trong bức tranh này... lại là thứ mà ta đã bỏ quên từ rất lâu." Giọng y mang chút hoài niệm, chút tiếc nuối. Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm sự đồng cảm. "Chẳng phải những điều bình dị này, mới là lẽ sống chân thực nhất sao?"

Trần Thanh gật đầu lia lịa, đôi mắt y như phát sáng. "Đúng vậy! Bức tranh này... giống như những quan sát của ta vậy. Chân thực đến từng chi tiết, không cần màu mè hoa mỹ. Nó không cố gắng tô vẽ một thứ gì đó không có thật, mà chỉ đơn thuần tái hiện lại những gì mắt thấy, tai nghe, lòng cảm nhận. Đó chính là 'đạo' của sự chân thật, tiên sinh đã từng nói." Y nhìn Tạ Trần với vẻ kính phục, như thể Tạ Trần vừa vén màn một bí mật động trời.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, những hạt giống tri thức và lý lẽ, cùng với hạt giống của cái đẹp nhân sinh, đang dần được gieo xuống, nảy mầm trong lòng những con người nơi Thị Trấn An Bình này. Kỷ Nguyên Nhân Gian, có lẽ, sẽ không chỉ là kỷ nguyên của khoa học, mà còn là kỷ nguyên của nghệ thuật, của những giá trị chân thực mà con người đã từng lãng quên.

***

Buổi chiều, quảng trường Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Ánh nắng rực rỡ trải vàng trên những mái ngói cổ kính, trên những con đường lát đá, và trên cả những khuôn mặt chất phác của cư dân. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc, và cả tiếng cười đùa của lũ trẻ tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn từ các hàng quán, mùi gỗ, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí chân thực, đầy sức sống.

Theo lời khuyên của Tạ Trần, Linh Nhi đã mang bức tranh của mình ra trưng bày tại quảng trường. Nàng chọn một góc nhỏ, yên tĩnh dưới tán cây cổ thụ, cẩn thận dựng giá vẽ và đặt bức tranh lên. Ban đầu, nhiều người chỉ lướt qua, ánh mắt tò mò nhưng cũng nhanh chóng chuyển sang vẻ thờ ơ. Một số người còn dừng lại, chỉ trỏ, thì thầm.

"Cô bé này vẽ gì mà chẳng có chút linh khí nào vậy?" Một cư dân lớn tuổi, với bộ râu bạc phơ, lắc đầu vẻ thất vọng. "Ngày xưa, họa sư phải vẽ được long phượng bay lượn, tiên nhân cưỡi mây, chứ cái này... chỉ là cảnh chợ búa thôi."

"Đúng vậy, vẽ cảnh phàm trần thì có gì đáng xem?" Một phụ nữ khác cũng phụ họa, ánh mắt khinh thường lướt qua bức tranh. Quan niệm về nghệ thuật của họ đã bị ảnh hưởng sâu sắc bởi Thiên Đạo và con đường tu tiên, nơi mọi thứ đều phải gắn liền với sự siêu phàm, thần bí.

Linh Nhi đứng cạnh bức tranh, đôi môi mím chặt, hai bàn tay siết chặt lấy nhau, vẻ mặt lo lắng không giấu được. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi và tự ti dâng lên trong lòng. Có lẽ nàng đã sai khi cố gắng thể hiện cái "khác" này. Có lẽ, vẻ đẹp của cuộc sống đời thường thực sự không "đủ cao quý" để được gọi là nghệ thuật.

Đúng lúc đó, Tạ Trần và Lão Quán Chủ xuất hiện. Tạ Trần vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, bước đi thong dong, ung dung như một ẩn sĩ. Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đi bên cạnh, trên tay vẫn cầm chén trà nghi ngút khói. Hai người thong thả đi qua, dừng lại trước bức tranh của Linh Nhi.

Tạ Trần không nói gì trực tiếp với Linh Nhi, mà quay sang Lão Quán Chủ, lời nói trầm và sâu sắc, đủ để những người xung quanh có thể nghe thấy. "Lão Quán Chủ nghĩ sao về bức tranh này?"

Lão Quán Chủ nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh tường lướt qua từng chi tiết. "Nó rất chân thực, Tạ Trần ạ. Chân thực đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hoa cúc, nghe thấy tiếng trẻ con nô đùa."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những người dân đang xì xào xung quanh. Hắn lại nói, lời nói như mang theo một sức nặng vô hình, khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng lại. "Một nét cọ có thể mang nặng ngàn cân linh khí, nhưng cũng có thể chứa đựng trọn vẹn một kiếp nhân sinh. Cái nào nặng hơn, ai biết được?"

Câu nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua, khiến những lời xì xào dần im bặt. Mọi người bắt đầu suy ngẫm về ý nghĩa của câu nói đó. Linh khí, thần thông, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một phần của thế giới. Còn "kiếp nhân sinh", đó lại là cả một vũ trụ thu nhỏ, với hỉ nộ ái ố, với sinh lão bệnh tử, với những điều bình dị mà sâu sắc.

Ngay sau đó, Trần Thanh và Mạc Vấn cũng đến. Trần Thanh, vẫn còn vẻ hưng phấn từ những khám phá khoa học, nhìn bức tranh với ánh mắt như đang phân tích một hiện tượng tự nhiên. "Bức tranh này... giống như những quan sát của ta vậy. Chân thực đến từng chi tiết, không cần màu mè hoa mỹ. Nó không cố gắng che giấu điều gì, mà chỉ đơn thuần thể hiện sự thật. Đó là một loại 'chân lý' khác, không phải từ tiên pháp, mà từ cuộc sống."

Mạc Vấn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu chiêm nghiệm của một người từng tu tiên, từng theo đuổi hư vô. "Ta từng chạy theo cảnh giới xa vời, lại bỏ quên những điều ngay trước mắt... Những điều bình dị này, lại chính là nền tảng vững chắc nhất của 'Nhân Đạo'." Y nhìn bức tranh, rồi lại nhìn những khuôn mặt tò mò của người dân, trong ánh mắt y có một sự thức tỉnh mới.

Khi những lời nói của Tạ Trần, Trần Thanh và Mạc Vấn vang lên, những cư dân ban đầu còn hoài nghi bắt đầu dừng lại, nhìn kỹ hơn vào bức tranh. Họ bắt đầu nhận ra những chi tiết quen thuộc: bà lão bán hoa ở góc chợ, đứa trẻ hàng xóm tên Tiểu Cẩu với chú chó vàng của nó, mái nhà rêu phong của nhà lão Trương. Những hình ảnh quen thuộc ấy, bỗng chốc trở nên sống động và đẹp đẽ lạ thường dưới nét cọ của Linh Nhi.

"Ôi, bà lão bán hoa! Giống hệt! Cả thằng nhóc Tiểu Cẩu nữa!" Một phụ nữ reo lên, ngón tay run rẩy chỉ vào bức tranh. "Chao ôi, sao mà giống đến thế!"

Một người đàn ông khác cũng trầm trồ: "Ta chưa bao giờ nghĩ rằng cảnh chợ búa lại có thể đẹp đến vậy. Linh Nhi, con bé này... nó đã vẽ được cái hồn của Thị Trấn An Bình này!"

Dần dần, đám đông tụ tập ngày càng đông. Từ tò mò, họ chuyển sang ngạc nhiên, rồi vỡ òa trong tiếng khen ngợi. Những lời bàn tán không còn là sự nghi ngờ, mà là sự ngưỡng mộ, là sự nhận diện. Họ đã nhìn thấy chính cuộc sống của mình, những điều bình dị mà họ đã quen thuộc đến mức lãng quên, bỗng chốc được nâng tầm thành nghệ thuật. Những cảm xúc chân thật, những ký ức ấm áp chợt ùa về. Linh Nhi, từ vẻ mặt lo lắng, dần dần nở một nụ cười rạng rỡ. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một niềm hạnh phúc và tự hào dâng trào, không phải vì được khen ngợi, mà vì tác phẩm của mình đã chạm đến trái tim của những người xung quanh.

***

Khi ánh trăng đã treo lơ lửng giữa trời, và những vì sao bắt đầu lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen, Thị Trấn An Bình dần chìm vào giấc ngủ. Tiếng ồn ào từ quảng trường đã lắng xuống, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió hiu hiu thổi qua những tán cây.

Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu le lói, tạo nên một không khí ấm cúng, tĩnh mịch. Thư Đồng Tiểu An đã ngủ gật trên bàn, đầu tựa vào một chồng sách cổ, tiếng thở đều đều. Mạc Vấn thì vẫn ngồi lặng lẽ ở một góc, trên tay là cuốn sách lịch sử nhân gian, nhưng ánh mắt y lại hướng về khoảng không vô định, dường như đang suy tư về những điều xa xăm hơn cả những trang sách. Bức tranh của Linh Nhi đã được nàng mang về, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người.

Tạ Trần và Lão Quán Chủ ngồi đối diện nhau bên bàn trà, chén trà vẫn còn ấm, tỏa ra hơi khói mờ ảo.

Lão Quán Chủ khẽ nâng chén trà lên nhấp một ngụm, giọng nói ấm áp, chậm rãi. "Tạ Trần, cái tranh của Linh Nhi hôm nay... thật sự đã chạm vào lòng người. Ta chưa từng thấy một bức tranh nào lại có sức lay động đến vậy."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào chén trà, như thể đang nhìn thấy cả một dòng chảy của thời gian. "Đúng vậy, Lão Quán Chủ. Cái đẹp chân thực nhất thường là cái giản dị nhất. Cũng như chân lý, không cần thần thông cũng có thể thấu hiểu." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc. "Con người đã quá lâu chạy theo những điều hư ảo, những phép thuật thần thông, những cảnh giới xa vời, mà quên mất rằng vẻ đẹp và ý nghĩa thực sự nằm ngay trong cuộc sống bình dị của chính họ."

Lão Quán Chủ đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. "Và cái đẹp đó, không hề phụ thuộc vào linh khí hay tiên pháp. Nó là của con người, do con người cảm nhận và tạo ra." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm. "Kỷ Nguyên Nhân Gian này, có lẽ sẽ thực sự rực rỡ hơn những gì ta từng nghĩ. Những gì Trần Thanh đang làm, những gì Linh Nhi đang thể hiện, sẽ không dừng lại ở Thị Trấn An Bình này. Sẽ có thêm nhiều người khác, những người từng là tu sĩ như Mạc V��n, hay những phàm nhân bình thường, họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, và cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi khẽ nói, lời nói như một lời tiên tri, một lời khẳng định cho tương lai. "Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo lại đang tìm thấy ánh sáng của chính mình. Con người không cần phải thành tiên để tìm kiếm sự vĩnh hằng, không cần phải tu luyện để có được sức mạnh. Họ chỉ cần sống, cần học hỏi, cần cảm nhận, và cần sáng tạo. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy. Linh Nhi, Trần Thanh, và cả những người khác nữa, họ chỉ là những hạt mầm đầu tiên của một loại tư duy mới, một loại trí tuệ mới, sẽ phát triển và lan tỏa khắp nhân gian."

Mạc Vấn ở góc kia, dù không nói gì, nhưng những lời của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn y. Y khẽ nhắm mắt lại, trong tâm trí y hiện lên hình ảnh bức tranh của Linh Nhi, rồi lại là những bản vẽ của Trần Thanh, và sau cùng là khuôn mặt điềm tĩnh của Tạ Trần. Y biết, hành trình chuyển đổi nhận thức của y vẫn còn dài, nhưng y tin rằng mình đang đi đúng hướng, tin rằng mình đang tìm thấy một ý nghĩa mới trong cuộc đời, một ý nghĩa mà con đường tu tiên đã không thể mang lại.

Ánh trăng vẫn đổ dài trên dòng sông, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước chảy rì rầm, tiếng gió hiu hiu, tất cả như hòa vào một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, của sự sống. Trong cái tĩnh lặng của đêm khuya, những hạt giống tri thức và lý trí, những hạt giống của cái đẹp và chân thực đã được gieo xuống, đang âm thầm nảy mầm, hứa hẹn một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể chạm tới những điều kỳ diệu nhất của vũ trụ, bằng chính tr�� tuệ và đôi tay của mình, bằng chính trái tim và linh hồn mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free