Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 916: Hạt Giống Triết Lý: Hội Thảo 'Nhân Đạo' Nảy Mầm

Ánh trăng vẫn đổ dài trên dòng sông, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước chảy rì rầm, tiếng gió hiu hiu, tất cả như hòa vào một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, của sự sống. Trong cái tĩnh lặng của đêm khuya, những hạt giống tri thức và lý trí, những hạt giống của cái đẹp và chân thực đã được gieo xuống, đang âm thầm nảy mầm, hứa hẹn một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể chạm tới những điều kỳ diệu nhất của vũ trụ, bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình, bằng chính trái tim và linh hồn mình. Mạc Vấn, với ánh mắt kiên định, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp tâm hồn, một niềm tin mới mẻ vào con đường mà y đang bước đi, xa rời những ảo ảnh của quá khứ.

***

Khi những tia nắng chiều cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói cong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả một góc trời, quán sách của Tạ Trần đã trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Không phải cái nhộn nhịp ồn ào của chợ búa, mà là một thanh âm trầm lắng, đầy sức sống của những tâm hồn đang tìm kiếm. Bên trong quán, mùi giấy cũ phảng phất hòa quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một không khí vừa hoài cổ vừa ấm cúng. Từng kệ sách gỗ sẫm màu, với vô vàn bản chép tay cổ kính và những cuốn sách được in thô sơ, nay không còn là nơi chỉ có những vị khách hiếm hoi tìm đến mua bán, mà đã trở thành một điểm tụ họp, một trung tâm tri thức mới mẻ.

Một nhóm thanh niên trẻ tuổi, với Minh, Lan và Khải là những người nổi bật nhất, đang quây quần quanh một chiếc bàn lớn làm bằng gỗ cổ thụ. Chiếc bàn này, vốn dĩ dùng để trưng bày những bản đồ địa lý và các họa đồ thiên văn tinh xảo, nay được phủ kín bởi những trang sách mở, những mảnh giấy ghi chú chi chít chữ viết tay, và cả những chén trà đã vơi một nửa. Ánh mắt họ lấp lánh sự khao khát tri thức, không còn là vẻ bàng hoàng, hoang mang của những kẻ mất đi con đường tu tiên, mà là sự hưng phấn của những người đang khám phá một thế giới hoàn toàn mới. Minh, với đôi mắt sáng ngời và vẻ mặt hăm hở, đang cầm trong tay một bản chép tay đã ố vàng, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng dòng chữ Hán Việt cổ kính. Bên cạnh y, Lan, một thiếu nữ có vẻ ngoài thanh tú, trầm tư, đang nghiêng đầu lắng nghe, mái tóc đen mượt như suối xõa nhẹ trên vai áo. Nàng cũng có một cuốn sách tương tự, nhưng được đánh dấu cẩn thận bằng những dải lụa mỏng. Khải, với vóc dáng khỏe khoắn hơn, ánh mắt kiên nghị và biểu cảm có phần thẳng thắn, đang gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, dường như đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ vừa nảy sinh.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng nhanh nhẹn, đang bận rộn sắp xếp lại những chồng sách vừa được trả về kệ. Thi thoảng, y lại liếc nhìn về phía nhóm thanh niên, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ. Đối với Tiểu An, những cuộc thảo luận của nhóm người này luôn là điều gì đó mới mẻ, hấp dẫn hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần chép sách hay tính toán sổ sách. Những khái niệm như "Thiên Đạo suy yếu," "Nhân Đạo trỗi dậy," "giá trị của phàm nhân" cứ lặp đi lặp lại trong lời nói của họ, thêu dệt nên một bức tranh về thế giới mà y chưa từng hình dung.

Tạ Trần ngồi sau quầy, bình thản pha trà. Nước sôi reo nhẹ trong ấm đất, hương trà Phổ Nhĩ cổ thụ lan tỏa khắp không gian, mang theo một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ giữa những tiếng thì thầm trao đổi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm, như hồ thu không đáy, dường như có thể nhìn thấu mọi sự mà không cần phải biểu lộ. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, nhưng chất chứa sự mãn nguyện. Hắn biết, những hạt giống đã được gieo từ lâu, từ những câu chuyện, những lời khuyên, thậm chí là từ những cuốn sách mà hắn đã lặng lẽ đặt vào tay họ, nay đang bắt đầu nảy mầm. Đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn hằng mong muốn, không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà l�� một dòng chảy tư duy tự nhiên, được khơi nguồn từ chính khao khát của con người.

Minh, sau một hồi trầm tư, khẽ gõ nhẹ vào trang sách. "Trong cuốn 'Luận Về Vô Vi' này, tiên sinh Tạ Trần đã viết, 'Đạo của con người, chính là đạo của sự thấu hiểu và chấp nhận.' Câu này có lẽ đang ám chỉ Thiên Đạo suy yếu chăng? Rằng chúng ta phải chấp nhận sự thật rằng con đường tu tiên đã không còn là vĩnh cửu?" Giọng y vang lên, đầy sự trăn trở nhưng cũng không kém phần phấn khích. Y đã từng là một học trò xuất sắc của một tiểu tiên môn, từng ôm mộng trường sinh bất tử, nhưng giờ đây, những giấc mộng ấy đã tan vỡ cùng với sự cạn kiệt của linh khí. "Nếu Thiên Đạo thực sự suy yếu, và mọi cảnh giới tiên nhân đều chỉ là hư ảo, vậy thì chúng ta còn gì để bám víu?"

Lan khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn Minh với vẻ sâu sắc. Nàng đã từng là một đệ tử ngoại môn, ít được tiếp cận với linh khí, nhưng lại có niềm đam mê đặc biệt với thư tịch cổ. Nàng tin rằng chân lý không chỉ nằm ở sức mạnh thần thông. "Không chỉ vậy, tôi nghĩ nó còn là sự khuyến khích chúng ta tìm kiếm giá trị trong chính cuộc sống hiện tại, không phải ở một cõi giới xa xôi nào đó." Nàng dừng lại một chút, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua một dòng chữ. "Tiên sinh Tạ Trần còn nói, 'Hư vô có thể sinh vạn vật, nhưng vạn vật chỉ chân thực khi được con người cảm nhận.' Điều này có nghĩa là, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn tồn tại, và giá trị của nó được định nghĩa bởi chính chúng ta, những phàm nhân."

Khải, vốn dĩ ít lời hơn, giờ lại không thể ngồi yên. "Nhưng nếu không có linh khí, không có thần thông, thì cái 'thấu hiểu' và 'chấp nhận' đó có ý nghĩa gì? Chúng ta vẫn là phàm nhân yếu ớt trước thiên tai, trước bệnh tật. Chẳng lẽ 'Nhân Đạo' chỉ là sự cam chịu?" Y nói, giọng có chút băn khoăn, nhưng cũng không che giấu được sự thẳng thắn của mình. Y từng chứng kiến những trận chiến kinh thiên động địa của các tu sĩ, từng ngưỡng mộ sức mạnh vượt xa phàm trần. Sự suy yếu của Thiên Đạo là một cú sốc lớn đối với thế hệ y.

Minh lắc đầu. "Không, Khải. Tôi nghĩ 'thấu hiểu' ở đây không phải là sự cam chịu, mà là sự nhận thức. Nhận thức được giới hạn của bản thân, nhưng cũng nhận thức được sức mạnh tiềm ẩn của chính con người. Chấp nhận sự hữu hạn của đời người, để rồi trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối giao cảm." Y nhìn sang Tạ Trần, người đang khẽ khàng đặt chén trà xuống. "Tiên sinh Tạ Trần đã từng nói với ta, 'Con đường dài nhất không phải là từ phàm đến tiên, mà là từ tâm mình đến tâm người.'"

Tạ Trần, nghe vậy, chỉ mỉm cười, ánh mắt khẽ lướt qua ba người. Hắn không can thiệp, không giảng giải, chỉ để họ tự mình tìm kiếm, tự mình chiêm nghiệm. Bởi vì, chân lý chỉ thực sự có giá trị khi được tự thân thể ngộ. Sự hưng phấn và khao khát trong ánh mắt của những người trẻ này chính là biểu hiện rõ nhất của "Nhân Đạo" đang nảy mầm. Họ không còn trông chờ vào sự ban phát của Thiên Đạo, mà đang tự mình kiến tạo một con đường mới. Những cuốn sách cổ, vốn bị coi là "phàm nhân chi vật" lỗi thời, giờ đây lại trở thành kim chỉ nam dẫn lối cho một thế hệ. Mùi mực cũ, mùi giấy ố vàng, mùi trà thơm, tất cả hòa quyện, tạo nên một bản giao hưởng của tri thức đang khai mở. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng ngọn lửa trí tuệ trong quán sách dường như càng thêm rực rỡ.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, những tia nắng vàng còn sót lại hắt qua khung cửa sổ quán sách, vẽ lên nền đất những vệt sáng dài, mơ hồ và đầy suy tư. Gió mát từ bên ngoài khẽ luồn vào, làm những trang sách lật nhẹ, mang theo hương đất và cỏ cây. Cuộc thảo luận của nhóm thanh niên không những không dừng lại, mà còn trở nên sâu sắc và gay cấn hơn. Họ không còn chỉ đọc và trích dẫn, mà đã bắt đầu liên hệ những triết lý họ đọc được với tình hình hiện tại của thế giới, nơi linh khí cạn kiệt và con đường tu tiên không còn là lựa chọn duy nhất, mà là một ký ức phai mờ, một giấc mơ đã vỡ.

Khải, với vẻ mặt kiên nghị, đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh và Lan. "Nếu như Thiên Đạo thực sự đang suy yếu, và tu tiên không còn là con đường bền vững, vậy thì 'đạo' của chúng ta là gì? Chúng ta không thể cứ mãi chìm đắm trong những câu chữ triết lý mà không có một phương hướng rõ ràng. Tu tiên ít nhất còn chỉ cho ta một mục tiêu, một cảnh giới để vươn tới. Còn 'Nhân Đạo' này, nó dẫn chúng ta đi đâu?" Giọng y vang lên, chất chứa sự sốt ruột và khao khát một lời giải đáp cụ thể. Y luôn là người muốn hành động, muốn tìm thấy một con đường thực tiễn.

Minh trầm ngâm, đôi mắt sáng ngời giờ đây lại mang một vẻ suy tư khác. "Có lẽ, cái 'đạo' của chúng ta không phải là một đích đến cụ thể, mà là chính hành trình. Hành trình học hỏi, khám phá, và kiến tạo. Giống như tiên sinh Tạ Trần đã từng nói, 'Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi.' Có thể, 'đạo' của chúng ta chính là sự thích nghi đó, sự tìm tòi không ngừng nghỉ để hiểu về thế giới, về bản thân, và về mối liên kết giữa vạn vật."

Lan khẽ gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người khao khát trường sinh, khao khát thần thông, cố gắng thoát ly khỏi cái 'phàm trần' mà họ coi là thấp kém. Nhưng giờ đây, cái phàm trần ấy lại trở thành chốn nương tựa duy nhất. 'Nhân Đạo' có lẽ là việc nhận ra giá trị của chính cái phàm trần này, của những gì chúng ta có thể chạm vào, cảm nhận được, và vun đắp bằng chính đôi tay mình." Nàng miêu tả, giọng nói trầm ấm, đầy nội lực.

Bất chợt, một giọng nói trầm khàn vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức khiến ba người giật mình. "Ta từng chứng kiến những kẻ tu luyện đạt cảnh giới cao, nhưng lòng dạ lại hóa đá, tâm trí bị vặn vẹo bởi chấp niệm trường sinh, quên đi bản nguyên của con người."

Minh, Lan, Khải quay lại, thấy Mạc Vấn đã đứng lặng lẽ tự bao giờ ở một góc quán, ánh mắt y nhìn thẳng vào họ, không còn vẻ xa cách hay hoài nghi như trước. Y đã lặng lẽ lắng nghe cuộc thảo luận của họ từ lúc nào không hay, và những lời nói của họ, đặc biệt là những trích dẫn từ Tạ Trần, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn y. Mạc Vấn tiến lại gần hơn, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như thể y đang bỏ lại sau lưng một gánh nặng vô hình. Ánh tà dương hắt qua khung cửa, in bóng y dài trên nền nhà gỗ, khiến hình ảnh y càng thêm phần uy nghi, nhưng cũng đầy sự trải nghiệm.

"Ta từng là một trong số họ," Mạc Vấn tiếp tục, giọng y mang theo một chút chua chát của ký ức, nhưng cũng ánh lên một sự giải thoát. "Để đổi lấy một chút linh lực, một chút huyễn cảnh của trường sinh, chúng ta sẵn sàng từ bỏ cảm xúc, từ bỏ ký ức, thậm chí là từ bỏ cả nhân tính. Chúng ta gọi đó là 'thanh tâm quả dục', gọi đó là 'đoạn tuyệt hồng trần'. Nhưng kỳ thực, đó là sự 'mất người' một cách tự nguyện. Càng tu luyện cao thâm, cái 'tôi' của bản thân càng trở nên trống rỗng, vô vị." Y ngừng lại, ánh mắt y lướt qua từng khuôn mặt trẻ tuổi, rồi dừng lại ở Tạ Trần, người đang mỉm cười nhẹ. "Có lẽ, con đường mà tiên sinh Tạ Trần chỉ ra, chính là con đường giữ trọn bản nguyên của con người, trân trọng những gì Thiên Đạo đã ban tặng cho chúng ta ngay từ đầu: một trái tim biết yêu thương, một khối óc biết suy tư, và một cuộc đời tuy hữu hạn nhưng lại vô cùng phong phú."

Những lời của Mạc Vấn như một dòng suối mát lạnh, thấm sâu vào lòng ba người trẻ. Họ chưa từng nghe ai nói về mặt trái của tu tiên một cách chân thực và đau lòng đến vậy. Nó không phải là một lời cảnh báo từ một kẻ ngoại đạo, mà là lời thú nhận từ chính một người từng trải. Minh, sau một khoảnh khắc im lặng, ánh mắt y lại sáng bừng lên, nhưng lần này là một ánh sáng của sự nhận thức và quyết tâm.

"Vậy chúng ta có nên tập hợp lại, cùng nhau nghiên cứu những triết lý này một cách có hệ thống không?" Minh đề xuất, giọng y đầy nhiệt huyết. "Không chỉ là đọc sách, mà còn là thảo luận, trao đổi, và có thể là tìm kiếm những ứng dụng thực tiễn cho 'Nhân Đạo' trong cuộc sống hằng ngày. Một 'Hội Đọc Sách Nhân Đạo' chẳng hạn?"

Lan và Khải nhìn nhau, rồi ánh mắt họ cùng hướng về Tạ Trần, người vẫn lặng lẽ ngồi sau quầy. Tạ Trần, cảm nhận được ánh nhìn của họ, chỉ khẽ mỉm cười và gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng, nhưng đủ để truyền đi một thông điệp mạnh mẽ của sự khích lệ và chấp thuận. Cái gật đầu ấy không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự công nhận, một lời động viên vô hình, nhưng lại có sức nặng ngàn cân đối với những người trẻ đang tìm kiếm hướng đi.

Họ hiểu, tiên sinh Tạ Trần sẽ không trực tiếp tham gia, nhưng hắn chính là ngọn hải đăng, là điểm tựa tinh thần cho con đường họ đang chọn. Cái tên 'Hội Đọc Sách Nhân Đạo' vừa được Minh thốt ra, giờ đây dường như đã mang một ý nghĩa sâu xa hơn, trở thành một lời hứa, một sự khởi đầu cho một điều gì đó vĩ đại hơn. Trong ánh hoàng hôn dần phai, quán sách của Tạ Trần không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là cái nôi ươm mầm cho một tư tưởng mới, một kỷ nguyên mới, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm đen thẳm bao phủ Thị Trấn An Bình, nhưng trên cao, vầng trăng tròn vành vạnh như một viên ngọc bích tỏa sáng rực rỡ, dát bạc lên từng mái nhà, từng con đường. Gió đêm mơn man, mang theo hơi sương se lạnh và mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ. Từ quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu ấm áp hắt ra, tạo thành một quầng sáng nhỏ giữa không gian tĩnh mịch.

Nhóm thanh niên, Minh, Lan, Khải và một vài người bạn khác, đang rời khỏi quán sách. Bước chân họ không còn vẻ uể oải sau một buổi chiều dài thảo luận, mà tràn đầy năng lượng và sự hưng phấn. Những tiếng bàn tán sôi nổi của họ về kế hoạch cho 'Hội Đọc Sách Nhân Đạo' vừa thành lập vang vọng trong màn đêm, như những đốm lửa nhỏ thắp sáng cả con đường. Họ vừa đi vừa hình dung về những buổi gặp gỡ sắp tới, về những cuốn sách sẽ cùng nhau nghiên cứu, về những triết lý sẽ cùng nhau mổ xẻ. Trong ánh mắt họ, không còn là sự hoang mang của những kẻ mất phương hướng, mà là sự kiên định của những người đã tìm thấy một mục đích mới, một con đường mới.

"Chúng ta sẽ bắt đầu với 'Luận Về Vô Vi' của tiên sinh Tạ Trần, và cả những bản chép tay về thiên văn mà tiên sinh đã đưa cho Trần Thanh nữa!" Minh nói, giọng y đầy hào hứng. "Chắc chắn còn rất nhiều điều bí ẩn trong vũ trụ mà chúng ta chưa từng biết đến, ngoài những phép thuật và linh khí!"

Lan khẽ mỉm cười. "Và chúng ta sẽ mời cả Linh Nhi đến để thảo luận về cái đẹp trong đời thường nữa. Nghệ thuật cũng là một cách để con người cảm nhận và thể hiện 'Nhân Đạo' mà."

Khải gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Chúng ta sẽ chứng minh rằng, ngay cả không có linh khí, con người vẫn có thể tạo ra những điều kỳ diệu, vẫn có thể khám phá những chân lý vĩ đại!"

Bóng họ dần khuất xa trong màn đêm, những tiếng nói của họ nhỏ dần rồi tan biến vào không gian.

Tạ Trần và Lão Quán Chủ đứng bên khung cửa, nhìn theo bóng dáng của những người trẻ. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt thư sinh của Tạ Trần, khiến hắn trông càng thêm phần trầm mặc. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện.

"Thế hệ trẻ này, có lẽ đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình, không còn là những kẻ mù quáng chạy theo ảo ảnh trường sinh," Lão Quán Chủ chậm rãi nói, giọng ông ấm áp và đầy kinh nghiệm. Ông đã chứng kiến biết bao thế hệ đi qua, chứng kiến sự trỗi dậy và suy tàn của biết bao tông môn, nhưng chưa bao giờ thấy một ngọn lửa hy vọng nào chân thực và thuần khiết đến vậy. "Họ không còn nhìn lên trời cao để cầu xin, mà đã bắt đầu nhìn vào chính mình, vào những điều nhỏ bé xung quanh." Ông quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ chiêm nghiệm. "Cái 'Nhân Đạo' mà ngươi đã gieo, Tạ Trần, cuối cùng cũng đã nảy mầm."

Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn lên vòm trời đêm đầy sao. Hắn thấy những vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu, không bị ảnh hưởng bởi sự suy yếu của Thiên Đạo hay sự luân chuyển của linh khí. Hắn cảm nhận được sự vô thường của vạn vật, nhưng cũng thấy được sự vĩnh hằng trong chính cái hữu hạn của con người.

"Hạt giống đã gieo, giờ chỉ chờ ngày đâm chồi, nảy lộc," Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Lời nói của hắn như một lời tiên tri, một lời khẳng định cho tương lai. "Thi��n Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo lại đang tìm thấy ánh sáng của chính mình. Con người không cần phải thành tiên để tìm kiếm sự vĩnh hằng, không cần phải tu luyện để có được sức mạnh. Họ chỉ cần sống, cần học hỏi, cần cảm nhận, và cần sáng tạo. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy. Những người trẻ như Minh, Lan, Khải, hay Linh Nhi, Trần Thanh, và cả những người khác nữa, họ chỉ là những hạt mầm đầu tiên của một loại tư duy mới, một loại trí tuệ mới, sẽ phát triển và lan tỏa khắp nhân gian."

Mạc Vấn, vẫn đứng cạnh Tạ Trần, lòng y dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm và tin tưởng sâu sắc vào con đường mới. Y đã từng lạc lối trong ảo ảnh của trường sinh, từng nếm trải sự trống rỗng của việc "mất người". Giờ đây, đứng giữa đêm khuya thanh vắng, dưới ánh trăng rằm và bên cạnh Tạ Trần, y cảm thấy một sự bình yên mà tu luyện ngàn năm cũng không thể mang lại. Y nhìn theo hướng những người trẻ đã đi, ánh mắt kiên định. Y biết, hành trình chuyển đổi nhận thức của y vẫn còn dài, nhưng y tin rằng mình đang đi đúng hướng, tin rằng mình đang tìm thấy một ý nghĩa mới trong cuộc đời, một ý nghĩa mà con đường tu tiên đã không thể mang lại. Y đã sẵn sàng để trở thành một phần của kỷ nguyên mới này, để cùng những người trẻ khám phá những chân lý chưa được biết đến, để sống một cuộc đời trọn vẹn, không cần thành tiên.

Ánh đèn từ quán sách của Tạ Trần vẫn soi sáng một góc phố, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn đêm. Tiếng gió hiu hiu thổi qua, mang theo những lời hứa hẹn về một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi trí tuệ, lòng nhân ái và sự khám phá không ngừng nghỉ sẽ là những kim chỉ nam dẫn lối cho con người, trên hành trình dài và vô tận của sự học hỏi và thích nghi. Những hạt giống triết lý, được gieo từ những lời nói và những trang sách, đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một rừng cây tri thức bạt ngàn trong tương lai.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free