Nhân gian bất tu tiên - Chương 914: Hạt Giống Tri Thức: Bóc Tách Bí Ẩn Từ Văn Hiến Cổ
Ánh trăng vẫn đổ dài trên dòng sông, những hạt giống của 'Nhân Đạo' vẫn đang âm thầm nảy nở, mang theo một tia sáng hy vọng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi lý trí và tình người sẽ soi sáng con đường phía trước. Đêm dần buông, nhưng trong tâm khảm của Tạ Trần, một dòng chảy mới mẻ đang cuộn trào, không ồn ã, không khoa trương, nhưng đủ sức thay đổi cả một thời đại. Hắn biết, công việc của hắn chỉ mới bắt đầu.
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm tĩnh mịch của Thị Trấn An Bình. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường đất còn vương sương đêm, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi đất ẩm ướt và mùi hương thoang thoảng của cỏ dại, của những đóa hoa nhỏ ven đường vừa thức giấc. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tiếng xe ngựa lộc cộc từ xa, và tiếng rao hàng của những người bán rong sớm chợ bắt đầu phá tan sự yên tĩnh. Quán sách của Tạ Trần, nép mình bên một con hẻm nhỏ, vẫn còn chìm trong bóng râm, nhưng cánh cửa gỗ đã hé mở, mời gọi những ai muốn tìm kiếm tri thức.
Trần Thanh, người đàn ông trung niên với dáng người gầy gò, mái tóc bù xù như vừa trải qua một đêm thức trắng, ánh mắt tinh anh nhưng có chút khắc khổ, đã ngồi đợi Tạ Trần từ lúc nào. Y không vội vã, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn những kệ sách cao ngất, những cuốn sách cũ kỹ xếp chồng lên nhau, tỏa ra mùi hương đặc trưng của giấy và thời gian. Mạc Vấn, người thư sinh trầm tư, cũng có mặt. Y ngồi đối diện Trần Thanh, thần sắc tuy có vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tò mò, chiêm nghiệm. Mạc Vấn vừa trở về từ một chuyến đi ngắn ra ngoại ô, nơi y đã dành thời gian quan sát cách những người nông phu gieo trồng, chăm sóc mùa màng mà không cần đến linh khí, và những suy tư ấy càng làm y thêm thấm thía những lời Tạ Trần đã nói.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước ra từ gian phòng phía sau. Hắn rót trà, động tác điềm tĩnh, ung dung, không chút vội vàng. Mùi trà thơm nhẹ nhàng lan tỏa, xua đi chút lạnh giá còn sót lại của buổi sáng.
"Trần huynh đã đến sớm," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. "Có vẻ như huynh đã có một đêm không yên giấc?"
Trần Thanh thở dài, vuốt mái tóc rối bù của mình. "Tiên sinh Tạ Trần, ta đã quan sát bao ngày, ghi chép bao đêm, nhưng vẫn cảm thấy như đang mò mẫm trong bóng tối. Những hiện tượng tự nhiên mà ta cố gắng lý giải, từ sự vận hành của các dòng nước ngầm, đến sự di chuyển của tinh tú, thậm chí là cách cây cối hấp thụ dinh dưỡng mà không cần linh khí... tất cả đều khiến ta bế tắc. Thiên Đạo không còn như xưa, linh khí suy yếu, những lý giải về vạn vật dựa trên linh khí hay tiên pháp đều trở nên vô nghĩa. Ta cảm thấy mình thiếu đi một thứ gì đó, một 'phương pháp' mới để nhìn nhận thế giới này, một khung lý thuyết đủ sức bao quát và giải thích những gì ta đang thấy." Y dừng lại, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. "Càng nghiên cứu, ta càng nhận ra sự giới hạn của những kiến thức ta đã học được từ các tông môn, chúng quá phụ thuộc vào linh khí, mà giờ đây linh khí đã cạn kiệt, mọi thứ đều như vô căn cứ."
Mạc Vấn khẽ gật đầu, khuôn mặt trầm tư. "Đúng vậy, ta cũng từng cảm thấy như vậy khi cố gắng lý giải sự suy tàn của tiên đạo. Những kiến thức ta từng học dường như không còn giá trị. Con đường tu luyện mà ta từng tôn thờ, giờ đây như một cánh cửa khép chặt, không lối thoát. Ta đã từng nghĩ, khi linh khí cạn kiệt, con người sẽ trở nên yếu ớt, không còn khả năng khám phá những bí ẩn của trời đất. Nhưng nghe Trần huynh nói, và nhìn những gì huynh đã làm, ta lại thấy một con đường khác, dù vẫn còn mơ hồ." Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. "Những gì Trần huynh đang làm, tuy không dùng linh khí, nhưng lại đòi hỏi một sự kiên nhẫn và tinh thần khám phá không kém gì tu luyện."
Tạ Trần nh���p một ngụm trà, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Hắn mỉm cười nhẹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. "Phương pháp không thiếu, chỉ là chúng ta đã quên đi một kho tàng. Kho tàng đó không nằm trong tiên pháp, cũng không nằm trong linh khí, mà nằm trong chính sự tích lũy của con người qua hàng vạn năm. Trước khi có tu sĩ, trước khi có linh khí thịnh vượng, con người đã tồn tại. Họ đã quan sát trời đất, đã ghi chép về vạn vật, đã tìm cách lý giải thế giới này bằng chính đôi mắt và trí tuệ phàm trần của mình. Đó là một kho tàng tri thức khổng lồ, được truyền từ đời này sang đời khác, qua những bản chép tay thô sơ, qua những câu chuyện kể dân gian, qua những kinh nghiệm sống được đúc kết. Chúng ta, những người bị cuốn vào vòng xoáy của tu luyện, đã vô tình lãng quên đi giá trị của những điều tưởng chừng như 'phàm tục' ấy."
Trần Thanh và Mạc Vấn đều im lặng lắng nghe, ánh mắt dần chuyển từ thất vọng sang tò mò. Tạ Trần không vội vã, hắn để cho những lời mình nói thấm vào tâm trí hai người. Hắn biết, để một người từng tin tưởng tuyệt đối vào một hệ thống tri thức cũ mà giờ đã sụp đổ, chấp nhận một hệ thống mới, cần có thời gian và sự dẫn dắt tinh tế. Hắn không muốn áp đặt, chỉ muốn gợi mở.
"Những kiến thức đó, dù không mang lại sức mạnh siêu nhiên, nhưng lại là nền tảng cho sự hiểu biết sâu sắc về thế giới vật chất," Tạ Trần tiếp lời. "Chúng là những hạt mầm của lý trí, được gieo trồng bởi những người phàm nhân đã dành cả đời để quan sát, để thử nghiệm, để suy luận. Chúng không cần linh khí để vận hành, mà vận hành theo những quy luật tự nhiên vốn có của vũ trụ." Hắn quay sang Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang lặng lẽ sắp xếp sách ở góc phòng. "Tiểu An, con hãy mang đến mấy cuốn 'Thiên Văn Chí', 'Địa Lý Tổng Luận', và 'Bách Thảo Đồ Giải' ở kệ phía Tây kia. Đó là những bản chép tay cổ, có lẽ đã bị lãng quên từ rất lâu rồi."
Tiểu An lanh lợi đáp lời, đôi mắt sáng bừng vẻ hiếu học. "Vâng, thưa tiên sinh!" Cậu bé nhanh nhẹn chạy về phía kệ sách cũ kỹ ở cuối phòng, leo lên một chiếc thang gỗ nhỏ, cẩn thận lấy xuống ba cuốn sách trông có vẻ rất cổ xưa, bìa đã ngả màu ố vàng, giấy đã sờn rách ở các góc. Mùi ẩm mốc và mùi giấy cũ nồng nặc lan tỏa khi những cuốn sách được mở ra.
Trần Thanh nhìn những cuốn sách mà Tiểu An mang đến, ban đầu có chút hoài nghi hiện rõ trên nét mặt. Y đã quen với những kinh thư tu tiên được viết trên lụa ngọc hay đá quý, tỏa ra linh khí và chứa đựng những pháp tắc huyền diệu. Những cuốn sách trước mặt y, dù được Tạ Trần giới thiệu bằng một giọng điệu đầy tôn kính, nhưng trông chúng quá đỗi "phàm tục", quá đỗi bình thường. Y cầm lấy cuốn "Thiên Văn Chí", lật dở vài trang. Mực viết đã phai mờ, những hình vẽ sao trời, những sơ đồ quỹ đạo thiên thể trông rất đơn giản, thậm chí là thô sơ so với những Thiên Cơ Đồ mà y từng thấy trong các tông môn.
"Thiên Văn Chí? Địa Lý Tổng Luận? Những thứ phàm tục này..." Trần Thanh lẩm bẩm, giọng điệu có chút thất vọng. "Làm sao có thể so với Thiên Cơ Diệu Pháp của tiên nh��n? Những thứ này chỉ là ghi chép của người phàm, không có linh khí, không có thần thông, làm sao có thể giải thích được những bí ẩn của vũ trụ?" Y đặt cuốn sách xuống, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi.
Tạ Trần không vội vàng phản bác. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên cuốn "Thiên Văn Chí", chỉ vào một đoạn chữ đã mờ nhạt. "Trần huynh xem đây, 'Trăng tròn nước lớn, trăng khuyết nước ròng'. Một quan sát đơn giản, nhưng được ghi chép qua hàng ngàn năm, tổng kết thành quy luật. Nó không cần linh khí để vận hành, mà là chân lý của tự nhiên, được con người phát hiện bằng sự quan sát tinh tường và ghi chép tỉ mỉ. Hay như đây, cách họ miêu tả sự di chuyển của sao Bắc Đẩu qua từng mùa, những thay đổi của các chòm sao trên bầu trời đêm. Tuy không có những phép thuật di chuyển tinh tú, nhưng lại là những quan sát chính xác về quỹ đạo của chúng. Chân lý không cần sự hào nhoáng của thần thông, nó nằm trong sự vận hành vốn có của vạn vật."
Mạc Vấn cũng cầm lên cuốn "Địa Lý Tổng Luận", lật giở những trang có vẻ như là bản đồ địa hình. "Ta nhớ khi xưa, tiên môn cũng có những bộ sách ghi chép về linh thảo, về địa mạch. Nhưng chúng đều dựa trên linh khí, dựa trên việc cảm nhận linh khí của đất trời. Những cuốn sách này... lại hoàn toàn dựa vào mắt thấy tai nghe của phàm nhân sao?" Y chỉ vào một sơ đồ phức tạp, trông giống như một hệ thống kênh đào hoặc mạch nước ngầm. "Cái này... trông có vẻ rất chi tiết, mặc dù không có dấu vết của linh trận hay cấm chế."
Trần Thanh, nghe Tạ Trần và Mạc Vấn nói, lại bị cuốn hút trở lại. Y cầm lại cuốn "Thiên Văn Chí", rồi đến cuốn "Địa Lý Tổng Luận". Mùi giấy cũ nồng nặc, nhưng lần này, y không còn cảm thấy khó chịu. Y bắt đầu so sánh những hình vẽ thô sơ, những ghi chép mờ nhạt với những quan sát của chính mình. Ánh mắt y dần thay đổi, từ hoài nghi sang tò mò, rồi đến ngạc nhiên.
"Đợi đã..." Trần Thanh đột nhiên ngừng lại, chỉ vào một sơ đồ trong cuốn "Địa Lý Tổng Luận". "Sơ đồ dòng chảy này... và những ghi chú về 'mắt đất' này... nó lại khớp với quan sát của ta về mạch nước ngầm gần Thị Trấn An Bình! Ta đã dành hàng tuần để vẽ lại hệ thống mạch nước ngầm đó, và những gì ghi trong sách này, dù dùng những từ ngữ cổ xưa và có vẻ thần bí, nhưng lại chỉ ra những vị trí trọng yếu, những điểm giao cắt mà ta đã từng rất khó khăn để xác định. Thật kỳ lạ!" Ánh mắt y bừng sáng, như một ngọn lửa vừa được nhóm lên trong bóng tối. "Đây... đây không phải là những lý thuyết viển vông, đây là những quan sát thực tế, được hệ thống hóa qua nhiều thế hệ!" Y say sưa lật giở từng trang, so sánh những gì được ghi chép với những bản vẽ và ghi chú của chính mình. Cảm giác thô ráp của giấy cổ dưới đầu ngón tay không còn là sự khó chịu, mà là một sự kết nối với tri thức đã bị lãng quên.
Mạc Vấn chứng kiến sự thay đổi trong ánh mắt và cử chỉ của Trần Thanh, y cũng không khỏi ngạc nhiên. Y đã từng thấy vô số tu sĩ say mê nghiên cứu công pháp, luyện đan, hay giải mã trận pháp. Nhưng chưa bao giờ y thấy một phàm nhân lại có thể say mê những cuốn sách "phàm tục" đến vậy, và tìm thấy trong đó những chân lý có thể giải thích thế giới mà không cần đến linh khí. "Vậy ra, 'đạo' không chỉ nằm ở linh khí, mà còn nằm trong sự quan sát tinh tường của con người sao?" Y tự hỏi, và câu hỏi đó dường như vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói thêm lời nào. Hắn biết, Trần Thanh đã tự mình tìm thấy con đường. Hắn chỉ là người gieo hạt, còn sự nảy mầm và phát triển phụ thuộc vào chính những mảnh đất tâm hồn đó. Ánh nắng buổi chiều tà bắt đầu chiếu xiên vào quán sách, hắt những vệt sáng vàng óng lên những chồng sách, lên khuôn mặt say mê của Trần Thanh, và lên vẻ mặt trầm tư của Mạc Vấn. Mùi giấy cũ và mùi mực phai nhạt hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không khí đặc trưng của tri thức, của sự khám phá.
Trần Thanh không còn để ý đến xung quanh. Y cầm cuốn "Bách Thảo Đồ Giải" lên, những trang giấy đã mỏng manh theo thời gian, in hình những loại cây cỏ, kèm theo những ghi chú về đặc tính, công dụng y học của chúng. "Đây... đây không phải là những linh thảo mà ta từng học trong tông môn. Đây là những loại cây cỏ bình thường, nhưng lại được miêu tả rất chi tiết về cách chúng có thể chữa bệnh, cách chúng có thể dùng để chế tạo thuốc... không cần đến linh dược, không cần đến tiên đan. Chỉ là những kiến thức về các vị thuốc trong tự nhiên." Y lật nhanh, đôi mắt lướt qua từng hàng chữ, từng hình vẽ, thỉnh thoảng lại dừng lại để đối chiếu với một ký ức nào đó, một quan sát nào đó của bản thân.
Mạc Vấn nhìn Trần Thanh, và rồi nhìn Tạ Trần. Y dần nhận ra rằng, cái "Nh��n Đạo" mà Tạ Trần đang vun trồng không phải là một sự phủ nhận hoàn toàn quá khứ, mà là một sự tái khám phá, một sự trở về với những giá trị cốt lõi của con người, những giá trị đã bị che lấp bởi sự hào nhoáng của tu tiên. Những cuốn sách này, dù cũ kỹ và thô sơ, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn, một sức mạnh của tri thức và lý trí mà y chưa từng nghĩ tới. Y cảm thấy một sự thôi thúc, một khao khát được tìm hiểu thêm về những "kho tàng" bị lãng quên này. Có lẽ, con đường của y, một cựu tu sĩ đang lạc lối, sẽ không phải là tìm lại tiên đạo, mà là hòa mình vào dòng chảy mới mẻ của nhân đạo, và giúp những người khác cũng tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống phàm trần.
Trần Thanh, say mê đến quên cả thời gian, vẽ thêm sơ đồ, ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ của mình. Ánh mắt y từ từ bừng sáng, như một nhà thám hiểm vừa tìm thấy tấm bản đồ kho báu. "Đây không chỉ là những ghi chép. Đây là một hệ thống! Một hệ thống tri thức hoàn chỉnh, được xây dựng dựa trên sự quan sát, thử nghiệm và suy luận logic. Nó không cần đến những khái niệm trừu tượng như 'linh khí' hay 'thiên đạo', mà chỉ cần sự tỉ mỉ, sự kiên nhẫn và một cái đầu biết suy nghĩ." Y ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ. "Tiên sinh, ngài đã mở ra cho ta một cánh cửa mới, một con đường mới để khám phá thế giới này. Những bế tắc của ta bỗng chốc có lời giải đáp, những câu hỏi mà ta tưởng chừng không thể trả lời, giờ đây lại có manh mối. Ta cần thêm thời gian để đối chiếu, để nghiên cứu sâu hơn, nhưng ta tin, đây chính là chìa khóa!"
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười thản nhiên, như thể những gì hắn làm chỉ là một việc rất đỗi bình thường. Hắn không cần lời khen ngợi, không cần sự tôn vinh. Hắn chỉ cần nhìn thấy những hạt mầm tri thức được gieo xuống, và bắt đầu nảy nở trong tâm trí của những người khác. Hắn tin rằng, những hạt giống này, một ngày nào đó, sẽ tạo nên một khu rừng tri thức rộng lớn, đủ sức che chở cho cả một kỷ nguyên.
Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn lồng bắt đ���u thắp sáng Thị Trấn An Bình. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường lan tỏa, hòa với tiếng cười nói rộn ràng của người dân. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lạnh từ sông. Trần Thanh vẫn miệt mài với chồng sách cũ, ánh đèn dầu hắt ra từ quán sách, tạo nên một vầng sáng ấm áp trong đêm. Mạc Vấn cũng không rời đi, y ngồi bên cạnh Trần Thanh, thỉnh thoảng lại chỉ vào một đoạn ghi chép, trao đổi vài lời. Cả hai đều chìm đắm trong thế giới của tri thức, quên đi mọi mệt mỏi.
Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, đổ những vệt sáng bạc lấp lánh xuống mặt sông Vọng Giang. Tại Quán Trà Vọng Giang, kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn thẳng ra sông, Tạ Trần và Lão Quán Chủ vẫn còn ngồi bên bàn trà. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng gió xào xạc qua những rặng tre ven bờ, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi trà thơm dịu, hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa nhài thoang thoảng, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ.
Lão Quán Chủ, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ, đặt chén trà xuống, đôi mắt tinh tường nhìn dòng sông đang phản chiếu ánh trăng. Râu tóc ông đã điểm bạc, nhưng sự minh mẫn trong ánh mắt vẫn không hề suy suyển. "Tiên sinh Tạ Trần, ngài đã gieo một hạt giống quý giá. Cái mà Trần Thanh tìm kiếm, không phải là linh khí, mà là sự thấu hiểu thế giới này bằng chính đôi mắt và trí tuệ của mình. Ta đã từng nghĩ, khi linh khí cạn kiệt, con người sẽ trở nên yếu ớt, không còn khả năng khám phá những bí ẩn của trời đất. Nhưng nhìn cách Trần Thanh say mê với những cuốn sách cổ, ta lại thấy một con đường khác, một con đường mà ta chưa từng nghĩ tới." Ông khẽ thở dài, giọng nói ấm áp, chậm rãi. "Cái sự 'mất người' của tu sĩ, chính là vì họ quá tập trung vào sức mạnh, vào sự trường sinh, mà quên đi mất giá trị của sự 'sống' một cách trọn vẹn, trân quý những điều bình dị nhất. Và giờ đây, những điều bình dị ấy lại trở thành nguồn gốc của những khám phá vĩ đại."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ấm nóng lan tỏa trong vòm họng. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi ánh trăng soi bóng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư. "Đó là thứ 'đạo' mà con người tự tìm thấy, Lão Quán Chủ ạ. Đạo của sự quan sát, đạo của sự tổng hợp, đạo của lý trí. Nó không cần phải 'tu' để 'thành', chỉ cần 'học' và 'khám phá'. Những cuốn sách ấy, dù cũ kỹ, nhưng chúng là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên nền móng của tri thức nhân loại. Chúng là minh chứng cho việc con người, dù không có linh căn, không có phép thuật, vẫn có thể vươn tới sự hiểu biết về vũ trụ."
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò, tay vẫn cầm một bản đồ cổ đã ố vàng, vội vã bước vào quán trà. Đó chính là Trần Thanh. Ánh mắt y rạng rỡ, khuôn mặt lấm lem mực nhưng không giấu nổi vẻ hưng phấn tột độ. Y không kịp ngồi xuống, mà đã đi thẳng đến chỗ Tạ Trần, giọng nói run run vì phấn khích. "Tiên sinh! Ta đã tìm ra rồi! Cái mà ta gọi là 'mắt đất' trong sơ đồ của mình, trong sách cổ lại gọi là 'Địa Nhãn'! Và cách họ tính toán vị trí của nó, tuy thô sơ nhưng lại có logic đáng kinh ngạc! Ta đã đối chiếu với những gì ta quan sát được, và chúng khớp nhau đến kinh ngạc! Thậm chí, cuốn 'Thiên Văn Chí' còn có những ghi chép về chu kỳ của các sao chổi, về sự di chuyển của các hành tinh mà ta chưa từng nghĩ tới. Ta cần thêm thời gian để đối chiếu, để thử nghiệm, nhưng ta tin, đây chính là chìa khóa! Cảm ơn tiên sinh!" Trần Thanh cúi đầu thật sâu, sau đó lại vội vã quay người, chạy vụt ra khỏi quán trà, như sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ một khoảnh khắc nào đó trong hành trình khám phá. Ánh đèn dầu từ quán sách của Tạ Trần vẫn còn sáng, hắt một vầng sáng yếu ớt ra con đường vắng vẻ, báo hiệu rằng Trần Thanh sẽ lại có một đêm không ngủ.
Lão Quán Chủ nhìn theo bóng Trần Thanh khuất dần, rồi quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Kỷ Nguyên Nhân Gian này, có lẽ sẽ thực sự rực rỡ hơn những gì ta từng nghĩ. Những gì Trần Thanh đang làm, những gì Linh Nhi, Lão Tôn đang thể hiện, sẽ không dừng lại ở Thị Trấn An Bình này. Sẽ có thêm nhiều người khác, những người từng là tu sĩ như Mạc Vấn, hay những phàm nhân bình thường, họ sẽ tìm th���y con đường của riêng mình, và cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa." Ông đưa tay ra, khẽ chạm vào chén trà còn ấm. "Huynh đã mở ra một con đường, Tạ huynh."
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu. "Không phải ta mở ra con đường, Lão Quán Chủ ạ. Con đường đó đã có sẵn từ ngàn xưa, chỉ là bị lãng quên. Ta chỉ giúp họ tìm lại những viên gạch đã mất, để họ tự mình xây dựng. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy. Trần Thanh chỉ là một trong số những hạt mầm đầu tiên của một loại tư duy mới, một loại trí tuệ mới, sẽ phát triển và lan tỏa khắp nhân gian."
Hắn tin rằng, những bản chép tay cổ về thiên văn, địa lý và y học phàm trần mà hắn cung cấp sẽ là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của khoa học và công nghệ trong Kỷ Nguyên Nhân Gian. Trần Thanh sẽ trở thành một nhân vật tiên phong trong lĩnh vực khoa học, chứng minh rằng tri thức nhân loại có thể mở ra những khả năng không kém gì tu tiên. Mạc Vấn sẽ tiếp tục hành trình khám phá 'Nhân Đạo', có thể trở thành cầu nối quan trọng giữa những người từng tu tiên và thế giới mới này, giúp họ tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc sống. Và những bản chép tay cổ đó, hắn biết, còn chứa đựng nhiều bí mật và những phát kiến mà ngay cả người hiện đại cũng chưa thể hiểu hết, cho thấy 'cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi'.
Ánh trăng vẫn đổ dài trên dòng sông, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước chảy rì rầm, tiếng gió hiu hiu, tất cả như hòa vào một bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, của sự sống. Trong cái tĩnh lặng của đêm khuya, những hạt giống tri thức và lý trí đã được gieo xuống, đang âm thầm nảy mầm, hứa hẹn một bình minh rực rỡ cho Kỷ Nguyên Nhân Gian, nơi con người không cần thành tiên, vẫn có thể chạm t���i những điều kỳ diệu nhất của vũ trụ, bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.