Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 913: Bình Minh Của Lý Trí: Khi Khoa Học Mở Lối Giữa Thiên Đạo Suy Vong

Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm Thị Trấn An Bình. Nhưng trong cái tĩnh mịch ấy, những hạt giống của 'Nhân Đạo' vẫn đang âm thầm nảy nở, mang theo một tia sáng hy vọng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Mạc Vấn nhìn Tạ Trần, trong ánh nến leo lét, hắn vẫn tĩnh lặng như một pho tượng. Y biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều điều cần phải suy ngẫm, nhưng y không còn cảm thấy cô độc nữa. Y đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối, không phải l�� ánh sáng của thần thông, mà là ánh sáng của tri thức và nhân tính.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng như rót mật qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, phủ lên những chồng sách cũ kỹ trong quán của Tạ Trần một màu vàng ấm áp. Tiếng chim hót líu lo ngoài hiên, hòa cùng tiếng lật sách sột soạt của Thư Đồng Tiểu An đang cẩn thận sắp xếp lại từng tập kinh thư đã ngả màu thời gian. Không khí trong quán tĩnh lặng, dịu mát, thoang thoảng mùi giấy cũ và mùi trà thoang thoảng. Mạc Vấn, với vẻ ngoài tiều tụy đã dần vơi bớt, ngồi đối diện Tạ Trần, tay ôm một chén trà sứ xanh lam đã sứt miệng, mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ với những chậu cây cảnh đang cựa mình đón nắng. Đôi mắt y không còn vô hồn như những ngày đầu lạc bước đến An Bình, mà đã ánh lên những tia suy ngẫm, sự tò mò về thế giới xung quanh.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu. Hắn đang ghi chép gì đó vào một cuốn sổ cũ, nét bút thanh thoát, đều đặn. Bên cạnh hắn là m���t nghiên mực bằng đá, và một vài cây bút lông đã mòn đầu. Hắn không vội vã, không sốt ruột, như thể thời gian đã ngừng trôi trong góc quán nhỏ này. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn dưới hàng mi dài, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, mọi biến đổi dù là nhỏ nhất trong nhân gian. Hắn là người quan sát, người gieo mầm tư tưởng, trung tâm của triết lý Nhân Đạo, nhưng lại không hề phô trương hay tự nhận.

Mạc Vấn khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ xíu trong không gian yên tĩnh. Y nhìn Tạ Trần, giọng nói còn chút ngập ngừng nhưng đã thoát khỏi sự nặng nề của mấy ngày trước. "Thị trấn này... đang thay đổi, Tạ huynh. Ta đã đi dạo quanh mấy vòng. Những bức tranh của Linh Nhi, hay cả những món đồ gốm của Lão Tôn, chúng có một sức sống lạ lùng, không cần đến linh khí. Người dân nơi đây, họ không còn nói về Thiên Đạo suy yếu hay linh khí cạn kiệt nữa. Họ nói về những câu chuyện, về những điệu hát, về những mảnh vải thêu, về những vật dụng thường ngày được làm ra với cả tâm huyết." Y thở dài một hơi, ánh mắt xa xăm. "Trong thế giới tu tiên, mọi thứ đều phải có công dụng, phải có mục đích để tăng cường tu vi, để trường sinh. Nhưng ở đây, chúng đơn giản là để đẹp, để vui, để con người cảm thấy thoải mái, an yên."

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đặt bút xuống, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Mạc Vấn. "Đó chính là sức sống của nhân gian, Mạc huynh. Khi Thiên Đạo không còn là điểm tựa, con người tự tìm lấy điểm tựa cho chính mình. Đó là bản năng sâu thẳm nhất. Linh khí có thể cạn kiệt, nhưng cảm xúc, sự sáng tạo, sự khao khát được sống một đời bình thường, được kết nối với đồng loại thì không bao giờ mất đi. Chúng là dòng suối ngầm, là mạch nguồn của nhân tính. Cái 'mất người' mà ngươi từng trải qua, là do ngươi đã quá tập trung vào những thứ bên ngoài, những thứ mà Thiên Đạo ban tặng, mà quên mất đi những thứ vốn có trong chính bản thân mình và xung quanh mình." Hắn nói, giọng điềm tĩnh, lời nói như những hạt ngọc rơi vào lòng người, sâu sắc và đầy triết lý, nhưng không hề áp đặt.

Mạc Vấn gật đầu, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng. Y cảm thấy một luồng suy nghĩ mới đang cuộn trào trong tâm trí. Những ngày qua, y đã đọc rất nhiều sách trong quán của Tạ Trần, không phải sách tu tiên mà là những áng văn thơ, triết lý nhân sinh, lịch sử phàm trần. Những cuốn sách ấy đã mở ra cho y một thế giới hoàn toàn khác, nơi con người, dù nhỏ bé, vẫn có thể tạo nên những điều vĩ đại bằng trí tuệ và trái tim. Cái "chấp niệm" về sức mạnh, về quyền năng mà y từng theo đuổi, giờ đây trở nên thật nhỏ bé và vô nghĩa trước vẻ đẹp của sự kết nối nhân gian, trước cái "sống một đời bình thường" mà Tạ Trần luôn nhắc đến.

Tiểu An, sau khi sắp xếp xong một kệ sách, lanh lợi chạy đến bên Tạ Trần, trên tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn. "Thưa tiên sinh, bài này con vẫn chưa hiểu..."

Tạ Trần mỉm cười hiền từ, đón lấy cuốn sách. "Ngươi cứ đọc đi, cứ suy nghĩ đi. Đừng vội tìm lời giải đáp. Có những thứ, phải trải nghiệm mới thấu hiểu." Hắn vuốt nhẹ mái tóc bù xù của Tiểu An. Tiểu An gật đầu, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu kỳ. Cậu bé gầy gò, mặc áo vải thô cũ, nhưng lại là một trong những mầm non đầu tiên của kỷ nguyên mới, nơi tri thức và sự tò mò được trân trọng hơn mọi thần thông.

Bất chợt, cánh cửa quán khẽ mở, một người đàn ông bước vào. Hắn ta có mái tóc bù xù, đôi mắt sáng rực vẻ tìm tòi, nhưng trang phục lại là một bộ áo vải cũ kỹ, có vài vết bẩn do đất cát hoặc mực. Trên tay hắn cầm một chiếc ống kính lúp tự chế và một cuốn sổ ghi chép dày cộp. Đó là Trần Thanh, một nhà khoa học nghiệp dư của Thị Trấn An Bình. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, cũng không có vẻ đạo mạo của một học giả truyền thống. Hắn đơn giản là một người phàm, nhưng lại mang trong mình một ngọn lửa đam mê khám phá thế giới bằng lý trí. Hắn đảo mắt quanh các kệ sách, tìm kiếm thứ gì đó, không hề để ý đến Tạ Trần và Mạc Vấn đang ngồi ở góc. Mùi giấy cũ trong quán dường như càng kích thích sự hưng phấn trong đôi mắt tinh anh của hắn.

***

Trần Thanh lướt qua các kệ sách về tự nhiên học, những cuốn sách ghi chép về thảo mộc, khoáng vật, về chu kỳ của nhật nguyệt, về dòng chảy của sông ngòi. Hắn khẽ lẩm bẩm một mình, đôi khi dừng lại, dùng ngón tay thô ráp lướt qua những dòng chữ cổ, đôi khi lại lắc đầu bực bội. "Không đúng! Vẫn thiếu! Những ghi chép này vẫn còn quá nhiều sự 'thiên ý', quá nhiều 'linh tính'. Nhưng ta đã thấy rõ ràng, chúng vận hành theo những quy luật khác." Hắn nói, giọng tuy nhỏ nhưng tràn đầy nhiệt huyết.

Mạc Vấn, nghe thấy những lời lẩm bẩm ấy, khẽ nhíu mày. Y đã quen với những lời nói về linh khí, về đạo pháp, về sự an bài của Thiên Đạo. Nhưng "quy luật khác"? Điều đó khơi gợi sự tò mò trong y. Tạ Trần thì vẫn trầm tĩnh, đôi mắt hắn khẽ chuyển hướng về phía Trần Thanh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. Hắn đã chờ đợi một người như Trần Thanh xuất hiện, một hạt mầm của lý trí trong kỷ nguyên Nhân Gian.

Trần Thanh bỗng dừng lại trước một cuốn sách cũ kỹ về địa lý, bìa đã rách nát. Hắn mở ra, ánh mắt tập trung vào một trang vẽ biểu đồ thủy triều, nhưng những dòng chú thích lại nói về sự ảnh hưởng của "linh khí thủy hệ". Hắn bỗng cười phá lên, tiếng cười hơi khàn và có chút lập dị, khiến Tiểu An đang sắp sách giật mình. "Nực cười! Linh khí? Không phải linh khí, cũng không phải tiên pháp!" Hắn quay phắt lại, đôi mắt sáng rực nhìn về phía Tạ Trần và Mạc Vấn, như thể vừa khám phá ra một bí mật động trời và cần phải chia sẻ ngay lập tức.

"Ta đã quan sát gần mười năm, Tạ huynh, Mạc huynh!" Trần Thanh bước nhanh đến bàn trà, không hề khách sáo, đặt chiếc ống kính lúp và cuốn sổ ghi chép xuống bàn, suýt làm đổ chén trà của Mạc Vấn. "Cây cối vẫn vươn mình đón nắng, dòng nước vẫn chảy từ nguồn cao xuống thấp, mùa vẫn chuyển theo những quy luật mà ta có thể nhìn thấy, đo đạc được! Nó không cần đến cái gọi là 'thiên ý' nữa! Cái gọi là 'linh khí' đã cạn kiệt, nhưng vạn vật vẫn vận hành, vẫn sinh sôi nảy nở. Chỉ là chúng ta chưa tìm ra được 'chân lý' mà thôi!" Hắn nói một tràng, giọng nói dồn dập, đầy nhiệt huyết, mái tóc bù xù rung lên theo từng cử chỉ.

Mạc Vấn nhíu mày, từ ngạc nhiên chuyển sang tò mò sâu sắc. "Ngươi nói không có linh khí, vậy dựa vào đâu mà vạn vật vận hành? Chẳng lẽ những dòng chảy của suối, những cơn gió thổi qua đỉnh núi, những hạt mầm nảy nở sau mưa... tất cả đều là ngẫu nhiên sao?" Y không thể tin được. Suốt cuộc đời tu hành của y, mọi thứ đều gắn liền với linh khí, với sự điều khiển của Thiên Đạo.

Tạ Trần vẫn điềm tĩnh. Hắn nhấp một ngụm trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn Trần Thanh, như khuyến khích. "Vậy ngươi đã tìm thấy gì từ những quy luật đó, Trần huynh?"

Trần Thanh hưng phấn đáp lời Tạ Trần, hoàn toàn bỏ qua ánh mắt hoài nghi của Mạc Vấn. "Ta đã thấy một 'lực' vô hình, Tạ huynh! Một 'lực' khiến vạn vật bị hút về phía đất, khiến nước chảy xuống dốc, khiến gió thổi từ nơi lạnh đến nơi ấm. Ta gọi nó là 'lực hút', hay 'lực đẩy' của tự nhiên! Ta đã dùng những hòn đá, những dòng nước để đo đạc. Nó không phải linh khí! Nó là một thứ có thể tính toán được, có thể dự đoán được!" Hắn chỉ vào cuốn sổ ghi chép của mình, nơi đầy rẫy những con số, những ký hiệu mà Mạc Vấn chưa từng thấy. "Ta còn nhận ra, khi ta nung đất sét dưới lửa mạnh, nó sẽ cứng hơn, bền hơn. Khi ta trộn các loại quặng khác nhau, ta có thể tạo ra những kim loại mới, cứng hơn, sắc bén hơn. Đó không phải là 'thuật luyện khí' của tu sĩ, mà là một 'tri thức' về vật chất!"

Mạc Vấn lắng nghe, tâm trí y như bị cuốn vào một cơn lốc. Những khái niệm này hoàn toàn xa lạ với y, nhưng lại có một sức hấp dẫn kỳ lạ. "Tri thức về vật chất? Lực hút?" Y lặp lại, cố gắng tiêu hóa những điều Trần Thanh vừa nói. Những năm tháng tu tiên, y chỉ quan tâm đến việc điều khiển linh khí, luyện đan, luyện khí cụ bằng thần thông. Y chưa từng nghĩ rằng, thế giới này lại có thể vận hành theo những nguyên lý hoàn toàn khác, những nguyên lý mà một phàm nhân như Trần Thanh lại có thể khám phá ra. Cái "vô thường" của Thiên Đạo suy yếu đã mở ra một cánh cửa mới, một "phá cục" cho những tư duy cũ kỹ.

Trần Thanh không đợi Mạc Vấn hiểu, hắn tiếp tục say sưa. "Ta còn phát hiện ra rằng, ánh sáng mặt trời không chỉ là để cây cối quang hợp. Nó có thể được thu giữ, được tập trung để tạo ra nhiệt độ cao, đủ để đun sôi nước, thậm chí nung chảy kim loại. Ta đang thử chế tạo một cái gương khổng lồ để thử nghiệm điều này!" Hắn nói, đôi mắt lấp lánh như một đứa trẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi mới. Hắn chính là hình ảnh sống động của một phàm nhân đam mê, tập trung, hơi lập dị nhưng đầy nhiệt huyết với những khám phá của mình. Hắn không khao khát "thành tiên", hắn khao khát được "thấu hiểu".

Tạ Trần khẽ gật đầu, vẻ mặt hài lòng. "Những gì ngươi đang làm, Trần huynh, chính là đang khám phá ra những 'quy luật' mới của nhân gian, những quy luật không phụ thuộc vào Thiên Đạo. Đây chính là con đường của 'lý trí', con đường của sự thấu hiểu thế giới bằng chính đôi mắt và khối óc của con người." Hắn nhìn Mạc Vấn, ánh mắt như muốn nói, đây chính là một trong những khía cạnh của 'Nhân Đạo' mà hắn đang vun trồng.

Mạc Vấn nhìn giữa Tạ Trần và Trần Thanh, trong lòng dấy lên những cảm xúc phức tạp. Y đã dành cả đời để theo đuổi linh khí, để tìm kiếm sức mạnh siêu nhiên. Nhưng giờ đây, một phàm nhân lại đang chỉ ra rằng, thế giới này còn vô vàn những điều kỳ diệu khác, những điều có thể được khám phá và ứng dụng ngay cả khi không có một chút linh khí nào. Cái "chấp niệm" về tu tiên của y đang dần tan biến, thay vào đó là một sự tò mò vô hạn về thế giới phàm trần.

***

Buổi chiều, quảng trường Thị Trấn An Bình náo nhiệt hơn thường lệ. Trần Thanh, với bộ dạng lôi thôi quen thuộc, đứng giữa quảng trường, xung quanh là vài dụng cụ tự chế đơn giản: một cái bánh xe nước nhỏ bằng gỗ, một vài khúc ống tre nối liền nhau, một tấm gương đồng cũ và một chậu nước. Hắn say sưa giải thích về cách "sức nước" hay "sức gió" có thể được ứng dụng, hay vòng tuần hoàn của mưa, nắng mà không cần đến "phép thuật". Giọng hắn tuy không lớn, nhưng đầy nhiệt huyết, đủ để thu hút sự chú ý của những người qua lại.

Ban đầu, một số cư dân hiếu kỳ tụ tập, chủ yếu là để giải trí, xem "lão Trần lập dị" lại bày trò gì. Một lão nông, tay cầm cuốc, cười khà khà. "Lão Trần lại nói về mấy cái 'quy luật' gì đó hả? Có ra linh thạch mà dùng không? Có giúp ta trồng lúa nhanh hơn không?" Lời nói của lão nông chất phác, nhưng cũng thể hiện sự hoài nghi sâu sắc của những người đã quen với sự phụ thuộc vào linh khí và những phép màu của tu sĩ.

Một tiểu thương bán vải, đang ngồi thu vén hàng hóa, cũng ngó nghiêng. "Chuyện này thì có ích gì cho việc buôn bán của ta chứ? Hay lại chỉ là mấy lời hão huyền của lão thợ thủ công này?"

Trần Thanh không hề nao núng trước những lời lẽ đó. Hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết, chỉ vào cái bánh xe nước nhỏ. "Các vị nhìn xem! Nước chảy từ trên cao xuống, nó tạo ra một 'lực'. Lực này có thể làm quay cái bánh xe, và cái bánh xe này có thể kéo một sợi dây, có thể nghiền gạo, có thể kéo nước từ giếng lên! Không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật! Đây là 'sức mạnh' tự nhiên, nằm trong vạn vật!" Hắn dùng tay chỉ vào những ống tre nối liền nhau. "Và đây là cách nước có thể chảy đi xa, chảy đến những cánh đồng khô hạn mà không cần mưa từ Thiên Đạo ban xuống. Chúng ta có thể dẫn nước theo ý mình!"

Một nhóm thanh niên trẻ tuổi, tò mò hơn, bắt đầu đến gần lắng nghe. Một người trong số họ, có vẻ là thợ rèn, gãi đầu. "Nhưng mà lão nói đúng, nước chảy đá mòn, đâu cần tiên pháp gì đâu. Ta thấy các sông ngòi vẫn cứ chảy, không vì linh khí cạn mà khô đi."

Trần Thanh cười rạng rỡ. "Chính vậy! Vạn vật có lý lẽ của nó! Chỉ cần chúng ta chịu khó quan sát, suy nghĩ, không cần đến linh khí, chúng ta vẫn có thể hiểu được thế giới! Chúng ta có thể dùng những lý lẽ đó để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, để canh tác hiệu quả hơn, để xây nhà vững chắc hơn, để làm ra những thứ mà trước đây chúng ta cứ nghĩ chỉ có tu sĩ mới làm được!" Hắn chỉ vào tấm gương đồng cũ. "Ánh sáng mặt trời, tập trung lại, có thể tạo ra nhiệt độ cao. Ta đang nghiên cứu để nấu nước, thậm chí sưởi ấm nhà cửa bằng ánh nắng! Đây không phải phép màu, đây là 'tri thức'!"

Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Từ những lời lẽ hoài nghi ban đầu, dần dần có những người bắt đầu đặt câu hỏi nghiêm túc, những câu hỏi về khả năng ứng dụng, về những điều mà họ có thể nhìn thấy và chạm vào được. Sự thay đổi trong nhận thức đang diễn ra, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những hạt mầm mới được gieo vào mảnh đất màu mỡ của nhân gian.

Từ một góc khuất, Tạ Trần và Mạc Vấn đứng từ xa quan sát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự hài lòng nhẹ nhàng khi chứng kiến những thay đổi tích cực. Hắn biết, đây chính là một phần của cái 'Nhân Đạo' mà hắn đang vun trồng, một 'Nhân Đạo' không chỉ dựa vào văn hóa, nghệ thuật, mà còn dựa vào lý trí, vào sự thấu hiểu tự nhiên.

Mạc Vấn nhìn Trần Thanh đang say sưa thuyết trình, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần. Đôi mắt y vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng giờ đã tràn ngập sự suy ngẫm. "Đây... đây là một 'đạo' khác sao, Tạ huynh? Một 'đạo' không dựa vào linh khí, không dựa vào Thiên Đạo, mà dựa vào... sự quan sát và lý giải của con người?" Y cảm thấy như một bức màn dày đặc che phủ tâm trí y bấy lâu nay đang dần được vén lên. Cái thế giới mà y từng biết, từng tin tưởng, đang sụp đổ từng mảnh, nhưng thay vào đó, một thế giới mới, đầy hứa hẹn, đang dần hiện ra. Cái vô thường của cuộc sống, cái "mất người" mà y từng trải qua, không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, một cơ hội để y tìm kiếm một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, Mạc Vấn đang tự tìm thấy câu trả lời cho chính mình. Con đường của sự thấu hiểu không thể được giảng giải, mà phải được trải nghiệm.

***

Tối muộn, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống dòng sông Vọng Giang lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm gọi đàn vọng lại từ những rặng cây xa xa, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch và huyền ảo. Tại Quán Trà Vọng Giang, kiến trúc gỗ đơn giản, Lão Quán Chủ và Tạ Trần ngồi bên bàn trà ven sông, thưởng thức trà và ngắm trăng. Mùi trà thơm dịu hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, dễ chịu. Không khí trong lành và mát mẻ xua tan đi những nóng bức còn sót lại của ban ngày.

Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ, đặt chén trà xuống, đôi mắt tinh tường nhìn dòng sông đang lững lờ trôi. Râu tóc ông đã điểm bạc, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Ông quay sang Tạ Trần, giọng nói ấm áp, chậm rãi, đầy kinh nghiệm sống. "Tạ huynh à, cái thế giới này ta đã sống qua bao nhiêu năm, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy của các tông môn, bao nhiêu biến đ���i của Thiên Đạo. Nhưng chưa bao giờ ta thấy một sự thay đổi nào kỳ lạ và sâu sắc như bây giờ."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Hắn lắng nghe Lão Quán Chủ, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía dòng sông, nơi ánh trăng soi bóng. "Lão Quán Chủ nói phải. Thiên Đạo đang suy yếu, nhưng 'Nhân Đạo' đang trỗi dậy theo những cách ta chưa từng thấy. Những người như Trần Thanh, họ đang mở ra một con đường mới, một con đường mà ngay cả những tu sĩ mạnh nhất cũng chưa từng nghĩ tới."

Lão Quán Chủ gật đầu, vẻ mặt suy tư. "Chỉ là một phàm nhân, không linh căn, không linh khí, nhưng lại dám nghi ngờ những lẽ thường của trời đất, và tìm kiếm lời giải đáp bằng những cách thức hoàn toàn mới. Ta nhớ ngày xưa, nếu có ai dám nói những lời như Trần Thanh hôm nay, chắc chắn sẽ bị coi là tà ma ngoại đạo, bị các tông môn trấn áp. Nhưng bây giờ, không ai làm thế nữa. Thậm chí, ta còn thấy có vài người bắt đầu tò mò, bắt đầu làm theo những gì hắn nói."

Tạ Trần khẽ mỉm cười. "Đó là con đường của sự thấu hiểu. Thiên Đạo từng là quy luật, nhưng con người giờ đây đang tự tìm lấy quy luật của chính mình, và của vạn vật. Đó là sự tiến hóa, không phải sự thay thế. Linh khí cạn kiệt không có nghĩa là thế giới này sẽ chết. Mà là con người sẽ tìm ra những cách thức khác để sống, để phát triển, để khám phá. Trần Thanh chỉ là một trong số đó, là một hạt mầm đầu tiên của một loại tư duy mới." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp lời. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy."

Lão Quán Chủ nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và thán phục. "Tạ huynh đã nhìn xa trông rộng. Cái 'Nhân Đạo' mà huynh đang lặng lẽ vun trồng không phải là một giáo điều, mà là sự thức tỉnh của những giá trị vốn có trong mỗi con người, là sự trân trọng cuộc sống, sự kết nối và sẻ chia, và giờ đây, cả sự thấu hiểu bằng lý trí." Ông đưa tay ra, khẽ chạm vào chén trà còn ấm. "Ta tin rằng, những gì Trần Thanh đang làm, những gì Linh Nhi, Lão Tôn đang thể hiện, sẽ không dừng lại ở Thị Trấn An Bình này. Sẽ có thêm nhiều người khác, những người từng là tu sĩ như Mạc Vấn, hay những phàm nhân bình thường, họ sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, và cùng nhau xây dựng một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người không cần thành tiên, vẫn có thể sống trọn vẹn và ý nghĩa."

Tạ Trần gật đầu. Hắn biết, Lão Quán Chủ nói đúng. Trần Thanh có thể sẽ trở thành một "kẻ mở đường" cho khoa học và công nghệ, với sự hỗ trợ gián tiếp từ hắn. Mạc Vấn sẽ tiếp tục tìm thấy con đường của mình, có thể trở thành cầu nối giữa những người từng tu tiên và thế giới phàm nhân mới, mang theo những bài học về cái giá của quyền năng và giá trị của nhân tính. Sự chấp nhận và phát triển của tư duy khoa học sẽ là một trụ cột quan trọng của Kỷ Nguyên Nhân Gian, thay thế cho sự phụ thuộc vào tu tiên. Hắn chỉ là một người gieo hạt, còn sự nảy mầm và phát triển phụ thuộc vào chính những mảnh đất tâm hồn đó, và vào dòng chảy không ngừng của thời đại.

Ánh trăng vẫn đổ dài trên dòng sông, những hạt giống của 'Nhân Đạo' vẫn đang âm thầm nảy nở, mang theo một tia sáng hy vọng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi lý trí và tình người sẽ soi sáng con đường phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free