Nhân gian bất tu tiên - Chương 912: Hạt Mầm Văn Hóa: Vị Ngọt Của Nghệ Thuật Nhân Gian
Ánh sáng đầu tiên của ngày mới còn yếu ớt, rụt rè len lỏi qua khung cửa sổ phủ bụi của quán sách, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền gỗ cũ kỹ. Không khí buổi sáng vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, mang theo mùi ẩm của đất và mùi giấy cũ đặc trưng, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Trong không gian yên ắng ấy, tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An khi sắp xếp lại kệ sách trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một nốt nhạc trầm giữa bản hòa ca của sự yên bình.
Mạc Vấn bước vào, dáng người vẫn còn đôi phần tiều tụy, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ vô hồn thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư, phức tạp. Y ��ặt cuốn sách nhỏ đã mượn đêm qua lên mặt bàn gỗ đã mòn vẹt vì thời gian, một cử chỉ nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa. Cuốn truyện ngụ ngôn về sự kiên trì và ý nghĩa của những điều bình dị, giờ đây đã được y nghiền ngẫm suốt một đêm dài, mang theo những dấu ấn vô hình trong tâm trí. Đôi mắt y dừng lại trên Tạ Trần, người vẫn an nhiên ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ, vẻ mặt không chút biểu cảm, nhưng lại toát lên một sự thấu hiểu sâu sắc. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, liếc nhìn vị khách lạ, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong khí chất của y.
"Cuốn sách này... đã khiến ta suy nghĩ rất nhiều," Mạc Vấn lên tiếng, giọng y trầm đục, như thể mỗi từ ngữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thốt ra. "Về những gì ta đã bỏ lỡ, và những gì ta từng coi thường." Y không giấu được một tiếng thở dài khe khẽ, tiếng thở ấy mang theo cả những nuối tiếc của một thời đã xa, khi y còn mải miết chạy theo những ảo ảnh của sức mạnh và trường sinh, bỏ qua những giá trị chân thực ngay trước mắt. Cái cảm giác trống rỗng, cái hố sâu mà con đường tu tiên đã để lại trong tâm hồn y, vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là một vực thẳm nuốt chửng tất cả, mà là một khoảng không đang chờ được lấp đầy, hay đúng hơn là được kiến tạo lại bằng những giá trị khác. Y nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời xác nhận, một sự chỉ dẫn.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, không để lại dấu vết. Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. "Mỗi trang sách là một thế giới. Thế giới của phàm nhân, đôi khi lại phong phú hơn cả tiên giới." Giọng hắn điềm tĩnh, ngân vang nhẹ trong không gian tĩnh mịch, như một dòng nước mát lành xoa dịu những vết sẹo trong tâm hồn Mạc Vấn. Lời nói của Tạ Trần không phải là một lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời khẳng định, một triết lý sâu sắc về giá trị của cuộc sống phàm trần, nơi mà những cảm xúc, những trải nghiệm tưởng chừng nhỏ bé lại chứa đựng sức mạnh lay động lòng người.
Mạc Vấn cúi đầu, đôi mắt lướt qua nh��ng kệ sách cao ngất, chứa đựng vô vàn tri thức của nhân gian. Y nhớ lại những ngày tháng miệt mài tu luyện, những công pháp bí truyền, những thần thông quảng đại. Tất cả dường như chỉ là những phù phiếm, những ảo ảnh khi so sánh với chiều sâu của những câu chuyện, những triết lý nhân sinh mà y vừa đọc được. "Nhưng... liệu những giá trị này có thể lấp đầy sự trống rỗng mà con đường tu tiên đã để lại không?" Câu hỏi của y không phải là một sự nghi ngờ, mà là một sự băn khoăn chân thành, một khao khát được thấu hiểu. Y đã từng mất đi quá nhiều, mất đi người thân, mất đi niềm tin vào con đường đã chọn, và giờ đây, y sợ hãi rằng những giá trị mới mẻ này cũng chỉ là một sự thay thế tạm thời, không đủ để chữa lành vết thương lòng.
Tạ Trần đưa tay pha một ấm trà mới, động tác chậm rãi, ung dung. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại. "Không phải lấp đầy, mà là kiến tạo một cái gì đó mới mẻ," hắn nói, ánh mắt nhìn làn khói trà lượn lờ. "Giống như một dòng sông, khi con đường cũ bị chặn, nó sẽ tự tìm một lối đi khác để chảy. Dù dòng chảy có thể khác, nhưng nó vẫn là dòng sông, vẫn mang theo sự sống, vẫn nuôi dưỡng những gì xung quanh." Hắn khẽ đẩy chén trà về phía Mạc Vấn, mời y nhấp một ngụm. "Sự trống rỗng ấy không thể bị lấp đầy bằng những thứ bên ngoài. Nó cần được biến đổi, cần được tái sinh từ bên trong, bằng chính sự lựa chọn của ngươi."
Mạc Vấn đón lấy chén trà ấm nóng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay y, mang theo một cảm giác an ủi lạ thường. Y nhấp một ngụm, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu của trà thấm vào đầu lưỡi, đánh thức những giác quan mà y đã lãng quên từ lâu. Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần hiện lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc, không phải ngưỡng mộ sức mạnh, mà là trí tuệ, sự thấu hiểu nhân tâm. Tạ Trần không đưa cho y lời giải đáp, mà là chìa khóa để y tự mình tìm kiếm. Hắn không nói về Thiên Đạo hay Nhân Đạo một cách trực tiếp, mà khéo léo lồng ghép vào những hình ảnh quen thuộc, những triết lý giản dị mà sâu sắc. Y ngồi xuống chiếc gh�� đối diện, ánh mắt chăm chú lướt qua các kệ sách, như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một con đường mới cho chính mình. Sự tĩnh lặng của quán sách, tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tiểu An, mùi trà thơm và ánh nắng dịu nhẹ, tất cả tạo nên một không gian thiền định, nơi tâm hồn y có thể dần được chữa lành và tái tạo. Y biết rằng hành trình này còn dài, nhưng ít nhất, y đã tìm thấy một điểm tựa, một hướng đi.
*****
Giữa trưa, ánh nắng vàng óng trải đều trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm áp của một ngày đầu hè. Không khí trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá xen lẫn tiếng bước chân hối hả, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của An Bình.
Tại quảng trường trung tâm, một không gian nhỏ được dựng lên một cách giản dị, nhưng lại thu hút sự chú ý của mọi ánh mắt. Đó là một triển lãm tranh của Linh Nhi. Những bức tranh, không phải về tiên cảnh hay thần thú, mà là những lát cắt chân thực từ cuộc sống đời thường của người dân An Bình: một lão tiều phu đang gánh củi, một bà lão bán hoa tươi cười, những đứa trẻ nô đùa bên bờ sông, hay cảnh chợ chiều tấp nập. Màu sắc tươi sáng, nét vẽ chân thực nhưng đầy cảm xúc, đã thổi hồn vào những khoảnh khắc tưởng chừng bình dị ấy, khiến chúng trở nên sống động và đẹp đẽ lạ thường.
Đám đông vây quanh, xì xào bàn tán. Ban đầu, vẫn có chút ánh mắt hoài nghi từ những người còn nặng lòng với con đường tu tiên, nhưng khi họ thực sự nhìn vào những tác phẩm, sự ngạc nhiên và thích thú dần thay thế.
"Trời ạ, bức tranh này... giống hệt cảnh ta thường thấy ở chợ!" Một người đàn ông trung niên thốt lên, đôi mắt mở to. "Nhưng sao qua tay Linh Nhi lại đẹp đến vậy? Ta nhìn mãi mà không chán." Ông chỉ vào bức tranh vẽ một góc chợ, nơi những người bán hàng đang cười nói rôm rả, ánh nắng chiều hắt lên những gánh rau tươi rói.
Một phụ nữ trẻ bên cạnh gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Nhìn vào nó, ta thấy được sự sống động mà ta chưa từng để ý. Cứ ngỡ những cảnh này chỉ bình thường thôi, ai dè lại có thể đẹp đến thế." Lời nói của họ vang lên giữa đám đông, như những giọt nước đầu tiên làm tan chảy lớp băng giá của sự thờ ơ.
Không chỉ có tranh vẽ, một góc khác của quảng trường là nơi trưng bày những tác phẩm gốm tinh xảo của Thợ Gốm Lão Tôn. Những bình hoa, chén trà, và cả những bức tượng nhỏ hình thù ngộ nghĩnh, tất cả đều được chế tác tỉ mỉ, mang theo vẻ đẹp mộc mạc mà tinh tế. Bàn tay chai sạn dính đất sét của lão Tôn, giờ đây đang nhẹ nhàng lau chùi từng tác phẩm, ánh mắt hiền từ ánh lên vẻ tự hào. "Nghệ thuật, dù là hội họa hay gốm sứ, đều là cách chúng ta gửi gắm tâm hồn vào cuộc sống," Lão Tôn mỉm cười hiền hậu, giọng nói chậm rãi mà chắc chắn. "Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật. Cũng như cuộc đời, những điều giản dị nhất lại có thể tạo nên vẻ đẹp vĩnh cửu." L��i nói của lão như một minh chứng cho giá trị của sự lao động thủ công, của việc tạo ra cái đẹp từ những nguyên liệu thô sơ nhất, một điều mà các tu sĩ từng coi thường khi họ mải mê theo đuổi pháp bảo và linh khí.
Giữa đám đông đang reo hò, Linh Nhi đứng đó, khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời niềm hạnh phúc. Cô bé không còn vẻ rụt rè như những ngày đầu, mà giờ đây tràn đầy tự tin, say mê khi giải thích về ý nghĩa của từng bức tranh, về những câu chuyện đằng sau mỗi nét cọ. Tiếng cười nói rộn ràng, những lời khen ngợi chân thành từ người dân, tất cả như tiếp thêm sức mạnh cho cô bé, khẳng định con đường mà Tạ Trần đã gián tiếp gợi mở cho cô.
Từ xa, Thị Trưởng Thành, với dáng người béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, cũng đang gật gù tán thưởng. Vẻ mặt phúc hậu của ông hiện lên sự hài lòng rõ rệt. "Đây chính là thứ An Bình chúng ta cần. Một tinh thần mới." Ông nói với tùy tùng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. Vị Thị Trưởng vốn là người thận trọng, khôn ngoan, luôn cố gắng duy trì hòa bình cho thành phố. Ông hiểu rằng, sự phát triển của văn hóa, nghệ thuật không chỉ làm đẹp thêm cuộc sống, mà còn là một cách để củng cố tinh thần cộng đồng, tạo ra một sự gắn kết vững chắc, điều mà không một đạo luật hay sức mạnh quân sự nào có thể làm được. Đây là một nền tảng mới, một trụ cột vững chắc cho một kỷ nguyên không còn dựa dẫm vào Thiên Đạo.
Trong một góc khuất, Tạ Trần và Mạc Vấn đứng quan sát. Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm nhìn lướt qua từng khuôn mặt rạng rỡ của người dân, từng nét cọ của Linh Nhi, từng đường nét của những tác phẩm gốm. Hắn thấy được những hạt giống mà hắn đã gieo, giờ đây đang nảy mầm và đơm hoa kết trái. Đây không phải là một sự thay đổi chóng vánh, mà là một quá trình chậm rãi, bền bỉ, từng chút một thay đổi nhận thức và tâm hồn của con người. Hắn không cần phải hô hào hay phô trương sức mạnh, chỉ cần gieo mầm triết lý, khơi gợi những giá trị nhân văn ẩn sâu trong mỗi người.
Mạc Vấn đứng bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt y không ngừng dao động. Y chứng kiến sự cuồng nhiệt, sự xúc động chân thành của những người phàm nhân trước những tác phẩm nghệ thuật bình dị. Y từng sống trong thế giới của tiên thuật, nơi mọi thứ đều được định đoạt bởi cảnh giới, bởi linh khí. Sự sống động, niềm vui sướng này là điều mà y chưa từng thấy trong thế giới tu tiên khắc nghiệt, nơi cảm xúc thường bị đè nén để đạt tới cảnh giới vô tình. Y bỗng thấy một sự tương phản rõ rệt: sức mạnh siêu phàm của tu sĩ có thể hủy diệt mọi thứ, nhưng nó không thể tạo ra những nụ cười chân thành, những giọt nước mắt cảm động như những bức tranh của Linh Nhi hay những tác phẩm của Lão Tôn. Sự trống rỗng trong lòng y dường như đang bị khuấy động, không phải bằng nỗi đau, mà bằng một sự tò mò mới mẻ, một tia hy vọng mong manh. Y bắt đầu hiểu rằng, có lẽ, cái giá của quyền năng tu tiên là sự đánh đổi những giá trị nhân sinh mà y đang chứng kiến.
*****
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, ánh hoàng hôn rực rỡ như tô điểm thêm vẻ trầm mặc cho dòng sông Vọng Giang. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương của hoa cỏ ven bờ. Sau buổi triển lãm đầy cảm xúc, Tạ Trần và Mạc Vấn tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một nơi có kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn thẳng ra dòng sông. Âm thanh của tiếng nước sông chảy nhẹ, tiếng chim hót líu lo, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, đang ngồi trò chuyện rôm rả với Bà Chủ Quán Trà và Người Kể Chuyện. Cả ba dường như đều đang ngập tràn trong niềm vui của buổi triển lãm vừa qua, và những thay đổi tích cực đang diễn ra ở Thị Trấn An Bình.
"Thật không ngờ, những bức tranh của Linh Nhi lại có sức lay động lòng người đến vậy," Lão Quán Chủ chậm rãi nói, tay cầm chén trà nghi ngút khói. "Mấy ngày nay, quán của ta cũng đông khách hơn hẳn, ai cũng muốn nói về tranh, về gốm sứ. Không còn mấy ai nhắc đến linh kh�� mỏng hay cảnh giới cao thâm nữa." Giọng ông đầy vẻ hài lòng, ánh mắt tinh tường lướt qua những gương mặt rạng rỡ của khách hàng. Ông đã chứng kiến biết bao thăng trầm của thị trấn này, và giờ đây, ông thấy một luồng sinh khí mới, một sự hồi sinh từ chính những giá trị phàm trần.
Bà Chủ Quán Trà, với vẻ phúc hậu và nụ cười luôn nở trên môi, gật đầu đồng tình. "Phải đó! Người ta còn nói, nhìn tranh của Linh Nhi xong, thấy cuộc sống An Bình này đẹp đẽ biết bao. Chẳng cần tu tiên gì cả. Đúng là 'nhân gian hữu tình', khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!" Nàng vừa nói vừa cười, tiếng cười giòn tan, thể hiện sự hòa đồng và hiếu khách. Nàng đã quen với việc phục vụ các tu sĩ, nghe họ bàn luận về những điều cao siêu, nhưng giờ đây, những câu chuyện về tranh, về gốm, về cuộc sống đời thường lại khiến nàng cảm thấy gần gũi, chân thật hơn.
Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy, cũng không bỏ lỡ cơ hội góp lời. "Đúng vậy! Câu chuyện về nàng họa sĩ Linh Nhi, và cả những tác phẩm của Lão Tôn, đang trở thành những câu chuyện mới của thị trấn. Nó khiến lòng người rộn ràng hơn, bớt đi những lo toan về linh khí, về cảnh giới. Người ta bắt đầu tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, trong những kết nối giữa người với người. Cái chấp niệm về 'thành tiên' dường như đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho một sự trân trọng 'sống một đời bình thường'." Ông nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái, như thể ông đang kể một câu chuyện ly kỳ mới mẻ nhất. Ông biết, những câu chuyện này sẽ được lưu truyền, sẽ định hình nhận thức của thế hệ sau, không còn là những truyền thuyết về tiên nhân, mà là về chính con người.
Tạ Trần và Mạc Vấn ngồi xuống một bàn nhỏ ở góc quán, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian và nhìn ra dòng sông đang lấp lánh ánh hoàng hôn. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, nhìn ra dòng sông chảy trôi không ngừng nghỉ. "Nghệ thuật là tiếng lòng của con người. Khi tiếng lòng được cất lên, nó sẽ tìm thấy sự đồng điệu. Đó chính là sức mạnh của nhân gian, không cần thần thông, vẫn có thể cảm hóa lòng người." Giọng hắn điềm tĩnh, lời nói như những hạt ngọc rơi vào lòng người, sâu sắc và đầy triết lý. Hắn biết rằng, cái "Nhân Đạo" mà hắn đang lặng lẽ vun trồng không phải là một giáo điều, mà là sự thức tỉnh của những giá trị vốn có trong mỗi con người, là sự trân trọng cuộc sống, sự kết nối và sẻ chia. Sự đón nhận nồng nhiệt của người dân đối với nghệ thuật và văn hóa chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy 'Nhân Đạo' đang dần bén rễ sâu sắc, tạo tiền đề cho sự phát triển mạnh mẽ hơn trong tương lai, một tương lai không cần đến Thiên Đạo.
Mạc Vấn lắng nghe những lời nói ấy, ánh mắt y mơ hồ nhìn Tạ Trần, như muốn dò xét, muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những băn khoăn đang cuộn xoáy trong lòng. "Cảm hóa... lòng người?" Y lặp lại, giọng nói khẽ như tiếng gió thoảng. Y đã từng chứng kiến những đạo pháp mạnh mẽ, những thần thông có thể thay đổi trời đất, nhưng chưa bao giờ thấy một thứ sức mạnh nào có thể "cảm hóa lòng người" một cách sâu sắc và tự nhiên đến vậy. Trong thế giới tu tiên, sự "cảm hóa" thường đi kèm với cưỡng ép, với quy phục, chứ không phải sự đồng điệu tự nguyện. Cái "chấp niệm" về sức mạnh, về quyền năng mà y từng theo đuổi, giờ đây trở nên thật nhỏ bé và vô nghĩa trước vẻ đẹp của sự kết nối nhân gian.
Trong tâm trí Mạc Vấn, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Sự trống rỗng sau khi từ bỏ con đường tu tiên và nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng những giá trị phàm trần mà y từng coi thường giờ đây lại hiện lên với một ý nghĩa hoàn toàn mới. Y bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ, ý nghĩa của cuộc đời không nằm ở việc siêu thoát hay trường sinh, mà nằm ở chính những khoảnh khắc hiện tại, ở những cảm xúc chân thật, ở những kết nối với thế giới xung quanh. Cái vô thường của cuộc sống, cái "mất người" mà y từng trải qua, không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, một cơ hội để y tìm kiếm một ý nghĩa khác, sâu sắc hơn. Y nhìn Tạ Trần, người vẫn tĩnh lặng nhấp trà, tự hỏi người đàn ông này đã nhìn thấu bao nhiêu bí mật của nhân gian, bao nhiêu triết lý về sự tồn tại. Mạc Vấn, thông qua sự tương tác với Tạ Trần và việc chứng kiến sự thay đổi của thị trấn, đang dần tìm thấy con đường của riêng mình, có thể trở thành một nhân tố quan trọng trong việc truyền bá 'Nhân Đạo' cho những người tu sĩ lạc lối khác.
Tạ Trần cảm nhận được sự dao động trong tâm trí Mạc Vấn. Hắn biết, hành trình tìm lại chính mình là một quá trình gian nan, đầy thử thách. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ đặt cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên bàn, như một lời gợi ý nhẹ nhàng. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ ấm áp, nhân văn. Hắn biết rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy. Hắn chỉ là một người gieo hạt, còn sự nảy mầm và phát triển phụ thuộc vào chính những mảnh đất tâm hồn đó. Thị Trưởng Thành và các quan chức khác đang bắt đầu nhận ra giá trị của việc khuyến khích văn hóa, nghệ thuật, báo hiệu sự hỗ trợ thể chế cho 'Nhân Đạo' trong tương lai. Tạ Trần vẫn giữ thái độ 'vô vi' nhưng sức ảnh hưởng của anh ngày càng lan tỏa, cho thấy anh đang trở thành một 'điểm neo' không thể thiếu cho sự ổn định của kỷ nguyên mới.
Hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch bao trùm Thị Trấn An Bình. Nhưng trong cái tĩnh mịch ấy, những hạt giống của 'Nhân Đạo' vẫn đang âm thầm nảy nở, mang theo một tia sáng hy vọng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Mạc Vấn nhìn Tạ Trần, trong ánh nến leo lét, hắn vẫn tĩnh lặng như một pho tượng. Y biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều điều cần phải suy ngẫm, nhưng y không còn cảm thấy cô độc nữa. Y đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối, không phải là ánh sáng của thần thông, mà là ánh sáng của tri thức và nhân tính.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.