Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 911: Bóng Ma Của Quá Khứ: Lời Giải Từ Nhân Gian

Hoàng hôn buông mình trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con phố chính bằng thứ ánh sáng dịu dàng, tựa như một bức tranh mực tàu vừa được điểm thêm chút sắc son. Tiếng rao hàng của Tiểu Bán Quán vẫn còn văng vẳng, hòa cùng tiếng trò chuyện râm ran của những người dân tan chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá và tiếng bước chân vội vã của kẻ đi người về. Không khí nơi đây mang một vẻ nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được nét yên bình vốn có, một sự thân thiện giản dị bao trùm khắp các nẻo đường, len lỏi vào từng mái hiên nhà gỗ và gạch đơn giản. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán nhỏ xen lẫn mùi gỗ mộc, mùi đất ẩm và chút mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm trần, chân thực đến nao lòng.

Trong cái dòng chảy bình dị ấy, một bóng người tiều tụy, dáng vẻ thất thần bỗng xuất hiện, thu hút ánh nhìn tò mò của Thư Đồng Tiểu An, người đang chăm chỉ quét dọn những chiếc lá vàng rơi trước hiên quán sách. Dáng người gầy gò ấy như bị thời gian và nỗi ưu sầu gặm nhấm, đôi vai hóp lại, bước chân nặng nề, vô định. Mái tóc đã điểm bạc lòa xòa che gần hết khuôn mặt hằn rõ những nếp nhăn của sự dằn vặt, đôi mắt sâu hoắm mệt mỏi, chứa đựng sự mất mát không thể gọi tên, trống rỗng như mang theo cả một khoảng không vô định của vũ trụ vừa sụp đổ. Y phục trên người y, dù đã cũ kỹ và có chút tàn phai, vẫn còn vương vấn nét tinh tế của kẻ từng là tu sĩ, nhưng giờ đây chỉ còn là chiếc vỏ bọc mục nát của một quá khứ huy hoàng đã không còn.

Đó là Lão Tu Sĩ Mạc Vấn, một cái tên mà từ lâu đã chìm vào quên lãng trong dòng xoáy của kỷ nguyên Nhân Gian. Y từng là một tu sĩ được kính trọng, từng mang trong mình hoài bão về cảnh giới cao thâm, về con đường trường sinh bất lão mà Thiên Đạo hứa hẹn. Thế nhưng, con đường ấy đã không dẫn y đến sự giải thoát, mà lại đẩy y vào vực thẳm của nỗi đau. Nàng, người y yêu sâu đậm hơn cả sinh mệnh, đã bị "mất người" vì tu luyện. Linh hồn nàng tan biến, ký ức phai mờ, chỉ còn lại một thể xác trống rỗng, vô tri, không còn chút dấu vết nào của tình yêu, của những lời thề non hẹn biển. Nỗi đau ấy như một mũi dao đâm thẳng vào trái tim Mạc Vấn, xé toạc mọi niềm tin, mọi chấp niệm mà y từng coi là chân lý. Từ đó, y lang thang khắp nơi, tìm kiếm một ý nghĩa, một lối thoát, nhưng chỉ tìm thấy sự trống rỗng và vô vọng.

Tiểu An ngừng tay chổi, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào vị khách lạ. "Anh Tạ Trần," Tiểu An khẽ thì thầm, giọng nói mang chút lo lắng, "vị khách kia trông lạ quá... Ánh mắt y như thể vừa lạc mất cả thế giới vậy."

Tạ Trần, người đang ngồi sau bàn gỗ cổ kính, tay lật giở một cuốn sách đã ngả màu thời gian, khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt hắn, sâu thẳm và tĩnh lặng như hồ nước mùa thu, lướt qua Mạc Vấn. Không một chút bất ngờ, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu dường như đã nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc tiều tụy, chạm đến tận cùng nỗi đau ẩn sâu bên trong. Hắn biết, trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy yếu, mà con đường tu tiên đầy rẫy những cạm bẫy "mất người", những linh hồn lạc lối như Mạc Vấn không phải là hiếm. Họ là những tàn tích của một thời đại đã qua, những mảnh vỡ của một giấc mộng vỡ tan.

"Mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện, Tiểu An," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh của quán sách. "Có những câu chuyện được kể bằng lời, có những câu chuyện được viết bằng nước mắt. Vị khách này, y đang mang một câu chuyện nặng trĩu. Mời vào, quán sách vẫn còn chỗ cho những tâm hồn cần tìm một chốn dừng chân."

Lời nói của Tạ Trần không quá lớn, nhưng dường như có một ma lực vô hình, xuyên qua dòng người tấp nập, chạm đến tai Mạc Vấn. Như bị một lực hút không thể cưỡng lại, Mạc Vấn khẽ dừng chân trước quán sách. Đôi mắt y lướt qua những giá sách cao ngất, những cuốn sách bày biện ngay ngắn, rồi như bị một s��i chỉ vô hình dẫn lối, y bước chậm rãi vào trong. Mỗi bước chân của y đều như kéo lê theo một gánh nặng vô hình, tiếng cọt kẹt của ván sàn gỗ dưới chân y như tiếng than thở của một linh hồn mệt mỏi. Tiểu An, với vẻ tò mò pha lẫn chút thương cảm, nhanh chóng quay lại với công việc của mình, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi vị khách đặc biệt. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu với Mạc Vấn, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự chào đón chân thành, không một lời lẽ hoa mỹ, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu hơn vạn lời an ủi. Mạc Vấn, như một con thuyền lạc giữa biển khơi, cuối cùng cũng tìm thấy một bến bờ tạm trú. Dù bến bờ này chỉ là một quán sách nhỏ bé, nhưng trong mắt y, nó lại là một ngọn hải đăng le lói giữa màn đêm vô tận của nỗi tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng, sự xuất hiện của Mạc Vấn không phải là ngẫu nhiên. Đó là một trong rất nhiều những linh hồn đang vật lộn với tàn dư của Thiên Đạo, những người cần một hướng đi mới, một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, và quán sách của Tạ Trần, với những câu chuyện về nhân tính, về sự sống bình thường, chính là nơi họ có thể tìm thấy ánh sáng.

***

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, Thị Trấn An Bình chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn lại ánh nến lung linh hắt ra từ những ô cửa sổ của các ngôi nhà, và đặc biệt là từ quán sách của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không gian, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, triết lý, nhưng cũng phảng phất chút lạnh lùng của sự tĩnh lặng tuyệt đối. Bên trong quán, Tạ Trần ngồi sau bàn, tay vẫn lật giở một cuốn sách cổ, gương mặt hắn được ánh nến hắt sáng một cách huyền ảo. Đối diện hắn, Mạc Vấn ngồi im lặng trên một chiếc ghế gỗ, vẻ mặt vẫn còn u uất, ánh mắt vô hồn dán vào một điểm vô định trên sàn nhà.

Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, hoặc tiếng gió đêm nhẹ nhàng lùa qua khe cửa. Sau một hồi im lặng kéo dài, khi mà sự tĩnh mịch đã trở nên quá sức chịu đựng, Mạc Vấn khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo biết bao nỗi dằn vặt và đau khổ.

"Nàng đã quên ta," Mạc Vấn thều thào, giọng nói khàn đặc, yếu ớt như một sợi tơ sắp đứt. "Quên đi tất cả... Những lời thề non hẹn biển, những kỷ niệm ân ái, những năm tháng chúng ta cùng nhau tu luyện, cùng nhau vượt qua bao phong ba bão táp... Tất cả đều tan biến như một giấc mộng. Chỉ vì con đường tu tiên vô tình đó. Chỉ vì Thiên Đạo đã lấy đi linh hồn nàng, biến nàng thành một kẻ vô tri, một cái xác không hồn. Giờ đây, tu luyện còn ý nghĩa gì nữa? Cả cuộc đời ta dâng hiến cho nó, để rồi nhận lại chỉ là sự trống rỗng và nỗi đau không thể bù đắp."

Nước mắt không rơi, nhưng nỗi đau trong giọng nói của Mạc Vấn còn thê thảm hơn vạn giọt lệ. Y kể về tình yêu của mình, về người con gái mà y từng xem là tất cả, là mục đích của sự tồn tại. Y kể về những năm tháng miệt mài khổ luyện, hy vọng đạt đến cảnh giới cao nhất để có thể cùng nàng trường sinh bất lão, để tình yêu của họ vượt qua giới hạn của thời gian. Nhưng Thiên Đạo, thứ mà y từng tôn thờ, lại là kẻ đã cướp đi tất cả. Nàng, trong quá trình đột phá cảnh giới, đã bị "mất người". Các đại tông môn giải thích rằng đó là cái giá phải trả cho sức mạnh, cho sự siêu thoát. Nhưng đối với Mạc Vấn, đó là sự hủy diệt. Nó không chỉ là mất đi người yêu, mà là mất đi cả một phần linh hồn của chính y, mất đi ý nghĩa của mọi sự phấn đấu.

"Ta từng tin rằng sức mạnh là tất cả," Mạc Vấn tiếp tục, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy lại những hình ảnh đau thương trong quá khứ. "Tin rằng chỉ có đạt đến cảnh giới cao nhất, ta mới có thể bảo vệ được nàng, mới có thể nắm giữ hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi nàng đã không còn là nàng, khi mọi ký ức, mọi cảm xúc đã bị Thiên Đạo xóa bỏ, sức mạnh ấy để làm gì? Trường sinh bất lão để làm gì, khi không còn nàng bên cạnh để chia sẻ? Ta đã từ bỏ con đường tu tiên, ta đã vứt bỏ tất cả những gì ta từng có, nhưng sự trống rỗng này vẫn bủa vây ta. Ta không biết phải sống vì điều gì nữa. Cuộc đời ta, giờ đây chỉ còn là một mảnh đất hoang tàn."

Tạ Trần lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt hắn vẫn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn hiểu nỗi đau của Mạc Vấn. Đó không chỉ là nỗi đau của tình yêu tan vỡ, mà còn là sự sụp đổ của một hệ thống niềm tin, của một con đường mà cả một thế hệ người đã theo đuổi. Hắn thấy được sự tuyệt vọng, sự hoài nghi và cả sự trống rỗng bao la đang gặm nhấm linh hồn Mạc Vấn. Đây chính là biểu hiện rõ ràng nhất của cái giá phải trả khi con người quá phụ thuộc vào Thiên Đạo, vào sức mạnh siêu nhiên mà quên đi giá trị cốt lõi của "nhân tính".

"Cảnh giới cao không phải lúc nào cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự trọn vẹn," Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói không hề phán xét, chỉ mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Đôi khi, chính những gì ta bỏ lại phía sau, những gì ta coi là bình thường, lại là thứ quý giá nhất. Con người thường mải mê theo đuổi những thứ xa vời, những đỉnh cao ảo vọng, mà quên mất rằng hạnh phúc thực sự nằm ở những điều giản dị nhất, ở những cảm xúc chân thật nhất."

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: "Người đã mất đi một phần quan trọng, một phần của quá khứ, một phần của chấp niệm về tu tiên. Nhưng cuộc sống vẫn còn đó vô vàn những 'người' khác, những giá trị khác, đang chờ đợi được tìm thấy. Có thể đó là vẻ đẹp của một buổi hoàng hôn, sự ấm áp của một tách trà, tiếng cười của một đứa trẻ, hay sự bình yên của một đêm trăng thanh vắng. Có thể đó là những câu chuyện về tình yêu thương, lòng dũng cảm, sự kiên trì của những phàm nhân, những người không có sức mạnh siêu phàm nhưng vẫn sống một cuộc đời trọn vẹn, đầy ý nghĩa."

Nói rồi, Tạ Trần nhẹ nhàng đứng dậy. Hắn không vội vàng, không hấp tấp. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên vẻ điềm đạm, vững vàng. Hắn bước đến một giá sách cổ, nơi cất giữ những cuốn sách đã bạc màu thời gian, những ghi chép về triết lý nhân sinh, về cuộc đời của những con người bình thường. Hắn không cần phải tìm kiếm lâu. Với sự th��u hiểu sâu sắc, hắn đã biết Mạc Vấn cần gì. Hắn lấy xuống ba cuốn sách. Cuốn thứ nhất là một tập thơ ca về tình yêu đôi lứa của phàm nhân, không có tiên thuật, không có thần thông, chỉ có những cảm xúc chân thật, giản dị nhưng mãnh liệt. Cuốn thứ hai là một bộ sử ký về những anh hùng không tên, những người đã hy sinh vì làng xóm, vì gia đình, vì những giá trị nhân văn mà không màng danh lợi hay sức mạnh. Cuốn thứ ba là một tập truyện ngụ ngôn về sự kiên trì, về cách con người tìm thấy ý nghĩa trong những công việc đời thường, trong việc kiến tạo cuộc sống bằng chính đôi tay mình.

Tạ Trần trở lại bàn, nhẹ nhàng đặt ba cuốn sách trước mặt Mạc Vấn. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt khuyến khích. Mạc Vấn nhìn những cuốn sách, đôi mắt vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng đã không còn hoàn toàn trống rỗng như trước. Y miễn cưỡng cầm lên cuốn sách đầu tiên, đôi tay vẫn còn run rẩy. Các trang sách đã ngả màu vàng úa, tỏa ra mùi giấy cũ đặc trưng. Y từ từ lướt qua những dòng chữ, những vần thơ về tình yêu thương, lòng dũng cảm của phàm nhân, và vẻ đẹp của sự sống bình thường.

Từng câu, từng chữ thấm dần vào tâm hồn khô cằn của y, như giọt nước nhỏ xuống sa mạc. Chúng không phải là những bí quyết tu luyện cao siêu, không phải là những pháp thuật kinh thiên động địa, mà chỉ là những câu chuyện về con người, về những cảm xúc mà y đã từng có, và đã tưởng chừng như mất đi vĩnh viễn. Y bắt đầu đọc, chậm rãi, từng chữ một. Ánh nến lung linh hắt lên trang sách, hắt lên khuôn mặt tiều tụy của Mạc Vấn, và một tia sáng yếu ớt, mong manh bắt đầu le lói trong đôi mắt y. Tạ Trần chỉ ngồi đó, im lặng quan sát, như một người lái đò kiên nhẫn chờ đợi khách qua sông. Hắn biết, hành trình tìm lại chính mình của Mạc Vấn sẽ là một hành trình dài và đầy gian nan. Nhưng hạt giống của hy vọng đã được gieo.

***

Đêm đã về khuya, trăng sáng mờ mịt treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, chiếu rọi những vệt sáng bạc xuống Thị Trấn An Bình. Tiếng côn trùng đêm khuya rả rích, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua những tán cây, tạo n��n một bản nhạc tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Mùi ẩm của đêm, mùi đất và mùi cây cỏ thoang thoảng trong không khí, mang theo một cảm giác se lạnh nhưng cũng thật trong lành.

Mạc Vấn bước ra khỏi quán sách của Tạ Trần. Bóng y đổ dài trên con đường lát đá dưới ánh trăng. Gương mặt y vẫn còn nét buồn vương vấn, những nếp nhăn vẫn hằn sâu, nhưng đôi mắt đã không còn trống rỗng nữa. Thay vào đó là một tia sáng yếu ớt, một chút suy tư, và một hạt giống mới vừa được gieo trong tâm hồn. Trong tay y là cuốn sách nhỏ mượn từ Tạ Trần – tập truyện ngụ ngôn về sự kiên trì và ý nghĩa của những điều bình dị. Cuốn sách không nặng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình, một lời hứa hẹn về một con đường mới. Cảm giác hơi ấm của cuốn sách trong tay y dường như truyền cho y một chút sức mạnh, một chút niềm tin.

Y hít một hơi thật sâu không khí đêm, cảm nhận nhịp sống chậm rãi của Thị Trấn An Bình. Một nhịp điệu mà y đã lãng quên từ rất lâu, kể từ khi y lao vào con đường tu tiên, mải miết chạy theo những ảo vọng về sức mạnh và trường sinh. Giờ đây, trong cái tĩnh lặng của đêm, y lại cảm nhận được sự hiện hữu của cuộc sống, của những điều giản dị mà y đã từng bỏ qua. Y nghe thấy tiếng chó sủa xa xa, tiếng lá cây xào xạc, và cả tiếng trái tim mình đang đập, dù chậm rãi nhưng vẫn còn đó.

Mạc Vấn quay đầu nhìn lại quán sách. Ánh nến bên trong vẫn còn lập lòe, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm vô định, dẫn lối cho những linh hồn lạc lối. Y thấy bóng Tạ Trần vẫn ngồi sau bàn, tĩnh lặng như một pho tượng. Y chợt hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một chủ quán sách, mà còn là một người dẫn đường, một người gieo mầm hy vọng trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang dần sụp đổ.

"Đa tạ... Tiên sinh." Mạc Vấn khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu chân thành, không phải vì sợ hãi hay kính trọng sức mạnh, mà là vì sự biết ơn sâu sắc đối với một người đã giúp y nhìn thấy lại ánh sáng trong màn đêm u tối của chính mình. Giọng y vẫn còn khàn đặc, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng như trước.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, không để lại dấu vết. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ ấm áp, nhân văn. "Đừng vội cảm ơn," hắn nói, giọng điềm tĩnh, vang vọng nhẹ trong không gian yên tĩnh. "Hành trình tìm lại chính mình chỉ vừa mới bắt đầu. Những câu chuyện trong sách chỉ là những hạt giống. Chính ngươi mới là người phải vun trồng chúng, để chúng nảy mầm và đơm hoa kết trái."

Lời nói của Tạ Trần như một lời nhắc nhở, một lời động viên. Mạc Vấn hiểu rằng, Tạ Trần không đưa cho y một con đường sẵn có, mà chỉ mở ra một cánh cửa. Y vẫn phải tự bước đi, tự tìm kiếm ý nghĩa cho cuộc đời mình. Cuốn sách trong tay y không phải là chìa khóa vạn năng, mà là một tấm bản đồ, một lời gợi ý.

Mạc Vấn quay lưng, bước đi trong bóng đêm. Bước chân y đã vững vàng hơn, không còn vẻ vô định như khi y vừa đến Thị Trấn An Bình. Mỗi bước đi của y giờ đây đều mang theo một hạt giống mới vừa được gieo trong tâm hồn – hạt giống của "Nhân Đạo", của sự trân trọng những giá trị bình d��, của việc tìm lại ý nghĩa trong chính cuộc sống phàm trần. Y biết rằng, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng y không còn cảm thấy cô độc nữa. Y không còn phải theo đuổi những ảo ảnh của Thiên Đạo, không còn phải chấp niệm vào sức mạnh siêu phàm. Y có thể tìm thấy ý nghĩa trong việc sống một cuộc đời bình thường, trong việc cảm nhận những cảm xúc chân thật, trong việc kết nối với những con người xung quanh.

Sự xuất hiện của Mạc Vấn chỉ là khởi đầu. Sẽ có nhiều cựu tu sĩ khác, hoặc những người bị ảnh hưởng bởi Thiên Đạo suy yếu, tìm đến Tạ Trần hoặc các giá trị "Nhân Đạo" để tìm kiếm lối thoát. Việc Tạ Trần giúp Mạc Vấn thông qua sách và triết lý nhân sinh củng cố vai trò của tri thức và văn hóa trong việc định hình kỷ nguyên mới, không cần đến sức mạnh thần thông. Mạc Vấn chưa hoàn toàn hồi phục, cho thấy hành trình tìm lại ý nghĩa là một quá trình dài và không dễ dàng, nhưng hạt giống hy vọng đã được gieo, và đó chính là điều quan trọng nhất. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trong ánh nến leo lét, lặng lẽ dõi theo bóng Mạc Vấn khuất dần trong đêm. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy. Hắn chỉ là một người gieo hạt, còn sự nảy mầm và phát triển phụ thuộc vào chính những mảnh đất tâm hồn đó.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free