Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 910: Tâm Hồn Nàng Họa Sĩ: Tạ Trần Khuyến Khích Nghệ Thuật Nhân Gian

Ánh sáng cuối cùng của ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh đèn lồng leo lét soi rọi trên trang giấy vẽ. Linh Nhi khép cuốn sổ phác thảo, cảm giác mãn nguyện dâng tràn trong lồng ngực. Nàng đã tìm thấy một con đường, một lẽ sống không cần đến linh khí hay tu vi, mà bằng chính trái tim và đôi bàn tay mình. Đây không chỉ là một bức tranh, mà là biểu tượng của một sự khởi đầu mới, một tia hy vọng mong manh cho kỷ nguyên Nhân Gian đang dần thành hình. Nàng tin rằng, qua từng nét vẽ, nàng sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời, và góp phần kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không nằm ở sự siêu phàm, mà nằm ở chính bản chất của nhân gian.

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cả một góc trời. Không khí sáng sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương đất ẩm sau một đêm tĩnh mịch. Từng con hẻm nhỏ dần thức giấc, tiếng bước chân vội vã của những người bán hàng sớm, tiếng rao lanh lảnh của gánh phở nghi ngút khói, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Linh Nhi đã thức dậy từ rất sớm. Nàng mang theo giá vẽ và hộp màu, tìm một góc khuất gần chợ, nơi có thể bao quát được toàn cảnh dòng sông đang uốn lượn và những mái nhà san sát. Nơi đây, chợ đã bắt đầu nhộn nhịp. Những sạp hàng rau quả tươi ngon, những mẹt cá tươi rói vừa được đánh bắt từ sông, và những gánh hoa rực rỡ sắc màu, tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, đầy sức sống.

Nàng hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí trong trẻo tràn vào lồng ngực. Hôm nay, nàng muốn ghi lại cảnh bình minh trên sông, với những con thuyền nhỏ lững lờ trôi và bóng dáng những người ngư dân cần mẫn. Trong đầu nàng, hình ảnh bức tranh đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, cái cảm gi��c thấu hiểu và trọn vẹn ấy vẫn còn dư âm. Nàng đặt giấy lên giá, cẩn thận pha màu, đôi mắt thanh tú ánh lên vẻ say mê. Từng nét bút chì phác thảo đầu tiên hiện lên một cách dứt khoát, không còn sự ngập ngừng như những ngày đầu. Nàng không chỉ nhìn thấy cảnh vật bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng trái tim, bằng những rung động tinh tế nhất. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng lan tỏa, tiếng nói chuyện ồn ào của người mua kẻ bán, tiếng chuông gió leng keng từ một tiệm tạp hóa gần đó, tất cả đều trở thành một phần của không khí, của cái hồn mà nàng muốn nắm bắt.

Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài được bao lâu. Dù đã chọn một góc khuất, những ánh mắt tò mò vẫn không ngừng đổ dồn về phía nàng. Ở một thị trấn mà "tu tiên" đã ăn sâu vào tiềm thức, một cô gái trẻ miệt mài vẽ vời giữa chợ búa quả là một cảnh tượng lạ lùng, thậm chí là khó hiểu. Những lời thì thầm bắt đầu vang lên, len lỏi qua không khí ồn ào của chợ, chạm đến và làm xao động tâm hồn vốn đã nhạy cảm của Linh Nhi.

"Kìa xem, lại l�� con bé đó. Tiên môn không còn trọng vọng, nhưng cũng đâu cần phải vẽ vời như thế?" Một giọng phụ nữ chua ngoa vang lên từ gánh hàng rau bên cạnh. Linh Nhi khẽ giật mình, nét cọ trên tay khựng lại một chút. Nàng cố gắng phớt lờ, nhưng những lời nói ấy như những mũi kim châm, khẽ khàng đâm vào trái tim nàng.

"Vẽ tranh thì có ích gì cho đời? Chẳng bằng học cách bốc thuốc, may vá, chí ít còn giúp ích được cho gia đình, cho người khác." Lời bàn tán khác nối tiếp, mang theo sự hoài nghi và cả chút coi thường. Đó là giọng của một ông lão với chòm râu bạc phơ, ánh mắt đục ngầu nhìn nàng như nhìn một kẻ lập dị. Ông ta có lẽ đã quen với việc cả đời chỉ biết đến tu vi, đến linh khí, đến những thần thông quảng đại. Đối với ông, những thứ phù phiếm như hội họa chẳng qua chỉ là trò tiêu khiển vô bổ.

Linh Nhi nắm chặt cây bút than, ngón tay nàng bấu vào thân bút, cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh. Nàng có thể cảm nhận những ánh mắt dò xét, những lời xì xầm đánh giá đang vây quanh nàng như một đám mây mù. Nàng biết, trong mắt họ, nàng đang làm một việc vô nghĩa, một việc không mang lại lợi ích gì cho việc "vá trời" hay "cứu thế", những khái niệm đã từng định hình cuộc sống của cả Thập Phương Nhân Gian. "Ta chỉ muốn ghi lại vẻ đẹp này... vẻ đẹp của nhân gian," nàng thầm thì trong lòng, như để tự trấn an chính mình. Đó là một vẻ đẹp chân thực, bình dị, không cần đến phép thuật hay linh khí để tồn tại. Nhưng liệu có ai hiểu được điều đó không?

Bà Lão Bán Hoa, với dáng lưng còng và mái tóc bạc phơ, đi ngang qua. Nàng đang tươi cười mời chào những bó hoa tươi rói, nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào Linh Nhi, nụ cười ấy khẽ tắt. Bà lão chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt hiện lên vẻ tiếc nuối. Có lẽ trong suy nghĩ của bà, một cô gái trẻ như Linh Nhi nên tìm một con đường "đàng hoàng" hơn, chứ không phải ngồi đây "phí hoài" tuổi thanh xuân vào những nét vẽ. Tiểu Hoạt Bát, một cậu bé lanh lợi, hiếu động, đang chạy nhảy khắp chợ, bỗng dừng lại trước giá vẽ của Linh Nhi. Đôi mắt sáng lanh lợi của cậu bé tò mò nhìn chằm chằm vào bức tranh đang dần thành hình. Cậu bé không nói gì, chỉ đứng đó quan sát, nhưng sự tò mò trong ánh mắt cậu bé không mang theo sự phán xét, mà chỉ là sự ngây thơ, thuần khiết. Linh Nhi nhìn Tiểu Hoạt Bát, một tia ấm áp len lỏi qua trái tim nàng. Ít nhất, vẫn còn có người nhìn nàng với ánh mắt không thành kiến.

Mặc dù cảm thấy có chút dao động, Linh Nhi vẫn cố gắng tập trung vào bức tranh của mình. Nàng hít một hơi thật sâu, dồn hết tâm trí vào từng nét cọ. Nàng vẽ những con sóng lăn tăn trên sông, ánh bình minh phản chiếu lấp lánh như dát vàng, và bóng dáng mờ ảo của những người ngư dân đang quăng lưới. Nàng vẽ sự cần lao, sự kiên trì, và cái tình của họ với dòng sông, với cuộc sống. Nàng biết, con đường nàng chọn có thể không được mọi người thấu hiểu ngay lập tức, nhưng nàng tin vào giá trị của nó. Nàng tin rằng, dù Thiên Đạo có suy yếu đến đâu, hay những lời bàn tán có gay gắt đến mấy, vẻ đẹp của nhân gian, của những câu chuyện phàm trần vẫn xứng đáng được ghi lại, được trân trọng. Nàng đặt bút xuống, hoàn thành một phần bức tranh, nhưng trong lòng v��n còn vương vấn một nỗi băn khoăn khó tả. Liệu cái gọi là "nghệ thuật" này, có thật sự đủ sức mạnh để thay đổi một cái nhìn, để lay động những trái tim đã quen thuộc với sự vĩ đại của tu tiên hay không? Hay nó chỉ mãi mãi là một thứ phù phiếm, một chấp niệm riêng của nàng mà thôi?

***

Buổi chiều, không khí trong Thị Trấn An Bình trở nên dịu mát hơn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên con đường lát đá. Linh Nhi bước vào quán sách của Tạ Trần, tâm trạng nàng nặng trĩu. Sự hồ hởi của buổi sáng đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và hoài nghi. Những lời xì xầm, những ánh mắt phán xét của buổi sáng vẫn còn văng vẳng bên tai nàng, như những sợi dây vô hình níu kéo đôi chân nàng, khiến nàng bước đi chậm chạp và nặng nề.

Quán sách vẫn như mọi khi, tĩnh lặng và thanh bình. Mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi ở chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, ánh sáng chiều tà hắt lên khuôn mặt thanh tú và làn da trắng nhợt của hắn. Hắn đang lật giở một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, dường như đang nhìn thấu vạn vật. Thư Đồng Tiểu An đang chăm chỉ sắp xếp lại những cuốn sách mới trên kệ, thỉnh thoảng lại lật một trang sách ra đọc trộm, đôi mắt toát lên vẻ hiếu kỳ và thông minh.

Linh Nhi không nói gì, chỉ lẳng lặng bước đi giữa những kệ sách cao ngất, lướt mắt qua hàng ngàn tựa sách. Nàng không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể nào, mà như đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự trấn an cho những băn khoăn đang dày vò tâm trí nàng. Nàng chạm nhẹ vào những gáy sách cũ kỹ, cảm nhận sự tĩnh lặng và trí tuệ ẩn chứa trong từng trang giấy. Cảm giác này, khác hẳn với sự xô bồ ngoài chợ, khiến tâm hồn nàng tạm thời lắng dịu.

Tạ Trần, dù không ngước nhìn, nhưng dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của Linh Nhi và nỗi niềm ẩn sâu trong lòng nàng. Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thúy như nhìn thẳng vào tâm can cô bé. Một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên môi hắn. "Linh Nhi tiểu thư, hôm nay có vẻ phiền muộn?" Giọng nói của Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, không mang chút phán xét nào, khiến Linh Nhi cảm thấy được an ủi một phần.

Linh Nhi giật mình, hơi cúi đầu. Nàng không ngờ Tạ Trần lại nhận ra tâm trạng của nàng nhanh đến vậy. Nàng bước lại gần bàn, ánh mắt vẫn còn vương vấn nét ưu tư. "Tiên sinh, người có nghĩ... nghệ thuật có thể thay đổi được điều gì không?" Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, đầy trăn trở, như thể nàng đang tự hỏi chính mình hơn là hỏi Tạ Trần. Câu hỏi ấy mang theo tất cả những hoài nghi, những áp lực mà nàng đã phải đối mặt trong buổi sáng.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, tao nhã. Hắn không trả lời trực tiếp, mà ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần nhạt. "Thay đổi thế gian là một chuyện lớn lao. Nhưng thay đổi một trái tim, một cái nhìn... lại là khởi nguồn của mọi sự thay đổi." Lời nói của hắn nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, khiến Linh Nhi phải suy ngẫm. Hắn không nói rằng nghệ thuật có thể "cứu thế" như những thần thông của tu tiên, nhưng lại khẳng định sức mạnh tiềm ẩn của nó trong việc kiến tạo những điều nhỏ bé, nhưng lại vô cùng quan trọng.

Linh Nhi ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng mở to, như đang cố gắng thấu hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn. Thay đổi một trái tim, một cái nhìn... Đó chẳng phải là điều mà nàng đang khao khát sao? Nàng muốn mọi người thấy được vẻ đẹp của nhân gian, của những điều bình dị, không phải vì mục đích cao siêu nào, mà chỉ đơn thuần là sự trân trọng cuộc sống.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng hơn. Hắn biết Linh Nhi đang vật lộn với những định kiến cũ kỹ, với cái bóng quá lớn của "Thiên Đạo" và "tu tiên" đã ám ảnh nhân gian suốt bao đời. Hắn muốn gieo vào lòng nàng một hạt giống niềm tin, một hạt giống mang tên "Nhân Đạo." "Này, Tiểu An," Tạ Trần quay sang Thư Đồng Tiểu An, "con hãy mang cho Linh Nhi tiểu thư cuốn 'Khắc Cốt Ghi Tâm Lục' ở kệ th��� ba từ dưới lên."

Tiểu An, vốn hiếu kỳ và luôn lắng nghe mọi lời Tạ Trần nói, nhanh nhẹn đáp lời. "Vâng, tiên sinh." Cậu bé chạy đến một góc kệ sách cũ kỹ, ngón tay nhỏ nhắn lướt qua những cuốn sách bám bụi thời gian, rồi cẩn thận rút ra một cuốn sách bìa da màu nâu sẫm, trông có vẻ đã rất cổ xưa. "Đây thưa Linh Nhi tiểu thư."

Linh Nhi nhận lấy cuốn sách từ tay Tiểu An, cảm giác mát lạnh của bìa da cũ chạm vào đầu ngón tay nàng. Nàng lật dở vài trang, đôi mắt nheo lại đọc những dòng chữ Hán Việt cổ kính, nét mực đã phai màu. Nội dung cuốn sách không phải là những bài học vẽ, cũng không phải là những câu chuyện về tiên giới. Nó là những ghi chép về triết lý, về nghệ thuật ghi lại những khoảnh khắc đời thường, về cách con người xưa đã trân trọng và lưu giữ những giá trị của cuộc sống phàm trần qua từng nét khắc, từng đường vẽ, từng câu chữ. Cuốn sách không trực tiếp giải đáp câu hỏi của nàng, nhưng lại mở ra một chân trời tư duy mới, một cách nhìn nhận khác về ý nghĩa của "ghi lại".

"Ghi lại không phải để sao chép hình hài, mà để lưu giữ linh hồn. Không phải để phô trương quyền năng, mà để khắc sâu cảm xúc." Một dòng chữ trong cuốn sách đập vào mắt Linh Nhi, như một lời sấm sét đánh thức tâm trí nàng. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, nhưng hắn đã lại cúi xuống cuốn sách của mình, như chưa từng nói hay gợi ý điều gì.

Linh Nhi hiểu. Tạ Trần không trực tiếp ban cho nàng câu trả lời, mà hắn chỉ dẫn nàng đến con đường để tự mình tìm thấy nó. Nàng khẽ gật đầu, một tia sáng yếu ớt nhưng kiên định lóe lên trong đôi mắt nàng. Nàng ôm cuốn sách vào lòng, cảm giác như đang ôm một báu vật vô giá. Nàng biết, hành trình này còn dài, nhưng nàng đã có một điểm tựa, một nguồn động lực mới. Nàng khẽ cúi chào Tạ Trần, rồi lẳng lặng rời đi, mang theo cuốn sách cổ và một hy vọng mới vừa chớm nở trong tâm hồn. Tiếng chuông gió ở cửa quán khẽ ngân lên, như một lời tiễn biệt nhẹ nhàng, và cũng như một lời chúc phúc cho con đường nàng sắp bước.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía T��y Thị Trấn An Bình. Những đám mây trôi lững lờ, được ánh mặt trời cuối ngày tô điểm bằng những gam màu rực rỡ từ cam cháy đến tím than, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy tĩnh lặng. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm từ dòng sông và mùi khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu nhóm lửa. Linh Nhi, với cuốn "Khắc Cốt Ghi Tâm Lục" của Tạ Trần vẫn còn trong tay, ngồi trên một tảng đá phẳng gần xưởng gốm của Lão Tôn. Nơi đây, ánh lửa từ lò nung của Lão Tôn bập bùng cháy, hắt lên vách tường xưởng một vầng sáng đỏ cam ấm áp.

Nàng lật dở từng trang sách, nghiền ngẫm những triết lý sâu xa về sự "khắc cốt ghi tâm" của người xưa. Những dòng chữ cổ kính như mở ra một thế giới quan mới, nơi giá trị của sự vật không nằm ở vẻ ngoài phù phiếm, mà ở cái hồn, cái ý nghĩa mà con người gửi gắm vào. "Ghi lại không phải để sao chép hình hài, mà để lưu giữ linh hồn. Không phải để phô trương quyền năng, mà để khắc sâu cảm xúc." Câu nói ấy của Tạ Trần, cùng với những triết lý trong sách, vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời chỉ dẫn rõ ràng.

Ánh mắt Linh Nhi hướng về phía xưởng gốm. Qua khung cửa sổ cũ kỹ, nàng thấy bóng dáng Lão Tôn vẫn miệt mài bên bàn xoay. Bàn tay chai sạn của ông lão thoăn thoắt nhào nặn đất sét, tạo hình cho những chiếc bình, chiếc chén. Ánh lửa từ lò nung phản chiếu lên khuôn mặt hiền từ, khắc khổ của ông, làm nổi bật sự kiên định và tình yêu thương mà ông gửi gắm vào từng tác phẩm. Tiếng củi cháy tí tách, tiếng bàn xoay kêu sột soạt, và mùi đất nung đặc trưng quyện vào không khí, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa ấm áp.

Đột nhiên, một tia sáng bừng lên trong tâm trí Linh Nhi. Nàng chợt nhận ra, những gì Lão Tôn đang làm, chẳng phải chính là sự "khắc cốt ghi tâm" mà cuốn sách đang nói tới sao? Ông không tạo ra những thần khí có thể tung hoành thiên hạ, mà ông tạo ra những tác phẩm chứa đựng tâm huyết, mồ hôi và linh hồn của một phàm nhân. Đó chính là vẻ đẹp của nhân gian, vẻ đẹp của sự cần lao và sáng tạo.

"Đúng vậy... nghệ thuật là để ghi lại... không phải chỉ là hình hài, mà là linh hồn." Linh Nhi thốt lên thành tiếng, giọng nói nàng khẽ run lên vì xúc động. Nàng cảm thấy như tất cả những băn khoăn, những nghi ngờ trong lòng nàng đã tan biến, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc và một nguồn cảm hứng dồi dào.

Nàng vội vàng mở cuốn sổ phác thảo, lấy cây bút than ra. Lần này, đôi tay nàng không còn run rẩy vì lo lắng hay do dự. Nét cọ của nàng trở nên dứt khoát, tự tin và đầy cảm xúc. Nàng không chỉ vẽ cảnh hoàng hôn, hay bóng dáng Lão Tôn bên lò nung. Nàng vẽ cái tình, cái ý, cái hồn của cảnh vật và con người. Nàng vẽ ánh lửa bập bùng như một ngọn lửa hy vọng, vẽ bàn tay Lão Tôn như biểu tượng của sự kiên trì và sáng tạo, vẽ những chiếc bình gốm như những câu chuyện thầm lặng của đất trời và nhân gian. Mùi đất nung, tiếng củi cháy, hơi ấm của gió, tất cả dường như hòa quyện vào từng nét vẽ, trở thành một phần của tác phẩm.

Khi Linh Nhi đang say mê chìm đắm trong thế giới của riêng mình, một bóng người quen thuộc lẳng lặng đi ngang qua. Đó là Tạ Trần. Hắn vốn dĩ chỉ muốn đi dạo, hít th�� không khí trong lành của buổi hoàng hôn, nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào Linh Nhi, hắn khẽ dừng lại. Hắn không bước đến gần, chỉ đứng cách đó một quãng, ẩn mình trong bóng tối lờ mờ của buổi chiều tà.

Tạ Trần quan sát Linh Nhi. Hắn thấy sự say mê trong ánh mắt nàng, sự dứt khoát trong từng nét cọ, và một vẻ tự tin mới mẻ tỏa ra từ toàn thân nàng. Gương mặt nàng không còn vẻ ưu tư, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và niềm vui sướng khi sáng tạo. Cuốn sách "Khắc Cốt Ghi Tâm Lục" nằm gọn gàng bên cạnh nàng, như một người bạn đồng hành thầm lặng.

"Hạt giống đã nảy mầm." Tạ Trần thầm nghĩ trong lòng, một nụ cười mờ nhạt thoáng hiện trên môi hắn. Hắn không cần nói thêm bất cứ lời nào. Hắn biết, Linh Nhi đã tìm thấy con đường của mình, đã thấu hiểu được giá trị của "Nhân Đạo" qua chính đôi mắt và trái tim nàng. Sự phát triển của nghệ thuật và thủ công mỹ nghệ, từ Lão Tôn đến Linh Nhi, chính là những "hạt giống" đầu tiên của kỷ nguyên Nhân Đạo đang dần bén rễ, cho thấy con người đang tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong chính bản thân và thế giới xung quanh, không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo đang suy yếu.

Một vài người dân đi chợ về, ánh mắt tò mò dừng lại trước giá vẽ của Linh Nhi. Lần này, không còn những lời xì xầm phán xét. Thay vào đó là sự ngạc nhiên, và dần dần là sự tán thưởng. Họ nhìn thấy bức tranh đang dần hoàn thiện, với cảnh hoàng hôn rực rỡ, với hình ảnh Lão Tôn kiên trì, và những chiếc bình gốm mang đầy linh hồn. Một bà lão khẽ "ồ" lên kinh ngạc, rồi mỉm cười hiền từ. Một người đàn ông trung niên gật gù, ánh mắt không còn vẻ khinh thường mà thay vào đó là sự trầm trồ. Sự chấp nhận và ngưỡng mộ dần dần của người dân đối với tác phẩm của Linh Nhi báo hiệu một kỷ nguyên mà các giá trị nhân văn, nghệ thuật sẽ được đề cao và trở thành nền tảng của xã hội mới.

Tạ Trần khẽ mỉm cười lần nữa, rồi nhẹ nhàng bước đi, như một làn gió thoảng qua, không để lại dấu vết. Hắn tiếp tục vai trò "người thầy vô danh", gián tiếp định hình tư duy xã hội, cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng nh��ng không phô trương của anh trong kỷ nguyên Nhân Gian. Hắn biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính con người, bằng trí tuệ và trái tim mình, sẽ là người tìm ra những điều kỳ diệu ấy.

Linh Nhi không hề hay biết về sự hiện diện của Tạ Trần. Nàng vẫn miệt mài với từng nét cọ, trái tim nàng đập rộn ràng niềm vui và sự tự hào. Nàng nhìn bức tranh đã gần hoàn thiện, nó không chỉ là một cảnh vật, mà là một câu chuyện, một linh hồn của Thị Trấn An Bình. Nàng tin rằng, qua những nét vẽ này, nàng không chỉ tìm thấy ý nghĩa cho cuộc đời mình, mà còn có thể chạm đến những trái tim khác, khơi gợi trong họ sự trân trọng đối với vẻ đẹp bình dị của nhân gian. Một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người, bằng chính bàn tay và trí tuệ của mình, sẽ kiến tạo nên những giá trị vĩnh cửu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free