Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 909: Nét Cọ Nhân Gian: Linh Hồn Thị Trấn An Bình

Thời gian trôi qua, ngọn đèn dầu vẫn leo lét, và Lão Tôn vẫn miệt mài bên bàn xoay. Những phôi gốm dần thành hình dưới đôi bàn tay khéo léo của ông, không còn vẻ vô tri của đất đá thô sơ mà đã bắt đầu mang một linh hồn riêng, một vẻ đẹp tiềm ẩn. Ông biết rằng hành trình này sẽ còn dài, nhưng giờ đây, ông không còn cô độc. Ông có những cuốn sách cổ làm kim chỉ nam, có lời nói của Tạ Trần làm động lực, và quan trọng hơn cả, ông có niềm tin vào chính bản thân mình, vào tiềm năng vô hạn của một phàm nhân.

Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa sổ, bóng Lão Tôn vẫn in đậm trên nền đất. Ông tiếp tục nhào nặn, tiếp tục kiến tạo, không ngừng nghỉ. Cuộc sống bình thường, với những nghệ thuật thủ công, những tri thức của nhân loại, hóa ra lại là con đường vĩ đại nhất. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nơi con người có thể khám phá những bí ẩn chưa được khai phá, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những điều kỳ diệu chờ đợi.

***

Chiếc đồng hồ cát trong quán sách của Tạ Trần đã trôi gần hết những hạt cuối cùng của buổi chiều tà. Ánh nắng vàng óng ả, vốn rực rỡ buổi sáng, giờ đây đã nhuốm một màu mật ong dịu dàng, lười biếng bò qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ cũ. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo mùi hương của cỏ non và một chút xao xác của lá cây bên ngoài, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không gian tĩnh mịch. Bầu không khí trong quán, như thường lệ, vẫn yên bình đến lạ, một sự tĩnh lặng hiếm thấy giữa thế giới đang dần trở nên vô định.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, v��n ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách đã ngả màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng dòng chữ cổ xưa, tựa như đang đàm đạo với những triết lý được giấu kín trong đó. Bên cạnh, Thư Đồng Tiểu An tỉ mẩn pha một ấm trà sen. Tiếng nước nóng rót vào chén sứ thanh tao vang lên khe khẽ, như một nốt nhạc trầm bổng trong bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Chiếc ấm trà bằng gốm Bát Tràng tráng men ngà, vốn là một món đồ cũ kỹ Tạ Trần tìm thấy ở một chợ phiên, giờ đây lại tỏa ra hương trà dịu nhẹ, lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi những suy tư đang cuộn trào trong tâm trí những ai bước vào đây. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường trực, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, tựa như muốn tìm hiểu xem tiên sinh của mình đang chìm đắm trong thế giới nào.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh tú bước qua ngưỡng cửa. Đó là Linh Nhi, cô gái với khuôn mặt trong trẻo và đôi mắt ẩn chứa sự nhạy cảm, mơ màng. Mái tóc đen dài của nàng buộc hờ bằng một dải lụa đơn giản, phất phơ theo làn gió thoảng. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, đơn giản nhưng không kém phần thanh thoát, trên tay vẫn cầm theo cuốn sổ phác thảo và cây bút than quen thuộc. Bước chân của Linh Nhi có vẻ ngập ngừng, tựa như nàng đang mang trong lòng một gánh nặng vô hình. Đôi mắt nàng lướt qua những giá sách chất đầy tri thức, từ những cuốn kinh điển về tu hành cho đến những tản văn phàm tục, những ghi chép về lịch sử, địa lý, nghệ thuật... Nàng đã nghe về câu chuyện của Thợ Gốm Lão Tôn, về cách ông đã tìm thấy một nguồn cảm hứng mới từ những lời khuyên của Tạ Trần, và điều đó đã thôi thúc nàng tìm đến nơi đây, nơi mà những triết lý tưởng chừng đã cũ kỹ lại đang được thổi vào một sức sống mới.

Linh Nhi tiến lại gần quầy, cúi người hành lễ. "Thưa tiên sinh," giọng nàng trầm nhẹ, ẩn chứa chút trăn trở, "cuộc đời này... rốt cuộc ý nghĩa ở đâu khi những điều vĩ đại nhất dường như đang tan biến?" Nàng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tầng mây đang dần bị nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn, gợi lên hình ảnh một kỷ nguyên đang lụi tàn. Câu hỏi của nàng không chỉ là một thắc mắc đơn thuần, mà còn là nỗi lòng của cả một thế hệ đang lạc lõng giữa sự suy yếu của Thiên Đạo, khi những con đường vinh quang xưa cũ đã trở nên mờ mịt.

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như hồ thu phản chiếu ánh hoàng hôn, nhìn thẳng vào Linh Nhi. Ánh mắt ấy không phán xét, cũng không mang vẻ cao ngạo của một bậc thầy, mà chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu đã nhìn qua bao thăng trầm của nhân thế.

"Vĩ đại đâu chỉ là những thứ rực rỡ trên cao?" Tạ Trần cất giọng trầm bổng, như tiếng suối reo giữa rừng khuya. "Đôi khi, nó ẩn mình trong những điều bình dị nhất, trong chính cuộc sống của mỗi người phàm chúng ta. Nàng đã từng nghĩ đến việc ghi lại chúng chưa?" Hắn không trả lời trực tiếp câu hỏi của Linh Nhi, mà lại khéo léo lái câu chuyện sang một hướng khác, một hướng mà nàng chưa từng nghĩ tới. Hắn biết rằng, với một tâm hồn nhạy cảm như Linh Nhi, việc tìm kiếm ý nghĩa không nằm ở những khái niệm trừu tượng, mà nằm ở chính những gì nàng có thể cảm nhận và thể hiện bằng đôi tay mình. Hắn đã thấy những bức phác thảo của nàng, chúng tinh xảo về mặt kỹ thuật, nhưng thiếu đi một cái gì đó, một linh hồn, một sự rung động.

Linh Nhi ngẩn người. Ghi lại chúng? Nàng đã luôn tìm kiếm sự vĩ đại trong những tiên cảnh bồng lai, trong những hình ảnh thần tiên mà nàng từng nghe kể, trong những vẻ đẹp siêu phàm mà tu sĩ thường mô tả. Nàng đã từng cố gắng phác họa những ngọn núi mờ ảo, những đám mây ngũ sắc, nhưng tất cả đều trở nên trống rỗng, vô hồn, bởi nàng chưa từng thực sự nhìn thấy, chưa từng thực sự cảm nhận chúng bằng chính trái tim mình. Những lời của Tạ Trần, như một luồng gió mát lành thổi tan đi lớp sương mù trong tâm trí nàng.

"Thế nhưng... tiên sinh," Linh Nhi lắp bắp, "những điều bình dị ấy, liệu có đủ sức nặng để làm nên sự vĩ đại? Liệu chúng có thể thay thế được những giá trị mà tu tiên từng mang lại?" Nàng vẫn còn vương vấn với những suy nghĩ cũ, với cái bóng quá lớn của Thiên Đạo và con đường tu tiên đã từng thống trị nhân gian.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như cánh hoa phù dung rụng. "Giá trị không nằm ở việc nó thay thế cái gì, mà nằm ở việc nó kiến tạo nên cái gì. Vẻ đẹp của một bông hoa dại ven đường, sự kiên cường của một cây cổ thụ giữa phong ba, hay nụ cười thuần khiết của một hài nhi... tất cả đều là những mảnh ghép làm nên bức tranh vĩ đại của nhân gian. Cái mà tu tiên hướng tới là sự siêu thoát khỏi phàm trần. Cái mà nhân gian hướng tới là sự trọn vẹn trong chính phàm trần." Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà sen ấm nóng. "Nếu nàng muốn tìm kiếm ý nghĩa, nếu nàng muốn tìm kiếm sự vĩ đại, thì hãy tìm đến hội họa. Không phải để vẽ mây trời tiên cảnh, mà để vẽ nụ cười của bà lão bán hoa, dáng đi của thợ gốm, hay ánh mắt của đứa trẻ đang nô đùa. Hãy dùng trái tim để cảm nhận, chứ không phải linh khí để thi triển."

Tạ Trần đứng dậy, bước đến một giá sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách đã bạc màu thời gian n��m yên lặng. Hắn nhẹ nhàng rút ra vài cuốn. Mùi giấy cũ và mực in càng trở nên rõ rệt hơn khi chúng được mở ra. "Đây là những cuốn sách về các trường phái hội họa dân gian, phác họa cổ từ thời xa xưa, trước khi Thiên Đạo suy yếu mạnh, khi con người còn trân trọng những nét đẹp dung dị của cuộc sống," hắn nói, đặt những cuốn sách vào tay Linh Nhi. Bìa sách đã sờn, nhưng những hình vẽ minh họa bên trong vẫn giữ được vẻ sống động đến kinh ngạc. "Chúng không nói về những phép tắc cao siêu, mà nói về cách mà những người thợ vẽ đã dùng tâm hồn mình để nắm bắt cái hồn của vạn vật, cái thần thái của nhân tình."

Linh Nhi đón lấy những cuốn sách. Xúc giác của nàng cảm nhận được sự thô ráp của giấy cũ, sự nặng trịch của tri thức ẩn chứa bên trong. Nàng lật giở từng trang, đôi mắt nàng dần mở to khi nhìn thấy những bức phác họa đơn giản mà đầy sức sống: một ông lão câu cá bên sông, một cô gái dệt vải dưới ánh trăng, một nhóm trẻ con đang chơi đùa dưới bóng cây cổ thụ. Những hình ảnh ấy, tuy không có linh quang hay pháp bảo, nhưng lại chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn nàng, một phần mà những tiên cảnh hùng vĩ chưa từng chạm tới được.

"Nhân gian này, nó phong phú hơn nhiều so với những gì nàng vẫn tưởng," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh thuyết phục lạ kỳ. "Mỗi người, mỗi vật, mỗi khoảnh khắc đều là một câu chuyện, một bức tranh chờ đợi được khám phá. Cái khó không phải là vẽ cho giống, mà là vẽ cho 'sống', cho toát lên được cái thần thái, cái linh hồn của đối tượng. Đó là con đường mà nàng có thể đi, không cần đến linh khí, không cần đến tu vi, chỉ cần đến tâm huyết và trí tuệ của chính mình."

Tiểu An lúc này đã đặt chén trà thơm lừng trước mặt Linh Nhi. Hương sen dịu nhẹ xộc vào cánh mũi, làm tâm hồn nàng thêm thanh tịnh. Linh Nhi ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, trong đôi mắt nàng không còn sự trăn trở, mà thay vào đó là một tia sáng mới, một sự bừng tỉnh. Nàng cúi đầu thật sâu, lòng tràn ngập sự biết ơn. Tạ Trần không phải là người ban cho nàng sức mạnh, mà là người đã mở ra cho nàng một cánh cửa, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới, một con đường đi sâu vào chính cái bản thể của nhân gian.

"Cảm ơn tiên sinh," nàng khẽ nói, giọng vẫn còn run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Linh Nhi đã hiểu." Nàng ôm chặt những cuốn sách vào lòng, như ôm lấy một kho báu vô giá. Ánh nắng chiều cuối cùng đã tắt hẳn, để lại không gian quán sách chìm trong bóng tối lờ mờ, nhưng trong tâm trí Linh Nhi, một tia sáng mới đã bùng lên, soi rọi con đường phía trước. Nàng biết rằng, hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng nó đầy ý nghĩa, và quan trọng hơn cả, nó là con đường của chính nàng, một con đường để nàng tìm thấy giá trị của mình trong m��t thế giới đang thay đổi. Tạ Trần, người thầy vô danh, đã thành công trong việc gieo mầm tư tưởng đó một cách gián tiếp, từng bước thay đổi nhận thức của nhân gian, mở ra một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai rực rỡ đã xua tan màn sương đêm, Thị Trấn An Bình lại bừng tỉnh với một sức sống mới. Nắng ấm trải dài trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ, đánh thức những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những tiểu thương, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, cùng tiếng bước chân rộn ràng của người dân đi lại tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của nhân gian, một mùi hương tuy không thanh tao như linh khí nhưng lại chân thật đến lạ. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một thị trấn nhỏ, nơi con người sống gần gũi và thân thiện với nhau.

Giữa dòng người tấp nập ấy, Linh Nhi xuất hiện. Nàng vẫn mặc bộ y phục hôm qua, nhưng trên vai nàng là một chiếc túi vải nhỏ đựng vài cây bút chì, bút than và một cuốn sổ phác thảo dày. Đôi mắt nàng không còn vẻ trăn trở, mơ màng mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, một sự háo hức khám phá. Nàng đi chậm rãi, quan sát từng góc phố, từng gương mặt, từng hành động của người dân. Lời của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai nàng: "Không phải để vẽ mây trời tiên cảnh, mà để vẽ nụ cười của bà lão bán hoa, dáng đi của thợ gốm, hay ánh mắt của đứa trẻ đang nô đùa."

Linh Nhi dừng lại trước gánh hàng hoa của Bà Lão Bán Hoa, một góc nhỏ rực rỡ sắc màu ngay đầu chợ. Bà lão lưng còng, tóc bạc phơ, đang ngồi giữa những bó hoa tươi thắm, gương mặt phúc hậu luôn nở một nụ cười hiền hậu. "Hoa tươi đây! Mua một bó để lòng thêm vui!" Bà lão rao hàng, giọng nói tuy khàn đục nhưng vẫn đầy vẻ yêu đời. Linh Nhi rút sổ và bút than ra, bắt đầu phác họa. Nàng cố gắng ghi lại nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hiền từ và những nếp nhăn thời gian trên gương mặt bà lão. Nàng tỉ mỉ từng nét, từ vành tai hơi điếc đến chiếc khăn đội đầu đã bạc màu. Mùi hương hoa lan tỏa, quấn quýt quanh nàng, hòa cùng mùi đất và mùi mồ hôi của chợ, mang đến một cảm giác vừa chân thực vừa gần gũi.

Tuy nhiên, dù nàng đã cố gắng hết sức, những nét vẽ vẫn còn cứng nhắc. Bức phác họa hiện lên chỉ là một hình dáng đơn thuần, thiếu đi cái 'thần', cái hồn của Bà Lão Bán Hoa. Nụ cười kia dường như chỉ là một đường cong trên môi, chứ không toát lên được sự ấm áp, yêu đời mà nàng cảm nhận được. Linh Nhi khẽ nhíu mày, lòng dấy lên một nỗi thất vọng nhỏ.

Bà Lão Bán Hoa ngẩng đầu lên, thấy Linh Nhi đang tập trung vẽ mình. Bà mỉm cười, nụ cười càng thêm tươi tắn. "Nha đầu, bức tranh của con đẹp lắm! Nhưng sao lại cau mày như vậy? Hoa của ta đang cười đó, con có thấy không?" Lời nói của bà lão nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự gợi ý sâu sắc. Hoa cười? Linh Nhi nhìn bó hoa cúc vàng rực rỡ trong tay bà lão, rồi nhìn lại bức phác thảo của mình. Nàng thấy hình dáng bông hoa, nhưng nàng có thấy được sự "cười" của nó không? Nàng có cảm nhận được sự sống động, sự tươi tắn mà bà lão muốn truyền tải không? Câu hỏi của bà lão như một tia sáng, gợi mở một điều gì đó mơ hồ trong tâm trí nàng.

Linh Nhi khẽ gật đầu cảm ơn bà lão, rồi tiếp tục hành trình của mình. Nàng đi qua những con đường nhỏ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa. Tiếng cười giòn tan, tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng la hét tinh nghịch của chúng vang vọng khắp nơi. Trong số đó, nàng nhận ra Tiểu Hoạt Bát, cậu bé nhỏ con, lanh lợi với đôi mắt sáng rực, đang dẫn đầu một nhóm bạn chạy nhảy như những con sóc con. Cậu bé vừa chơi vừa hát vang một bài đồng dao quen thuộc của thị trấn, giọng trong trẻo như tiếng chim hót. Linh Nhi cố gắng phác họa dáng vẻ hiếu động của cậu bé, những cử chỉ ngây thơ, những biểu cảm hồn nhiên. Tuy nhiên, một lần nữa, những nét cọ của nàng lại trở nên vô hồn. Cậu bé trong tranh chỉ là một hình bóng mờ nhạt, thiếu đi sự tinh nghịch, thiếu đi cái hồn nhiên của một đứa trẻ đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc hiện tại.

"Sao những nét vẽ này lại vô hồn đến vậy?" Linh Nhi tự nhủ, giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự nản lòng. Nàng chạm nhẹ vào mặt giấy nhám, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Ta thấy được hình dáng, nhưng không cảm nhận được câu chuyện ẩn chứa bên trong..." Nàng thấy Tiểu Hoạt Bát đang nhảy lò cò, thấy đôi mắt cậu bé sáng rực, nhưng nàng không thể nắm bắt được cái cảm xúc, cái năng lượng đang tuôn trào từ cậu bé. Nàng nhận ra rằng, việc ghi lại cái "linh hồn" của vạn vật, cái "thần thái" của con người, khó hơn nhiều so với tưởng tượng của nàng. Nó không chỉ đơn thuần là kỹ năng vẽ, mà còn là một cái gì đó sâu sắc hơn, một sự kết nối giữa người nghệ sĩ và đối tượng.

Linh Nhi ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một con hẻm nhỏ, dẫn đến xưởng gốm của Lão Tôn. Nàng nhìn thấy Lão Tôn đang miệt mài bên bàn xoay, đôi bàn tay chai sạn của ông thoăn thoắt nhào nặn khối đất sét. Ánh mắt ông đầy nhiệt huyết, toàn bộ tâm trí ông dường như đã hòa làm một với tác phẩm đang thành hình dưới đôi tay tài hoa. Dù không nghe rõ tiếng ông nói, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự đam mê, sự tập trung và tình yêu mà ông dành cho từng thớ đất, từng đường nét. Mùi đất sét ẩm ướt bay ra từ xưởng, hòa cùng tiếng bàn xoay gốm kêu đều đều, tạo nên một âm thanh kỳ diệu của sự sáng tạo. Hình ảnh Lão Tôn, một phàm nhân đang dùng đôi tay và tâm huyết của mình để kiến tạo nên cái đẹp, bỗng nhiên trở thành một biểu tượng sống động, một lời nhắc nhở cho Linh Nhi về những gì Tạ Trần đã nói. Ông lão không cần linh khí, không cần thần thông, nhưng tác phẩm của ông lại có một sức sống mãnh liệt, một linh hồn mà nàng đang khao khát tìm kiếm.

Nàng cảm thấy mình vẫn còn thiếu sót, thiếu một cái gì đó để thực sự chạm tới cái hồn của sự vật. Linh Nhi lại nhìn vào cuốn sổ phác thảo của mình, rồi nhìn ra thế giới xung quanh. Thị trấn An Bình vẫn nhộn nhịp, vẫn đầy ắp những câu chuyện, những cảm xúc. Nhưng làm sao để nàng có thể nắm bắt chúng? Làm sao để nàng có thể đưa chúng vào bức vẽ, không chỉ là một hình dáng, mà là cả một linh hồn? Nàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách, nhưng với những lời gợi mở của Tạ Trần, và hình ảnh kiên định của Lão Tôn, nàng vẫn nuôi dưỡng một niềm hy vọng mong manh. Ánh nắng ban ngày dần ngả về chiều, nhuộm vàng những mái nhà, và Linh Nhi vẫn miệt mài với cuốn sổ của mình, từng nét bút run rẩy, từng suy tư chất chồng, đều là những bước đi đầu tiên trên con đường tìm kiếm 'Nhân Đạo' của riêng nàng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt sông Vọng Giang, tạo thành một dải lụa vàng cam lấp lánh, phản chiếu những hàng cây xanh mướt ven bờ. Gió nhẹ thổi từ phía sông, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương cỏ dại, hoa dại thoang thoảng, làm dịu đi cái nóng bức còn vương lại của ban ngày. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, c��ng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm từ các bàn trà lân cận hòa vào nhau, tạo nên một không gian yên bình, thư thái đến lạ tại Quán Trà Vọng Giang. Những chiếc đèn lồng giấy đã được thắp lên, tỏa ánh sáng vàng dịu, lung linh trên mặt nước. Mùi trà thơm dịu từ các ấm trà bốc lên, quyện vào mùi của gió sông, tạo nên một cảm giác dễ chịu khó tả.

Linh Nhi ngồi bên cửa sổ quán trà, đôi mắt nàng nhìn xa xăm ra dòng sông phẳng lặng. Cuốn sổ phác thảo của nàng vẫn đặt trên bàn, những nét vẽ cứng nhắc của Bà Lão Bán Hoa và Tiểu Hoạt Bát vẫn còn hiện rõ. Suốt cả buổi chiều, nàng đã loay hoay với những nét vẽ của mình, cố gắng tìm kiếm cái "hồn" mà Tạ Trần đã nhắc đến, cái "cười" mà Bà Lão Bán Hoa đã gợi ý, nhưng mọi thứ dường như vẫn chỉ là một bức tường vô hình. Nàng cảm nhận được sự trống rỗng trong mỗi nét bút, sự vô vị trong từng đường nét. Nàng bắt đầu nghi ngờ khả năng của bản thân, liệu nàng có thực sự có thể tạo ra giá trị mà không cần đến linh khí, không cần đến sự vĩ đại của tu tiên hay không?

Lời của Tạ Trần, hình ảnh Lão Tôn miệt mài bên bàn xoay, cùng với câu nói của Bà Lão Bán Hoa, cứ văng vẳng trong đầu nàng, như một bản nhạc không lời, thôi thúc nàng phải tìm ra câu trả lời. Nàng nhấp một ngụm trà sen, vị đắng chát ban đầu lan tỏa rồi chuyển thành hậu vị ngọt thanh, khiến tâm trí nàng dần trở nên tĩnh lặng hơn. Nàng cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tập trung vào khoảnh khắc hiện tại.

Đúng lúc đó, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một bóng dáng bên bờ sông. Một ngư dân, lưng đã còng, đang cần mẫn thu lưới. Gương mặt ông thấm đẫm mồ hôi sau một ngày lao động vất vả, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một vẻ bình yên, mãn nguyện đến lạ. Ông nhẹ nhàng gỡ từng con cá mắc vào lưới, động tác chậm rãi, khoan thai, như thể ông đang nâng niu từng món quà mà dòng sông ban tặng. Tiếng lưới kéo lên, tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống lao động bình dị.

Khoảnh khắc đó, một tia sáng bỗng nhiên lóe lên trong tâm trí Linh Nhi. Nó không phải là một luồng linh khí hay một thần thông kỳ diệu, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự bừng tỉnh từ chính nội tâm nàng. "Không phải là hình dáng... mà là cảm xúc!" Nàng thầm thốt lên, trái tim nàng đập mạnh mẽ trong lồng ngực. "Là cái tình, cái ý, cái hồn của họ... Đó mới là điều mình cần ghi lại!" Nàng nhận ra rằng, từ trước đến nay, nàng đã luôn cố gắng sao chép một cách máy móc, mà quên đi việc cảm nhận bằng chính trái tim mình. Nàng đã quá chú trọng vào kỹ thuật, vào sự giống nhau về hình thức, mà bỏ qua cái thần thái, cái linh hồn ẩn chứa bên trong.

Nàng vội vàng cầm cây bút than lên, đôi tay nàng run rẩy vì xúc động, nhưng ánh mắt lại rực sáng. Lần này, nàng không còn cố gắng vẽ từng chi tiết một cách cứng nhắc. Thay vào đó, nàng để cảm xúc dẫn lối. Nét cọ của nàng trở nên mềm mại, phóng khoáng hơn, như thể chúng đang lướt đi trên mặt giấy theo nhịp đập của trái tim nàng. Nàng không chỉ vẽ hình ảnh ngư dân, mà nàng vẽ sự cần lao, sự kiên trì, sự gắn bó của ông với dòng sông. Nàng vẽ cái bình yên trong ánh mắt ông, cái mãn nguyện trên gương mặt rám nắng, cái tình yêu mà ông dành cho công việc của mình. Mùi trà, mùi sông, mùi hoa cỏ, tất cả dường như hòa quyện vào trong từng nét vẽ, trở thành một phần của bức tranh.

Nàng vẽ liên tục, không ngừng nghỉ, như thể có một nguồn năng lượng vô tận đang tuôn trào từ bên trong nàng. Từng nét bút, từng mảng màu, từng đường cong đều mang một ý nghĩa riêng, một câu chuyện riêng. Ánh sáng hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những chiếc đèn lồng trong quán trà và trên đường phố sáng bừng, hắt ánh sáng lờ mờ lên mặt bàn. Linh Nhi vẫn miệt mài, cho đến khi ánh sáng cuối cùng của ngày đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh đèn lồng leo lét.

Cuối cùng, nàng đặt bút xuống. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ lồng ngực nàng. Nàng ngắm nhìn bức tranh, đôi mắt nàng rưng rưng. Đó không phải là một tác phẩm hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng nó lại có một sức sống mãnh liệt, một linh hồn mà những bức vẽ trước đây của nàng chưa từng có. Bức tranh hiện lên không chỉ là hình ảnh một ngư dân, mà là cả một câu chuyện về sự cần lao, sự gắn bó với dòng sông và niềm vui giản dị của cuộc sống phàm nhân. Từng nét cọ đã hòa quyện, kể một câu chuyện chân thật, chạm đến trái tim người xem.

Một nụ cười mãn nguyện, rạng rỡ hiện trên môi Linh Nhi. Nàng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có, một cảm giác trọn vẹn từ sâu thẳm tâm hồn. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, không phải bằng linh khí hay tu vi, mà bằng chính trái tim và đôi bàn tay của mình. Đây không chỉ là một bức tranh, mà là biểu tượng của một sự khởi đầu mới, một tia hy vọng cho kỷ nguyên Nhân Gian đang dần hình thành. Nghệ thuật của Linh Nhi, tập trung vào cảm xúc con người và cuộc sống đời thường, báo trước sự trỗi dậy của một nền văn hóa và triết lý lấy con người làm trung tâm, trở thành nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên 'Nhân Đạo'.

Nàng biết rằng hành trình này mới chỉ là bắt đầu. Vẫn còn rất nhiều vẻ đẹp bình dị, rất nhiều câu chuyện chân thật trong Thị Trấn An Bình này, chờ đợi nàng khám phá và ghi lại. Linh Nhi khẽ khép cuốn sổ phác thảo, lòng tràn ngập sự biết ơn đối với Tạ Trần, người thầy vô danh đã khai sáng cho nàng. Cuộc sống bình thường, với những nghệ thuật thủ công, những tri thức của nhân loại, hóa ra lại là con đường vĩ đại nhất. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nơi con người có thể khám phá những bí ẩn chưa được khai phá, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những điều kỳ diệu chờ đợi. Linh Nhi tin rằng, chính qua những nét vẽ này, nàng sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời mình, và góp phần kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không nằm ở sự siêu phàm, mà nằm ở chính bản chất của nhân gian.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free