Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 908: Nghệ Thuật Của Đất: Hồi Sinh Tinh Hoa Cổ Đại

Ánh nắng ban mai rải những vệt vàng nhạt qua khung cửa sổ gỗ lim chạm trổ, phủ lên những chồng sách cũ kỹ một vẻ tĩnh mịch, cổ kính. Không khí trong quán sách của Tạ Trần tại Thị Trấn An Bình hôm nay trong lành lạ thường, mang theo chút hương trà thoang thoảng và mùi giấy cũ đặc trưng, như một lời mời gọi những tâm hồn muốn tìm về sự bình yên. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại từng cuốn sách trên kệ. Đôi tay y lướt qua những trang bìa sờn cũ, cẩn trọng như thể chạm vào từng mảnh ký ức của nhân loại. Khuôn mặt thanh tú của y vẫn giữ vẻ bình thản, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự tỉnh táo, suy tư, dư���ng như có thể nhìn thấu mọi sự vận hành của thế gian.

Cách đó không xa, Thư Đồng Tiểu An ngồi bên chiếc bàn gỗ lim, chăm chú nghiêng mình đọc một cuốn truyện cổ tích, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ hiếu kỳ hiện rõ trên gương mặt non nớt. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh ấy, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng con chữ, từng nét nghĩa ẩn sâu trong câu chuyện. Bên cạnh, Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài đang đứng trước một giá sách khác, tay lật giở những cuốn sách mới về lịch sử và văn hóa nhân loại. Ánh mắt ông lão Cố Chấp đã bớt đi vẻ cố chấp thường thấy, thay vào đó là sự trầm lắng, suy tư, thỉnh thoảng lại khẽ gật gù như đang tự xác nhận điều gì đó trong lòng. Trịnh Hoài thì ngược lại, đôi mắt sáng rực đầy nhiệt huyết, anh hăng hái trao đổi với ông lão những suy nghĩ mới mẻ vừa đọc được, giọng nói tràn đầy niềm tin vào một con đường khác, con đường của phàm nhân.

Đúng lúc ấy, cánh cửa quán sách khẽ kêu cót két mở ra, và một dáng người quen thuộc bước vào. Đó là Thợ Gốm Lão Tôn. Vẻ mặt ông hôm nay có vẻ khắc khổ hơn thường lệ, đôi mắt trũng sâu, và trên bàn tay chai sạn của ông vẫn còn lấm lem những vết đất sét khô, như thể ông vừa rời khỏi xưởng gốm của mình nhưng nỗi niềm nặng trĩu vẫn chưa thể rũ bỏ. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực ông, nặng nề đến lạ.

"Tiên sinh Tạ Trần," Lão Tôn cất tiếng, giọng nói mang theo một nỗi chán chường khó tả, "giờ đây ai còn màng đến đất đá phàm tục này nữa? Người người đều mơ về tiên khí, thần thông. Nghề gốm của chúng ta, e rằng sắp mai một rồi." Ông lão đặt một chiếc bình gốm thô lên bàn, nó không có chút hoa văn nào, chỉ là một khối đất nung đơn thuần, phản ánh đúng sự đơn điệu và thiếu sức sống trong tâm hồn ông lúc này. Tiếng thở dài của ông hòa vào không gian yên ắng của quán sách, mang theo một nỗi bi ai về một nghề nghiệp truyền thống đang dần bị lãng quên giữa thời đại mà con người chỉ biết chạy theo hư ảnh của quyền năng.

Tạ Trần không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách cuối cùng lên kệ, rồi quay người bước đến bàn trà. Y thuần thục châm nước sôi vào ấm, hương trà thanh khiết lập tức lan tỏa, xua đi phần nào không khí ảm đạm mà Lão Tôn vừa mang đến. Tiếng nước trà reo tí tách, đều đặn như nhịp thở của thời gian. Y rót một chén trà nóng hổi, đặt trước mặt Lão Tôn, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Mỗi vật liệu đều có linh hồn của nó, Lão Tôn," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm mà kiên định. "Chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để lắng nghe hay không. Linh khí suy yếu, nhưng tâm huyết của con người thì không." Y nhìn chén trà bốc hơi nghi ngút, như đang ẩn ý về một điều gì đó sâu xa hơn cái vẻ ngoài đơn thuần của nó.

Thư Sinh Trịnh Hoài, từ nãy đến giờ vẫn chăm chú lắng nghe, gật gù tán thành. Anh bước lại gần, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. "Đúng vậy, Lão Tôn. Những thành tựu vĩ đại của nhân loại đâu phải chỉ có ở tu tiên. Nghệ thuật, kiến trúc, triết lý... chúng ta đã từng đạt đến đỉnh cao mà không cần đến linh khí. Chẳng phải tiên sinh Tạ Trần đã nói, cái gọi là 'tiên' chỉ là một ảo ảnh của quyền năng khiến ta quên mất bản chất của chính mình hay sao?" Giọng anh vang lên đầy nhiệt huyết, như muốn thổi một làn gió mới vào tâm hồn đang khô cạn của người thợ gốm. Anh lật trang sách đang cầm trên tay, chỉ vào một bức vẽ kiến trúc cổ đại hùng vĩ, không hề có dấu vết của phép thuật, nhưng lại ẩn chứa một vẻ đẹp và sự tinh xảo khiến người xem phải kinh ngạc.

Ông Lão Cố Chấp cũng bước tới, râu tóc bạc phơ khẽ lay động theo mỗi cử chỉ. Ánh mắt ông nhìn Lão Tôn đầy thấu hiểu, như đã từng trải qua những hoài nghi tương tự. "Ta nhớ lời Tạ Trần tiên sinh nói, sức mạnh thật sự không nằm ở 'có' hay 'không có' linh khí, mà là ở 'tạo ra' và 'hiểu biết'. Có lẽ, chúng ta đã quên đi sự tinh xảo của chính đôi tay mình, quên đi cái giá trị thực sự của những gì mình có thể làm được." Ông lão ngước nhìn lên trần nhà, nơi những thanh gỗ lim đã nhuốm màu thời gian, như đang suy ngẫm về những giá trị cổ xưa mà con người đã từng gìn giữ. Lời nói của ông mang theo sự trầm tư của một người từng trải, đã bắt đầu thay đổi nhận thức sau những cuộc tranh luận trước đó.

Lão Tôn vẫn giữ vẻ mặt suy tư, nhưng ánh mắt ông đã không còn hoàn toàn chán nản. Ông nhìn chén trà bốc hơi trước mặt, rồi lại nhìn những cuốn sách cổ đang nằm im lìm trên kệ, những cuốn sách mà Tạ Trần vừa cẩn thận sắp xếp. "Tạo ra... và hiểu biết..." ông lẩm bẩm, như đang nhấm nháp từng chữ, từng ý nghĩa. "Nhưng... trong thời buổi này, ai còn muốn trân trọng những thứ 'tạo ra' bằng đôi tay phàm tục? Ai còn muốn 'hiểu biết' về đất đá, khi họ có thể tìm kiếm sự trường sinh, sự bất tử?" Giọng ông vẫn còn vương vấn sự hoài nghi, một hạt mầm của sự cố chấp vẫn còn bám víu trong tâm trí ông, dù đã yếu đi nhiều. Mùi đất sét trên tay ông dường như càng rõ ràng hơn, nhắc nhở ông về sự tầm thường của công việc mà ông đã cống hiến cả đời.

Tạ Trần không vội vàng trả lời, y chỉ khẽ mỉm cười. Y biết rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức, cần có thời gian và sự kiên nhẫn. Y hiểu rằng, nỗi sợ hãi của Lão Tôn không phải là sự chán ghét nghề nghiệp, mà là sự lo lắng về giá trị của nó trong một thế giới đang cuồng vọng theo tiên khí. Y nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Lão Tôn, hành động chậm rãi, điềm tĩnh, như dòng thời gian vô thường. "Lão Tôn," y cất tiếng, giọng nói trầm ấm mà như có ma lực, "có những giá trị không cần linh khí để tồn tại. Có những vẻ đẹp không cần phép thuật để hiển hiện. Và có những kiệt tác, chỉ có thể được tạo ra bởi tâm huyết và sự kiên trì của phàm nhân. Giống như những cuốn sách này, chúng không có linh khí, nhưng tri thức của chúng trường tồn vạn cổ." Y khẽ đưa tay chỉ về phía những giá sách cao ngất, nơi chứa đựng hàng ngàn năm văn minh nhân loại, những tư tưởng của các hiền giả, những câu chuyện của phàm nhân, tất cả đều không cần đến tu vi hay thần thông để tồn tại và ảnh hưởng đến thế giới.

Ánh nắng chiều bắt đầu len lỏi sâu hơn vào quán sách, nhuộm vàng những trang giấy ố màu thời gian. Không khí dần trở nên ấm áp hơn, như xua tan đi phần nào cái lạnh giá của nỗi hoài nghi. Tạ Trần, với vẻ mặt bình thản th��ờng thấy, dẫn Lão Tôn đến một góc khuất trong quán, nơi những chồng sách cổ ít được chú ý hơn. Bước chân y nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động, như thể đang tránh làm phiền sự tĩnh mịch của tri thức cổ xưa. Thư Đồng Tiểu An, sau khi nghe những lời của Tạ Trần, cũng tò mò ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh dõi theo từng cử chỉ của tiên sinh và Lão Tôn.

Tạ Trần khẽ khom người, cẩn trọng rút ra vài cuốn sách đã ố vàng, bìa sách sờn cũ, thậm chí có cuốn còn thiếu một góc, nhưng bên trong vẫn toát ra một vẻ uy nghiêm cổ kính. "Đây, Lão Tôn," y nói, giọng nói vẫn trầm ấm mà đầy sức thuyết phục, "là những cuốn sách ghi chép về kỹ thuật gốm sứ cổ đại. Chúng không chứa đựng linh khí, không giảng giải về tiên pháp, nhưng lại miêu tả sự tinh xảo trong từng chi tiết của những tác phẩm gốm sứ đã từng đạt đến đỉnh cao mà không kém gì thần khí của tiên gia." Tạ Trần nhẹ nhàng mở một cuốn, chỉ vào những bức tranh vẽ minh họa tinh xảo, từng đường nét, từng hoa văn đều sống động như thật, như có thể cảm nhận được sự tỉ m��n của người nghệ nhân xưa. Mùi giấy cũ, mùi mực in đã phai màu, cùng với chút hương trà thoang thoảng, tạo nên một không gian đầy hoài niệm.

Lão Tôn đón lấy cuốn sách, đôi tay chai sạn của ông khẽ run run khi chạm vào trang giấy. Ánh mắt ông dán chặt vào những hình vẽ, vào những mô tả về các kỹ thuật nung, tráng men, tạo hình mà ông chưa từng thấy hay nghe qua. Sự tinh xảo trong từng nét vẽ, từng chi tiết của những tác phẩm gốm sứ cổ đại ấy đã khiến ông phải kinh ngạc. "Đây... đây là những kỹ thuật của phàm nhân sao?" ông thốt lên, giọng nói khàn khàn, nhưng đã không còn vẻ chán nản mà thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hưng phấn. Mùi đất sét trên tay ông dường như hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một sự kết nối kỳ lạ giữa quá khứ và hiện tại.

Thư Sinh Trịnh Hoài và Ông Lão Cố Chấp cũng bước lại gần, ánh mắt họ cũng tràn đầy sự tò mò. Trịnh Hoài, với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ, nhanh chóng chỉ vào một bức vẽ khác. "Sự tinh xảo này, không phải là 'thần thông', mà là 'nhân thông', Lão Tôn ạ! Con người tự tạo ra giá trị, tự kiến tạo vẻ đẹp cho thế giới của mình. Những điều này chứng tỏ rằng, ngay cả khi Thiên Đạo suy yếu, ngay cả khi không có linh khí, con người vẫn có thể đạt đến những đỉnh cao không tưởng bằng chính trí tuệ và đôi tay của mình." Anh hào hứng chia sẻ những kiến thức mới mẻ từ các cuốn sách lịch sử và triết lý mà anh đang đọc, liên hệ đến sự phát triển của các nền văn minh phàm trần đã từng rực rỡ mà không cần đến sự can thiệp của thần tiên.

Ông Lão Cố Chấp khẽ gật đầu, ánh mắt ông rạng rỡ hẳn lên. Ông nhìn Lão Tôn, rồi lại nhìn Tạ Trần, như thể cuối cùng đã thấu hiểu một chân lý sâu sắc. "Ta hiểu rồi. Giá trị không phải do trời ban, mà do người tạo. Chân lý nằm trong mỗi chúng ta. Ta đã quá cố chấp vào những điều hư ảo mà quên đi những gì gần gũi nhất, chân thật nhất." Ông lão đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi nở trên môi. Sự chấp nhận dần của ông, từ một người từng cố chấp bám víu vào quá khứ tu tiên, đã cho thấy những hạt mầm triết lý của T�� Trần đã thực sự nảy mầm trong lòng nhân gian.

Lão Tôn không nói nên lời, chỉ biết lật giở từng trang sách. Ông chạm vào những hình vẽ, những ký tự cổ xưa, như đang chạm vào linh hồn của những nghệ nhân đã khuất. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng ông, một sự kết nối sâu sắc với những người phàm tục đã từng biến đất thành ngọc, biến nước thành men, biến lửa thành sự sống. Ông hít một hơi thật sâu, mùi đất sét ẩm ướt trong xưởng của ông dường như hiện về trong khứu giác, nhưng giờ đây nó không còn mang nỗi buồn mà thay vào đó là một niềm khát khao mãnh liệt.

"Đất và nước, kết hợp thành nghệ thuật..." Lão Tôn khẽ thì thầm, giọng ông run run, như đang tự nói với chính mình, và cũng như đang thốt lên câu thần chú đã bị lãng quên từ lâu. "Ta đã quên mất điều đó. Ta đã quá mải mê nhìn lên trời mà quên đi kho báu dưới chân mình. Tiên khí có thể suy yếu, nhưng tâm khí của người thì không. Ta sẽ dùng bàn tay này, khối óc này, để tạo nên những tác phẩm không sợ thời gian, không sợ linh khí cạn kiệt, chỉ sợ lòng người quên đi giá trị của chính mình." Ánh mắt ông rực sáng, như ngọn lửa vừa được nhóm lên trong lò nung đã nguội lạnh. Niềm cảm hứng như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn khô cạn của ông, thổi bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết mới. Sự thay đổi trong ánh mắt và giọng nói của Lão Tôn rõ ràng đến mức ngay cả Thư Đồng Tiểu An cũng cảm nhận được, cậu bé ngẩng đầu nhìn ông thợ gốm với vẻ ngạc nhiên.

Tạ Trần khẽ gật đầu, y biết rằng hạt mầm đã được gieo. Y không cần phải nói thêm lời nào, bởi vì Lão Tôn đã tự mình tìm thấy con đường. Y tin rằng, sự hồi sinh của thủ công mỹ nghệ và nghệ thuật từ việc làm của Lão Tôn sẽ báo hiệu một kỷ nguyên phát triển mạnh mẽ của văn hóa và tri thức nhân loại, không bị gò bó bởi các quy tắc của Thiên Đạo cũ, ngay cả khi Thiên Đạo vẫn còn tồn tại nhưng đang suy yếu.

Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà, Thợ Gốm Lão Tôn trở về xưởng của mình trong Thị Trấn An Bình. Xưởng gốm nhỏ bé, vốn thường chìm trong sự tĩnh lặng và đôi khi là vẻ u sầu của một nghề nghiệp đang lụi tàn, giờ đây lại được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu leo lét, như một điểm sáng ấm áp giữa màn đêm. Ông không còn vẻ u sầu, chán nản như buổi sáng. Thay vào đó, ánh mắt ông rực lửa, một ngọn lửa của niềm đam mê và quyết tâm, như thể ông vừa tìm thấy chân lý của cuộc đời mình. Đôi chân ông bước đi dứt khoát hơn, không còn vẻ nặng nề của gánh nặng mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm của một tâm hồn vừa tìm thấy hướng đi.

Lão Tôn bước vào xưởng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất sét ẩm ướt quen thuộc, mùi gỗ cháy từ lò nung đã nguội lạnh, và mùi men gốm thoang thoảng trong không khí. Những mùi hương này, từng khiến ông cảm thấy ngột ngạt và vô vị, giờ đây lại trở nên đầy ý nghĩa, gợi lên trong ông vô vàn ý tưởng. Ông không chần chừ, lập tức bước đến bàn xoay gốm, nơi khối đất sét quen thuộc đang nằm chờ đợi. Dưới ánh đèn dầu leo lét, bóng ông đổ dài trên tường, tạo nên một hình ảnh đầy kiên định và cô độc.

Ông lão miệt mài nhào nặn đất sét. Đôi bàn tay chai sạn của ông, từng lấm lem vì sự chán nản, giờ đây lại trở nên linh hoạt và đầy sức sống. Ông cảm nhận từng thớ đất, từng dòng nước thấm vào, từng hơi lửa đã từng nung chín chúng. Mỗi cử động của ông đều toát lên sự tập trung cao độ, như thể ông đang đối thoại với chính những vật liệu thô sơ ấy. Xúc giác của ông cảm nhận được sự mát lạnh của đất sét, sự mềm mại của nước, và sự khô ráp của những hạt cát li ti ẩn chứa bên trong.

"Mỗi sản phẩm đều có linh hồn," ông lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy nội lực, "Linh hồn của đất, của nước, của lửa, và của người thợ. Ta sẽ thổi hồn nhân gian vào từng tác phẩm." Ông bắt đầu thử nghiệm, không phải để tái tạo lại những tác phẩm tu tiên đã mất, những thứ chỉ tồn tại trong ký ức của một thời đại vàng son đã qua. Mà là để tạo ra một cái gì đó mới mẻ, độc đáo, mang đậm dấu ấn 'nhân gian'. Ông sử dụng những kỹ thuật cổ xưa mà Tạ Trần đã chỉ cho trong cuốn sách, nhưng với một tâm hồn mới mẻ, một tư duy không còn bị ràng buộc bởi sự ám ảnh về linh khí.

Tiếng bàn xoay gốm quay đều đều, phát ra âm thanh êm tai, hòa vào tiếng gió đêm lùa qua mái hiên, tạo nên một bản giao hưởng của sự sáng tạo. Lão Tôn không màng đến thời gian, không màng đến sự mệt mỏi. Trong tâm trí ông, từng chi tiết của những tác phẩm gốm sứ cổ đại hiện lên rõ nét, kết hợp với những ý tưởng mới mẻ, độc đáo mà ông vừa nảy ra. Ông muốn tạo ra những tác phẩm gốm không chỉ đẹp về hình thức mà còn chứa đựng một câu chuyện, một triết lý về cuộc sống của phàm nhân, về sự kiên trì, về tình yêu đối với cái đẹp.

"Đây không chỉ là gốm," Lão Tôn thầm nghĩ, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt vẫn rực sáng, "đây là biểu tượng. Biểu tượng của một con đường mới, một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người không cần đến tiên khí để tạo nên những điều vĩ đại, mà chỉ cần đến tâm huyết, trí tuệ và đôi bàn tay của chính mình." Sự thay đổi của ông không chỉ là sự hồi sinh của một nghề nghiệp, mà còn là sự hồi sinh của chính linh hồn ông. Việc Lão Tôn tìm thấy cảm hứng từ 'tâm huyết' và 'trí tuệ' của con người, chứ không phải 'linh khí', là một hạt mầm quan trọng cho sự hình thành 'Nhân Đạo', một triết lý sống dựa trên tiềm năng nội tại của con người. Tạ Trần, người thầy vô danh, đã thành công trong việc gieo mầm tư tưởng đó một cách gián tiếp, từng bước thay đổi nhận thức của nhân gian.

Thời gian trôi qua, ngọn đèn dầu vẫn leo lét, và Lão Tôn vẫn miệt mài bên bàn xoay. Những phôi gốm dần thành hình dưới đôi bàn tay khéo léo của ông, không còn vẻ vô tri của đất đá thô sơ mà đã bắt đầu mang một linh hồn riêng, một vẻ đẹp tiềm ẩn. Ông biết rằng hành trình này sẽ còn dài, nhưng giờ đây, ông không còn cô độc. Ông có những cuốn sách cổ làm kim chỉ nam, có lời nói của Tạ Trần làm động lực, và quan trọng hơn cả, ông có niềm tin vào chính bản thân mình, vào tiềm năng vô hạn của một phàm nhân.

Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa sổ, bóng Lão Tôn vẫn in đậm trên nền đất. Ông tiếp tục nhào nặn, tiếp tục kiến tạo, không ngừng nghỉ. Cuộc sống bình thường, với những nghệ thuật thủ công, những tri thức của nhân loại, hóa ra lại là con đường vĩ đại nhất. Nó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nơi con người có thể khám phá những bí ẩn chưa được khai phá, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những điều kỳ diệu chờ đợi.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free