Nhân gian bất tu tiên - Chương 907: Tiềm Năng Con Người: Con Đường Mới
Bình minh thức giấc, mang theo làn gió se lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ quanh Thị Trấn An Bình, thổi vào quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng chim líu lo đâu đó trong vòm lá xanh biếc, như những khúc nhạc dạo đầu cho một ngày mới. Ánh nắng ban mai vàng óng ả, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch cũ kỹ. Không khí trong quán phảng phất mùi giấy cũ, mực, gỗ và một chút hương trà thoang thoảng từ chén trà còn vương lại của đêm qua. Đó là một mùi hương quen thuộc, một sự kết hợp hài hòa giữa tri thức, thời gian và sự tĩnh lặng, mang đến cảm giác an yên đến lạ.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh xám giản dị, thân hình gầy gò nhưng mỗi cử động lại toát lên vẻ tao nhã, đang dùng một chiếc khăn vải mềm mại tỉ mỉ lau từng kệ sách. Đôi mắt sâu thẳm của y ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nay lại tập trung vào từng hạt bụi li ti bám trên gáy sách. Y vuốt nhẹ lên những trang bìa sờn cũ, như thể đang chạm vào linh hồn của những câu chuyện, những triết lý đã nằm yên ở đó hàng thế kỷ. Tiếng lật sách xào xạc của Thư Đồng Tiểu An, người đang phụ giúp y sắp xếp những cuốn sách mới về tri thức phàm trần – từ nông nghiệp, thiên văn, đến những bản vẽ kiến trúc đơn giản – tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng trong không gian tĩnh mịch.
Tiểu An, vẫn với vẻ mặt chăm chú và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận đặt từng cuốn sách lên kệ. Tâm trí cậu bé vẫn còn vương vấn những lời tranh luận hôm qua, và đặc biệt là câu hỏi của tiên sinh Tạ Trần. Cậu bé không còn nhìn tu tiên với ánh mắt ngưỡng mộ tuyệt đối, cũng không còn coi những cuốn sách là vô bổ. Trong tâm trí non nớt của cậu, một sự thay đổi đã diễn ra, một hạt mầm tò mò đã nảy mầm. Cậu bắt đầu nhận ra rằng có rất nhiều con đường, rất nhiều giá trị mà trước đây cậu chưa từng biết đến, không chỉ có phép thuật và quyền năng. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và khao khát được học hỏi.
Tạ Trần khẽ dừng tay, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ, nơi những tia nắng đầu ngày đang nhảy múa trên những phiến lá xanh. Y thở dài, một tiếng thở rất khẽ, gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự an yên sâu sắc. Y biết, những hạt giống của sự suy tư đã được gieo rắc. "Tiểu An," y khẽ nói, giọng trầm ấm như dòng suối róc rách, "con thấy không, mỗi cuốn sách này, mỗi trang giấy này, đều là một thế giới. Chúng không hứa hẹn cho con sức mạnh vô biên để dời núi lấp biển, nhưng chúng hứa hẹn cho con một khả năng khác."
Tiểu An ngừng tay, chăm chú lắng nghe. "Khả năng gì thưa tiên sinh?" cậu bé hỏi, giọng rụt rè.
Tạ Trần quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiểu An, trong đôi mắt y không có sự nghiêm khắc của người thầy mà là sự thấu hiểu của một người dẫn lối. "Khả năng thấu hiểu. Thấu hiểu vạn vật, thấu hiểu con người, và quan trọng nhất, thấu hiểu chính mình. Sức mạnh có thể làm thay đổi thế giới bên ngoài, nhưng tri thức, sự hiểu biết, lại có thể làm thay đổi cả thế giới bên trong con." Y khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu đáo. "Những hạt mầm tư duy ta gieo, không phải để chúng ta tranh cãi ai đúng ai sai, mà là để mỗi người tự vấn, tự tìm ra câu trả lời cho riêng mình. Con đường của 'Nhân Đạo' không phải là một con đường đã định sẵn, mà là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi."
Y nhẹ nhàng đặt chiếc khăn xuống, tiến đến chiếc bàn gỗ cổ kính ở giữa quán, bắt đầu pha trà. Từng động tác của y đều chậm rãi, uyển chuyển, như một nghi lễ thiêng liêng. Y cẩn thận đun nước, tráng chén, rồi nhẹ nhàng thả những cánh trà khô vào ấm. Hương trà phảng phất, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa đậm chất triết lý. "Thế giới này rộng lớn lắm, Tiểu An," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, "và con người cũng vậy. Đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ có một con đường, một cách tồn tại. Khi Thiên Đạo suy sụp, đó không phải là tận thế, mà có thể là một khởi đầu mới, nơi con người có thể tự định nghĩa lại giá trị của chính mình, không còn bị ràng buộc bởi những khát vọng hư vô."
Tiểu An gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời của Tạ Trần. Cậu bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, không chỉ từ chén trà nóng hổi Tạ Trần vừa rót, mà còn từ những lời nói đầy trí tuệ của tiên sinh. Cậu bé đã từng mơ ước về những phép thuật thần thông, về việc bay lượn trên mây, nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã mở ra một chân trời mới, một loại "sức mạnh" khác, sâu sắc hơn, bền vững hơn. Cậu bé hiểu rằng, cuộc sống bình thường này, với những cuốn sách, những câu chuyện, những tri thức, cũng có thể là một cuộc hành trình vĩ đại.
Tạ Trần nâng chén trà lên, hít hà mùi hương dịu nhẹ của nó. Y nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ khép lại, như thể đang chiêm nghiệm. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là sự kết thúc của vũ trụ, mà là sự thay đổi của quy luật. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và có lẽ, khám phá những bí ẩn trong chính tâm hồn con người, trong chính những sáng tạo của họ, mới là cuộc hành trình vĩ đại nhất của kỷ nguyên này." Y mở mắt, nhìn Tiểu An, "Một hành trình mà chúng ta, những phàm nhân, sẽ cùng nhau bước đi, không bằng sức mạnh của phép thuật, mà bằng sự thức tỉnh của trí tuệ và nhân tính." Lời của y như một lời tiên tri, một lời dẫn lối, gieo vào lòng Tiểu An những hạt mầm hy vọng và khao khát khám phá.
***
Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã trở nên rạng rỡ hơn, xuyên qua những tán lá xanh biếc, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất, một tiếng động khẽ khàng phá vỡ sự tĩnh lặng của quán sách. Cánh cửa gỗ cũ kỹ được đẩy nhẹ nhàng, và hai bóng người lần lượt bước vào. Đó chính là Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài.
Cả hai người đều có vẻ suy tư sâu sắc, ánh mắt trĩu nặng những câu hỏi chưa có lời giải đáp. Ông Lão Cố Chấp, v���i gương mặt khắc khổ và đôi mắt đục mờ, giờ đây không còn vẻ kiên định cố hữu, mà thay vào đó là một sự bối rối, một sự hoài nghi len lỏi. Những nếp nhăn trên trán ông dường như sâu hơn, hằn rõ những đêm trằn trọc không ngủ. Ông lão vận bộ áo vải thô đã sờn cũ, trên tay còn cẩn thận ôm một cuốn sách. Đó chính là cuốn "Vô Vi Chi Đạo" mà Tạ Trần đã gợi ý cho ông hôm qua, một cuốn cổ thư về triết lý sống an nhiên, thuận theo tự nhiên của những bậc hiền triết xa xưa. Cuốn sách đã được lật mở nhiều trang, cho thấy ông đã thực sự đọc và suy ngẫm về nó suốt đêm.
Đi phía sau ông lão là Thư Sinh Trịnh Hoài, với khuôn mặt thư sinh tuấn tú, ánh mắt sáng ngời vốn đầy nhiệt huyết và khao khát tìm tòi, giờ đây lại pha chút mệt mỏi nhưng cũng rực cháy một niềm mong mỏi. Anh vận bộ trường bào màu xanh nhạt, cũng có vẻ như đã thức trắng đêm, nhưng tinh thần lại có phần phấn chấn hơn, như thể đã tìm thấy một hướng đi mới, dù còn mơ hồ. Ánh mắt anh không ngừng đảo quanh quán sách, rồi dừng lại ở Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một sự xác nhận cho những suy tư của mình.
Tạ Trần, đang đứng bên quầy sách, khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt y bình thản nhưng sâu sắc, lướt qua gương mặt mệt mỏi của Ông Lão Cố Chấp, rồi dừng lại trên vẻ mặt trầm tư của Thư Sinh Trịnh Hoài. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi, rồi đưa tay mời cả hai ngồi xuống chiếc bàn trà quen thuộc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ trên nền gạch cũ, tiếng thở dài khe khẽ của Ông Lão, và sự im lặng đầy mong chờ của Thư Sinh tạo nên một bầu không khí có chút căng thẳng ban đầu.
Tạ Trần không vội vàng lên tiếng. Y thong thả rót trà, động tác vẫn ung dung tự tại như không hề có bất kỳ áp lực nào. Hương trà xanh dịu nhẹ, thanh khiết lan tỏa, xua đi phần nào sự căng thẳng trong không gian. Y đặt hai chén trà nóng hổi trước mặt hai vị khách, rồi tự mình cũng rót một chén, khẽ nhấp một ngụm.
Ông Lão Cố Chấp khẽ đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng bìa sách cũ chạm nhẹ vào mặt gỗ nghe thật trầm đục. Ông nhìn Tạ Trần, đôi mắt đục mờ nay ẩn chứa một sự kính trọng sâu sắc hơn, pha lẫn chút bối rối. "Tiên sinh Tạ Trần," ông lão khẽ khàng lên tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự khắc khổ của năm tháng, "câu hỏi của ngài đêm qua... quả thực khiến lão phu trằn trọc suốt đêm. Lão phu đã đọc cuốn sách này, đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng càng đọc, càng thấy hoang mang." Ông lão đưa tay chỉ vào cuốn "Vô Vi Chi Đạo", "Tất cả những gì lão phu từng tin tưởng, những gì từng là chân lý... giờ đây lại lung lay."
Thư Sinh Trịnh Hoài cũng gật đầu, ánh mắt đầy mong mỏi nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh, con người... liệu có thực sự có một con đường khác? Một con đường không cần đến linh khí, không cần đến pháp thuật, mà vẫn có thể đạt được sự vĩ đại?" Giọng anh tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng ẩn chứa sự khát khao được xác nhận, được định hướng. Anh đã nhìn thấy những khả năng mới mẻ, nhưng vẫn cần một người hướng đạo để củng cố niềm tin.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Y không trả lời trực tiếp câu hỏi của cả hai, mà chậm rãi đặt chén trà xuống bàn. "Hai vị đã suy nghĩ rất nhiều, đó là điều đáng quý. Bởi vì, sự suy nghĩ, sự tự vấn, chính là bước đầu tiên trên con đường tìm kiếm chân lý mới." Giọng nói của y trầm ổn, nhẹ nhàng, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu những lo âu trong lòng hai người. "Con đường tu tiên, hay con đường phàm trần, vốn dĩ không có cái nào là tuyệt đối đúng, tuyệt đối sai. Cái cốt yếu là 'mục đích'. Mục đích của sức mạnh, và mục đích của hiểu biết."
Y nhìn Ông Lão Cố Chấp, ánh mắt như xuyên thấu tâm can ông. "Ông lão đã từng chứng kiến thời đại huy hoàng của tu sĩ, những phép màu và quyền năng mà họ từng sở hữu. Nhưng ông cũng đã chứng kiến cái giá của sự vĩ đại ấy, đúng không? Cái giá của sự 'mất người', của sự đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Liệu sức mạnh như vậy, có còn đáng để khao khát?"
Rồi y lại nhìn Thư Sinh Trịnh Hoài. "Còn tri thức phàm trần, theo lời của Trịnh Hoài công tử, là con đường mới. Nhưng nếu tri thức đó chỉ để phục vụ cho sự ích kỷ, cho những ham muốn nhỏ nhen, thì liệu nó có dẫn đến sự vĩ đại thực sự? Hay cuối cùng, cũng chỉ là một hình thái khác của sự 'mất người'?"
Tạ Trần không đợi câu trả lời. Y khẽ nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nữa. "Thực ra, câu trả lời không nằm ở việc chọn lựa giữa 'tiên' và 'phàm', mà nằm ở việc nhận ra 'tiềm năng của con người'. Khát vọng thành tiên, trong một khía cạnh nào đó, cũng là một giới hạn. Nó khiến con người chỉ nhìn lên trời cao, mà quên đi chính bản thân mình, quên đi khả năng kiến tạo, sáng tạo và thấu hiểu vũ trụ bằng trí tuệ và tình cảm của chính mình."
Tiểu An, vẫn đứng cạnh Tạ Trần, chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Cậu bé cảm thấy như đang được chứng kiến một khoảnh khắc khai sáng, một sự chuyển giao triết lý từ người thầy của mình sang những người khác. Cậu bé hiểu rằng, những gì Tạ Trần đang nói không chỉ là những lời khuyên thông thường, mà là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của "Nhân Đạo".
***
Buổi chiều dần buông, ánh nắng đã dịu đi, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Không khí trong quán sách trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút gió heo may từ bên ngoài. Mùi hương trà đậm đà vẫn còn vương vấn, hòa quyện với mùi giấy cũ và hương gỗ, tạo nên một không gian tĩnh mịch, lý tưởng cho những cuộc đàm đạo sâu sắc. Tạ Trần vẫn ngồi đối diện với Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài, giọng nói trầm ổn, nhẹ nhàng nhưng lại có sức lay động lòng người. Tiểu An ngồi ở một góc, chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, từng nét chữ ngay ngắn, cẩn thận, như thể đang ghi lại những lời vàng ngọc.
"Trong lịch sử nhân loại, trước cả khi khái niệm tu tiên ra đời, hay trước khi Thiên Đạo đạt đến đỉnh thịnh, đã có vô số nền văn minh rực rỡ xuất hiện," Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua hàng vạn năm lịch sử. "Họ không cần linh khí, không cần pháp thuật, nhưng lại xây dựng nên những kỳ quan kiến trúc vĩ đại, những hệ thống tri thức phức tạp về thiên văn, địa lý, y học mà ngay cả những tu sĩ đỉnh cao cũng phải ngạc nhiên. Họ đã khám phá ra những quy luật vận hành của tự nhiên, không phải bằng cách chống lại chúng, mà bằng cách thấu hiểu và hòa hợp."
Y khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở việc có thể dời núi lấp biển, hay hô mưa gọi gió. Những điều đó, dù có vẻ thần kỳ, nhưng suy cho cùng, cũng chỉ là sự cưỡng ép tự nhiên. Sức mạnh thực sự, bền vững hơn, lại nằm ở khả năng thấu hiểu một hạt cát, một chiếc lá, một dòng sông, và cả chính tâm hồn mình. Khả năng nhìn thấy sự vô thường trong từng khoảnh khắc, nhưng vẫn tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời hữu hạn."
Ông Lão Cố Chấp lắng nghe chăm chú, gương mặt khắc khổ của ông dần giãn ra. Ông đã từng tin rằng sức mạnh tu tiên là vĩnh cửu, là mục tiêu cuối cùng. Nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng ông một hạt mầm hoài nghi. Ông nhớ lại những tu sĩ mà ông từng ngưỡng mộ, những người đã đánh đổi nhân tính để đạt được quyền n��ng, rồi cuối cùng lại rơi vào cảnh "mất người", sống một cuộc đời vô tri, vô cảm. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự suy ngẫm sâu sắc. "Vậy ra, cái gọi là 'tiên' chỉ là một giới hạn mà ta tự đặt ra? Một ảo ảnh của quyền năng khiến ta quên mất bản chất của chính mình?" Ông lão hỏi, giọng nói trầm khàn, nhưng đã không còn vẻ cố chấp như trước.
Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy. Khi con người không còn nhìn lên trời để tìm kiếm quyền năng, họ sẽ bắt đầu nhìn vào chính mình, vào thế giới xung quanh, để khám phá một vũ trụ bao la hơn. Một vũ trụ không cần phép thuật để trở nên kỳ diệu, một vũ trụ mà mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của con người đều có thể tạo nên những điều phi thường." Y đứng dậy, bước đến một giá sách cũ kỹ, nơi chất đầy những cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Y nhẹ nhàng rút ra một vài cuốn, bìa sách đã sờn cũ, có cuốn còn ghi chép bằng những ký tự cổ xưa.
"Đây là những cuốn sách ghi chép về triết lý của các hiền giả cổ đại, về nghệ thuật tạo hình, về âm nhạc, v��� thơ ca. Chúng không dạy cách luyện đan, không truyền thụ bí pháp, nhưng chúng lại mở ra những cánh cửa khác. Cánh cửa của sự sáng tạo, của cảm xúc, của trí tuệ." Tạ Trần đưa một cuốn sách cho Thư Sinh Trịnh Hoài, đó là một cuốn về thiên văn học cổ, với những bản vẽ tinh xảo về các chòm sao. "Trịnh Hoài công tử, người đã đề cao tri thức khoa học, nghệ thuật. Con đường này không chỉ là một sự lựa chọn, mà là một sự trở về với bản nguyên của con người."
Thư Sinh Trịnh Hoài đón lấy cuốn sách, đôi mắt anh sáng lên. Anh lật giở từng trang, ngắm nhìn những bản vẽ về các vì sao, những phép tính phức tạp mà những người phàm trần đã khám phá ra hàng ngàn năm trước. Anh cảm thấy một sự phấn khích trỗi dậy trong lòng. "Tri thức phàm trần... đúng là vô hạn!" anh thốt lên, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết. "Nó không chỉ là những gì chúng ta nhìn thấy, mà là những gì chúng ta có thể tạo ra, có thể cảm nhận, có thể thấu hiểu."
Tạ Trần quay lại với Ông Lão Cố Chấp. "Sự suy yếu của Thiên Đạo không phải là sự kết thúc c���a mọi thứ. Nó là cơ hội để con người tự do khỏi những xiềng xích của khát vọng hư vô, để khám phá những tiềm năng chưa từng được chạm đến. Nghệ thuật, triết lý, khoa học, y học, kiến trúc... tất cả những điều đó không cần đến linh khí, nhưng chúng lại là minh chứng sống động cho sự vĩ đại của trí tuệ và linh hồn con người."
Ông Lão Cố Chấp nhìn cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" trên tay, rồi lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt ông lão từ từ chuyển từ bối rối sang một sự thấu hiểu sâu sắc, và cuối cùng là một niềm tin mới mẻ, dù còn mong manh. Ông đã từng sống trong một thế giới mà quyền năng là thước đo duy nhất của sự vĩ đại. Giờ đây, ông nhìn thấy một con đường khác, một con đường mà sự thấu hiểu, sự sáng tạo và nhân tính mới là những giá trị cốt lõi. Sự chấp nhận dần của Ông Lão Cố Chấp báo hiệu rằng ngay cả những người cố chấp nhất cũng có thể thay đổi nhận thức dưới sự dẫn dắt của Tạ Trần và sự suy tàn của Thiên Đạo.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tiểu An, người vẫn đang miệt mài ghi chép. "Kỷ nguyên Nhân Gian này, con người sẽ không còn bị giới hạn bởi khát vọng thành tiên. Thay vào đó, họ sẽ khám phá những 'cảnh giới' mới của sự tồn tại, không phải bằng cách tu luyện linh khí, mà bằng cách trau dồi tinh thần, phát triển xã hội, và mở rộng tri thức. Đó sẽ là một hành trình dài, không ngừng nghỉ, nhưng cũng là hành trình vĩ đại nhất."
Lời của Tạ Trần không chỉ là một lời giải đáp, mà còn là một lời tiên tri, một lời dẫn đường cho một kỷ nguyên mới. Những hạt giống của "Nhân Đạo" đã được gieo, không chỉ trong lòng Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài, mà còn trong tâm hồn non nớt của Tiểu An, và sẽ từ từ nảy mầm, phát triển, định hình lại thế giới đang dần chuyển mình. Cuộc sống bình thường, với những cuốn sách, những câu chuyện, những tri thức, hóa ra lại là con đường vĩ đại nhất, một hành trình khám phá tiềm năng vô hạn của con người.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.