Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 906: Di Sản Của Tiên Đạo: Tranh Luận Trong Quán Sách

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ, nhảy nhót trên những trang sách cổ, nhuộm vàng không gian quán nhỏ của Tạ Trần. Tiếng gió nhẹ luồn qua kẽ lá, mang theo hương đất ẩm và chút se lạnh còn vương lại của sương đêm. Sau buổi chiều an yên với tiếng đàn của Mộng Dao và nét vẽ đầu tiên của Linh Nhi, một không khí khác lại bắt đầu len lỏi vào "Nhân Gian Đạo Quán" vào buổi sáng muộn hôm nay. Nơi đây, dường như đã trở thành một điểm tựa, một bến đỗ cho những tâm hồn đang lạc lối giữa dòng chảy xiết của kỷ nguyên sắp đổi thay, nơi những giá trị cũ đang lung lay và những điều mới mẻ đang dần nảy mầm.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh nhạt quen thuộc, đang chậm rãi lau dọn quầy sách, động tác của y điềm tĩnh, nhẹ nhàng như dòng suối. Đôi mắt sâu thẳm của y thỉnh thoảng lướt qua những vị khách đang có mặt, thu vào mọi chi tiết nhỏ nhất. Thư Đồng Tiểu An, vẫn với vẻ gầy gò và đôi mắt thông minh, ngồi nép mình bên một chiếc bàn nhỏ, tay cầm cuốn "Thiên Văn Tinh Tú Khảo", nhưng ánh mắt cậu bé không ngừng liếc nhìn về phía giữa quán, nơi một cuộc tranh luận đang dần nảy lửa.

Lão Quán Chủ, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, vẫn giữ thói quen cố hữu của mình. Ông ngồi bên cửa sổ, tay nhâm nhi chén trà bốc hơi nghi ngút, đôi mắt tinh tường ẩn sau làn khói mờ ảo dõi theo khung cảnh bên ngoài. Nhưng những tiếng tranh cãi ngày càng lớn dần đã kéo sự chú ý của ông trở lại. Hai vị khách đang đối đầu nhau, một người là Ông Lão Cố Chấp với gương mặt khắc khổ, ánh mắt sắc bén, bộ áo vải thô đã sờn cũ, từng nếp nhăn trên trán hằn rõ sự bướng bỉnh cố hữu. Người còn lại là Thư Sinh Trịnh Hoài, dáng vẻ thư sinh tuấn tú, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, tay không rời cuốn sách nhỏ bọc vải, trang phục chỉnh tề cho thấy sự coi trọng lễ nghi.

"Các ngươi còn quá trẻ để hiểu!" Ông Lão Cố Chấp gằn giọng, giọng nói khàn đặc vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một nỗi niềm cố chấp đã ăn sâu vào xương tủy. Ông giơ ngón tay run rẩy chỉ vào chồng sách cũ kỹ trên một chiếc bàn gần đó, "Tu tiên là sức mạnh tuyệt đối, là khả năng chống lại thiên tai, địch họa. Là lá chắn bảo vệ nhân gian này khỏi những thế lực hắc ám. Là những trận pháp trấn giữ, những pháp bảo linh diệu! Cái thứ sách vở này có cứu được ai khi thiên tai ập đến không? Khi yêu ma quỷ quái hoành hành, hay khi lũ lụt cuốn trôi cả một thôn làng, liệu các ngươi có dùng những trang giấy mục nát này mà chống đỡ được không?"

Ông lão hít một hơi sâu, lồng ngực gầy gò phập phồng, như thể những lời đó đã được ông giữ kín trong lòng quá lâu, nay mới có dịp tuôn trào. Trong tâm trí ông, hình ảnh những vị tiên nhân cưỡi mây đạp gió, vung tay trấn áp hồng thủy, diệt trừ yêu ma, vẫn còn sống động như những huyền thoại bất diệt. Đó là một thời đại vàng son, một niềm tin không thể lay chuyển, một di sản vĩ đại mà ông tin rằng nhân loại không thể nào chối bỏ. Đối với ông, cái gọi là "tri thức phàm trần" chỉ là những trò vặt, những thứ phù phiếm không có thực quyền năng.

Thư Sinh Trịnh Hoài, mặc dù tuổi trẻ hơn nhiều, nhưng không hề nao núng trước sự gay gắt của đối phương. Y khẽ chỉnh lại vạt áo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Ông Lão Cố Chấp. "Nhưng thưa tiền bối," y đáp lại, giọng nói tuy không lớn nhưng chứa đựng một sự tự tin và lý lẽ sắc bén, "chính sự theo đuổi sức mạnh đến cực đoan đã khiến nhiều tu sĩ 'mất nhân tính'. Họ trở thành những kẻ ích kỷ, lạnh lùng, chỉ biết đến bản thân và con đường vô thượng của mình. Họ quên đi gốc gác phàm trần, coi thường sinh linh bé nhỏ, thậm chí vì tranh giành chút linh khí, chút cơ duyên mà sẵn sàng tàn sát lẫn nhau, gây nên biển máu. Và giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, sức mạnh ấy cũng dần tan biến như một giấc mộng phù du. Chẳng phải tri thức về thiên nhiên, về con người, về những quy luật vận hành của vũ trụ không dựa vào linh khí, mới là thứ chúng ta cần để tồn tại và phát triển một cách bền vững sao?"

Y dừng lại một chút, khẽ vuốt ve bìa cuốn sách trên tay, như thể nó là một bảo vật vô giá. "Tri thức không phải là sức mạnh để phá hủy, mà là sức mạnh để xây dựng. Nó giúp chúng ta hiểu về đất đai để canh tác bội thu, hiểu về sông nước để chế ngự lũ lụt, hiểu về y thuật để cứu người khỏi bệnh tật. Nó dạy chúng ta về đạo lý làm người, về cách sống hòa hợp với nhau, kiến tạo nên một xã hội công bằng và văn minh. Hơn nữa," y nói tiếp, giọng điệu có phần nhấn mạnh hơn, "chính sự phụ thuộc vào tu tiên đã khiến nhân loại trở nên yếu đuối, ỷ lại vào sức mạnh ngoại lai mà quên đi tiềm năng vô hạn trong chính bản thân mình. Chúng ta đã quên mất cách tự mình đứng vững trên đôi chân của mình, không cần đến những đôi cánh của tiên nhân."

Tiểu An, đang ngồi ở góc phòng, tròn mắt lắng nghe. Cậu bé vốn chỉ quen với những câu chuyện về tiên nhân, về pháp thuật thần thông, nhưng những lời của Thư Sinh Trịnh Hoài lại mở ra một góc nhìn hoàn toàn khác. Trong tâm trí non nớt của cậu, một hạt giống nghi vấn đã bắt đầu được gieo trồng: liệu cái gọi là "sức mạnh" có phải lúc nào cũng là điều tốt đẹp? Liệu con đường phàm trần, tuy bình dị nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu xa hơn chăng? Cậu bé chăm chú nhìn Tạ Trần, mong chờ một phản ứng, nhưng y vẫn bình thản lau chùi từng kệ sách, như một pho tượng bất động giữa dòng nước xiết.

Lão Quán Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự hoài niệm và một chút bất lực. Ông đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế sự, thấy rõ sự suy tàn của Thiên Đạo và sự thay đổi khó tránh khỏi của nhân tâm. Ông hiểu được nỗi lòng cố chấp của Ông Lão Cố Chấp, một nỗi cố chấp bắt nguồn từ niềm tin vào một quá khứ huy hoàng. Nhưng ông cũng nhận ra sự thật trong lời lẽ của Thư Sinh Trịnh Hoài, một sự thật tuy phũ phàng nhưng lại là con đường duy nhất để tiến tới. Cái thở dài của ông như một lời tiên đoán thầm lặng cho một kỷ nguyên ��ang dần khép lại, và một kỷ nguyên mới đang chập chững bước những bước đầu tiên.

Không khí trong quán sách trở nên căng thẳng hơn, mùi giấy cũ và mực in hòa lẫn với mùi trà thơm nhẹ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Ánh sáng buổi sáng vốn dịu nhẹ giờ đây dường như cũng trở nên chói chang hơn, phơi bày rõ nét sự đối lập trong tư tưởng của hai người. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt y, sâu thẳm như hồ thu không đáy, đã ghi nhận từng lời, từng ý, từng rung động nhỏ nhất trong không gian quán sách. Y biết, cuộc tranh luận này không chỉ đơn thuần là sự bất đồng giữa hai cá nhân, mà là sự va chạm của hai tư tưởng, hai thế giới quan đang cố gắng định hình lại số phận của nhân gian. Cái "Nhân Đạo" mà y vẫn thầm gieo mầm, chính là sự dung hòa và chuyển hóa từ những xung đột như thế này.

Cuộc tranh luận giữa Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài không những không lắng xuống mà còn trở nên gay gắt hơn theo thời gian, như hai dòng sông chảy ngược, không thể nào tìm thấy điểm giao thoa. Thời gian trôi qua, ánh nắng ngoài kia đã trở nên gay gắt hơn, báo hiệu giữa trưa đã đến. Những tia nắng chói chang chiếu thẳng qua cửa, làm sáng rõ từng hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí, cũng như làm nổi bật lên vẻ mặt đầy căng thẳng của hai người đang tranh cãi.

Ông Lão Cố Chấp, với đôi mắt sắc bén nay càng thêm phần dữ dội, đập mạnh tay xuống bàn, khiến chén trà trên bàn khẽ rung lên. "Ngươi nói cái gì là 'mất nhân tính'?" Ông gằn giọng, "Đó là sự siêu thoát khỏi phàm tục! Là buông bỏ những ràng buộc tầm thường của thế gian để đạt đến cảnh giới vô thượng! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu tiên? Ngươi có biết, những vị tiên nhân vĩ đại đã phải trải qua bao nhiêu kiếp nạn, bao nhiêu đoạn tuyệt để đạt được cảnh giới đó không? Họ từ bỏ tình thân, quên đi ký ức, không phải vì họ lạnh lùng, mà vì họ đã nhìn thấu hồng trần, đã vượt lên trên những cảm xúc nhỏ nhặt của con người. Đó là sự hy sinh! Sự hy sinh vĩ đại để trở thành sức mạnh tối thượng bảo vệ chúng sinh!"

Những lời của ông lão mang theo m��t sự kiêu hãnh cố chấp, một niềm tin sắt đá vào con đường tu tiên, dù thực tại đã chứng minh điều ngược lại. Trong tâm trí ông, hình ảnh những tiên nhân thoát tục, siêu phàm vẫn là đỉnh cao của sự tồn tại, là mục tiêu tối thượng mà con người nên theo đuổi. Ông kể về những kỳ tích của các tiên nhân, những trận pháp trấn áp yêu ma đã cứu vớt vô số sinh linh, những công trình kiến trúc vĩ đại được tạo ra nhờ linh lực phi phàm, như những thành trì trôi nổi trên không, hay những thung lũng được biến đổi thành tiên cảnh. Những câu chuyện đó, từng là niềm tự hào của cả một thời đại, giờ đây được ông nhắc lại như một lời minh chứng hùng hồn cho sự vĩ đại không thể chối cãi của tu tiên.

Thư Sinh Trịnh Hoài không chấp nhận quan điểm đó. Y nghe từng lời của Ông Lão Cố Chấp, nhưng ánh mắt y vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười mỉa mai. "Đại nghĩa mà phải đánh đổi bằng tình thân, bằng cảm xúc, bằng sự thờ ơ trước sinh linh? Bằng việc quên đi chính mình, quên đi cội nguồn của mình? Đó là ��ại nghĩa hay là sự ích kỷ được bao bọc bởi hào quang giả dối của quyền năng?" Y phản bác, giọng nói giờ đây không còn sự nhiệt huyết đơn thuần mà đã pha lẫn chút gay gắt. "Nếu sự siêu thoát ấy khiến một người mẹ quên đi con mình, một người con quên đi cha mẹ, một người bạn quay lưng với bạn hữu chỉ vì 'đại đạo vô tình', thì đó là 'siêu thoát' hay là 'mất người'?"

Y tiếp tục, "Lịch sử đã chứng minh, thưa tiền bối. Bao nhiêu vương triều phàm nhân đã sụp đổ không phải vì yếu kém, mà vì sự can thiệp mù quáng của tu sĩ, vì những cuộc chiến tranh giành linh mạch, bảo vật. Bao nhiêu thảm họa nhân gian đã xảy ra không phải do thiên tai, mà do tu sĩ gây ra vì tranh giành lợi ích, vì những 'thử thách' mà họ tự đặt ra cho phàm nhân. Những công trình vĩ đại của tiên nhân cuối cùng cũng chỉ phục vụ cho chính họ, để họ ẩn mình tu luyện, bỏ mặc phàm trần trong hỗn loạn. Sự thấu hiểu thế giới tự nhiên và xã hội, sự đồng cảm giữa con người với con người, lẽ nào không quan trọng hơn những phép thuật có thể hủy diệt cả một vùng đất chỉ trong chớp mắt?"

Trịnh Hoài chỉ vào những cuốn sách trên kệ, "Đây là những ghi chép về triết lý nhân sinh, về đạo lý làm người. Đây là những nghiên cứu về thiên văn, giúp chúng ta hiểu về vũ trụ mà không cần linh lực. Đây là những kiến thức y học, giúp chúng ta chữa bệnh, kéo dài tuổi thọ một cách tự nhiên. Đây là những câu chuyện lịch sử, dạy chúng ta bài học từ những sai lầm trong quá khứ, bao gồm cả những sai lầm của tu sĩ. Những thứ này không mang lại sức mạnh hủy diệt, nhưng chúng mang lại sự hiểu biết, sự sống, và trên hết, là sự nhân văn."

Cuộc tranh luận dường như không có hồi kết, lời qua tiếng lại như những mũi tên sắc nhọn, mỗi câu nói đều cố gắng phủ định hoàn toàn quan điểm của đối phương. Tiểu An, ngồi im lặng, đôi mắt cậu bé không ngừng đảo qua lại giữa hai người, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng lập luận. Cậu bé cảm nhận được sự giằng xé trong không gian, một sự giằng xé giữa quá khứ lừng lẫy và một tương lai còn mơ hồ.

Tạ Trần, trong suốt cuộc tranh luận, vẫn giữ thái độ bình thản. Y bước đến gần chiếc bàn nơi hai người đang cãi vã, đặt ấm trà đã pha xong xuống. Hơi nóng và mùi thơm dịu nhẹ của trà lan tỏa, như một làn gió mát xoa dịu không khí căng thẳng. Y nhẹ nhàng rót trà vào hai chén sứ trắng, đặt trước mặt Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi y. Y không nói gì, chỉ đơn thuần là pha trà và rót trà, một hành động đơn giản nhưng lại mang theo một ý nghĩa sâu xa: một sự tĩnh tại, một lời mời gọi đến sự cân bằng, sự bình tâm giữa những bộn bề của tư tưởng. Lão Quán Chủ, nhìn thấy hành động của Tạ Trần, khẽ gật đầu, một ánh mắt đầy thấu hiểu. Ông biết, Tạ Trần không bao giờ trực tiếp can thiệp, nhưng sự hiện diện và những hành động tinh tế của y luôn có một sức mạnh riêng, một khả năng khiến người khác phải tự vấn.

Thời gian cứ thế trôi đi, những lập luận sắc bén ban đầu dần trở nên cạn kiệt, những câu từ hùng hồn cũng mất đi sức nặng. Cuộc tranh luận giữa Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài đã kéo dài đến tận chiều tà, và giờ đây, cả hai đều đã cạn lời, chỉ còn thở dốc. Ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ, không còn chói chang như buổi trưa mà đã ngả sang màu hổ phách, nhuộm một lớp vàng lên những kệ sách, lên khuôn mặt khắc khổ của ông lão và vẻ mặt đầy suy tư của thư sinh trẻ. Một làn gió nhẹ bắt đầu nổi lên bên ngoài, làm xào xạc những tán cây cổ thụ, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn đang dần buông xuống.

Ông Lão Cố Chấp ngồi tựa lưng vào ghế, lồng ngực gầy gò phập phồng. Ánh mắt ông vẫn giữ vẻ sắc bén, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút mệt mỏi và hoang mang. Những lời lẽ của Trịnh Hoài, mặc dù ông không muốn thừa nhận, nhưng đã gieo vào lòng ông những hạt mầm nghi vấn. Liệu những điều ông từng tin tưởng, những ký ức về vinh quang của tiên đạo, có thật sự là chân lý tuyệt đối? Hay chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ, một chấp niệm đã che mờ đi những sự thật phũ phàng? Ông nhìn vào chén trà đã nguội lạnh trước mặt, hơi ấm đã tan biến như linh khí đang rời bỏ thế gian.

Thư Sinh Trịnh Hoài cũng không khá hơn. Y cũng dựa vào thành ghế, tay vẫn giữ chặt cuốn sách, nhưng không còn đọc nữa. Vẻ nhiệt huyết ban đầu đã nhường chỗ cho sự trầm tư. Y đã dồn hết lý lẽ để bảo vệ niềm tin vào tri thức phàm trần, nhưng trong sâu thẳm, y cũng hiểu rằng việc thay đổi một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào nhân loại hàng vạn năm không phải là điều dễ dàng. Những ký ức về tiên đạo vẫn còn quá mạnh mẽ, quá hấp dẫn, và liệu những trang sách này có đủ sức mạnh để lấp đầy khoảng trống mà sự sụp đổ của Thiên Đạo để lại không? Y ngước nhìn Tạ Trần, người vẫn đứng sau quầy, như một tượng đài bình lặng giữa dòng chảy của thời gian.

Thư Đồng Tiểu An, người đã chăm chú lắng nghe từ đầu đến cuối, giờ đây cũng đã ngừng đọc sách. Cậu bé cảm thấy mệt mỏi trước sự căng thẳng của cuộc tranh luận, nhưng trong tâm trí non nớt của cậu, một sự thay đổi đã diễn ra. Cậu bé không còn nhìn tu tiên với ánh mắt ngưỡng mộ tuyệt đối, cũng không còn coi những cuốn sách là vô bổ. Cậu bắt đầu nhận ra rằng có rất nhiều con đường, rất nhiều giá trị mà trước đây cậu chưa từng biết đến.

Lão Quán Chủ, sau khi nhâm nhi xong chén trà, khẽ đặt nó xuống bàn. Ông quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ẩn ý. Ông biết, khoảnh khắc Tạ Trần lên tiếng đã đến.

Tạ Trần, nhận thấy sự im lặng bao trùm không gian, khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự an yên sâu sắc. Y bước ra khỏi quầy, tiến đến gần chiếc bàn nơi hai người đang ngồi. Ánh mắt y bình thản nhưng sâu sắc, lướt qua gương mặt mệt mỏi của Ông Lão Cố Chấp, rồi dừng lại trên vẻ mặt trầm tư của Thư Sinh Trịnh Hoài. Y không phán xét, không thiên vị, chỉ đơn thuần là nhìn thấu. Giọng nói của y trầm tĩnh, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến cả không gian quán sách như lắng đọng lại.

"Nếu tu tiên là để đạt được sức mạnh, vậy sức mạnh đó dùng để làm gì?" Tạ Trần hỏi, câu hỏi không hướng về một cá nhân cụ thể, mà như một lời vấn tâm vọng vào không gian, chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. "Và nếu tri thức phàm trần là để hiểu biết, vậy hiểu biết đó dẫn đến điều gì?"

Câu hỏi của y ngắn gọn, không có lý lẽ phức tạp, không có những dẫn chứng hùng hồn, nhưng lại như một tia sét đánh thẳng vào cốt lõi của vấn đề mà hai người đã tranh cãi suốt cả buổi. Nó không chỉ đơn thuần là một câu hỏi, mà là một lời gợi mở, một cánh cửa mở ra vô vàn suy tư.

Lão Quán Chủ, nghe thấy câu hỏi của Tạ Trần, khẽ nhắm mắt lại, rồi lẩm bẩm, giọng nói đầy suy ngẫm: "Câu hỏi của Tạ Trần... luôn chạm đến cốt lõi." Ông đã quá quen thuộc với phong cách của Tạ Trần, biết rằng y không bao giờ trực tiếp đưa ra đáp án, mà chỉ đặt ra những câu hỏi khiến người khác phải tự mình đi tìm kiếm. Đó là phương pháp "vô vi" của y, một cách định hướng mà không cần can thiệp, một cách gieo mầm mà không cần ép buộc.

Ông Lão Cố Chấp và Thư Sinh Trịnh Hoài đều im lặng. Họ nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngạc nhiên, rồi dần dần, ánh mắt đó chuyển thành vẻ suy tư sâu sắc. Câu hỏi của T��� Trần đã phá vỡ bức tường cố chấp trong lòng họ, buộc họ phải nhìn nhận lại toàn bộ cuộc tranh luận, không phải ở bề nổi của sức mạnh hay tri thức, mà ở chiều sâu của mục đích và ý nghĩa. Sức mạnh dùng để làm gì? Hiểu biết dẫn đến điều gì? Những câu hỏi đơn giản đó lại mở ra một vực thẳm của triết lý, nơi họ phải tự mình đối diện với những giá trị cốt lõi của sự tồn tại.

Tạ Trần không đợi câu trả lời. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút bí ẩn. Y quay lại với cuốn sách của mình, như thể không có gì xảy ra, như thể cuộc tranh luận vừa rồi chỉ là một làn gió thoảng qua, không để lại dấu vết. Nhưng y biết, những hạt giống đã được gieo. Câu hỏi của y về "mục đích của sức mạnh" và "điều mà hiểu biết dẫn đến" báo hiệu rằng các chương sau sẽ tiếp tục khám phá sâu hơn ý nghĩa thực sự của "Nhân Đạo" và các giá trị cốt lõi của nó.

Sự im lặng và suy tư của những người tham gia tranh luận cho thấy những hạt mầm triết lý của Tạ Trần đã bắt đầu nảy mầm, dù chậm rãi, trong tâm trí của những người thuộc các thế hệ và quan điểm khác nhau. Việc Thiên Đạo suy yếu không chỉ là mất linh khí mà còn là sự xói mòn niềm tin vào 'con đường cũ', tạo tiền đề cho những thay đổi sâu rộng trong cấu trúc xã hội và tư duy. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và có lẽ, khám phá những bí ẩn trong chính tâm hồn con người, trong chính những sáng tạo của họ, mới là cuộc hành trình vĩ đại nhất của kỷ nguyên này, một hành trình mà Tạ Trần đang thầm lặng dẫn lối, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thức tỉnh của trí tuệ và nhân tính.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free