Nhân gian bất tu tiên - Chương 905: Nghệ Thuật Thức Tỉnh: Tiếng Lòng Linh Nhi
Tiếng gió vẫn nhẹ nhàng thoảng qua, mang theo mùi hương của tri thức và hy vọng, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà khao khát được sống một đời trọn vẹn, chân thực, bằng chính trí tuệ và trái tim mình. Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rải những vệt vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, xuyên qua tán lá cổ thụ mà chiếu rọi vào bên trong quán sách "Nhân Gian Đạo Quán". Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút hơi sương, mang theo mùi của đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng từ những khu vườn lân cận. Bên trong quán, Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh và làn da trắng nhợt, đang chậm rãi sắp xếp lại những cuốn sách cũ trên kệ, đôi tay y lướt nhẹ qua từng trang giấy sờn cũ như đang vuốt ve một cố nhân. Y không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng mỗi động tác của y đều mang theo một sự điềm tĩnh lạ thường, một loại nhịp điệu riêng, như thể y đang hòa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và chiếc áo vải thô đã sờn, đang cẩn thận quét dọn sàn nhà. Cậu bé đôi lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt hiếu kỳ đảo quanh những vị khách thưa thớt ghé thăm quán vào buổi sáng. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng, mời gọi người ta dừng chân, lắng lòng. Tạ Trần đặt một cuốn sách về lịch sử Đông Đô xuống giá, khẽ thở dài. Những tri thức của vạn năm về trước, những câu chuyện về những vị vua phàm trần vĩ đại, về những triết gia lỗi lạc, đang dần được y gom góp, sắp đặt lại, như những viên gạch đầu tiên cho một nền móng tư tưởng mới. Y biết, thay đổi một tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức nhân loại không phải là việc một sớm một chiều, nhưng y cũng tin rằng, hạt giống đã gieo, rồi sẽ có ngày nảy mầm.
Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện ở ngưỡng cửa quán. Đó là Linh Nhi, cô bé hàng xóm với đôi mắt to tròn và vẻ mặt có chút suy tư khác hẳn sự hồn nhiên thường ngày. Cô bé rụt rè bước vào, ánh mắt vẫn còn vương vấn những vấn đề của ngày hôm trước. "Tiên sinh Tạ Trần," Linh Nhi khẽ gọi, giọng nói lí nhí như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng của quán. "Con vẫn còn nghĩ về những điều tiên sinh nói hôm trước... liệu không có phép thuật, chúng ta còn có thể tạo ra những điều kỳ diệu như tiên nhân không?"
Tạ Trần đặt cuốn sách đang cầm dở xuống, quay sang nhìn Linh Nhi. Đôi mắt y sâu thẳm nhưng lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự bối rối trong lòng cô bé. Y mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh đạm như gió thoảng. "Phép thuật của tiên nhân là thay đổi vật chất bên ngoài, Linh Nhi ạ," y nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã. "Họ có thể dời núi lấp biển, triệu hồi phong vũ, hay thậm chí trường sinh bất tử. Nhưng con người, đôi khi, lại có thể thay đổi cả thế giới nội tâm của mình, và của người khác, bằng một thứ 'phép thuật' khác."
Linh Nhi ngây thơ chớp mắt, dường như chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời Tạ Trần. Cô bé tiến gần đến quầy sách, tò mò nhìn những cuốn sách y vừa sắp xếp. "Thay đổi thế giới nội tâm?" cô bé lặp lại, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi. "Điều đó có nghĩa là gì, thưa tiên sinh?"
"Nó có nghĩa là," Tạ Trần tiếp lời, y đưa tay vuốt nhẹ trang bìa một cuốn sách cổ, "tiên nhân dùng linh khí để cưỡng ép thiên địa, để bẻ cong quy luật tự nhiên. Nhưng con người, khi họ dùng trí tuệ để thấu hiểu thế giới, dùng tình cảm để kết nối với nhau, dùng sự sáng tạo để biểu đạt vẻ đẹp nội tâm, họ cũng đang tạo ra những điều 'kỳ diệu' không kém. Những 'kỳ diệu' ấy không phải là sự phô trương sức mạnh, mà là sự lay động tâm hồn, sự khai mở trí tuệ, sự gắn kết những trái tim. Đó là 'phép thuật' của nhân loại, Linh Nhi, một loại phép thuật bền vững hơn, sâu sắc hơn, và có khả năng thay đổi thế giới theo một cách rất riêng, rất con người." Y nhìn sâu vào đôi m��t Linh Nhi, như muốn gieo vào đó một hạt giống của sự thấu hiểu. "Đó là phép thuật của sự bình dị, của những điều chân thực nhất."
Cô bé đứng lặng hồi lâu, những lời của Tạ Trần như những giọt nước mát lành thấm dần vào tâm trí non nớt của cô bé, gột rửa đi những định kiến cũ kỹ về sức mạnh và quyền năng. Tạ Trần không vội vàng giải thích thêm, y chỉ khẽ gật đầu về phía một góc nhỏ trong quán, nơi ánh nắng ban trưa bắt đầu rọi vào, mang theo sự ấm áp dịu dàng. Y tin rằng, những hạt giống tri thức cần thời gian để nảy mầm, và đôi khi, một sự gợi mở nhẹ nhàng còn hiệu quả hơn ngàn lời thuyết giảng. Linh Nhi vẫn còn chút bối rối, nhưng trong ánh mắt cô bé đã bắt đầu nhen nhóm một tia sáng của sự tò mò và khao khát được khám phá. Cô bé cắn môi dưới, đôi mày nhỏ khẽ chau lại, nhưng rồi lại giãn ra, như thể một cánh cửa mới đang hé mở trước mắt cô bé, mời gọi cô bé bước vào.
Tiểu An, đang nghe lén câu chuyện, cũng dừng tay quét, đôi tai vểnh lên chăm chú. Cậu bé đã quen với những lời nói sâu sắc của Tạ Trần, nhưng mỗi lần nghe, cậu bé lại cảm thấy mình học được điều gì đó mới mẻ, về thế giới, và về chính con người. Cậu bé biết, tiên sinh không bao giờ nói những lời vô nghĩa. Và có lẽ, những 'kỳ diệu' mà tiên sinh nhắc đến, đang chờ đợi được khám phá ngay trong chính quán sách nhỏ bé này. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ bàn trà, cùng với hương mực và giấy cũ, như một bản hòa tấu nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn, và chuẩn bị cho một cuộc khám phá mới mẻ. Tạ Trần quay lại với cuốn sách của mình, nhưng ánh mắt y vẫn dõi theo Linh Nhi, như một người lái đò thầm lặng, dẫn dắt một linh hồn non nớt trên dòng sông tri thức mênh mông của kỷ nguyên mới.
***
Ánh nắng giữa trưa, trong lành và rực rỡ hơn buổi sáng, xuyên qua khung cửa sổ lớn của quán sách, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gỗ. Tạ Trần, nhìn thấy sự tò mò vẫn còn hiện hữu trong đôi mắt Linh Nhi, khẽ mỉm cười. Y không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô bé, mà thay vào đó, y dẫn Linh Nhi đến một góc nhỏ trong quán, nơi ánh sáng dường như tập trung nhiều nhất, và cũng là nơi cất giữ những cuốn sách có bìa màu sắc rực rỡ, khác hẳn với vẻ trầm mặc của những cuốn kinh điển hay lịch sử. Đây là một khu vực nhỏ được Tạ Trần đặc biệt sắp xếp, nơi trưng bày những cuốn sách về hội họa, thơ ca, âm nhạc, và các loại hình nghệ thuật khác.
"Linh Nhi, con hãy nhìn xem," Tạ Trần nói, giọng y vẫn trầm tĩnh và thu hút, "Đây là những 'phép thuật' mà ta muốn con khám phá." Y nhẹ nhàng chỉ vào một giá sách cao, nơi những cuốn họa phổ được trình bày tinh xảo, với những bức tranh phong cảnh, chân dung, hay những cảnh sinh hoạt đời thường được vẽ bằng màu sắc sống động. Mùi giấy mới và mực vẽ đặc trưng thoảng bay trong không khí, quyện lẫn với mùi gỗ và trà, tạo nên một hương vị rất riêng cho góc nhỏ này.
Linh Nhi ngước nhìn lên, đôi mắt cô bé mở to kinh ngạc. Những cuốn sách này không giống bất kỳ thứ gì cô bé từng thấy. Chúng không phải là bí kíp tu luyện, không phải là sách lịch sử khô khan, mà là những thế giới thu nhỏ được thể hiện qua nét cọ và màu sắc. Tạ Trần chọn vài cuốn sách về tranh thủy mặc, tranh phong cảnh, và một tuyển tập thơ ca cổ, nhẹ nhàng đặt vào tay Linh Nhi. "Đây là những bức họa," y giải thích, "con người dùng màu sắc, dùng đường nét để ghi lại vẻ đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống, của những cảm xúc ẩn sâu trong lòng. Mỗi bức họa là một câu chuyện, một khoảnh khắc được lưu giữ vĩnh viễn." Y lật mở một trang của cuốn họa phổ, để lộ một bức tranh vẽ cảnh núi non trùng điệp, mây vờn đỉnh núi, dòng suối chảy róc rách. Linh Nhi cẩn thận lật từng trang, ngón tay bé nhỏ của cô bé di theo những nét vẽ tinh xảo, như muốn chạm vào từng ngọn cây, từng làn mây.
"Còn đây là thơ ca," Tạ Trần tiếp lời, đưa cho cô bé một cuốn tuyển tập thơ. Cuốn sách này bìa đơn giản hơn, nhưng ẩn chứa bên trong là cả một thế giới của cảm xúc và tư tưởng. "Con người dùng lời lẽ, dùng vần điệu để chạm đến tâm hồn, để bày tỏ niềm vui, nỗi buồn, sự cô đơn, hay cả những khát khao thầm kín. Một câu thơ hay có thể khiến người đọc mỉm cười, rơi lệ, hay suy ngẫm mãi không th��i. Chúng không tạo ra lửa, không tạo ra gió, nhưng chúng có thể nhóm lên ngọn lửa trong trái tim, hay thổi một làn gió mới vào tâm hồn người đọc."
Linh Nhi say mê lật giở từng trang sách. Ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi lên khuôn mặt cô bé, làm nổi bật vẻ ngạc nhiên và thích thú. Cô bé khẽ thốt lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán. "Tuyệt vời quá! Tiên sinh Tạ Trần, con cảm thấy như những bức vẽ này đang kể chuyện, và những vần thơ này đang hát trong lòng con vậy!" Cô bé chỉ vào một bức tranh vẽ một đóa hoa mai đang nở rộ giữa tuyết trắng, rồi lại đọc thầm một câu thơ về sự kiên cường của đóa hoa ấy.
Tạ Trần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Y biết, hạt giống đã bắt đầu nảy mầm. "Đó chính là 'phép thuật' của nghệ thuật, Linh Nhi," y nói, giọng y đầy sự thấu hiểu. "Nó không làm bay một ngọn núi, không khiến thời gian ngừng lại, nhưng nó có thể lay động cả một trái tim, có thể khơi gợi những cảm xúc sâu sắc nhất, có thể truyền cảm hứng cho người khác. Nó không mang lại sức mạnh vật chất, nhưng lại mang đến sức mạnh tinh thần, sức mạnh của cái đẹp, của sự sáng tạo, của sự đồng cảm. Và đôi khi, sức mạnh tinh thần còn vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào."
Linh Nhi gật đầu lia lịa, đôi mắt cô bé lấp lánh như những vì sao đêm. Cô bé dường như đã tìm thấy một điều gì đó còn thú vị hơn cả những câu chuyện về tiên nhân bay lượn trên trời. Từ chiếc túi nhỏ đeo bên hông, cô bé cẩn thận lấy ra một mảnh giấy đã được gấp gọn và một cây bút chì mòn. Đó là những vật dụng mà cô bé thường dùng để ghi chép lại những điều thú vị trong cuộc sống, hay vẽ nguệch ngoạc những hình ảnh đơn giản. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác biệt. Cô bé đặt mảnh giấy lên mặt bàn gỗ, rồi bắt đầu phác họa những đường nét đầu tiên. Đó là một bông hoa, mô phỏng theo đóa hoa mai trong cuốn họa phổ mà Tạ Trần vừa đưa. Nét vẽ còn vụng về, chưa thật cân đối, nhưng lại tràn đầy sự tập trung và niềm vui.
Mùi than chì từ cây bút miết trên giấy, hòa quyện với hương giấy và mực, tạo nên một cảm giác rất thật, rất đời thường. Linh Nhi hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình, thế giới của màu sắc và đường nét, nơi cô bé có thể tự do biểu đạt những gì mình cảm nhận. Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Y thấy được trong đôi mắt cô bé không còn sự bối rối hay thiếu vắng quyền năng siêu nhiên, mà thay vào đó là sự hứng khởi của một tâm hồn đang tìm thấy niềm đam mê đích thực. Đây chính là điều y muốn gieo mầm: một thế giới nơi con người tìm thấy ý nghĩa và giá trị trong chính những hoạt động của nhân loại, không cần đến sự can thiệp của thần linh hay phép thuật. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng bút chì miết trên giấy, cùng với tiếng gió nhẹ thoảng qua cửa, tất cả tạo nên một bản hòa âm của sự bình yên và sáng tạo, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hình thành trong tâm hồn những con người nhỏ bé nhất.
***
Chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn vàng dịu nhuộm một màu ấm áp lên không gian quán sách “Nhân Gian Đạo Quán”. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền nhà, hắt lên những giá sách cũ kỹ một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Không khí trong quán trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ còn nghe thấy tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng bút chì miết nhẹ trên giấy. Mùi giấy cũ, mực và trà giờ đây quyện lẫn với hương hoa thanh nhã từ những chậu cảnh nhỏ bên ngoài, tạo nên một sự hòa quyện êm đềm, xoa dịu tâm hồn.
Linh Nhi vẫn ngồi trên một chiếc ghế thấp ở góc quán, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Mái tóc cô bé hơi rối, đôi mắt to tròn vẫn dán chặt vào mảnh giấy và cuốn sách thơ mở sẵn bên cạnh. Từ lúc Tạ Trần gợi mở về nghệ thuật, cô bé đã không rời khỏi góc này. Những nét vẽ nguệch ngoạc, dù còn vụng về và thiếu kỹ thuật, nhưng lại ẩn chứa một niềm say mê mãnh liệt, một sự biểu đạt cảm xúc chân thành mà bất cứ ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được. Cô bé đã phác họa không chỉ một, mà nhiều bông hoa, những ngọn cỏ, và cả một dòng suối nhỏ, tất cả đều được lấy cảm hứng từ những cuốn họa phổ và thơ ca mà Tạ Trần đã giới thiệu. Mỗi lần hoàn thành một nét vẽ, một hình ảnh, khuôn mặt Linh Nhi lại rạng rỡ hơn, như thể cô bé vừa khám phá ra một bí mật vĩ đại.
Không xa Linh Nhi, ở một bàn trà nhỏ gần cửa sổ, Nàng Thơ Mộng Dao đang ngồi. Nàng, với vẻ đẹp thanh thoát và y phục truyền thống trang nhã, thường ghé quán sách này để tìm kiếm cảm hứng cho những vần thơ hay những bức họa của mình. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật nét thanh tĩnh, mộng mơ của một nghệ sĩ. Ngón tay nàng khẽ khảy vài nốt nhạc trên cây đàn cầm nhỏ, những âm thanh trong trẻo, du dương như tiếng suối chảy, tiếng chim hót, hòa vào không khí tĩnh mịch của quán. Nàng không có ý định biểu diễn, mà chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự đồng điệu, sự tĩnh tâm giữa những bộn bề của cuộc sống. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua Linh Nhi, và một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp như ánh nắng chiều, nở trên môi nàng. Nàng thấy được sự tập trung và niềm vui thuần khiết hiện rõ trên khuôn mặt cô bé, một niềm vui mà quyền năng siêu nhiên khó lòng mang lại.
Tạ Trần, đứng bên quầy sách, đang nh��� nhàng pha một ấm trà mới. Y quan sát tất cả, từ sự say mê của Linh Nhi, đến sự thanh tĩnh của Mộng Dao. Ánh mắt y vẫn sâu thẳm, nhưng trong đó ẩn chứa một sự hài lòng khó tả. Y biết, quá trình thay đổi nhận thức là một hành trình dài, vô vàn khó khăn, nhưng những khoảnh khắc như thế này chính là minh chứng cho việc hạt giống ‘Nhân Đạo’ đang thực sự nảy mầm, không phải ở những đại tông môn hùng mạnh hay những vị tu sĩ cao siêu, mà ở chính những tâm hồn phàm trần bình dị nhất.
Mộng Dao khẽ ngừng tay đàn, nàng quay sang nhìn Tạ Trần, giọng nói nàng nhẹ như gió thoảng, đủ để Linh Nhi đang mải mê vẽ vời không nghe thấy. "Tiên sinh đã gieo một hạt giống thật đẹp." Lời nói của nàng không mang hàm ý khen ngợi, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng điệu giữa những tâm hồn cùng hướng về một lẽ sống mới. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ bán sách, y đang gieo mầm cho một nền văn hóa, một nền triết lý mới, nơi cái đẹp và sự sáng tạo của con người được tôn vinh.
Tạ Trần mỉm cười, đặt ấm trà xuống. "Chỉ là gợi mở mà thôi, Mộng Dao tiểu thư," y đáp, giọng điềm tĩnh, ấm áp. "Hạt giống đó vốn đã nằm sẵn trong tâm hồn mỗi người. Ta chỉ đơn thuần là vén màn, để ánh sáng có thể chiếu rọi, để chúng có thể tự do nảy mầm và phát triển." Y nhìn về phía Linh Nhi, đôi mắt y ánh lên vẻ thấu hiểu. "Mỗi người đều có một thế giới nội tâm phong phú. Nhiệm vụ của chúng ta, có lẽ, là giúp họ khám phá ra thế giới ấy, tìm thấy vẻ đẹp và giá trị của chính mình, mà không cần phải dựa vào bất kỳ quyền năng ngoại lai nào."
Linh Nhi cuối cùng cũng hoàn thành bức vẽ cuối cùng của mình – một bông hoa nhỏ, dù còn vụng về nhưng tràn đầy cảm xúc. Cô bé ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt rạng rỡ như ánh sao đêm, trên khuôn mặt nhỏ bé hiện rõ niềm tự hào và hạnh phúc. "Tiên sinh Tạ Trần, con đã vẽ được một bông hoa!" cô bé nói, giọng đầy phấn khích. Tạ Trần khẽ gật đầu, một cái gật đầu khích lệ, một cái gật đầu của sự công nhận. Đó không chỉ là một bức vẽ, mà là một bước chân đầu tiên trên con đường sáng tạo, một sự thức tỉnh của một tâm hồn non nớt.
Nàng Thơ Mộng Dao cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự cảm mến. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, thu lại cây đàn cầm nhỏ. Nàng rời đi một cách êm ái, không làm phiền khoảnh khắc giản dị mà đầy ý nghĩa giữa Tạ Trần và Linh Nhi. Nàng biết, những hạt giống như vậy, cần sự tĩnh lặng để nảy nở, cần sự chân thành để phát triển. Sự xuất hiện của nàng, và lời tán thưởng kín đáo, đã báo hiệu rằng "Nhân Đạo" sẽ không chỉ dừng lại ở triết lý, mà còn là một phong trào văn hóa, nghệ thuật, thu hút những tâm hồn đồng điệu, cùng nhau kiến tạo nên một kỷ nguyên mới.
Tạ Trần nhìn theo bóng nàng thơ khuất dần, rồi lại quay về phía Linh Nhi, đôi mắt y mang theo một sự an yên sâu sắc. Khả năng "gieo hạt" và để chúng tự nảy mầm, không cần can thiệp quá sâu, chính là phương pháp "vô vi" của y, và nó đang dần định hình thế giới một cách sâu sắc và bền vững. Niềm đam mê của Linh Nhi với hội họa và thơ ca, dù chỉ mới là những nét vẽ đầu tiên, nhưng đã báo hiệu một tương lai nơi nghệ thuật sẽ trở thành một phần quan trọng của "Kỷ nguyên Nhân Gian", lấp đầy khoảng trống của tu luyện, mang lại ý nghĩa và vẻ đẹp cho cuộc sống con người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và có lẽ, khám phá những bí ẩn trong chính tâm hồn con người, trong chính những sáng tạo của họ, mới là cuộc hành trình vĩ đại nhất của kỷ nguyên này.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.