Nhân gian bất tu tiên - Chương 904: Hành Trình Tri Thức: Vạn Vật Quy Nguyên
Tiếng nắng vẫn gắt ngoài trời, nhưng bên trong Nhân Gian Đạo Quán, một luồng không khí thanh bình và suy tư vẫn tiếp tục lan tỏa, như một dòng suối ngầm len lỏi qua những khối đá khô cằn. Lão Tôn đã rời đi, mang theo cuốn sách cũ về những người thợ thủ công và một tia hy vọng mới trong đôi mắt mờ đục. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như vô hình, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về những biến chuyển đang diễn ra trong lòng người và nhân gian. Y biết, hành trình để gieo mầm "Nhân Đạo" còn rất dài, nhưng mỗi hạt giống được gieo xuống, dù nhỏ bé đến đâu, cũng đều mang trong mình tiềm năng của một rừng cây đại ngàn.
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình thức giấc trong tiếng chim hót lảnh lót và làn gió mát lành mang theo hương cỏ cây sau đêm sương. Ánh nắng ban mai, dịu nhẹ như tơ lụa, rải vàng lên mái ngói âm dương của những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, len lỏi qua những tán cây cổ thụ ven đường. Dọc theo con phố chính, các quán trọ và cửa hàng san sát nhau, như những mảnh ghép của một bức tranh cuộc sống đời thường. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng của người bán rau, tiếng lóc cóc của xe ngựa thồ hàng, và tiếng bước chân vội vã của những người bắt đầu một ngày mới, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng nhộn nhịp vừa phải. Không khí trong thị trấn không còn sự vội vã, gấp gáp hay những ánh mắt dò xét linh khí như trước kia; thay vào đó là một vẻ yên bình, thân thiện đến lạ, như thể cả thị trấn đang chậm rãi tìm lại nhịp điệu vốn có của mình sau một cơn bão dữ dội. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn sáng, mùi gỗ mục từ những cửa tiệm đồ mộc, mùi đất ẩm sau sương đêm và cả mùi mồ hôi thoảng qua của những người lao động sớm, tất cả đều chân thật và gần gũi đến nao lòng.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thanh nhã trong bộ áo vải bố màu xanh xám đã sờn cũ, nhẹ nhàng mở cánh cửa gỗ của Nhân Gian Đạo Quán. Mái tóc đen dài của y được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Ánh nắng sớm rọi vào quán, đậu lại trên những chồng sách cũ kỹ và mới toanh, tạo nên một cảnh tượng vừa cổ kính vừa tươi mới. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, đang cẩn thận lau dọn từng chiếc bàn gỗ, từng góc kệ sách. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng gương mặt lại ánh lên vẻ hăng hái, chăm chú.
“Nhân gian đang tìm kiếm một con đường mới, Tiểu An,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu mà ít ai có được. Y chậm rãi sắp xếp lại một chồng sách vừa được sắp xếp vào đêm qua, những cuốn sách không còn nói về thuật pháp hay bí truyền, mà là về lịch sử, về triết lý, về những kiến thức nhân gian.
Tiểu An ngừng tay, ngẩng đầu nhìn tiên sinh của mình, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. “Tiên sinh, con thấy nhiều người ghé thăm hơn, nhưng họ đều hỏi về những thứ lạ lẫm... không phải bí kíp tu luyện.” Cậu bé chỉ tay về phía cửa, nơi có vài người dân đang đi ngang qua, ánh mắt tò mò liếc vào bên trong quán. Một vài người còn dừng lại, chỉ trỏ, bàn tán xôn xao về những cuốn sách có bìa lạ lùng, về cái tên "Nhân Gian Đạo Quán" còn quá mới mẻ. Họ chưa hiểu, nhưng họ đã bắt đầu tò mò.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, môi vẽ nên một nụ cười an tĩnh. Y biết, sự thay đổi lớn nhất thường bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất: một ánh mắt tò mò, một câu hỏi ngây thơ, một bước chân dè dặt bước qua ngưỡng cửa. "Họ đã từng chỉ nhìn lên trời cao, giờ đây, họ bắt đầu nhìn xuống mặt đất, nhìn vào chính mình." Y không nói ra thành lời, nhưng ý nghĩ đó thoáng qua trong tâm trí y. Cái giá của sự bất tử, của quyền năng siêu phàm đã được trả bằng sự "mất người", bằng sự lãng quên những giá trị cơ bản nhất của nhân loại. Giờ đây, khi Thiên Đạo suy tàn, khi con đường tu tiên trở nên vô vọng và nguy hiểm, con người bắt đầu phải tự tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Và quán sách này, với những cuốn sách của nó, chính là một ngọn hải đăng giữa biển lớn hoang mang. Tạ Trần và Tiểu An cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát những người qua lại, mỗi người một tâm tư, một cuộc đời, nhưng dường như tất cả đều đang đứng trước một ngã rẽ vô hình. Y cảm nhận được sự khao khát tiềm ẩn trong ánh mắt họ, khao khát tìm kiếm một điều gì đó chân thật hơn, bền vững hơn những lời hứa hão huyền của tiên đạo.
***
Đến giữa buổi sáng, nắng đã lên cao hơn nhưng vẫn dịu nhẹ, xuyên qua khung cửa sổ lớn của Nhân Gian Đạo Quán, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch và những chồng sách. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục của kệ sách hòa quyện với mùi trà ấm thoang thoảng từ bàn Tạ Trần, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tri thức và vô cùng ấm cúng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút sột soạt của Tiểu An đang chép bài, và ti���ng gió nhẹ thoảng qua cửa sổ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Chính lúc này, một thiếu nữ bước vào quán. Đó là Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi, tràn đầy sức sống. Mái tóc đen của cô tết thành hai bím nhỏ, thường cài một bông hoa dại, hôm nay là một đóa cúc dại vàng tươi. Làn da ngăm đen do thường xuyên làm việc ngoài trời, nhưng lại càng tôn lên vẻ khỏe khoắn, năng động của cô. Trang phục của Tiểu Ngư đơn giản, gọn gàng, là chiếc váy vải thô màu xanh lam đã bạc màu, nhưng lại toát lên vẻ chân thật, mộc mạc của một cô gái thường dân. Cô không còn vẻ đanh đá, trêu chọc như thường ngày, mà thay vào đó là sự tò mò và khao khát hiện rõ trong ánh mắt. Cố Tiểu Ngư không tìm kiếm những cuốn sách tu tiên, những bí kíp đã trở thành vô dụng, mà bị hấp dẫn bởi những bìa sách lạ lẫm, trên đó vẽ những chòm sao lấp lánh, những bản đồ địa lý rộng lớn, hay những bức tranh phong cảnh hùng vĩ của những vùng đất xa xôi mà cô chưa từng đặt chân đến.
Cô bé rụt rè bước đến g��n Tạ Trần, đôi mắt to tròn lướt qua những dòng chữ và hình vẽ trên các cuốn sách. “Tiên sinh,” Cố Tiểu Ngư cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng mang theo chút bối rối, “những cuốn sách này... chúng có thể mang lại sức mạnh sao? Hay chúng chỉ là những câu chuyện vô ích?” Cô bé băn khoăn về ý nghĩa cuộc sống khi linh khí đang cạn kiệt, khi con đường tu tiên đã trở nên xa vời, và những giá trị cũ đang dần sụp đổ. Những câu hỏi của cô bé không chỉ là sự tò mò, mà còn là nỗi lòng của cả một thế hệ đang lạc lối, không biết nên bám víu vào đâu.
Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt y dịu dàng nhìn Cố Tiểu Ngư. Y không trực tiếp trả lời, mà đặt xuống cuốn sách đang đọc dở, đứng dậy, và dẫn cô bé đến một kệ sách khác. “Sức mạnh?” Tạ Trần lặp lại, giọng trầm ấm, “Có lẽ. Nhưng là một loại sức mạnh khác. Không phải sức mạnh để hô phong hoán vũ, để trường sinh bất tử, mà là sức mạnh của sự thấu hiểu thế giới, thấu hiểu chính bản thân mình.” Y đưa tay lướt qua những cuốn sách cổ kính, bìa đã ngả màu thời gian, nhưng nội dung bên trong lại ẩn chứa những chân lý vĩnh hằng.
“Ví như cuốn này,” y nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách về thiên văn học, bìa vẽ một bầu trời đầy sao lấp lánh. “Nó không dạy con cách bay lên trời, nhưng nó cho con biết về sự vận hành của các vì sao, về quy luật của vũ trụ, về vị trí của chúng ta trong vạn vật.” Y mở sách, chỉ cho Cố Tiểu Ngư những hình vẽ tinh xảo về các chòm sao, về quỹ đạo của mặt trăng và các hành tinh. “Việc thấu hiểu những điều này không ban cho con phép thuật, nhưng nó mở rộng tầm nhìn của con, cho con thấy sự vĩ đại của tạo hóa, và khiến con nhận ra rằng thế giới này còn vô vàn điều kỳ diệu vượt xa những gì tiên nhân có thể làm được.”
Y lại đưa cô bé đến một kệ sách khác, nơi chất đầy những cuốn về lịch sử các nền văn minh cổ đại. “Hay những cuốn này, kể về những vị vua phàm trần, những nhà hiền triết, những người anh hùng đã thay đổi thế giới bằng trí tuệ, bằng sự dũng cảm, bằng tình yêu thương, chứ không phải bằng phép thuật. Họ không có linh căn, không có cơ duyên, nhưng họ đã xây dựng nên những đế chế, tạo ra những phát minh vĩ đại, để lại những tư tưởng trường tồn cùng năm tháng. Sức mạnh của họ không nằm ở việc họ có thể bay lượn trên trời, mà ở việc họ có thể khiến hàng vạn người cùng chung một ý chí, cùng chung một mục đích. Đó, Tiểu Ngư, là một loại sức mạnh còn lớn lao hơn cả sức mạnh của một vị tiên nhân đơn độc.”
Cuối cùng, Tạ Trần chỉ vào những cuốn sách về thơ ca và hội họa, những cuốn sách với bìa vẽ những phong cảnh nên thơ, những bức chân dung sống động. “Và đây, là vẻ đẹp của thơ ca, của hội họa. Chúng không thể chữa bệnh, không thể chống lại thiên tai, nhưng chúng có thể xoa dịu tâm hồn, nuôi dưỡng trí tưởng tượng, và kết nối những trái tim đồng điệu. Một bài thơ hay có thể sống mãi qua ngàn năm, một bức tranh đẹp có thể khiến người ta trầm trồ ngưỡng mộ qua bao thế hệ. Đó chẳng phải là một loại sức mạnh khác, một loại vĩnh cửu khác sao?”
Cố Tiểu Ngư lắng nghe với vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa ngưỡng mộ. Đôi mắt to tr��n của cô bé mở lớn, ánh lên vẻ khao khát được khám phá. Cô bé chưa từng nghĩ rằng những điều "vô ích" này lại có thể ẩn chứa những giá trị sâu sắc đến vậy. Trong thế giới của cô, mọi thứ đều được định giá bằng linh khí, bằng khả năng tu luyện, bằng sức mạnh. Những cuốn sách này, theo định nghĩa cũ, là vô dụng. Nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng cô bé một hạt mầm của sự hoài nghi, một hạt mầm về một thế giới khác, một thế giới mà giá trị không nằm ở sức mạnh siêu phàm, mà ở chính sự thấu hiểu và vẻ đẹp của nhân gian. Cô bé chạm nhẹ vào bìa một cuốn sách về thơ ca, cảm nhận sự thô ráp của giấy và vẻ đẹp của nét chữ.
“Tiên sinh,” cô bé thì thầm, giọng nói giờ đây đã không còn vẻ bối rối ban đầu, mà thay vào đó là sự hứng thú chân thành, “Con... con có thể đọc chúng không?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. “Tất nhiên rồi, Tiểu Ngư. Tri thức là dòng suối không ngừng chảy, và bất kỳ ai khao khát đều có thể đến và uống cạn.” Y biết, một thế hệ mới đang lớn lên, một thế hệ sẽ không còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm về tu tiên và linh khí. Những mầm non này, như Cố Tiểu Ngư, đang tìm kiếm một con đường mới, một ý nghĩa mới cho cuộc sống của họ. Và những cuốn sách này, chính là những người dẫn đường thầm lặng.
***
Buổi chiều, không khí trong quán sách trở nên mát mẻ hơn, tiếng gió vẫn nhẹ nhàng luồn qua cửa sổ, mang theo mùi hương của giấy cũ và mực mới, hòa cùng mùi gỗ mục của những kệ sách và hương trà ấm vừa được pha lại. Tạ Trần đang ngồi đọc một cuốn kinh thư cổ, ánh mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Tiểu An vẫn miệt mài chép sách ở một góc, tiếng bút sột soạt đều đặn như một giai điệu nền.
Đột nhiên, cánh cửa quán bị đẩy mạnh, một luồng gió lạnh lẽo lùa vào, mang theo mùi hương trầm hương và lụa là đắt tiền. Một người đàn ông béo tốt, ăn mặc sang trọng với áo gấm thêu rồng, râu dài được chải chuốt cẩn thận, bước vào quán với vẻ hống hách. ��ó chính là Lão Gia Phủ, một trong những người giàu có và có tiếng nói nhất Thị Trấn An Bình, luôn tự hào về gia sản và địa vị của mình. Đôi mắt ti hí của ông ta lướt qua những kệ sách đầy ắp, rồi dừng lại ở Tạ Trần với một ánh nhìn miệt thị. Ông ta đã nghe về quán sách kỳ lạ này, nơi không bán linh dược hay bí kíp tu luyện mà chỉ toàn những thứ "vô dụng".
“Thư sinh Tạ Trần,” Lão Gia Phủ cất giọng, tiếng nói ồm ồm, đầy vẻ kiêu ngạo, như thể ông ta đang ban ơn khi bước chân vào nơi này. “Những thứ giấy lộn này có thể làm gì? Có thể giúp người ta trường sinh bất lão? Hay giúp ta có được quyền lực, có được linh thạch quý giá như những năm tháng xưa kia?” Ông ta phẩy tay, vẻ khinh thường rõ rệt, như thể những cuốn sách này chỉ là rác rưởi không đáng một xu. Trong tâm trí ông ta, giá trị của mọi thứ đều được đo bằng vật chất, bằng quyền lực, bằng khả năng mang lại lợi ích trực tiếp, đặc biệt là trong bối cảnh Thiên Đạo suy tàn, ai cũng muốn níu kéo chút quyền năng cuối cùng. Ông ta vẫn còn chấp niệm với những điều đã mất, không thể chấp nhận một thế giới không còn tiên nhân và phép thuật.
Tạ Trần chậm rãi đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn Lão Gia Phủ, ánh mắt y vẫn bình thản như mặt hồ thu. “Trường sinh bất lão là một ảo ảnh, Lão Gia Phủ,” y nói, giọng trầm ấm, không hề có chút giận dữ hay tranh cãi, chỉ là một sự thật được tuyên bố. “Đã có biết bao nhiêu tiên nhân, bao nhiêu đại năng đã dùng cả đời để theo đuổi nó, rồi cuối cùng cũng trở thành cát bụi, hóa thành tro tàn. Thậm chí, không ít người còn đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính chỉ vì chấp niệm đó. Quyền lực… cũng là một gánh nặng. Nó có thể ban cho người ta sự chi phối nhất thời, nhưng cũng có thể biến người ta thành nô lệ của chính nó, trói buộc người ta vào những mưu toan, những toan tính không ngừng.”
Y khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của quyền lực và dục vọng. “Nhưng sự thấu hiểu… đó là vĩnh cửu. Nó không nằm ở việc con người có thể sống bao lâu, hay có thể nắm giữ bao nhiêu quyền lực, m�� nằm ở cách con người sống, cách con người cảm nhận, cách con người đối diện với thế giới. Sự thấu hiểu giúp người ta sống trọn vẹn hơn mỗi ngày, ngay cả khi không còn linh khí, ngay cả khi không còn phép thuật.”
Tạ Trần không đáp trả trực tiếp sự miệt thị của Lão Gia Phủ. Thay vào đó, y đứng dậy, bước đến một kệ sách cổ, nơi chứa đựng những cuốn lịch sử và triết học đã ngả màu thời gian. Y nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách, bìa đã sờn nhưng nội dung bên trong lại ẩn chứa những chân lý sâu sắc. “Trong cuốn sách này,” y nói, lật đến một trang đã được đánh dấu, “có kể về một vị vua phàm trần của vạn năm về trước, vào thời kỳ linh khí còn thịnh vượng. Vị vua ấy không có linh căn, không tu luyện phép thuật, nhưng lại là một trong những vị vua vĩ đại nhất lịch sử. Ông đã dùng trí tuệ của mình để thống nhất giang sơn, dùng lòng nhân ái để thu phục lòng dân, dùng sự kiên cường để chống lại những thế lực tàn bạo nhất.”
Tạ Trần đọc một đoạn ngắn từ cuốn sách, giọng y trầm bổng, như một ngư���i kể chuyện đang dẫn dắt người nghe vào một quá khứ xa xăm. “Vị vua ấy đã nói: ‘Quyền lực của ta không đến từ tiên thần, mà đến từ nhân dân. Trí tuệ của ta không đến từ bí pháp, mà đến từ sự học hỏi và chiêm nghiệm cuộc đời. Sự vĩnh cửu của ta không nằm ở thân xác, mà nằm ở những gì ta để lại cho hậu thế, ở sự bình yên mà ta mang đến cho vạn dân.’ Và quả thật, sau hàng ngàn năm, tên tuổi của vị vua ấy vẫn được người đời nhắc đến với sự kính trọng, trong khi biết bao nhiêu vị tiên nhân, bao nhiêu đại năng cùng thời đã bị lãng quên, hoặc chỉ còn là những cái tên mờ nhạt trong truyền thuyết.”
Lão Gia Phủ, ban đầu vẫn còn giữ vẻ khinh thường, nhưng khi nghe Tạ Trần đọc những lời ấy, ánh mắt ông ta dần trầm tư. Vị vua phàm trần, không có phép thuật, lại có thể làm được những điều vĩ đại đến vậy sao? Trong thế giới mà ông ta biết, mọi quyền lực đều gắn liền với linh khí, với tu luyện. Những lời của Tạ Trần, và cả những dòng chữ trong cuốn sách cũ kỹ kia, đang thách thức toàn bộ niềm tin và giá trị mà ông ta đã bám víu suốt cuộc đời. Ông ta bỗng thấy một sự trống rỗng lạ lùng trong lòng, một sự hoài nghi về những gì mình từng theo đuổi.
Tạ Trần không vội vã, y để cho những lời ấy thấm vào tâm trí của Lão Gia Phủ. Y biết, thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy là một quá trình dài và khó khăn. “Và đây,” Tạ Trần lại rút ra một cuốn sách khác, lần này là một cuốn triết học về sự kiên cường của nhân loại. “Cuốn sách này kể về những con người đã đối mặt với thiên tai, với bệnh tật, với chiến tranh, những điều mà ngay cả tiên nhân cũng khó lòng ngăn cản. Họ không có phép thuật, nhưng họ có ý chí, có lòng dũng cảm, có sự đoàn kết. Họ đã vực dậy từ đống tro tàn, đã xây dựng lại cuộc sống, đã tìm thấy ánh sáng trong màn đêm tăm tối nhất. Đó là sức mạnh của nhân loại, Lão Gia Phủ, một sức mạnh không cần đến linh khí, nhưng lại có thể vượt qua mọi giới hạn.”
Lão Gia Phủ đưa tay lên vuốt bộ râu dài, đôi mắt vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã không còn vẻ miệt thị như trước. Ông ta ��ã bắt đầu suy ngẫm. Những lời Tạ Trần nói, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại nặng trĩu ý nghĩa, chạm vào những tầng sâu nhất trong tâm trí ông ta. Ông ta đã sống một đời giàu có, nhưng giờ đây, khi linh khí cạn kiệt, khi những giá trị cũ sụp đổ, ông ta bỗng thấy mình lạc lõng, thiếu vắng một điều gì đó cốt lõi. Những lời về trí tuệ, về lòng nhân ái, về sự kiên cường của con người phàm trần, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn ông ta, hé lộ một con đường khác để tìm thấy ý nghĩa và giá trị cho cuộc đời.
Tạ Trần khẽ gật đầu, y biết, hạt giống đã được gieo. Dù không phải ai cũng sẽ chấp nhận ngay lập tức, nhưng những câu hỏi đã được đặt ra, những hạt giống tri thức đã được thả xuống. Sẽ có người tò mò như Cố Tiểu Ngư, sẽ có người hoài nghi như Lão Gia Phủ, nhưng tất cả đều đang trên hành trình tìm kiếm một con đường mới cho chính mình và cho nhân loại. Kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không phải là một sự thay thế đơn giản, mà là một cuộc cách mạng trong nhận thức, một sự trở về với những giá trị cốt lõi nhất của con người. Và Tạ Trần, với quán sách nhỏ bé của mình, chính là người gieo mầm cho cuộc cách mạng thầm lặng ấy. Tiếng gió vẫn nhẹ nhàng thoảng qua, mang theo mùi hương của tri thức và hy vọng, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà khao khát được sống một đời trọn vẹn, chân thực, bằng chính trí tuệ và trái tim mình.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.