Nhân gian bất tu tiên - Chương 903: Những Mầm Non Triết Lý: Linh Nhi và Lão Thợ Gốm
Ánh ban mai dịu nhẹ trườn qua khung cửa sổ gỗ, đậu lại trên những chồng sách cũ kỹ trong Nhân Gian Đạo Quán. Không khí buổi sớm vẫn còn vương vấn chút hơi sương của đêm, hòa quyện với mùi giấy mục và mực in thoang thoảng, tạo nên một sự tĩnh lặng đặc trưng, như thể thời gian cũng chậm lại để nhường chỗ cho những suy tư. Tiếng chim hót líu lo từ vòm cây cổ thụ trước sân vọng vào, điểm xuyết cho bản hòa tấu của sự yên bình.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang nhẹ nhàng lau bụi trên từng trang sách. Động tác của y chậm rãi, cẩn trọng, như thể mỗi cuốn sách đều chứa đựng một linh hồn, một câu chuyện cần được trân trọng. Làn da trắng nhợt của y dưới ánh sáng ban mai càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Y không vội vàng, không hấp tấp, mỗi hành động đều toát lên một sự điềm tĩnh lạ thường, như một dòng sông ngầm chảy sâu dưới lòng đất, không ồn ào nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên.
Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu học, đang cặm cụi sắp xếp lại một kệ sách. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, nhưng động tác lại nhanh nhẹn, dứt khoát hơn sư phụ mình. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tò mò. Kể từ khi Thiên Đạo sụp đổ, thế giới đã thay đổi quá nhiều. Những câu chuyện về tiên nhân, về phép thuật, giờ đây chỉ còn là ký ức xa xăm, nhường chỗ cho những trăn trở rất đỗi nhân gian.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng không kém phần trầm tư, “sau này không còn tiên nhân, liệu người ta còn cần những câu chuyện về thần tiên nữa không ạ?” Cậu bé đặt một cuốn sách cũ kỹ về những truyền thuyết cổ lên kệ, rồi quay sang nhìn Tạ Trần, chờ đợi một lời giải đáp. Câu hỏi của Tiểu An không chỉ là sự tò mò đơn thuần của một đứa trẻ, mà còn chứa đựng nỗi băn khoăn chung của một thế hệ mới, lớn lên trong một thế giới không còn những điều siêu phàm để bám víu.
Tạ Trần dừng tay, ngón trỏ vẫn nhẹ nhàng lướt trên trang bìa đã bạc màu của một cuốn sách. Y ng���ng đầu, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm những sợi tóc đen dài của y khẽ lay động.
“Tiểu An à,” giọng y trầm ấm, không chút vội vàng, “chuyện về những ước mơ, khao khát của con người thì vĩnh viễn không mất đi. Tiên nhân, thần linh, đều là những hình ảnh được con người dựng nên để gửi gắm những khát vọng cao xa nhất, những mong muốn vượt thoát khỏi giới hạn của phàm trần.” Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa cả chiều dài của một kỷ nguyên đã qua. “Khi Thiên Đạo còn tồn tại, con người nhìn lên bầu trời, thấy những vị tiên nhân bay lượn, thấy những phép thuật diệu kỳ, và họ khao khát được như vậy. Họ tin rằng ở đó có một con đường để đạt được sự trường sinh, quyền năng, và cả sự giải thoát.”
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt y như muốn xuyên thấu vào tâm hồn non nớt của cậu bé. “Nhưng con có biết, nguồn gốc của những khao khát ấy, chẳng phải đều từ chính ‘nhân tính’ mà ra sao? Khao khát được mạnh mẽ ��ể bảo vệ người thân, khao khát được bất tử để giữ lại những kỷ niệm đẹp, khao khát được siêu thoát để tìm thấy sự an yên tuyệt đối. Tất cả đều là những nỗi niềm rất đỗi con người. Tiên nhân có thể không còn, nhưng những ‘nỗi niềm’ ấy, những ‘khao khát’ ấy, vẫn sẽ mãi mãi tồn tại trong lòng mỗi người phàm trần.”
Y lại tiếp tục lau bụi sách, động tác thành thục như một thiền sư. “Những câu chuyện về thần tiên, về phép thuật, về những kỳ tích, đâu chỉ đơn thuần là sự cường điệu hóa sức mạnh? Chúng còn là biểu tượng của sự sáng tạo, của trí tưởng tượng vô hạn của con người. Con người vẫn sẽ cần những câu chuyện để mơ mộng, để hy vọng, để tìm thấy ý nghĩa trong cuộc đời. Có thể không phải là những câu chuyện về những trận chiến long trời lở đất giữa các vị tiên, mà là những câu chuyện về lòng dũng cảm của một người cha bảo vệ gia đình, về sự kiên cường của một người mẹ nuôi dạy con cái, về trí tuệ của một người thầy khai sáng nhân tâm, hay về vẻ đẹp của một tác phẩm nghệ thuật được tạo nên bằng cả tâm hồn.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Sách vở, Tiểu An à, là kho tàng của những câu chuyện ấy. Chúng là nơi cất giữ những ước mơ, những khát vọng, những bài học kinh nghiệm của bao thế hệ. Dù là chuyện về tiên nhân hay phàm nhân, nếu chúng chạm đến trái tim con người, nếu chúng khơi gợi lên những điều tốt đẹp, thì chúng vẫn có giá trị vĩnh cửu. Cái ‘phép màu’ giờ đây không còn nằm ở việc có thể bay lượn trên mây, mà nằm ở chính khả năng của con người trong việc kiến tạo, yêu thương, và vượt qua nghịch cảnh. Đó mới là những ‘phép màu’ chân thực nhất của nhân gian.”
Tiểu An lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, đôi mắt cậu bé mở to, như đang cố gắng thấu hiểu từng tầng ý nghĩa sâu xa. Cậu gật đầu, dù có lẽ chưa thể lĩnh hội hết thảy, nhưng hạt mầm của một nhận thức mới đã bắt đầu được gieo xuống trong tâm hồn cậu. Cậu bé nhìn những cuốn sách trên kệ với một ánh mắt khác, không còn chỉ là những trang giấy cũ kỹ, mà là những thế giới đang chờ được khám phá, những câu chuyện đang chờ được kể lại. Cậu tiếp tục công việc sắp xếp sách, nhưng trong lòng đã có thêm một niềm tin mới, rằng dù thế giới có thay đổi thế nào, những giá trị của con người, những câu chuyện về con người, sẽ mãi mãi trường tồn.
Ánh nắng ban mai tiếp tục rót vàng vào Nhân Gian Đạo Quán, làm sáng bừng không gian tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo vẫn đều đặn từ bên ngoài vọng vào, nhưng giờ đây, chúng dường như mang một âm hưởng khác, không chỉ là sự vô tư của tự nhiên, mà còn là bản giao hưởng của một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi dòng người phàm trần bắt đầu qua lại trên phố. Y biết, hành trình của “Nhân Đạo” là một hành trình dài, vô tận, nhưng nó bắt đầu từ những bước chân nhỏ bé như thế này, từ những cuộc trò chuyện bình dị, từ những cuốn sách không bìa, và từ những tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt của một người phàm trần.
Giữa buổi sáng, khi nắng đã lên cao và trở nên ấm áp hơn, một vị khách đặc biệt ghé thăm Nhân Gian Đạo Quán. Đó là Linh Nhi, một cô bé khoảng 7-8 tuổi, với ánh mắt trong sáng và khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu. Cô bé mặc quần áo đơn giản nhưng sạch sẽ, mái tóc tết gọn gàng hai bên. Linh Nhi rụt rè bước qua ngưỡng cửa, đôi chân nhỏ nhắn dường như còn e ngại trước vẻ trang nghiêm của quán sách. Cô bé nhìn những cuốn sách trên kệ với ánh mắt vừa tò mò, vừa có chút lạ lẫm. Linh Nhi thuộc thế hệ đầu tiên sinh ra và lớn lên trong một thế giới không còn tiên nhân, không còn những phép thuật hiển hiện. Mọi thứ về "tiên" đối với cô bé chỉ là những lời kể từ người lớn, những câu chuyện nhuốm màu huyền thoại mà cô bé chưa từng được trực tiếp chứng kiến.
Tiếng cười trong trẻo của cô bé, dù chỉ là một tiếng khẽ khàng, cũng đủ xua tan đi sự tĩnh mịch thường ngày của quán, thay vào đó là một chút hồn nhiên, tươi mới của tuổi thơ. Mùi trà thơm nhẹ từ ấm trà mới pha của Tiểu An, được cậu bé cẩn thận đặt trên bàn, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu hơn.
Tạ Trần đang ngồi phía sau quầy sách, đọc một cuốn sách cũ. Y ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân nhỏ xíu. Nhìn thấy Linh Nhi, y khẽ mỉm cười. Nụ cười của y không rạng rỡ, nhưng lại mang một vẻ ấm áp, như ánh nắng dịu dàng của buổi sớm. Y đặt cuốn sách xuống, rồi khẽ vẫy tay gọi cô bé lại gần.
“Linh Nhi, cháu đến đây làm gì vậy?” Giọng Tạ Trần trầm ấm, hiền hòa, dễ dàng khiến người nghe cảm thấy an tâm.
Cô bé rụt rè tiến lại gần, đôi mắt to tròn ngước nhìn Tạ Trần, rồi lại lướt qua những giá sách cao ngất. “Chú Tạ Trần ơi,” Linh Nhi bắt đầu, giọng nói trong veo như tiếng chuông gió, “con nghe bà nói ngày xưa có tiên nhân bay trên trời, còn có phép thuật nữa. Bà kể là tiên nhân có thể biến hóa vạn vật, còn có thể chữa bệnh cho tất cả mọi người. Nhưng bây giờ không có nữa ạ?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé thoáng hiện lên vẻ hoang mang, một sự hoang mang rất đỗi ngây thơ, nhưng lại phản ánh một vấn đề triết lý sâu sắc của kỷ nguyên mới: làm thế nào để giải thích một thế giới đã mất đi điều siêu phàm cho một thế hệ chưa từng biết đến nó?
Tạ Trần khẽ cúi người xuống, để tầm mắt ngang bằng với cô bé. Y nhìn thẳng vào đôi mắt trong sáng của Linh Nhi, đôi mắt chưa vương chút bụi trần của sự toan tính hay nỗi lo âu.
“Tiên nhân có thể không còn, Linh Nhi à,” Tạ Trần đáp, giọng y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, “nhưng phép màu thì vẫn luôn tồn tại xung quanh chúng ta. Cháu có thấy bông hoa này đẹp không?” Y khẽ chỉ vào một chậu hoa nhỏ đang nở rộ những cánh hoa màu tím nhạt đặt trên bậu cửa sổ. Những cánh hoa mỏng manh, tinh khiết, rung rinh trong gió nhẹ.
Linh Nhi chăm chú nhìn bông hoa, đôi mắt cô bé ánh lên vẻ thích thú. “Dạ, đẹp ạ! Nó có màu tím con thích.”
“Đúng vậy,” Tạ Trần tiếp lời, “Bông hoa này, từ một hạt mầm nhỏ xíu, đã vươn lên đón nắng, hút sương, rồi nở ra những cánh hoa rực rỡ như thế. Đó chẳng phải là một phép màu sao? Một phép màu của sự sống, của thiên nhiên. Con người có thể tạo ra những thứ không kém gì phép thuật của tiên nhân. Chú Tiểu An đây có thể pha ra một ấm trà thơm lừng, xua tan đi cái mệt mỏi. Lão Tôn làm gốm có thể biến cục đất sét vô tri thành những chiếc chén, chiếc bình tinh xảo. Bà bán nước có thể nấu những món ăn ngon, làm ấm bụng bao người. Đó đều là những phép màu do chính bàn tay và tấm lòng của con người tạo nên.”
Tạ Trần nhẹ nhàng chạm vào một cánh hoa tím. “Phép màu không chỉ nằm ở việc biến hóa hay bay lượn, mà còn nằm ở những điều giản dị nhất trong cuộc sống. Nằm ở nụ cười của mẹ khi thấy con vui, ở bàn tay của cha khi giúp con vượt qua khó khăn, ở tình bạn, ở sự sẻ chia, ở việc con người cùng nhau xây dựng nên một cuộc đời tốt đẹp hơn. Những phép màu ấy, không cần đến pháp lực cao siêu, không cần đến linh khí của Thiên Đạo, mà chỉ cần đến trái tim và sự cố gắng của chính chúng ta.”
Linh Nhi lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt cô bé chớp chớp, như đang cố gắng hình dung những điều Tạ Trần nói. Cô bé chưa từng nghĩ theo cách đó. Trong suy nghĩ của cô bé, phép màu luôn gắn liền với những câu chuyện thần tiên xa vời, với những điều phi thường vượt quá khả năng của con người. Nhưng qua lời Tạ Trần, phép màu bỗng trở nên gần gũi hơn, hữu hình hơn, và quan trọng nhất là, nó vẫn tồn tại.
“Vậy thì, cháu có thể tạo ra phép màu không ạ?” Linh Nhi hỏi, giọng nói đầy hy vọng.
Tạ Trần khẽ xoa đầu cô bé, mái tóc mềm mại lướt qua lòng bàn tay y. “Tất nhiên rồi. Mỗi người trong chúng ta đều có thể tạo ra phép màu của riêng mình, bằng cách sống tốt, học hỏi, yêu thương, và giúp đỡ người khác. Ví dụ như cháu, nếu cháu học hành chăm chỉ, sau này có thể trở thành một người thầy giỏi, dạy dỗ cho những đứa trẻ khác, đó chẳng phải là một phép màu sao? Hay cháu có thể vẽ những bức tranh đẹp, làm vui lòng mọi người, đó cũng là phép màu.”
Y đứng thẳng dậy, khẽ chỉ vào một cuốn sách vẽ những loài hoa trong quán. “Thế giới này vẫn còn rất nhiều điều kỳ diệu để cháu khám phá, Linh Nhi ạ. Có thể không phải là những tiên cảnh bồng lai, mà là vẻ đẹp của núi non, sông nước, của những mùa hoa nở, của những hạt mưa rơi. Phép màu của nhân gian, nằm ngay trong chính cuộc sống bình thường này.”
Linh Nhi gật đầu lia lịa, trên khuôn mặt cô bé đã không còn vẻ hoang mang ban đầu, mà thay vào đó là sự hứng thú và niềm vui sướng. Cô bé chạy đến một giá sách, bắt đầu lật xem những cuốn sách với những hình vẽ minh họa về các loài hoa, về cảnh vật thiên nhiên. Tiếng cười trong trẻo của cô bé lại vang lên, lấp đầy không gian quán sách. Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng y dâng lên một cảm giác ấm áp. Những câu hỏi ngây thơ của Linh Nhi cho thấy thế hệ trẻ sẽ lớn lên trong một thế giới hoàn toàn khác, và “Nhân Đạo” cần được gieo mầm từ sớm để định hình nhận thức của họ, giúp họ tìm thấy ý nghĩa và vẻ đẹp trong cuộc sống phàm trần.
Tiểu An, sau khi pha xong ấm trà, cũng khẽ mỉm cười nhìn Linh Nhi đang say sưa với những cuốn sách. Cậu bé đặt ấm trà lên bàn, hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một sự thư thái nhẹ nhàng.
Buổi trưa, khi mặt trời đã lên đến đỉnh và nắng gắt bên ngoài, Thợ Gốm Lão Tôn xuất hiện. Ông bước vào Nhân Gian Đạo Quán, mang theo một không kh�� hoàn toàn khác so với sự trong trẻo của Linh Nhi. Mùi đất sét và men gốm thoang thoảng trên người ông, một mùi hương đặc trưng của sự lao động cần mẫn. Vẻ mặt ông trầm tư, đôi bàn tay chai sạn dính đất sét khẽ nắm lại, rồi lại buông ra. Tiếng thở dài nhẹ của Lão Tôn hòa vào không gian yên tĩnh của quán, tạo nên một sự ưu tư, trăn trở lan tỏa.
Ông không lập tức tìm sách, mà chỉ đứng lặng lẽ nhìn ra cửa, nơi ánh nắng chói chang nhuộm vàng con đường. Ông như đang tìm kiếm điều gì đó trong dòng người qua lại hối hả, hay có lẽ, ông đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất trong chính tâm hồn mình. Nỗi hoài niệm về một quá khứ đã qua, một quá khứ nơi nghề gốm của ông từng có một giá trị khác, một vị thế khác trong xã hội tu tiên, giờ đây bỗng dội về mạnh mẽ.
Tạ Trần, người vẫn đang quan sát từ quầy sách, nhận thấy sự xuất hiện của Lão Tôn. Y đã sớm nhận ra những biểu cảm trên khuôn mặt của ông lão. Những người như Lão Tiệm Cầm, như Lão Tôn, những người đã dành cả đời để làm việc, để cống hiến cho một thế giới mà giờ đây đã không còn, đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng ý nghĩa.
“Lão Tôn, hôm nay lão nhân gia lại ghé thăm,” Tạ Trần khẽ cất lời, giọng y vẫn trầm ấm, không chút vội vàng. “Mời lão Tôn ngồi xuống, uống một chén trà.” Y khẽ gật đầu về phía Tiểu An, ra hiệu cậu bé pha thêm trà.
Lão Tôn giật mình, quay lại nhìn Tạ Trần. Ông khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước đến một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ngồi xuống. Tiếng ghế kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ông xoa xoa đôi bàn tay chai sạn, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi ưu tư.
“Tạ tiên sinh,” Lão Tôn cất tiếng, giọng ông khàn khàn, mang theo chút nặng nề của những nỗi niềm chất chứa. “Tôi làm gốm đã mấy chục năm. Ngày xưa, có người đặt làm bình ngọc để đựng linh dược, có người làm chén trà cho tiên nhân. Những món đồ ấy, không chỉ tinh xảo mà còn mang theo một ý nghĩa khác, một sự liên kết với thế giới siêu phàm. Cảm giác như công việc của mình cũng trở nên cao quý hơn, có giá trị hơn. Bây giờ…” Ông ngừng lại, thở d��i một tiếng, đôi mắt nheo lại nhìn vào khoảng không vô định. “Bây giờ, chỉ là chén bát tầm thường cho phàm nhân, đựng nước, đựng cơm… Liệu có còn đáng giá không?”
Câu hỏi của Lão Tôn, giản dị nhưng lại chạm đến tận cùng của sự hoài nghi về giá trị bản thân, về mục đích sống trong một kỷ nguyên mới. Ông lão đang đấu tranh với một chấp niệm sâu sắc, một niềm tin rằng giá trị của công việc ông nằm ở sự liên kết với cái “siêu phàm” mà giờ đây đã không còn.
Tạ Trần lắng nghe một cách cẩn trọng, ánh mắt y không phán xét, mà chỉ thấu hiểu. Y biết, đây không phải là một câu hỏi dễ dàng để trả lời bằng một vài lời an ủi sáo rỗng. Đây là một vấn đề triết lý cần được gỡ rối từ tận gốc rễ. Y khẽ nhấp một ngụm trà Tiểu An vừa mang đến, để hương trà ấm áp lan tỏa trong vòm miệng, rồi mới từ tốn lên tiếng.
“Lão Tôn à, cái gọi là ‘giá trị’ ấy, nó nằm ở đâu, do ai định đoạt?” Tạ Trần bắt đầu, giọng y vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ẩn chứa sức nặng của sự suy ngẫm. ��Khi lão nhân gia làm một chiếc bình ngọc cho tiên nhân, giá trị của nó có phải chỉ vì nó đựng linh dược, hay vì nó được một vị tiên nhân sử dụng? Hay giá trị thực sự nằm ở chính sự tinh xảo, tài hoa của đôi bàn tay lão, ở tấm lòng mà lão đặt vào từng nhát vuốt, từng nét chạm khắc trên sản phẩm của mình?”
Y đặt chén trà xuống, khẽ đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những người phàm trần vẫn đang hối hả với cuộc sống mưu sinh. “Phàm nhân, Lão Tôn à, là những người chân thực nhất. Họ ăn, họ uống, họ vui, họ buồn, họ lao động, họ nghỉ ngơi. Một chiếc chén gốm được làm ra để đựng cơm cho một gia đình, để chứa nước cho một người thợ đang khát, để làm quà tặng cho một người bạn thân, thì giá trị của nó đâu kém gì chiếc bình ngọc đựng linh dược? Thậm chí, nó còn gần gũi hơn, thiết thực hơn, và mang ý nghĩa nhân văn hơn.”
Tạ Trần đứng dậy, bước đến một góc kệ sách, ánh mắt lướt qua những cuốn sách về nghệ thuật, về cuộc sống, về ý nghĩa của sự sáng tạo. “Cái đẹp, cái hữu ích, chính là giá trị vĩnh cửu của nhân gian, Lão Tôn. Một chiếc bình gốm được làm bằng cả tấm lòng, bằng sự tinh xảo của người thợ, dù chỉ để cắm một cành hoa đồng nội, thì vẻ đẹp của nó cũng đủ để xoa dịu tâm hồn, để làm bừng sáng một góc nhà. Chén bát cho phàm nhân, nếu được làm bằng cả tấm lòng và sự tinh xảo, thì giá trị của nó không kém gì chén ngọc của tiên nhân. Nó không còn là vật phẩm của một thế giới xa vời, mà là một phần thiết yếu, một nét đẹp của chính cuộc sống này.”
Y lấy xuống một cuốn sách cũ, bìa đã sờn nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng. Cuốn sách không nói về tiên nhân, cũng không nói về phép thuật, mà là một tập hợp những câu chuyện về những người thợ thủ công tài hoa, những người đã dành cả đời để tạo ra những sản phẩm đẹp đẽ, hữu ích cho cuộc sống.
“Trong cuốn sách này, có kể về một người thợ mộc đã dành ba mươi năm để làm ra một chiếc bàn. Chiếc bàn ấy không có linh khí, không có phép thuật, nhưng nó cứng cáp, bền bỉ, và quan trọng hơn, nó đã chứng kiến biết bao bữa cơm gia đình, biết bao câu chuyện vui buồn. Chiếc bàn ấy, Lão Tôn à, mang trong mình linh hồn của cuộc sống, của sự gắn kết. Đó là giá trị mà không một linh dược nào có thể sánh bằng.”
Tạ Trần đưa cuốn sách cho Lão Tôn. “Nghề gốm của lão nhân gia, từ nay về sau, không còn cần sự công nhận của tiên nhân hay những thế lực siêu phàm nữa. Giá trị của nó sẽ nằm ở chính sự cống hiến cho nhân gian, ở vẻ đẹp mà lão mang lại cho cuộc sống bình thường này. Mỗi chiếc chén, mỗi chiếc bình, đều là một tác phẩm nghệ thuật, là một câu chuyện về sự cần mẫn, về lòng yêu nghề của lão. Và những câu chuyện ấy, sẽ được hàng vạn phàm nhân trân trọng, sử dụng, và truyền lại cho thế hệ sau. Đó chẳng phải là một sự vĩnh cửu khác sao, một sự vĩnh cửu của những giá trị nhân sinh?”
Lão Tôn đón lấy cuốn sách từ tay Tạ Trần, đôi tay ông vẫn còn vương mùi đất sét, run run lật mở những trang giấy cũ. Ông nhìn những dòng chữ, những hình ảnh về những người thợ thủ công khác, những người đã tìm thấy ý nghĩa trong chính công vi���c đời thường của mình. Từng lời nói của Tạ Trần như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn khô cằn của ông. Nỗi niềm hoang mang, sự hoài nghi về giá trị nghề nghiệp dần tan biến, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu, của một niềm hy vọng mới.
Ông lão ngẩng đầu lên, đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác giờ đây ánh lên một vẻ trong trẻo hơn, một sự thanh thản chưa từng có. Ông đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong những phép thuật cao siêu hay những lời tiên tri huyền bí, mà trong chính những điều bình dị nhất, trong chính ý nghĩa nội tại của nghệ thuật, của cuộc đời. Nghề gốm của ông, từ nay về sau, sẽ không còn là vì ai khác, mà là vì chính ông, vì vẻ đẹp của nhân gian, vì tiếng lòng của con người.
Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết, một hạt mầm của “Nhân Đạo” đã được gieo xuống, và nó đã bắt đầu nảy nở trong tâm hồn của Lão Tôn. Những câu hỏi của Lão Tôn phản ánh những thách thức triết lý mà con người sẽ phải đối mặt: tìm kiếm ý nghĩa và giá trị trong cuộc sống bình thường, không dựa vào quyền năng siêu nhiên. Và phương pháp của y, không trực tiếp giải quyết vấn đề mà gợi mở qua triết lý và sách vở, cho thấy sự ảnh hưởng thầm lặng, vô vi nhưng lại sâu sắc của y đối với kỷ nguyên mới này.
Bên ngoài quán, tiếng nắng vẫn gắt, nhưng bên trong, một không khí thanh bình, suy tư và đầy hy vọng đang lan tỏa. Hương trà thoang thoảng, mùi giấy cũ và tiếng lật sách nhẹ nhàng, cùng với tiếng cười trong trẻo của Linh Nhi đang say sưa khám phá những câu chuyện, và ánh mắt thanh thản của Lão Tôn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người đang dần tìm thấy giá trị của chính mình, không cần đến sự phù phép của tiên nhân, mà bằng chính trái tim và đôi tay của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.