Nhân gian bất tu tiên - Chương 902: Hương Sách Lan Tỏa: Những Bước Chân Đầu Tiên Đến Nhân Gian Đạo Quán
Ánh đèn lồng đầu tiên trong quán sách được Tạ Trần thắp lên, ánh sáng vàng dịu lan tỏa, chiếu rọi lên những kệ sách, lên tấm biển 'Nhân Gian Đạo Quán'. Y ngẩng đầu nhìn lên đó, một nụ cười thanh thản nở trên môi. Y đã tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc đời phàm nhân, tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình". Và chính từ nơi đây, từ một quán sách nhỏ bé ở Thị Trấn An Bình, Tạ Trần sẽ tiếp tục là một người thấu hiểu, một người chứng kiến thầm lặng, cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên những chương sử vĩ đại, không cần đến sự bất tử, mà vẫn đạt được sự trọn vẹn.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Tạ Trần khẽ mở cánh cửa gỗ đã cũ kỹ của 'Nhân Gian Đạo Quán', để lộ một không gian tĩnh lặng, tràn ngập mùi giấy cũ và hương mực mới. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng, lướt nhẹ qua ng��ỡng cửa, nhảy múa trên sàn gỗ được lau dọn sạch sẽ, rọi vào từng kệ sách cao ngất, khiến những tựa đề được viết bằng nét bút thanh thoát như bừng sáng. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương cây cỏ non tơ từ khu vườn nhỏ phía sau quán, cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây cổ thụ. Không khí trong lành đến nao lòng, như thể cả thế giới vừa được tẩy rửa sau một giấc ngủ dài.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường trực, đã có mặt từ sớm. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng, đang chăm chú lau bụi trên từng chồng sách. Cậu làm việc tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể mỗi cuốn sách đều chứa đựng một linh hồn. Tạ Trần mỉm cười nhìn cậu bé, cảm nhận được sự nhiệt huyết non trẻ đang nhen nhóm trong cậu. Y tiến đến, tay cầm một chiếc khăn vải mềm, cùng Tiểu An sắp xếp lại những cuốn sách trên kệ. Những cuốn sách này không còn là những mật điển tu luyện, những thần thông diệu pháp, mà là những câu chuyện về con người, về lẽ sống, về triết lý vô vi.
Quán sách vừa mới khai trương, vẫn còn vắng vẻ. Khách bộ hành thưa thớt đi qua chỉ dừng lại, đưa ánh mắt tò mò nhìn vào bên trong. Nơi đây không có chút linh khí dao động, không có ánh hào quang rực rỡ của tiên môn, chỉ có sự tĩnh mịch và mùi hương đặc trưng của giấy mực. Dù vậy, cái tên 'Nhân Gian Đạo Quán' được khắc trên tấm biển gỗ đơn sơ treo trước cửa lại mang một sức hút kỳ lạ, khiến người ta phải nán lại chiêm nghiệm.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "cuốn sách này nói về lẽ sống bình thường, liệu có ai muốn đọc không ạ, khi xưa người ta chỉ thích tiên pháp thần thông?" Cậu bé đưa lên một cuốn sách bìa màu chàm đã ngả màu thời gian, trên đó đề mấy chữ 'Phàm Trần Ký'. Đôi mắt to tròn của Tiểu An ánh lên vẻ băn khoăn. Cậu bé vốn sinh ra trong thời đại mà tu tiên là lẽ sống, dù chưa từng được tiếp cận sâu nhưng những truyền thuyết về tiên nhân vẫn ăn sâu vào tâm trí non nớt của cậu. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi quá nhanh.
Tạ Trần dừng tay, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Phàm Trần Ký'. Y quay sang Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu, không chút ngạc nhiên trước câu hỏi của cậu bé. "Tiểu An à, tri thức không bao giờ là vô ích." Giọng y trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa buổi sớm, mang theo một sự an định lạ kỳ. "Con người, sau cơn bão lớn, sẽ tìm về những giá trị cốt lõi nhất. Trước kia, họ khao khát sức mạnh, khao khát sự bất tử vì sợ hãi sự hữu hạn, sợ hãi cái chết, sợ hãi việc 'mất người' trong vòng xoáy của Thiên Đạo. Họ tin rằng tu luyện sẽ mang lại cho họ quyền năng để khống chế số phận, để thoát khỏi sự vô thường của kiếp nhân sinh."
Y khẽ nhấp một ngụm trà sen vừa pha, hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong không gian. "Nhưng nay, Thiên Đạo đã sụp đổ. Cái 'Đạo' mà họ từng tôn thờ, cái 'Đạo' đã khiến họ đánh mất nhân tính để đổi lấy quyền năng, đã không còn. Giờ đây, họ đứng trước một khoảng trống mênh mông, một sự tự do mà họ chưa từng biết đến. Họ sẽ bắt đầu đặt câu hỏi: Ý nghĩa của cu���c sống là gì khi không còn phải chạy theo con đường thành tiên? Hạnh phúc thực sự nằm ở đâu? Và chính những câu hỏi đó sẽ dẫn họ đến đây, đến những cuốn sách như thế này, để tìm kiếm câu trả lời."
Tạ Trần đưa tay chỉ về phía những kệ sách, nơi hàng trăm, hàng ngàn cuốn sách với đủ loại chủ đề đang xếp ngay ngắn. "Những cuốn sách này không dạy họ cách bay lượn trên mây, không ban cho họ sức mạnh hủy thiên diệt địa. Nhưng chúng sẽ dạy họ cách làm người, cách yêu thương, cách chấp nhận sự vô thường, cách tìm thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị nhất. Chúng sẽ giúp họ vá lại những mảnh vỡ trong tâm hồn, tìm lại những cảm xúc, ký ức mà họ đã đánh mất trên con đường mải miết theo đuổi ảo ảnh sức mạnh."
Y nhướng mày, ánh mắt hằn lên một tia suy tư sâu sắc. "Nhân Đạo không phải là một pháp tắc cứng nhắc, Tiểu An. Nó là sự thức tỉnh, là sự trở về với bản nguyên của con người. Và hành trình đó, nó bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất: một cuốn sách, một cuộc trò chuyện, một suy nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí." Tạ Trần lại tiếp tục lau bàn, động tác nhẹ nhàng, bình thản. Y không vội vã, y biết rằng những hạt mầm triết lý y gieo trồng sẽ cần thời gian để nảy nở, để đâm chồi. Quán sách này không chỉ là nơi bán sách, mà còn là một khu vườn ươm mầm cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự mình định nghĩa lại giá trị của sự tồn tại.
***
Tiết trời giữa trưa ở Thị Trấn An Bình trở nên ấm áp hơn, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên những con đường lát đá, xua tan hoàn toàn hơi lạnh buổi sớm. Bầu trời trong xanh thăm thẳm, không một gợn mây, khiến lòng người cũng trở nên thư thái lạ thường. Dòng người thưa thớt qua lại trên phố, không còn cảnh tu sĩ vội vã cưỡi kiếm bay vút, hay những cỗ xe ngựa chở đầy linh thảo, pháp khí. Giờ đây, chỉ có những người nông dân gánh cuốc, những người thợ thủ công mang sản phẩm của mình ra chợ, hay những bà nội trợ tay xách nách mang trở về nhà sau buổi chợ. Nhịp sống chậm rãi, bình dị đến lạ, như thể cả thị trấn đã trút bỏ được gánh nặng vô hình nào đó.
Một vài người dân đi ngang qua 'Nhân Gian Đạo Quán' không khỏi dừng chân, ánh mắt tò mò dò xét. Họ chỉ trỏ về phía tấm biển gỗ đơn sơ, rồi lại thì thầm to nhỏ với nhau. Có người nhíu mày tỏ vẻ không hiểu, có người lại trầm ngâm suy nghĩ. Quán sách này quá khác biệt so với những gì họ từng biết.
Bên gánh hàng nước lá của mình, Bà Lão Bán Nước vẫn ngồi đó, lưng còng, tóc bạc phơ như cước, nhưng trên môi luôn nở một nụ cười hiền từ. Bà mặc bộ áo vải cũ sờn, đôi tay nhăn nheo thoăn thoắt gạt những chiếc lá rụng trên gánh hàng. Bà là nhân chứng sống của bao thăng trầm, bao đổi thay của Thị Trấn An Bình. Đôi mắt tinh anh của bà dõi theo những ánh mắt hiếu kỳ của người qua đường, rồi lại hướng về phía 'Nhân Gian Đạo Quán'.
"Cái quán sách của cậu Tạ Trần đó lạ ghê," bà cất tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy vẻ tò mò, "chẳng thấy bán tiên pháp, chiêu thức gì cả, toàn là chuyện đời thường. Mấy thứ này thì ai mà chẳng biết? Không biết có ai thèm đọc không?" Bà vừa nói, vừa đ��a tay quạt quạt cho vơi đi cái nóng giữa trưa. Những lời bà nói không có ý chê bai, chỉ là một sự băn khoăn rất đỗi thường tình của một người dân chất phác.
Một người qua đường, trông có vẻ là một người thợ mộc với bàn tay chai sạn và quần áo dính đầy mùn cưa, dừng lại bên gánh nước của bà lão. Anh ta mua một cốc nước mía mát lạnh, rồi đáp lời: "Nghe nói cậu ta là thư sinh từ nơi khác đến, có vẻ uyên bác lắm. Cái tên quán cũng lạ, 'Nhân Gian Đạo Quán'. Không hiểu là Đạo của nhân gian là cái Đạo gì đây? Chắc cũng chỉ là mấy chuyện vớ vẩn, nhưng mà... để xem sao." Anh ta nhấp một ngụm nước, ánh mắt vẫn không rời khỏi quán sách. Dù mang vẻ hoài nghi, nhưng trong sâu thẳm, lại có một tia tò mò khó tả. Đó là sự tò mò về một cái gì đó mới mẻ, khác biệt, một hướng đi chưa từng được khám phá.
Tiếng rao hàng của người bán bánh bao từ xa vọng lại, tiếng lách cách của thợ rèn bên kia phố, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống đời thường. Trong cái nhịp điệu bình yên ấy, Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị nheo lại dưới vành nón cũ, đang chầm chậm bước đi trên đường. Trên người ông luôn thoảng mùi gỗ đàn và dây đàn, như một phần không thể tách rời của bản thân. Đôi ngón tay dài và khéo léo của ông thường ngày vẫn lướt trên phím đàn, tạo nên những âm thanh lay động lòng người. Nhưng giờ đây, đôi tay ấy lại buông thõng, ánh mắt ông đầy suy tư, xa xăm, hướng về phía 'Nhân Gian Đạo Quán' như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất. Ông đi chậm hơn hẳn khi ngang qua quán sách, cái nhìn của ông chứa đựng sự băn khoăn, hoài nghi, nhưng cũng có một chút gì đó khao khát, như một con thuyền lạc lối giữa đại dương đang tìm kiếm ngọn hải đăng.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, 'Nhân Gian Đạo Quán' bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, tạo thành những vệt sáng vàng óng ánh, nhảy múa trên sàn gỗ đã mòn vẹt theo năm tháng, tô điểm thêm vẻ cổ kính cho căn phòng. Mùi trà sen thoang thoảng hòa quyện với hương giấy cũ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, tĩnh mịch, khiến lòng người tự động lắng lại. Tạ Trần ngồi bên bàn trà, tay khẽ lật từng trang sách cũ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, dường như đang dõi theo dòng chảy vô thường của vạn vật. Y không nói, chỉ lặng lẽ đọc, lặng lẽ suy ngẫm.
Tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề dừng lại trước ngưỡng cửa. Lão Tiệm Cầm, với dáng vẻ gầy gò, đôi mắt cận thị nheo lại, rụt rè bước vào. Trên người ông vẫn phảng phất mùi gỗ đàn quen thuộc, nhưng hôm nay, mùi hương ấy lại xen lẫn một nỗi u hoài khó tả. Ông đi chậm rãi, ánh mắt quét một lượt quanh quán sách, dừng lại trên những kệ sách cao ngất, nơi không có chút linh khí tu luyện, không có bất kỳ dấu vết nào của tiên pháp thần thông. Chỉ có những chồng sách về lẽ sống, về thơ ca, về những câu chuyện bình dị của con người. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực gầy guộc của ông lão, tiếng thở dài của một tâm hồn đang lạc lối giữa dòng đời đổi thay.
"Thưa tiên sinh," Lão Tiệm Cầm khẽ cất tiếng, giọng nói trầm đục, mang theo nỗi niềm chất chứa, "cái thế giới này... giờ đây, tiếng đàn của ta còn ý nghĩa gì? Không còn tiên nhân nghe khúc nhạc, không còn anh hùng múa kiếm theo điệu hát, tất cả đều trở nên vô vị." Ông ngừng lại, đôi mắt nheo lại nhìn Tạ Trần, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho nỗi hoang mang sâu sắc trong lòng. "Cả cuộc đời này, ta chỉ biết ôm đàn, gảy đàn. Ta từng tự hào vì tiếng đàn của ta có thể khiến tiên nhân động lòng, khiến anh hùng cảm khái. Nhưng giờ đây, tiên môn không còn, tu sĩ tan rã, những khúc nhạc hùng tráng, những giai điệu bay bổng liệu còn có ai thưởng thức? Những nghệ nhân như ta, giờ đây biết lấy gì làm lẽ sống?"
Nỗi tuyệt vọng của Lão Tiệm Cầm không chỉ là của riêng ông. Nó là tiếng lòng chung của rất nhiều người trong kỷ nguyên mới, những người đã quen với một trật tự cũ, một giá trị cũ. Họ cảm thấy mất mát, trống rỗng, như những chiếc lá khô bị gió cuốn đi không phương hướng. Họ từng tin rằng giá trị của bản thân được định đoạt bởi sự liên kết với thế giới tu tiên, với những điều siêu phàm. Giờ đây, khi bức tường ngăn cách phàm trần và tiên giới sụp đổ, họ nhận ra mình đang đứng trơ trọi giữa nhân gian, không biết phải bám víu vào đâu.
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách đang đọc lại, đặt nó cẩn thận xuống bàn. Y ngẩng đầu nhìn Lão Tiệm Cầm, ánh mắt bình thản nhưng thấu rõ mọi nỗi niềm. "Tiếng đàn của lão nhân gia, trước kia vì tiên nhân mà tấu, nay vì ai mà tấu?" Giọng y trầm ấm, không chút vội vàng, như đang gieo từng hạt mầm triết lý vào tâm hồn khô cằn của người đối diện. "Chẳng lẽ, không vì chính mình, vì tâm hồn, vì vẻ đẹp của nhân gian sao?"
Y đứng dậy, tiến đến một góc kệ sách, tay khẽ lướt qua những cuốn sách cũ kỹ. "Lão Tiệm Cầm à, cái đẹp của âm nhạc không nằm ở việc ai thưởng thức, mà nằm ở chính bản thân nó, ở sự rung động mà nó mang lại. Tiên nhân nghe nhạc vì họ có những cảm xúc riêng, anh hùng múa kiếm vì điệu nhạc chạm đến khát vọng của họ. Nhưng những cảm xúc, khát vọng ấy, chẳng phải đều bắt nguồn t�� nhân tính sao? Từ niềm vui, nỗi buồn, sự cô đơn, khao khát, lòng dũng cảm của chính con người sao?"
Tạ Trần rút ra một cuốn sách cũ không có bìa, chỉ còn lại những trang giấy ngả màu ố vàng, nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng, sắc nét. Cuốn sách tỏa ra một mùi hương đặc trưng của thời gian, của sự tích lũy tri thức. Y đưa cuốn sách cho Lão Tiệm Cầm. "Mỗi cây đàn là một câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều đáng được kể. Tiếng đàn của lão nhân gia không phải vì tiên nhân mà có giá trị, cũng không vì anh hùng mà trở nên vĩ đại. Nó có giá trị vì nó là tiếng lòng của lão, là sự kết nối giữa lão với nhân gian này."
"Chẳng lẽ những người phàm trần này không biết thưởng thức cái đẹp sao? Chẳng lẽ những người lao động chân tay, những người mẹ hiền, những đứa trẻ thơ, không có tâm hồn để rung động trước một khúc nhạc hay sao? Họ cũng có niềm vui, nỗi buồn, họ cũng có những khoảnh khắc cô đơn cần tiếng đàn xoa dịu, những khoảnh khắc hạnh phúc muốn được tiếng đàn nâng niu. Cái Đạo của nhân gian, lão Tiệm Cầm à, nằm ngay trong những điều bình dị ấy. Nằm trong việc ta tự tìm thấy ý nghĩa cho chính mình, không cần đến sự công nhận của bất kỳ ai, bất kỳ thế lực siêu nhiên nào."
Lão Tiệm Cầm nhận lấy cuốn sách không bìa từ tay Tạ Trần, đôi tay run run chạm vào những trang giấy cũ. Ông ngẩng đầu, đôi mắt cận thị nheo lại nhìn Tạ Trần, rồi lại cúi xuống nhìn cuốn sách. Ban đầu là sự bối rối, không hiểu. Nhưng rồi, từng chút một, những lời nói của Tạ Trần như những giọt sương mát lành thấm đẫm vào tâm hồn khô cằn của ông. Một tia sáng yếu ớt bắt đầu lóe lên trong đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác. Tia sáng ấy không phải là hào quang của linh khí, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của một hy vọng mới.
Ông lão siết chặt cuốn sách vào lòng, như thể đó là một báu vật vô giá. Nỗi hoang mang trên gương mặt dần tan biến, nhường chỗ cho một sự thanh thản chưa từng có. Ông đã tìm thấy câu trả lời, không phải trong những phép thuật cao siêu hay những lời tiên tri huyền bí, mà trong chính những điều bình dị nhất, trong chính ý nghĩa nội tại của nghệ thuật, của cuộc đời. Tiếng đàn của ông, từ nay về sau, sẽ không còn là vì ai khác, mà là vì chính ông, vì vẻ đẹp của nhân gian, vì tiếng lòng của con người.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhàng. Y biết, một hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo xuống, và nó đã bắt đầu nảy nở trong tâm hồn của Lão Tiệm Cầm. Đây chỉ là khởi đầu. Sẽ còn rất nhiều người khác, với những nỗi niềm, những băn khoăn khác nhau, tìm đến 'Nhân Gian Đạo Quán' này, tìm đến những triết lý giản dị mà sâu sắc mà y đang ươm mầm. Hành trình của 'Nhân Đạo' là một hành trình dài, vô tận, nhưng nó bắt đầu từ những bước chân nhỏ bé như thế này, từ những cuộc trò chuyện bình dị, từ những cuốn sách không bìa, và từ những tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt của một người phàm trần.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.