Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 901: Nhân Gian Đạo Quán: Khởi Nguyên Kỷ Nguyên Mới

Bình minh đầu tiên của một ngày mới, không còn tiếng chuông chùa ngân nga vọng từ các tiên môn xa xăm, cũng chẳng còn luồng linh khí dày đặc tựa sương khói ban mai. Thị Trấn An Bình thức giấc trong một sự tĩnh lặng rất riêng, một vẻ an nhiên mà đã từ rất lâu rồi nhân gian không còn cảm nhận được. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, rải xuống con đường đất còn vương hơi sương, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Gió nhẹ lay động hàng cây cổ thụ trước quán, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ dại thanh khiết.

Trong không gian tĩnh mịch ấy, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang lặng lẽ hoàn tất những công đoạn cuối cùng để mở cửa quán sách của mình. Không còn là Thành Vô Song ồn ã, không còn là những ánh mắt dò xét của tu sĩ hay những lời thì thầm về "điểm neo nhân quả". Y giờ đây chỉ là một người chủ quán sách bình thường, tại một thị trấn bình thường, bắt đầu một cuộc sống bình thường. Quán sách mới của y không nguy nga tráng lệ, chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ, mái ngói xám bạc đã nhuốm màu thời gian, nằm nép mình bên con đường chính của Thị Trấn An Bình. Kiến trúc đơn sơ, mộc mạc, nhưng lại toát lên một vẻ thanh tịnh, như chính cốt cách của chủ nhân nó.

Y chậm rãi nhấc tấm biển hiệu gỗ lên, đôi tay thon dài khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn bóng của nó. Tấm biển không chạm trổ rồng phượng, không khắc họa tiên cảnh, chỉ có bốn chữ thư pháp cổ kính, mực đen tuyền: "Nhân Gian Đạo Quán". Tạ Trần ngắm nhìn nó, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư nhưng cũng đầy mãn nguyện. Y tự tay đóng chiếc đinh cuối cùng, cẩn trọng treo tấm biển lên vị trí trang trọng nhất phía trên cửa ra vào. Tiếng búa gõ nhẹ vào gỗ vang lên khô khốc, như một lời tuyên ngôn lặng lẽ cho một khởi đầu mới.

"Thiên Đạo đã tan rã, tiên môn không còn." Y thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, hòa vào tiếng gió xào xạc. "Giờ đây, 'Đạo' nằm trong chính 'Nhân Gian' này." Y đã từng là người đứng giữa ranh giới sống còn của Thiên Đạo, là người đã phá cục, đã định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Nhưng cái giá của quyền năng ấy, cái giá của việc "thành tiên" hay trở thành "cứu thế", là đánh mất đi chính mình, đánh mất đi nhân tính. Y đã từ chối. Và giờ đây, y đang gieo một hạt mầm khác, một hạt mầm của "Đạo" không phải từ cõi tiên, mà từ chính cuộc sống con người. 'Nhân Gian Đạo Quán' không phải là nơi dạy phép thuật, cũng chẳng phải nơi truyền bá công pháp tu luyện. Nơi đây sẽ là một điểm tựa cho những tâm hồn lạc lối, một ngọn hải đăng cho những ai khao khát tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời mà không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu phàm hay sự trường sinh viễn vông.

Từng kệ sách trong quán đã được y sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Những bộ kinh thư cổ điển, từ Tứ Thư Ngũ Kinh đến Bách Gia Chư Tử, nằm cạnh những tác phẩm văn học, sử ký mới mẻ của nhân gian, được chép tay hoặc in ấn thô sơ. Chúng không còn là những bí kíp tu tiên, mà là những kho tàng tri thức, là những câu chuyện về cuộc đời, về con người. Mùi giấy cũ, mùi mực thơm, hòa quyện với hương trà thoang thoảng từ ấm trà vừa mới pha, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh mịch. Tạ Trần khẽ mỉm cười, cảm nhận sự an yên từ tận sâu trong tâm hồn. Y đã không còn là "điểm neo nhân quả" trực tiếp của thế giới, nhưng những triết lý, những tư tưởng y gieo mầm sẽ âm thầm lan tỏa, định hình 'Nhân Đạo' trong nhiều thiên niên kỷ tới. Đây không phải là sự buông bỏ trách nhiệm, mà là một sự chuyển giao tinh tế, một niềm tin tuyệt đối vào khả năng tự kiến tạo của nhân loại. Y mở rộng cánh cửa gỗ của quán, để ánh nắng ban mai tràn vào, phủ lên những kệ sách, lên từng trang giấy, như ban phát sự sống mới cho những tri thức đang chờ được khám phá.

***

Khi mặt trời đã lên cao, rọi những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả không gian bên trong 'Nhân Gian Đạo Quán', một làn gió nhẹ mang theo tiếng cười trong trẻo từ bên ngoài ùa vào. Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, tay cầm một cuốn sách cũ đã úa màu thời gian, thưởng thức chén trà nóng hổi, thì cánh cửa gỗ đột ngột mở rộng.

"Tiên sinh! Tiên sinh!"

Hai giọng nói trong trẻo vang lên cùng lúc, phá tan sự yên tĩnh ban nãy. Thư Đồng Tiểu An, giờ đã lớn hơn đôi chút, thân hình vẫn gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi hơn xưa, vội vã chạy vào. Bên cạnh y là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, gương mặt rạng rỡ như đóa hoa hướng dương. Cả hai đều mặc những bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, phản ánh cuộc sống giản dị của những đứa trẻ ở Thị Trấn An Bình.

Tiểu An ngay lập tức bị thu hút bởi một kệ sách mới, nơi bày la liệt những cuốn sách về lịch sử, địa lý và những câu chuyện cổ tích. Y đưa tay mân mê bìa sách, đôi mắt đọc lướt qua những dòng chữ đầu tiên với vẻ háo hức. "Tiên sinh, quán sách mới của người thật đẹp! Lại có thêm nhiều sách mới nữa!"

Tiểu Hoa thì không rụt rè như Tiểu An. Cô bé chạy thẳng đến bên bàn, đặt xuống một giỏ bánh bao còn nóng hổi và một bó hoa dại đủ màu sắc vừa hái bên đường, tỏa hương thơm ngát. "Anh Tạ Trần ơi! Tiểu Hoa mang bánh bao cho anh nè! Mẹ con nói anh mới mở quán, chắc là bận lắm, không có thời gian nấu cơm đâu!"

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười hiền hậu làm tan đi vẻ trầm tư thường trực trên gương mặt y. Y đưa tay xoa đầu Tiểu Hoa, cảm nhận sự ấm áp, thân tình từ những đứa trẻ. "Cảm ơn Tiểu Hoa, bánh bao của con gái mẹ con làm là ngon nhất rồi. Tiểu An cũng lại đây ngồi đi, không cần vội vàng vậy."

Tiểu An lúc này mới rời mắt khỏi giá sách, y bước đến bên bàn, đôi mắt đầy tò mò nhìn tấm biển hiệu 'Nhân Gian Đạo Quán' mà Tạ Trần vừa treo. "Tiên sinh, 'Nhân Gian Đạo Quán' là gì ạ? Con thấy cái tên này lạ quá. Không phải là thư viện, cũng không phải là học đường. Có phải là nơi dạy đạo làm người không ạ?"

Tạ Trần nhẹ nhàng pha thêm ấm trà mới, hương trà thơm lừng lan tỏa khắp gian phòng. Y đặt chén trà xuống trước mặt hai đứa trẻ, rồi mới chậm rãi đáp lời, giọng nói trầm tĩnh mà sâu sắc. "Đúng vậy, Tiểu An. Con nói đúng một phần. Nhưng 'Đạo' ở đây không phải là thứ cao xa, không phải là những bài kinh khó hiểu hay những phép thuật thần thông mà các tiên nhân ngày xưa thường nhắc đến. Mà 'Đạo' chính là những điều nhỏ bé, giản dị nhất trong cuộc sống của chúng ta. Là cách con người đối đãi với nhau, là cách chúng ta sống, yêu thương, và học hỏi mỗi ngày."

Y đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người dân Thị Trấn An Bình đang hối hả với công việc thường ngày của họ – tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ, tiếng búa gõ của thợ mộc, tiếng cười đùa của trẻ con. "Cái gọi là Thiên Đạo đã sụp đổ, cái gọi là tiên môn đã không còn. Con người không cần phải tìm kiếm sự bất tử hay sức mạnh siêu phàm để đạt được chân lý. Chân lý, hay 'Đạo', nằm trong chính cuộc sống này, trong mỗi hơi thở, mỗi cảm xúc của chúng ta. 'Nhân Gian Đạo Quán' này, đơn giản là nơi để mọi người đến, tìm thấy những cuốn sách, những câu chuyện có thể giúp họ hiểu hơn về chính mình, về cuộc đời này. Nó là nơi để con người tự mình kiến tạo 'Đạo' của riêng mình, từ những điều bình dị nhất."

Tiểu Hoa, với vẻ mặt ngây thơ nhưng cũng rất tinh nghịch, bỗng reo lên. "Vậy là Thiên Đạo không còn, bây giờ ai cũng tự do hơn rồi, không còn lo bị tiên nhân bắt nạt nữa! Không còn sợ bị biến thành 'người' mất cảm xúc nữa!" Lời nói của cô bé khiến Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhõm. Quả thực, đó là một trong những mục tiêu lớn nhất của y khi phá cục. Sự sợ hãi bị "mất người" đã ám ảnh nhân gian quá lâu.

"Đúng vậy, Tiểu Hoa," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt y nhìn hai đứa trẻ đầy trìu mến. "Tự do không chỉ là không bị áp bức, mà còn là tự do để lựa chọn, tự do để là chính mình, tự do để cảm nhận mọi hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Kỷ nguyên mới này, là kỷ nguyên của con người, do con người làm chủ." Y tin rằng, chính những cuộc trò chuyện giản dị như thế này, những lời giải thích nhẹ nhàng về ý nghĩa của 'Nhân Đạo', sẽ gieo mầm vào tâm hồn non nớt của thế hệ trẻ, từ từ lan tỏa và định hình tương lai của cả nhân gian. Đây chính là cách y chọn để tiếp tục vai trò "người thầy vô danh", không trực tiếp can thiệp, mà là một nguồn cảm hứng thầm lặng.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình trong một sắc màu ấm áp, dịu mát, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ quán sách, tay cầm một cuốn sách cũ về triết lý 'Vô Vi Chi Đạo', nhưng ánh mắt y lại không tập trung vào từng dòng chữ. Thay vào đó, y hướng tầm nhìn ra ngoài, quan sát những người dân Thị Trấn An Bình đang dần trở về nhà sau một ngày làm việc cần mẫn. Tiếng rao hàng cuối cùng của người bán hàng rong dần tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng cười nói ấm áp từ những căn nhà nhỏ, tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, và tiếng côn trùng rả rích bắt đầu bản hòa ca đêm.

Hương khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh bay nhẹ trong gió, mang theo mùi cơm gạo mới nấu, mùi canh rau thơm lừng, gợi lên một cảm giác an bình, sum vầy. Đây chính là cuộc sống, là cái "Nhân Gian" mà y đã đấu tranh để bảo vệ. Y cảm nhận được sự thay đổi trong nhịp sống của họ: không còn vẻ u uất, lo âu thường trực như trước đây, mà thay vào đó là một sự tự do, một niềm hy vọng mới mẻ đang nhen nhóm trong mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường này vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi.

Từ tiệm quán trà đối diện, Bà Chủ Quán Trà phúc hậu, với vẻ mặt hiền từ và nụ cười luôn nở trên môi, vừa dọn dẹp hàng quán vừa cất tiếng chào Tạ Trần. "Tạ Trần tiên sinh, quán sách của cậu hôm nay có vẻ đông khách nhỉ? Giờ đây ai cũng thích đọc sách, không còn mê tu tiên nữa rồi! Cả cái thị trấn này, ai cũng nói về 'Nhân Gian Đạo Quán' của cậu đó."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đáp lại lời chào của bà chủ quán trà với một cái gật đầu nhẹ nhàng. "Vâng, Bà Chủ. Con người đang tìm thấy giá trị của chính mình. Họ nhận ra rằng, cuộc sống không cần đến những điều xa vời, mà ý nghĩa nằm ngay trong những điều bình dị nhất." Y không thể nói với bà rằng y chính là người đã lật đổ Thiên Đạo, là người đã khai sáng kỷ nguyên mới này. Y chỉ là một chủ quán sách, một người chứng kiến.

Đôi mắt y dõi theo bóng dáng một người nông dân gánh cuốc trở về, một người mẹ gọi con vào ăn tối, một đôi trai gái trẻ nắm tay nhau đi dạo dưới ánh đèn lồng đầu tiên vừa được thắp sáng. Y cảm nhận sâu sắc rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì và phát triển 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lớn. Sẽ có những lúc con người lại lạc lối bởi lòng tham, quyền lực, hay những tàn dư của tư tưởng cũ về sự mạnh mẽ, về vị trí thống trị. Nhưng Tạ Trần tin vào "dị số", tin vào sự "vô thường", tin vào khả năng thích nghi và sáng tạo vô hạn của con người. Chính những điều đó sẽ là kim chỉ nam, giúp 'Nhân Đạo' vượt qua mọi thử thách, tự hoàn thiện mình, chứ không phải một quy tắc cứng nhắc nào.

Y nhận ra rằng 'Nhân Đạo' không phải là một giải pháp hoàn hảo, một đích đến cuối cùng, mà là một hành trình dài của sự học hỏi, thích nghi và phát triển liên tục. Nó là một con đường không có điểm dừng, nơi mỗi thế hệ sẽ tự tìm thấy và định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của hạnh phúc, của "Đạo". Sự bình yên hiện tại ở Thị Trấn An Bình là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và những giá trị nhân sinh sẽ cần được thử thách và củng cố qua thời gian.

Tạ Trần khẽ khép cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Y đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm tấm biển hiệu 'Nhân Gian Đạo Quán' trong ánh chiều tà. "Ta đã buông bỏ gánh nặng của Thiên Đạo," y độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ để chính y nghe thấy, "giờ đây là gánh nặng của 'Đạo trong Nhân Gian'. Nhưng đây không phải là gánh nặng, mà là niềm vui." Niềm vui khi nhìn thấy những hạt mầm của triết lý y gieo trồng đang nảy nở, đang xanh tươi trong tâm hồn của những con người bình dị.

Ánh đèn lồng đầu tiên trong quán sách được Tạ Trần thắp lên, ánh sáng vàng dịu lan tỏa, chiếu rọi lên những kệ sách, lên tấm biển 'Nhân Gian Đạo Quán'. Y ngẩng đầu nhìn lên đó, một nụ cười thanh thản nở trên môi. Y đã tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc đời phàm nhân, tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình". Và chính từ nơi đây, từ một quán sách nhỏ bé ở Thị Trấn An Bình, Tạ Trần sẽ tiếp tục là một người thấu hiểu, một người chứng kiến thầm lặng, cho một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự mình viết nên những chương sử vĩ đại, không cần đến sự bất tử, mà vẫn đạt được sự trọn vẹn.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free