Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 900: Quán Sách Yên Bình: Ván Cờ Khép Lại, Nhân Đạo Vươn Mình

Ánh nắng buổi trưa vẫn chiếu rọi quán sách, nhưng giờ đây không gian dường như đã bớt đi vẻ tĩnh lặng, thay vào đó là một luồng sinh khí mới, một lời hứa về tương lai. Tạ Trần quay lại quầy sách, nhẹ nhàng cầm cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ lên. Y không còn là người định hướng, không còn là "điểm neo nhân quả" trực tiếp. Y đã trở thành một người quan sát, một triết gia, một người lặng lẽ dõi theo dòng chảy của 'Nhân Đạo'. Từ nay, y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ ở Thành Vô Song, nhưng ảnh hưởng của y, những triết lý và lý tưởng mà y đã gieo, sẽ lan tỏa và định hình 'Nhân Đạo' trong nhiều thiên niên kỷ tới. Ván cờ lớn đã kết thúc, nhưng một kỷ nguyên mới, một hành trình mới c���a nhân loại, vừa mới bắt đầu, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng và sự tự do vô hạn. Tạ Trần mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là sự mãn nguyện của kẻ đã hoàn thành việc lớn, mà là sự bình yên của người đã tìm thấy vị trí chân thực của mình trong vũ trụ vô thường này. Y đã thấu hiểu, rằng vẻ đẹp của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự kiểm soát, mà ở chính dòng chảy tự do, bất định của nó.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua những rặng cây cổ thụ ngoài phố, Tạ Trần đã thức giấc. Y không vội vàng như những phàm nhân bận rộn mưu sinh, cũng không trầm tư như các tu sĩ đang kiếm tìm đạo lý. Với y, mỗi buổi bình minh đều là một khởi đầu mới, một trang giấy trắng tinh khôi của cuộc đời. Y chậm rãi mở cánh cửa gỗ đã cũ kỹ của quán sách, để không khí trong lành của buổi sớm tràn vào, xua đi chút ẩm mốc còn vương vấn từ đêm. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ, mang theo chút bụi li ti nhảy múa trong không trung, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền gạch cũ và những kệ sách cao ngất. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai, và mùi hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ trong góc quán hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của linh hồn quán sách.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, khẽ hít thở sâu, cảm nhận từng luồng khí mát lạnh tràn vào buồng phổi. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét bình yên lạ lùng, như mặt hồ lặng sóng sau một cơn giông bão lớn. Y chậm rãi sắp xếp lại vài cuốn sách trên quầy, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên từng trang giấy ố vàng, cảm nhận kết cấu thô ráp của chúng. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy dường như đều cất giấu một câu chuyện, một trí tuệ cổ xưa, và y là người bảo vệ thầm lặng của kho tàng ấy.

Pha một ấm trà nóng, Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên cạnh quầy, nhìn ra con phố vắng vẻ còn đang chìm trong màn sương mỏng. Hồi ức về cuộc gặp gỡ ngày hôm qua với Lăng Nguyệt, Dương Quân và các đồng minh khác vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí y. Tạ Trần nhớ lại ánh mắt kiên định của Lăng Nguyệt, sự nhiệt huyết của Dương Quân, và cả sự trầm tư của Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, Mộ Dung Tuyết. Họ đã đến, mang theo những báo cáo về một thế giới đang dần hồi sinh, về những khó khăn mà 'Nhân Đạo' phải đối mặt, và cả những hy vọng le lói về một tương lai tươi sáng.

"Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ." Lời nói của chính y vang vọng trong tâm trí. Tạ Trần biết rõ điều đó. Y đã gieo những hạt mầm, đã chỉ ra con đường, nhưng việc vun trồng, chăm sóc để chúng nảy nở thành cây đại thụ vững chãi, lại là trách nhiệm của nhân loại, của những người đang sống và sẽ sống trong kỷ nguyên mới này.

Cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn nằm trên bàn, bìa sách đã sờn cũ, nhưng nội dung của nó lại như mới tinh, càng đọc càng thấm thía. Tạ Trần chưa từng cố gắng ép buộc bất kỳ ai phải đi theo con đường của mình, bởi y hiểu rằng, 'Nhân Đạo' không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một dòng chảy tự do, liên tục biến đổi. Chính những "dị số", những điều không thể đoán trước, những con người và sự kiện nằm ngoài mọi dự liệu, lại là nguồn sống, là động lực để 'Nhân Đạo' phát triển theo những hướng không ngờ tới. Y đã chấp nhận chúng, đã học cách không can thiệp, mà chỉ quan sát và tin tưởng.

Chén trà bốc khói nghi ngút, hương trà lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm, vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào lan tỏa trong khoang miệng. Y cảm thấy một sự thanh thản khó tả, một sự bình yên đã tìm thấy sau bao sóng gió. Suốt một thời gian dài, y đã là "điểm neo nhân quả", gánh vác vận mệnh của cả thế giới trên đôi vai gầy guộc. Giờ đây, gánh nặng ấy đã được san sẻ, không phải bởi một vị cứu tinh nào khác, mà bởi chính ý chí tự cường, tự chủ của nhân loại.

Y ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đã rạng rỡ hơn, chiếu sáng cả con phố. Một vài người đã bắt đầu đi lại, tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng rao hàng xa vọng lại như những nốt nhạc đầu tiên của một bản giao hưởng mới. Tạ Trần mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là sự mãn nguyện của kẻ đã hoàn thành việc lớn, mà là sự bình yên của người đã tìm thấy vị trí chân thực của mình trong vũ trụ vô thường này. Y đã thấu hiểu, rằng vẻ đẹp của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự kiểm soát, mà ở chính dòng chảy tự do, bất định của nó. Y là một phàm nhân, và sẽ mãi là một phàm nhân, sống một cuộc đời bình thường, nhưng tâm trí y lại chứa đựng cả một triết lý vĩ đại, đủ để soi sáng cho một kỷ nguyên.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, và cả tiếng lòng mình đang ngân nga khúc ca của sự tự do. Cuộc đời y, dù không có sức mạnh tu tiên khuynh đảo trời đất, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một ý nghĩa của sự "sống", sự "là người" một cách trọn vẹn nhất. Y đã không "mất người" trên con đường tìm kiếm chân lý, mà ngược lại, y đã tìm thấy chính mình, tìm thấy giá tr�� của nhân tính giữa một thế giới đầy rẫy sự cám dỗ của quyền năng. Y sẵn sàng đón nhận mọi chương mới của nhân gian, không phải với tư cách một người định hướng, mà là một người chứng kiến, một người thấu hiểu.

***

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng ấm áp và rực rỡ nhất xuống Thành Vô Song, quán sách của Tạ Trần bắt đầu đón những vị khách quen thuộc. Tiếng rao hàng của những gánh hàng rong từ xa vọng lại, tiếng cười nói ríu rít của trẻ con chơi đùa ngoài phố, và tiếng lật sách sột soạt trong quán hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu bình dị, sống động.

Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, xuất hiện ở cửa, trên tay ôm một giỏ bánh bao nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên mang theo mùi thơm hấp dẫn. Cô bé mặc một bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ, đôi chân trần thoăn thoắt bước vào, gương mặt bừng sáng nụ cười hồn nhiên.

"Anh Tạ Trần ơi, anh Tạ Trần!" Tiểu Hoa ríu rít gọi, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót, "Mẹ cháu gửi bánh bao mới làm cho anh ạ! Anh ăn đi cho nóng!"

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm khẽ cong lại thành một nụ cười ấm áp. "Tiểu Hoa lại đến rồi sao? Cảm ơn con và mẹ con nhé." Y vươn tay nhận lấy giỏ bánh, cảm nhận hơi ấm từ những chiếc bánh bao truyền qua lòng bàn tay. Mùi bột mì lên men và nhân thịt thơm lừng lan tỏa, đánh thức vị giác.

Tiểu Hoa đặt giỏ bánh lên quầy, đôi mắt to tròn tò mò nhìn quanh. "Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi! Hôm nay có bà lão hàng xóm mới kể một câu chuyện hay lắm về một con rồng biết nói, nhưng cháu lại muốn nghe chuyện anh kể cơ!"

Tạ Trần khẽ xoa đầu cô bé, mái tóc mượt mà dưới bàn tay y thật mềm mại. "Chuyện rồng biết nói sao? Nghe cũng thú vị đấy chứ. Nhưng hôm nay, có lẽ anh sẽ kể cho con nghe về một câu chuyện khác, về dòng chảy của nhân quả, về những lựa chọn nhỏ bé của mỗi người lại có thể tạo nên những điều vĩ đại." Y biết, Tiểu Hoa còn quá nhỏ để hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng y tin rằng, những hạt mầm của tri thức và s��� thấu hiểu có thể được gieo từ những điều giản dị nhất.

Ở một góc quán, Thư Đồng Tiểu An, cậu học trò nhỏ gầy gò của Tạ Trần, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, vẫn đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng lại toát lên một vẻ nghiêm túc, hiếu học lạ thường. Thỉnh thoảng, cậu bé lại ngước lên nhìn Tạ Trần, như đang tìm kiếm sự giải đáp cho những câu hỏi đang luẩn quẩn trong tâm trí.

"Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói non nớt nhưng đầy lễ phép, "bài này con vẫn chưa hiểu, sao người ta lại nói 'nhân quả tuần hoàn' ạ? Nếu đã có nhân quả, vậy thì con người có còn tự do lựa chọn không thưa tiên sinh?"

Tạ Trần mỉm cười. Đó chính là những câu hỏi mà y đã trăn trở suốt bao năm qua, những câu hỏi đã định hình nên con đường của y. Y đặt chén trà xuống, quay về phía Tiểu An. "Nhân quả tuần hoàn, Tiểu An ạ, không có nghĩa là số phận đã định. Nó có nghĩa là mọi hành động của chúng ta đều có hệ quả, dù lớn hay nhỏ. Giống như con gieo một hạt đậu, nó sẽ mọc thành cây đậu, chứ không phải cây lúa. Nhưng con có thể chọn gieo hạt đậu, hay hạt lúa, hay không gieo gì cả. Đó chính là tự do lựa chọn."

Y dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt khao khát tri thức của Tiểu An. "Và đôi khi, chính những lựa chọn tưởng chừng nhỏ bé, những hành động bất chợt, những 'dị số' không nằm trong dự tính, lại có thể làm thay đổi cả một dòng chảy nhân quả tưởng chừng đã định sẵn. 'Nhân Đạo' của chúng ta, chính là nơi mà mỗi người đều có quyền tự do gieo hạt giống của mình, và cùng nhau tạo nên một khu vườn muôn màu muôn vẻ, không bị trói buộc bởi bất kỳ Thiên Đạo nào."

Vừa lúc đó, Lão Bán Sách Cũ, một người bạn già của Tạ Trần, cũng ghé qua. Ông là một ông lão gầy gò, mắt cận thị, vẻ mặt hiền lành, luôn mang theo bên mình một vài cuốn sách cũ đã nhàu nát. Ông cũng là một trong số ít người hiểu được phần nào những triết lý thâm sâu của Tạ Trần, dù không trực tiếp tham gia vào "ván cờ" lớn.

"Tạ Trần, ta mới tìm được vài cuốn cổ thư ở chợ cũ, có lẽ ngư��i sẽ thích." Lão Bán Sách Cũ đặt một chồng sách nhỏ lên quầy, rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện Tạ Trần, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách trên tay. Ông nhìn Tiểu Hoa đang chăm chú nghe Tạ Trần kể chuyện, rồi lại nhìn Tiểu An đang gật gù suy nghĩ.

"Thế gian này," Lão Bán Sách Cũ khẽ thở dài, giọng trầm tĩnh, "kẻ tu đạo thì lo vá trời, kẻ phàm nhân lại lo vun đắp tổ ấm. Ai cũng có cái đạo của riêng mình, phải không, Tạ Trần?"

Tạ Trần gật đầu, mỉm cười. "Đúng vậy, Lão Bán Sách Cũ. Mỗi người một đạo, mỗi người một lựa chọn. Và chính sự đa dạng ấy, sự tự do trong lựa chọn ấy, mới tạo nên vẻ đẹp thực sự của nhân gian. Không có một Thiên Đạo nào có thể ép buộc mọi người phải đi chung một con đường, bởi vì 'sống' không phải là một công thức, mà là một hành trình khám phá không ngừng."

Y nhìn Tiểu Hoa, cô bé đang cười khúc khích khi nghe y kể về một chú chim nhỏ đã thay đổi cả khu rừng chỉ bằng một hạt giống. Y nhìn Tiểu An, cậu bé đang ghi chép cẩn thận những lời y nói vào một cuốn sổ tay nhỏ. Và y nhìn Lão Bán Sách Cũ, người bạn già vẫn đang say sưa đọc sách. Trong từng câu chuyện, từng cử chỉ nhỏ, trong sự hồn nhiên của trẻ thơ, sự khao khát tri thức của học trò, và sự trầm tĩnh của người già, Tạ Trần nhìn thấy 'Nhân Đạo' đang tự mình định hình, không cần đến sức mạnh phi phàm, không cần đến những phép thuật cao siêu. Nó nảy mầm từ chính cuộc sống bình dị, từ những kết nối nhân văn, từ sự tự do của mỗi cá thể. Y cảm nhận được rằng, dù không còn trực tiếp định hướng, những triết lý và lý tưởng của y đã thực sự lan tỏa, trở thành một phần của dòng chảy cuộc sống, và đó chính là sự hồi đáp tuyệt vời nhất cho những gì y đã dày công vun đắp.

***

Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã nhuộm đỏ cả Thành Vô Song, Tạ Trần ngồi giữa quán sách của mình. Chén trà đã nguội lạnh từ lâu, và những câu chuyện kể cho Tiểu Hoa, những lời giải đáp cho Tiểu An, những cuộc trò chuyện cùng Lão Bán Sách Cũ cũng đã lắng xuống. Tiểu Hoa đã về nhà với giỏ bánh bao rỗng, Tiểu An đã gập sách lại, tạm biệt tiên sinh để trở về ôn bài, còn Lão Bán Sách Cũ cũng đã rời đi, mang theo vài cuốn sách mới và để lại những triết lý vô thường.

Tạ Trần không còn đọc sách nữa. Y chỉ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khung cửa sổ quen thuộc. Thành Vô Song, vốn tấp nập và ồn ào vào ban ngày, giờ đây đã dần chìm vào bóng đêm tĩnh mịch. Nhưng không phải là một bóng đêm u tối, mà là một bóng đêm lung linh, ấm áp. Từng ánh đèn lồng một bắt đầu được thắp sáng, từ những con ngõ nhỏ đến những con phố lớn, từ những căn nhà bình dị đến những cửa hàng sầm uất. Ánh sáng vàng dịu của những ngọn đèn lồng tạo nên một mạng lưới lấp lánh, như những vì sao trên mặt đất, mang theo hơi ấm của sự sống, của tình người.

Y khép nhẹ cuốn ‘Vô Vi Chi Đạo’ lại, đặt nó cẩn thận lên quầy. Tiếng giấy sột soạt khẽ vang lên trong không gian yên tĩnh. Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười thực sự thanh thản, không còn gánh nặng, không còn ưu tư hay sự ép buộc nào. Đó là nụ cười của một người đã hoàn toàn buông bỏ, đã chấp nhận vị trí của mình trong vũ trụ, và tìm thấy sự trọn vẹn trong chính sự bình dị.

Y cảm nhận sự trọn vẹn của cuộc đời phàm nhân. Mỗi hơi thở, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là chân thực, không cần đến sự trường sinh, không cần đến sức mạnh siêu phàm để cảm nhận giá trị của sự tồn tại. Y đã từ chối con đường thành tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì y hiểu rằng, cái giá phải trả cho quyền năng ấy quá đắt, có thể khiến người ta "mất người", đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính đã tạo nên chính mình.

"Ván cờ đã khép lại." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm tĩnh, hòa vào không khí đêm. "Nhưng đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Một khởi đầu cho nhân gian này... để tự mình viết nên những chương sử mới." Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng vẫn lung linh, nơi những con người đang sống, đang làm việc, đang yêu thương và đấu tranh. "Và ta, chỉ là một người chứng kiến."

Y là người đã phá cục, đã lật đổ Thiên Đạo cũ, nhưng không phải để thiết lập một Thiên Đạo mới theo ý mình. Y chỉ là người đã chỉ ra con đường, đã gieo những hạt mầm của triết lý 'Nhân Đạo', và giờ đây, y tin tưởng vào khả năng tự kiến tạo của nhân loại. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ. Sẽ có những lúc khó khăn, sẽ có những lúc con người lại lạc lối bởi lòng tham, quyền lực, hay những tàn dư của tư tưởng cũ. Nhưng Tạ Trần tin vào "dị số", tin vào sự "vô thường", tin vào khả năng thích nghi và sáng tạo vô hạn của con người. Chính những điều đó sẽ là kim chỉ nam, giúp 'Nhân Đạo' vượt qua mọi thử thách, tự hoàn thiện mình.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm Thành Vô Song đang dần chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng vẫn tỏa ra một sự ấm áp, sống động. Anh mỉm cười. Nụ cười ấy là sự thanh thản, sự mãn nguyện của một người đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời. Y không còn là "điểm neo nhân quả" trực tiếp, nhưng ảnh hưởng của y, những triết lý và lý tưởng mà y đã gieo, sẽ lan tỏa và định hình 'Nhân Đạo' trong nhiều thiên niên kỷ tới.

Ván cờ lớn đã kết thúc, nhưng một kỷ nguyên mới, một hành trình mới của nhân loại, vừa mới bắt đầu, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng và sự tự do vô hạn. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ ở Thành Vô Song, đã sẵn sàng đón nhận mọi chương mới của nhân gian, không phải với tư cách một người điều khiển, mà là một người thấu hiểu, một người chứng kiến thầm lặng. Y đã tìm thấy bình yên, tìm thấy giá trị của "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình". Và đó chính là sự khai mở cho một thế giới, nơi con người sẽ tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free