Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 899: Hạt Mầm Nảy Mầm: Những Báo Cáo Từ Kỷ Nguyên Mới

...ngay cả khi không có một Thiên Đạo để răn đe, con người vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy vẻ đẹp, và tìm thấy những giá trị chân thực để sống một cuộc đời trọn vẹn."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt phượng nàng giờ đây đã mềm mại hơn rất nhiều, một tia sáng của sự thấu hiểu lóe lên trong đáy mắt. Nàng đã từng là hiện thân của sự kiểm soát và trật tự tuyệt đối, nhưng giờ đây, trước những triết lý của Tạ Trần và những gì nàng đã chứng kiến, nàng đã bắt đầu chấp nhận một dạng trật tự mới – một trật tự đến từ tự do.

"Vậy thì, vai trò của huynh... đã hoàn thành rồi sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng một sự chần chừ, một nỗi lo lắng mơ hồ về sự vắng mặt của y. Nàng biết, Tạ Trần là "điểm neo nhân quả", là người đã định hướng cho ván cờ vĩ đại này. Nếu y rút lui, liệu "Nhân Đạo" có thể tự đứng vững?

Tạ Trần khẽ cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự mãn nguyện sâu sắc. Y đưa tay chỉ xuống thành phố đang lung linh ánh đèn. "Ván cờ lớn đã được sắp đặt, Lăng Nguyệt. Những quân cờ quan trọng nhất đã được đặt vào đúng vị trí. Ta đã gieo những hạt mầm, đã chỉ ra con đường. Giờ đây, nhiệm vụ của ta không phải là tiếp tục điều khiển từng quân cờ, mà là lùi lại, quan sát, và để 'Nhân Đạo' tự do phát triển theo dòng chảy của chính nó."

Y nhìn sang Dương Quân, người học trò tận tâm đang nhìn y với ánh mắt đầy khát khao học hỏi. "Dương Quân, ngươi và những người trẻ tuổi như ngươi, chính là những người sẽ tiếp tục vun đắp khu vườn 'Nhân Đạo' này. Các ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức mới, những điều mà ta cũng không thể lường trước hết. Nhưng hãy nhớ rằng, sức mạnh lớn nhất của 'Nhân Đạo' không nằm ở quyền năng siêu phàm, mà nằm ở sự thích nghi, ở khả năng sáng tạo không ngừng của con người, ở sự chấp nhận những 'dị số', và ở niềm tin vào vẻ đẹp của sự vô thường."

Gió thổi nhẹ, làm lay động vạt áo Tạ Trần, như thể đang muốn cuốn y đi cùng với hoàng hôn. Y quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân lần cuối, ánh mắt y chứa đựng một sự bình yên lạ thường, không chút vương vấn hay luyến tiếc.

"Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ," Tạ Trần tiếp lời, giọng y vang vọng như một lời tiên tri, nhưng cũng đầy tính triết lý. "Nhưng ta tin tưởng vào con người, tin tưởng vào khả năng của họ để tự tìm ra con đường của mình, tự định nghĩa giá trị của mình mà không cần đến sự can thiệp của thần linh hay tiên giới. Vai trò của ta từ nay, sẽ là một người quan sát, một triết gia, một người lặng lẽ dõi theo dòng chảy của 'Nhân Đạo', sẵn sàng gieo những hạt mầm mới khi cần, nhưng cũng sẵn sàng để những hạt mầm tự phát nở rộ theo cách riêng của chúng."

Nụ cười trên môi y giờ đây không còn là nụ cười của sự kiểm soát, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận vô hạn. Y đã nhìn thấy, đã hiểu rằng "Nhân Đạo" không phải là một công trình hoàn hảo mà y có thể định hình từ đầu đến cuối. Nó là một thực thể sống động, không ngừng biến đổi, được làm giàu bởi hàng tỷ cuộc đời, hàng tỷ lựa chọn tự do. Và chính sự bất ngờ, sự đa dạng, sự sống động của nhân tính đó, mới là điều tuyệt vời nhất, là bản trường ca vĩ đại mà y muốn lắng nghe.

Cuộc đời y, dù vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ ở Thành Vô Song, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình vĩ đại của Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, và con người đang tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình này, dù đã trải qua mười ngàn năm lịch sử, vẫn còn ở những bước khởi đầu, và những thử thách mới chỉ là khúc dạo đầu của một kỷ nguyên vĩ đại. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt y sáng hơn, sâu hơn, và đầy ắp sự chiêm nghiệm, như thể y đã nhìn thấu được vô vàn kiếp nhân sinh, và đã tìm thấy sự bình yên trong chính dòng chảy vô thường của vũ trụ. Y biết, hành trình của "Nhân Đạo" vẫn còn rất dài, nhưng nó đã được đặt trên một nền móng vững chắc – nền móng của sự tự do và lòng tin vào chính con người.

***

Chiều tà buông dần, phủ một lớp vàng óng lên quán trà Vọng Giang. Nơi đây, với kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc, cùng ban công rộng mở nhìn ra dòng sông lớn, luôn là chốn ẩn mình lý tưởng của Tạ Trần. Tiếng nước sông chảy rì rầm như khúc nhạc bất tận của thời gian, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng mùi nước sông trong lành và hương hoa cỏ dại, lấp đầy không gian, xoa dịu mọi giác quan. Bầu không khí thư thái, dễ chịu, với làn gió mát lành thổi qua, làm lay động vài sợi tóc trên trán Tạ Trần.

Y ngồi đó, bên khung cửa sổ đã cũ kỹ, không cầm sách, không viết chữ, chỉ đơn thuần dõi mắt theo dòng chảy của Vọng Giang. Vài chén trà xanh đã nguội lạnh trên bàn, từng giọt nước đọng lại trên thành chén như những hạt sương đêm, cho thấy y đã ngồi đây, chiêm nghiệm đã bao lâu. Y vừa trở về từ Thiên Đăng Sơn, nơi đã chứng kiến những khoảnh khắc cuối cùng của một Thiên Đạo suy tàn, và cũng là nơi y đã cảm nhận rõ ràng nhất sự trỗi dậy của "Nhân Đạo". Lòng y giờ đây thanh thản đến lạ, một sự thanh thản đến từ việc buông bỏ gánh nặng của người định hướng, và chấp nhận vai trò của một người quan sát.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi, như dư vị của một quá khứ đã an bài. Y khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải của kẻ chiến thắng, mà là của người thấu hiểu. "Vô thường," y tự nhủ, giọng khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong tâm tưởng. "Mọi thứ đều biến chuyển. Thiên Đạo từng là vĩnh hằng, nay cũng đã tan rã. 'Nhân Đạo' rồi cũng sẽ không ngừng thay đổi, không ngừng thích nghi. Và chính trong sự vô thường ấy, mới ẩn chứa vẻ đẹp chân thực nhất."

Y nhớ về những ghi chép cổ xưa mà y đã đọc, về Lý Mộng, Trần Cương, những "dị số" đã xuất hiện từ mười ngàn năm trước, gieo những hạt mầm tri thức và nghệ thuật vào một thế giới còn đang chật vật sinh tồn. Những con người ấy, không cầu thành tiên, không khao khát quyền năng, nhưng lại tạo nên những giá trị bền vững, những dòng chảy văn hóa ngầm, định hình nên bản chất của "Nhân Đạo". "Một ván cờ," Tạ Trần thầm nghĩ, "không thể được quyết định bởi một người chơi duy nhất. Nó là sự tổng hòa của vô vàn lựa chọn, vô vàn 'dị số' không thể dự liệu. Và chính những điều bất ngờ ấy, mới là linh hồn của sự sống."

Y đưa mắt nhìn xa xăm, nơi dòng sông uốn lượn như một dải lụa bạc, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Trên bờ sông, những người phàm đang hối hả với công việc thường ngày của họ – kẻ giăng lưới bắt cá, người gánh nước, lũ trẻ nô đùa trên bãi cát. Mỗi người một cuộc đời, mỗi người một câu chuyện, và mỗi người đều là một "điểm neo nhân quả" nhỏ bé, góp phần dệt nên tấm thảm vĩ đại của "Nhân Đạo". Y cảm nhận được sự sống động, sự kiên cường, và cả sự mong manh của họ. Không còn Thiên Đạo để ban phước hay giáng họa, con người giờ đây hoàn toàn tự do, nhưng cũng hoàn toàn chịu trách nhiệm cho số phận của mình.

Tạ Trần cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Gánh nặng đã trút bỏ, nhưng trách nhiệm thì vẫn còn đó. Không phải trách nhiệm của người điều khiển, mà là trách nhiệm của người bảo vệ, người truyền lửa. Y sẽ không can thiệp trực tiếp, nhưng y sẽ luôn là một ngọn đèn soi đường, một người lắng nghe, một kho tàng tri thức sống, sẵn sàng chia sẻ khi cần. Y tin tưởng vào "Nhân Đạo", tin tưởng vào khả năng tự kiến tạo, tự phát triển của nhân loại. Giống như dòng sông Vọng Giang này, nó sẽ chảy mãi, uốn lượn theo địa hình, vượt qua ghềnh thác, và cuối cùng cũng tìm thấy đường ra biển lớn, dù không có một bàn tay vô hình nào dẫn lối.

Y khẽ nhắm mắt, hình dung về một tương lai xa xôi, nơi "Nhân Đạo" đã trưởng thành, mạnh mẽ, và con người đã thực sự tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường của mình. Đó không phải là một giấc mơ hão huyền, mà là một khả năng, một dòng chảy vô thường mà y đã nhìn thấy, đã đặt nền móng. Và giờ đây, y đã sẵn sàng để chứng kiến nó tự mình viết nên những trang sử mới.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, phủ lên những kệ sách gỗ cũ kỹ một màu vàng ấm áp, không khí bên trong quán vẫn vương vấn mùi giấy cũ và mực tàu, pha lẫn chút hương thơm dịu nhẹ từ chậu lan nhỏ đặt trên bàn. Trời trong xanh, không một gợn mây, báo hiệu một ngày nắng ấm. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của y ẩn mình trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Đôi mắt sâu thẳm của y, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nét bình yên, thong dong khi y lật giở từng trang của một cuốn cổ thư mang tên 'Vô Vi Chi Đạo'. Cuốn sách này, với những triết lý sâu xa về sự thuận theo tự nhiên và buông bỏ sự can thiệp, dường như phản ánh chính tâm cảnh của Tạ Trần lúc này.

Cánh cửa gỗ khẽ mở, một tiếng động nhỏ như tiếng lá rơi, và một luồng gió mát mang theo mùi hương hoa cỏ từ bên ngoài ùa vào. Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào trước. Nàng vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, dáng người cao ráo thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn giữ sự uy nghiêm, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự ấm áp và tin tưởng rõ rệt vào 'Nhân Đạo'. Bước chân nàng nhẹ như mây, nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý vốn có. Theo sau nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Anh vận bộ đạo bào màu lam nhạt, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt.

Ngay phía sau Dương Quân, một thân hình vạm vỡ, phong trần xuất hiện. Đó là Bách Lý Hùng, râu quai nón rậm rạp, khuôn mặt vuông vức kiên nghị, mái tóc đen xen lẫn bạc được búi cao gọn gàng. Y mặc giáp trụ nhẹ, toát lên vẻ oai phong, chính trực của một dũng tướng. Tiếp theo là Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả không ai sánh kịp. Nàng vận long bào đơn giản nhưng đầy quyền quý, đội vương miện không quá cầu kỳ, đôi mắt sắc sảo nhưng chứa đựng sự kiên nghị và lòng yêu dân sâu sắc. Cuối cùng là Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự thấu cảm và nhân hậu.

Họ lần lượt bước vào, không khí trong quán sách bỗng trở nên trang trọng hơn. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng người, khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Y đã dự đoán được chuyến thăm này.

"Thiên Tiên sinh," Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc. Nàng dùng danh xưng cũ, như một sự tôn kính dành cho người đã từng là "điểm neo nhân quả" của cả thế gian. "Chúng tôi đến đây để báo cáo về tình hình nhân gian sau khi Thiên Đạo cũ đã tan rã, và để nghe lời chỉ dẫn của người."

Tạ Trần khép cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' lại, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn. Y ra hiệu cho họ ngồi xuống. "Không có chỉ dẫn nào nữa, Lăng Nguyệt," y trầm giọng đáp, "chỉ có những câu chuyện về hành trình của 'Nhân Đạo' mà các vị đang viết nên."

Dương Quân ngồi xuống, nét mặt anh có chút lo lắng nhưng vẫn đầy quyết tâm. "Tiên sinh, việc hòa nhập các tu sĩ vào nhân gian gặp nhiều khó khăn, nhưng cũng có những tín hiệu đáng mừng. Nhiều người đã từ bỏ chấp niệm về sức mạnh, bắt đầu học cách sống như phàm nhân, cống hiến cho xã hội. Nhưng vẫn còn không ít kẻ ngoan cố, ôm giữ ảo vọng về quyền năng đã mất, gây ra không ít rắc rối ở những vùng biên giới. Chúng tôi đã phải thiết lập các quy tắc nghiêm ngặt, và cả những trung tâm cải tạo để hướng dẫn họ."

Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, giọng trầm hùng vang vọng. "Dương Quân nói đúng. Các thành trì phàm nhân đang phát triển mạnh mẽ chưa từng thấy. Người dân tự do hơn, sáng tạo hơn, và ý chí xây dựng cuộc sống mới rất mãnh liệt. Chúng ta đã xây dựng được nhiều con đường, cầu cống, và những thành lũy mới kiên cố. Tuy nhiên, vẫn cần sự kiên định để chống lại những tư tưởng cũ về sự phân cấp, về việc kẻ mạnh được quyền thống trị. Lòng tham quyền lực, dù không còn được Thiên Đạo hậu thuẫn, vẫn là một thứ độc dược âm ỉ trong lòng một số người, đặc biệt là những cựu tu sĩ."

Nữ Hoàng Đồ Long, với ánh mắt kiên nghị, tiếp lời. "Vương triều của chúng tôi đã ổn định. Chúng tôi đã xóa bỏ những luật lệ hà khắc của thời kỳ Thiên Đạo còn thịnh, tập trung vào việc kiến tạo một xã hội công bằng hơn, nơi bách tính có tiếng nói. Dân chúng tin tưởng vào vận mệnh do chính họ tạo ra. Nhưng việc cân bằng giữa quyền lực của vương triều và lòng dân, giữa việc duy trì trật tự và không kìm hãm sự tự do, vẫn là một thách thức không ngừng. Những tàn dư tư tưởng cũ, những kẻ mưu đồ lợi dụng sự hỗn loạn để gây bè kết phái, vẫn luôn rình rập." Nàng nói thêm, "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!"

Cuối cùng, Mộ Dung Tuyết cất giọng dịu dàng, nhưng lời lẽ của nàng lại mang một nỗi buồn sâu sắc. "Nhân dân đang dần lành lại vết thương do chiến tranh và sự suy tàn của Thiên Đạo để lại. Chúng tôi đã thành lập các y quán khắp nơi, dạy họ cách tự chăm sóc sức khỏe, cách đối phó với những bệnh tật thông thường. Nhưng nỗi sợ hãi và những định kiến về tu sĩ, về quyền năng, vẫn còn tồn tại sâu trong tiềm thức của nhiều người. Đặc biệt là những vết sẹo tinh thần từ việc 'mất người' của người thân, bạn bè. Để chữa lành những vết thương ấy, cần thời gian, và cần sự thấu hiểu." Nàng thở dài, "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?"

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng khẽ gật đầu. Y không ngắt lời ai, để họ tự do bày tỏ những gì đã chứng kiến và cảm nhận. Ánh mắt y lướt qua từng gương mặt, đọc được những nỗ lực, những hy vọng, và cả những gánh nặng mà họ đang mang vác. Y biết, đây chính là "Nhân Đạo" mà y đã kiến tạo, không hoàn hảo, đầy rẫy thử thách, nhưng sống động và chân thực vô cùng.

***

Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng trải dài khắp gian quán sách, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Sau khi nghe hết những báo cáo chi tiết từ các đồng minh, Tạ Trần khẽ khép cuốn cổ thư 'Vô Vi Chi Đạo' lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Y nhìn từng người, ánh mắt thấu triệt nhưng đầy ấm áp, như một người thầy đang nhìn những học trò trưởng thành, hoặc một người cha đang nhìn những đứa con tự lập. Không có vẻ ra lệnh hay phán xét, chỉ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc.

"Các vị đã làm rất tốt," Tạ Trần trầm giọng, lời nói của y nhẹ nhàng nhưng lại có sức nặng phi thường, dường như có thể xua tan mọi nỗi lo lắng. "Sự ổn định và phát triển mà các vị đã đạt được, dù còn nhiều gập ghềnh, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sức sống mãnh liệt của 'Nhân Đạo'. Đừng quên, 'Nhân Đạo' không phải là một khuôn mẫu cứng nhắc, một công trình hoàn hảo được xây dựng theo một bản thiết kế định sẵn. Nó là một dòng chảy sống động, không ngừng biến đổi, không ngừng thích nghi. Và chính sự biến động, sự vô thường đó, mới tạo nên vẻ đẹp riêng của nó."

Y đưa mắt nhìn Dương Quân, rồi đến Lăng Nguyệt, giọng nói tiếp tục vang lên, chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. "Những khó khăn, những thách thức m�� các vị gặp phải – từ việc hòa nhập tu sĩ, đến việc dẹp bỏ tư tưởng cũ, cân bằng quyền lực, hay chữa lành vết thương lòng của nhân dân – chính là những bài kiểm tra khắc nghiệt, nhưng cũng là những cơ hội để 'Nhân Đạo' tự hoàn thiện. Đừng quên, chính những 'dị số', những điều không thể đoán trước, những con người và sự kiện nằm ngoài mọi dự liệu, lại là nguồn sống, là động lực để 'Nhân Đạo' phát triển theo những hướng không ngờ tới. Hãy chấp nhận chúng, học hỏi từ chúng, thay vì cố gắng ép buộc mọi thứ vào một khuôn khổ."

Tạ Trần khẽ đứng dậy, thân hình gầy gò của y vẫn toát lên một khí chất thanh cao, siêu thoát. Y bước ra khỏi quầy, đứng đối diện với các đồng minh, ánh mắt y bao trùm cả sáu người. "Ván cờ của ta đã kết thúc. Ta đã gieo những hạt mầm, đã chỉ ra con đường. Giờ đây, 'Nhân Đạo' sẽ tự mình viết nên những trang sử mới, và các vị, cùng với hàng triệu phàm nhân khác, chính là những người chấp bút, những người kiến tạo nên kỷ nguyên mới này."

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với đôi mắt phượng sáng ngời, hiểu rõ ý nghĩa sâu xa trong lời của Tạ Trần. Nàng đứng dậy, khẽ cúi đầu tỏ vẻ tôn kính. "Chúng tôi hiểu, Tiên sinh. Dù người không còn trực tiếp định hướng, nhưng trí tuệ và lý tưởng của người sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường cho chúng tôi. Chúng tôi sẽ không để 'Nhân Đạo' đi chệch khỏi con đường nhân nghĩa, tự do mà người đã dày công vun đắp."

Dương Quân cũng đứng dậy, gương mặt đầy nhiệt huyết của anh ánh lên sự quyết tâm. "Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của Tiên sinh. Chúng tôi sẽ học cách chấp nhận 'dị số', học cách đối mặt với sự vô thường, và sẽ dùng chính khả năng sáng tạo của nhân loại để vượt qua mọi thách thức."

Bách Lý Hùng, Nữ Hoàng Đồ Long, và Mộ Dung Tuyết cũng lần lượt đứng dậy, trong lòng trào dâng một cảm giác vừa kính phục, vừa nhận lãnh trách nhiệm nặng nề. Họ đã không còn trông chờ vào một vị "cứu tinh" siêu phàm, mà đã nhận ra sức mạnh nằm ở chính con người, ở sự đoàn kết và ý chí của họ.

Tạ Trần khẽ cúi chào nhẹ các đồng minh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tin tưởng vô hạn. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' sẽ không hề dễ dàng. Những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ, sự cám dỗ của quyền lực, lòng tham, và những vết sẹo tâm hồn từ quá khứ vẫn sẽ là những trở ngại lớn. Nhưng y cũng tin tưởng vào khả năng thích nghi và đấu tranh của con người.

"Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ," Tạ Trần nhắc lại, như một lời nhắc nhở, một lời tiên tri. "Nhưng ta tin tưởng vào các vị, tin tưởng vào nhân loại. Hãy sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và hãy để chính những lựa chọn tự do của các vị định nghĩa giá trị của thế giới này."

Các đồng minh cũng hồi đáp bằng một sự tôn kính sâu sắc. Họ lần lượt rời đi, từng người một, mang theo một tinh thần mới, một ý chí kiên định. Ánh nắng buổi trưa vẫn chiếu rọi quán sách, nhưng giờ đây không gian dường như đã bớt đi vẻ tĩnh lặng, thay vào đó là một luồng sinh khí mới, một lời hứa về tương lai.

Tạ Trần quay lại quầy sách, nhẹ nhàng cầm cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' lên. Y không còn là người định hướng, không còn là "điểm neo nhân quả" trực tiếp. Y đã trở thành một người quan sát, một triết gia, một người lặng lẽ dõi theo dòng chảy của 'Nhân Đạo'. Từ nay, y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, mở quán sách nhỏ ở Thành Vô Song, nhưng ảnh hưởng của y, những triết lý và lý tưởng mà y đã gieo, sẽ lan tỏa và định hình 'Nhân Đạo' trong nhiều thiên niên kỷ tới. Ván cờ lớn đã kết thúc, nhưng một kỷ nguyên mới, một hành trình mới của nhân loại, vừa mới bắt đầu, đầy rẫy thử thách nhưng cũng tràn ngập hy vọng và sự tự do vô hạn.

Tạ Trần mỉm cười. Nụ cười ấy không còn là sự mãn nguyện của kẻ đã hoàn thành việc lớn, mà là sự bình yên của người đã tìm thấy vị trí chân thực của mình trong vũ trụ vô thường này. Y đã thấu hiểu, rằng vẻ đẹp của 'Nhân Đạo' không nằm ở sự kiểm soát, mà ở chính dòng chảy tự do, bất định của nó.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free