Nhân gian bất tu tiên - Chương 898: Dòng Chảy Vô Thường: Vẻ Đẹp Của Nhân Quả Tự Do
Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống sàn gỗ cổ kính của quán sách, làm nổi bật vô số hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không khí. Mùi giấy cũ, mực tàu, và hương trầm thoảng nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ lùng, gần như cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên, nếu lắng nghe thật kỹ, vẫn có thể cảm nhận được tiếng ồn ào xa xăm, dịu nhẹ của Thành Vô Song đang thức giấc, như một bản giao hưởng không lời của cuộc sống phàm trần.
Tạ Trần ngồi bên bậu cửa sổ, thân hình thư sinh gầy gò của y dường như càng thêm mảnh mai dưới vạt áo vải bố đơn giản. Trước mặt y là cuốn "Nhân Quả Luận" đã ngả màu thời gian, cùng một chiếc "Nhân Quả Luân Bàn" cũ kỹ làm từ gỗ trầm hương. Đôi mắt sâu thẳm của y không còn chỉ dừng lại ở những con chữ hay những đường nét phức tạp trên luân bàn, mà xuyên thấu qua chúng, nhìn về một khoảng không vô định, nơi tâm trí y đang phiêu du trong dòng chảy miên viễn của thời gian. Y chìm đắm trong suy nghĩ về những "dị số" mà y đã đọc được từ những ghi chép cổ xưa của 10.000 năm trước – Lý Mộng với ý tưởng thư viện tri thức cho tất cả mọi người, Trần Cương với những tác phẩm gốm sứ mang linh hồn nhân gian. Những hạt mầm sáng tạo và tự do ấy của nhân loại, vượt ngoài mọi khuôn khổ mà y từng định hình cho "Nhân Đạo", đã khiến y phải suy ngẫm lại toàn bộ lý thuyết về nhân quả mà y hằng tin tưởng.
Y khẽ vuốt ve bìa cuốn "Nhân Quả Luận", một nụ cười nhẹ nhưng đầy chiêm nghiệm thoáng qua trên môi. "Nhân Quả... nó không cố định như ta từng nghĩ," y lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính y nghe thấy, như một lời thì thầm với vũ trụ.
Đúng lúc ấy, cánh cửa quán sách khẽ mở, và hai bóng hình quen thuộc bước vào. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút tì vết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây mang theo một vẻ mệt mỏi ẩn sâu, như thể nàng đang gánh vác một gánh nặng vô hình. Theo sau nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, đôi mắt sáng ngời tràn đầy khát vọng học hỏi. Cả hai đều nhận thấy sự trầm tư bất thường của Tạ Trần, một vẻ tĩnh lặng sâu hơn mọi khi.
"Tạ Trần, huynh lại đang chiêm nghiệm điều gì sâu xa vậy?" Lăng Nguyệt Tiên Tử cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng vẫn vương chút lạnh lẽo cố hữu. Nàng dừng lại cách y vài bước, ánh mắt dò xét. "Chúng ta đang gặp phải một vài vấn đề trong việc thiết lập trật tự mới cho Thành Vô Song. Một số người dân vẫn còn lo ngại về sự tự do quá mức, sợ rằng nó sẽ dẫn đến hỗn loạn, và các tông môn cũ vẫn còn những tàn dư tư tưởng muốn phục hồi Thiên Đạo..."
Dương Quân tiếp lời, giọng điệu có phần bộc trực hơn: "Đúng vậy, tiên sinh. Chúng ta đang cố gắng cân bằng giữa sự tự do cá nhân và trật tự chung, nhưng dường như luôn có những luồng ý kiến đối lập. Nhiều người cho rằng, không có Thiên Đạo, thì làm sao có thể định hình 'nhân quả' một cách rõ ràng? Mọi thứ dường như đều trở nên vô định."
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, mùi hương trầm nhẹ nhàng lấp đầy buồng phổi y. Y không vội trả lời, chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn "Nhân Quả Luận" xuống, rồi ngẩng đầu nhìn hai người. Đôi mắt y ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp trong tâm tư họ.
"Vấn đề nằm ở chỗ, chúng ta vẫn đang cố gắng định nghĩa 'nhân quả' bằng lăng kính của Thiên Đạo cũ," Tạ Trần trầm giọng, lời nói mang theo một sự sâu sắc lạ thường. "Thiên Đạo đã sụp đổ, và cùng với nó là cái gọi là 'quy tắc nhân quả' cứng nhắc, do nó áp đặt. Con người ta, từ bao đời nay, đã quen với việc tin rằng mọi hành động đều có một hệ quả rõ ràng, được định sẵn bởi một ý chí siêu phàm. Nhưng đó không phải là 'nhân quả' thực sự, mà là 'nghiệp chướng' do Thiên Đạo gieo rắc để kiểm soát."
Y khẽ đưa tay chỉ vào chiếc Nhân Quả Luân Bàn. "Chiếc luân bàn này, nó chỉ là một biểu tượng. Nó cho chúng ta thấy sự liên kết giữa các sự kiện, nhưng nó không thể lường trước được những 'dị số' - những biến số ngẫu nhiên, những lựa chọn tự do của mỗi cá nhân, những sáng tạo bất ngờ mà ta đã thấy qua câu chuyện của Lý Mộng và Trần Cương."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày, vẻ lạnh lùng trên gương mặt nàng hơi giãn ra, thay vào đó là sự tập trung cao độ. "Ý huynh là, 'nhân quả' không còn là một sợi dây trói buộc, mà là một... dòng chảy?"
"Chính xác," Tạ Trần gật đầu, một nụ cười ấm áp hiếm hoi nở trên môi. "Nó là một dòng chảy, không ngừng biến động, không ngừng thay đổi. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của một cá nhân đều là một giọt nước, một gợn sóng nhỏ. Khi hàng tỷ giọt nước, hàng tỷ gợn sóng hòa vào nhau, chúng tạo nên một dòng sông vĩ đại. Dòng sông ấy có thể chảy xiết, có thể uốn lượn, có thể tạo ra những khúc quanh bất ngờ, nhưng nó vẫn là một dòng chảy. Và chính sự vô thường, sự bất định đó mới là vẻ đẹp thực sự của nó."
Dương Quân trầm ngâm. "Nhưng nếu không có quy tắc cố định, không có sự kiểm soát từ Thiên Đạo, chẳng phải dòng sông ấy sẽ dễ dàng trở thành lũ lụt, nhấn chìm tất cả sao? Làm sao chúng ta có thể đảm bảo trật tự và sự phát triển của 'Nhân Đạo' nếu mọi thứ đều quá tự do và bất định?"
"Đó là chấp niệm của chúng ta, chấp niệm vào 'trật tự' do Thiên Đạo định nghĩa," Tạ Trần đáp, giọng y vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu. "Chúng ta sợ hãi sự hỗn loạn, vì chúng ta đã được dạy rằng chỉ có Thiên Đạo mới có thể mang lại trật tự. Nhưng thực chất, trật tự không phải là sự gò bó, mà là sự cân bằng tự nhiên đến từ bên trong. Lý Mộng không cần Thiên Đạo để muốn mở thư viện, Trần Cương không cần Thiên Đạo để khắc họa vẻ đẹp nhân gian. Họ làm điều đó vì nhân tính, vì khao khát nội tại của chính họ."
Y đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra những mái nhà ngói xanh của Thành Vô Song, nơi cuộc sống đang diễn ra sôi động. "Nhân Đạo không phải là một công trình kiến trúc hoàn hảo, được xây dựng theo một bản vẽ cứng nhắc. Nó là một khu vườn luôn đơm hoa kết trái từ những hạt mầm bất ngờ, những mầm sống độc đáo. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là kiểm soát từng đóa hoa, mà là vun xới mảnh đất, tạo điều kiện cho chúng tự do nảy nở. Một khu vườn với muôn vàn loài hoa, dù có những loài ta chưa từng thấy, mới là khu vườn đẹp nhất, phong phú nhất."
Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ tiến đến bên y, ánh mắt nàng cũng hướng về phía thành phố. Nàng đã từng là người phụng sự Thiên Đạo, đã từng tin vào sự tối thượng của quy tắc và trật tự. Những lời của Tạ Trần, tuy vẫn còn xa lạ, nhưng lại gieo vào lòng nàng một hạt mầm của sự nghi ngờ, rồi dần dần là sự thấu hiểu. "Vậy thì, sự 'vô thường' mà huynh nhắc đến... là một phần tất yếu của 'Nhân Đạo' mới?"
"Nó không chỉ là một phần, mà là bản chất của 'Nhân Đạo' thực sự," Tạ Trần khẳng định. "Nếu nhân quả là một dòng chảy, thì vô thường chính là sự biến thiên không ngừng của dòng chảy ấy. Chúng ta không thể đoán trước được mọi ngã rẽ, mọi ghềnh đá. Nhưng chính những ngã rẽ, những ghềnh đá ấy lại tạo nên sức sống, sự đa dạng, và khả năng tự thích nghi của dòng chảy. Chấp nhận sự vô thường là chấp nhận rằng con người ta có quyền tự do lựa chọn, tự do sáng tạo, và tự do định hình vận mệnh của chính mình, không bị trói buộc bởi bất kỳ định mệnh nào do Thiên Đạo đặt ra."
Dương Quân gật gù, vẻ mặt y dần trở nên thông suốt hơn. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Chúng ta không thể áp đặt một trật tự từ bên ngoài, mà phải để trật tự tự nhiên hình thành từ sự tương tác của những 'dị số' ấy."
"Đúng vậy," Tạ Trần mỉm cười. "Và vai trò của ta, cũng như của các ngươi, không phải là người định đoạt, mà là người kiến tạo nền tảng, là người quan sát, và khi cần, là người gieo những hạt mầm tri thức, đạo đức, để dòng chảy ấy luôn hướng về phía tích cực, nhưng vẫn giữ được sự tự do và vô thường của nó. Đó mới là vẻ đẹp thực sự của 'Nhân Đạo' khi không còn Thiên Đạo cũ chi phối."
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Lăng Nguyệt và Dương Quân cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong Tạ Trần. Y không còn là người 'chơi cờ' đang cố gắng sắp đặt từng quân cờ theo ý mình, mà đã trở thành một triết gia, một người chiêm nghiệm, đã hoàn thành một giai đoạn của ván cờ vĩ đại, và giờ đây, sẵn sàng lùi lại để quan sát những điều bất ngờ sẽ nở rộ từ chính những hạt mầm mà y đã gieo. Bầu không khí trong quán sách, với mùi hương trầm dịu nhẹ và ánh nắng ban mai, dường như càng thêm thanh tịnh, như thể chính thời gian cũng đang nán lại lắng nghe những triết lý sâu xa ấy.
***
Buổi chiều hôm đó, Thành Vô Song khoác lên mình một vẻ đẹp náo nhiệt và sôi động hiếm thấy. Nắng ấm trải vàng trên các mái ngói cong, gió nhẹ mơn man qua những hàng cây cổ thụ dọc phố. Tạ Trần, cùng Lăng Nguyệt và Dương Quân, chậm rãi dạo bước giữa dòng người tấp nập trên Phố Thương Mại Kim Long. Các tòa nhà ba, bốn tầng được xây dựng mới, với kiến trúc hài hòa giữa nét cổ điển và sự tiện dụng, mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy bằng những bức phù điêu tinh xảo. Biển hiệu lớn bằng gỗ và lụa đủ màu sắc treo ngang, cùng vô số đèn lồng rực rỡ, dù chưa đến tối nhưng đã lung linh như những vì sao trên mặt đất.
Âm thanh của phố xá là một bản hợp xướng sống động: tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng mặc cả của khách mua, tiếng nói cười ồn ào của đám đông, và cả tiếng nhạc du dương phát ra từ những quán rượu, trà quán. Mùi hương liệu quý giá từ các tiệm vải, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi gỗ mới, mùi kim loại từ lò rèn... tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt và giàu có, toát lên vẻ xa hoa nhưng không hề phô trương, mà là sự sung túc thực sự của một xã hội đang trên đà phát triển mạnh mẽ.
Tạ Trần không nói nhiều, chỉ mỉm cười quan sát. Ánh mắt y lướt qua từng gương mặt, từng hành động của những con người bình thường. Y không còn tìm kiếm những dấu vết của Thiên Đạo, hay những quy luật nhân quả cứng nhắc. Thay vào đó, y tìm kiếm những "dị số", những mầm sống bất ngờ của "Nhân Đạo".
Y dừng lại trước một sạp hàng gốm sứ. Không phải là những món đồ dùng tiện lợi hay những tác phẩm nghệ thuật đắt tiền. Đó là một người thợ thủ công trung niên, mái tóc điểm bạc, đang say mê nặn một con vật nhỏ từ đất sét. Con vật ấy không có hình thù rõ ràng, không mang ý nghĩa phong thủy hay biểu tượng nào, chỉ đơn giản là một tạo tác của trí tưởng tượng. Người thợ mỉm cười mãn nguyện khi hoàn thành tác phẩm, rồi nhẹ nhàng đặt nó sang một bên, không màng đến việc có ai mua hay không.
"Các ngươi thấy không?" Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm ấm, hướng sự chú ý của Lăng Nguyệt và Dương Quân về phía người thợ. "Chính những điều nhỏ bé này, những 'dị số' tưởng chừng vô nghĩa này, mới là sức sống của Nhân Đạo. Ông ta không tạo ra nó vì lợi nhuận, không vì danh tiếng, mà vì niềm vui sáng tạo, vì khao khát nội tại muốn biểu đạt. Đây chính là sự tự do của nhân tính, thứ mà Thiên Đạo cũ luôn tìm cách dập tắt."
Họ tiếp tục đi, và Tạ Trần chỉ cho họ thấy một nhóm trẻ con đang chơi đùa trong một góc phố. Chúng không chơi những trò chơi phổ biến, mà đang tự sáng tạo ra một trò mới từ những vật liệu bỏ đi – vài mảnh gỗ vụn, vài sợi dây gai, một chiếc lá khô. Chúng cười vang, tranh cãi, rồi lại hợp tác, xây dựng một thế giới tưởng tượng của riêng mình.
"Và kia nữa," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y lấp lánh vẻ thích thú. "Những đứa trẻ ấy không cần người lớn dạy chúng cách chơi, không cần quy tắc định sẵn. Chúng tự tạo ra luật lệ, tự tìm thấy niềm vui. Sự sáng tạo tự do này, khả năng biến những thứ vô dụng thành trò chơi đầy ý nghĩa, đó chính là một 'dị số' quý giá của con người. Đó là sự vô thường trong từng khoảnh khắc, không ai có thể đoán trước được chúng sẽ tạo ra điều gì tiếp theo."
Dương Quân nhìn theo những đứa trẻ, vẻ mặt y pha lẫn sự ngạc nhiên và thấu hiểu. "Nhưng liệu những điều vô thường này có dẫn đến hỗn loạn không, tiên sinh? Nếu mỗi người đều làm theo ý mình, không có sự ràng buộc, không có quy tắc, thì liệu xã hội có thể vận hành ổn định đư���c không?" Giọng y vẫn còn vương vấn sự lo lắng về trật tự.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm nghị, cũng bày tỏ quan ngại: "Sự tự do... cũng đi kèm với rủi ro. Nếu không có những giới hạn nhất định, liệu con người có thể kiểm soát được bản thân, hay sẽ bị cuốn vào những dục vọng cá nhân, gây tổn hại đến người khác?" Nàng, một cựu Tiên Tử, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá và hỗn loạn khi quyền lực không được kiểm soát.
Tạ Trần dừng lại trước một gánh hàng rong bán trà thảo mộc, mua một cốc trà thơm lừng, rồi khẽ nhấp một ngụm. Vị trà thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi cái nóng của buổi chiều. Y quay lại nhìn hai người, ánh mắt vẫn bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc vô ngần.
"Rủi ro là điều tất yếu của tự do, cũng như bão tố là một phần của đại dương bao la," Tạ Trần chậm rãi đáp. "Nhưng chính vì có rủi ro, con người mới học cách cẩn trọng, học cách chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Sự hỗn loạn mà các ngươi lo sợ, nó không đến từ tự do, mà đến từ việc kìm hãm tự do quá lâu. Khi bị xiềng xích, một khi được giải thoát, con người sẽ dễ dàng mất phương hướng. Nhưng khi đã quen với tự do, họ sẽ tự tìm thấy những giới hạn của chính mình, không phải do ai đó đặt ra, mà do chính lương tri và đạo đức nhân gian dẫn lối."
Y chỉ tay về phía một người kể chuyện già đang say sưa với đám đông vây quanh. Ông ta không kể những câu chuyện về tiên nhân, về thần linh, hay những anh hùng vang danh. Ông ta kể những câu chuyện ngụ ngôn về cuộc sống bình dị, về lòng tốt, về sự sẻ chia, về những bài học rút ra từ những sai lầm nhỏ nhặt nhất. Những câu chuyện ấy không theo bất kỳ khuôn mẫu anh hùng ca nào, nhưng lại chạm đến trái tim người nghe.
"Người kể chuyện kia, ông ta không theo một 'kịch bản' nào của Thiên Đạo. Ông ta kể những câu chuyện tự nhiên nảy sinh từ cuộc sống, từ những cảm nhận chân thật nhất của con người. Đó là sự 'vô thường' của tri thức, của văn hóa. Nó không cố định, không đóng khung, mà liên tục được sáng tạo và truyền tải theo những cách thức mới mẻ," Tạ Trần giải thích. "Một 'Nhân Đạo' thực sự không cần một Thiên Đạo để cai trị. Nó cần sự thấu hiểu và chấp nhận những 'dị số' của chính con người. Sự hỗn loạn chỉ là giai đoạn chuyển tiếp, như một dòng sông sau cơn lũ sẽ tự tìm lại dòng chảy ổn định của mình. Và chính trong dòng chảy tự do ấy, con người mới thực sự tìm thấy sự phát triển bền vững."
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt họ không còn vẻ hoài nghi, mà thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Họ đã chứng kiến một Thành Vô Song không có Thiên Đạo vẫn phồn thịnh, một xã hội nơi con người tự do sáng tạo mà không cần đến phép thuật hay quyền năng siêu phàm. Những lời của Tạ Trần, kết hợp với những gì họ đang nhìn thấy, đã dần phá vỡ những bức tường tư tưởng cũ kỹ trong tâm trí họ. Trật tự không phải là sự ép buộc, mà là sự hài hòa đến từ vô vàn những cá thể tự do, những "dị số" ấy.
Tạ Trần quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân, nở một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện. "Các ngươi đã thấy đó, bản chất của Nhân Đạo là tự do và sáng tạo. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là kiểm soát dòng chảy, mà là đảm bảo dòng chảy ấy luôn trong sạch, luôn hướng về phía ánh sáng, dù nó có uốn lượn đến đâu chăng nữa."
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt màu rực rỡ, từ cam cháy đến tím than, như một bức tranh thủy mặc vĩ đại trải dài vô tận. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một ngọn núi đã trở thành biểu tượng của hy vọng mới cho Thập Phương Nhân Gian, gió thổi nhẹ, mang theo mùi cây cỏ dại và hương trầm thoang thoảng từ ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản nằm lặng lẽ giữa đại ngàn. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng chuông gió leng keng từ miếu, tạo nên một bản hòa âm thanh tịnh, xoa dịu mọi ưu phiền.
Từ đỉnh núi cao, Thành Vô Song hiện ra dưới chân họ như một bức tranh sống động của trật tự mới. Những ánh đèn bắt đầu lấp lánh, thắp sáng từng con phố, từng ngôi nhà, tạo thành một dải ngân hà rực rỡ trên mặt đất. Dù đã chứng kiến sự phồn thịnh của thành phố trong ánh nắng ban ngày, cảnh tượng này vào lúc hoàng hôn lại mang một vẻ đẹp khác, vừa hùng vĩ vừa đầy ấm áp, tượng trưng cho sự sống mãnh liệt của nhân gian.
Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của y in bóng trên nền trời đỏ rực. Y hít thật sâu không khí trong lành, mát mẻ của núi rừng, cảm nhận sự thanh tịnh thấm vào từng tế bào. Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân cũng lặng lẽ đứng, ánh mắt họ đầy suy tư, hướng về phía thành phố đang lên đèn.
"Nhân Quả không phải là một sợi dây trói buộc, mà là một dòng chảy không ngừng biến đổi," Tạ Trần cất tiếng, giọng y trầm ấm, hòa vào tiếng gió vi vút. "Và chính sự tự do, sự vô thường của dòng chảy ấy, mới là vẻ đẹp thực sự của Nhân Đạo. Chúng ta không thể điều khiển từng giọt nước, nhưng chúng ta có thể đảm bảo rằng dòng sông ấy luôn có đủ nước để chảy, luôn có đủ không gian để uốn lượn, và luôn hướng về đại dương của sự tiến bộ và nhân văn."
Y quay lại nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt y dịu dàng nhưng đầy thấu hiểu. "Sự chấp nhận những điều không thể đoán trước, sự vô thường của vạn vật, không phải là sự bỏ mặc, mà là sự tin tưởng vào bản chất tốt đẹp của con người. Đó là sự tin tưởng rằng, ngay cả khi không có một Thiên Đạo để răn đe, con người vẫn sẽ tìm thấy ý nghĩa, tìm thấy vẻ đẹp, và tìm thấy những giá trị chân thực để sống một cuộc đời trọn vẹn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt phượng nàng giờ đây đã mềm mại hơn rất nhiều, một tia sáng của sự thấu hiểu lóe lên trong đáy mắt. Nàng đã từng là hiện thân của sự kiểm soát và trật tự tuyệt đối, nhưng giờ đây, trước những triết lý của Tạ Trần và những gì nàng đã chứng kiến, nàng đã bắt đầu chấp nhận một dạng trật tự mới – một trật tự đến từ tự do.
"Vậy thì, vai trò của huynh... đã hoàn thành rồi sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng một sự chần chừ, một nỗi lo lắng mơ hồ về sự vắng mặt của y. Nàng biết, Tạ Trần là "điểm neo nhân quả", là người đã định hướng cho ván cờ vĩ đại này. Nếu y rút lui, liệu "Nhân Đạo" có thể tự đứng vững?
Tạ Trần khẽ cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự mãn nguyện sâu sắc. Y đưa tay chỉ xuống thành phố đang lung linh ánh đèn. "Ván c��� lớn đã được sắp đặt, Lăng Nguyệt. Những quân cờ quan trọng nhất đã được đặt vào đúng vị trí. Ta đã gieo những hạt mầm, đã chỉ ra con đường. Giờ đây, nhiệm vụ của ta không phải là tiếp tục điều khiển từng quân cờ, mà là lùi lại, quan sát, và để 'Nhân Đạo' tự do phát triển theo dòng chảy của chính nó."
Y nhìn sang Dương Quân, người học trò tận tâm đang nhìn y với ánh mắt đầy khát khao học hỏi. "Dương Quân, ngươi và những người trẻ tuổi như ngươi, chính là những người sẽ tiếp tục vun đắp khu vườn 'Nhân Đạo' này. Các ngươi sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức mới, những điều mà ta cũng không thể lường trước hết. Nhưng hãy nhớ rằng, sức mạnh lớn nhất của 'Nhân Đạo' không nằm ở quyền năng siêu phàm, mà nằm ở sự thích nghi, ở khả năng sáng tạo không ngừng của con người, ở sự chấp nhận những 'dị số', và ở niềm tin vào vẻ đẹp của sự vô thường."
Gió thổi nhẹ, làm lay động vạt áo Tạ Trần, như thể đang muốn cuốn y đi cùng với hoàng hôn. Y quay lại nhìn Lăng Nguyệt và Dương Quân lần cuối, ánh mắt y chứa đựng một sự bình yên lạ thường, không chút vương vấn hay luyến tiếc.
"Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ," Tạ Trần tiếp lời, giọng y vang vọng như một lời tiên tri, nhưng cũng đầy tính triết lý. "Nhưng ta tin tưởng vào con người, tin tưởng vào khả năng của họ để tự tìm ra con đường của mình, tự định nghĩa giá trị của mình mà không cần đến sự can thiệp của thần linh hay tiên giới. Vai trò của ta từ nay, sẽ là một người quan sát, một triết gia, một người lặng lẽ dõi theo dòng chảy của 'Nhân Đạo', sẵn sàng gieo những hạt mầm mới khi cần, nhưng cũng sẵn sàng để những hạt mầm tự phát nở rộ theo cách riêng của chúng."
Nụ cười trên môi y giờ đây không còn là nụ cười của sự kiểm soát, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận vô hạn. Y đã nhìn thấy, đã hiểu rằng "Nhân Đạo" không phải là một công trình hoàn hảo mà y có thể định hình từ đầu đến cuối. Nó là một thực thể sống động, không ngừng biến đổi, được làm giàu bởi hàng tỷ cuộc đời, hàng tỷ lựa chọn tự do. Và chính sự bất ngờ, sự đa dạng, sự sống động của nhân tính đó, mới là điều tuyệt vời nhất, là bản trường ca vĩ đại mà y muốn lắng nghe.
Cuộc đời y, dù vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ ở Thành Vô Song, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình vĩ đại của Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, và con người đang tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình này, dù đã trải qua mười ngàn năm lịch sử, vẫn còn ở những bước khởi đầu, và những thử thách mới chỉ là khúc dạo đầu của một kỷ nguyên vĩ đại. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt y sáng hơn, sâu hơn, và đầy ắp sự chiêm nghiệm, như thể y đã nhìn thấu được vô vàn kiếp nhân sinh, và đã tìm thấy sự bình yên trong chính dòng chảy vô thường của vũ trụ. Y biết, hành trình của "Nhân Đạo" vẫn còn rất dài, nhưng nó đã được đặt trên một nền móng vững chắc – nền móng của sự tự do và lòng tin vào chính con người.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.