Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 897: Mầm Sống Bất Ngờ: Khi Nhân Đạo Vượt Ngoài Dự Kiến

Xuyên suốt dòng chảy thời gian mười ngàn năm, trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần khẽ mở mắt. Ánh nến đã yếu dần, nhưng trong đôi mắt y, một ngọn lửa triết lý lại bùng cháy, sáng hơn bất cứ vầng trăng hay vì sao nào. Y đã nhìn thấy, không phải qua phép thuật, mà qua sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả, về bản chất của con người. Y đã nhìn thấy những hạt mầm ấy nảy nở, vươn mình, và đơm hoa kết trái.

"Đó là nền móng," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời thì thầm của lịch sử. "Nền móng vững chắc cho 'Nhân Đạo'. Không cần quyền năng siêu phàm, không cần Thiên Đạo ban ơn. Chỉ cần trí tuệ, lòng kiên trì, và tinh thần cộng đồng. Những dự án nhỏ như chiếc lưỡi cày cải tiến này, chúng cho thấy tiềm năng to lớn của nhân loại khi con người tập trung vào trí tuệ và sự hợp tác. Chúng báo hiệu khả năng giải quyết những vấn đề lớn hơn trong tương lai, những vấn đề mà cả thần linh cũng không thể giải quyết."

Y biết, niềm tự hào và niềm tin vào khả năng của bản thân trong thế hệ trẻ chính là động lực chính để xây dựng một xã hội mới bền vững, một xã hội không dựa vào quyền năng siêu phàm hay những lời hứa hão huyền của tiên nhân. Sự chiêm nghiệm của Lão Nông, được y thấu hiểu một cách sâu sắc, khẳng định rằng những nguyên tắc này đã được gieo mầm từ rất lâu, tạo tiền đề vững chắc cho "ván cờ định mệnh" mà y đang sắp đặt ở "hiện tại" của mình. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ.

Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Y là một phàm nhân, nhưng y đã nhìn thấy ván cờ định mệnh của Thập Phương Nhân Gian được bắt đầu từ rất lâu, bởi chính những con người bình dị nhất. Y không cần phải "thành tiên" để hiểu được "Đạo", bởi vì "Đạo" chân chính nhất, "Đạo" của sự sống, của sự tồn tại, đã nằm ngay trong lòng nhân gian, trong mỗi hạt mầm trí tuệ, trong mỗi giọt mồ hôi lao động, trong mỗi nụ cười tự hào của con người. Và y, vẫn sẽ lặng lẽ dõi theo, bởi vì hành trình của "Nhân Đạo", dù đã nảy mầm từ mười ngàn năm trước, vẫn còn đang tiếp diễn, và những thử thách mới chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên vĩ đại.

***

Mười ngàn năm trước, dưới ánh nắng vàng ươm và làn gió mát lành của một buổi ban ngày thanh bình tại Thôn Vân Sơn, Trường Học Phàm Nhân luôn rộn ràng tiếng cười nói và âm thanh đọc sách. Những bức tường gỗ mộc mạc, mái ngói đơn sơ không hề làm giảm đi sức sống toát ra từ nơi đây. Tiếng trẻ con ê a đọc bài Tam Tự Kinh hòa lẫn với tiếng lật sách sột soạt, thỉnh thoảng lại có tiếng cười khúc khích khi một đứa trẻ nào đó nghịch ngợm bị Thầy Giáo Làng gõ nhẹ thước gỗ vào đầu. Mùi gỗ, mùi mực mới và cả mùi giấy cũ từ những cuốn sách ít ỏi tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa thân thuộc vừa kích thích sự tò mò.

Trong một góc của sân trường, nơi bóng cây cổ thụ che phủ mát rượi, Lý Mộng đang say sưa trình bày ý tưởng của mình. Nàng, một cô gái trẻ với mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng sau gáy, đôi mắt sáng ngời như chứa đựng cả ngàn vì sao, và dáng người thanh thoát ẩn trong bộ trang phục vải thô giản dị nhưng gọn gàng, toát lên vẻ nhiệt huyết khó cưỡng. Chất giọng của nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một dòng suối chảy qua những tảng đá xù xì, mềm mại mà vẫn mạnh mẽ. Trước mặt nàng là Thầy Giáo Làng, gương mặt gầy gò đeo cặp kính tre, tay vẫn lăm lăm cây thước gỗ quen thuộc, cùng với vài trưởng lão khác của thôn, trong đó có Lão Nông. Những người lớn tuổi này lắng nghe, ánh mắt họ chứa đựng sự tò mò, xen lẫn chút hoài nghi cố hữu của những người đã trải qua nhiều thăng trầm.

"Thưa Thầy Giáo Làng, thưa các vị trưởng lão," Lý Mộng bắt đầu, giọng nói nàng vang vọng giữa tiếng ve kêu và tiếng trẻ con chơi đùa, "Tri thức không chỉ là cái cày, cái cuốc, không chỉ là cách để chúng ta làm ra hạt gạo hay dựng nên căn nhà. Tri thức còn là những câu chuyện cổ xưa, những bài học từ ngàn đời, những ý tưởng mới mẻ có thể thay đổi cuộc sống. Nó nuôi dưỡng tâm hồn, giúp chúng ta nhìn xa hơn những gì đang có, vượt ra khỏi những lo toan cơm áo gạo tiền thường nhật." Nàng đưa tay chỉ về phía những đứa trẻ đang nô đùa, "Khi chúng ta có cái bụng no, chúng ta cần nuôi dưỡng cả cái đầu, để tâm hồn không khô cằn. Một thư viện cộng đồng sẽ là nơi gieo mầm cho những tâm hồn ấy, là nơi để mọi người, từ già đến trẻ, tìm thấy những điều mới mẻ, những suy tư sâu sắc."

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì quanh năm bám ruộng, khẽ ho khan một tiếng. Ông vẫn đội chiếc nón lá quen thuộc, che khuất một phần ánh mắt thâm trầm. "Con bé à," ông nói, giọng điệu có chút vẻ cẩn trọng, "Ông lão này sống gần trọn đời trên mảnh đất này. Ông biết, cái bụng no mới nghĩ đến cái đầu. Sách vở liệu có giúp ta trồng lúa, chống hạn không? Những cuốn sách kia có thể biến thành lương thực khi mất mùa, hay biến thành nước uống khi trời hạn hán không?" Ông nhìn Lý Mộng, ánh mắt ông không ác ý, chỉ là sự thực tế phũ phàng của người nông dân đã quá quen với sự khắc nghiệt của thiên nhiên, với sự thiếu thốn khi Thiên Đạo không còn ban phước. Với ông, những gì không trực tiếp tạo ra của cải vật chất đều là thứ xa xỉ.

Lý Mộng không nao núng trước lời chất vấn của Lão Nông. Nàng mỉm cười nhẹ, "Thưa Lão Nông, sách vở không thể trực tiếp biến thành lúa gạo, nhưng nó có thể dạy chúng ta cách cải thiện giống cây trồng, cách dẫn nước hiệu quả hơn, cách phòng chống sâu bệnh. Quan trọng hơn, nó mở mang tầm nhìn, giúp chúng ta không chỉ giải quyết vấn đề hiện tại mà còn dự đoán và ngăn ngừa những tai họa trong tương lai. Hơn nữa, nó giúp chúng ta hiểu về nhau, về thế giới rộng lớn bên ngoài Thôn Vân Sơn này. Chẳng phải những cải tiến nông cụ của Lý Thanh cũng xuất phát từ những ý tưởng được ghi chép, được truyền đạt đó sao?"

Thầy Giáo Làng, người luôn giữ thái độ cởi mở và khuyến khích những ý tưởng mới, gật đầu tán thành. Ông đặt cây thước gỗ xuống bàn, đẩy nhẹ cặp kính tre lên sống mũi. "Lời Lý Mộng nói có lý. Cái bụng no là nền tảng, đúng vậy, nhưng trí tuệ là đôi cánh. Chúng ta đã tự mình vượt qua nạn hạn hán, đã tự mình cải tiến nông cụ. Tất cả đều nhờ vào tri thức và sự hợp tác. Một thư viện không chỉ là nơi chứa sách, mà còn là nơi lưu giữ kinh nghiệm, là nơi trao đổi ý tưởng. Nó sẽ là một kho báu vô giá cho thế hệ tương lai, giúp họ đứng vững trên đôi chân của mình mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ quyền năng siêu phàm nào." Ông nhìn Lão Nông, ánh mắt hiền từ nhưng kiên định. "Hãy cho con bé thử đi. Nó có nhiệt huyết, có ý tưởng. Chúng ta hãy cùng nhau xem, hạt mầm tri thức này sẽ nảy nở thành điều kỳ diệu gì."

Các trưởng lão khác cũng bắt đầu xì xào bàn tán. Một vài người vẫn còn e ngại về công sức và tài nguyên cần thiết để xây dựng một thư viện, trong khi những người khác đã bắt đầu hình dung ra viễn cảnh những đứa trẻ của họ được đọc sách, được học hỏi những điều mới mẻ. Sự nghi ngại dần tan biến, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới. Lý Mộng nhìn thấy điều đó, nàng biết rằng, ngay cả trong những tâm hồn chất phác nhất, hạt mầm của sự tiến bộ vẫn luôn tồn tại, chỉ chờ được gieo trồng và vun đắp. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, một sự chuyển dịch từ nỗi lo toan vật chất sang sự khao khát tinh thần. Đó không chỉ là một thư viện, mà là một biểu tượng, một bước tiến mới của "Nhân Đạo" tại Thôn Vân Sơn này, vượt xa những gì Tạ Trần từng dự liệu ban đầu, không chỉ đơn thuần là sinh tồn và cải thiện vật chất. Nó là sự vươn lên của tâm hồn, của trí tuệ con người.

Lý Mộng nở một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười tràn đầy niềm tin vào tương lai. Nàng biết, hành trình xây dựng thư viện sẽ không dễ dàng, sẽ có vô vàn khó khăn và thách thức. Nhưng nàng cũng tin rằng, với sự ủng hộ của Thầy Giáo Làng, sự chấp nhận dần dần của Lão Nông và các trưởng lão, cùng với nhiệt huyết của thế hệ trẻ, hạt mầm trí tuệ này chắc chắn sẽ đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức phong phú, nơi mọi người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Đó là một hình ảnh sống động về "Nhân Đạo" đang tự mình định hình, tự mình phát triển theo những cách bất ngờ và đầy hứa hẹn.

***

Trong cái yên tĩnh đặc trưng của buổi chiều tà, Khắc Thạch Phường tại Thị Trấn An Bình chìm trong một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh. Ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn qua khung cửa sổ, nhuộm vàng những khối đá chưa thành hình và những dụng cụ chạm khắc được treo gọn gàng trên tường. Tiếng chạm khắc "cách... cách..." nhỏ và đều đặn, hòa lẫn với tiếng mài dũa "soạt... soạt..." thanh mảnh, tạo nên một bản giao hưởng lao động chậm rãi và đầy tập trung. Mùi kim loại đặc trưng của những chiếc đục, mùi đá phong hóa và thoang thoảng một thứ mùi hương khó tả của đất nung, của sự sáng tạo, len lỏi trong không gian, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa sống động. Đây là nơi mà Trần Cương, một nghệ nhân với đôi bàn tay chai sạn nhưng điêu luyện, ngày ngày tạo ra những tác phẩm không chỉ mang giá trị vật chất mà còn chứa đựng cả linh hồn của nhân gian.

Trần Cương, một người thợ thủ công trung niên với mái tóc điểm bạc, chòm râu lún phún, đôi mắt tinh anh ẩn dưới hàng lông mày rậm, đang cúi mình tỉ mỉ trên một chiếc bình gốm đã qua lửa. Bàn tay ông vững chãi cầm chiếc đục nhỏ, từng nhát chạm khắc nhẹ nhàng, dứt khoát, như thể đang vẽ lên bức tranh vô hình trong tâm trí mình. Trên chiếc bình, dần hiện rõ hình ảnh một gia đình nông dân đang cùng nhau vun xới trên cánh đồng. Người cha với đôi vai rộng, người mẹ với nụ cười hiền hậu, và những đứa trẻ nhỏ đang học cách cầm cuốc, tất cả đều được khắc họa một cách chân thực, sống động. Bên cạnh những hình ảnh ấy là những dòng thơ ngắn, ca ngợi sự cần cù lao động, tình yêu thương gia đình và sự đoàn kết của cộng đồng. Mỗi nét khắc đều thể hiện sự tập trung cao độ, sự đam mê cháy bỏng của người nghệ nhân.

Ông khẽ lẩm bẩm với chính mình, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá. "Một chiếc bình không chỉ để đựng nước, nó còn đựng cả tâm hồn người làm ra nó, và những câu chuyện của nhân gian. Nước có thể chảy cạn, nhưng câu chuyện và tâm hồn thì vĩnh cửu." Ông dừng tay, ngắm nghía tác phẩm của mình, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Đối với Trần Cương, nghệ thuật không phải là sự phô trương hào nhoáng, mà là sự chắt lọc những giá trị cốt lõi nhất của cuộc sống, của con người.

Đúng lúc đó, một người khách qua đường bước vào Khắc Thạch Phường. Y là một thương nhân đến từ một thị trấn lân cận, dáng vẻ có chút kiêu ngạo, ánh mắt lướt qua những tác phẩm của Trần Cương với vẻ đánh giá đầy tính toán. Y nhìn chiếc bình gốm trên bàn, nhíu mày. "Lão Trần," y nói, giọng điệu có chút mỉa mai, "Sao ông không khắc mấy hình rồng phượng cho nó đẹp đẽ, oai phong, lại đi khắc mấy thứ nông phu này? Ai mà mua những thứ tầm thường như vậy? Chẳng phải đồ vật càng quý hiếm, càng có giá trị thì mới dễ bán sao?" Y lắc đầu, dường như không hiểu được cái "gu" nghệ thuật của Trần Cương.

Trần Cương ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh của ông nhìn thẳng vào người thương nhân. Ông không hề tỏ ra tức giận hay khó chịu, chỉ đáp lại bằng một nụ cười điềm đạm. "Người hiểu sẽ mua, không phải vì giá trị vật chất, mà vì cái tình trong đó, vì câu chuyện mà nó kể. Một chiếc bình khắc rồng phượng có thể làm hài lòng những người tìm kiếm sự xa hoa, nhưng một chiếc bình khắc hình nông phu lại chạm đến trái tim của những người biết trân trọng giá trị lao động, biết yêu thương cuộc sống bình dị." Ông nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bình, như thể đang chạm vào linh hồn của nó. "Ta khắc không phải để bán được nhiều, mà để lưu giữ những giá trị chân thật nhất của nhân gian, để những thế hệ sau này khi nhìn vào, họ sẽ hiểu được tổ tiên họ đã sống như thế nào, đã vất vả ra sao để có được cuộc sống ngày hôm nay."

Người thương nhân vẫn tỏ vẻ không phục, nhưng trước khí chất trầm tĩnh và sự kiên định trong ánh mắt của Trần Cương, y cũng không tiện nói thêm. Y chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, để lại Khắc Thạch Phường chìm vào sự yên tĩnh vốn có. Trần Cương không bận tâm. Ông quay trở lại với tác phẩm của mình, tiếp tục chạm khắc những dòng thơ cuối cùng lên chiếc bình. Đối với ông, mỗi tác phẩm là một lời tự sự, một lời ca ngợi cuộc sống, một cách để lưu giữ những khoảnh khắc vô thường của nhân gian. Ông tin rằng, ngay cả khi Thiên Đạo sụp đổ, ngay cả khi linh khí mỏng manh, con người vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp, tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình dị, trong những giá trị nhân sinh cốt lõi. Nghệ thuật của ông, không cần phép thuật hay linh lực, vẫn có thể chạm đến những chiều sâu nhất của con người. Đó là một dạng "Nhân Đạo" khác, một "Đạo" của cái đẹp, của sự thấu cảm, vượt ra ngoài những dự định ban đầu của Tạ Trần về một xã hội chỉ tập trung vào sự tồn tại và phát triển vật chất. Sự sáng tạo của Trần Cương là một minh chứng cho sự phong phú và bất ngờ của tinh thần con người, một hạt mầm độc đáo đang nảy nở trong lòng nhân gian.

***

Đêm đã về khuya, Thành Vô Song dần chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng rao hàng của những thương nhân cuối cùng đã im bặt, thay vào đó là tiếng bước chân hối hả của vài lữ khách vội vã, rồi cũng thưa thớt dần. Chỉ còn lại tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng đêm rả rích từ những khu vườn xa xăm, tạo nên một bản nhạc nền trầm mặc, êm dịu. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng y lên tường, tạo nên một hình ảnh trầm mặc, cô độc mà đầy suy tư. Mùi sách cũ đã ngả màu thời gian, mùi mực mới từ những trang giấy vừa được ghi chép, và thoang thoảng mùi trà ấm áp từ chén trà đã nguội lạnh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà, một quyển sổ da cũ kỹ mở trước mặt, những trang giấy đã ngả vàng được lấp đầy bởi những dòng chữ viết tay cẩn thận, chi chít những suy ngẫm và ghi chép của y. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của y hiện rõ dưới ánh đèn, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, xuyên qua dòng chảy thời gian. Y không hề có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt phản ánh việc y thường ẩn mình trong thư phòng, nhưng khí chất toát ra từ y lại khiến người ta không thể xem thường. Y khẽ đưa tay vuốt ve bìa cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đặt bên cạnh, rồi lại lướt qua những dòng chữ về Lý Mộng và Trần Cương mà y vừa ghi lại.

"Nhân Đạo..." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một tiếng vọng từ ngàn xưa. "Ta từng nghĩ, Nhân Đạo là một công trình kiến trúc vĩ đại, được xây dựng theo những nguy��n tắc vững chắc: sự tự cường, trí tuệ, hợp tác để tồn tại và phát triển. Ta đã cố gắng sắp đặt 'ván cờ định mệnh' theo một hướng đi có thể dự đoán được, một con đường mà con người có thể tự mình kiến tạo tương lai mà không cần đến Thiên Đạo. Nhưng xem ra, ta đã đánh giá thấp sự phong phú, sự bất ngờ của bản chất con người."

Y nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những bài học mà y đang dần thấu hiểu. "Lý Mộng, với ý tưởng về một thư viện không chỉ để học hỏi kỹ năng mưu sinh mà còn để nuôi dưỡng tâm hồn, để kể những câu chuyện, để mở mang tầm mắt. Trần Cương, với những tác phẩm nghệ thuật khắc họa cuộc sống bình dị, mang theo tình cảm và câu chuyện của nhân gian, không màng danh lợi hay sự phô trương. Họ không chỉ tìm cách tồn tại, không chỉ tìm cách cải thiện vật chất. Họ đang tìm kiếm ý nghĩa, tìm kiếm vẻ đẹp, tìm kiếm sự trọn vẹn trong cuộc sống phàm trần."

Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Đây không phải là sự sai lệch so với 'kế hoạch' của ta, mà là một sự bổ sung, một sự nâng tầm vượt ngoài mọi dự kiến. Nhân Đạo... không phải là một công trình kiến trúc hoàn hảo, với những đường nét cứng nhắc được vẽ ra từ trước. Nó là một khu vườn luôn đơm hoa kết trái từ những hạt mầm bất ngờ, những mầm sống độc đáo mà ngay cả kẻ 'chơi cờ' như ta cũng không thể lường trước hết. Ta có thể định hướng, có thể gieo những hạt mầm cơ bản, nhưng không thể kiểm soát sự phong phú của nó, không thể kiểm soát những đóa hoa kỳ lạ sẽ nở rộ."

Y nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng bạc đã chiếu rọi xuống những mái nhà của Thành Vô Song. Nơi đó, những con người bình dị đang say giấc, mang theo trong mình những ước mơ, những khao khát riêng, những hạt mầm của trí tuệ và cảm xúc đang chờ đợi để nảy nở. "Và đó, chính là điều tuyệt vời nhất," y tiếp tục độc thoại nội tâm. "Sự bất ngờ, sự đa dạng, sự sống động của nhân tính. Điều đó khiến 'Nhân Đạo' không chỉ là một cơ chế sinh tồn, mà còn là một bản trường ca vĩ đại, một bức tranh muôn màu muôn vẻ."

Anh đặt bút xuống, nhìn lại những gì mình đã ghi. Quyển sổ da này không chỉ là nơi lưu giữ những sự kiện, mà còn là tấm gương phản chiếu hành trình nhận thức của chính y. Tạ Trần hiểu rằng, sự chấp nhận những 'dị số', những 'ngoại lệ' này báo hiệu rằng 'Nhân Đạo' mà y vun đắp sẽ không phải là một hệ thống độc tài hay cứng nhắc. Ngược lại, nó sẽ là một nền tảng linh hoạt, cho phép sự đa dạng và sáng tạo của con người phát triển không giới hạn. Việc y nhìn thấy những hạt mầm độc đáo này từ 10.000 năm trước cho thấy sự bền vững và khả năng tự phục hồi của nhân loại, ngay cả khi không có Thiên Đạo, gợi ý cho những thách thức lớn hơn trong tương lai mà 'Nhân Đạo' sẽ phải đối mặt và vượt qua.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự yên bình sâu thẳm. Nụ cười trên môi y giờ đây không phải là nụ cười của sự kiểm soát, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Y biết, vai trò của y trong tương lai sẽ không phải là một người cai trị trực tiếp, mà là một người quan sát, một triết gia, một người lặng lẽ dõi theo dòng chảy của 'Nhân Đạo', sẵn sàng gieo những hạt m���m mới khi cần, nhưng cũng sẵn sàng để những hạt mầm tự phát nở rộ theo cách riêng của chúng. Cuộc đời y, dù vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình vĩ đại của Thập Phương Nhân Gian, nơi Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, và con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hành trình này, dù đã trải qua mười ngàn năm, vẫn còn đang ở những bước khởi đầu, và những thử thách mới chỉ là khúc dạo đầu của một kỷ nguyên vĩ đại. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt y sáng hơn, sâu hơn, và đầy ắp sự chiêm nghiệm.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free