Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 896: Hạt Mầm Trí Tuệ: Bình Minh Của Thế Hệ Không Thiên Đạo

Tiếng suối chảy róc rách, hòa cùng bản hòa ca của vạn vật khi bình minh ló dạng, gột rửa đi những lo âu và mệt mỏi của một đêm dài. Mặt trời, như một vầng lửa thiêng liêng, chầm chậm nhô lên từ phía đông, trải những tia nắng vàng óng ả đầu tiên lên những mái nhà tranh vách đất mộc mạc của Thôn Vân Sơn. Ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua kẽ lá, đậu trên những giọt sương mai còn đọng lại trên thảm cỏ xanh mướt, khiến chúng lấp lánh như vô vàn châu ngọc. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ non và chút hương khói bếp thoảng nhẹ từ những gia đình dậy sớm. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, và đâu đó là tiếng cười giòn tan của lũ trẻ con đang nô đùa trên con đường đất đã được san phẳng sau trận mưa đêm qua.

Thôn Vân Sơn giờ đây không còn mang vẻ khắc khổ, lo âu như mười ngàn năm về trước, khi nạn hạn hán đe dọa sự sống còn của cả làng. Giờ đây, mỗi ngóc ngách, mỗi hơi thở của ngôi làng đều toát lên một sức sống mãnh liệt, một niềm tin vững chãi vào tương lai. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm san sát nhau, xen kẽ là những luống rau xanh tốt, những vườn cây ăn trái trĩu quả. Con suối nhỏ, mạch nguồn sự sống của làng, vẫn êm đềm chảy, nuôi dưỡng những thửa ruộng bậc thang xanh rì trải dài đến tận chân núi.

Dưới gốc một cây đa cổ thụ rợp bóng mát, tán lá rộng lớn che phủ cả một khoảng sân nhỏ, Lý Thanh ngồi đó, dáng vẻ thư sinh gầy gò, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời đầy sự tò mò và khát khao học hỏi. Anh khoác trên mình bộ trang phục giản dị nhưng gọn gàng, tay cầm một cuốn sách đã ngả màu thời gian, thỉnh thoảng lại đưa cây bút lông chấm mực, cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Từng nét chữ mềm mại, sắc sảo hiện lên trên trang giấy, không phải là những phù chú cao siêu hay công thức luyện đan huyền ảo, mà là những suy tư, những ý tưởng về cách cải tạo ruộng đất, về chu kỳ của mùa vụ, về sự vận hành của dòng nước. Lý Thanh lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho riêng mình nghe: "Tri thức là ánh sáng, không phải phép thuật. Sức mạnh chân chính nằm ở sự hiểu biết và khả năng kiến tạo của đôi tay, của khối óc con người. Phép thuật có thể mang lại sức mạnh tức thời, nhưng tri thức mới là nền tảng bền vững, là con đường đưa nhân gian đến sự tự cường." Anh tin rằng, sự thay đổi lớn nhất không đến từ những quyền năng siêu phàm mà đến từ sự tích lũy nhỏ bé của trí tuệ, từ những nỗ lực không ngừng nghỉ của mỗi cá nhân.

Xa xa, tiếng búa rèn đã bắt đầu vang vọng từ phía xưởng rèn của làng. Mai Hoa, một cô gái trẻ với dáng người khỏe khoắn, tay chân chắc chắn với những vết chai sạn của người thợ, đang vác trên vai những thanh sắt đã được nung đỏ và rèn sơ qua. Gương mặt cô lấm lem bụi than, nhưng đôi mắt ánh lên sự kiên định và nhiệt huyết. Tóc cô búi cao gọn gàng, chiếc áo vải thô đã sờn màu nhưng sạch sẽ, để lộ bắp tay săn chắc. Cô bước đi thoăn thoắt, vững chãi, như thể những thanh sắt nặng trĩu ấy chẳng là gì. Bên cạnh cô là một vài người thợ học việc, những chàng trai trẻ tuổi cũng hăm hở không kém.

"Nhanh tay lên các huynh đệ! Hôm nay chúng ta sẽ thử nghiệm lò rèn mới!" Mai Hoa nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức sống, vang vọng trong không gian tĩnh lặng buổi sớm. "Hy vọng nó đủ nóng, đủ lửa để rèn ra những lưỡi cày bền hơn, sắc bén hơn gấp bội! Lý Thanh công tử nói rằng, chất lượng của công cụ sẽ quyết định năng suất của mùa màng. Chúng ta phải làm thật tốt để xứng đáng với sự tin tưởng của cả làng!" Cô vừa nói vừa nở nụ cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào về công việc của mình. Cô không bao giờ nghĩ rằng tay mình sẽ phải cầm kiếm, cầm đao để tranh đấu với yêu ma hay tu sĩ. Cuộc đời cô, niềm đam mê của cô, nằm trọn trong tiếng búa vang, trong ngọn lửa rực, và trong việc tạo ra những công cụ hữu ích, phục vụ cuộc sống bình dị của nhân gian. Đối với cô, đó là một loại tu hành, loại tu hành của đôi tay, của khối óc, của sự cống hiến.

Ánh nắng dần lên cao, lan tỏa sự ấm áp khắp Thôn Vân Sơn, đánh thức những giấc ngủ muộn màng và khởi đầu một ngày mới đầy ắp những hoạt động. Những hạt mầm của "Nhân Đạo", gieo xuống từ mười ngàn năm trước, giờ đây đã đâm chồi, nảy lộc, tràn đầy nhựa sống, không còn là những nỗ lực đơn lẻ mà đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, định hình nên cuộc sống của cả một thế hệ.

***

Khi ánh nắng mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, rọi sáng từng ngóc ngách của Thôn Vân Sơn, bầu không khí học tập tại Trường Học Phàm Nhân tr�� nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Đó là một tòa nhà gỗ đơn giản, được dựng lên ngay giữa làng, với những bức tường đã ngả màu thời gian nhưng vẫn vững chãi. Bên trong, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp ngay ngắn, mặt bàn nhẵn bóng vì đã được sử dụng qua nhiều thế hệ học trò. Mùi gỗ, mùi mực và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức, của sự học hỏi. Tiếng đọc sách ê a, tiếng cười đùa rộn rã của lũ trẻ vang vọng trong từng căn phòng, đôi khi xen lẫn tiếng giảng bài trầm ấm của Thầy Giáo Làng.

Thầy Giáo Làng, với dáng người gầy gò, chiếc kính gọng tre trễ trên sống mũi, và vẻ mặt hiền từ, đang đứng trên bục giảng. Tay ông cầm một cây thước gỗ đã mòn vẹt, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên sự tinh anh và bao dung. Hôm nay, ông đang giảng về cách tính toán mùa vụ, về chu kỳ của đất đai và phương pháp canh tác hiệu quả nhất. Không còn những câu chuyện về tiên nhân ban phép, về linh thú bảo vệ mùa màng, thay vào đó là những kiến thức thực tế, được đúc kết từ kinh nghiệm của bao đời, được hệ thống hóa bằng trí tuệ nhân loại.

"Các con," Thầy Giáo Làng nói, giọng ông trầm ấm và rõ ràng, "tri thức của cha ông là để kế thừa và phát triển. Không có phép thuật nào có thể thay thế được sự cần cù và trí tuệ của con người. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Nhưng nếu chúng ta biết cách gieo trồng đúng lúc, đúng phương pháp, mồ hôi sẽ bớt đi, và hạt gạo sẽ bội thu. Đó chính là sức mạnh của tri thức, của sự hiểu biết." Ông vừa nói vừa dùng cây thước chỉ vào những hình vẽ đơn giản về chu kỳ mặt trăng, về mực nước trên bảng đất.

Những Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn, háo hức, chăm chú lắng nghe. Một số em cẩn thận ghi chép vào những tấm bảng nhỏ của mình, một số khác thì thì thầm bàn luận, trao đổi những câu hỏi ngây thơ nhưng đầy tò mò. Chúng không hề biết đến cái gọi là "Thiên Đạo" suy yếu, không màng đến "linh khí" cạn kiệt, cũng chẳng khao khát "thành tiên" hay những quyền năng siêu phàm. Đối với chúng, thế giới này là một nơi để khám phá, để học hỏi, để xây dựng.

Đột nhiên, Lý Thanh đứng dậy từ hàng ghế cuối cùng. Dáng vẻ anh vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt anh lấp lánh một ý tưởng mới. "Thưa thầy," anh nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy tự tin, "con đã suy nghĩ về lời thầy giảng về việc tối ưu hóa sức lực trong lao động. Con nghĩ rằng, nếu chúng ta điều chỉnh hình dáng lưỡi cày và thêm một cơ cấu nhỏ, có thể giảm được một nửa sức lực khi kéo cày, đồng thời xới đất sâu hơn và đều hơn. Con đã vẽ phác thảo ở đây ạ." Lý Thanh tiến lên, đưa cho Thầy Giáo Làng cuốn sổ tay của mình.

Thầy Giáo Làng nhận lấy cuốn sổ, cẩn thận xem xét những bản vẽ chi tiết và những ghi chú cẩn trọng của Lý Thanh. Ông gật đầu liên tục, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện và đầy tự hào. "Tuyệt vời! Tuyệt vời thay, Lý Thanh!" Ông nói, giọng nói tràn đầy sự khích lệ. "Ý tưởng này không chỉ độc đáo mà còn vô cùng thực tế. Con đã vận dụng tri thức để phục vụ nhân gian, đó chính là tinh thần mà ta muốn các con học được. Đây không phải là tà đạo, cũng không phải là linh thuật, đây chính là trí tuệ của con người, kết tinh từ sự quan sát và suy ngẫm."

Ông quay lại nhìn cả lớp, ánh mắt ông quét qua từng gương mặt non nớt. "Các con thấy đó, một ý tưởng nhỏ, một sự cải tiến đơn giản, nhưng lại có thể mang lại lợi ích to lớn cho mọi người. Lý Thanh, ta khuyến khích con hãy biến ý tưởng này thành hiện thực. Hãy cùng Mai Hoa và những người thợ rèn của làng bắt tay vào làm. Tri thức nằm trong sách vở, nhưng sức mạnh thực sự của nó phải được thể hiện qua hành động, qua những sản phẩm cụ thể, hữu ích cho cuộc sống."

Lý Thanh cúi đầu cảm ơn thầy, trong lòng dâng trào một niềm hứng khởi. Anh biết, những lời nói của Thầy Giáo Làng không chỉ là sự động viên mà còn là một sự ủy thác, một niềm tin vào khả năng của thế hệ trẻ. Anh nhìn những gương mặt của các Thư Đồng Tiểu An, thấy trong ánh mắt chúng sự ngưỡng mộ và tò mò. Chúng không còn nhìn lên trời cao để cầu xin tiên nhân, mà chúng nhìn vào những người như Lý Thanh, Mai Hoa, những người đang dùng chính đôi tay, khối óc của mình để kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn. Niềm tin vào con người, vào khả năng tự cường của nhân loại, đã được gieo mầm và nảy nở mạnh mẽ trong ngôi trường nhỏ bé này, trở thành ngọn đèn soi sáng con đường "Nhân Đạo".

***

Buổi chiều, mặt trời đã lên cao, trút xuống Thôn Vân Sơn những tia nắng gay gắt, nhưng tại Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, không khí còn nóng bức và sôi động hơn gấp bội. Đó là một tòa nhà gạch kiên cố, được xây dựng ở rìa làng, cách xa những ngôi nhà dân để tránh tiếng ồn và sức nóng. Bên trong, nhiều lò nung đang rực lửa, tiếng than củi cháy xèo xèo, tiếng búa rèn va chạm kim loại vang dội không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng của lao động và sáng tạo. Mùi kim loại nung chảy, mùi khói than, và mùi mồ hôi của những người thợ hòa quyện vào nhau, lấp đầy không gian.

Mai Hoa, với gương mặt lấm lem mồ hôi và bụi than, mái tóc búi cao đã lỏng lẻo đôi chút vì vận động mạnh, đang hăng say làm việc bên lò rèn chính. Cô mặc chiếc áo vải thô đã ướt đẫm mồ hôi, để lộ những đường cơ bắp rắn chắc trên cánh tay. Cô cầm chiếc búa nặng trĩu, từng nhát búa dứt khoát và mạnh mẽ giáng xuống thanh sắt đỏ rực, theo đúng bản vẽ chi tiết mà Lý Thanh đã đưa cho. Chiếc lưỡi cày mới, với hình dáng được điều chỉnh tinh tế và một cơ cấu nhỏ được thêm vào, dần dần hiện rõ hình hài dưới bàn tay khéo léo của cô.

Xung quanh Mai Hoa là những người thợ rèn trẻ khác, ai nấy đều tập trung cao độ vào công việc của mình, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng dõi theo từng động tác của cô, học hỏi và hỗ trợ. Họ không chỉ làm theo một cách máy móc, mà còn đưa ra những góp ý, những ý tưởng để cải thiện. Một người thợ trẻ tuổi, với thân hình vạm vỡ, đang dùng kẹp gắp một thanh thép vừa được nung đỏ ra khỏi lò. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt anh ta, nhưng anh vẫn không hề nao núng.

"Mai Hoa tỷ, phần này cần thêm độ cứng!" Người thợ trẻ đó nói, giọng anh ta hơi khàn đi vì nóng và khói. "Chúng ta sẽ thử tôi thép bằng nước suối lạnh chảy xiết, nó sẽ bền hơn, chịu được lực cày xới mạnh hơn trên đất đá."

Mai Hoa gật đầu đồng tình, lau một giọt mồ hôi đang chảy xuống khóe mắt. "Đúng vậy! Và cái cán này," cô vừa nói vừa chỉ vào phần cán cày đã được định hình, "nếu làm bằng gỗ sồi sẽ chắc chắn hơn nhiều. Gỗ sồi tuy không có linh khí như linh mộc thượng cổ, nhưng lại dẻo dai và bền bỉ hơn trong môi trường khắc nghiệt của đồng ruộng. Không cần dùng linh mộc làm gì xa xỉ, vừa tốn kém lại không thực tế cho việc đồng áng."

Lời nói của Mai Hoa vang lên như một tuyên bố về triết lý mới của họ. Họ không còn tìm kiếm vật liệu quý hiếm hay có "linh tính" từ thế giới tu tiên. Thay vào đó, họ tìm kiếm sự tối ưu, sự hiệu quả từ những vật liệu bình dị, gần gũi nhất của nhân gian. Họ tin vào sự kết hợp giữa tri thức khoa học và kỹ năng thủ công, tin vào kh��� năng cải tạo và biến đổi vật chất của con người.

Tiếng búa rèn lại vang dội. Từng người thợ phối hợp nhịp nhàng, tạo nên một dây chuyền làm việc hiệu quả. Một nhóm lo việc nung thép, một nhóm lo việc rèn dũa, một nhóm khác thì cẩn thận lắp ghép các chi tiết. Họ không chỉ đang rèn một chiếc lưỡi cày, họ đang rèn nên niềm tự hào của cả một thế hệ, một niềm tự hào không đến từ sức mạnh thần thông, mà đến từ thành quả lao động chân chính. Trên khuôn mặt lấm lem của mỗi người thợ, đều ánh lên sự kiên định, sự tập trung và một niềm vui thầm kín khi nhìn thấy sản phẩm của mình dần hoàn thiện.

Đối với Mai Hoa, đây là một cuộc chiến, một cuộc chiến không cần máu xương, không cần phép tắc, nhưng lại đầy thử thách và ý nghĩa. Cô đang chiến đấu chống lại sự lười biếng, sự cũ kỹ, và cả những tư tưởng dựa dẫm vào thần linh đã ăn sâu vào tiềm thức con người từ ngàn đời. Cô và những người thợ của mình đang chứng minh rằng, với trí tuệ và đôi tay lao động, phàm nhân có thể tự mình kiến tạo nên một cuộc sống tốt đẹp hơn, bền vững hơn, không cần đến sự ban ơn của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào. Mỗi nhát búa, mỗi giọt mồ hôi đều là một lời khẳng định đanh thép cho "Nhân Đạo", cho sự tự cường của con người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thôn Vân Sơn, biến những đám mây trắng bồng bềnh thành những dải lụa vàng cam rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mát dịu của buổi chiều tà, xoa dịu đi cái nóng bức ban ngày và mùi kim loại từ xưởng rèn. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, và tiếng trẻ con nô đùa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện cùng một không khí háo hức, mong chờ.

Cả Thôn Vân Sơn tụ tập tại bãi đất trống lớn nhất làng, nơi thường dùng để tổ chức các buổi lễ hội hay họp mặt quan trọng. Ánh lửa trại bập bùng đã được nhóm lên, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ của dân làng. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía trung tâm, nơi Lý Thanh và Mai Hoa đang đứng cạnh một chiếc nông cụ mới sáng bóng. Đó là chiếc lưỡi cày cải tiến, kết tinh từ trí tuệ của thư sinh và sự khéo léo của thợ rèn.

Một nông dân có thân hình vạm vỡ, với đôi tay chai sạn và lưng áo ướt đẫm mồ hôi vì lao động, tiến lên. Anh ta được chọn để thử nghiệm chiếc nông cụ mới trên một mảnh đất nhỏ đã được chuẩn bị sẵn. Anh ta nắm lấy cán cày, cảm nhận trọng lượng và sự cân bằng của nó, rồi hít một hơi thật sâu, bắt đầu kéo.

Và rồi, sự ngạc nhiên, rồi tiếng reo hò vỡ òa khắp bãi đất trống. Chiếc lưỡi cày mới, với thiết kế thông minh và chất liệu bền bỉ, lướt trên mặt đất một cách nhẹ nhàng đáng kinh ngạc. Nó xới đất sâu hơn, tơi xốp hơn, và quan trọng nhất, nó cần ít sức lực hơn hẳn những chiếc cày cũ. Nông dân kia không cần phải gồng mình như trước, anh ta có thể kéo cày một cách dễ dàng, và tốc độ cũng nhanh hơn nhiều.

"Tuyệt vời! Tuyệt vời quá!" Nông dân kia hồ hởi reo lên, khuôn mặt anh ta rạng rỡ vì sung sướng. "Cái này giúp tiết kiệm sức lực và thời gian rất nhiều! Thật là một kỳ công của trí tuệ nhân gian! Từ nay, việc đồng áng sẽ không còn nặng nhọc như trước nữa rồi!"

Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội khắp làng. Niềm vui lan tỏa trong từng ánh mắt, từng nụ cười của dân làng. Họ không chỉ nhìn thấy một chiếc lưỡi cày mới, họ nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn, một cuộc sống bớt vất vả hơn nhờ vào chính khả năng của con người.

Lý Thanh, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, khẽ mỉm cười. Anh không kiêu ngạo trước những lời tán dương, mà chỉ cúi đầu cảm ơn mọi người. "Đây là thành quả của tất cả chúng ta, của sự hợp tác và niềm tin vào khả năng của chính mình," anh nói, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng tràn đầy sự ấm áp. "Không phải riêng cá nhân con hay Mai Hoa, mà là của tất cả những người đã góp công, góp sức, góp ý tưởng. Đây là sức mạnh của cộng đồng."

Mai Hoa đứng bên cạnh, gương mặt lấm lem than bụi giờ đây ánh lên niềm tự hào không thể che giấu. Cô không nói nhiều, chỉ gật đầu và nở nụ cười tươi rói, đôi mắt lấp lánh như những đốm lửa trong xưởng rèn. Đối với cô, không có gì sánh được với niềm vui khi nhìn thấy thành quả lao động của mình mang lại lợi ích thực sự cho mọi người.

Trong một góc khuất, dưới bóng cây cổ thụ, Lão Nông đứng đó, đôi mắt nhăn nheo của ông dõi theo từng gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống. Ông đã chứng kiến biết bao đổi thay của Thôn Vân Sơn, từ những ngày còn phải cầu xin tiên nhân ban mưa, đến khi dân làng tự mình đào kênh dẫn nước, và giờ đây là thế hệ trẻ tự mình cải tiến nông cụ. Ông thấy được một tương lai không cần đến thần tiên, nơi con người tự tay kiến tạo hạnh phúc cho mình. Trên khuôn mặt già nua của ông, một nụ cười hiền từ nở rộ.

"Một thế giới không còn Thiên Đạo," Lão Nông thầm thì, giọng nói nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng qua. "Một thế giới do con người tự định đoạt, tự tạo dựng. Tạ Trần, con đã đúng... Hạt mầm đã nảy nở, và nó đang lớn lên mạnh mẽ." Ông nhắm mắt lại, dường như đang hình dung ra một viễn cảnh xa xôi, nơi toàn bộ nhân gian đều sống theo cái "Đạo" mà những người như ông, như Lý Thanh, Mai Hoa đang từng bước xây dựng.

Xuyên suốt dòng chảy thời gian mười ngàn năm, trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần khẽ mở mắt. Ánh nến đã yếu dần, nhưng trong đôi mắt y, một ngọn lửa triết lý lại bùng cháy, sáng hơn bất cứ vầng trăng hay vì sao nào. Y đã nhìn thấy, không phải qua phép thuật, mà qua sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả, về bản chất của con người. Y đã nhìn thấy những hạt mầm ấy nảy nở, vươn mình, và đơm hoa kết trái.

"Đó là nền móng," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời thì thầm của lịch sử. "Nền móng vững chắc cho 'Nhân Đạo'. Không cần quyền năng siêu phàm, không cần Thiên Đạo ban ơn. Chỉ cần trí tuệ, lòng kiên trì, và tinh thần cộng đồng. Những dự án nhỏ như chiếc lưỡi cày cải tiến này, chúng cho thấy tiềm năng to lớn của nhân loại khi con người tập trung vào trí tuệ và sự hợp tác. Chúng báo hiệu khả năng giải quyết những vấn đề lớn hơn trong tương lai, những vấn đề mà cả thần linh cũng không thể giải quyết."

Y biết, niềm tự hào và niềm tin vào khả năng của bản thân trong thế hệ trẻ chính là động lực chính để xây dựng một xã hội mới bền vững, một xã hội không dựa vào quyền năng siêu phàm hay những lời hứa hão huyền của tiên nhân. Sự chiêm nghiệm của Lão Nông, được y thấu hiểu một cách sâu sắc, khẳng định rằng những nguyên tắc này đã được gieo mầm từ rất lâu, tạo tiền đề vững chắc cho "ván cờ định mệnh" mà y đang sắp đặt ở "hiện tại" của mình. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình không ngừng nghỉ.

Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Y là một phàm nhân, nhưng y đã nhìn thấy ván cờ định mệnh của Thập Phương Nhân Gian được bắt đầu từ rất lâu, bởi chính những con người bình dị nhất. Y không cần phải "thành tiên" để hiểu được "Đạo", bởi vì "Đạo" chân chính nhất, "Đạo" của sự sống, của sự tồn tại, đã nằm ngay trong lòng nhân gian, trong mỗi hạt mầm trí tuệ, trong mỗi giọt mồ hôi lao động, trong mỗi nụ cười tự hào của con người. Và y, vẫn sẽ lặng lẽ dõi theo, bởi vì hành trình của "Nhân Đạo", dù đã nảy mầm từ mười ngàn năm trước, vẫn còn đang tiếp diễn, và những thử thách mới chỉ là khởi đầu của một kỷ nguyên vĩ đại.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free