Nhân gian bất tu tiên - Chương 895: Những Hạt Mầm Tự Cường: Dấu Ấn Nhân Gian Mười Ngàn Năm Trước
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa phù du vừa chớm nở trong sương sớm, ẩn chứa cả sự thấu hiểu và một chút bi ai. Y biết, hành trình của ‘Nhân Đạo’ vẫn còn dài, và những thách thức sẽ không ngừng xuất hiện. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì ‘Nhân Đạo’ vẫn là một thách thức lâu dài. Y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, với tách trà, cuốn sách và những suy tư triết lý, lặng lẽ dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới, bởi vì ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới của nhân gian. Y là một phàm nhân, nhưng ván cờ nhân quả mà y đang chơi, lại là ván cờ định mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Ánh nến trong quán sách của Tạ Trần lay động nhẹ, hắt bóng hình y lên bức tường loang lổ. Ngoài kia, Thành Vô Song đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trong tâm trí y, những dòng chảy nhân quả vẫn cuộn xoáy không ngừng. Y lật giở một trang sách cũ, không phải là cuốn 'Nhân Quả Luận' mà là một quyển ghi chép về lịch sử phàm trần, những câu chuyện không được ghi lại trong các điển tịch tiên gia. Đôi mắt y khẽ nhắm lại, như thể đang ngược dòng thời gian, quay về một thời khắc xa xăm, nơi những hạt mầm đầu tiên của 'Nhân Đạo' đã nảy nở, tựa như một giấc mơ bị lãng quên nhưng lại là nền tảng của thực tại.
***
Mười ngàn năm trước, khi ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa mờ nhạt đến mức khó nhận ra, nhưng linh khí đã bắt đầu mỏng đi, Thiên Đạo đã có những dấu hiệu suy yếu đầu tiên. Tại một vùng sơn cước hẻo lánh của Thập Phương Nhân Gian, có một thôn làng nhỏ mang tên Vân Sơn. Thôn Vân Sơn hiện lên với vẻ tiêu điều, xác xơ đến nao lòng. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình dưới chân núi, mái ngói xám xịt phủ rêu phong, đường đất nứt nẻ bởi cái nắng gay gắt kéo dài đã nhiều tháng. Dòng suối nhỏ vốn là huyết mạch của làng, giờ chỉ còn trơ trọi những viên đá cuội lởm chởm, khô khốc. Ruộng lúa xung quanh, thay vì màu xanh mướt mát, lại là những mảng đất nâu sẫm, nứt toác như miệng những con thú đói khát.
Không khí ngột ngạt, nặng trĩu nỗi lo âu. Tiếng chim hót trở nên thưa thớt, tiếng suối chảy róc rách đã im bặt từ lâu. Chỉ còn tiếng gà gáy yếu ớt mỗi buổi sớm và tiếng trẻ con nô đùa, nhưng cũng không còn hồn nhiên như trước. Mùi đất khô, mùi cỏ cháy và mùi khói bếp leo lét bốc lên từ những mái nhà, hòa quyện với mùi mồ hôi chua chát của những con người đang vật lộn với cuộc sống.
Dưới gốc cây đa cổ thụ trăm năm tuổi, nơi linh thiêng nhất của thôn làng, hàng chục gương mặt phàm nhân hốc hác, đen sạm vì nắng gió đang tụ tập. Ánh mắt họ, vốn đã quen với sự khắc nghiệt của đất trời, giờ đây lại chất chứa một nỗi lo lắng tột độ, một sự bất an len lỏi vào tận xương tủy. Họ nhìn về phía núi, nơi dòng suối xa tít tắp, một tia hy vọng mong manh dường như cũng đang dần lụi tàn. Những đôi mắt ấy, từng ngước nhìn lên bầu trời xanh để cầu nguyện tiên nhân giáng phúc, giờ đây chỉ thấy một khoảng không vô định, trống rỗng.
Lão Nông, với làn da đen sạm như vỏ cây cổ thụ, đôi tay chai sạn vì bao năm bám trụ với đất, chậm rãi vuốt chòm râu bạc. Khuôn mặt nhăn nheo của ông hằn rõ những vết thời gian và nỗi vất vả. Chiếc nón lá cũ kỹ nghiêng về phía trước, che đi một phần ánh mắt thâm quầng. Ông là người già nhất làng, cũng là người có kinh nghiệm sống phong phú nhất, nhưng trước cảnh hạn hán khốc liệt này, ông cũng đành bất lực.
"Cứ thế này thì mùa màng năm nay coi như bỏ... Tiên nhân đã lâu không thấy xuống phàm trần." Giọng Lão Nông trầm đục, mang theo tiếng thở dài nặng trĩu. Câu nói của ông như một tảng đá đè nặng lên không khí vốn đã u ám. "Mấy đời nay, có tai ương nào mà không có tiên nhân ra tay cứu giúp? Giờ thì..." Ông lắc đầu, ánh mắt ông nhìn về phía những cánh đồng khô cằn, nơi hạt giống đang chết dần chết mòn trong lòng đất. Hạt gạo, vốn là sự sống, giờ đây lại là nỗi ám ảnh. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Mà giờ, mồ hôi rơi xuống, hạt gạo cũng chẳng thấy đâu."
Những người xung quanh ai nấy đều cúi gằm mặt, không dám đối diện với sự thật phũ phàng. Họ đã quen với việc các tu sĩ thỉnh thoảng sẽ ghé qua, ban phát linh dược, giúp đỡ chống chọi thiên tai, thậm chí là tiêu diệt yêu thú. Nh��ng đã từ rất lâu rồi, bóng dáng tiên nhân đã trở nên xa lạ, chỉ còn là những câu chuyện cổ tích mờ nhạt. Linh khí ngày càng mỏng, và dường như, các bậc tu sĩ cũng đã dần 'mất người', không còn quan tâm đến sinh linh phàm trần như trước nữa. Nỗi sợ hãi về sự bỏ rơi, về việc bị thế giới lãng quên, cứ thế lớn dần trong tâm trí họ.
Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, một giọng nói vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, xé tan màn sương u ám. Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, bước tới. Anh ta mặc bộ giáp sắt thô sơ, được tự tay rèn từ những mảnh vụn kim loại thu lượm, dù không mấy tinh xảo nhưng toát lên vẻ kiên cường. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy ý chí chiến đấu.
"Chúng ta không thể chờ đợi!" Thủ Lĩnh Dân Quân khẳng định, giọng nói vang vọng như tiếng chuông. "Chờ đợi tiên nhân xuống ư? Chờ đợi trời thương xót ư? Nếu cứ chờ, chúng ta sẽ chết khô trên chính mảnh đất này!" Anh ta quơ tay chỉ vào những cánh đồng hoang tàn, rồi lại nhìn thẳng vào từng gương mặt đang cúi gằm. "Chúng ta không thể chờ đợi. Chúng ta phải tự cứu lấy mình!"
Những lời nói đó như một luồng gió mát thổi qua những trái tim đang héo mòn. Một vài ánh mắt bắt đầu ngẩng lên, nhìn vào Thủ Lĩnh Dân Quân, trong đó có cả sự ngạc nhiên và một tia hy vọng nhỏ nhoi. Họ đã quá quen với việc đặt số phận mình vào tay người khác, vào những thế lực siêu phàm. Giờ đây, một ý tưởng mới, một con đường mới được mở ra, dù còn mơ hồ nhưng lại đầy sức lay động.
"Tự cứu lấy mình? Bằng cách nào chứ, Thủ Lĩnh?" Một người phụ nữ trẻ, với gương mặt lấm lem bùn đất, dè dặt hỏi.
Thủ Lĩnh Dân Quân hít một hơi thật sâu. "Con suối trên núi vẫn còn nước. Dù không nhiều, nhưng đủ để cứu lấy một phần ruộng đồng của chúng ta. Chúng ta sẽ đào kênh, dẫn nước về đây!"
Lời nói của anh ta khiến cả đám đông xôn xao. Đào kênh? Từ con suối trên núi về đến đây là cả một quãng đường dài, xuyên qua đá tảng, đồi dốc. Đó là một công việc tưởng chừng như không tưởng đối với những phàm nhân không có pháp lực.
Lão Nông nhíu mày, ánh mắt đầy suy tư. "Chặng đường đó không hề dễ dàng. Đá cứng, đất khô. Sức người có hạn..."
"Sức người có hạn, nhưng ý chí con người thì vô hạn!" Thủ Lĩnh Dân Quân cắt lời, giọng nói đầy kiên quyết. "Chúng ta không còn gì để mất nữa. Nếu không thử, chúng ta sẽ chết. Nếu thử, chúng ta còn có hy vọng. Dù chết cũng không lùi bước!" Câu nói mạnh mẽ, dứt khoát của anh ta như một lời thề, ghim sâu vào lòng mỗi người dân.
Không ai nói gì thêm. Sự tuyệt vọng đã đẩy họ đến bước đường cùng, và trong bước đường cùng ấy, một tia lửa của sự tự cường đã được nhóm lên. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị lu mờ bởi một khát khao mãnh liệt hơn: khát khao được sống, được tự tay định đoạt số phận của mình. Đó không phải là một phép màu, mà là sự lựa chọn duy nhất của những phàm nhân bị bỏ rơi. Họ đã phải vượt qua sự nghi ngờ lẫn nhau, vượt qua nỗi sợ hãi về một tương lai mờ mịt để tin tưởng vào sức mạnh tập thể của chính mình. Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến họ mất đi sự bảo hộ, nhưng cũng chính điều đó đã buộc họ phải nhìn vào nội lực của chính nhân loại.
***
Những ngày tiếp theo, Thôn Vân Sơn như lột xác, trở thành một đại công trường sôi động. Không khí tĩnh lặng, u ám trước đây đã bị thay thế bằng tiếng cuốc xẻng, tiếng đá va vào đá chan chát, tiếng hò reo, cổ vũ lẫn tiếng thở dốc của những con người đang miệt mài lao động. Từ sáng sớm tinh mơ, khi sương còn giăng mắc trên những cành cây khô, cho đến tận tối mịt, khi ánh trăng đã vắt vẻo trên đỉnh núi, cả làng đều chìm đắm trong công cuộc đào kênh dẫn nước.
Thủ Lĩnh Dân Quân là người chỉ huy chính. Với thân hình cường tráng, anh ta luôn là người đi đầu, vác những tảng đá lớn nhất, đào những nhát cuốc sâu nhất. Vẻ mặt cương nghị của anh ta giờ đây lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng ý chí. Anh ta phân công công việc một cách rõ ràng, đảm bảo mọi người đều có nhiệm vụ và không ai bị bỏ lại phía sau. Anh ta không dùng quyền lực để ra lệnh, mà dùng sự gương mẫu và nhiệt huyết của mình để truyền cảm hứng.
Bên cạnh anh ta là Lão Nông. Dù tuổi cao, sức yếu, nhưng ông lại là kho tàng kinh nghiệm vô giá. Ông không trực tiếp đào xới nhiều, nhưng đôi mắt tinh tường của ông luôn dõi theo từng đường đi của con kênh, từng hòn đá được di chuyển. Ông hướng dẫn mọi người cách đào đất sao cho ít tốn sức nhất, cách gia cố bờ kênh để tránh sạt lở.
"Đất có linh, người có tình. Chỉ cần chúng ta đồng lòng, trời cũng phải thuận theo." Lão Nông khẽ nói, giọng vẫn trầm đục nhưng chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, khi ông chỉ cho một nhóm thanh niên cách xử lý một tảng đá ngầm cứng đầu. "Phải nương theo thế đất, đừng cố chống lại. Nhưng cũng phải kiên trì, như nước chảy đá mòn vậy."
Thư Sinh Giỏi, chàng trai tuấn tú với phong thái nho nhã, giờ đây cũng không còn giữ được vẻ thanh tao như khi ngồi đọc sách. Khuôn mặt cậu lấm lem bụi bặm, tay áo xắn cao, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời tri thức. Cậu cầm theo một cuộn giấy da cũ kỹ, trên đó vẽ những sơ đồ, những tính toán phức tạp về độ dốc, hướng chảy của nước.
"Theo tính toán, nếu chúng ta đi thẳng qua đây, đường sẽ ngắn nhất, nhưng đá rất cứng," Thư Sinh Giỏi nói, tay chỉ vào một đoạn núi đá lởm chởm. "Chúng ta có thể thử đào một đường vòng cung nhẹ, sẽ mất thêm chút thời gian nhưng dễ dàng hơn. Hoặc, nếu có thể phá vỡ được đoạn đá này, sẽ tiết kiệm được rất nhiều công sức." Cậu không ngừng suy tính, không ngừng tìm tòi những giải pháp tối ưu nhất cho công trình. Tri thức, thứ mà trước đây chỉ dùng để đọc sách thánh hiền, giờ đây lại được vận dụng một cách thiết thực nhất vào cuộc sống. "Tri thức là sức mạnh!" cậu lẩm bẩm, không phải là một câu nói sáo rỗng, mà là một lời khẳng định từ chính kinh nghiệm của mình.
Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính đầy nhọ đen, luôn là người bận rộn nhất. Tiếng búa của anh ta vang vọng không ngừng từ xưởng rèn tạm bợ dựng ngay cạnh công trường. Anh ta không ngừng rèn giũa, sửa chữa những chiếc cuốc, xẻng bị gãy, hay tạo ra những công cụ mới theo yêu cầu của Thư Sinh Giỏi và Thủ Lĩnh Dân Quân. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng đôi mắt anh ta rực lửa nhiệt huyết.
"Cứ để đó cho ta! Sắt thép cũng phải chịu thua ý chí con người!" Thợ Rèn Mãnh gầm lên, khi anh ta dùng chiếc búa lớn đập liên hồi vào một tảng đá cứng đầu, tạo ra những tia lửa xẹt qua không khí. Anh ta không chỉ rèn ra công cụ, mà còn rèn nên ý chí kiên cường cho cả cộng đồng. "Sắt thép cũng có linh hồn của nó!" anh thường nói, và dường như, những chiếc cuốc, xẻng dưới tay anh ta cũng trở nên có sức sống hơn, bền bỉ hơn.
Bà Lão Bán Nước, lưng đã còng, tóc đã bạc phơ, nhưng nụ cười hiền từ thì không bao giờ tắt. Bà cùng các chị em phụ nữ khác đảm nhiệm việc nấu nướng, tiếp tế nước uống và thức ăn cho những người lao động. Mỗi buổi trưa, mùi khói bếp ấm cúng hòa quyện với mùi thức ăn dân dã, xua đi phần nào cái mệt mỏi, khô khát.
"Nước mát đây! Uống vào giải khát!" Bà Lão Bán Nước vừa nói vừa đưa từng bát nước mát lạnh cho những người đang khát cháy cổ họng. "Ăn đi các con, có sức mà làm việc. Trời không phụ lòng người đâu!" Bà không có sức khỏe để đào đất, nhưng tình yêu thương và sự quan tâm của bà lại là nguồn động lực vô giá, kết nối mọi người lại với nhau.
Cả Thôn Vân Sơn, từ trẻ con đến người già, đều tham gia vào công cuộc này. Trẻ nhỏ thì giúp nhặt đá nhỏ, phụ gánh đất. Người già thì ngồi đan lát, vá may quần áo, hay đơn giản chỉ là động viên, kể những câu chuyện cổ tích về sự kiên cường của con người. Mồ hôi đổ xuống, thấm vào từng tấc đất khô cằn. Bàn tay chai sạn, da thịt cháy nắng, nhưng trong ánh mắt của mỗi người, niềm hy vọng ngày càng bùng cháy mạnh mẽ.
Họ không chỉ đào một con kênh, họ đang đào một con đường dẫn đến tương lai, một con đường mà không cần đến sự phù hộ của thần linh, không cần đến phép thuật của tiên nhân. Đó là một công trình của trí tuệ, của lao động, và trên hết, là của tinh thần đoàn kết. Những mối liên kết xã hội mới đang hình thành, không phải dựa trên quyền lực hay địa vị, mà dựa trên sự hợp tác, sự tin tưởng lẫn nhau. Mỗi viên đá được chuyển đi, mỗi nhát cuốc được bổ xuống, đều là một minh chứng cho sự kiên cường và khả năng tự tổ chức của phàm nhân. Họ đã học cách dựa vào chính mình, và dựa vào nhau, để vượt qua nghịch cảnh mà Thiên Đạo đã bỏ quên. Những hạt mầm của 'Nhân Đạo' đang được gieo xuống, không phải trong lý thuyết suông, mà trong chính mồ hôi và nước mắt của họ.
***
Vài tuần sau đó, khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, một cảnh tượng kỳ diệu đã diễn ra tại Thôn Vân Sơn. Tiếng reo hò vỡ òa, vang vọng khắp thung lũng, xé tan không khí tĩnh mịch của buổi hoàng hôn. Dòng nước trong mát từ con suối xa xôi, sau bao ngày vượt qua ghềnh đá, len lỏi qua đất khô, cuối cùng cũng chảy về đến thôn làng. Từng dòng nước nhỏ ban đầu, rồi lớn dần, ồ ạt chảy vào hệ thống kênh mương mà dân làng đã miệt mài đào xới.
Cánh đồng khô cằn, nứt nẻ bấy lâu nay, nay được dòng nước mát lành tưới tắm, như được hồi sinh. Cây cối héo úa bắt đầu tươi tỉnh trở lại, những nụ hoa dại ven đường, tưởng chừng đã chết, nay lại hé nở những cánh mỏng manh, khoe sắc trong ánh chiều tà. Không khí trở nên mát mẻ, trong lành hơn, mùi đất ẩm sau cơn hạn dài hòa quyện với mùi cỏ cây đang đâm chồi nảy lộc, tạo nên một hương thơm dịu nhẹ, tràn đầy sức sống. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trở lại, như một bản giao hưởng của sự sống.
Cả làng vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ. Họ không kìm được những giọt nước mắt, không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc, vì sự tự hào. Họ tụ tập bên bờ kênh, cùng nhau ăn mừng thành quả lao động của mình. Những gương mặt lấm lem bùn đất, cháy nắng, giờ đây rạng rỡ những nụ cười tươi rói.
Thủ Lĩnh Dân Quân đứng giữa đám đông, vẻ mặt anh ta không còn vẻ cương nghị căng thẳng mà thay vào đó là sự mãn nguyện. Anh ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, rồi lại nhìn xuống dòng nước đang chảy cu��n cuộn.
"Chúng ta đã làm được!" Thủ Lĩnh Dân Quân hô vang, giọng nói lạc đi vì xúc động. "Không phải nhờ tiên nhân, không phải nhờ một phép màu nào cả, mà là nhờ chính đôi tay của chúng ta! Nhờ vào sự đồng lòng, sự kiên trì của mỗi người dân Thôn Vân Sơn!" Anh ta giơ cao nắm đấm, không phải để thị uy, mà để khẳng định sức mạnh của con người.
Lão Nông đứng cạnh, đôi mắt nhăn nheo của ông lấp lánh những giọt nước. Ông gật đầu tán thành, rồi chậm rãi cất tiếng: "Đây là bài học quý giá nhất mà chúng ta có được. Con người cần dựa vào chính mình, và dựa vào nhau. Không có ai khác sẽ đến cứu chúng ta. Chính chúng ta phải là người tự cứu lấy mình." Ông nhìn những gương mặt trẻ tuổi, ánh mắt đầy trìu mến. "Từ nay, chúng ta không còn sợ hãi trước thiên tai nữa. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng, cùng nhau bảo vệ những gì chúng ta đã tạo ra."
Đêm đó, Thôn Vân Sơn sáng rực ánh lửa trại. Mùi khói bếp ấm cúng tỏa ra khắp nơi, hòa quyện với tiếng cười nói rộn ràng. Dân làng tổ chức lễ tạ ơn, nhưng không phải tạ ơn thần linh, mà là tạ ơn công sức của chính họ và sự đoàn kết. Họ cùng nhau ăn uống, ca hát, và bắt đầu bàn bạc về tương lai. Từ kinh nghiệm này, họ đã học được cách tự quản lý nguồn nước, phân chia công bằng, và cùng nhau xây dựng các quy tắc để duy trì sự thịnh vượng của làng. Một hội đồng làng được thành lập, gồm những người có uy tín, có tri thức, và có kinh nghiệm, để giải quyết các vấn đề chung. Đó là sự khởi đầu của một trật tự mới, một trật tự mà con người tự tạo dựng cho chính mình.
Xuyên suốt dòng chảy thời gian mười ngàn năm, trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần khẽ mở mắt. Ánh nến đã yếu dần, nhưng trong đôi mắt y, một ngọn lửa triết lý lại bùng cháy. Y đã nhìn thấy, không phải qua phép thuật, mà qua sự thấu hiểu sâu sắc về nhân quả, về bản chất của con người.
"Mười ngàn năm trước, những hạt mầm đầu tiên của 'Nhân Đạo' đã nảy nở như thế." Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời thì thầm của lịch sử. "Không phép tắc thần thánh, không phù chú tiên gia, chỉ có trí tuệ, lòng kiên trì và tinh thần cộng đồng. Đó là sự khởi đầu của một trật tự mới, một trật tự vĩnh cửu."
Y hiểu rằng, sự kiện Thôn Vân Sơn tự cứu mình không phải là một câu chuyện cổ tích đơn thuần, mà là một minh chứng hùng hồn cho thấy 'Nhân Đạo' không phải là một lý thuyết do y đặt ra, mà là một bản năng tự nhiên của con người khi đối mặt với nghịch cảnh. Nó báo hiệu tính bền vững của trật tự mới, một trật tự sẽ không bị lung lay bởi sự suy tàn của Thiên Đạo hay sự rút lui của các tu sĩ. Việc các tu sĩ dần rút lui khỏi việc can thiệp vào phàm trần, do linh khí cạn kiệt và Thiên Đạo suy yếu, chính là tiền đề cho sự 'độc lập' của phàm nhân. Tuy nhiên, điều này cũng gợi ý về những khoảng trống quyền lực có thể bị lấp đầy bởi các thế lực khác, như Ma Tộc, trong tương lai. Nhưng chính trong khoảng trống đó, nhân loại đã tìm thấy sức mạnh của chính mình.
Sự thành công của việc sử dụng tri thức của Thư Sinh Giỏi và kỹ năng của Thợ Rèn Mãnh để giải quyết vấn đề tự nhiên khẳng định giá trị của 'trí tuệ' và 'lao động' trong 'Nhân Đạo', đối lập hoàn toàn với sức mạnh phép thuật của tu tiên. Đó là một con đường khác, một con đường bền vững hơn, sâu sắc hơn.
Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. Y là một phàm nhân, nhưng y đã nhìn thấy ván cờ định mệnh của Thập Phương Nhân Gian được bắt đầu từ rất lâu, bởi chính những con người bình dị nhất. Y không cần phải 'thành tiên' để hiểu được 'Đạo', bởi vì 'Đạo' chân chính nhất, 'Đạo' của sự sống, của sự tồn tại, đã nằm ngay trong lòng nhân gian, trong mỗi hạt mầm tự cường của con người. Và y, vẫn sẽ lặng lẽ dõi theo, bởi vì hành trình của 'Nhân Đạo', dù đã nảy mầm từ mười ngàn năm trước, vẫn còn đang tiếp diễn, và những thử thách mới chỉ là khởi đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.