Nhân gian bất tu tiên - Chương 894: Di Tích Hay Di Chúc: Ván Cờ Dư Luận
Đêm dần buông sâu, mang theo sự tĩnh lặng. Tạ Trần khép cuốn 'Nhân Quả Luận' lại, một nụ cười nhẹ nhàng, khóe môi y khẽ cong lên. Trong ánh mắt y, có sự bình yên của người đã hoàn thành một chặng đường, nhưng cũng có sự kiên định của người biết rằng hành trình vĩ đại vẫn còn ở phía trước. Y là một phàm nhân, nhưng tầm ảnh hưởng của y lại vượt xa mọi định nghĩa về "tiên". Và đó, chính là "Đạo" của Tạ Trần.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng giăng mắc trên những mái ngói xanh xám của Thành Vô Song, một không khí khác thường đã bao trùm quảng trường trung tâm. Không phải là sự huyên náo thường nhật của chợ búa hay tiếng rao hàng, mà là một sự căng thẳng vô hình, được dệt nên từ những lời xì xào bàn tán và những ánh mắt đầy vẻ nghi ngại. Hôm nay, một diễn đàn lớn được dựng lên ngay giữa quảng trường, nơi vốn là trái tim của sự kiến thiết và giao thương, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc tranh luận nảy lửa.
Dưới vòm trời cao xanh và trong vầng nắng nhẹ của một ngày đầu hạ, hàng trăm con người đã tụ tập, chen chúc nhau. Những bức tường thành mới, được xây dựng từ đá xanh và gỗ quý, sừng sững vươn lên, mang vẻ vững chãi nhưng vẫn còn thoang thoảng mùi vôi vữa và gỗ mới. Chúng là biểu tượng cho khởi đầu mới, nhưng dường như, những tàn dư của quá khứ vẫn cố chấp bám víu, tìm cách định hình tương lai. Gió mát thổi qua, mang theo mùi bụi đường, mùi mồ hôi của đám đông và cả mùi căng thẳng đang bao trùm. Tiếng tranh cãi ồn ào bắt đầu nổi lên, tựa như những con sóng xô vào bờ đá, mỗi lúc một lớn hơn, dồn dập hơn.
Trên diễn đàn, các cựu tu sĩ, giờ đây đã từ bỏ tiên bào lộng lẫy để khoác lên mình những bộ trang phục giản dị hơn, vẫn không giấu được khí chất cao ngạo và sự bám víu vào những lý tưởng cũ. Đối diện với họ là các đại diện của phàm nhân, những người nông dân chân lấm tay bùn, những thợ thủ công cần cù, những thương nhân buôn bán nhỏ, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên vẻ kiên định, đại diện cho những giá trị thực tế và cấp thiết của kỷ nguyên mới.
"Di tích này là minh chứng cho sức mạnh của tiên đạo! Chúng ta phải bảo vệ nó, để con cháu biết được sự vĩ đại của tiền nhân!" Một cựu tu sĩ, với mái tóc đã ngả bạc nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao, vỗ bàn hùng hồn. Hắn chỉ vào một bức tượng đá đổ nát, từng là biểu tượng của một tông môn lừng lẫy. Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự hoài niệm và cả một chút tiếc nuối về những ngày tháng huy hoàng đã qua. Những người đồng quan điểm với hắn hò reo hưởng ứng, tiếng vỗ tay và tiếng hô hào xen lẫn, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bám víu vào quá khứ.
Một cựu tu sĩ khác, có vẻ ngoài thực dụng hơn, lập tức phản bác. "Bảo vệ làm gì? Linh khí đã cạn, chẳng bằng chúng ta tháo dỡ, dùng nguyên liệu quý hiếm để xây dựng nhà cửa, rèn vũ khí cho phàm nhân, thiết thực hơn nhiều!" Hắn đề xuất, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. "Những viên đá quý, những loại gỗ ngàn năm tuổi này, nếu cứ để đó mục nát, chẳng phải là lãng phí sao? Dùng chúng để củng cố Thành Vô Song, để xây dựng những công trình thủy lợi, chẳng phải có ích hơn việc chỉ để lại một cái tên vang bóng?" Lời lẽ của hắn, tuy có vẻ thực dụng, nhưng lại chạm đến được phần đông phàm nhân đang hoang mang.
Tuy nhiên, một đại diện phàm nhân, một lão nông dân với bàn tay chai sạn và lưng còng, từ tốn cất lời. Giọng ông trầm ấm, nhưng lại chứa đựng sức nặng của kinh nghiệm và nỗi lo toan thường nhật. "Chúng tôi cần lương thực, cần đất đai, cần một cuộc sống bình yên, không phải những thứ xa vời của tiên nhân đã qua rồi! Bao nhiêu năm qua, chúng tôi đã phải chịu đựng sự tranh giành của các tiên môn, những trận chiến tàn khốc vì linh khí. Giờ đây, khi Thiên Đạo đã sụp đổ, chúng tôi chỉ mong có một mái nhà vững chãi, một mảnh đất để cày cấy, một cuộc sống không còn lo sợ." Ông nói, ánh mắt quét qua những gương mặt phàm nhân khác, tìm thấy sự đồng điệu. Tiếng xì xào bàn tán vang lên, thể hiện sự đồng tình. Người dân không còn muốn những biểu tượng của quyền năng đã từng chà đạp lên số phận của họ, họ muốn những điều thực tế hơn, gần gũi hơn.
Giữa cuộc tranh luận gay gắt, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đứng trên diễn đàn, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh. Lăng Nguyệt, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thanh tao, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự mệt mỏi ẩn sâu, cất giọng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. "Chư vị bình tĩnh. Di tích tiên môn là một phần của lịch sử, nhưng lịch sử không thể trói buộc tương lai." Nàng nói, cố gắng hướng mọi người đến một giải pháp dung hòa. "Chúng ta có thể biến những di tích này thành bảo tàng, nơi lưu giữ tri thức và kinh nghiệm của tiền nhân, nhưng cũng có thể tái chế những vật liệu quý giá để phục vụ cho công cuộc kiến thiết của nhân gian. Điều cốt yếu là phải đặt lợi ích chung của nhân loại lên hàng đầu."
Dương Quân, với vẻ anh tuấn của người luyện võ nhưng lại có khí chất nho nhã của một thư sinh, đạo bào lam nhạt toát lên vẻ thanh cao, cũng lên tiếng ủng hộ. "Tiên tử nói chí lý. Chúng ta không thể phủ nhận quá khứ, nhưng cũng không thể để quá khứ cản trở sự phát triển của hiện tại. 'Nhân Đạo' mà Tạ công tử đã định hướng, chính là hướng đến sự cân bằng, nơi mọi thứ đều có giá trị sử dụng và mục đích phục vụ cho con người." Anh cố gắng xoa dịu những cái đầu nóng, nhưng dường như, những tư tưởng đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người không dễ dàng bị lay chuyển. Các phe phái vẫn tiếp tục tranh cãi, tiếng vỗ bàn, tiếng hô hào và những lời lẽ gay gắt vẫn vang vọng khắp quảng trường, tạo nên một mớ bòng bong của những ý kiến trái chiều, phản ánh sự khó khăn trong việc kiến tạo một trật tự mới hậu Thiên Đạo sụp đổ. Mùi mồ hôi và căng thẳng hòa quyện vào không khí, khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
***
Buổi chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về phía Tây, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con đường lát đá của Thành Vô Song, Tạ Trần ngồi lặng lẽ trong quán sách nhỏ của mình. Tiếng ồn ào từ quảng trường trung tâm vẫn vọng lại, nhưng đã nhỏ dần, chỉ còn là một âm thanh rì rầm mơ hồ, tựa như tiếng ve sầu vào cuối hạ. Y không tham gia vào cuộc tranh luận ấy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y, vốn đã nhìn thấu biết bao kiếp nhân sinh, vẫn dõi theo từng dao động nhỏ nhất trong dòng chảy "nhân quả" đang hình thành.
Quán sách Tạ Trần vẫn giữ vẻ tĩnh mịch quen thuộc, đối lập hoàn toàn với sự huyên náo bên ngoài. Ánh sáng vàng nhạt từ ngọn đèn dầu hắt lên những giá sách cao ngất, phủ lên những cuốn sách cũ kỹ một lớp bụi thời gian lấp lánh. Mùi giấy cũ, mùi mực và cả mùi trà thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên bàn, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chiêm nghiệm. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vẫn giữ nguyên phong thái trầm tĩnh. Đôi mắt y, như hai hồ nước sâu thẳm, chứa đựng vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, nhìn thẳng vào bản chất của vấn đề.
Y nhẹ nhàng đặt cuốn 'Nhân Quả Luân Bàn' lên bàn, tấm bìa cũ kỹ đã sờn màu, nhưng bên trong vẫn chứa đựng những ghi chép tinh hoa về mối liên hệ giữa vạn vật. Ngón tay y khẽ vuốt ve lên trang sách, nơi y từng ghi lại những dòng chữ 'Vô Vi Chi Đạo' – một triết lý về sự không hành động mà lại đạt được mọi thứ, về việc thuận theo tự nhiên và để mọi việc tự nhiên diễn ra. Nhưng "vô vi" của Tạ Trần không phải là sự buông xuôi, mà là một sự đ��nh hướng tinh tế, một sự can thiệp vô hình vào dòng chảy nhân gian.
"Con người luôn cố chấp với những gì đã mất, hoặc tham lam với những gì có thể có," Tạ Trần trầm ngâm độc thoại nội tâm. Giọng nói trong đầu y trầm tĩnh, nhưng lại mang theo một chút mệt mỏi thâm sâu. "Họ bám víu vào những biểu tượng của quá khứ vinh quang, hoặc mù quáng chạy theo những lợi ích trước mắt, mà quên đi cái cốt lõi là sự kiến tạo. Cái cốt lõi là làm sao để họ nhìn thấy giá trị thực sự, không phải từ sức mạnh hay quá khứ, mà từ sự kiến tạo hiện tại và tương lai."
Y nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Trong tâm trí y, cuộc tranh luận ở quảng trường hiện lên rõ nét, không phải bằng âm thanh, mà bằng những dao động của "nhân quả". Y cảm nhận được sự bám víu vào tư tưởng cũ của các cựu tu sĩ, nỗi sợ hãi về tương lai của phàm nhân, và sự thiếu định hướng của nhân tâm đang hỗn loạn. Những di tích tiên môn, vốn là biểu tượng của một thời đại đã tàn, giờ đây lại trở thành tâm điểm của một cuộc chiến tư tưởng mới. Một số muốn bảo tồn để giữ lại chút vinh quang đã mất, một số muốn phá hủy để xóa bỏ hoàn toàn quá khứ đau thương, số khác lại muốn khai thác chúng như một nguồn tài nguyên vô chủ. Tất cả đều là những cái chấp niệm, những nỗi lo toan, những toan tính cá nhân.
Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu Tạ Trần, tựa như một tia chớp xé toạc màn đêm u tối. Y mở mắt, ánh mắt trở nên sáng rõ. Y nhớ lại câu chuyện về chiếc lò rèn cũ mà y từng nghe từ Ông Lão Tiều Phu, về sự chuyển hóa từ một công cụ sản xuất vũ khí sang một công cụ sản xuất nông cụ, từ mục đích hủy diệt sang mục đích kiến tạo. Đó chính là một câu chuyện ngụ ngôn ẩn chứa triết lý sâu sắc, phù hợp với 'Nhân Đạo' mà y đang dày công xây dựng.
Tạ Trần với tay lấy một cuốn sổ trắng và một cây bút lông. Mực tàu đen nhánh đã được mài sẵn, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ. Y bắt đầu viết, câu chữ tuôn trào trên giấy, không một chút ngập ngừng. Nét chữ thanh thoát, uyển chuyển, tựa như những dòng nước chảy, nhưng lại chứa đựng sức mạnh của trí tuệ. Y viết về "Câu Chuyện Về Chiếc Lò Rèn Cũ", không phải một câu chuyện đơn thuần, mà là một phép ẩn dụ cho số phận của các di tích tiên môn, cho sự chuyển hóa từ cái cũ sang cái mới, từ cái vô dụng sang cái hữu ích.
Y miêu tả chiếc lò rèn cũ kỹ, từng được dùng để đúc kiếm, rèn giáp cho những chiến binh. Nó đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh tàn khốc, đã từng nhuộm đỏ bởi máu và lửa. Nhưng rồi, khi chiến tranh kết thúc, khi con người không còn khao khát chém giết, chiếc lò rèn ấy tưởng chừng sẽ bị bỏ hoang, sẽ trở thành một đống sắt vụn vô dụng. Tuy nhiên, một người thợ rèn thông thái đã không phá bỏ nó. Y đã biến đổi nó, sửa sang lại, để rồi nó trở thành một chiếc lò rèn mới, dùng để đúc lưỡi cày, rèn cuốc, sản xuất những nông cụ cần thiết cho cuộc sống. Từ một biểu tượng của sự hủy diệt, nó đã trở thành một biểu tượng của sự kiến tạo, của sự sống.
Tạ Trần viết, mỗi con chữ là một sự sắp đặt tinh tế trong "ván cờ nhân quả" của y. Y không trực tiếp can thiệp vào cuộc tranh luận, không đưa ra mệnh lệnh hay giáo điều. Y chỉ gieo một hạt mầm triết lý, để nó tự nảy nở trong tâm trí con người, để họ tự mình nhận ra chân lý. Đây chính là cách y "nâng cấp" khả năng thấu hiểu "nhân quả" của mình, không chỉ là nhìn thấy mà còn là "kiến tạo" nó một cách tinh tế, gián tiếp định hướng dư luận mà không cần đến quyền lực hay vũ lực. Anh biết rằng, sức mạnh của những câu chuyện và triết lý, khi được gieo đúng lúc, sẽ là nền tảng vững chắc cho 'Nhân Đạo' trong tương lai, giúp giải quyết các xung đột lớn hơn. Dù tư tưởng cũ có thể bị lay chuyển, nhưng nó sẽ không biến mất hoàn toàn, ám chỉ rằng những cuộc tranh luận và 'điều chỉnh' tương tự sẽ còn tiếp diễn trong hành trình dài của 'Nhân Đạo'.
***
Vài ngày sau, khi ánh trăng lưỡi liềm đã treo lơ lửng trên nền trời đêm tĩnh mịch, hắt thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống Thành Vô Song, không khí tại đây đã có những biến chuyển rõ rệt. Không còn những tiếng tranh cãi gay gắt hay những lời hô hào giận dữ từ quảng trường. Thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán, những cuộc trò chuyện trầm lắng và những tiếng đọc ngụ ngôn trầm bổng vang lên từ các góc phố, từ những quán trà, từ những mái hiên nhà.
Câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần, "Câu Chuyện Về Chiếc Lò Rèn Cũ," đã được Tiểu An, với sự lanh lợi và hiếu học của mình, khéo léo in ấn thành những tờ giấy mỏng và phát tán khắp Thành Vô Song. Cậu bé, gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời thông minh, đã chạy khắp các ngõ ngách, phát cho từng người dân, từng tiểu thương, từng cựu tu sĩ đang hoài nghi. Mùi mực mới và giấy thơm thoang thoảng theo gió, mang theo thông điệp thâm thúy của Tạ Trần đến mọi ngóc ngách của thành phố.
Tại Quán Trà Vọng Giang, nơi từng là điểm tựa cho những chiêm nghiệm của Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu đang ngồi kể lại câu chuyện cho một nhóm người dân vây quanh. Dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt ông lại tinh anh và nụ cười hiền hậu. Râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, ông cầm trên tay một tách trà nóng, giọng nói chậm rãi, từ tốn, mang tính chất khuyên răn. Tiếng nước sông chảy rì rầm bên ngoài, tiếng chim đêm hót khe khẽ, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho câu chuyện của ông.
"Chiếc lò rèn, nó có tội tình gì đâu?" Ông Lão Tiều Phu nói, giọng điệu từ tốn, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. Mùi trà thơm lừng hòa quyện với mùi hương hoa đêm dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. "Tội là ở kẻ dùng nó để làm gì. Quan trọng là cái tâm của người thợ rèn, và cái giá trị mà nó mang lại cho dân làng. Từ chỗ đúc vũ khí tàn sát, nó đã đúc nên những công cụ nuôi sống con người. Chẳng phải đó là một sự chuyển hóa vĩ đại hơn việc cứ mãi giữ nó làm một biểu tượng chiến tranh sao?" Ông kết thúc, ánh mắt ông chứa đựng sự trí tuệ và bao dung.
Những người dân lắng nghe với vẻ mặt suy tư. Họ gật gù, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên, nhưng không còn là sự tranh cãi, mà là những lời bàn luận mang tính chiêm nghiệm. "Phải rồi, những di tích kia cũng vậy!" Một người phụ nữ trẻ thốt lên, ánh mắt bừng sáng như vừa nhận ra điều gì đó. "Không phải phá bỏ tất cả, cũng không phải giữ nguyên xi. Quan trọng là cách chúng ta sử dụng chúng cho cuộc sống hiện tại."
Thậm chí, một cựu tu sĩ, ngư��i từng hùng hồn đòi bảo vệ di tích tiên môn như một biểu tượng của sự vinh quang, cũng lặng lẽ đứng ở một góc quán, lắng nghe câu chuyện. Ban đầu hắn còn hoài nghi, nhưng khi nghe kỹ từng lời của Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt hắn dần dần thay đổi. Một luồng nhận thức mới chợt bừng lên trong tâm trí hắn. "Thì ra... di tích tiên môn cũng vậy," hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình. "Nó có thể là gánh nặng, cũng có thể là nền móng, tùy vào cách chúng ta nhìn nhận và sử dụng nó." Hắn cảm nhận được cái lạnh của đêm, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự ấm áp lạ thường, một sự thanh thản sau bao ngày ôm giữ những chấp niệm cũ.
Ở một góc khác của Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng trên một cây cầu đá, nhìn xuống dòng sông lấp lánh ánh trăng. Gió nhẹ lướt qua, mang theo tiếng cười nói của người dân và những câu chuyện ngụ ngôn đang lan truyền.
"Người thư sinh đó... luôn tìm được cách để khơi gợi điều tốt đẹp nhất trong lòng người," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, ánh mắt có chút thán phục hướng về phía quán sách của Tạ Trần, nơi một ngọn đèn vẫn còn sáng. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy "nhân quả" của thành phố, một sự chuyển dịch từ tranh chấp sang thấu hiểu.
Dương Quân gật đầu đồng tình, vẻ mặt anh cũng hiện rõ sự kính phục. "Tạ công tử không dùng sức mạnh để định hướng, mà dùng trí tuệ và triết lý. Y gieo mầm những câu chuyện, và để chúng tự nảy nở trong tâm hồn con người. Đó chính là 'Đạo' chân chính của một phàm nhân." Anh biết rằng, các di tích tiên môn, dù đã bị 'chuyển hóa' theo hướng của ngụ ngôn, vẫn ẩn chứa những bí mật hoặc tiềm năng mà có thể sẽ được khai thác hoặc gây ra vấn đề trong tương lai, nhưng ít nhất, hạt mầm của sự chuyển hóa đã được gieo.
Những ngày tiếp theo, cuộc tranh luận tại quảng trường không còn gay gắt như trước. Người ta bắt đầu nói về "chuyển hóa", về "giá trị sử dụng", về "lợi ích chung" thay vì "sức mạnh" hay "biểu tượng". Lăng Nguyệt và Dương Quân tiếp tục dẫn dắt cuộc tranh luận, nhưng giờ đây, họ đã có thêm những lập luận mới, dựa trên tinh thần của câu chuyện ngụ ngôn, hướng dư luận đến một giải pháp hài hòa: biến những di tích thành nguồn vật liệu tái chế cho các công trình công cộng, và biến những phần quan trọng thành bảo tàng nhỏ, nơi lưu giữ lịch sử và tri thức, nhưng không còn là nơi thờ phụng hay khao khát quyền năng cũ.
Trong quán sách của mình, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Y biết, hành trình của 'Nhân Đạo' vẫn còn dài, và những thách thức sẽ không ngừng xuất hiện. Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Y sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, với tách trà, cuốn sách và những suy tư triết lý, lặng lẽ dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới, bởi vì ảnh hưởng của anh sẽ còn mãi, là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới của nhân gian. Y là một phàm nhân, nhưng ván cờ nhân quả mà y đang chơi, lại là ván cờ định mệnh của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.