Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 893: Bàn Cờ Vô Hình: Quan Sát Mối Liên Kết Nhân Quả Đang Hình Thành

Màn đêm buông xuống, mang theo những vì sao lấp lánh và một tương lai đầy hứa hẹn, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thử thách. Y là người kiến tạo, là người quan sát, là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian. Và y sẽ vẫn ở đây, dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới, cho đến khi "Nhân Đạo" thực sự vững vàng, tự cường.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn đang e ấp vén màn sương mờ trên dòng Vọng Giang, Tạ Trần đã ngồi ngay ngắn tại vị trí quen thuộc bên cửa sổ quán trà. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi ẩm mát lạnh từ mặt sông và thoang thoảng hương hoa dại ven bờ. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, hòa cùng tiếng nước sông chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Trên chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt trước mặt y là một chồng bản đồ cuộn tròn, từ những tấm bản đồ cổ xưa phác họa địa thế hoang sơ thuở ban đầu, cho đến những tấm bản đồ mới tinh vừa được vẽ lại, chi chít những ký hiệu về các thành trì, đường sá và làng mạc đang dần hình thành. Bên cạnh đó là một cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã ngả màu thời gian, bên trong đầy ắp những ghi chép bằng nét chữ thanh thoát của y.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, tựa như một bức họa tĩnh lặng giữa dòng chảy của thời gian, đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Làn da y trắng nhợt, càng làm nổi bật nét thanh tú trên khuôn mặt. Y nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng hổi, hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi cái se lạnh của buổi sớm. Mùi trà thơm dịu, thanh khiết, như thể được chắt lọc từ tinh hoa của đất trời, thẩm thấu vào từng tế bào, khiến tâm trí y càng thêm minh mẫn. Y chăm chú lướt mắt qua từng đường nét, từng con chữ trên những tấm bản đồ, không bỏ sót một chi tiết nào. Mỗi con sông, mỗi ngọn núi, mỗi khu rừng đều được y xem xét kỹ lưỡng, không phải chỉ là những nét vẽ vô tri mà là những mạch nguồn, những điểm nút của "nhân quả" đang vận hành.

Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, đang cần mẫn mài mực. Tiếng thoi mực sột soạt, đều đặn trên nghiên đá, hòa vào không gian tĩnh lặng. Tiểu An thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn tiên sinh của mình, đôi mắt đầy vẻ tò mò và ngưỡng mộ. Cậu bé chăm chú theo dõi những ngón tay thon dài của Tạ Trần lật giở từng trang bản đồ, từng trang ghi chép. Trong mắt Tiểu An, tiên sinh của mình không chỉ là một học giả uyên thâm mà còn là một pháp sư vô hình, người có thể nhìn thấu vạn vật.

"Tiên sinh," Tiểu An cất giọng trong trẻo, phá vỡ sự tĩnh lặng, "Con thấy trên bản đồ mới, các thành trì được xây dựng khác xưa rất nhiều. Có phải là vì không còn tiên pháp nữa nên việc xây dựng trở nên khó khăn hơn không ạ? Hay là các vị tiền bối đã tìm ra 'tiên pháp' mới để xây nhà?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi mắt y vẫn không rời khỏi tấm bản đồ đang nghiên cứu. "Tiểu An à, cái gọi là 'tiên pháp' xưa kia, suy cho cùng cũng chỉ là một cách thức để con người đạt được mục đích của mình. Chúng ta đã từng tin rằng sức mạnh siêu phàm là cần thiết để kiến tạo nên những điều vĩ đại. Nhưng con hãy nhìn xem, những thành trì mới này, những con đường được mở ra, những dòng sông được dẫn nước, tất cả đều được tạo nên từ chính sức lực, trí tuệ và sự đoàn kết của phàm nhân. Đó chính là 'tiên pháp' mới, một loại 'tiên pháp' không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, mà cần đến 'nhân tâm' và 'nhân lực'."

Y dùng bút lông chấm mực, ghi chú cẩn thận vào một cuốn sổ cũ, nơi y đặt tên là 'Nhân Quả Luận'. "Mỗi một viên đá được đặt xuống, mỗi một nhát cuốc bổ xuống đất, mỗi một công trình được hoàn thành, đều là một 'nhân' nhỏ bé, nhưng chúng sẽ kết thành 'quả' lớn lao, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới. Những tấm bản đồ này không chỉ ghi lại địa hình, mà còn ghi lại dòng chảy của 'nhân quả'. Nơi đây từng là một khu rừng rậm hoang vu, nay đã mọc lên một thị trấn sầm uất. Đó không phải là phép màu của thần tiên, mà là thành quả của sự cần cù, trí tuệ và sự đồng lòng của con người."

Tạ Trần khẽ thở dài, trong giọng nói y ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Y so sánh những bản đồ cũ và mới, nhận thấy những thay đổi không chỉ về mặt địa lý, mà còn về cách con người tương tác với không gian sống của mình. Những làng mạc xưa kia thường dựa vào các linh mạch, các địa điểm có linh khí dồi dào, nay lại được bố trí dựa trên sự thuận tiện cho việc giao thương, canh tác và sinh hoạt cộng đồng. Những đường sá không còn là những lối mòn tự phát mà là những huyết mạch được quy hoạch cẩn thận, kết nối các vùng miền, tạo nên một mạng lưới liên kết chặt chẽ.

"Tiên sinh," Tiểu An lại hỏi, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hiếu học, "Vậy thì những người đã từng là tu sĩ, bây giờ họ làm gì ạ? Họ có còn sử dụng 'tiên pháp' để giúp mọi người không?"

Tạ Trần đặt bút xuống, nhìn Tiểu An. "Họ vẫn đang giúp đỡ, Tiểu An à. Nhưng không phải bằng 'tiên pháp' theo cách con nghĩ. Lăng Nguyệt và Dương Quân đang hướng dẫn họ dùng tri thức của mình để dạy y thuật, nông nghiệp, kiến trúc cho phàm nhân. Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long đang dùng tài năng lãnh đạo của mình để quy hoạch và xây dựng các thành trì. Họ đã từ bỏ cái tôi 'siêu phàm' để hòa nhập vào dòng chảy 'phàm tục', dùng chính những gì họ từng học được để phục vụ cho 'Nhân Đạo'. Đó là một sự chuyển hóa vĩ đại, con hiểu không? Từ bỏ chấp niệm về sức mạnh cá nhân để cùng nhau kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn."

Y vươn tay, khẽ xoa đầu Tiểu An, rồi lại quay về với những tấm bản đồ của mình. Trong tâm trí Tạ Trần, những bản đồ này không chỉ là giấy trắng mực đen, mà là những tấm vải dệt nên bức tranh "nhân quả" của toàn bộ thế giới. Mỗi một con đường mới mở, mỗi một làng mạc được xây dựng, mỗi một quyết định được đưa ra, đều là một sợi chỉ, đan xen vào nhau, tạo nên một tấm thảm dệt phức tạp, vừa bền chặt vừa mong manh. Y biết rằng, ngay cả khi không còn Thiên Đạo cũ, những thách thức mới sẽ không ngừng nảy sinh. Nhưng y cũng tin tưởng, rằng chính những mối liên kết "nhân quả" được kiến tạo từ "nhân tâm" và "nhân lực" này sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên không cần tiên, mà chỉ cần người.

***

Trong khi Tạ Trần trầm tư chiêm nghiệm về những dòng chảy "nhân quả" vô hình, tại Thành Vô Song, không khí lại vô cùng sầm uất và náo nhiệt. Giữa trưa, ánh nắng vàng óng đổ xuống, bao trùm lên những công trường tái thiết đang rộn ràng tiếng động. Thành Vô Song giờ đây đã không còn là một thành đô đơn thuần của phàm nhân, mà là một trung tâm hội tụ của trí tuệ và sức mạnh mới. Những bức tường thành cũ kỹ đã được thay thế bằng những bức tường mới cao vút, vững chãi, không chỉ được xây bằng gạch đá kiên cố mà còn được củng cố bằng những kỹ thuật xây dựng tiên tiến do chính các cựu tu sĩ chuyển giao, khiến chúng bền bỉ hơn gấp bội. Dù không còn pháp trận bảo vệ rực rỡ như thời tu tiên thịnh vượng, nhưng những bức tường này lại mang một vẻ đẹp giản dị, vững vàng, tượng trưng cho ý chí kiên cường của nhân loại.

Ở rìa thành, một công trường lớn đang gấp rút hoàn thiện một khu dân cư mới. Tiếng đục đẽo gỗ đá vang lên không ngớt, tiếng người hô hoán, tiếng xe ngựa chở vật liệu len lỏi giữa dòng người tấp nập. Mùi gỗ mới, mùi đất ẩm, mùi mồ hôi của lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự kiến thiết và phát triển.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, tay áo xắn cao, mặt lấm lem bùn đất, đang đứng giữa công trường, chỉ đạo công việc. Đôi mắt y kiên nghị, quét một lượt qua các nhóm thợ đang hăng say làm việc. Từng lời nói của y trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng rất mực rõ ràng, dứt khoát. Y không chỉ là một tướng quân dũng mãnh, mà còn là một kiến trúc sư tài ba, một người thợ lành nghề, luôn sẵn sàng xắn tay áo cùng làm với binh sĩ và phàm nhân.

Không xa Bách Lý Hùng là Nữ Hoàng Đồ Long. Nàng vẫn giữ khí chất vương giả, nhưng trang phục đã giản dị hơn rất nhiều, không còn là long bào lộng lẫy mà là một bộ y phục gọn gàng, thuận tiện cho việc đi lại. Vóc dáng cao ráo của nàng nổi bật giữa đám đông. Đôi mắt nàng sắc sảo nhưng lại đầy kiên nghị, không ngừng trao đổi với các kiến trúc sư và người dân về kế hoạch bố trí khu dân cư, về việc tối ưu hóa không gian sống, về hệ thống cấp thoát nước, và cả những khu vườn cộng đồng. Nàng lắng nghe ý kiến của mọi người, ghi chép cẩn thận, rồi đưa ra những quyết định nhanh chóng, dứt khoát, thể hiện sự thông minh và tận tâm vì bách tính. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên!" Câu nói đó của nàng giờ đây đã trở thành một châm ngôn, thấm sâu vào tâm trí mỗi người dân, khơi dậy niềm tin vào khả năng tự cường của chính họ.

Bỗng nhiên, một tiếng tranh cãi lớn vang lên từ phía một đống đá xây dựng. Hai nhóm thợ, một bên là những người đến từ phía Bắc, một bên là những người đến từ phía Nam, đang gay gắt lời qua tiếng lại. "Đống đá này rõ ràng là của nhóm chúng ta! Các ngươi đã lấy quá nhiều rồi!" Một người thợ phía Bắc gào lên, mặt đỏ tía tai. "Vớ vẩn! Chúng ta đã làm việc suốt buổi sáng mà chẳng thấy đá đâu, đây là chỗ mà chúng ta tìm thấy trước!" Người thợ phía Nam cũng không kém cạnh, đôi mắt long lên sòng sọc.

Bách Lý Hùng lập tức bước tới, sải bước mạnh mẽ, khí thế áp đảo khiến cuộc tranh cãi phải tạm lắng. "Có chuyện gì vậy?" Giọng y trầm hùng, vang vọng khắp công trường. "Chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng tranh chấp sao? Các ngươi là những người đang xây dựng nên tương lai của nhân gian, lẽ nào không thể nói chuyện hòa thuận được sao?"

Hai nhóm thợ, dù còn ấm ức, cũng cúi đầu chào Bách Lý Hùng. Người thợ phía Bắc trình bày: "Bẩm tướng quân, nhóm chúng con đã được phân công khu vực này, và đống đá này chúng con đã đánh dấu từ sớm. Nhưng nhóm bên kia lại ngang nhiên đến lấy đi." Người thợ phía Nam vội vàng phản bác: "Không phải! Chúng con đến thì không thấy ai ở đây, tưởng là đá vô chủ nên mới vận chuyển đi. Hơn nữa, chúng con đang thiếu đá trầm trọng, công việc bị đình trệ rồi!"

Bách Lý Hùng cau mày, nhìn đống đá rồi lại nhìn hai nhóm thợ. Y biết, những tranh chấp nhỏ nhặt như thế này là điều khó tránh khỏi khi nhiều người cùng làm việc, nhưng nếu không giải quyết dứt điểm, chúng có thể trở thành mầm mống chia rẽ. Y đang định đưa ra một quyết định, thì Nữ Hoàng Đồ Long đã bước đến, ánh mắt nàng quét qua từng gương mặt, từ những người thợ đang nóng giận đến những đống vật liệu ngổn ngang. Nàng không vội vàng phán xét, mà trầm tĩnh quan sát.

"Bách Lý tướng quân, xin hãy để ta xử lý." Nữ Hoàng Đồ Long cất giọng, không quá lớn nhưng đầy uy nghiêm. Nàng quay sang hai nhóm thợ: "Ta hiểu sự vất vả của các ngươi. Mỗi người đều muốn hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất. Nhưng chúng ta đang cùng nhau xây dựng Thành Vô Song này, vì lợi ích chung của toàn bộ bách tính, không phải vì lợi ích của riêng một nhóm nào. Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta."

Nàng tiếp tục, giọng nói của nàng giờ đây không chỉ có sự uy nghiêm mà còn pha lẫn sự thấu hiểu và thuyết phục: "Hiện tại, việc phân bổ vật liệu có thể chưa thực sự hợp lý, dẫn đến sự thiếu hụt ở một số khu vực. Ta sẽ chỉ đạo điều chỉnh lại kế hoạch phân phối, đảm bảo mỗi nhóm đều có đủ vật liệu cần thiết để hoàn thành công việc đúng tiến độ. Nhưng trước mắt, ta có một đề xuất. Hai nhóm các ngươi hãy cùng nhau hợp tác trong việc vận chuyển và sắp xếp số đá này. Nhóm nào có kỹ thuật đẽo đá tốt hơn, hãy hướng dẫn nhóm còn lại. Nhóm nào có sức khỏe hơn, hãy phụ trách vận chuyển. Chúng ta hãy biến sự tranh chấp này thành cơ hội để học hỏi lẫn nhau, để gắn kết hơn. Sau khi khu dân cư này hoàn thành, ta sẽ tổ chức một buổi 'chia sẻ kinh nghiệm' giữa các đội thợ, để mọi người cùng nhau nâng cao tay nghề."

Lời nói của Nữ Hoàng Đồ Long không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn nhìn xa hơn, hướng đến sự phát triển lâu dài. Hai nhóm thợ ban đầu còn bất mãn, nhưng khi nghe những lời lẽ thấu tình đạt lý của nàng, sự tức giận dần tan biến, thay vào đó là sự suy ngẫm. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Nữ Hoàng và Bách Lý Hùng. Bách Lý Hùng cũng gật đầu đồng tình với giải pháp của nàng.

Dưới sự chỉ đạo của Nữ Hoàng Đồ Long và Bách Lý Hùng, hai nhóm thợ dần chấp nhận. Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi, rồi người thợ phía Bắc đưa tay ra, vỗ vai người thợ phía Nam. "Được thôi, huynh đệ. Vậy thì chúng ta cùng nhau làm. Xem xem ai có thể đẽo đá nhanh hơn, khỏe hơn!" Người thợ phía Nam cũng nở một nụ cười, bắt tay đáp lại. "Phải! Cùng nhau làm, mới nhanh được!" Tiếng cười nói lại rộn ràng, nhưng lần này là tiếng cười của sự hòa giải và đoàn kết. Họ bắt tay vào việc, không còn sự cãi vã mà thay vào đó là sự hợp tác, hỗ trợ lẫn nhau. Công trường lại tiếp tục huyên náo, nhưng với một tinh thần phấn khởi và gắn kết hơn.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, Tạ Trần đã trở lại bàn của mình tại Quán Trà Vọng Giang. Những tia nắng vàng nhạt cuối cùng trải dài trên mặt sông, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lên khung cửa sổ. Từ vị trí của y, có thể nhìn thấy Thành Vô Song xa xa, những bức tường thành mới vươn cao sừng sững, được bao phủ trong một màn vàng cam huyền ảo.

Tiểu An đã ngủ gật trên bàn sách, mái đầu nhỏ gục xuống giữa những trang giấy chi chít chữ nghĩa. Cậu bé đã học bài cả ngày, và giờ đây, sự yên bình của buổi chiều tà đã đưa cậu vào giấc ngủ say. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu An, rồi đặt một tấm vải mỏng lên người cậu bé. Ánh mắt y lại hướng về phía Thành Vô Song, nơi những ánh đèn nhỏ bắt đầu thắp sáng, tựa như những vì sao trên mặt đất.

Y lật giở cuốn sổ 'Nhân Quả Luận' của mình, nét chữ thanh thoát của y hiện lên trên từng trang giấy. Tạ Trần ghi lại sự việc vừa quan sát được từ xa, không phải bằng cách chứng kiến trực tiếp, mà bằng cách cảm nhận những rung động "nhân quả" lan tỏa từ trung tâm của sự kiến thiết. Y phân tích những 'nhân' nhỏ nhặt đã dẫn đến 'quả' lớn lao của sự hợp tác và kiến thiết.

"Một sự tranh chấp nhỏ nhặt về vật liệu, một 'nhân' có thể dẫn đến sự chia rẽ, oán hận, thậm chí là đổ vỡ của toàn bộ công trình," Tạ Trần trầm ngâm độc thoại nội tâm, nét mặt y vẫn bình thản nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm suy tư. "Nhưng nhờ có 'Đạo' của Bách Lý Hùng, 'Trí' của Nữ Hoàng Đồ Long, và trên hết là 'Tâm' của những phàm nhân ấy, 'nhân' đó đã chuyển hóa thành 'quả' của sự đoàn kết, của sự học hỏi, của niềm tin vào 'lợi ích chung'."

Y đặt bút xuống, ngón tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ cũ kỹ. Đối với Tạ Trần, đây không chỉ là một cuốn sách ghi chép, mà là một tấm gương phản chiếu, một bản đồ chỉ dẫn về cách 'Nhân Đạo' tự vận hành và tự điều chỉnh. Sự việc nhỏ nhặt hôm nay, dù không cần đến sự can thiệp trực tiếp của y, lại là một minh chứng hùng hồn cho tiềm năng của 'Nhân Đạo'. Nó cho thấy con người, khi được định hướng đúng đắn và tin tưởng vào khả năng của chính mình, có thể tự mình giải quyết những vấn đề phức tạp nhất, không cần đến sự phù hộ hay can thiệp của bất kỳ thế lực siêu nhiên nào.

Tuy nhiên, trong sự mãn nguyện đó, Tạ Trần vẫn nhận thức sâu sắc về sự mong manh của những mối liên kết "nhân quả" này. Y biết rằng, sự thành công của việc giải quyết xung đột nhỏ hôm nay chỉ là khởi đầu. "Nhân Đạo" có khả năng tự điều chỉnh, đó là sự thật. Nhưng những thách thức trong tương lai sẽ không chỉ dừng lại ở những tranh chấp vật liệu xây dựng. Sẽ có những vấn đề phức tạp hơn, những xung đột sâu sắc hơn, những âm mưu tinh vi hơn, đòi hỏi những giải pháp tinh tế và kiên định hơn nữa. Con người, với bản tính đa đoan, luôn ẩn chứa cả thiện và ác, cả sự vị tha lẫn lòng tham. Việc duy trì sự cân bằng này, việc giữ cho dòng chảy "nhân quả" luôn hướng về lẽ thiện, sẽ là một hành trình dài hơi, không hồi kết.

Tạ Trần ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng lưỡi liềm đã bắt đầu lấp ló giữa những áng mây. Ánh mắt y xa xăm, như thể nhìn thấu hàng vạn năm lịch sử đang trôi qua. Y biết, vai trò "người chơi cờ" của mình, dù không trực tiếp cầm quân, nhưng lại là người định ra luật chơi, người sắp đặt những quân cờ quan trọng nhất. Ảnh hưởng của y, dòng chảy "nhân quả" mà y âm thầm điều khiển, sẽ còn mãi, nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian. Y sẽ vẫn ở đây, với tách trà, cuốn sách và những suy tư triết lý, lặng lẽ dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới, cho đến khi "Nhân Đạo" thực sự vững vàng, tự cường, không cần đến bất kỳ sự điều chỉnh nào từ một "người chơi cờ" vô hình như y nữa.

Đêm dần buông sâu, mang theo sự tĩnh lặng. Tạ Trần khép cuốn 'Nhân Quả Luận' lại, một nụ cười nhẹ nhàng, khóe môi y khẽ cong lên. Trong ánh mắt y, có sự bình yên của người đã hoàn thành một chặng đường, nhưng cũng có sự kiên định của người biết rằng hành trình vĩ đại vẫn còn ở phía trước. Y là một phàm nhân, nhưng tầm ảnh hưởng của y lại vượt xa mọi định nghĩa về "tiên". Và đó, chính là "Đạo" của Tạ Trần.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free