Nhân gian bất tu tiên - Chương 9: Mắt Tiên Dò Xét: Những Dấu Hiệu Khó Hiểu
Không khí trong phòng luyện công cá nhân của Thái Huyền Tông đặc quánh linh khí thuần khiết, thứ linh khí đã được tích tụ qua hàng thế kỷ, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng viên đá lát sàn. Không một hạt bụi nào dám vương vấn trong luồng sáng bạc của linh đăng, chúng soi rọi những phù văn cổ xưa khắc chìm trên vách đá và nền nhà, tạo thành một mạng lưới trận pháp phức tạp, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa năng lượng thiên địa. Một bồ đoàn bằng tơ tằm huyền diệu đặt ngay trung tâm, là điểm tựa cho vô vàn lần nhập định sâu thẳm, nơi thời gian dường như ngưng đọng và mọi tạp âm thế tục đều bị đẩy lùi về cõi hư vô. Đây chính là thánh địa của sự thanh tịnh, nơi tinh hoa tu luyện được chắt lọc, nơi mỗi hơi thở đều mang theo ý niệm siêu thoát.
Dương Quân đứng thẳng tắp, thân thể anh tuy thấm mệt sau một đêm trằn trọc, nhưng ánh mắt lại rực lên vẻ kiên nghị lạ thường. Kể từ khi rời khỏi Phế Tích Cổ Thành, những lời đồn thổi về Tạ Trần, về việc hắn từng từ bỏ con đường tiên đạo, đã ghim chặt vào tâm trí anh. Chúng không ngừng khuấy động những tầng sâu suy tư, lay chuyển những niềm tin đã ăn sâu bám rễ trong anh về tu tiên. Từ cuộc đối thoại đầu tiên tại Quán Trà Vọng Giang, đến những lời nói ẩn ý về "cái giá" của tu luyện, và giờ đây là tin đồn về việc hắn từng được tiên môn chọn trúng nhưng lại khước từ—tất cả như một dòng chảy xiết, cuốn phăng đi những định kiến mà Dương Quân từng nắm giữ. Anh nhận ra, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân đặc biệt, mà là một câu hỏi lớn lao, một thách thức trực diện đối với toàn bộ hệ thống giá trị mà giới tu tiên đã cố tình lảng tránh bấy lâu nay.
Trước mặt Dương Quân là vị Trưởng lão phụ trách tình báo của Thái Huyền Tông, một nhân vật có quyền thế ngút trời nhưng lại thường ẩn mình trong bóng tối, sắc mặt y uy nghiêm như tạc từ băng đá vĩnh cửu. Ánh sáng xanh nhạt từ linh đăng hắt bóng y lên tường, khiến dáng vẻ vốn đã cao lớn lại càng thêm phần đồ sộ và áp bức. Mùi linh khí thanh khiết hòa quyện cùng hương gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang trọng đến ngột ngạt. Dương Quân nuốt khan, giọng nói dù cố gắng giữ vững sự bình tĩnh nhưng vẫn không tránh khỏi chút run rẩy khi mở lời:
“Kính bẩm Trưởng lão, vãn bối Dương Quân đã điều tra theo chỉ thị về dị tượng tại Phế Tích Cổ Thành. Quả thực, linh khí ở nơi đó có dấu hiệu hỗn loạn, không còn thuần khiết như thường lệ, thậm chí còn phảng phất một sự suy yếu khó hiểu. Đây là một dị tượng đáng báo động, có lẽ cần được các vị tiền bối xem xét kỹ lưỡng.” Dương Quân cúi đầu, cung kính trình lên một cuộn ngọc giản, bên trong ghi chép cẩn thận những quan sát và phân tích sơ bộ của mình. Từng nét chữ trên ngọc giản đều thể hiện sự tỉ mỉ, cẩn trọng của anh, nhưng sâu trong lòng, anh biết rằng phần quan trọng nhất của báo cáo lại không nằm ở những dị tượng linh khí.
Vị trưởng lão khẽ nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo lướt qua Dương Quân, không chút cảm xúc. Y không nhận lấy ngọc giản ngay, mà chỉ đặt tay lên mặt bàn đá cẩm thạch, gõ nhẹ từng nhịp chậm rãi, âm thanh vang vọng trong sự tĩnh mịch của căn phòng. “Dị tượng linh khí không phải là chuyện hiếm có ở những phế tích cổ xưa, nhất là khi Thiên Đạo đang trên đà suy kiệt. Ngươi có đang quá mức lo lắng không, Dương Quân? Hay là ngươi muốn dùng chuyện này để che đậy sự chậm trễ trong việc tu luyện của mình?” Giọng điệu của y lạnh lùng như sương tuyết, mang theo một áp lực vô hình khiến Dương Quân cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt vạt áo. Đối với vị trưởng lão này, thời gian là thứ quý giá nhất, và việc dành nó cho những chuyện tầm phào của phàm tục là điều không thể chấp nhận.
Dương Quân vội vàng cúi đầu, ánh mắt ánh lên sự khẩn thiết. “Dạ không, Trưởng lão. Vãn bối không dám. Nhưng điều đáng nói hơn, là một thư sinh phàm nhân tên Tạ Trần, ở Thị Trấn An Bình, có liên quan đến những tin đồn này, và vãn bối tin rằng hắn không hề tầm thường.”
Vị trưởng lão nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt hiện lên trên khuôn mặt vốn đã lạnh lùng. Y phất tay, ý muốn Dương Quân nhanh chóng rời đi. “Một phàm nhân sao có thể liên quan đến linh khí hỗn loạn? Ngươi có đang lãng phí thời gian của bản tông và của chính ngươi không, Dương Quân? Chuyện tầm phào của phàm tục thì có gì đáng để bận tâm, huống hồ lại là một kẻ phàm nhân?” Đối với những tu sĩ cấp cao như y, cuộc sống của phàm nhân chỉ là một dòng chảy vô nghĩa, không đáng một xu quan tâm. Niềm tin vào sức mạnh tu vi và sự siêu phàm đã khiến y hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới phàm tục, coi thường mọi thứ không liên quan đến tiên đạo.
“Không, thưa Trưởng lão! Hắn ta không phải phàm nhân tầm thường!” Dương Quân đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt bừng bừng nhiệt huyết và cả sự băn khoăn. “Hắn không chỉ giải quyết các vấn đề bằng trí tuệ, bằng cái gọi là ‘nhân quả thuật’ mà không cần dùng đến linh lực, khiến dân chúng khâm phục, mà còn có tin đồn rằng hắn từng được tiên môn chọn trúng, nhưng đã từ bỏ con đường tu tiên!” Lời nói của Dương Quân vang vọng, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, mang theo một sự thật khó tin. Anh hiểu rằng việc nói ra điều này có thể bị coi là báng bổ, nhưng anh không thể không nói.
Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối. Vị trưởng lão ngừng gõ tay, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang một tia sắc bén khác, một sự dò xét đầy hoài nghi, thậm chí là tức giận. “Từ bỏ tiên môn? Một phàm nhân lại dám từ chối cơ duyên mà hàng vạn tu sĩ hằng mơ ước, hằng hy sinh cả đời để truy cầu? Ngươi đang nói đùa đấy ư, Dương Quân? Hay là ngươi đã bị những lời đồn thổi vô căn cứ làm cho mờ mắt, quên đi đạo lý tu tiên căn bản?” Giọng y hạ thấp, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến linh khí trong phòng dường như cũng trở nên căng cứng.
“Vãn bối không dám lừa dối Trưởng lão!” Dương Quân khẳng định, giọng nói dứt khoát, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào vị trưởng lão, dù trong lòng vẫn còn chút e sợ. “Vãn bối đã từng đàm đạo với Tạ Trần, và hắn đã ám chỉ về một ‘cái giá’ phải trả khi tu luyện, một sự ‘mất người’ dần dần. Những lời đồn này, dù chỉ là truyền miệng qua những tu sĩ cấp thấp và Tiểu Nhị Quán Trọ ở Thị Trấn An Bình, nhưng lại khớp hoàn toàn với những gì Tạ Trần đã nói. Hắn không có chút linh lực nào, không hề có tu vi, nhưng lại có một sự thấu triệt sâu sắc về ‘nhân quả’ và ‘nhân tính’. Điều này, vãn bối tin rằng, không hề tầm thường. Vãn bối cảm thấy, hắn chính là một ‘điểm neo nhân quả’ đang dần hình thành, thu hút mọi sự chú ý một cách vô thức.”
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ phía sau tấm bình phong bằng gỗ trầm hương được chạm khắc tinh xảo, trên đó vẽ cảnh tiên hạc bay lượn giữa những tầng mây. “Tiếp tục theo dõi.”
Dương Quân và vị trưởng lão giật mình quay lại. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông dài như thác nước đổ xuống tận thắt lưng, bước ra từ căn phòng bế quan. Dung nhan nàng tuyệt mỹ như băng ngọc, đôi mắt phượng sắc bén như dao cạo, nhưng ẩn sâu trong đó là một vẻ mệt mỏi khó tả, một nét ưu tư đã hằn sâu theo năm tháng tu luyện. Nàng vừa kết thúc một đợt bế quan ngắn, nhưng dường như tâm trí nàng đã bị những lời báo cáo của Dương Quân lay động. Mùi linh khí thanh khiết trên người nàng vẫn còn nồng đậm, nhưng lại phảng phất một sự lạnh lẽo khó gần, như một bông tuyết ngàn năm không tan.
Nàng đứng đó, không một chút biểu cảm trên gương mặt, nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu mọi thứ, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Lăng Nguyệt Tiên Tử là một trong những trưởng lão quyền lực nhất của Thái Huyền Tông, với tu vi cao thâm và trí tuệ hơn người. Nàng đã nghe toàn bộ cuộc đối thoại, và những từ ngữ như "phàm nhân", "từ bỏ tiên môn", "nhân quả thuật", "mất người" đã khắc sâu vào tâm trí nàng, như những lưỡi dao nhỏ dần dần rạch vào niềm tin cố hữu của nàng.
*Từ bỏ con đường bất tử? Một phàm nhân... thú vị.* Lăng Nguyệt thầm nghĩ, một tia tò mò hiếm hoi, gần như là một sự châm biếm khẽ lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Kể từ khi linh khí suy yếu và hiện tượng "mất người" ngày càng trở nên phổ biến trong giới tu tiên, Lăng Nguyệt đã không ngừng tìm kiếm lời giải, một lối thoát cho Thiên Đạo và cho chính bản thân nàng. Niềm tin sắt đá vào con đường tu luyện của nàng, vào lý tưởng "vá trời", đã bắt đầu lung lay, dù chỉ là những vết nứt nhỏ li ti mà không ai khác có thể nhận ra.
“Dương Quân, ngươi tiếp tục điều tra kỹ lưỡng về thân thế và quá khứ của Tạ Trần.” Lăng Nguyệt Tiên Tử cất giọng, âm sắc như tiếng ngọc khẽ chạm, lạnh lùng nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối từ. Nàng đưa tay vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc. Chiếc trâm được làm từ nguyệt thạch ngàn năm, tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ, phản chiếu sự cô độc và cao ngạo của nàng. “Mọi chi tiết nhỏ đều không được bỏ qua. Ta muốn biết rõ ràng về kẻ phàm nhân dám từ bỏ cơ duyên tu tiên này. Và cả những lời đồn về ‘nhân quả thuật’ của hắn nữa. Ngươi phải đích thân đi, không được phép giao cho người khác.”
Vị trưởng lão tình báo nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử với vẻ kinh ngạc. Y hiểu rằng khi Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đích thân ra lệnh, thì mọi sự đều trở nên quan trọng hơn rất nhiều. Sức ảnh hưởng của nàng trong tông môn là không thể lay chuyển, và bất cứ ai cũng phải tuân theo mệnh lệnh của nàng. Y khẽ cúi đầu, một sự chấp thuận ngầm.
Dương Quân cúi đầu, lòng tràn ngập một cảm giác phức tạp. Vừa nhẹ nhõm vì lời báo cáo của mình đã được lắng nghe và được sự chú ý của Lăng Nguyệt Tiên Tử, lại vừa lo lắng cho số phận của Tạ Trần. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, một cuộc sống phàm nhân an yên, nhưng giờ đây, lại đang bị ánh mắt của một trong những nhân vật quyền lực nhất giới tu tiên dò xét. Anh biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, số phận của Tạ Trần đã không còn thuộc về riêng hắn nữa. Một luồng sóng ngầm đã thực sự khởi phát, và nó sẽ cuốn theo không chỉ Tạ Trần, mà có lẽ cả giới tu tiên vào một cuộc biến động không thể lường trước. Anh nhìn chiếc Nguyệt Quang Trâm lấp lánh trên mái tóc của Lăng Nguyệt, cảm thấy một sự bất an khó tả, như thể có một điều gì đó vĩ đại và đáng sợ đang dần hé lộ.
***
Buổi chiều tà buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và con đường đá cuội đã mòn nhẵn theo năm tháng. Từ Quán Trà Vọng Giang, tiếng nước sông Tiền Giang chảy rì rầm dưới chân cầu đá cổ kính, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven bờ, tạo nên một bản hòa ca yên bình đến lạ. Mùi trà thơm lừng, thanh khiết từ những chén trà mới pha, quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa lài thoảng nhẹ từ những giỏ hoa treo bên cửa sổ, lẩn quất trong không khí. Một làn gió nhẹ từ phía sông thổi vào, mang theo hơi ẩm se lạnh, xua đi cái nóng oi ả của ngày hè, khiến bầu không khí trở nên trong lành và dễ chịu lạ thường, như ôm lấy mọi vật bằng một vòng tay êm ái.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, lưng tựa vào khung gỗ cũ kỹ đã sờn màu thời gian, ánh mắt sâu thẳm lướt trên từng dòng chữ trong cuốn sách cổ. Đó là một cuốn kinh thư đã ố vàng theo năm tháng, bìa sách đã sờn rách, nhưng những triết lý bên trong lại sống động và vĩnh cửu. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí. Cuộc sống của Tạ Trần, dù bình dị, nhưng chưa bao giờ ngừng vận động. Mỗi ngày, hắn đều đón nhận những câu chuyện, những vấn đề của người dân Thị Trấn An Bình, và mỗi lần như vậy, hắn lại càng thấy rõ hơn sợi dây nhân quả vô hình đang ràng buộc vạn vật, một mạng lưới phức tạp mà không một linh lực nào có thể sánh bằng.
“Anh Tạ Trần ơi, con búp bê gỗ của em bị gãy tay rồi!” Một giọng nói trong trẻo, lanh lợi vang lên, như một khúc nhạc vui tươi phá vỡ sự yên tĩnh của quán trà. Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên đuôi sam, đôi mắt to tròn lấp lánh như sao, chạy ùa vào quán. Chiếc áo vá víu nhưng sạch sẽ của cô bé khẽ phấp phới theo từng bước chạy, trên tay ôm một con búp bê gỗ đã mất đi một cánh tay, trông thật đáng thương. “Thợ rèn Mãnh nói phải thay gỗ mới, nhưng em không muốn... Con búp bê này là bà ngoại tặng em đó!” Nét mặt cô bé thoáng chút buồn bã, đôi môi chúm chím sắp khóc, nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Tạ Trần mỉm cười hiền từ, nụ cười của hắn dịu dàng như gió xuân, gạt cuốn sách sang một bên, đưa tay đón lấy con búp bê gỗ từ Tiểu Hoa. Hắn nhẹ nhàng xem xét vết gãy, ngón tay thanh mảnh lướt qua từng thớ gỗ đã cũ. Hắn không hề dùng chút linh lực nào, chỉ đơn thuần là quan sát bằng đôi mắt tinh tường, như có thể nhìn thấu vào tận sâu bên trong vật thể, và suy luận về kết cấu, về nguyên lý chịu lực của món đồ chơi. Mùi gỗ cũ thoang thoảng từ con búp bê gợi lên trong hắn những ký ức về sự vô thường, về những vết sẹo mà thời gian để lại. “Mọi vật đều có duyên, Tiểu Hoa. Đôi khi, một vết nứt lại mở ra một vẻ đẹp khác. Nó không làm mất đi giá trị của con búp bê, mà còn là một câu chuyện, một dấu ấn của thời gian, của những tháng ngày con đã cùng nó lớn lên.” Giọng hắn trầm ấm, như dòng nước suối mát lành, làm dịu đi nỗi buồn của cô bé, gieo vào tâm hồn non nớt một hạt giống của sự thấu hiểu.
Tiểu Hoa chớp chớp đôi mắt to tròn, dường như vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng nụ cười đã nở trên môi, xua đi những đám mây u ám trong lòng cô bé. “Vậy là con búp bê của em sẽ không bị bỏ đi sao, anh Tạ Trần?” Cô bé hỏi, giọng đầy hy vọng.
“Ha! Tiểu tử ngươi nói hay!” Một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ sảng khoái vang lên, kéo theo mùi rượu nồng nặc, nhưng lại không hề khó chịu, thậm chí còn hòa quyện một cách kỳ lạ với hương trà thơm. Lão Khất Cái, với bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười ranh mãnh, ngồi bệt xuống bàn đối diện Tạ Trần, bầu rượu luôn ôm khư khư trong lòng như một báu vật. Ông ta nhấp một ngụm rượu nồng, rồi vỗ đùi cái đét. “Sống là phải vui! Sầu làm gì cho già thêm? Một vết nứt có khi lại khiến nó đứng vững hơn, như cái chén vỡ mà vẫn uống được trà vậy. Quan trọng là cái hồn, cái ý nghĩa của nó còn đấy! Chứ bỏ đi thì uổng lắm!”
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, ánh mắt giao nhau với Lão Khất Cái. Lão tuy bề ngoài khất cái, nhưng tâm hồn lại minh mẫn, thấu triệt lẽ đời, nhìn thấu sự vô thường của vạn vật và sự chấp niệm của con người. Hắn biết Lão Khất Cái không chỉ nói về con búp bê, mà còn nói về cả cuộc đời này.
“Đúng vậy! Sắt thép cũng có linh hồn của nó!” Một giọng nói ồm ồm, đầy sức lực vang lên, mang theo mùi than và kim loại đặc trưng của lò rèn. Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem nhọ than và mồ hôi, bước vào quán. Trên tay ông vẫn cầm chiếc búa rèn quen thuộc, biểu tượng của nghề nghiệp, của sức mạnh lao động chân chính. Ông ta vừa đi ngang qua, nghe được câu chuyện của Tạ Trần và Tiểu Hoa, lập tức tiến lại gần, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. “Đừng vội bỏ đi. Để ta xem, có lẽ có cách hàn lại, giữ nguyên vẻ cũ mà vẫn bền chắc.” Thợ Rèn Mãnh cúi xuống, cầm món đồ chơi lên xem xét, ánh mắt chuyên nghiệp của một người thợ đã quen với việc sửa chữa và tạo tác. Ông ta không hề quan tâm đến linh lực hay pháp thuật, chỉ tin vào đôi tay khéo léo và sức mạnh của kim loại, vào sự nhiệt thành của người thợ.
Từ một góc khuất của quán, gần cửa ra vào, một "lữ khách" lặng lẽ quan sát mọi việc. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu nâu giản dị, chất liệu thô mộc, che đi phần lớn dung nhan, nhưng vẫn không giấu được khí chất thanh tao thoát tục, như một đóa hoa sen mọc giữa bùn lầy. Đôi mắt phượng sắc bén, dưới lớp mũ che, vẫn không ngừng dò xét Tạ Trần và những người xung quanh hắn. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử, đích thân nàng đã cải trang, hòa mình vào dòng người phàm tục, nhưng tâm trí nàng lại không ngừng phân tích, so sánh, như một cỗ máy tinh vi. Mùi trà thơm, mùi rượu nồng, mùi gỗ cũ, tất cả đều là những xúc cảm xa lạ với nàng, nhưng nàng cố gắng ghi nhớ, để hiểu rõ hơn về thế giới phàm trần mà Tạ Trần đang sống.
*Hắn không dùng linh lực, chỉ bằng ánh mắt và vài lời nói đã khiến những người phàm nhân này tin phục, thậm chí còn giúp họ tìm ra giải pháp.* Lăng Nguyệt thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự bất ngờ khó tả, gần như là sự chấn động. *Hắn không hề tu luyện, nhưng lại có cái 'đạo' của riêng mình... khác xa với sức mạnh bạo liệt của tu sĩ.* Nàng đã quen với việc dùng linh lực để giải quyết mọi vấn đề, từ những chuyện nhỏ nhặt của phàm nhân đến những đại sự của giới tu tiên. Việc chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không hề có chút tu vi nào, lại có thể dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm để trấn an một đứa trẻ, khơi gợi sự nhiệt tình từ một thợ rèn và nhận được sự đồng tình từ một lão khất cái, đã khiến nàng phải suy nghĩ lại, một cách sâu sắc và đau đớn.
Nàng nhớ đến những lời báo cáo của Dương Quân về "nhân quả thuật" và sự "mất người" khi tu luyện. Liệu có phải vì Tạ Trần chưa từng bước chân vào con đường tiên đạo nên hắn mới giữ được sự tinh tế trong việc thấu hiểu nhân tình thế thái như vậy? Liệu cái "giá" mà hắn không muốn trả, có phải chính là sự chai sạn, sự lạnh lùng mà nàng đôi khi cảm thấy trong chính bản thân mình, một sự xói mòn dần dần của nhân tính mà nàng đã cố gắng phủ nhận bấy lâu nay?
Tiểu Hoa, với khuôn mặt rạng rỡ, ngước nhìn Tạ Trần và Thợ Rèn Mãnh. “Vậy là con búp bê của em sẽ không bị bỏ đi sao, anh Tạ Trần?”
Tạ Trần khẽ xoa đầu cô bé, động tác nhẹ nhàng như chạm vào một cánh hoa. “Không bao giờ. Chỉ cần chúng ta còn trân trọng, còn tìm cách giữ gìn, thì mọi thứ đều có thể tiếp tục mang theo ý nghĩa của riêng nó. Giống như ký ức vậy, Tiểu Hoa. Dù có nứt vỡ, có phai nhạt, nhưng nếu ta vẫn nhớ, vẫn yêu thương, thì nó vẫn còn nguyên vẹn trong tâm hồn ta. Đó chính là sự chấp niệm, một chấp niệm đẹp đẽ của nhân gian.”
Thợ Rèn Mãnh gật gù, khuôn mặt lấm lem nhọ than nhưng ánh mắt lại sáng rỡ. “Đúng là như vậy. Ta sẽ dùng loại keo đặc biệt, kết hợp với một chút kỹ thuật hàn kim loại, đảm bảo cánh tay này sẽ bền hơn cả lúc ban đầu! Mấy thứ keo của tiên gia cũng chẳng ăn thua đâu, phải dùng tâm mà vá víu!” Ông ta vỗ ngực, vẻ mặt đầy tự hào, như thể vừa nhận được một nhiệm vụ cao cả.
Lão Khất Cái cười ha hả, nhấp thêm một ngụm rượu nồng. “Phàm nhân chúng ta, dù không có linh lực, nhưng lại có những cách riêng để vá víu cuộc đời. Đôi khi, những vết vá lại là thứ làm nên vẻ đẹp độc đáo, phải không, tiểu thư?” Ông ta bất chợt quay sang nhìn về phía Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt tinh ranh như muốn nhìn thấu lớp cải trang của nàng, như thể ông ta có thể cảm nhận được một luồng khí tức khác biệt, một sự “mất người” ẩn sâu.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ giật mình, một cảm giác bất an dấy lên trong nàng. Nàng vội vàng cúi đầu, che đi ánh mắt dò xét. Lão Khất Cái này, tuy chỉ là phàm nhân, nhưng lại có một trực giác nhạy bén đến đáng sợ. Nàng cảm thấy một luồng khí tức kỳ lạ từ ông ta, không phải linh lực, mà là một loại năng lượng sống động, bất khuất của nhân gian, của những người chấp nhận sự vô thường nhưng vẫn sống trọn vẹn. Tạ Trần, và cả những người xung quanh hắn, dường như đang tạo nên một vòng xoáy kỳ lạ, thu hút sự chú ý của nàng một cách mãnh liệt, và đồng thời, cũng gieo vào tâm trí nàng những hạt mầm hoài nghi về con đường mà nàng đã đi suốt bao năm qua. Một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân có thể nắm giữ những giá trị mà tu sĩ đã đánh mất, dường như đang dần hé mở.
***
Đêm đã về khuya, trăng rằm treo lơ lửng trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, tỏa ra ánh sáng bạc huyền ảo, phủ lên những cánh rừng thông xanh thẫm một vẻ lung linh, kỳ diệu. Từ đỉnh núi, có thể nhìn thấy Thị Trấn An Bình ẩn hiện dưới màn đêm, những ánh đèn dầu leo lét như vô vàn đốm lửa nhỏ, tạo nên một bức tranh nhân gian ấm áp, tương phản hoàn toàn với vẻ cô tịch, u hoài của đỉnh Thiên Đăng Sơn. Tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá, mang theo mùi cây cỏ dại và hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu đá nhỏ, đơn giản nằm nép mình giữa những tảng đá cổ kính. Tiếng chuông gió từ miếu khẽ ngân vang theo từng đợt gió, âm thanh trong trẻo, thánh thót, như lời thì thầm của đất trời, của những linh hồn cổ xưa. Bầu không khí trên đỉnh núi trong lành đến mức có thể cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của thiên nhiên, mát lạnh và tĩnh mịch, nhưng cũng ẩn chứa một sự hùng vĩ đến rợn ngợp.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, mắt khép hờ, tựa như đang nhập định, hòa mình vào không gian vô tận của vũ trụ. Bạch y của nàng hòa vào ánh trăng, khiến nàng trông như một pho tượng ngọc được tạc từ băng tuyết, một vẻ đẹp thoát tục nhưng cũng lạnh lẽo đến tận cùng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng khẽ lay động theo gió, ánh bạc lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, phản chiếu sự cô độc và cao ngạo của nàng. Nàng đã lên đây để tĩnh tâm, để gột rửa những tạp niệm sau một ngày đầy biến động, sau khi chứng kiến những điều mà nàng không thể lý giải bằng kiến thức tu tiên của mình. Nhưng dù có cố gắng đến mấy, tâm trí nàng vẫn không ngừng quay về với những thông tin mà Dương Quân đã báo cáo, và những gì nàng đã tự mình chứng kiến tại Quán Trà Vọng Giang, đặc biệt là hình ảnh Tạ Trần bình thản với cuốn sách và những lời nói đầy triết lý của hắn.
*Từ bỏ con đường bất tử... một phàm nhân lại có thể từ chối cơ duyên mà bao kẻ tu sĩ mơ ước.* Lăng Nguyệt thầm nghĩ, từng lời từng chữ như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng. Đối với nàng, và toàn bộ giới tu tiên, việc thành tiên, bất tử là mục tiêu tối thượng, là lẽ sống, là đỉnh cao của sự tồn tại, là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi và cứu vãn Thiên Đạo. Ấy vậy mà Tạ Trần, một phàm nhân yếu ớt, lại dám khước từ. *Hắn dùng cái gì để thay thế? Trí tuệ? Nhân quả? Hay chỉ là sự ngu ngốc của kẻ phàm trần, không biết trân trọng cơ duyên vĩ đại, không biết nhìn xa trông rộng về sự suy kiệt của Thiên Đạo?*
Nàng đã nghe Dương Quân kể về cách Tạ Trần giải quyết những vấn đề phức tạp của người phàm bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu, chứ không phải bằng linh lực hay pháp thuật cường đại. Và nàng đã tự mình chứng kiến hắn chỉ bằng vài lời nói, vài cử chỉ ôn hòa, đã khiến một cô bé nín khóc, một lão khất cái vui vẻ và một thợ rèn nhiệt tình. *Hắn không hề tu luyện, nhưng lại có một sức mạnh vô hình nào đó, một sức hút kỳ lạ, một loại ‘đạo��� của riêng mình, của nhân gian.* Một thứ mà nàng, một tiên tử cao quý, lại không thể nào có được.
Lăng Nguyệt hít một hơi thật sâu, cảm nhận linh khí thuần khiết trên Thiên Đăng Sơn thấm vào từng tế bào, gột rửa những bụi trần và tạp niệm. Nơi đây vốn là một trong những điểm tụ linh khí mạnh nhất của Thái Huyền Tông, nơi nàng thường xuyên đến để tu luyện và suy ngẫm về đại đạo. Nhưng đêm nay, nàng cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế, một sự bất thường nhỏ nhoi nhưng lại khiến nàng phải giật mình. *Linh khí trên Thiên Đăng Sơn... vẫn ổn định, vẫn thanh tịnh, nhưng ta cảm nhận được một sự mệt mỏi tiềm ẩn, như một vết nứt nhỏ trong tảng băng vĩnh cửu.* Nó không phải là sự hỗn loạn dữ dội như ở Phế Tích Cổ Thành, nhưng lại là một sự suy yếu thầm lặng, khó nhận ra nếu không có tu vi cực cao và sự nhạy cảm sâu sắc đến từng sợi linh khí.
*Có lẽ Thiên Đạo thật sự đang suy yếu, và con đường tu tiên của chúng ta... có thật sự là giải pháp duy nhất, hay chỉ là một vòng xoáy 'mất người' vô tận?* Câu hỏi này, vốn là một điều cấm kỵ, một sự hoài nghi không được phép tồn tại trong tâm trí của một trưởng lão tông môn như nàng, nay lại nổi lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Nàng nhớ lại những đồng môn đã từng thân thiết, những người đã mất dần đi cảm xúc, mất dần đi ký ức về quá khứ phàm trần khi tu vi càng ngày càng cao. Họ trở nên mạnh mẽ, bất tử, nhưng cũng trở nên lạnh lẽo, xa cách, như những pho tượng bất tử không hồn, chỉ còn lại sự chấp niệm với sức mạnh và trường sinh. Đó chính là cái giá của sự "mất người", một cái giá mà Tạ Trần đã từ chối trả.
Nàng đưa tay vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào ngón tay, một cảm giác quen thuộc đến mức nàng gần như quên mất cảm giác của da thịt, của sự ấm áp. *Ta đã quên mất cảm giác của một người phàm... Lẽ nào, hắn lại có thứ mà ta đã đánh mất?* Câu nói của Tạ Trần về "cái giá" của tu luyện, về việc hắn muốn "sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình", vang vọng trong đầu nàng. Nó không còn là lời nói của một phàm nhân tầm thường nữa, mà là một triết lý, một con đường sống đối lập hoàn toàn với con đường mà nàng đã chọn, một con đường mà nàng đã hy sinh tất cả để đi theo.
Từ khi còn trẻ, Lăng Nguyệt đã được ca tụng là thiên tài, là hy vọng của Thái Huyền Tông, là người được chọn để "vá trời". Nàng đã dốc hết tâm sức để tu luyện, để đạt đến đỉnh cao, để cứu vãn Thiên Đạo đang suy kiệt. Nàng đã chấp nhận đánh đổi nhiều thứ, bỏ qua những cảm xúc cá nhân, những mối quan hệ phàm tục, chỉ để theo đuổi lý tưởng "vá trời". Nhưng càng lên cao, nàng càng cảm thấy cô độc, càng cảm thấy một sự trống rỗng khó tả, như thể một phần linh hồn nàng đã bị hút cạn. Nàng đã trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng đã mất đi một phần quan trọng của chính mình. Sự "mất người" không chỉ là lời đồn, mà là một hiện thực đau lòng mà nàng đang ngày đêm phải đối mặt trong chính bản thân và những người xung quanh.
Một tia sét xẹt ngang trời xa, rạch một đường chói lòa trên nền trời đêm, như một vết nứt khổng lồ. Âm thanh sấm sét dù từ xa nhưng vẫn đủ để lay động không gian, như một lời cảnh báo từ Thiên Đạo, một lời nhắc nhở về sự suy tàn không thể tránh khỏi. Nó nhắc nhở nàng về sự cấp bách của tình thế, về trách nhiệm nặng nề mà nàng đang gánh vác. Nhưng đồng thời, nó cũng như một tiếng vọng cho sự suy tàn, sự hỗn loạn đang dần bao trùm thế giới, một cái kết cho một kỷ nguyên cũ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ mở mắt. Đôi mắt phượng sắc bén không còn vẻ lạnh lùng như thường lệ, mà thay vào đó là một sự phức tạp, đan xen giữa quyết tâm và hoài nghi. Nàng nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn vẫn lung linh, nơi Tạ Trần đang sống một cuộc đời phàm tục mà nàng đã từ bỏ, nơi nhân tính vẫn được giữ trọn vẹn. Nàng không biết liệu Tạ Trần có phải là lời giải cho những vấn đề của Thiên Đạo hay không, nhưng nàng biết chắc chắn một điều: Tạ Trần không phải là một phàm nhân tầm thường, và sự tồn tại của hắn đã gieo vào lòng nàng một hạt giống của sự thay đổi, một niềm hy vọng mong manh cho một con đường khác.
Quyết định điều tra Tạ Trần không chỉ là để hiểu rõ hắn, mà còn là để nàng hiểu rõ chính mình, hiểu rõ con đường mà giới tu tiên đang đi. Nàng muốn tìm ra cái "giá" của sự "mất người", và liệu có một con đường nào khác, một con đường có thể giữ trọn vẹn "nhân tính" mà vẫn có thể cứu vãn Thiên Đạo. Ánh mắt nàng kiên định trở lại, nhưng sâu thẳm trong đó, một dòng chảy suy tư mới đã bắt đầu cuộn xiết. Con đường phía trước, không còn chỉ là con đường tu tiên thuần túy nữa, mà là một hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của "nhân" và "tiên", trong một kỷ nguyên đang đứng bên bờ vực thẳm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.