Nhân gian bất tu tiên - Chương 8: Hé Lộ Dĩ Vãng: Sóng Ngầm Khởi Phát
Dương Quân ngồi đó, nhìn chén trà nghi ngút khói, nhưng tâm trí anh không còn đọng lại trên hơi ấm tỏa ra từ đó. Mỗi lời Tạ Trần nói đêm qua đều như một lưỡi dao sắc bén, rạch sâu vào những niềm tin kiên cố nhất mà anh đã dựng xây suốt bao năm tu luyện. Con đường truy cầu đại đạo, con đường siêu thoát phàm trần, con đường mà anh vẫn hằng tin là chính nghĩa, là chân lý, giờ đây bỗng trở nên lung lay, phủ một lớp bụi mờ của hoài nghi. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi bối rối chưa từng có, như thể cả thế giới quan của mình vừa bị đảo lộn. Ánh tà dương của ngày hôm qua đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Dương Quân, màn đêm của sự hoang mang vẫn còn vương vấn, chưa tan.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, dát vàng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Dương Quân đã không thể nằm yên. Anh rời khỏi quán trọ từ rất sớm, tâm trạng nặng trĩu. Dòng người thưa thớt trên phố bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tất cả những âm thanh quen thuộc của một ngày mới ở nhân gian đều không thể xua đi cái cảm giác xáo trộn trong lòng anh. Anh cần một lời giải đáp, hoặc ít nhất là một cuộc đối thoại nữa với Tạ Trần, để cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn.
Anh tìm đến Quán Trà Vọng Giang. Nơi đây, vào buổi sớm mai, không khí thật trong lành và tĩnh mịch. Tiếng nước sông Lạc Thủy nhẹ nhàng vỗ vào bờ, như một bản hòa tấu êm đềm cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ ven sông. Mùi trà thơm dịu, quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Những tia nắng vàng nhạt xuyên qua những tán lá xanh um tùm, nhảy múa trên mặt bàn gỗ mộc mạc, nơi Tạ Trần vẫn thường ngồi.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đang nghiêng mình bên một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố màu xám nhã nhặn càng làm nổi bật sự thanh thoát, không vướng bụi trần của hắn. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng của một y sư, đang chậm rãi thưởng trà. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, đôi mắt nàng khẽ đưa qua lại giữa Tạ Trần và dòng sông, như đang lặng lẽ dõi theo những suy tư của hắn.
Dương Quân bước lại gần, cúi chào Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết. “Tạ huynh, Mộ Dung cô nương.” Giọng anh vẫn còn mang chút bối rối. “Đệ mạo muội đến làm phiền vào sáng sớm, nhưng quả thực, những lời huynh nói đêm qua, khiến đệ không sao yên lòng.” Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt đầy thành khẩn nhìn Tạ Trần. “Chẳng lẽ, con đường truy cầu đại đạo của chúng ta… thật sự là sai lầm?”
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Hắn nhấp một ngụm trà, hơi nóng ấm áp lan tỏa trong cổ họng, rồi chậm rãi đáp: “Đúng hay sai, tùy thuộc vào người nhìn, tùy thuộc vào cái tâm của người truy cầu. Đạo hữu khao khát sức mạnh để làm gì? Để cứu thế? Hay để rồi tự mình đánh mất đi cái ‘thế’ mà ngươi muốn cứu?” Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Dương Quân, không chút né tránh, như thể muốn nhìn thấu tận cùng tâm can vị tu sĩ trẻ tuổi. “Nếu một người tu luyện để trở nên mạnh mẽ, để đứng trên vạn vật, nhưng rồi lại trở nên vô cảm, xa rời nhân tính, thì cái ‘thế’ mà hắn muốn cứu ấy, liệu còn đáng để cứu nữa chăng?”
Dương Quân im lặng, anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhớ đến những trưởng lão trong tông môn, những vị tu sĩ quyền uy, họ có thể hô mưa gọi gió, di sơn đảo hải, nhưng đôi khi, trong ánh mắt họ, anh không còn thấy sự ấm áp, sự đồng cảm của một con người. Anh từng nghĩ đó là sự siêu thoát, là biểu hiện của cảnh giới cao siêu. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng anh một hạt giống nghi ngờ khủng khiếp. “Nhưng sao huynh lại có cái nhìn thấu đáo đến vậy, Tạ huynh? Như thể huynh đã từng trải qua, từng chứng kiến những điều mà chỉ có tu sĩ cấp cao mới có thể hiểu?” Giọng Dương Quân khẽ run, anh không kìm được sự tò mò. “Huynh là một phàm nhân, nhưng sao lại có thể nhìn thấu được những bí mật thâm sâu của tu đạo, của Thiên Đạo suy yếu đến vậy?”
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng ra dòng sông đang cuộn chảy, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc ẩn hiện trong làn sương mỏng. Một nỗi trầm tư thoáng qua trong đôi mắt sâu thẳm của hắn, như thể hắn đang lạc vào một miền ký ức nào đó rất xa xôi. Mộ Dung Tuyết, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, khẽ đưa mắt nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt nàng dường như có một sự thấu hiểu, một nỗi buồn ngầm.
“Ta từng đứng ở ngưỡng cửa của những điều đó, đạo hữu.” Cuối cùng, Tạ Trần khẽ nói, giọng hắn trầm và tĩnh, nhưng mỗi từ ngữ đều mang theo một sức nặng khó tả. “Từng nghe những lời lẽ cao siêu, từng chứng kiến những cảnh tượng mà người thường khó có thể tưởng tượng. Nhưng cuối cùng, ta đã chọn con đường này, con đường của nhân gian.” Hắn quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt hắn như xuyên thấu. “Bởi lẽ, cái giá của ‘trường sinh’ đôi khi quá đắt, không phải ai cũng muốn trả. Ta không muốn đánh đổi nhân tính, đánh đổi những cảm xúc chân thật của một con người để đổi lấy thứ sức mạnh hư vô và cái gọi là ‘bất tử’ ấy. Một đời trọn vẹn, dẫu ngắn ngủi, vẫn đáng giá hơn vạn năm sống trong hư vô, trong sự ‘mất người’.”
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ đồng tình. “Đúng vậy,” nàng khẽ nói, “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà khiến người ta quên đi cội nguồn, quên đi những cảm xúc căn bản nhất của mình?” Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng, nhưng lại càng khắc sâu thêm những nghi vấn trong lòng Dương Quân.
Dương Quân hoàn toàn chấn động. Anh không ngờ Tạ Trần lại hé lộ một quá khứ như vậy. "Từng đứng ở ngưỡng cửa..." Điều đó có nghĩa là Tạ Trần không phải là một phàm nhân bình thường, mà là một người đã từng có cơ hội tiếp xúc với con đường tu tiên, thậm chí là được một tiên môn nào đó chọn trúng, nhưng đã chủ động từ bỏ. Sự lựa chọn này, đối với một tu sĩ khao khát đại đạo như Dương Quân, là điều không thể tưởng tượng nổi. Anh đã dành cả đời để truy cầu, để hướng tới cái ngưỡng cửa ấy, vậy mà Tạ Trần lại có thể quay lưng đi. Điều gì đã khiến hắn làm vậy? Cái giá của "trường sinh" mà Tạ Trần nói, rốt cuộc là gì? Là sự cô độc, sự xa lánh khỏi phàm trần, hay chính là sự "mất người" mà hắn vẫn luôn nhắc đến?
Tâm trí Dương Quân như một mớ bòng bong. Anh đến để tìm kiếm câu trả lời, nhưng Tạ Trần lại chỉ cho anh thấy thêm nhiều câu hỏi khác, những câu hỏi sâu sắc hơn, khó giải đáp hơn. Anh nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tôn kính và khâm phục lạ lùng, nhưng cũng pha lẫn nỗi sợ hãi về con đường mà mình đang đi. Hắn là một phàm nhân, nhưng trí tuệ và sự thấu đáo của hắn lại vượt xa mọi tu sĩ mà Dương Quân từng gặp. Hắn như một pho tượng đá trầm mặc, đứng vững giữa dòng chảy hỗn loạn của thời cuộc, không bị lay động bởi những cám dỗ của sức mạnh hay sự bất tử.
“Tạ huynh… đệ… đệ cần thời gian để suy nghĩ.” Dương Quân đứng dậy, cúi đầu thật sâu. Giờ đây, anh không còn là một tu sĩ ngạo nghễ, đầy lý tưởng, mà là một người trẻ tuổi đang hoang mang lạc lối. Anh cảm thấy mình cần phải tự mình đi tìm, đi trải nghiệm, để hiểu được cái gọi là “nhân tính”, cái gọi là “cuộc sống trọn vẹn” mà Tạ Trần vẫn luôn đề cao.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo, và rồi nó sẽ tự mình tìm đường phát triển. Mộ Dung Tuyết đưa mắt nhìn theo bóng Dương Quân khuất dần, rồi nàng quay lại nhìn Tạ Trần, khẽ thở dài. “Ngươi lại gieo thêm một hạt mầm nghi ngờ vào lòng người trẻ.”
Tạ Trần mỉm cười nhạt. “Nghi ngờ là khởi đầu của trí tuệ. Nếu không nghi ngờ, làm sao có thể tìm thấy chân lý?” Hắn lại mở cuốn sách ra, tiếp tục đọc, như thể mọi chuyện vừa xảy ra chỉ là một làn gió thoảng qua. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt hắn, có một sự phức tạp, một sự lo lắng mơ hồ, bởi hắn biết, những lời hắn nói, những lựa chọn của hắn, sẽ không bao giờ chỉ là của riêng hắn nữa. Chúng đang dần trở thành những con sóng ngầm, khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao hơn, một sự thay đổi mà ngay cả hắn cũng không thể lường trước được.
***
Rời Quán Trà Vọng Giang, Dương Quân cảm thấy đầu óc mình nặng trĩu. Anh đi bộ dọc theo con phố chính của Thị Trấn An Bình, nơi cuộc sống phàm trần đang diễn ra một cách sôi động và náo nhiệt. Ánh nắng buổi trưa gay gắt đổ xuống, làm rực rỡ những mái nhà cổ kính và những gian hàng đầy màu sắc. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, quyện với tiếng cười nói rộn ràng của đám trẻ con đang chơi đùa, và tiếng bước chân hối hả của những người qua lại. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi thuốc bắc từ tiệm thuốc, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của nhân gian.
Anh đi ngang qua một tiệm đàn nhỏ, nơi một lão nhân gầy gò, đôi mắt cận thị, đang cẩn thận sửa chữa một cây đàn tranh cũ. Đó là Lão Tiệm Cầm, người có ngón tay dài và khéo léo, luôn tỏa ra mùi gỗ và dây đàn đặc trưng. Lão đang tỉ mỉ vuốt ve từng sợi dây, đôi tai chú tâm lắng nghe âm thanh phát ra.
“Mỗi cây đàn là một câu chuyện, một linh hồn,” Lão Tiệm Cầm lẩm bẩm, không để ý đến sự hiện diện của Dương Quân. “Sửa nó không chỉ là sửa gỗ, sửa dây, mà là nối lại một đoạn ký ức. Nếu không có tâm, không có tình, thì dù có tài giỏi đến mấy, cũng không thể khiến nó cất lên tiếng lòng.” Dương Quân đứng lặng, nhìn Lão Tiệm Cầm, cảm nhận được sự đam mê và trân trọng của lão dành cho công việc của mình. Đó có lẽ cũng là một dạng "trọn vẹn" mà Tạ Trần nói đến, một sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, từng công việc nhỏ bé.
Bước tiếp, anh ��ến một tiệm kim hoàn lấp lánh. Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, một người đàn ông béo tốt, vẻ mặt tham lam, đang khoa trương khoe những món trang sức vàng bạc mới với khách hàng. Cổ tay ông ta đeo đầy vòng vàng, ngón tay lấp lánh nhẫn ngọc, cứ mỗi cử chỉ lại phát ra tiếng leng keng.
“Tiền bạc là thứ quan trọng nhất trên đời!” Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn lớn tiếng nói, giọng đầy tự mãn. “Có tiền, muốn gì mà chẳng được? Mấy kẻ tu tiên dù mạnh đến mấy, không tiền cũng phải bó tay thôi! Họ có thể bay lượn, có thể dùng phép thuật, nhưng họ có mua được lụa là gấm vóc, có mua được rượu ngon thịt béo không? Không có tiền, họ cũng chỉ là những kẻ rách rưới mà thôi!” Lời lẽ tục tĩu và thực dụng của ông ta khiến Dương Quân khẽ cau mày, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng, trong thế giới phàm tục này, tiền bạc quả thực có sức mạnh không nhỏ.
Kế bên đó, một Lão Khách Buôn béo tốt, ăn mặc sang trọng, vẻ mặt khôn ngoan, đang tính toán sổ sách với một thương gia khác. Anh ta không khoa trương như Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, nhưng lời nói lại sắc sảo và đầy tính toán hơn nhiều.
“Đừng nói lời lỗ vốn, tiền bạc không mua được tất cả, nhưng có thể mua được rất nhiều thứ.” Lão Khách Buôn nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Dương Quân một cách kín đáo rồi nhanh chóng quay lại sổ sách. “Ngay cả tin tức cũng có giá của nó, huống hồ là bảo vật. Trong thời buổi này, thông tin quý hơn vàng. Ai nắm được tin tức sớm, người đó sẽ thắng. Và dĩ nhiên, để có được tin tức xác thực, phải có tiền. Thậm chí, những chuyện thâm cung bí sử của các tiên môn, chỉ cần có đủ tiền, cũng có thể mua được đôi ba phần phiến diện.” Lời nói của Lão Khách Buôn khiến Dương Quân giật mình. Tin tức về Tạ Trần, liệu có đang bị mua bán như thế này chăng?
Cuối con phố, anh thấy một Lão Ông Bán Đồ Cổ gầy gò, râu tóc bạc phơ, vẻ mặt hiền từ, đang trầm ngâm bên một đống đồ cũ kỹ, bụi bặm. Trên tay lão là một chiếc kính lúp, đang cẩn thận soi xét một chiếc bình gốm đã sứt mẻ.
“Mỗi món đồ cổ đều có một câu chuyện riêng.” Lão Ông Bán Đồ Cổ khẽ thở dài, giọng nói trầm tĩnh, đầy suy tư. “Chúng là chứng nhân của thời gian, của những kiếp người đã qua. Nhìn chúng, ta có thể thấy được cái vô thường của thế sự. Bao nhiêu triều đại hưng thịnh, bao nhiêu anh hùng cái thế, rồi cũng trở thành cát bụi, chỉ còn lại những món đồ này lặng lẽ kể lại quá khứ.” Lão nhìn lên, đôi mắt hiền từ như nhìn thấu hàng ngàn năm lịch sử. “Tiên hay phàm, rồi cũng có ngày phải đối mặt với sự vô thường này. Quan trọng là trong khi còn hiện hữu, ta đã sống như thế nào, đã để lại điều gì.”
Dương Quân dừng lại, nhìn ngắm những con người bình thường ấy. Mỗi người một nghề, một chí hướng, một cách sống. Họ không có sức mạnh phi thường, không truy cầu đại đạo, nhưng trong ánh mắt họ, anh thấy được sự sống động, sự chân thật, những cảm xúc hỉ nộ ái ố mà Tạ Trần đã nói đến. Anh thấy được sự đam mê của Lão Tiệm Cầm, sự tham lam của Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, sự khôn ngoan của Lão Khách Buôn, và sự uyên bác của Lão Ông Bán Đồ Cổ. Tất cả đều là những biểu hiện của “nhân tính”, của “cuộc sống trọn vẹn” mà Tạ Trần đã nói. Những con người này, dù nhỏ bé, nhưng họ sống một cách chân thật, không hề bị cái gọi là “đại đạo” làm cho “mất người”. Anh bắt đầu hiểu hơn về giá trị của cuộc sống phàm nhân, về cái mà anh và những tu sĩ khác đã vô tình đánh mất trên con đường truy cầu sức mạnh và sự bất tử.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Dương Quân quyết định đến Phế Tích Cổ Thành. Nơi đây, cách Thị Trấn An Bình không xa, là một di tích cổ xưa, với những tin đồn về linh khí bất thường và những câu chuyện ma mị. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt. Anh muốn tự mình cảm nhận sự suy yếu của Thiên Đạo mà Tạ Trần đã ám chỉ, và cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh để suy ngẫm.
Phế Tích Cổ Thành là một khung cảnh hoang tàn và hùng vĩ. Những bức tường đá đổ nát, phủ đầy rêu phong và dây leo, đứng sừng sững như những chứng nhân của một thời kỳ đã qua. Các cột trụ sụp đổ nằm ngổn ngang, tạo thành những con đường lắt léo, bị cây cối và cỏ dại bao phủ. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ dị, như tiếng than khóc của quá khứ. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và mùi đá cũ nồng lên trong không khí, tạo nên một bầu không khí u ám, cô độc và đầy bí ẩn. Ánh nắng chiều yếu ớt, chỉ đủ để chiếu rọi một phần của sự đổ nát, khiến cảnh vật càng thêm phần bi tráng.
Dương Quân bước đi giữa những tàn tích, cảm nhận sự bất ổn của linh khí trong không khí. Đúng như Tạ Trần nói, linh khí ở đây không còn thuần khiết, mà mang một vẻ hỗn loạn, khó nắm bắt. Nó không giống với sự tĩnh lặng và mạnh mẽ của linh khí trong các tiên môn, mà giống như một dòng sông bị ô nhiễm, chứa đựng nhiều tạp chất. Cảm giác này khiến anh càng thêm bối rối và hoài nghi về con đường tu đạo của mình.
Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng người nói chuyện từ phía sau một bức tường đổ. Anh nhanh chóng ẩn mình vào một bụi cây rậm rạp, vận dụng thính lực của tu sĩ để lắng nghe. Đó là hai tu sĩ cấp thấp, trang phục đạo bào bình thường của một tông môn nhỏ, vẻ mặt còn non nớt nhưng cố tỏ ra uy nghiêm. Họ đang khám phá các tàn tích, nhưng dường như tâm trí họ lại đang bị chi phối bởi những câu chuyện truyền miệng.
“Linh khí ở đây càng ngày càng hỗn loạn.” Một tu sĩ trẻ tuổi, giọng nói có phần lo lắng, là Tu sĩ A, lên tiếng. “Ta cảm thấy nó không còn thuần khiết như trước, thậm chí còn có vẻ suy yếu. Chẳng lẽ lời đồn về ‘Thiên Đạo suy yếu’ là thật?”
Tu sĩ B, có vẻ lớn tuổi hơn một chút, khẽ gật đầu, vẻ mặt trầm trọng. “Không phải là không có khả năng. Ta nghe nói, các trưởng lão trong tông môn cũng đang bàn tán về những dị tượng gần đây. Nhưng điều kỳ lạ hơn cả, ta lại nghe được một tin đồn từ Thị Trấn An Bình.”
Tu sĩ A lập tức tỏ vẻ tò mò. “Tin đồn gì? Có phải về yêu ma quỷ quái nào đó không?”
“Không phải yêu ma quỷ quái, mà là về một phàm nhân.” Tu sĩ B hạ giọng, nhìn quanh như sợ có người nghe thấy. “Hắn tên Tạ Trần, ở Thị Trấn An Bình. Nghe nói hắn dùng trí tuệ mà giải quyết được nhiều việc kỳ lạ, khiến dân làng khâm phục như thần. Nhưng điều đáng kinh ngạc nhất là, hắn còn được tiên môn mời vào tông nhưng lại từ chối.”
Tu sĩ A tròn mắt kinh ngạc. “Từ chối tiên môn? Một phàm nhân sao dám? Hắn có gì đặc biệt? Chẳng lẽ là một ẩn sĩ cao nhân giả dạng?” Anh ta không thể tin vào tai mình. Việc được tiên môn chọn trúng là vinh dự tột bậc, là ước mơ của biết bao người tu luyện, vậy mà một phàm nhân lại dám từ chối?
Tu sĩ B lắc đầu. “Không biết nữa, nhưng Tiểu Nhị Quán Trọ ở Quán Trọ Tam Giang kể rằng hắn có vẻ từng tiếp xúc với đạo lý tu tiên, nhưng cuối cùng lại chọn con đường khác. Chắc chắn không phải phàm nhân bình thường. Hắn không có tu vi, không có linh lực, nhưng lại có một loại trí tuệ mà chúng ta khó lòng sánh kịp. Tiểu Nhị Quán Trọ còn nói, hắn có một loại ‘nhân quả thuật’ gì đó, có thể nhìn thấu mọi chuyện. Tin này e rằng sẽ sớm truyền đến tai các trưởng lão của các đại tông môn. Ta e rằng sẽ có nhiều người đến tìm hiểu về hắn.”
Dương Quân nín thở, mỗi lời của hai tu sĩ kia đều như một tiếng sét đánh ngang tai anh. “Được tiên môn mời vào tông nhưng lại từ chối.” Câu nói này lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, khớp hoàn toàn với lời Tạ Trần đã nói: “Ta từng đứng ở ngưỡng cửa của những điều đó…” Vậy ra, hắn không hề nói dối. Tạ Trần không phải là một phàm nhân tầm thường, hắn là một người đã chủ động từ bỏ con đường tu tiên, con đường mà Dương Quân vẫn đang ngày đêm truy cầu. Và lý do hắn từ bỏ, chính là cái “giá” mà hắn không muốn trả, cái giá của sự “mất người”.
Sự thật này, dù chỉ là tin đồn bị bóp méo qua miệng của Tiểu Nhị Quán Trọ, nhưng lại đủ để xác nhận những gì Tạ Trần đã ám chỉ. Nó không chỉ đơn thuần là sự tò mò nữa, mà là một sự chấn động sâu sắc. Tạ Trần không phải là một dị nhân vô tri, mà là một kẻ có sự lựa chọn. Sự lựa chọn của hắn đã thách thức toàn bộ hệ thống giá trị của giới tu tiên.
Dương Quân cảm thấy một luồng sóng ngầm đang bắt đầu cuộn chảy. Tin tức về Tạ Trần, về một phàm nhân đặc biệt dám từ bỏ con đường thành tiên, chắc chắn sẽ không dừng lại ở những tu sĩ cấp thấp này. Nó sẽ nhanh chóng lan truyền, và sớm muộn gì cũng sẽ đến tai các trưởng lão, các tông chủ của những đại tông môn. Tạ Trần, người chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, giờ đây lại đang vô tình trở thành một “điểm neo nhân quả”, thu hút sự chú ý của toàn bộ thế giới tu tiên.
Anh nhìn về phía những tàn tích đổ nát của Phế Tích Cổ Thành, nơi linh khí vẫn đang hỗn loạn, nơi những câu chuyện cổ xưa về sự suy tàn đang thì thầm trong gió. Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm hỗn loạn, và một phàm nhân lại đang trở thành tâm điểm của tất cả. Con đường của anh, của Dương Quân, giờ đây đã không còn rõ ràng như trước. Anh biết, từ giờ trở đi, anh sẽ không chỉ tu luyện để tăng cường sức mạnh, mà còn phải tìm kiếm chân lý, tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, để không đánh mất cái quý giá nhất mà Tạ Trần đã trân trọng: nhân tính của một con người. Một kỷ nguyên mới, đầy biến động, dường như đang hé mở trước mắt anh, và Tạ Trần, vị thư sinh phàm nhân ấy, chính là người đã mở ra cánh cửa đó.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.