Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 7: Trà Đạo Nhân Gian: Cuộc Đối Thoại Giữa Tiên và Phàm

Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, soi rọi vạn vật trong một màu bạc huyền ảo. Tại Hang Động Bích Ngọc, nơi được đồn đại là ẩn chứa những tinh thạch quý hiếm, không khí trở nên tĩnh mịch đến lạ thường. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe núi, tạo nên một bản nhạc u buồn, bí ẩn. Mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành và một chút mùi khoáng chất đặc trưng của bích ngọc tràn ngập không gian.

Sư Muội Hoa, không thể kìm nén sự tò mò và hoài nghi đang cuộn trào trong lòng, đã lén lút rời khỏi Thái Huyền Tông, một mình đến nơi đây. Nàng không mặc đạo bào của môn phái, mà chỉ khoác lên mình một bộ y phục đơn giản, màu xanh lam nhạt, để tránh sự chú ý. Gương mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây in hằn vẻ lo âu, đôi mắt to tròn ánh lên sự bối rối. Nàng từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào sự tinh thuần của linh khí, vào sức mạnh vô biên của tiên pháp. Nhưng những gì Tạ Trần đã làm, và những lời nói của Bích Hà Tiên Tử, đã gieo vào nàng một hạt giống ngờ vực. Nàng hy vọng tìm thấy một manh mối khác ở đây, một "sự thật" tu tiên đằng sau những lời giải thích "phàm tục" của Tạ Trần, để củng cố lại niềm tin của mình.

Nàng bước chân nhẹ nhàng vào sâu trong hang động. Ánh sáng xanh nhạt yếu ớt tỏa ra từ những tinh thể bích ngọc mọc trên vách đá, chiếu rọi những hình thù kỳ dị, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa huyền ảo. Nàng tiến đến một hồ nước nhỏ do linh tuyền tạo thành, nơi những tinh thạch bích ngọc lớn nhất tập trung. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước mát lạnh, rồi chậm rãi cảm nhận linh khí xung quanh.

Tuy nhiên, thay vì cảm nhận được sự tinh thuần, dồi dào như những gì nàng đã được dạy về một nơi linh khí hội tụ, Sư Muội Hoa lại cảm thấy một luồng linh khí biến động kỳ lạ. Nó không ổn định, lúc mạnh lúc yếu, lúc thì thanh khiết như sương sớm, lúc lại pha tạp một chút gì đó hỗn loạn, khó hiểu, như thể có một dòng chảy ngầm đang bị nhiễu loạn. Nàng nhíu mày, cố gắng tập trung hơn nữa, vận dụng công pháp để cảm nhận rõ ràng hơn.

Một tinh thạch bích ngọc gần đó, vốn dĩ phải phát ra ánh sáng rực rỡ và ổn định, giờ đây lại chỉ le lói một thứ ánh sáng yếu ớt, như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Linh khí từ nó tỏa ra cũng không đều, chập chờn như hơi thở của một sinh linh yếu ớt. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì nàng đã học, với những gì nàng vẫn luôn tin tưởng. Thái Huyền Tông luôn dạy rằng, linh khí là nguồn gốc của vạn vật, là sức mạnh của tu sĩ, và ở những nơi tụ tập linh khí như Hang Động Bích Ngọc này, linh khí phải luôn tinh thuần và dồi dào.

“Chẳng lẽ, Thiên Đạo thật sự đang suy yếu, đến cả linh khí ở nơi đây cũng bất ổn như vậy sao?” Sư Muội Hoa lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đôi mắt mở to, in hằn sự kinh hoàng và hoài nghi. Nàng nhớ lại những lời đồn đại về Thiên Đạo suy yếu, về hiện tượng "mất người" trong giới tu sĩ, về những dị tượng tự nhiên ngày càng nhiều. Nàng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, nhưng giờ đây, trước mắt nàng, ngay tại một nơi linh khí thiêng liêng như Hang Động Bích Ngọc, nàng đã tự mình cảm nhận được sự bất ổn đó.

Cái cảm giác hỗn loạn, khó hiểu của linh khí trong hang động này, dường như đang phản ánh chính sự hỗn loạn trong tâm trí nàng. Nàng bắt đầu nghi ngờ tất cả: con đường tu tiên, ý nghĩa của sức mạnh, và cả cái giá phải trả để thành tiên. Nếu Thiên Đạo thực sự đang suy yếu, nếu ngay cả linh khí cũng không còn tinh thuần, vậy thì việc tu luyện của họ, liệu có còn ý nghĩa gì nữa? Liệu những điều mà các trưởng lão vẫn răn dạy, có phải là sự thật duy nhất? Sự kiện giếng Thanh Phong Tuyền, và giờ là sự bất ổn của linh khí ở Hang Động Bích Ngọc, đã gieo vào lòng Sư Muội Hoa một hạt giống ngờ vực sâu sắc, một nỗi bất an không tên. Con đường phía trước của nàng, bỗng chốc trở nên mờ mịt, không còn rõ ràng như trước. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không thể quay lại là Sư Muội Hoa ngây thơ, tin tưởng tuyệt đối vào tiên đạo như ngày xưa nữa.

Nàng tiến lại gần hơn, đến trước một tinh thạch bích ngọc lớn nhất trong hang, nó cao đến thắt lưng của nàng, phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe như một ngọn nến sắp tàn. Sư Muội Hoa cẩn trọng đưa bàn tay ngọc ngà, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào bề mặt tinh thạch lạnh lẽo. Một luồng linh khí hỗn loạn, không phải tà khí nhưng cũng chẳng phải chánh khí, lập tức truyền vào cơ thể nàng. Nó cuộn xoáy trong kinh mạch, không gây đau đớn nhưng lại tạo ra cảm giác khó chịu tột cùng, như thể có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang giằng xé nội tạng nàng.

Nàng nhíu chặt mày, cố gắng vận dụng tiên lực để trấn áp luồng linh khí bất ổn kia. Theo lẽ thường, một tu sĩ ở cảnh giới của nàng có thể dễ dàng thanh lọc hoặc điều hòa linh khí trong môi trường. Nhưng lần này thì khác. Tiên lực của nàng như một dòng nước trong cố gắng hòa vào một dòng nước đục ngầu, nhưng thay vì làm trong sạch nó, dòng nước trong lại bị nuốt chửng, bị làm cho hỗn loạn theo. Một làn sóng phản phệ vô hình ập đến, không làm nàng bị thương nặng, nhưng lại khiến tâm thần nàng chấn động mạnh. Hạt giống hoài nghi trong lòng nàng lớn dần, lan tỏa như một loài dây leo độc hại, siết chặt lấy niềm tin và lý tưởng của nàng.

“Không thể nào… Đây không phải là tà khí, nhưng lại hỗn loạn đến vậy,” nàng thì thầm, giọng nói khô khốc, vang vọng trong hang động tĩnh mịch. “Linh khí ở đây không bị ô nhiễm bởi ma khí hay oán niệm, nhưng nó lại đang tự phân rã, tự suy yếu… hệt như một sinh mệnh đang hấp hối.” Nàng rụt tay lại, cảm giác lạnh lẽo từ tinh thạch vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về sự thật tàn khốc mà nàng vừa khám phá.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên vách đá, nơi những tinh thạch bích ngọc nhỏ hơn cũng đang le lói, ánh sáng chập chờn như hơi thở thoi thóp của một thế giới đang dần lụi tàn. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về giếng Thanh Phong Tuyền, về sự cân bằng của nhân quả, về việc không thể dùng sức mạnh đơn thuần để giải quyết mọi thứ. Lúc đó, nàng cho rằng đó chỉ là lời lẽ của một phàm nhân không hiểu tiên đạo. Nhưng giờ đây, đứng trước sự thật phũ phàng này, nàng bắt đầu nhìn nhận lại.

“Lời sư huynh Tạ Trần nói… liệu có phải là thật?” Nàng tự hỏi, ánh mắt vô định. “Nếu linh mạch đã bắt đầu suy kiệt từ bên trong, vậy con đường tu tiên của chúng ta… có ý nghĩa gì?”

Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bỗng trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng vẫn luôn tin rằng tu tiên là con đường vĩnh cửu, là để đạt đến sức mạnh tối thượng, để trường sinh bất lão, để cứu vớt chúng sinh. Nhưng nếu cái nền tảng căn bản nhất của tu tiên – linh khí – cũng đang suy yếu, vậy thì tất cả những cố gắng của họ có phải là vô nghĩa? Hơn nữa, những dị tượng gần đây, những hiện tượng "mất người" trong giới tu sĩ, những đạo hữu ngày càng trở nên lạnh lùng, vô cảm… tất cả dường như đang xâu chuỗi lại thành một bức tranh đáng sợ.

Sư Muội Hoa ngồi sụp xuống bên hồ nước, ánh sáng xanh nhạt từ bích ngọc hắt lên gương mặt bối rối của nàng. Nước mắt nàng không rơi, nhưng nỗi tuyệt vọng thì sâu thẳm. Nàng không còn là một tu sĩ trẻ ngây thơ với niềm tin sắt đá vào con đường tiên đạo. Thay vào đó, nàng là một người đang lạc lối, một người đang đứng giữa ngã ba đường của lý tưởng và sự thật. Tâm trí nàng tràn ngập những câu hỏi không lời đáp, những nghi ngờ không thể xua tan. Nàng biết, cuộc khám phá này đã thay đổi nàng mãi mãi.

***

Sáng sớm, Thị Trấn An Bình thức giấc trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ, xua tan đi màn sương đêm còn vương trên mái nhà. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ từ những ngôi nhà và mùi thức ăn đang bốc lên từ các quán hàng. Dọc theo con phố chính, các cửa hàng bắt đầu mở cửa, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân vội vã của những người dân làng bắt đầu một ngày mới.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố màu xanh xám giản dị, thân hình gầy gò thư sinh, thong thả bước đi giữa dòng người. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua mọi cảnh vật, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống thường nhật. Hắn không vội vàng, không hấp tấp, như thể đang thưởng thức từng hơi thở của nhân gian. Tiếng nói chuyện rôm rả của dân làng, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng ấm áp, khác hẳn với sự tĩnh mịch lạnh lẽo của núi rừng hay sự xa cách của tiên môn.

Hắn đang định rẽ vào một quán bán bánh bao ven đường thì bỗng một tiếng la thất thanh vang lên: "Cướp! Cướp của tôi!"

Một bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, đang ngồi bán rau cạnh vỉa hè, gương mặt nhăn nheo đầy hoảng hốt khi một kẻ nhỏ thó, lanh lợi, mặc đồ cũ nát, đôi mắt tinh ranh, giật phắt túi tiền trên tay bà rồi chạy biến. Hắn là Kẻ Trộm Vặt, một cái tên quen thuộc trong thị trấn, chuyên gây rối vặt vãnh. Dân làng xung quanh xôn xao, nhưng kẻ trộm đã nhanh chân luồn lách qua đám đông.

Cùng lúc đó, tại một góc phố khác, gần sòng bạc nhỏ, một tiếng gào thét khác lại vang lên: "Trả tiền cho ta! Ván này ta chưa thua! Lão già lừa đảo!" Kẻ Đánh Bạc, thân hình gầy gò, mặt mày xanh xao, đôi tay run rẩy nắm chặt mấy đồng bạc lẻ còn sót lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào chủ sòng bạc. Hắn luôn cầm xúc xắc trong tay, là một con bạc khát nước, luôn tin rằng vận may sẽ đến.

Đám đông bắt đầu tập trung, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhỏ giữa chợ. Tạ Trần đứng đó, không hề nhúc nhích. Khuôn mặt hắn vẫn bình thản, đôi mắt sâu thẳm không lộ chút cảm xúc nào, nhưng lại dường như đang nhìn thấu mọi sự.

Kẻ Trộm Vặt, sau khi chạy được một đoạn, bị Tạ Trần nhẹ nhàng chặn lại bằng một bước chân không nhanh không chậm. Kẻ trộm ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, khuôn mặt lộ vẻ khó chịu: "Thư sinh kia, tránh ra! Ngươi muốn xen vào chuyện của người khác sao?"

Tạ Trần không đáp lời trực tiếp, chỉ khẽ cất giọng trầm bổng, đủ để Kẻ Trộm Vặt nghe rõ: “Ngươi lấy của người khác, rồi sẽ mất đi gấp bội. Hôm nay ngươi đoạt túi tiền này, ngày mai có thể sẽ mất đi thứ quý giá hơn gấp vạn lần, không phải tiền bạc, mà là sự yên ổn trong tâm hồn, là lòng tin của người khác, là tương lai của chính ngươi. Nhân quả xoay vần, không sai một li.”

Lời nói của Tạ Trần không có sức mạnh pháp thuật, không có sự đe dọa, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, như một lời sấm truyền. Kẻ Trộm Vặt, vốn ngang ngược, bỗng dưng khựng lại. Đôi mắt tinh ranh của hắn dao động, nỗi tham lam ban đầu dần bị thay thế bằng một nỗi sợ hãi vô hình. Hắn nhìn túi tiền trong tay, rồi nhìn Tạ Trần, cảm giác như mọi hành vi xấu xa của hắn đều bị đôi mắt sâu thẳm kia nhìn thấu. Hắn không hiểu vì sao, nhưng lời nói của thư sinh này lại khiến hắn cảm thấy lạnh sống lưng. Tay hắn run rẩy buông túi tiền xuống, rồi lầm lũi quay lưng chạy mất, không dám nhìn lại.

Đám đông kinh ngạc. Bà lão hoang mang nhặt lại túi tiền, cảm kích nhìn Tạ Trần.

Ngay sau đó, Tạ Trần quay sang phía Kẻ Đánh Bạc. Hắn vẫn đang gào thét, túm lấy cổ áo chủ sòng bạc.

“Ván này ta sẽ thắng! Chỉ là vận may chưa đến!” Kẻ Đánh Bạc rên rỉ, tiếng nói khản đặc vì tức giận và tuyệt vọng.

Tạ Trần tiến lại gần, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng: “Ngươi vẫn tin vào vận may? Vận may là gì? Là ảo ảnh của kẻ ham mê, là sợi dây vô hình trói buộc kẻ yếu lòng. Ngươi thắng một ván, rồi sẽ thua mười ván. Ngươi thắng mười ván, rồi sẽ thua trăm ván. Ham mê ảo ảnh, rồi sẽ trắng tay. Tiền bạc mất đi còn có thể kiếm lại, nhưng ý chí suy tàn, nhân phẩm hao mòn, thì còn gì để gầy dựng? Nhân quả không sai một li.”

Kẻ Đánh Bạc nghe Tạ Trần nói, bỗng nhiên buông thõng tay. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn từ từ mất đi sự hung hăng, thay vào đó là vẻ bối rối và thất vọng sâu sắc. Hắn nhìn những đồng bạc lẻ trong tay, rồi nhìn Tạ Trần, cảm giác như bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu. Những lời nói của Tạ Trần không phải là trách mắng, mà là một lời cảnh tỉnh thẳng thừng, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của hắn: sự thật về cuộc đời mình. Hắn bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, buông xuôi, lảo đảo quay lưng đi, bóng lưng đổ dài trên con đường nắng sớm, như một linh hồn đã cạn kiệt hy vọng.

Đám đông lại một lần nữa chứng kiến sự việc, không khỏi thán phục. Không cần dùng đến sức mạnh, không cần la hét, Tạ Trần chỉ bằng vài lời nói đã có thể khiến kẻ gian tâm phục khẩu phục, khiến kẻ lầm đường biết quay đầu.

Trong đám đông đó, có hai người đặc biệt chú ý. Đó là Mộ Dung Tuyết, y sư thanh lịch, dịu dàng, trong bộ y phục màu xanh ngọc, và sư phụ nàng, Lão Thần Y tóc bạc râu dài, vẻ mặt hiền từ. Họ đang trên đường đi thăm khám bệnh nhân thì tình cờ chứng kiến toàn bộ sự việc.

“Người này… không dùng một chút sức mạnh, lại có thể khiến kẻ gian tâm phục khẩu phục. Quả là khác thường,” Mộ Dung Tuyết thì thầm, ánh mắt sáng lên vẻ tò mò, xen lẫn một chút buồn ẩn giấu. Nàng vốn đã có cái nhìn thực tế về tu tiên, không hoàn toàn tin tưởng vào sự vĩ đại của nó. Chứng kiến Tạ Trần, nàng càng thêm khẳng định rằng giá trị của một người không nằm ở sức mạnh thần thông.

Lão Thần Y khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh tường nhìn theo bóng lưng Tạ Trần đang dần khuất, gật gù: “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Y thuật là để cứu người, không phải để kiếm tiền. Đạo lý này, xưa nay vẫn vậy. Nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Xem ra, cái đạo của Tạ công tử đây, còn cao siêu hơn nhiều đạo pháp của tiên môn.” Lão Thần Y mỉm cười hiền hậu, trong đôi mắt già nua lộ rõ vẻ tán thưởng.

Mộ Dung Tuyết không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn theo Tạ Trần, trong lòng nàng dấy lên một sự tò mò mạnh mẽ. Vẻ bình thản, điềm tĩnh nhưng thấu đáo của Tạ Trần, cùng với cách hắn giải quyết vấn đề mà không cần đến sức mạnh, đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí nàng. Nàng cảm thấy, người thư sinh này ẩn chứa một điều gì đó rất đặc biệt, rất khác biệt so với những tu sĩ mà nàng từng gặp.

***

Chiều tà, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên dòng sông Lạc Thủy, phản chiếu lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm mát lành và mùi nước sông đặc trưng. Tại Quán Trọ Tam Giang, một kiến trúc gỗ ba tầng nằm ngay cạnh bến sông, không khí trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm leng keng, tiếng nước vỗ mạn thuyền, và xa xa là tiếng hát hò vọng lại từ một tửu lâu nào đó, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca sôi động của nhân gian. Mùi thức ăn, rượu, khói bếp nồng nàn lan tỏa khắp nơi, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thoải mái.

Bên trong Quán Trà Vọng Giang, nằm ở tầng trệt của Quán Trọ Tam Giang, Tạ Trần đang ngồi bên khung cửa sổ nhìn ra sông, tay cầm một cuốn sách cũ. Hắn đã quen với sự ồn ào này, nó không làm phiền đến sự tĩnh lặng trong tâm hồn hắn. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự bình yên hiếm hoi. Lão Quán Chủ, một người đàn ông dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, đang tỉ mẩn pha trà cho các vị khách, đôi mắt tinh tường nhưng không phán xét của lão thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Tạ Trần. Lão là một trong số ít những người bạn hiếm hoi của Tạ Trần ở thị trấn này, hiểu được phần nào tính cách và triết lý sống của hắn.

Cùng lúc đó, Dương Quân, một tu sĩ trẻ, tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng lại mang vẻ anh tuấn của người luyện võ, vừa đặt chân đến Thị Trấn An Bình. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt của Thái Huyền Tông, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt anh sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng giờ đây lại ẩn chứa một sự tò mò sâu sắc. Anh đã nghe quá nhiều lời đồn đại về Tạ Trần, từ những tu sĩ cấp thấp ở các môn phái lân cận, cho đến chính lời kể của Tiểu Nhị Quán Trọ khi anh vừa bước vào.

Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, hoạt bát, thấy Dương Quân bước vào liền niềm nở chào đón, tay thoăn thoắt lau bàn. “Khách quan muốn dùng gì ạ? Quán chúng tôi có trà ngon, rượu quý, và cả những món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị nhân gian!”

Dương Quân không vội gọi món, ánh mắt anh lướt nhanh khắp quán, tìm kiếm một bóng hình. “Ta muốn hỏi, ở đây có vị thư sinh nào tên Tạ Trần không?”

Tiểu Nhị sáng mắt, gật đầu lia lịa, giọng nói lanh lảnh, thích buôn chuyện: “A, khách quan muốn tìm Tạ tiên sinh sao? Ai ở trấn này mà chẳng biết! Vị tiên sinh ấy có tài năng phi thường, giải quyết mọi chuyện không cần phép tắc của tiên môn đâu ạ! Mới sáng nay thôi, ngài ấy chỉ bằng vài lời nói mà đã khiến Kẻ Trộm Vặt trả lại tiền cho bà lão, còn làm cho Kẻ Đánh Bạc từ bỏ thói hư tật xấu nữa đó!”

Tiểu Nhị kể lể say sưa, thêm thắt nhiều chi tiết khiến câu chuyện càng thêm ly kỳ. Dương Quân lắng nghe, vẻ mặt từ tò mò chuyển sang kinh ngạc. Anh đã nghe những tin đồn, nhưng trực tiếp nghe từ người dân lại khác. Một phàm nhân, không dùng tiên pháp, lại có thể làm được những điều mà ngay cả tu sĩ cũng khó lòng đạt được.

“Tạ tiên sinh đang ở đâu?” Dương Quân hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát.

Tiểu Nhị chỉ tay về phía góc quán, nơi Tạ Trần đang ngồi đọc sách, bóng lưng hắn hòa vào ánh nắng chiều tà. “Kìa, ngài ấy đó ạ. Luôn ngồi ở vị trí đó, nhâm nhi trà và đọc sách.”

Dương Quân tiến lại gần, bước chân vững chãi nhưng trong lòng lại dấy lên một sự bối rối khó tả. Anh đã chuẩn bị tinh thần để gặp một người khác thường, nhưng Tạ Trần lại quá đỗi bình thường. Một thư sinh gầy gò, áo vải thô, không chút tiên khí, không chút uy áp.

“Xin hỏi, đây có phải là Tạ tiên sinh không?” Dương Quân khẽ chắp tay, cúi đầu một cách cung kính, dù Tạ Trần chỉ là một phàm nhân.

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua Dương Quân, không chút ngạc nhiên. Hắn khép cuốn sách lại, đặt nhẹ lên bàn. “Là ta. Có điều gì sao, vị đạo hữu này?” Giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không nhanh không chậm.

Dương Quân ngồi xuống đối diện Tạ Trần, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa sự hoài nghi về chính con đường của mình. “Tại hạ là Dương Quân, đệ tử Thái Huyền Tông. Nghe danh Tạ tiên sinh đã lâu, hôm nay mạo muội tìm đến để thỉnh giáo.” Anh dừng lại một chút, như đang sắp xếp suy nghĩ. “Xin hỏi Tạ tiên sinh, vì sao người lại từ bỏ con đường tu đạo đầy vinh quang để sống một đời phàm nhân? Chẳng lẽ tiên đạo không phải là con đường cứu thế?”

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời của Dương Quân, như thể đang nhìn vào một phiên bản trẻ hơn, lý tưởng hơn của chính mình ngày trước. “Cứu thế? Cứu ai? Nếu cứu thế mà phải đánh đổi nhân tính, đánh mất bản ngã, thì cái ‘thế’ đó đáng được cứu sao? Hay chỉ là cứu lấy một ảo ảnh của quyền năng?”

Dương Quân chấn động. Câu hỏi của Tạ Trần như một tiếng chuông lớn vang vọng trong tâm trí anh, chạm vào những nghi ngờ bấy lâu nay anh cố gắng chôn vùi. Anh nhớ lại những lời đồn về hiện tượng "mất người" trong giới tu sĩ, về những đạo hữu ngày càng trở nên lạnh lùng, vô cảm.

“Nhưng… nếu không tu tiên, làm sao có sức mạnh để bảo vệ chúng sinh, để chống lại những tai họa của Thiên Đạo suy yếu?” Dương Quân vẫn cố gắng bảo vệ lý tưởng của mình, giọng nói có phần run rẩy.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút mệt mỏi. “Sức mạnh có nhiều loại, đạo hữu. Sức mạnh của tiên pháp, của thần thông, đó chỉ là một loại. Còn sức mạnh của trí tuệ, của lòng người, của sự thấu hiểu nhân quả, chẳng lẽ lại kém hơn sức mạnh của một đạo thuật vô tri? Một nhành cây khô có thể bị bẻ gãy, nhưng một rừng cây nối liền nhau, gió bão làm sao lung lay?”

Hắn tiếp tục, giọng điệu triết lý nhưng lại vô cùng gần gũi: “Tu tiên là để mạnh mẽ hơn, để thoát khỏi sinh lão bệnh tử, đúng không? Nhưng nếu càng mạnh mẽ, con người càng xa rời chính mình, càng mất đi những cảm xúc căn bản, thì cái mạnh mẽ đó còn ý nghĩa gì? Một pho tượng băng tuyết có thể trường tồn vạn năm, nhưng nó có cảm nhận được ánh nắng ban mai, có nghe được tiếng chim hót, có nếm được vị ngọt của trái cây không?”

Dương Quân hoàn toàn kinh ngạc. Anh chưa bao giờ nghe ai nói về tu tiên như vậy. Trong tiên môn, các trưởng lão luôn răn dạy về sự vĩ đại của tiên đạo, về việc tu luyện để đạt đến cảnh giới cao nhất, để trở thành bất tử, để vĩnh viễn thoát ly phàm trần. Nhưng Tạ Trần lại lật ngược tất cả, đặt ra những câu hỏi mà anh chưa từng dám nghĩ tới.

“Thiên Đạo suy yếu, đạo hữu cũng đã cảm nhận được rồi, đúng không?” Tạ Trần khẽ hỏi, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can Dương Quân. “Nó không chỉ biểu hiện qua những dị tượng bên ngoài, mà còn qua chính linh khí, qua tâm cảnh của những người tu luyện. Linh khí ngày càng mỏng, ngày càng hỗn loạn. Và những người càng tu luyện cao thâm, càng dễ ‘mất người’. Có chăng, đó là cái giá mà Thiên Đạo đòi hỏi, hay là một lời cảnh tỉnh từ chính nhân quả?”

Dương Quân lặng người. Anh nhớ lại những gì mình đã cảm nhận được ở Thái Huyền Tông, những lúc linh khí trong cơ thể anh không ổn định, những lúc tâm cảnh anh cảm thấy trống rỗng, vô vị. Anh cũng nhớ đến những đồng môn, những trưởng lão, đôi khi họ trở nên xa cách, lạnh lùng, không còn cảm xúc như người thường. Anh vẫn luôn cho rằng đó là biểu hiện của sự siêu thoát, của cảnh giới cao hơn. Nhưng giờ đây, dưới ánh nhìn thấu đáo của Tạ Trần, những điều đó bỗng trở nên đáng sợ.

“Tiên sinh… vậy… vậy con đường nào mới là đúng đắn?” Dương Quân hỏi, giọng nói không còn sự dứt khoát ban đầu, thay vào đó là sự bối rối và hoài nghi sâu sắc.

Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng ra dòng sông đang cuộn chảy. “Đạo hữu, con đường không có đúng sai tuyệt đối. Chỉ có con đường phù hợp với bản ngã, với mong muốn thực sự của mình. Ta không tìm kiếm sức mạnh vô biên, ta chỉ mong được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Bởi lẽ, đối với ta, được sống, được cảm nhận, được yêu thương và được đau khổ, đó mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Một đời trọn vẹn, dẫu ngắn ngủi, vẫn đáng giá hơn vạn năm sống trong hư vô.”

Lão Quán Chủ, nãy giờ vẫn im lặng pha trà, chứng kiến toàn bộ cuộc tranh luận. Lão khẽ lắc đầu, trong đôi mắt già nua ánh lên vẻ ưu tư. Lão đã thấy bao nhiêu tu sĩ đến rồi đi, bao nhiêu người khao khát thành tiên, rồi lại trở thành nh���ng cái bóng vô hồn. Lão biết, những lời Tạ Trần nói, không phải là lời lẽ của một kẻ tầm thường.

Dương Quân ngồi đó, không nói thêm lời nào. Tâm trí anh hỗn loạn, những hạt giống hoài nghi mà Tạ Trần gieo vào lòng anh đã nảy mầm, đâm rễ sâu. Anh đến để tìm hiểu một phàm nhân đặc biệt, nhưng lại vô tình tìm thấy một triết lý sống hoàn toàn khác, một triết lý đang thách thức toàn bộ niềm tin và lý tưởng mà anh đã theo đuổi bấy lâu nay. Anh bắt đầu tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà anh đang đi, có thực sự là con đường cứu thế, hay chỉ là một con đường dẫn đến sự "mất người" mà thôi? Cuộc gặp gỡ với Tạ Trần, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn Dương Quân, cánh cửa của sự nghi vấn và tìm kiếm chân lý. Anh biết, từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.

Dương Quân cúi đầu, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào chén trà nghi ngút khói, như thể đang cố gắng nhìn thấu tương lai mờ mịt của mình. Anh không thể phủ nhận những lời Tạ Trần nói, bởi chúng chạm đến tận cùng những điều mà anh đã từng mơ hồ cảm nhận được. Sự chú ý của anh dành cho Tạ Trần không còn là sự tò mò của một tu sĩ với một dị nhân, mà đã biến thành sự khao khát tìm hiểu, tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn sâu sắc trong chính con đường tu đạo của mình.

Tạ Trần nhìn Dương Quân, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ phức tạp. Hắn biết, lời nói của hắn đã gieo một hạt mầm vào lòng vị tu sĩ trẻ này. Và hạt mầm đó, sớm muộn gì cũng sẽ nở hoa, hoặc là phá vỡ xiềng xích, hoặc là bị nghiền nát bởi quy tắc của thế giới. Hắn chỉ mong, vị đạo hữu trẻ tuổi này có thể tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường mà không phải đánh đổi đi thứ quý giá nhất: nhân tính.

Ngoài cửa sổ, ánh tà dương dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Dòng sông Lạc Thủy vẫn êm đềm trôi, mang theo bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu số phận. Và trong lòng Quán Trà Vọng Giang, một cuộc đối thoại giữa tiên và phàm đã gieo nên những suy tư sâu sắc, mở ra một chương mới cho số phận của cả hai.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free