Nhân gian bất tu tiên - Chương 6: Tiếng Đồn Lan Xa: Hạt Mầm Nghi Ngờ Nảy Nở
Tiếng suối Thanh Phong Tuyền róc rách chảy, dòng nước trong veo uốn lượn qua những viên đá cuội, mang theo thứ linh khí dịu mát len lỏi khắp Thị Trấn An Bình. Nắng chiều đổ vàng trên mái ngói rêu phong, nhuộm một màu bình yên lên cảnh vật. Sự kiện giếng nước tưởng chừng đã là quá khứ, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn vang vọng, không chỉ trong lòng dân chúng mà còn lan tỏa như một làn sóng ngầm, chạm đến những nơi ít ai ngờ tới. Tạ Trần, người đã lặng lẽ khôi phục sự hài hòa cho nơi đây, vẫn giữ thái độ điềm nhiên như không, nhưng anh biết, sự bình yên này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cuộc đời anh, kể từ khi từ bỏ con đường tu tiên, dường như đã được định sẵn sẽ không bao giờ thực sự bình thường.
***
Quán Trọ Tam Giang nằm ngay sát bờ sông, kiến trúc gỗ ba tầng sừng sững, cổ kính, có sân rộng cho thuyền bè cập bến và ngựa nghỉ chân. Buổi trưa hôm ấy, không khí trong quán náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nước vỗ mạn thuyền nhè nhẹ từ bên ngoài vọng vào, hòa cùng tiếng hát hò lảnh lót của một kỹ nữ trên tầng gác, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn phàm trần. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng, khói bếp và hơi nước sông hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Trong sảnh lớn ở tầng trệt, từng nhóm khách đang say sưa bàn tán, tiếng cười nói rộn ràng.
Giữa không khí ồn ào ấy, Tiểu Nhị Quán Trọ, một thanh niên gầy gò, nhanh nhẹn, mắt sáng như sao, đang hăng say kể lại "kỳ tích" của Tạ Trần. Y đứng giữa đám đông, tay cầm cái khăn lau bàn, miệng liến thoắng, thêm thắt đủ mọi chi tiết kỳ ảo vào câu chuyện vốn dĩ đã đủ lạ thường. “Các vị có biết không?” Y ra vẻ bí hiểm, giọng cố ý hạ thấp, nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe rõ, “Vị thư sinh Tạ Trần đó, chỉ bằng vài câu nói mà đã khiến yêu quái phải hiện nguyên hình, trả lại sự trong sạch cho giếng Thanh Phong Tuyền! Chẳng cần một chút pháp thuật nào, chỉ bằng trí tuệ phàm trần mà thôi!”
Ngồi gần đó, Quán Chủ Lẩu, một người đàn ông béo tốt, vui vẻ, tay luôn cầm thìa khuấy nồi lẩu, gật gù phụ họa: “Đúng vậy! Ta nghe nói còn có tiên nhân muốn thu anh ấy làm đồ đệ mà anh ấy còn chối từ cơ! Tiên nhân đấy nhé, không phải ai cũng có phúc phận như vậy đâu!” Lời của y vừa dứt, đã có vài tiếng xì xào kinh ngạc vang lên.
Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đang ngồi uống rượu với Tiểu Lão Bà, nghe thấy vậy liền cười lớn, vỗ đùi đánh đét: “Đâu có yêu quái nào, quán chủ lẩu nói quá rồi! Anh Tạ Trần chỉ là... nhìn thấu mọi chuyện thôi! Chứ yêu quái nào mà dám bén mảng đến Thị Trấn An Bình này chứ!” Lời cải chính của Vương Đại Ngưu cũng không làm giảm đi sự hưng phấn của đám đông. Ngược lại, họ càng tò mò hơn về cái gọi là "nhìn thấu mọi chuyện" của Tạ Trần.
Tiểu Lão Bà, lưng còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, gật gù phụ họa: “Đúng đó, thằng nhóc Tạ Trần đó, từ nhỏ đã khác người rồi. Người ta thì cứ muốn làm giàu, muốn tu tiên, còn nó thì cứ thích đọc sách, thích sống bình thường. Nhưng mà, nó nói cái gì cũng đúng, chuyện gì nó cũng nhìn ra được cái cốt lõi. Ai mà gặp chuyện khó, cứ đến hỏi nó, thế nào cũng có cách giải quyết.” Giọng bà tuy cằn nhằn nhưng tràn đầy sự tin tưởng và tự hào.
Ở một góc khuất trong quán, Lão Khách Trọ, với bộ râu tóc bạc trắng và vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt lại sáng quắc, đang trầm ngâm lắng nghe. Y chậm rãi nhấp một ngụm trà, không nói năng gì, chỉ thỉnh thoảng khẽ gật đầu, như đang chiêm nghiệm điều gì đó. Cuộc đời y đã đi qua không ít nơi, chứng kiến không ít chuyện lạ, nhưng một phàm nhân không tu luyện, lại có thể giải quyết được vấn đề mà ngay cả tu sĩ cũng bó tay, quả thực là hiếm thấy. Y thầm nghĩ, cái gọi là "nhìn thấu mọi chuyện" kia, e rằng không chỉ đơn thuần là trí tuệ phàm trần. Có lẽ, đó là một loại khả năng đặc biệt, một loại "nhân quả chi nhãn" mà thế gian ít ai có được. Khẽ thở dài, y lẩm bẩm: “Thế giới này rộng lớn hơn ngươi nghĩ nhiều. Đôi khi, cái nhìn đơn giản lại là thứ khó nhất.” Lời nói của y nhỏ như tiếng gió thoảng, chìm nghỉm giữa sự ồn ào của quán trọ, nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu triết lý, như một lời tiên tri về những biến cố sắp tới. Cái tên Tạ Trần, từ nay, sẽ không còn chỉ là một thư sinh bình thường trong Thị Trấn An Bình nữa. Hạt giống tin đồn đã được gieo, và nó đang nảy mầm, lan xa hơn những bức tường thành An Bình.
***
Xa xôi trên đỉnh Vô Tận, trong một phòng luyện công thanh tịnh của Thái Huyền Tông, không khí hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng của Sư Muội Hoa vang vọng. Căn phòng đá kiên cố, với một bồ đoàn đặt giữa phòng và các trận pháp cổ xưa được khắc sâu trên tường và sàn, dường như cô lập nàng khỏi mọi ồn ào thế tục. Mùi linh khí thanh khiết, mùi đá lạnh lẽo bao trùm, tạo nên một cảm giác thanh tịnh và cô lập. Chiều tà, ánh sáng yếu ớt từ ngoài cửa sổ đá hắt vào, chỉ đủ soi rõ vài nét khắc trên trận pháp, khiến không gian càng thêm u tịch.
Sư Muội Hoa đang bế quan, cố gắng điều hòa linh lực trong cơ thể, nhưng tâm trí nàng không sao yên tĩnh được. Hình ảnh Tạ Trần, người sư huynh từng được ca ngợi là thiên tài, người đã từ bỏ con đường tu đạo mà nàng hằng khao khát, cứ hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại nụ cười nhạt nhưng ấm áp của hắn, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, và cả cái gật đầu như để xác nhận sự tồn tại của cố nhân. Những lời đồn về hắn, về cái cách hắn dùng "trí tuệ phàm trần" để giải quyết vấn đề giếng Thanh Phong Tuyền, đã bay đến tận Thái Huyền Tông, len lỏi vào tai nàng qua những lời bàn tán xì xào của các sư huynh đệ. Chúng như những hạt cát nhỏ, làm xáo động mặt hồ tâm trí nàng. Nàng không thể lý giải được, một vấn đề cần đến linh lực của tu sĩ lại có thể được hóa giải bằng những phương pháp bình thường như vậy. Niềm tin của nàng vào con đường tu tiên, vào sức mạnh tối thượng của tiên pháp, bắt đầu lung lay.
Đúng lúc đó, cánh cửa đá nặng nề khẽ mở, Liễu Thanh Phong bước vào. Vẻ mặt hắn vẫn kiêu ngạo, thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông, nhưng ẩn chứa một sự khó chịu và bối rối rõ rệt. Hắn thấy Sư Muội Hoa đang trầm tư, liền nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: “Sư muội còn bận tâm về cái tên phàm nhân đó sao? Chẳng qua chỉ là vận may mà thôi. Cái gọi là ‘phá cục’ của hắn, ta thấy chẳng qua là trò mèo lừa bịp phàm nhân mà thôi. Một chút linh lực cũng không có, làm sao có thể thay đổi được địa mạch, làm sao có thể khôi phục được dòng chảy? Quả là nực cười!”
Sư Muội Hoa ngẩng đầu, ánh mắt bối rối: “Nhưng sư huynh, phương pháp của anh ấy quả thật độc đáo, không dùng linh lực mà vẫn giải quyết được... Chẳng lẽ những lời đồn là thật?”
Liễu Thanh Phong cười khẩy, hắn không thể chấp nhận sự thật này. Cái tôi kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn thừa nhận rằng một phàm nhân lại có thể làm được điều mà hắn, một đệ tử chân truyền của Thái Huyền Tông, không làm được. “Chuyện của phàm nhân, thì để phàm nhân giải quyết. Chúng ta là tu sĩ, con đường của chúng ta là trường sinh, là truy cầu Thiên Đạo. Một vấn đề nhỏ của giếng nước, có đáng để sư muội hao tâm tổn sức suy nghĩ như vậy sao?”
Chưa kịp dứt lời, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột tràn vào phòng. Cánh cửa đá như bị một lực vô hình đẩy nhẹ, hé mở thêm. Bích Hà Tiên Tử xuất hiện, thân hình thướt tha trong bộ y phục lụa trắng, mái tóc đen dài xõa xuống vai. Vẻ đẹp của nàng vẫn băng thanh ngọc khiết như sương tuyết, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, sắc bén, như lưỡi dao vừa mài bén. Nàng không nhìn Sư Muội Hoa hay Liễu Thanh Phong, mà ánh mắt nàng lướt qua khoảng không, như đang nhìn về một quá khứ xa xăm.
“Hừ.” Nàng khẽ hừ lạnh, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự khinh miệt, “Kẻ đã từ bỏ đạo, giờ lại muốn dùng trò vặt để nổi danh sao? Ngươi đã từ bỏ tất cả, còn ta chỉ có thể tiến về phía trước.” Ánh mắt nàng xoáy sâu vào không trung, như thể đang nhìn thẳng vào Tạ Trần, dù hắn không hề có mặt ở đó. Nỗi đau và sự phức tạp trong nội tâm nàng được che giấu sau lớp vỏ bọc kiêu ngạo và lạnh lùng. Tạ Trần, cái tên ấy, vẫn là một vết sẹo trong tâm hồn nàng, một lựa chọn mà nàng không thể hiểu, không thể chấp nhận. Sự "mất người" trong nàng đã sâu sắc đến mức nàng không còn có thể nhìn thấy giá trị của một cuộc sống bình thường, của những điều dung dị mà Tạ Trần đang theo đuổi. Đối với nàng, con đường tu tiên là con đường duy nhất, là định mệnh không thể thay đổi. “Chuyện của phàm nhân, không đáng để chúng ta bận tâm.” Nàng chốt lại, giọng điệu dứt khoát, như muốn cắt đứt mọi mối liên hệ với cái tên Tạ Trần.
Liễu Thanh Phong, nghe Bích Hà Tiên Tử nói vậy, liền được thể củng cố thêm niềm tin của mình. Hắn gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên định, xen lẫn chút xu nịnh: “Bích Hà sư tỷ nói đúng. Một kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của tu tiên? Chúng ta không nên để những chuyện tầm thường này làm lung lay đạo tâm.” Hắn tự mãn nhìn Sư Muội Hoa, như muốn nhắc nhở nàng về sự khác biệt giữa tu sĩ và phàm nhân.
Sư Muội Hoa chỉ im lặng, nàng không thể phản bác. Những lời của Bích Hà Tiên Tử như một gáo nước lạnh tạt vào sự bối rối của nàng. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong, nhìn sự kiêu ngạo cố chấp trong ánh mắt hắn, và lại nhìn Bích Hà Tiên Tử, nhìn sự lạnh lùng đến tột độ của nàng. Nàng cảm thấy một nỗi trống rỗng, một sự khó hiểu về con đường mà nàng đang đi. Liệu, để tiến về phía trước, để đạt được cái gọi là "đại nghĩa tu tiên", có thật sự phải từ bỏ tất cả, từ bỏ cả những cảm xúc, những ký ức, những giá trị làm nên một con người? Câu hỏi đó, như một mũi kim sắc nhọn, găm sâu vào trái tim nàng, làm lung lay từng chút một đạo tâm của nàng.
***
Sáng hôm sau, khí trời trong lành, nắng nhẹ trải khắp Thị Trấn An Bình. Tạ Trần vẫn như mọi khi, ngồi trong quán sách nhỏ của mình, bên cửa sổ mở rộng, để gió sớm và ánh nắng ban mai lùa vào. Anh đang đọc một quyển sách cũ đã ngả màu, bìa sách sờn cũ, nội dung xoay quanh những triết lý về tự nhiên và nhân sinh. Quán sách của anh yên tĩnh, chỉ có tiếng lá cây xào xạc bên ngoài và tiếng lật trang sách khe khẽ.
Đột nhiên, một bóng người gầy gò, đeo kính, với vẻ mặt hiền lành và mùi thảo dược n���ng nặc trên người, bước vào. Đó là Ông Chủ Tiệm Thuốc, người đã có tuổi, mái tóc điểm bạc, tay cầm một bọc thảo dược quý hiếm. Ông ta là một người cẩn thận, lương thiện, và luôn tin tưởng vào sự nhìn xa trông rộng của Tạ Trần.
“Tạ công tử, ta có chuyện muốn thỉnh giáo ngươi.” Ông Chủ Tiệm Thuốc khẽ cúi người, vẻ mặt đầy vẻ lo âu. “Mấy ngày nay, trong thị trấn nhỏ của chúng ta, bỗng dưng xuất hiện một loại bệnh lạ. Người bệnh đau nhức toàn thân, khí huyết không thông, tinh thần hoảng loạn, nhưng uống bao nhiêu loại thuốc bổ, thuốc giải cũng không khỏi. Ngươi có cao kiến gì không?” Ông ta đặt bọc thảo dược xuống bàn, mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ mong chờ.
Tạ Trần đặt quyển sách xuống, ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn Ông Chủ Tiệm Thuốc, rồi lại lướt qua bọc thảo dược, và sau đó là nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang quan sát một điều gì đó vô hình. Anh không vội trả lời, chỉ chậm rãi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi thảo dược và mùi đất trời. Khả năng "nhân quả chi nhãn" của anh không phải là pháp thuật, mà là một sự suy luận cực hạn, một khả năng nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, giữa bệnh tật và môi trường sống, giữa thân thể và tâm hồn. Anh đã sớm nhận ra những biểu hiện bất thường trong không khí, trong cách hành xử của dân làng, dù chúng chỉ là những dấu hiệu nhỏ bé.
Sau một lúc im lặng, Tạ Trần mới lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm: “Ông chủ tiệm thuốc, ta nghĩ, đây không phải bệnh do khí, mà là do tâm. Lo lắng quá độ, sợ hãi vô cớ, cộng với việc khí hậu gần đây ẩm thấp, gió lạnh nhiều, khiến cho tà khí dễ xâm nhập. Người bệnh thường xuyên ở trong nhà kín, chăn đệm không được phơi nắng, lâu ngày sinh ra ẩm thấp, tà khí tích tụ. Thêm vào đó, sau sự kiện giếng nước, dù đã được giải quyết, nhưng lòng người vẫn còn vương vấn chút hoang mang, sợ hãi. Tâm bệnh mà không trị, thì thân bệnh khó lành.”
Ông Chủ Tiệm Thuốc nghe vậy, ngạc nhiên tròn mắt: “Bệnh do tâm ư? Nhưng ta đã cho họ dùng an thần dược, tĩnh tâm thảo, cũng chẳng thấy hiệu quả gì.”
Tạ Trần khẽ lắc đầu: “An thần dược chỉ là trị ngọn, không trị gốc. Cái gốc của vấn đề nằm ở sự mất cân bằng trong chính cuộc sống hàng ngày. Ông hãy khuyên những người bệnh đó, mỗi ngày, hãy ra ngoài phơi nắng một chút. Phơi nắng chăn đệm, mở cửa sổ cho nhà cửa thông thoáng. Quan trọng nhất, hãy trò chuyện với nhau, chia sẻ những lo lắng, những suy nghĩ trong lòng. Và mỗi tối, hãy pha một chén trà cam thảo, thêm vài lát gừng, uống vào sẽ ấm bụng, an thần. Thân thể được sưởi ấm, tâm hồn được giải tỏa, tự khắc bệnh tật sẽ tiêu tan.”
Ông Chủ Tiệm Thuốc nghe Tạ Trần nói, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi lại đầy vẻ thán phục. “Kỳ lạ! Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời! Nhưng lời ngươi nói lại đơn giản mà thấu tình đạt lý, chẳng cần một vị thuốc quý hiếm nào, lại có thể chữa được bệnh. Thật là... lão phu sống gần trọn một đời, bốc thuốc chữa bệnh bao nhiêu năm, chưa từng thấy ai có thể nhìn thấu sự tình như ngươi, Tạ công tử!” Ông ta cúi đầu thật sâu, lòng tràn đầy sự kính trọng.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật. “Ông Chủ Tiệm Thuốc quá lời rồi. Mọi vật trong nhân gian, đều có quy luật của nó. Bệnh tật cũng không ngoại lệ. Đôi khi, những giải pháp đơn giản nhất lại là những giải pháp hiệu quả nhất, bởi vì chúng hợp với đạo tự nhiên, thuận theo lẽ trời đất và lòng người.” Anh không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Ông Chủ Tiệm Thuốc ra về. Trong lòng anh, một hạt giống triết lý về sự hài hòa, về việc "sống một đời bình thường" mà vẫn có thể "phá cục", lại càng được củng cố. Anh biết, những lời khuyên đơn giản này sẽ giúp dân làng vượt qua bệnh tật, và cũng sẽ góp phần củng cố thêm niềm tin của họ vào anh. Nhưng niềm tin đó, cũng chính là thứ đang đẩy anh ra khỏi cuộc sống bình thường mà anh khao khát.
***
Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, soi rọi vạn vật trong một màu bạc huyền ảo. Tại Hang Động Bích Ngọc, nơi được đồn đại là ẩn chứa những tinh thạch quý hiếm, không khí trở nên tĩnh mịch đến lạ thường. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá, và tiếng gió nhẹ thoảng qua khe núi, tạo nên một bản nhạc u buồn, bí ẩn. Mùi đá ẩm, mùi nước suối trong lành và một chút mùi khoáng chất đặc trưng của bích ngọc tràn ngập không gian.
Sư Muội Hoa, không thể kìm nén sự tò mò và hoài nghi đang cuộn trào trong lòng, đã lén lút rời khỏi Thái Huyền Tông, một mình đến nơi đây. Nàng không mặc đạo bào của môn phái, mà chỉ khoác lên mình một bộ y phục đơn giản, màu xanh lam nhạt, để tránh sự chú ý. Gương mặt bầu bĩnh của nàng giờ đây in hằn vẻ lo âu, đôi mắt to tròn ánh lên sự bối rối. Nàng từng tin tưởng tuyệt đối vào con đường tu tiên, vào sự tinh thuần của linh khí, vào sức mạnh vô biên của tiên pháp. Nhưng những gì Tạ Trần đã làm, và những lời nói của Bích Hà Tiên Tử, đã gieo vào nàng một hạt giống ngờ vực. Nàng hy vọng tìm thấy một manh mối khác ở đây, một "sự thật" tu tiên đằng sau những lời giải thích "phàm tục" của Tạ Trần, để củng cố lại niềm tin của mình.
Nàng bước chân nhẹ nhàng vào sâu trong hang động. Ánh sáng xanh nhạt yếu ớt tỏa ra từ những tinh thể bích ngọc mọc trên vách đá, chiếu rọi những hình thù kỳ dị, tạo nên một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa huyền ảo. Nàng tiến đến một hồ nước nhỏ do linh tuyền tạo thành, nơi những tinh thạch bích ngọc lớn nhất tập trung. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước mát lạnh, rồi chậm rãi cảm nhận linh khí xung quanh.
Tuy nhiên, thay vì cảm nhận được sự tinh thuần, dồi dào như những gì nàng đã được dạy về một nơi linh khí hội tụ, Sư Muội Hoa lại cảm thấy một luồng linh khí biến động kỳ lạ. Nó không ổn định, lúc mạnh lúc yếu, lúc thì thanh khiết như sương sớm, lúc lại pha tạp một chút gì đó hỗn loạn, khó hiểu, như thể có một dòng chảy ngầm đang bị nhiễu loạn. Nàng nhíu mày, cố gắng tập trung hơn nữa, vận dụng công pháp để cảm nhận rõ ràng hơn.
Một tinh thạch bích ngọc gần đó, vốn dĩ phải phát ra ánh sáng rực rỡ và ổn định, giờ đây lại chỉ le lói một thứ ánh sáng yếu ớt, như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Linh khí từ nó tỏa ra cũng không đều, chập chờn như hơi thở của một sinh linh yếu ớt. Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì nàng đã học, với những gì nàng vẫn luôn tin tưởng. Thái Huyền Tông luôn dạy rằng, linh khí là nguồn gốc của vạn vật, là sức mạnh của tu sĩ, và ở những nơi tụ tập linh khí như Hang Động Bích Ngọc này, linh khí phải luôn tinh thuần và dồi dào.
“Chẳng lẽ, Thiên Đạo thật sự đang suy yếu, đến cả linh khí ở nơi đây cũng bất ổn như vậy sao?” Sư Muội Hoa lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đôi mắt mở to, in hằn sự kinh hoàng và hoài nghi. Nàng nhớ lại những lời đồn đại về Thiên Đạo suy yếu, về hiện tượng "mất người" trong giới tu sĩ, về những dị tượng tự nhiên ngày càng nhiều. Nàng vẫn luôn cho rằng đó chỉ là những lời đồn thổi vô căn cứ, nhưng giờ đây, trước mắt nàng, ngay tại một nơi linh khí thiêng liêng như Hang Động Bích Ngọc, nàng đã tự mình cảm nhận được sự bất ổn đó.
Cái cảm giác hỗn loạn, khó hiểu của linh khí trong hang động này, dường như đang phản ánh chính sự hỗn loạn trong tâm trí nàng. Nàng bắt đầu nghi ngờ tất cả: con đường tu tiên, ý nghĩa của sức mạnh, và cả cái giá phải trả để thành tiên. Nếu Thiên Đạo thực sự đang suy yếu, nếu ngay cả linh khí cũng không còn tinh thuần, vậy thì việc tu luyện của họ, liệu có còn ý nghĩa gì nữa? Liệu những điều mà các trưởng lão vẫn răn dạy, có phải là sự thật duy nhất? Sự kiện giếng Thanh Phong Tuyền, và giờ là sự bất ổn của linh khí ở Hang Động Bích Ngọc, đã gieo vào lòng Sư Muội Hoa một hạt giống ngờ vực sâu sắc, một nỗi bất an không tên. Con đường phía trước của nàng, bỗng chốc trở nên mờ mịt, không còn rõ ràng như trước. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không thể quay lại là Sư Muội Hoa ngây thơ, tin tưởng tuyệt đối vào tiên đạo như ngày xưa nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.