Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 5: Nhân Quả Chi Nhãn: Hóa Giải Bất An Giếng Thanh Phong

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng yếu ớt còn e ấp sau rặng núi xa, Thị Trấn An Bình đã thức giấc trong một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Sương sớm vẫn còn giăng mắc, phủ một lớp màn mỏng bạc lên những mái nhà rêu phong, lên những tán cây cổ thụ ven đường, và đặc biệt là quanh giếng Thanh Phong Tuyền. Không khí buổi sáng vốn trong lành, se lạnh, nay lại vương vấn một mùi hôi tanh khó chịu, tựa như mùi bùn thối rữa và tử khí, khiến ai nấy đều phải nhăn mặt. Dân làng tụ tập đông nghịt quanh miệng giếng, chen chúc nhau thành một vòng tròn bất an, ánh mắt đổ dồn vào làn nước đen ngòm, vẫn bốc lên những luồng hơi lạnh lẽo, ghê rợn như thể có thứ gì đó vô hình đang ẩn mình dưới đáy sâu thẳm. Tiếng xì xào, bàn tán không ngớt, xen lẫn những tiếng thở dài nặng nề, những lời khấn vái cầu mong trời phật.

Giữa đám đông ấy, Thị Trưởng Thành, thân hình béo tốt trong bộ quan phục sang trọng nhưng giờ đã nhăn nhúm vì mất ngủ, đứng cạnh miệng giếng, vẻ mặt phúc hậu thường ngày nay chìm trong sự lo âu tột độ. Ông ta liên tục lau mồ hôi trên trán, ánh mắt chốc chốc lại liếc nhìn về phía Tạ Trần, vừa mang theo hy vọng mong manh, vừa ẩn chứa sự hoài nghi sâu sắc. Bên cạnh ông là Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ, bàn tay chai sạn đặt trên vai một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, đang nắm chặt lấy tay bà, trấn an. Ánh mắt Tiểu Lão Bà, dù nhăn nheo, vẫn sáng quắc một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước những điều dị thường. Họ, cùng với Vương Đại Ngưu thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đứng ở vòng ngoài, ánh mắt đầy kiên định nhìn về phía Tạ Trần, như thể anh là điểm tựa duy nhất của họ lúc này.

Cách đó không xa, tách biệt khỏi đám đông phàm tục, Liễu Thanh Phong vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh tú, cao gầy, nhưng ánh mắt sáng như sao của hắn giờ đây lại ánh lên vẻ khinh thường rõ rệt. Hắn khoanh tay trước ngực, kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông, toát ra một khí chất uy nghiêm, xa cách. Hắn vẫn không thể tin rằng một vấn đề lớn đến mức làm rung chuyển cả một thị trấn, khiến các tu sĩ phải bó tay, lại đang được đặt vào tay một phàm nhân thư sinh gầy yếu. "Phàm nhân dựa vào những lời lẽ suông mà muốn giải quyết vấn đề mà tiên pháp còn khó lòng? Thật nực cười!" Hắn lầm bầm, giọng nói dù nhỏ nhưng vẫn mang theo sự mỉa mai đến gai người. Đối với hắn, đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được đối với giới tu tiên.

Trong không khí căng như dây đàn đó, Tạ Trần xuất hiện. Anh không có vẻ gì là vội vã hay lo lắng. Thân hình gầy gò, thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước chân anh vẫn điềm tĩnh, nhẹ nhàng như thường lệ. Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng nhợt không chút biểu cảm sợ hãi hay bất an, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc, nhìn thẳng vào bản chất của sự vật. Anh không mang theo pháp khí, không có phù chú, chỉ đơn giản là một cây gậy nhỏ trong tay, tựa như một lão ông đi dạo sáng sớm.

Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt đầy hy vọng mong manh, dè dặt hỏi: "Tạ công tử, liệu phương pháp này của người... có thực sự hiệu nghiệm? Chuyện này đã làm loạn thị trấn bao ngày rồi, dân chúng hoang mang, sợ hãi, nếu không giải quyết triệt để e rằng sẽ sinh loạn mất." Giọng ông ta run run, cho thấy gánh nặng trên vai người đứng đầu một phương.

Tạ Trần dừng bước, đứng trước miệng giếng đang bốc lên hàn khí. Anh không lập tức trả lời Thị Trưởng Thành, mà chỉ khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi hôi tanh, cái lạnh lẽo thấu xương từ giếng dường như không làm anh bận tâm. Khi mở mắt ra, đôi mắt anh sáng lên một vẻ thấu triệt, tựa như đã nhìn thấy tận cùng cội rễ của vấn đề.

"Thị Trưởng đại nhân chớ lo lắng," Tạ Trần nói, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại có sức trấn an lạ kỳ, "Vấn đề không phải ở yêu quái, cũng không phải do lời nguyền hay tà thuật nào cả. Vạn vật hữu linh, nhân tâm cũng vậy. Mọi sự vật trong trời đất đều có quy luật của nó, từ mạch đất cho đến dòng nước, từ cây cỏ cho đến con người. Hiện tượng dị thường tại giếng Thanh Phong Tuyền này, căn nguyên sâu xa chính là sự mất cân bằng trong dòng chảy sinh khí của địa mạch, bị ảnh hưởng bởi sự suy kiệt của Thiên Đạo và sự hoang mang trong nhân tâm. Giếng nước, đất đai, cây cối, cho đến cả cảm xúc của con người, tất cả đều là một thể thống nhất, tương tác lẫn nhau. Ta sẽ trả lại sự hài hòa cho nơi này, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu."

Anh giơ cây gậy trong tay, nhẹ nhàng vẽ trên nền đất ẩm ướt cạnh giếng. Những nét vẽ đơn giản nhưng lại đầy ẩn ý, tựa như đang phác họa một bức tranh lớn mà chỉ mình anh mới nhìn thấy. "Dòng nước ngầm dưới lòng đất, tựa như huyết mạch trong cơ thể người. Khi huyết mạch tắc nghẽn, cơ thể ắt sinh bệnh. Nơi đây, mạch nước bị ảnh hưởng bởi sự chấn động của địa mạch, khiến dòng chảy bị trì trệ, không thể luân chuyển như xưa. Nước không lưu thông, khí không luân chuyển, ắt sinh ra sự ứ đọng, lạnh lẽo và ô uế. Đó chính là nguồn gốc của hàn khí và mùi hôi thối."

Anh dừng lại, nhìn quanh đám đông. Nhiều người vẫn còn hoài nghi, nhưng một số khác, như Tôn Đại Thúc và Vương Đại Ngưu, đã gật gù tán thành. Họ là những người gắn bó với đất đai, với tự nhiên, hơn ai hết, họ hiểu sự thay đổi của đất trời không phải lúc nào cũng do tà ma gây ra.

"Hơn nữa," Tạ Trần tiếp lời, "sự lo lắng, sợ hãi của chúng ta, của toàn bộ dân chúng trong thị trấn, cũng là một loại năng lượng, một loại 'khí' vô hình. Năng lượng này khi tích tụ quá lớn, sẽ ảnh hưởng ngược lại đến môi trường xung quanh, khiến sự mất cân bằng càng thêm trầm trọng. Tâm cảnh con người và cảnh vật tự nhiên hòa làm một, tương hỗ lẫn nhau. Các tu sĩ thường chỉ chú trọng đến việc dùng pháp lực để trấn áp, để vá víu những vết nứt biểu hiện, mà quên mất rằng, gốc rễ của mọi vấn đề nằm sâu trong sự kết nối vô hình giữa vạn vật và lòng người."

Liễu Thanh Phong nghe vậy, không kìm được sự khinh miệt. Hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, mặc dù Tạ Trần không nhìn về phía hắn, nhưng hắn vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc như dao găm của tu sĩ trẻ. Trong lòng Liễu Thanh Phong, những lời Tạ Trần nói chẳng qua chỉ là những lời lẽ sáo rỗng, viển vông của một phàm nhân cố gắng biện minh cho sự bất lực của mình. Sức mạnh mới là chân lý, pháp thuật mới là cách giải quyết mọi vấn đề. Cái gọi là "nhân tâm", "cân bằng tự nhiên" trong mắt hắn chỉ là những khái niệm mơ hồ, yếu ớt. Hắn đã thấy vô số dị tượng, vô số ma vật xuất hiện khi Thiên Đạo suy yếu, và tất cả đều được giải quyết bằng pháp thuật và sức mạnh tuyệt đối. Một phàm nhân làm sao có thể thấu hiểu được đại nghĩa của Thiên Đạo, của tu tiên?

Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh tiếp tục vẽ, rồi giải thích: "Để hóa giải sự mất cân bằng này, chúng ta không cần đến tiên pháp phức tạp. Chúng ta cần phải khơi thông lại huyết mạch của địa mạch, dẫn dắt dòng chảy sinh khí trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Đồng thời, cũng cần phải xoa dịu nhân tâm, xóa đi những hoang mang, sợ hãi đang ám ảnh dân chúng. Bởi vì, sự hài hòa của trời đất bắt nguồn từ sự hài hòa trong lòng người. Con người, vốn là một phần của tự nhiên, khi tâm hồn bình an, thì vạn vật cũng sẽ dần trở lại sự bình ổn."

Anh chỉ vào những nét vẽ trên đất, nơi những con kênh nhỏ, những rãnh thoát nước được phác thảo. "Ta đã quan sát kỹ lưỡng, đã lắng nghe lời của Lão Nông, của Người Tiều Phu, của Người Đánh Cá. Họ là những người gần gũi với đất đai, với sông núi nhất, họ cảm nhận được sự thay đổi tinh tế của tự nhiên. Nước giếng cạn lạnh, cây cối héo úa, cá chết, yêu thú điên loạn... tất cả đều là hệ quả của sự mất cân bằng địa mạch và linh khí. Chúng ta sẽ cùng nhau, dùng chính sức lực của phàm nhân, khơi thông những dòng chảy bị tắc nghẽn trong Rừng Thanh Phong, nơi khởi nguồn của mạch nước ngầm chảy về đây. Chúng ta sẽ dùng đất, dùng đá, dùng chính những gì mà tự nhiên ban tặng để dẫn dắt dòng nước, để tái tạo sinh khí cho đất."

Vương Đại Ngưu, với vẻ mặt đầy tin tưởng, mạnh dạn lên tiếng: "Anh Tạ Trần nói có lý! Từ nhỏ ta đã theo cha vào rừng săn bắn, đúng là có nhiều con suối, con lạch giờ đã cạn khô, hoặc bị cây cối, đá tảng làm tắc nghẽn. Nếu khơi thông được chúng, e rằng nước giếng sẽ lại đầy như xưa."

Tôn Đại Thúc cũng gật đầu tán thành: "Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người. Tạ công tử nói đúng, chúng ta cứ làm theo lời công tử đi." Lời nói của ông lão, dù chất phác, nhưng lại mang một sức nặng của kinh nghiệm và sự thấu hiểu cuộc đời.

Thị Trưởng Thành vẫn còn chút phân vân, nhưng nhìn thấy sự đồng lòng của dân chúng, cùng với sự điềm tĩnh và tự tin của Tạ Trần, ông ta cũng đành gật đầu. "Vậy... vậy xin giao phó cho Tạ công tử. Chỉ mong sao thị trấn ta sớm được bình yên trở lại." Ông ta biết, mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt niềm tin vào vị thư sinh này, người duy nhất không dùng quyền phép mà lại có thể đưa ra một giải pháp cụ thể.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy tự tin. Anh quay lại nhìn đám đông. "Chư vị, chúng ta không dùng pháp thuật, không dùng quyền năng. Chúng ta sẽ dùng chính đôi tay, khối óc của mình để sửa chữa lại những gì đang mất cân bằng. Đây là trách nhiệm của chúng ta, những người phàm trần sống trên mảnh đất này." Lời anh nói vang vọng, không hùng hồn, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm can của mỗi người. Anh hiểu rằng, để Thiên Đạo suy tàn, tiên môn lụi bại, con người phải tự mình tìm lấy con đường của mình, con đường không cần thành tiên nhưng vẫn đủ để bảo vệ nhân gian.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, nhuộm vàng cả con đường mòn dẫn vào Rừng Thanh Phong. Không khí trong rừng trở nên trong lành và mát mẻ hơn hẳn so với sự bức bối của thị trấn. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, xen lẫn hương hoa dại thoang thoảng, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác thanh bình, yên ả. Tuy nhiên, ở những khu vực sâu hơn, nơi những tán cây cổ thụ vươn mình che khuất ánh sáng, vẫn ẩn chứa một chút âm u, huyền bí, khiến người ta không khỏi cảm thấy rờn rợn.

Tạ Trần, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, dẫn đầu một nhóm dân làng tiến sâu vào Rừng Thanh Phong. Đi theo anh là Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, mang theo một chiếc cuốc lớn vắt ngang vai. Lão Nông, với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, cùng Người Tiều Phu, thân hình khắc khổ, cầm theo rìu và xẻng, cũng theo sát. Cùng với họ là vài người dân khác, ai nấy đều mang theo những công cụ lao động thô sơ, không hề có một pháp khí hay bùa chú nào. Họ không phải đến đây để săn yêu thú hay tìm kiếm linh dược, mà là để làm một công việc "phàm tục" hơn: khơi thông dòng chảy, trả lại sự cân bằng cho mạch đất.

"Chư vị, nơi này, địa mạch bị tắc nghẽn, tựa như mạch máu trong cơ thể người," Tạ Trần chỉ vào một con suối nhỏ đã gần như khô cạn, dòng nước chỉ còn chảy róc rách yếu ớt qua những viên đá phủ đầy rêu phong. Cả lòng suối bị lấp đầy bởi cành cây khô, lá rụng và những tảng đá lớn nhỏ, khiến dòng chảy bị chặn đứng. "Cần phải khơi thông những điểm tắc nghẽn này, để dòng nước có thể chảy tự do, mang theo sinh khí nuôi dưỡng đất đai, cây cỏ và sinh vật."

Vương Đại Ngưu không nói nhiều, chỉ gật đầu một cái thật mạnh, rồi vung cuốc bổ xuống đất. "Anh Tạ Trần nói có lý. Đúng là nước dạo này không chảy thông như trước. Hồi nhỏ ta còn nhớ con suối này nước chảy ào ạt lắm, cá tôm cũng nhiều. Giờ thì..." Anh ta thở dài, rồi hì hục bắt tay vào việc, dùng sức mạnh của một người thợ săn quen lao động để di chuyển những tảng đá lớn, dọn dẹp cành cây khô. Lão Nông và Người Tiều Phu cũng theo đó mà làm theo, họ dùng xẻng đào bới bùn đất, dùng rìu chặt cây cối làm tắc nghẽn dòng chảy.

Tạ Trần không trực tiếp ra tay làm việc nặng nhọc, thân hình thư sinh gầy gò của anh không cho phép điều đó. Anh di chuyển nhẹ nhàng giữa những người thợ, chỉ dẫn từng chút một. "Hãy nhìn xem, những viên đá này, chúng không chỉ làm tắc nghẽn dòng nước, mà còn ngăn cản sự lưu thông của địa khí. Cần phải di chuyển chúng theo một trật tự nhất định, để tạo ra một dòng chảy tự nhiên, thuận theo quy luật của đất trời." Anh dùng cây gậy của mình, vẽ những đường cong mềm mại trên nền đất, chỉ dẫn cho họ cách đào kênh, cách sắp xếp đá để tạo thành những dòng chảy uyển chuyển, không làm xói mòn đất, mà còn giúp nước thấm sâu vào lòng đất, nuôi dưỡng mạch ngầm.

Anh không dùng những thuật ngữ tiên pháp cao siêu, mà chỉ dùng những lời lẽ đơn giản, gần gũi với cuộc sống của người phàm, về dòng chảy của nước, về sự sống của cây cỏ, về sự kết nối giữa đất và trời. Dân làng, vốn quen với việc đồng áng, săn bắn, nghe anh nói đều thấy hợp lý, không hề có chút nghi ngờ. Họ làm việc hăng say, mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm hy vọng, một sự an tâm lạ thường khi được chính tay mình góp phần vào việc khôi phục lại sự sống cho thị trấn.

Từ xa, ẩn mình sau một thân cây cổ thụ với tán lá rậm rạp, Sư Muội Hoa lặng lẽ quan sát. Gương mặt bầu bĩnh của nàng, vốn luôn toát lên vẻ ngây thơ, giờ đây lại pha lẫn sự tò mò và bối rối đến lạ. Mái tóc tết đơn giản của nàng hơi xộc xệch vì đã phải ẩn mình quá lâu. Nàng là đệ tử của Thái Huyền Tông, từng là đồng môn của Tạ Trần. Nàng nhớ Tạ Trần của ngày xưa, một thiên tài hiếm có trong tiên môn, người được kỳ vọng sẽ trở thành một trong những trụ cột của tông môn. Nhưng giờ đây, người sư huynh ấy lại đang làm gì? Chỉ huy một nhóm phàm nhân dọn dẹp cành cây, di chuyển đá tảng? Nàng không thể hiểu nổi. Trong tiên môn, những việc này chỉ cần một cái vung tay, một đạo pháp đơn giản là có thể hoàn thành, thậm chí còn hiệu quả hơn gấp trăm lần.

"Sư huynh Tạ Trần... người vẫn ổn chứ?" Nàng thầm thì, giọng nói nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua lá. Nàng không dám lộ diện, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự bối rối sâu sắc trong lòng. Con đường tu tiên mà nàng đang theo đuổi, con đường của sức mạnh và phép thuật, dường như đang bị lung lay bởi hình ảnh một phàm nhân đang dùng trí tuệ và lao động chân tay để giải quyết một vấn đề mà các tu sĩ đã bó tay. Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn lao trong chính nhận thức của mình. Liệu có phải, con đường tiên đạo mà nàng vẫn hằng theo đuổi, đang dần khiến nàng "mất người" như lời đồn đại? Những cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng nàng, khiến nàng vừa muốn tiến lại gần, vừa muốn quay lưng bỏ đi.

Cùng lúc đó, một bóng người nhanh nhẹn lướ qua con đường mòn cách đó không xa. Đó là Người Đưa Thư, một nam tử trẻ tuổi với dáng vẻ nghiêm túc, tập trung. Hắn mặc y phục giản dị, nhưng bước chân lại vô cùng nhanh nhẹn, tựa như đang thi triển khinh công. Trong tay hắn là một phong thư được niêm phong cẩn thận, rõ ràng là một bức thư tín quan trọng. Hắn không hề chú ý đến nhóm người Tạ Trần đang làm việc, chỉ lẩm bẩm một mình khi vội vã lướt qua: "Thư tín đến tay, nhiệm vụ hoàn thành!" Rồi bóng hắn khuất dần sau những tán cây, mang theo tin tức về những sự kiện đang diễn ra tại Thị Trấn An Bình, để rồi một ngày không xa, những tin tức này sẽ lan truyền khắp chốn, đến tai các đại tông môn và những kẻ đang ngấm ngầm theo dõi "điểm neo nhân quả" này. Sự kiện nhỏ ở một thị trấn hẻo lánh, dưới bàn tay của Tạ Trần, đã không còn là một việc cục bộ, mà đã trở thành một mắt xích quan trọng trong dòng chảy nhân quả của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.

Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía Tây, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời, phủ lên Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo. Ánh nắng vàng óng ả ấy chiếu rọi xuống giếng Thanh Phong Tuyền, và một điều kỳ diệu đã xảy ra. Làn nước vốn đen ngòm, lạnh lẽo và bốc mùi hôi tanh, giờ đây đã dần dần trở nên trong xanh trở lại. Từng lớp bùn đất, từng váng bẩn trôi dạt vào bờ, để lộ ra một dòng nước mát lành, trong vắt đến lạ thường. Mùi hôi tanh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn hơi nước trong lành, mang theo hương vị của đất trời, của cây cỏ, tựa như giếng đã được gột rửa, ban tặng cho thị trấn một luồng sinh khí mới.

Dân làng, những người đã mệt mỏi chờ đợi từ sáng sớm, giờ đây không kìm được sự phấn khích. Ban đầu là những tiếng xì xào, rồi đến những tiếng reo hò vỡ òa trong niềm vui sướng tột độ. Họ chen chúc nhau đến gần miệng giếng, cúi xuống nhìn dòng nước trong xanh, rồi không ai bảo ai, bắt đầu múc từng gáo, từng gáo nước lên. Những giọt nước mát lạnh, trong lành chảy qua kẽ tay, mang theo sự thanh khiết, xóa tan đi mọi lo lắng, sợ hãi đã ám ảnh họ bao ngày qua. Tiếng cười nói, tiếng reo hò vang vọng khắp quảng trường, đánh tan đi sự im lặng nặng nề của những ngày trước. Một Tiểu Lão Bà, đôi mắt sáng quắc vì vui mừng, múc một gáo nước, uống một ngụm lớn rồi thốt lên: "Ngọt quá! Ngọt hơn cả trước đây!"

Thị Trưởng Thành, khuôn mặt phúc hậu giờ đây rạng rỡ như ánh nắng chiều, vội vàng tiến đến chỗ Tạ Trần. Ông ta không kìm được xúc động, cả cơ thể run lên bần bật. "Tạ công tử, người... người đã cứu thị trấn này! Ân nghĩa này, ta không biết báo đáp ra sao!" Ông ta cúi gập người, một cách cung kính và biết ơn sâu sắc. Đây không chỉ là lời cảm tạ cho việc khôi phục nguồn nước, mà còn là lời cảm tạ cho việc đã khôi phục lại niềm tin, sự bình yên trong lòng dân chúng. "Hòa bình là trên hết! Giờ thì, Thị Trấn An Bình lại có thể trở về với bình yên rồi!" Ông ta nói, giọng run run đầy cảm xúc.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy ấm áp. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn về phía dòng nước trong xanh, rồi lại lướt qua những gương mặt rạng rỡ của dân làng. "Mọi thứ đều có quy luật của nó, Thị Trưởng. Giếng nước này, vốn dĩ đã có dòng chảy của riêng nó, chỉ là tạm thời bị tắc nghẽn bởi sự mất cân bằng của địa mạch và sự hoang mang của lòng người. Chỉ là ta đã giúp mọi thứ trở về đúng quỹ đạo, khôi phục lại sự hài hòa vốn có mà thôi. Đây không phải là công lao của riêng ta, mà là công sức của tất cả mọi người, của sự tin tưởng và nỗ lực đồng lòng của dân chúng. Đây là sự chữa lành đến từ chính bản chất của nhân gian." Lời nói của anh khiêm tốn, nhưng lại ẩn chứa một triết lý sâu sắc về sự tương quan giữa con người và tự nhiên, giữa nhân quả và vận mệnh.

Trong khi dân làng đang chìm đắm trong niềm vui sướng, thì cách đó không xa, Liễu Thanh Phong vẫn đứng sững sờ. Vẻ mặt hắn từ khinh thường đã chuyển sang bàng hoàng, rồi dần dà biến thành sự khó chịu và bối rối tột độ. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một phàm nhân, không dùng pháp thuật, không dùng bất kỳ tiên pháp nào, chỉ bằng những lời lẽ viển vông và công việc tay chân phàm tục, lại có thể giải quyết được một vấn đề mà các tu sĩ cao cường như hắn còn phải bó tay? Sự thật này giống như một cái tát trời giáng vào niềm kiêu hãnh của hắn, vào cái gọi là "chân lý tiên pháp" mà hắn vẫn hằng theo đuổi. "Vô lý! Một phàm nhân... không thể nào!" Hắn lầm bầm, giọng nói đầy sự phủ nhận và tức tối. Hắn không thể chấp nhận sự thật này. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Hắn quay lưng bỏ đi, kiếm Bích Lạc khẽ rung lên theo từng bước chân nặng nề, tựa như hắn đang cố gắng thoát khỏi một cơn ác mộng. Hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân, đã gieo vào lòng hắn một hạt giống ngờ vực, một nỗi khó chịu không tên.

Sư Muội Hoa, không còn ẩn mình sau cây cổ thụ, lặng lẽ bước ra. Nàng tiến lại gần Tạ Trần, ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ xen lẫn kinh ngạc, lại vừa ẩn chứa một sự khó hiểu sâu sắc về con đường mà Tạ Trần đang đi. Nàng nhìn Tạ Trần, người sư huynh từng được coi là thiên tài, người mà nàng từng ngưỡng mộ vô vàn. Giờ đây, anh không còn là một tu sĩ áo trắng bay lượn trên trời, mà là một thư sinh giản dị, đứng giữa đám đông phàm nhân, mỉm cười thanh thản. Ánh mắt nàng chạm vào Tạ Trần, nhưng nàng không nói gì. Có quá nhiều điều để nói, nhưng cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Sự kiện này đã làm lung lay sâu sắc niềm tin của nàng vào con đường tu tiên, vào cái giá phải trả để thành tiên mà các trưởng lão thường răn dạy. Nàng bắt đầu cảm nhận được sự "mất người" trong chính tâm hồn mình, một nỗi trống rỗng mà bấy lâu nay nàng vẫn cố gắng lờ đi.

Tạ Trần cảm nhận được ánh mắt của Sư Muội Hoa. Anh chỉ khẽ gật đầu với nàng, một cái gật đầu như để chào hỏi một cố nhân, cũng như để xác nhận sự tồn tại của mình. Anh không nói thêm lời nào, chỉ nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, để lại một vệt đỏ cam cuối cùng. Trong lòng anh, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa. Giếng Thanh Phong Tuyền đã trở lại bình thường, dân làng đã tìm lại được sự bình an. Nhưng Tạ Trần biết, đây chỉ là một sự kiện nhỏ, một hạt cát giữa sa mạc rộng lớn của một Thiên Đạo đang suy tàn. Cuộc sống bình thường mà anh khao khát vẫn còn xa vời vợi, bởi vì anh đã vô tình trở thành "điểm neo nhân quả", mọi lựa chọn của anh, dù là nhỏ nhất, đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Tuy nhiên, ánh mắt anh vẫn kiên định, bởi anh tin rằng, chỉ khi Thiên Đạo sụp đổ, tiên môn không còn, và con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, thì đó mới là kỷ nguyên mà anh hằng mong đợi. Con đường phá cục, để giữ trọn nhân tính, vẫn còn dài phía trước.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free