Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 10: Lão Tiệm Thuốc Và Bí Mật Tiên Duyên Khước Từ

Ánh mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử kiên định trở lại, nhưng sâu thẳm trong đó, một dòng chảy suy tư mới đã bắt đầu cuộn xiết. Nàng không còn là vị Tiên tử lãnh đạm chỉ biết tu luyện và tuân theo Thiên Đạo nữa. Hạt giống nghi vấn Tạ Trần gieo vào lòng nàng đã nảy mầm, đâm rễ, lay chuyển những tín niệm vững chắc nhất. Nàng nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn vẫn lung linh, nơi Tạ Trần đang sống một cuộc đời phàm tục mà nàng đã từ bỏ, nơi nhân tính vẫn được giữ trọn vẹn. Nàng không biết liệu Tạ Trần có phải là lời giải cho những vấn đề của Thiên Đạo hay không, nhưng nàng biết chắc chắn một điều: Tạ Trần không phải là một phàm nhân tầm thường, và sự tồn tại của hắn đã gieo vào lòng nàng một hạt giống của sự thay đổi, một niềm hy vọng mong manh cho một con đường khác. Con đường phía trước, không còn chỉ là con đường tu tiên thuần túy nữa, mà là một hành trình tìm kiếm ý nghĩa của sự tồn tại, của "nhân" và "tiên", trong một kỷ nguyên đang đứng bên bờ vực thẳm.

Nàng khẽ phất tay áo, một luồng tiên khí trong suốt như sương đêm bao phủ lấy thân hình ngọc ngà, lướt xuống sườn Thiên Đăng Sơn. Dưới chân núi, Tiểu Tỳ Nữ vẫn kiên nhẫn chờ đợi, dáng vẻ lo lắng không hề giảm bớt.

"Tiên tử, người đã suy nghĩ thông suốt rồi ư?" Tiểu Tỳ Nữ nhỏ giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử gật đầu nhẹ, dung nhan tuyệt mỹ vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng ánh mắt đã sâu hơn vài phần. "Ngươi đã quan sát Tạ Trần được mấy ngày rồi. Có phát hiện gì đặc biệt không?"

Tiểu Tỳ Nữ cúi đầu, cung kính đáp: "Bẩm tiên tử, thư sinh Tạ Trần quả nhiên khác biệt. Hắn không hề tu luyện, nhưng lại có một loại trí tuệ và sự bình tĩnh hiếm thấy. Hắn sống hòa mình với phàm nhân, đọc sách, pha trà, thỉnh thoảng giúp đỡ người dân trong trấn giải quyết những tranh chấp nhỏ nhặt, hay chỉ đơn giản là lắng nghe nỗi lòng của họ. Người trong trấn đều rất kính trọng hắn. Và..." Nàng ngừng lại, có vẻ chần chừ.

"Nói đi," Lăng Nguyệt thúc giục, giọng điệu không đổi nhưng ánh mắt hiện lên sự chờ đợi.

"Và có một tin đồn nho nhỏ trong trấn, rằng Tạ công tử đây... từng được tiên nhân chọn trúng, nhưng lại từ chối." Tiểu Tỳ Nữ dè dặt nói, rồi nhanh chóng thêm vào, "Vãn bối nghĩ, có lẽ đây chỉ là lời đồn thổi của phàm nhân, không đáng tin."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. "Ta cần xác thực tin này. Ngươi hãy đến Thiên Cơ Các, dùng tín vật của ta, hỏi cho ra nhẽ. Đặc biệt chú ý đến chi tiết 'Thái Huyền Tông'."

Tiểu Tỳ Nữ kinh ngạc ngẩng đầu. "Thái Huyền Tông ư? Chẳng lẽ..."

"Không cần đoán mò. Cứ đi đi." Lăng Nguyệt ngắt lời, giọng nói mang theo sự uy nghiêm không thể nghi ngờ. "Còn bây giờ, ta muốn đích thân quan sát hắn thêm một chút. Ngươi hãy tìm hiểu tin tức, ta sẽ trở lại trấn."

Tiểu Tỳ Nữ lĩnh mệnh, nhanh chóng hóa thành một làn khói nhẹ biến mất vào màn đêm. Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó một lát, nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn ấm áp như những đốm lửa nhỏ trong đêm tối vô tận. Nàng không còn bay lượn trên cao, mà từng bước chậm rãi đi bộ xuống núi, như một lữ khách bình thường, muốn cảm nhận từng hơi thở của nhân gian mà nàng đã từng lãng quên.

***

Buổi chiều tà, nắng nhẹ vàng ươm vương trên mái ngói rêu phong, gió mát nhè nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ trong Thị Trấn An Bình. Mùi thảo dược nồng nặc, quen thuộc và an lành, dẫn lối Tạ Trần bước vào Tiệm Thuốc Đông Y Cổ. Ngôi nhà gỗ đã trải qua bao thăng trầm thời gian, với những bức tường nhuốm màu năm tháng, những tủ thuốc bằng gỗ lim với hàng trăm ngăn kéo nhỏ được đánh số cẩn thận. Bên trong, không khí yên tĩnh, trang nghiêm, phảng phất mùi thuốc bắc, mùi cam thảo, và cả mùi hương liệu thanh nhẹ từ những túi hương treo trên xà nhà. Tiếng cối giã thuốc đều đều từ phía hậu viện vọng ra, hòa cùng tiếng lạch cạch của cân thuốc, tạo nên một bản nhạc riêng của tiệm thuốc.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, bước vào. Anh đến quầy thuốc, nơi Ông Chủ Tiệm Thuốc, một lão nhân gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền lành, đang tỉ mẩn cân đo một thang thuốc cho một vị khách. Mùi thảo dược dường như đã thấm vào từng thớ vải áo của lão, thậm chí cả vào làn da nhăn nheo của lão. Bên cạnh quầy, Lão Khất Cái vẫn quen thuộc với dáng vẻ rách rưới, bẩn thỉu nhưng ánh mắt tinh anh, đang nhâm nhi chén trà thảo mộc nóng hổi, thỉnh thoảng lại ho khan một tiếng.

"Chào Tạ công tử," Ông Chủ Tiệm Thuốc ngẩng đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "Hôm nay lại cần loại thảo dược nào?"

"Vẫn là ít Sâm Đất và Linh Chi Đỏ, lão bá," Tạ Trần đáp, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm. "Để pha trà."

Ông Chủ Tiệm Thuốc gật gù, tay thoăn thoắt lấy thuốc. "Sâm Đất thì thanh nhiệt giải độc, Linh Chi Đỏ thì an thần dưỡng khí. Tạ công tử quả là biết cách dưỡng sinh. Người thường chỉ biết cầu tiên, cầu trường sinh, mấy ai để ý đến cái gốc của sinh mệnh phàm trần này." Lão khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng nét suy tư. "Nhìn Tạ công tử đây, ta lại nhớ chuyện xưa... Chuyện này đã mấy chục năm rồi, nhưng ta vẫn nhớ rõ mồn một."

Lão Khất Cái, đang thiu thiu ngủ gật, bỗng mở mắt, ánh mắt tinh anh lóe lên. "Ồ? Chuyện gì vậy, lão dược sư? Lâu lắm rồi không nghe lão kể chuyện."

Ông Chủ Tiệm Thuốc khẽ cười, vừa cân thuốc vừa chậm rãi kể: "Hồi đó, có một thư sinh nọ, cũng trạc tuổi Tạ công tử bây giờ, học vấn uyên thâm, khí chất hơn người. Một ngày nọ, có tiên nhân từ Thái Huyền Tông đích thân hạ phàm, nhìn trúng thư sinh ấy, nói hắn có căn cốt phi phàm, là kỳ tài tu luyện, muốn đưa hắn về tông môn bồi dưỡng. Ai ngờ..." Lão dừng lại, cố ý kéo dài.

"Ai ngờ sao?" Lão Khất Cái tò mò hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ ranh mãnh. "Chẳng lẽ hắn lại khước từ tiên duyên? Chuyện lạ. Phàm nhân mấy ai không mơ thành tiên, được bay lượn trên mây, trường sinh bất tử? Chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy!"

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình tĩnh nhìn Ông Chủ Tiệm Thuốc cân thuốc, như thể câu chuyện không liên quan gì đến mình. Một tia trầm tư chợt lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm, nhưng nhanh chóng tan biến. Anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ lắng nghe như một người ngoài cuộc.

Ông Chủ Tiệm Thuốc thở dài một tiếng, đôi mắt đục ngầu nhìn Tạ Trần một cách đầy ẩn ý. "Quả nhiên là khước từ. Thư sinh đó nói, hắn không muốn tu tiên, không muốn đánh đổi nhân tính để lấy sức mạnh, không muốn rời xa nhân gian mà hắn yêu quý. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn vẹn nhân tính của mình." Lão lắc đầu. "Hồi đó, cả trấn đều xôn xao, ai cũng bảo hắn điên rồ. Tiên nhân cũng phải chịu thua, đành phải bỏ đi."

Lão Khất Cái nghe xong thì bật cười ha hả. "Ha ha ha! Quả là chuyện lạ đời! Đúng là ngốc! Ngốc nghếch hết sức! Sức mạnh, trường sinh bày ra trước mắt mà không lấy, lại muốn làm phàm nhân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Đúng là không thể hiểu nổi!" Lão vừa nói vừa lắc đầu, nhưng trong ánh mắt tinh anh lại có một tia thấu hiểu khó tả, như thể lão đã nhìn thấy nhiều hơn những gì mình nói.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa như ánh nắng chiều. Anh trầm tĩnh nói: "Mỗi người một chí hướng thôi, Lão Khất Cái. Có lẽ, đối với người đó, cuộc sống phàm trần mới là đáng quý nhất. Cái giá của sự trường sinh đôi khi còn đắt hơn cả cái chết." Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời bình luận, mà còn là một triết lý, một tuyên ngôn về lựa chọn của anh. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Đối với anh, cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dù ngắn ngủi, vẫn đáng giá hơn một kiếp trường sinh vô cảm, "mất người".

Ông Chủ Tiệm Thuốc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ suy tư, như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Lão đưa gói thảo dược cho Tạ Trần. "Thuốc của công tử đây. Tổng cộng là hai mươi văn tiền."

Tạ Trần thanh toán, nhận lấy gói thảo dược, rồi khẽ cúi đầu chào lão dược sư và Lão Khất Cái. Khi anh quay lưng rời đi, Ông Chủ Tiệm Thuốc vẫn đứng đó, dõi theo bóng dáng thư sinh gầy gò cho đến khi anh khuất dạng. Lão Khất Cái cũng im lặng một lúc, rồi khẽ nhấp một ngụm trà. Một cái nhếch mép khó hiểu hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của lão.

Ẩn mình trong đám đông khách hàng đang lựa chọn thuốc, một thân hình nhỏ nhắn trong y phục tỳ nữ giản dị, nhưng ánh mắt lại sắc bén và cảnh giác, đang âm thầm ghi nhớ từng lời nói, từng cử chỉ. Đó chính là Tiểu Tỳ Nữ của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã nghe rõ mồn một câu chuyện về thư sinh khước từ tiên duyên, và cách Tạ Trần bình thản đáp lời. Trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực. Tin đồn là thật! Tạ Trần, người phàm nhân này, không những được Thái Huyền Tông chọn trúng, mà còn... dám từ bỏ! Điều này không khỏi khiến nàng bàng hoàng. Trong thế giới tu tiên, ai cũng chen chúc, tranh giành một tia cơ duyên để bước vào tiên môn, để thoát ly phàm tục, vậy mà hắn lại từ bỏ! Nàng biết tin tức này sẽ gây chấn động lớn nếu Lăng Nguyệt Tiên Tử xác nhận. Nhiệm vụ của nàng là thu thập thông tin, và nàng đã có được một thông tin vô cùng quan trọng, một mảnh ghép then chốt để giải mã bí ẩn về Tạ Trần. Nàng cẩn trọng rời khỏi tiệm thuốc, nhanh chóng hòa mình vào dòng người, để không ai nhận ra sự tồn tại của nàng.

***

Sáng sớm, ánh nắng vàng ấm áp trải khắp Thị Trấn An Bình, xua đi màn sương đêm còn vương vấn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của bánh mì mới nướng, mùi khói bếp và mùi hoa dại ven đường. Thị trấn bắt đầu một ngày mới với sự nhộn nhịp vừa phải. Tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, với những mái hiên rộng, cửa sổ mở to đón nắng, san sát nhau hai bên con phố chính, tạo nên một khung cảnh thân thiện và gần gũi.

Tạ Trần dạo bước trên phố, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng khuôn mặt, từng cử chỉ của người dân. Anh không vội vã, không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là quan sát, cảm nhận nhịp s���ng của nhân gian. Đối với anh, đây không chỉ là một thói quen, mà còn là một cách để "sống" trọn vẹn, để giữ gìn nhân tính mà anh đã quyết tâm bảo vệ. Mỗi hơi thở của cuộc sống phàm trần này đều là một bài học, một nguồn cảm hứng cho những suy tư triết lý của anh.

Anh đi ngang qua một sạp bán bánh bao nóng hổi, nơi Hồ Ly Nữ, hay còn gọi là Tiểu Cửu, đang tinh nghịch chọc ghẹo người bán hàng. Nàng ta xinh đẹp, đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt nhấp nhô giữa mái tóc đen nhánh, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy theo từng cử động. Nàng mặc một chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, khiến nàng nổi bật giữa đám đông.

"Này lão gia, hồ ly ta đâu có ngu!" Tiểu Cửu chu mỏ, đôi mắt lấp lánh tinh quái. "Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Bán cho ta cái bánh bao này đi! Thơm quá đi mất!"

Người bán hàng, một lão nhân phúc hậu, mỉm cười hiền từ. "Tiểu Cửu cô nương lúc nào cũng tinh quái. Bánh bao này vừa ra lò, ăn nóng mới ngon."

Tạ Trần khẽ mỉm cười khi đi ngang qua. Nụ cười của Tiểu Cửu, sự hồn nhiên và tinh nghịch của nàng, mang lại một nét tươi vui cho phố phường. Anh biết Tiểu Cửu không phải là một phàm nhân đơn thuần, nhưng nàng đã chọn cách sống hòa nhập vào nhân gian, tận hưởng những điều nhỏ bé, giản dị. Đó cũng là một loại trí tuệ, một loại lựa chọn.

Tiếp tục dạo bước, Tạ Trần dừng lại trước một cửa tiệm dệt lụa. Bên trong, Cô Gái Dệt Lụa đang miệt mài bên khung cửi, đôi tay khéo léo thoăn thoắt đưa thoi, dệt nên những tấm lụa mềm mại, óng ả. Nàng mặc y phục đơn giản, vẻ mặt tập trung cao độ, như thể toàn bộ thế giới của nàng thu nhỏ lại chỉ còn khung cửi và những sợi tơ.

"Mỗi sợi tơ là một ước mơ... ước mơ về một cuộc sống bình yên..." Tạ Trần nghe nàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng. Nàng không biết có người đang lắng nghe, nàng chỉ đơn thuần là bày tỏ nội tâm của mình qua công việc. Sự chăm chỉ, cần mẫn và vẻ đẹp của sự tập trung toát ra từ nàng, không cần lời nói, không cần phô trương. Nó là biểu hiện của một cuộc sống chân thực, được xây dựng từ những nỗ lực nhỏ bé hàng ngày.

Tạ Trần gật đầu nhẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh cảm nhận được sự sống động và chân thực của nhân gian, nơi mỗi người đều có một câu chuyện, một ước mơ giản dị của riêng mình. Đây chính là điều anh đã chọn, điều anh trân trọng.

Cuộc dạo bước đưa anh đến bờ sông, nơi Nữ Tử Du Ca đang ngồi dưới gốc cây liễu rủ, ôm đàn tỳ bà. Nàng xinh đẹp, duyên dáng trong bộ y phục thanh nhã, nhưng vẻ mặt lại mang một nỗi u sầu man mác, đôi mắt nhìn xa xăm về phía dòng nước chảy. Ngón tay ngọc ngà của nàng khẽ khảy trên dây đàn, tiếng tỳ bà du dương, trầm bổng, mang theo một nỗi niềm sâu kín.

"Thế gian vạn sự như mây khói, chỉ tình người ở lại... mỗi bài ca là một nỗi lòng..." Nàng cất tiếng hát, giọng ca trong trẻo nhưng lại thấm đẫm sự mộng mơ và u hoài. Từng lời ca như chạm vào tận sâu thẳm tâm hồn người nghe, gợi lên những cảm xúc ẩn giấu về sự vô thường của cuộc đời, về những mất mát và những gì còn lại.

Tạ Trần dừng lại một lát, lắng nghe khúc ca của nàng. Anh cảm nhận được sự chân thành trong từng nốt nhạc, từng lời hát. Đây không phải là sức mạnh thần thông, không phải là sự trường sinh bất tử, mà là một loại sức mạnh khác – sức mạnh của cảm xúc, của nghệ thuật, của tâm hồn con người. Nó là minh chứng cho sự tồn tại của "nhân tính" mà giới tu tiên đang dần đánh mất.

Anh mỉm cười nhẹ, rồi tiếp tục bước đi, không làm phiền nàng. Cuộc sống ở Thị Trấn An Bình, dù bình dị, dù không có linh khí bủa vây, nhưng lại đầy đủ hương vị, đầy đủ cung bậc cảm xúc, là một bức tranh sống động mà anh muốn bảo vệ.

Xa xa, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, Tiểu Tỳ Nữ vẫn tiếp tục theo dõi Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến tất cả: sự tinh nghịch của Tiểu Cửu, sự cần mẫn của Cô Gái Dệt Lụa, và nỗi u sầu của Nữ Tử Du Ca. Và nàng cũng chứng kiến ánh mắt Tạ Trần khi anh nhìn họ, ánh mắt của sự thấu hiểu, của sự trân trọng. Trong thế giới tu tiên, nơi mọi người đều hướng tới sức mạnh và sự bất tử, những điều nhỏ bé này thường bị xem nhẹ, bị lãng quên. Tu sĩ càng tu luyện cao, càng xa rời phàm tục, càng lạnh lùng và vô cảm. Họ mạnh mẽ, nhưng cũng cô độc. Nàng thầm so sánh giữa sự phức tạp của tu tiên, nơi sự "mất người" là một cái giá phải trả, và sự giản dị, chân thực của phàm trần mà Tạ Trần đang sống. Một câu hỏi lớn dần hình thành trong tâm trí non nớt của nàng: Liệu con đường tu tiên, con đường mà Lăng Nguyệt Tiên Tử và vô số tu sĩ khác đang theo đuổi, có thật sự là con đường đúng đắn? Hay Tạ Trần, phàm nhân khước từ tiên duyên này, mới là người đang đi trên con đường giữ trọn "nhân" và "đạo"?

Thông tin về việc Tạ Trần từ chối Thái Huyền Tông, kết hợp với những gì nàng vừa chứng kiến, khiến Tiểu Tỳ Nữ cảm thấy một gánh nặng lớn lao. Nàng biết mình phải nhanh chóng báo cáo lại cho Lăng Nguyệt Tiên Tử.

***

Đêm khuya, trăng mờ bị những áng mây đen mỏng che khuất, khiến Thị Trấn An Bình chìm trong một màn đêm tĩnh mịch, huyền ảo. Gió lạnh luồn qua những con hẻm vắng, mang theo hơi ẩm của sương đêm. Tiểu Tỳ Nữ, sau khi đã báo cáo sơ bộ cho Lăng Nguyệt Tiên Tử qua một tín vật truyền âm, được lệnh đến Thiên Cơ Các để xác minh thông tin. Nàng đi vào một con hẻm tối tăm, nơi một căn nhà nhỏ, cổ kính nằm khuất, dường như hòa mình vào bóng đêm. Không có biển hiệu, không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có một chiếc đèn lồng treo lơ lửng trước cửa, ánh sáng yếu ớt đủ để thấy một cánh cửa gỗ nặng nề.

Nàng gõ cửa ba tiếng nhẹ, theo một nhịp điệu đặc biệt. Cánh cửa khẽ mở ra, để lộ một hành lang tối dẫn vào bên trong. Mùi giấy cũ, mực, và một chút linh khí pha tạp, bí ẩn nhưng không đáng sợ, bao trùm không gian. Nàng bước vào một căn phòng nhỏ, nơi những kệ sách cao ngất ngưởng chứa đầy những cuốn sách cổ kính, những cuộn da dê và bản đồ cũ kỹ. Bên trong, không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ. Một người đàn ông trung niên với ánh mắt tinh anh, khuôn mặt khắc khổ, đang ngồi phía sau một bàn gỗ cũ, hai tay đặt trên một cuốn sổ dày cộp. Y mặc một bộ trường bào màu xám tro, dung mạo bình thường nhưng toát ra một vẻ uyên thâm khó dò.

"Tín vật." Y nói, giọng trầm đục, không chút biểu cảm.

Tiểu Tỳ Nữ không nói lời nào, chỉ khẽ đưa ra một tín vật bằng ngọc bội khắc hình một đóa sen băng, chính là tín vật mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đưa cho nàng. Người đàn ông trung niên nhận lấy, ánh mắt lướt qua, rồi gật đầu nhẹ.

"Ngươi muốn hỏi gì?"

"Ta muốn xác minh thông tin về một người tên Tạ Trần... người từng được Thái Huyền Tông chọn trúng..." Tiểu Tỳ Nữ nói, giọng nàng vẫn còn đôi chút run rẩy vì sự bàng hoàng từ những gì đã nghe.

Người của Thiên Cơ Các không lập tức trả lời. Y đặt tín vật sang một bên, rồi lật giở một cuốn sổ cũ kỹ, trang giấy đã ngả vàng ố. Y lướt mắt qua từng dòng chữ được ghi chép cẩn thận, dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh mịch càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn.

"Tạ Trần..." Y khẽ lẩm bẩm, rồi dừng lại ở một trang. "Ah, đúng là có ghi chép. Khoảng hai mươi năm trước, Thái Huyền Tông, một trong Thập Đại Tiên Môn, đã cử trưởng lão đích thân đến Thị Trấn An Bình. Mục đích là để chiêu mộ một thiếu niên có căn cốt phi phàm, thiên tư tuyệt đỉnh, được mệnh danh là 'Kỳ Lân Tử' của nhân gian." Y ngẩng đầu nhìn Tiểu Tỳ Nữ, ánh mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can nàng. "Nhưng thiếu niên đó... đã từ chối tiên duyên."

Tiểu Tỳ Nữ cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn thân nàng lạnh toát. Mặc dù đã nghe tin đồn, nhưng việc được một nguồn tin đáng tin cậy như Thiên Cơ Các xác nhận vẫn khiến nàng kinh ngạc đến tột độ. "Hắn... hắn thật sự từ chối?"

Người của Thiên Cơ Các gật đầu, giọng điệu vẫn bình thản như không. "Không chỉ từ chối, mà còn kiên quyết từ chối. Hắn nói rằng hắn không muốn đánh đổi nhân tính để lấy sức mạnh, không muốn xa rời nhân gian, chỉ muốn sống một đời bình thường, làm một phàm nhân." Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ không hợp với vẻ ngoài lạnh lùng của y. "Chuyện này... đã gây chấn động không nhỏ trong giới tu tiên lúc bấy giờ. Một người dám từ chối tiên duyên từ một tông môn lớn như Thái Huyền Tông, quả thật là hiếm thấy."

Y tiếp tục lật sổ, như tìm kiếm thêm thông tin. "Gần đây, những ghi chép về Tạ Trần này lại được đánh dấu đỏ. Hắn đã trở thành một 'dị số' trong dự đoán của Thiên Cơ Các. Mọi hành động, mọi lời nói của hắn đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới. Các đại tông môn đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để 'vá trời', nhưng Thiên Đạo ngày càng suy yếu, và hiện tượng 'mất người' càng trở nên rõ rệt. Tạ Trần, với sự tồn tại phi phàm của mình, có thể là cả cơ hội lẫn nguy hiểm."

Tiểu Tỳ Nữ lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Mỗi lời nói của người của Thiên Cơ Các đều như những tảng đá đè nặng lên tâm trí nàng. Nàng nhớ lại lời Lăng Nguyệt Tiên Tử đã nói về sự "mất người", về sự hoài nghi của nàng về con đường tu tiên. Và bây giờ, sự thật về Tạ Trần đã được xác nhận. Hắn đã lựa chọn con đường khác, con đường của "nhân tính", của sự "bình thường", và con đường đó lại trở thành "điểm neo nhân quả" của cả thế giới.

"Vậy... tiên tử của ta... có nên tiếp cận hắn không?" Tiểu Tỳ Nữ hỏi, giọng nói khẽ run lên.

Người của Thiên Cơ Các khép cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận trên bàn. Y nhìn thẳng vào mắt Tiểu Tỳ Nữ, ánh mắt sâu thẳm như giếng cổ. "Thiên Cơ không can thiệp vào nhân quả. Nhưng... mọi lựa chọn đều có cái giá của nó. Con đường của Lăng Nguyệt Tiên Tử, con đường của Thái Huyền Tông, đã đi đến cực hạn. Có lẽ đã đến lúc... cần một sự thay đổi. Tạ Trần... chính là chìa khóa cho sự thay đổi đó, hoặc là một hủy diệt khác." Y dừng lại, rồi nói thêm, "Tiên tử của ngươi... đang đứng trước một ngã rẽ lớn."

Tiểu Tỳ Nữ cúi đầu, lòng nàng nặng trĩu. Nàng đã có được tất cả thông tin mà tiên tử cần, nhưng cái giá của thông tin này lại là một nỗi bàng hoàng và một gánh nặng không hề nhỏ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, người gánh vác sứ mệnh "vá trời", người đã hy sinh tất cả cho con đường tu tiên, nay lại phải đối mặt với một phàm nhân từng từ chối chính con đường đó. Sự tồn tại của Tạ Trần không chỉ là một bí ẩn, mà còn là một câu hỏi lớn, một thử thách đối với niềm tin và lý tưởng của Lăng Nguyệt Tiên Tử.

Nàng rời khỏi Thiên Cơ Các, mang theo một nỗi bàng hoàng và một gánh nặng thông tin. Ánh trăng mờ chiếu rọi lên bóng dáng nhỏ bé của nàng khi nàng bước ra khỏi con hẻm vắng. Con đường phía trước, đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, và cả đối với thế giới này, đã trở nên mịt mờ hơn bao giờ hết, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, một kỷ nguyên mới, nơi "nhân" và "tiên" có thể tìm thấy một sự cân bằng khác. Tiểu Tỳ Nữ biết rằng, cuộc gặp gỡ giữa Lăng Nguyệt Tiên Tử và Tạ Trần sẽ không chỉ là một cuộc đối thoại đơn thuần, mà sẽ là một cuộc va chạm của hai con đường, hai triết lý sống, định đoạt vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free