Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 11: Tranh Chấp Đất Đai: Chân Tướng Dưới Ánh Trăng

Tiểu Tỳ Nữ rời khỏi Thiên Cơ Các, bóng đêm đã bao trùm lấy An Bình trấn, nhưng tâm nàng lại dậy sóng như cuồng phong bão táp. Ánh trăng mờ nhạt rải thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo lên con đường đá cuội, soi rõ từng hạt bụi li ti bay lượn trong không khí, nhưng không thể xua tan được nỗi bàng hoàng đang cuộn xoáy trong lòng nàng. Người của Thiên Cơ Các đã xác nhận một sự thật động trời, một nghịch lý đi ngược lại mọi lẽ thường mà tu sĩ hằng theo đuổi: Tạ Trần, một thiếu niên từng được Thái Huyền Tông chọn trúng, lại kiên quyết từ bỏ tiên duyên, chỉ vì muốn giữ trọn nhân tính, muốn sống một đời bình thường.

Thông tin ấy, giờ đây, không còn là những lời đồn thổi vô căn cứ mà là một bản án, một lời thách thức thẳng thừng đến con đường tu tiên truyền thống, đến lý tưởng "vá trời" mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đang gánh vác. Nàng bước đi như kẻ mộng du, từng bước chân nặng trĩu, mỗi tiếng vọng lại từ đôi hài đều như gõ vào cánh cửa nghi hoặc trong tâm trí. “Hắn ta thật sự từ chối?” câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya. Nếu tu tiên là con đường duy nhất để cứu vãn Thiên Đạo, để chống lại sự suy kiệt và hiện tượng "mất người" đang hoành hành, vậy thì lựa chọn của Tạ Trần là gì? Là sự ngu dốt, là sự yếu hèn, hay là một chân lý khác mà các bậc tiên nhân chưa từng dám đối diện?

Khi nàng trở về báo cáo, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện với nàng, vẻ mặt thanh lãnh như trăng rằm nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa sự mệt mỏi sâu thẳm. Nàng lắng nghe từng lời của Tiểu Tỳ Nữ, không một chút biểu cảm, nhưng Tiểu Tỳ Nữ biết, dưới lớp vỏ băng giá ấy là một cơn địa chấn đang chực chờ bùng nổ. Câu nói của người Thiên Cơ Các: "Con đường của Lăng Nguyệt Tiên Tử, con đường của Thái Huyền Tông, đã đi đến cực hạn. Có lẽ đã đến lúc... cần một sự thay đổi. Tạ Trần... chính là chìa khóa cho sự thay đổi đó, hoặc là một hủy diệt khác," cứ quanh quẩn trong tâm trí cả hai người.

Lăng Nguyệt Tiên Tử phẩy tay cho Tiểu Tỳ Nữ lui, rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua song cửa như một lời thở dài của Thiên Đạo. Nàng nhớ về những lời Tạ Trần đã nói, về sự bình thản đến lạ lùng của hắn khi đối mặt với hiểm nguy, về những lần hắn giải quyết vấn đề mà không dùng nửa điểm linh lực. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, hắn trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Điều đó, trong mắt một tu sĩ đã quen với việc truy cầu đại đạo, truy cầu trường sinh, truy cầu sức mạnh để "vá trời" như nàng, là một sự thách thức, một sự mỉa mai đến tột cùng. Nhưng đồng thời, nó cũng gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi, một nỗi tò mò không cách nào dập tắt. "Chìa khóa cho sự thay đổi... hay hủy diệt khác?" Lăng Nguyệt khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự rung động mơ hồ của linh khí trong cơ thể, một dấu hiệu nhỏ nhoi của sự "mất người" mà nàng đã cố gắng phủ nhận bấy lâu.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên của ngày mới rải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và một chút hương hoa dại ven đường. Tạ Trần đã ngồi vào bàn, bên cạnh là chồng sách cũ kỹ đã ngả màu thời gian. Quán sách nhỏ của anh, không mấy đông khách, nhưng luôn sạch sẽ và ngăn nắp, tựa như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy hối hả của nhân gian. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng, hòa cùng tiếng chim non lảnh lót ngoài cửa sổ, tạo nên một khung cảnh thanh bình đến nao lòng.

Tiểu Hoa, với mái tóc tết hai bên lủng lẳng và đôi má bầu bĩnh, lạch bạch bước vào, trên tay bưng một bát cháo nóng hổi. Mùi hành phi thơm lừng cùng vị ngọt của gạo mới lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Cô bé đặt bát cháo cẩn thận lên bàn, ánh mắt trong veo nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ.

"Anh Tạ Trần lại đọc sách sớm vậy ạ?" Giọng nói của Tiểu Hoa trong trẻo như chuông bạc, mang theo sự quan tâm chân thành. "Ăn chút cháo cho ấm bụng đi anh, hôm nay bà nội nấu cháo cá lóc ngon lắm đó!"

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm khẽ cong lên thành nụ cười hiền hậu. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của anh được ánh nắng ban mai tô điểm thêm vẻ thư thái. "Ừm, cảm ơn Tiểu Hoa. Cháo cá lóc của bà nội thì không ai sánh bằng rồi." Anh đặt cuốn sách xuống, cầm lấy bát cháo, hơi ấm từ bát truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh buổi sớm. Trong khi nhấm nháp từng thìa cháo, tai anh vẫn lắng nghe những âm thanh xôn xao từ bên ngoài. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ sớm, và cả những đoạn đối thoại vụn vặt lọt vào tai anh, đều được anh thu nạp, phân tích một cách vô thức.

Một đoạn đối thoại ngắt quãng từ hai người phàm nhân đi ngang qua quán sách bỗng lọt vào tai anh: "Nghe nói làng Vân Sơn bên cạnh có chuyện lớn. Đất đai tranh chấp, còn có cả yêu vật xuất hiện, tu sĩ cũng nhúng tay vào rồi!" Người kia thở dài, giọng đầy lo lắng. "Thiên Đạo suy yếu, nhân gian càng loạn. Không biết bao giờ mới yên bình được."

Tạ Trần nhíu mày nhẹ. "Ừm, nghe nói làng bên có chuyện gì sao?" Anh hỏi Tiểu Hoa, giọng nói điềm tĩnh, không hề tỏ ra lo lắng hay vội vàng. Với anh, mọi sự việc đều có căn nguyên, có nhân quả, và sự vội vàng chỉ khiến mọi thứ thêm rối rắm.

Tiểu Hoa gật đầu lia lịa, nét mặt cũng thoáng chút lo âu. "Dạ, bà nội con nói làng Vân Sơn có con yêu quái Hắc Phong Sơn Chủ gì đó, cứ đòi chiếm đất của dân làng. Còn có cả một vị đạo sĩ tới giúp nữa, nhưng nghe nói đánh nhau mấy ngày rồi mà vẫn chưa ngã ngũ."

Bên ngoài quán sách, một bóng người thanh thoát, khoác lên mình bộ thường phục màu xanh lam giản dị, hòa lẫn vào dòng người qua lại. Mái tóc đen nhánh của nàng được búi cao đơn giản, không cài trâm ngọc, không đeo phỉ thúy, chỉ để lộ vài sợi tóc mai mềm mại, ôm lấy khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử, nàng đã cải trang, lặng lẽ bước vào Thị Trấn An Bình từ tờ mờ sáng. Ánh mắt phượng của nàng quét một lượt qua quán sách nhỏ, dừng lại trên bóng dáng thư sinh gầy gò đang ung dung đọc sách, thưởng cháo. Nàng nghe thấy đoạn đối thoại của Tạ Trần và Tiểu Hoa, và trong lòng không khỏi dấy lên một sự nghi hoặc sâu sắc.

"Thư sinh này... hắn ta thật sự không quan tâm đến những chuyện thế tục sao? Hay là đang chờ đợi điều gì?" Nàng tự hỏi. Một người đã từng được tiên môn chọn trúng, lại kiên quyết từ bỏ tiên duyên, trở về làm một phàm nhân, liệu có thật sự an phận thủ thường, hay đang âm thầm quan sát, chờ đợi một thời cơ nào đó? Tâm trí nàng rối bời bởi những thông tin mà Tiểu Tỳ Nữ đã mang về. Sự tồn tại của Tạ Trần, một "dị số", một "điểm neo nhân quả", đang dần làm lung lay niềm tin vững chắc của nàng vào con đường tu tiên.

Đúng lúc đó, Thư Sinh Giỏi, tuấn tú nho nhã, trên tay cầm một cuốn sách đã cũ, bước vào quán sách. Hắn cúi chào Tạ Trần một cách cung kính. "Tạ huynh, tiểu đệ vừa nghe được tin tức động trời từ làng Vân Sơn. Có vẻ như tình hình đang rất căng thẳng. Các tu sĩ và yêu vật đang giao tranh, dân làng thì hoảng loạn. Người ta nói, còn có cả một mỏ khoáng sản quý hiếm được phát hiện ở đó."

Tạ Trần đặt bát cháo xuống, lau miệng. Ánh mắt anh không còn chỉ là sự điềm tĩnh mà còn pha lẫn một tia suy tư sâu sắc. "Một mỏ khoáng sản quý hiếm sao?" Anh lẩm bẩm, như đang xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. "Vậy thì mọi chuyện không đơn thuần là tranh giành đất đai nữa rồi."

Anh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vải bố cũ kỹ. "Chúng ta đi xem thử. Có lẽ, có một vài điều mà người ngoài cuộc có thể nhìn thấy rõ hơn."

Tiểu Hoa chớp chớp đôi mắt to tròn, vội vàng chạy theo. "Con cũng đi nữa, anh Tạ Trần! Anh nhớ kể chuyện cho con nghe nha!"

Thư Sinh Giỏi cũng gật đầu, theo sát Tạ Trần. "Đúng vậy, Tạ huynh. Tri thức là sức mạnh, và đôi khi, những chân lý lại ẩn mình trong những điều tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất."

Ba người họ cùng nhau bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người của Thị Trấn An Bình, tiến về phía con đường dẫn đến làng Vân Sơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn đứng ẩn mình trong đám đông, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng Tạ Trần. Nàng thấy sự bình thản nhưng cũng đầy quyết đoán trong từng bước chân của anh. Có điều gì đó trong con người này, một sức hút kỳ lạ, không phải từ linh lực hay pháp thuật, mà từ một thứ quyền năng vô hình, một trí tuệ sâu sắc tựa như biển cả. Nàng quyết định, dù có thế nào, nàng cũng phải theo dõi cho đến cùng. Chuyến đi này, có lẽ sẽ cho nàng câu trả lời cho những hoài nghi đang giày vò tâm can bấy lâu.

***

Con đường đất dẫn vào Thôn Vân Sơn gập ghềnh, uốn lượn giữa những cánh đồng lúa xanh mướt đã bắt đầu ngả vàng. Nắng trưa gắt gao đổ xuống, khiến không khí trở nên oi bức, nhưng khi càng tiến sâu vào làng, một sự căng thẳng ngột ngạt hơn cả cái nóng lại bao trùm lấy mọi giác quan. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên từ xa, tất cả những âm thanh yên bình thường ngày của một thôn làng bỗng trở nên lạc lõng, bị lấn át bởi tiếng ồn ào, tiếng la hét và sự hỗn loạn đang diễn ra ở trung tâm làng.

Khi Tạ Trần cùng Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến Tiểu Hoa phải nấp sau lưng Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở rộng vì sợ hãi. Dân làng, những gương mặt khắc khổ vì sương gió, giờ đây tái mét vì sợ hãi, co cụm lại thành từng đám, không dám lại gần khu vực đang tranh chấp. Hai nhóm người, một bên là những người nông dân chất phác, một bên là một đám người hung tợn với vẻ ngoài của những kẻ du thủ du thực, đang giằng co quyết liệt bên một khu đất ven suối. Không khí nồng nặc mùi mồ hôi, mùi đất ẩm và cả một mùi tanh tưởi thoang thoảng, khó chịu.

Ngay giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, một thân hình to lớn, da xanh xám, răng nanh lởm chởm, đang gầm gừ thị uy. Đó chính là Hắc Phong Sơn Chủ, con yêu vật hình người nhưng vẫn còn giữ lại những nét hoang dã của loài thú, cưỡi trên lưng một con hổ đen to lớn, đôi mắt đỏ ngầu tóe ra sát khí. Y dùng một cái móng vuốt sắc nhọn vạch một đường sâu hoắm trên mặt đất, gầm lên thị uy: "Ha ha ha! Lại có đồ ăn tới rồi! Đất này từ nay là của lão gia ta! Ai dám cản trở, lão gia sẽ xé xác!"

Đối diện với Hắc Phong Sơn Chủ là một thân ảnh gầy gò nhưng đứng thẳng tắp, mặc đạo bào màu vàng đã sờn cũ, trên tay nắm chặt một thanh kiếm gỗ đào. Đó là Đạo Sĩ Trừ Ma, vẻ mặt nghiêm nghị, từng giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Yêu ma tà đạo, không dung tha! Hãy mau cút khỏi đây, đừng làm hại dân lành!" Hắn gằn giọng, dồn hết linh lực ít ỏi vào thanh kiếm gỗ, cố gắng đẩy lùi yêu vật. Hắn đã chiến đấu ròng rã mấy ngày nay, linh lực cạn kiệt, nhưng lòng chính nghĩa không cho phép hắn lùi bước.

Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Hắc Phong Sơn Chủ dùng sức mạnh cuồng bạo, mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều khiến mặt đất rung chuyển. Đạo Sĩ Trừ Ma, dù có pháp thuật hộ thân, nhưng so với sức mạnh nguyên thủy của yêu vật lại có phần yếu thế. Hắn cố gắng sử dụng các phù chú, các đạo pháp trấn yêu, nhưng chúng chỉ có thể làm chậm lại bước tiến của Hắc Phong Sơn Chủ chứ không thể gây thương tổn nghiêm trọng.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người còm cõi, lưng còng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, đang đứng lẫn trong đám dân làng, nước mắt giàn giụa. "Nguồn nước của chúng tôi! Suối Vân Long đã cạn đi nhiều thế này! Nếu cứ thế này, ruộng đồng sẽ khô cằn, dân làng chúng tôi sống sao đây?" Giọng ông lão run rẩy, đầy tuyệt vọng, không chỉ vì yêu vật mà còn vì một mối lo khác đang đè nặng lên cuộc sống của họ.

Tạ Trần đứng quan sát từ xa, ánh mắt sâu thẳm quét qua mọi chi tiết. Anh không vội vàng lao vào can thiệp, cũng không biểu lộ bất kỳ sự sợ hãi nào. Thay vào đó, anh thu mình lại, như một cái bóng, nhưng lại như một thấu kính, thu nhận mọi thông tin: tiếng gầm của yêu vật, tiếng kiếm gỗ va chạm, sự hoảng loạn của dân làng, sự bất lực của Đạo Sĩ Trừ Ma, và đặc biệt là lời than vãn của Ông Lão Tiều Phu về con suối cạn.

"Mọi chuyện không đơn giản như vẻ ngoài." Tạ Trần nói nhỏ với Tiểu Hoa, giọng điềm tĩnh. Anh cảm nhận được sự bất thường trong mạch linh khí của vùng đất này, nhưng không phải sự bất thường của một trận chiến đơn thuần, mà là sự xáo trộn của một nhân quả phức tạp hơn nhiều. Con suối cạn, yêu vật tranh đất, tu sĩ yếu thế, tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh lớn hơn.

Đúng lúc đó, Hắc Phong Sơn Chủ gầm lên một tiếng dữ tợn, vung móng vuốt khổng lồ đánh thẳng vào Đạo Sĩ Trừ Ma. Một luồng yêu khí đen đặc bùng nổ, đánh bay Đạo Sĩ Trừ Ma văng xa, đập mạnh vào một gốc cây cổ thụ. Thanh kiếm gỗ đào rơi khỏi tay hắn, linh lực trong người hắn tán loạn, phun ra một ngụm máu tươi.

Hắc Phong Sơn Chủ cười khà khà, chuẩn bị tiến tới kết liễu Đạo Sĩ Trừ Ma. Dân làng sợ hãi la hét.

Nhưng trước khi móng vuốt của yêu vật kịp chạm tới, một bóng người gầy gò đã lướt đến. Tạ Trần không dùng một chút linh lực nào, chỉ đơn giản là dùng tốc độ của một phàm nhân nhanh nhẹn, đỡ lấy thân thể suy yếu của Đạo Sĩ Trừ Ma. Anh không tấn công yêu vật, chỉ nhẹ nhàng đặt Đạo Sĩ nằm xuống, kiểm tra vết thương của hắn.

"Yêu vật kia, mau dừng tay!" Đạo Sĩ Trừ Ma cố gắng gào lên, nhưng giọng hắn yếu ớt. Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt kinh ngạc, không hiểu tại sao một thư sinh gầy gò lại dám xông vào chốn nguy hiểm này.

Hắc Phong Sơn Chủ cũng bất ngờ, dừng lại vài giây, nhìn Tạ Trần với vẻ khó hiểu. Nó không cảm nhận được linh lực từ thư sinh này, nhưng ánh mắt của hắn lại có một sự bình tĩnh đến đáng sợ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ẩn mình trên một cành cây cao, chứng kiến tất cả. Nàng đã sẵn sàng ra tay khi Đạo Sĩ Trừ Ma gặp nguy, nhưng lại bị hành động bất ngờ của Tạ Trần làm cho khựng lại. Hắn không dùng bất kỳ phép thuật nào, chỉ là một hành động đơn thuần của một phàm nhân, nhưng lại khiến yêu vật phải chùn bước. "Hắn... hắn đang làm gì vậy?" Nàng tự hỏi, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả, giữa sự khó hiểu và một tia tò mò ngày càng lớn. Cách Tạ Trần hành xử, luôn đi ngược lại mọi lẽ thường mà nàng biết.

***

Tạ Trần không nán lại lâu ở Thôn Vân Sơn. Sau khi đỡ Đạo Sĩ Trừ Ma và sơ cứu tạm thời, anh chỉ nói một câu đơn giản: "Yên tâm dưỡng thương. Ta sẽ trở lại." Rồi anh nhẹ nhàng rời đi, không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Đạo Sĩ Trừ Ma hay sự gầm gừ đầy khó hiểu của Hắc Phong Sơn Chủ. Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi cũng theo sát anh, không ai dám hỏi nửa lời, chỉ im lặng bước theo.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần dừng chân tại Hồ Nguyệt Ảnh, một hồ nước lớn nằm ẩn mình giữa rừng cây xanh tốt, cách Thôn Vân Sơn không xa. Nơi đây kiến trúc nhân tạo hoàn toàn vắng bóng, chỉ có vài tảng đá lớn nằm rải rác ven hồ và những cây liễu cổ thụ rủ bóng xuống mặt nước trong vắt. Không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn ở làng Vân Sơn. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, tiếng côn trùng rả rích cất lên những bản nhạc đêm, tiếng gió xào xạc qua tán liễu như lời thì thầm của thiên nhiên. Mùi nước trong lành, mùi hoa dại thoang thoảng và mùi đất ẩm ướt tạo nên một không gian yên tĩnh, lãng mạn, huyền ảo đến lạ thường.

Tạ Trần tìm một gốc liễu cổ thụ, ngồi xuống bên cạnh, tựa lưng vào thân cây sần sùi. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng đang lan tỏa khắp cơ thể. Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi cũng ngồi xuống gần đó, im lặng quan sát anh. Họ biết Tạ Trần không phải đang nghỉ ngơi đơn thuần, mà anh đang "nhìn".

Trong tâm trí Tạ Trần, 'Nhân Quả Luân Bàn' bắt đầu xoay chuyển. Đó không phải là một pháp khí hữu hình, cũng không phải một thần thông bí ẩn, mà là một khả năng suy luận cực hạn, một trí tuệ sắc bén đến mức có thể nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, giữa mọi sự việc và nhân duyên. Anh hình dung lại toàn bộ sự việc ở Thôn Vân Sơn: tiếng cãi vã của dân làng, sự hung hăng của Hắc Phong Sơn Chủ, sự yếu thế của Đạo Sĩ Trừ Ma, và đặc biệt là lời than vãn của Ông Lão Tiều Phu về con suối cạn. Anh không chỉ nhìn những gì diễn ra trên bề mặt, mà còn cảm nhận được những dòng chảy ngầm, những mối liên hệ ẩn giấu dưới lớp vỏ của thực tại.

Từng mảnh ghép thông tin hiện lên trong tâm trí anh: con suối cạn, cuộc tranh chấp đất đai, sự xuất hiện của yêu vật và tu sĩ, và cả tin tức về mỏ khoáng sản quý hiếm mà Thư Sinh Giỏi đã nhắc đến. Anh liên kết chúng lại, như một người thợ thủ công ghép nối từng chi tiết nhỏ để tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh. Con suối cạn không phải do thiên tai, mà là do sự can thiệp của con người. Dòng chảy đã bị chuyển hướng. Nhưng ai làm điều đó? Và vì mục đích gì?

Anh nhớ lại địa hình của làng Vân Sơn, những dấu chân của yêu vật Hắc Phong Sơn Chủ, những vết tích pháp thuật của Đạo Sĩ Trừ Ma. Anh loại bỏ những yếu tố nhiễu, tập trung vào bản chất của vấn đề. Một mỏ khoáng sản quý hiếm thường ẩn mình dưới lòng đất, và việc khai thác nó sẽ đòi hỏi việc thay đổi địa thế, thậm chí là dòng chảy của nước ngầm. Yêu vật Hắc Phong Sơn Chủ, hung hăng và tham lam, có thể bị lợi dụng. Nó có thể được thuê để tạo ra sự hỗn loạn, đánh lạc hướng mọi người khỏi mục đích thực sự.

Dưới ánh trăng tròn vằng vặc, phản chiếu lung linh trên mặt hồ trong vắt, tâm trí Tạ Trần hoạt động như một cỗ máy tinh vi. Anh hình dung ra con đường của dòng suối Vân Long, những nhánh phụ đã bị chặn hoặc chuyển hướng một cách tinh vi. Anh nhìn thấy những dấu vết nhỏ bé, những chi tiết mà người khác dễ dàng bỏ qua: một vệt bùn lạ trên bờ suối, một vài phiến đá có dấu hiệu bị dịch chuyển, mùi hương thoang thoảng của một loại khoáng vật đặc biệt chỉ có ở vùng núi phía Tây. Và rồi, một cái tên hiện lên trong tâm trí anh: Thủ Lĩnh Sơn Tặc, kẻ nổi tiếng tàn bạo và xảo quyệt, thường ẩn náu trong các hang động ở vùng núi gần đó, kẻ luôn tìm kiếm những lợi ích bất chính.

"Sự cạn kiệt của suối không phải do thiên tai, mà do... một sự can thiệp. Và thứ mà yêu vật kia đang tranh giành, không chỉ là đất đai." Tạ Trần lẩm bẩm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng ánh sáng của trí tuệ đang bùng cháy dữ dội trong tâm trí anh. "Hắc Phong Sơn Chủ chỉ là con cờ... kẻ đứng sau mới là kẻ chủ mưu."

Xa xa, trên một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cây cối rậm rạp, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn âm thầm theo dõi Tạ Trần. Nàng nhìn thấy vẻ trầm tĩnh và sự tập trung phi phàm của anh. Hắn không hề sử dụng linh lực, không hề thi triển bất kỳ pháp thuật nào, nhưng nàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa từ anh, một thứ năng lượng của sự thấu hiểu, của trí tuệ. "Hắn ta không dùng linh lực, không dùng thần thông... chỉ bằng sự suy luận sao? Điều này thật khó tin." Nàng thầm nhủ. Trong thế giới tu tiên của nàng, mọi vấn đề đều được giải quyết bằng sức mạnh, bằng pháp thuật, bằng những phép tắc của Thiên Đạo. Nhưng Tạ Trần lại đang chứng minh một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến.

Nàng nhớ lại những lời Tiểu Tỳ Nữ đã báo cáo: "Hắn nói rằng hắn không muốn đánh đổi nhân tính để lấy sức mạnh, không muốn xa rời nhân gian, chỉ muốn sống một đời bình thường, làm một phàm nhân." Lúc đó, nàng cho đó là sự ngụy biện của kẻ hèn nhát. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân đích thực, đang giải quyết một vấn đề phức tạp hơn cả những trận chiến của tu sĩ, nàng bắt đầu tự hỏi: Liệu có phải chính nàng, những tu sĩ như nàng, đã "mất người" khi chỉ biết dựa vào sức mạnh, mà quên đi những giá trị cốt lõi của "nhân gian"?

Lăng Nguyệt Tiên Tử vuốt ve Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt. Cây trâm này đã theo nàng hàng trăm năm, chứng kiến nàng từ một thiếu nữ ngây thơ trở thành một Tiên Tử uy nghiêm, gánh vác trọng trách "vá trời". Nhưng bây giờ, nó dường như cũng đang hoài nghi, như chính chủ nhân của nó.

Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén như thấu hiểu vạn vật. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, nụ cười của người đã tìm thấy đáp án. Anh đứng dậy, quay lại làng Vân Sơn, không một chút do dự. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một cái bóng, theo dõi từng bước chân của anh. Nàng biết, cuộc đối đầu giữa hai con đường, hai triết lý sống, đã không còn xa nữa.

***

Sáng hôm sau, sương sớm vẫn còn bảng lảng, bao phủ lấy Thôn Vân Sơn trong một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Nhưng sự tĩnh mịch ấy chỉ là vẻ ngoài, bởi bên trong làng, một sự căng thẳng vô hình vẫn đang đè nặng. Dân làng, sau một đêm mất ngủ, vẫn tập trung ở khu vực ven suối, ánh mắt đầy lo lắng nhìn về phía con suối Vân Long đang ngày càng cạn kiệt. Đạo Sĩ Trừ Ma, dù đã được Tạ Trần sơ cứu, vẫn còn yếu ớt, nhưng hắn vẫn kiên quyết đứng đó, sẵn sàng đối mặt với Hắc Phong Sơn Chủ nếu nó quay lại.

Tạ Trần trở lại làng, không vội vã, không phô trương. Anh vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, nhưng trong từng bước đi của anh lại toát lên một sự tự tin lạ thường. Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi theo sau anh, ánh mắt đầy tin tưởng. Anh đi thẳng đến nơi dân làng đang tụ tập, nhẹ nhàng giơ tay ra hiệu cho mọi người giữ im lặng.

"Chư vị hương thân, Đạo trưởng," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm nhưng rõ ràng, khiến mọi người đều phải lắng nghe. "Ta đã suy xét kỹ càng. Chân lý không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thật bị che giấu. Dòng chảy của suối Vân Long đã bị can thiệp, và thứ các ngươi tranh giành không chỉ là đất."

Ông Lão Tiều Phu bước đến gần, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng không giấu được vẻ nghi ngờ. "Công tử... ý người là sao? Con suối cạn là do ai đó làm sao?"

Tạ Trần gật đầu. "Chính xác. Không phải thiên tai, cũng không phải do yêu vật Hắc Phong Sơn Chủ thuần túy. Yêu vật đó chỉ là một kẻ bị lợi dụng. Kẻ chủ mưu thực sự là người khác." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua những gương mặt ngơ ngác. "Có một mỏ khoáng sản quý hiếm nằm sâu dưới lòng đất, ngay dưới khu vực tranh chấp này. Để khai thác nó, kẻ đó đã bí mật chuyển hướng một nhánh phụ của suối, khiến nước không còn chảy về làng."

Anh lấy một cành cây nhỏ, vẽ phác họa trên nền đất ẩm ướt, chỉ rõ vị trí của mỏ khoáng sản, con đường của dòng suối Vân Long trước đây, và nhánh phụ đã bị chuyển hướng. "Đây là dòng chính của suối. Đây là nhánh phụ cấp nước cho làng. Và đây là nơi đã bị chặn, khiến nước không thể đến được đây. Vị trí này, trùng hợp thay, lại là nơi có dấu hiệu của loại khoáng vật X. Kẻ làm điều này, không ai khác, chính là Thủ Lĩnh Sơn Tặc, cùng với đám tay sai của hắn."

Lời Tạ Trần vừa dứt, một tiếng cười khẩy vang lên từ phía bìa rừng. "Ha! Thằng thư sinh miệng còn hôi sữa, dám ăn nói hàm hồ!" Một thân hình vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ, trên tay cầm một chiếc búa lớn, bước ra từ lùm cây. Đó chính là Thủ Lĩnh Sơn Tặc, cùng với đám tay sai lấm lem bùn đất, mặt mày cau có. Hắn ta không ngờ Tạ Trần lại có thể vạch trần âm mưu của mình. "Ngươi... ngươi nói bậy! Ta không biết gì cả!" Hắn gào lên, cố gắng phủ nhận.

Tạ Trần vẫn bình tĩnh, ánh mắt không chút xao động. "Ngươi có thể phủ nhận, nhưng dấu vết thì không. Mùi khoáng vật trên người các ngươi, những công cụ khai thác dấu trong hang động gần đó, và cả bản đồ địa hình mà ta đã suy luận ra. Ngươi đã lợi dụng Hắc Phong Sơn Chủ để gây rối, khiến dân làng và Đạo trưởng chỉ chú ý đến yêu vật, còn ngươi thì âm thầm khai thác."

Đạo Sĩ Trừ Ma trừng lớn mắt, vẻ mặt từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi cuối cùng là một sự giác ngộ. "Thì ra là vậy! Đa tạ công tử đã chỉ điểm!" Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt kính nể sâu sắc. Lâu nay, hắn chỉ biết dùng sức mạnh, dùng pháp thuật để diệt trừ yêu ma, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc nhìn sâu vào căn nguyên của vấn đề, vào những mối liên hệ nhân quả phức tạp ẩn đằng sau.

Hắc Phong Sơn Chủ, vốn đang ẩn mình trong rừng, cũng chậm rãi bước ra. Ban đầu nó vẫn hung hăng, nhưng khi nghe Tạ Trần vạch trần âm mưu của Thủ Lĩnh Sơn Tặc, nó bỗng trở nên bối rối. Nó nhận ra mình đã bị lợi dụng, bị biến thành một con cờ trong tay kẻ khác. Cái vẻ tham lam ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một sự tức giận và uất ức. Nó không gầm gừ nữa, chỉ im lặng lùi lại, rồi quay lưng rút lui vào rừng sâu, bỏ lại Thủ Lĩnh Sơn Tặc một mình đối mặt với tình thế.

Thủ Lĩnh Sơn Tặc thấy Hắc Phong Sơn Chủ bỏ đi, lại thấy ánh mắt căm phẫn của dân làng và sự quyết tâm của Đạo Sĩ Trừ Ma, biết mình đã bị lộ tẩy hoàn toàn. Hắn ta toan vung búa tấn công Tạ Trần, nhưng Đạo Sĩ Trừ Ma đã nhanh chóng rút kiếm gỗ đào, chặn đứng hắn. "Kẻ gian ác! Ngươi không những lừa gạt dân lành, còn lợi dụng cả yêu vật! Tội lỗi chất chồng!"

Dân làng cũng vỡ lẽ, tiếng la ó, tiếng mắng chửi vang lên. Họ cùng nhau xông tới, dù không có sức mạnh tu luyện, nhưng sự phẫn nộ của phàm nhân cũng đủ khiến Thủ Lĩnh Sơn Tặc phải kinh sợ. Hắn ta không còn đường nào khác, đành phải liều mạng mở đường máu, cùng đám tay sai bỏ chạy tán loạn vào rừng.

Tạ Trần không đuổi theo. Anh chỉ nhẹ nhàng chỉ ra cho dân làng cách khôi phục dòng chảy của suối, và khuyên họ nên lập ra quy ước chung để quản lý nguồn nước và đất đai. "Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng sự thấu hiểu mới có thể giải quyết tận gốc vấn đề. Hơn nữa, việc sống hòa thuận, chia sẻ lợi ích, mới là con đường lâu dài để giữ gìn sự bình yên."

Đạo Sĩ Trừ Ma nhìn Tạ Trần với ánh mắt kính nể vô hạn. Hắn đã thấy một con đường khác để hành hiệp trượng nghĩa, không chỉ dựa vào pháp thuật.

Từ một gốc cây cổ thụ xa xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến tất cả. Nàng vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Tâm trí nàng là một cơn bão tố của cảm xúc: ngạc nhiên, bối rối, và một sự hoài nghi sâu sắc về con đường tu tiên của chính mình. Tạ Trần, một phàm nhân không có linh lực, không có thần thông, lại có thể giải quyết một tranh chấp phức tạp đến vậy, còn hơn cả những tu sĩ như nàng. Hắn đã dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả, dùng những gì mà nàng đã dần "mất người" đi trong quá trình tu luyện.

"Mất người..." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm. Phải chăng, mục đích "vá trời" của nàng, của Thái Huyền Tông, đang đi sai hướng? Phải chăng, sức mạnh không phải là tất cả?

Nàng nhìn Tạ Trần đang ung dung rời đi cùng Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng. Sự kiện này sẽ làm tăng thêm danh tiếng của Tạ Trần như một "thư sinh kỳ lạ" có thể giải quyết mọi vấn đề mà tu sĩ không làm được, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác. Nhưng đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, điều quan trọng hơn cả là sự thay đổi đang diễn ra trong chính nàng. Nàng sẽ không còn giấu mình lâu nữa. Nàng biết, đã đến lúc phải đối mặt trực tiếp với Tạ Trần, để tìm câu trả lời cho những hoài nghi đang giày vò nàng về Thiên Đạo, về "mất người", và về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Một cuộc đối thoại, không phải của kẻ bề trên với phàm nhân, mà là của hai con đường, hai triết lý sống, đã không còn có thể tránh khỏi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free