Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 12: Bích Thủy Đàm: Lời Giải Cho Lòng Người Nứt Rạn

Từ một gốc cây cổ thụ xa xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến tất cả. Nàng vuốt ve Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Tâm trí nàng là một cơn bão tố của cảm xúc: ngạc nhiên, bối rối, và một sự hoài nghi sâu sắc về con đường tu tiên của chính mình. Tạ Trần, một phàm nhân không có linh lực, không có thần thông, lại có thể giải quyết một tranh chấp phức tạp đến vậy, còn hơn cả những tu sĩ như nàng. Hắn đã dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả, dùng những gì mà nàng đã dần "mất người" đi trong quá trình tu luyện.

"Mất người..." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm. Phải chăng, mục đích "vá trời" của nàng, của Thái Huyền Tông, đang đi sai hướng? Phải chăng, sức mạnh không phải là tất cả?

Nàng nhìn Tạ Trần đang ung dung rời đi cùng Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng. Sự kiện này sẽ làm tăng thêm danh tiếng của Tạ Trần như một "thư sinh kỳ lạ" có thể giải quyết mọi vấn đề mà tu sĩ không làm được, thu hút sự chú ý của nhiều thế lực khác. Nhưng đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, điều quan trọng hơn cả là sự thay đổi đang diễn ra trong chính nàng. Nàng sẽ không còn giấu mình lâu nữa. Nàng biết, đã đến lúc phải đối mặt trực tiếp với Tạ Trần, để tìm câu trả lời cho những hoài nghi đang giày vò nàng về Thiên Đạo, về "mất người", và về ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Một cuộc đối thoại, không phải của kẻ bề trên với phàm nhân, mà là của hai con đường, hai triết lý sống, đã không còn có thể tránh khỏi.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa nhuộm vàng đỉnh các mái ngói cong cong của Thị Trấn An Bình, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã xuất hiện nơi cổng thành. Nàng không còn cải trang thô sơ như lần trước, mà khoác lên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh buông dài, chỉ cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Vẻ đẹp thoát tục của nàng khiến những phàm nhân đi đường phải ngước nhìn, nhưng nàng vẫn giữ một vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt phượng sắc bén không gợn sóng, ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín mà không ai có thể thấu hiểu. Tiểu Tỳ Nữ nhỏ nhắn, xinh xắn, mặc y phục tỳ nữ màu xanh nhạt, bước theo sau, nét mặt vẫn còn vương vấn sự lo lắng thường trực. Gió nhẹ buổi ban mai khẽ lướt qua, mang theo mùi thức ăn thoang thoảng từ các quán hàng mới mở, mùi gỗ mộc mạc và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Thị trấn đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện, tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình hiếm có.

Lăng Nguyệt khẽ cau mày, dường như nàng đang cố gắng thích nghi với sự ồn ã này. Những con phố gạch cũ kỹ, những ngôi nhà gỗ nép mình bên nhau, tất cả đều xa lạ với thế giới tu tiên cô tịch, thanh tịnh mà nàng hằng quen thuộc. Nàng sải bước chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt phàm nhân, từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống nhân gian, tựa như đang tìm kiếm một đáp án nào đó. Nàng đi qua những con phố, nơi Tạ Trần sinh sống, và cảm nhận một điều gì đó rất khác lạ. Không phải là linh khí, mà là một loại khí tức của sự bình dị, của những mối dây liên kết chằng chịt, vô hình.

"Ngươi, một phàm nhân, lại khiến ta bận tâm đến vậy... Ta phải đích thân hỏi rõ," nàng khẽ thì thầm trong lòng, ánh mắt ánh lên một sự quyết đoán chưa từng có. Nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thái Huyền Tông, một người đã đứng trên đỉnh cao của tu luyện, vậy mà lại bị một thư sinh phàm trần làm cho bối rối, hoài nghi đến tận cùng đạo tâm của mình. Điều này đối với nàng mà nói, vừa là một sự sỉ nhục, vừa là một sự thức tỉnh đau đớn.

Khi nàng đi ngang qua một góc chợ sầm uất, một tiếng cãi vã lớn bỗng bùng lên, phá vỡ sự yên bình tương đối của buổi sáng. "Đó là mạch đất sét của tổ tiên chúng tôi, không thể nhường!" Một giọng nói khàn khàn, đầy phẫn nộ vang lên. Lăng Nguyệt hướng mắt về phía đó, nàng nhìn thấy một đám đông đang vây quanh hai nhóm người. Họ đều là những người phàm nhân, ăn mặc giản dị, tay chân dính đầy đất sét, gương mặt lấm lem nhưng đầy vẻ kiên quyết.

Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm của Tạ Trần, với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang nắm lấy vạt áo Tạ Trần, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo lắng. "Anh Tạ Trần, họ lại cãi nhau nữa rồi! Chuyện đất sét mà sao cứ mãi không yên?" Cô bé khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự bận tâm.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn giữ vẻ bình thản thường lệ. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua đám đông ồn ào, qua từng gương mặt đỏ gay vì tức giận, qua những bàn tay chai sạn đang vung lên đầy bất mãn. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó sâu xa hơn những lời cãi vã kia. Bên cạnh anh, Thư Sinh Giỏi, tuấn tú nho nhã, tay vẫn không rời cuốn sách, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cuộc tranh chấp, gương mặt lộ vẻ bối rối. "Thật khó hiểu, chỉ vì một mạch đất sét mà hai gia đình thợ gốm truyền thống lại có thể trở mặt thành thù như vậy." Hắn ta khẽ lắc đầu.

Ở giữa vòng tranh chấp, Thợ Gốm Lão Tôn, một người đàn ông lớn tuổi với bàn tay chai sạn dính đầy đất sét và vẻ mặt hiền từ, đang cố gắng hòa giải, nhưng vô vọng. "Các vị, xin hãy bình tĩnh! Đất sét là lộc của trời, sao lại phải vì nó mà rạn nứt tình làng nghĩa xóm?" Lão Tôn khẽ thở dài, nhưng lời nói của ông bị nhấn chìm trong những tiếng la ó, mắng nhiếc. "Lão Tôn, ông đừng xen vào! Họ định cướp mạch đất của nhà tôi đấy!" Một người đàn ông trung niên gào lên, chỉ tay vào đối thủ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng ẩn mình giữa đám đông phàm nhân, không ai nhận ra sự hiện diện của nàng. Nàng quan sát Tạ Trần, nhìn cách anh bình thản đối mặt với sự hỗn loạn, đôi mắt anh không phán xét, mà chỉ là sự quan sát, thấu hiểu. Lại là một tranh chấp của phàm nhân, lại là một vấn đề mà các tu sĩ như nàng thường cho là nhỏ nhặt, không đáng để bận tâm. Nhưng nàng nhớ lại sự kiện tối qua, nhớ cách Tạ Trần đã giải quyết mọi chuyện, không dùng sức mạnh, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Một cảm giác khó tả dấy lên trong lòng nàng, là sự tò mò, là sự hoài nghi, và cả một chút... ngưỡng mộ. Nàng muốn biết, lần này hắn sẽ làm gì. Nàng muốn biết, rốt cuộc triết lý sống của hắn là gì, và nó có thể đi xa đến đâu.

***

Chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên mái ngói rêu phong, Tạ Trần đã rời khỏi khu chợ ồn ã. Anh biết rằng cuộc tranh chấp giữa hai gia đình thợ gốm không đơn giản chỉ là vấn đề lợi ích trước mắt. Đằng sau mỗi cuộc cãi vã, mỗi sự cố chấp, đều ẩn chứa những sợi dây nhân quả đan xen, những câu chuyện đã bị thời gian vùi lấp. Anh đi sâu vào một con hẻm nhỏ, vắng vẻ, nơi có một cửa tiệm không biển hiệu, cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ hé mở. Đây là một chi nhánh bí mật của Thiên Cơ Các tại Thị Trấn An Bình, nơi mà mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, đều được thu thập và lưu trữ.

Bước vào bên trong, mùi giấy cũ, mực và thảo dược xộc vào mũi, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, tĩnh lặng nhưng lại tràn ngập những thông tin vô hình. Tiếng thì thầm khe khẽ từ những góc khuất, tiếng lật sách nhẹ nhàng, và tiếng bước chân thanh thoát của những người làm việc nơi đây tạo nên một bản hòa âm kỳ lạ. Tạ Trần không cần nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu với một người mặc áo choàng đen đang ngồi sau quầy. Người đó cũng chỉ lặng lẽ chỉ tay về phía một căn phòng nhỏ hơn nằm sâu bên trong.

Trong căn phòng đó, Dạ Lan đã chờ sẵn. Thân hình nàng mảnh mai trong bộ y phục đen tuyền, gương mặt được che kín bằng một mạng che mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa vô vàn bí mật. Nàng ngồi tĩnh lặng bên một bàn trà, khói trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương hoa lài thoang thoảng.

"Công tử đã đến," Dạ Lan cất giọng, tiếng nói của nàng trầm ấm, tựa như một dòng suối ngầm chảy qua những tảng đá. "Sự thật luôn được che giấu, nhưng không bao giờ biến mất."

Tạ Trần ngồi đối diện nàng, rót cho mình một chén trà. "Ta cần hiểu gốc rễ của một mối rạn nứt đã ăn sâu." Anh nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo ẩn sau mạng che của Dạ Lan, như thể muốn nhìn thấu mọi thứ.

Dạ Lan mỉm cười ẩn ý. "Đôi khi, gốc rễ đó không nằm ở hiện tại, mà nằm trong quá khứ xa xăm. Nó nằm ở nơi ít ai ngờ nhất... như Bích Thủy Đàm." Nàng khẽ nhấp một ngụm trà, rồi kể một câu chuyện. "Hai gia đình thợ gốm kia, họ từng là bạn bè thân thiết, thậm chí là huynh đệ kết nghĩa. Tổ tiên của họ đã cùng nhau khai phá một mạch đất sét quý hiếm bên Bích Thủy Đàm. Họ đã cùng nhau thề ước dưới ánh trăng, rằng sẽ mãi mãi chia sẻ tài nguyên này, cùng nhau tạo nên những kiệt tác gốm sứ. Thậm chí, họ còn định kết tình thông gia để củng cố mối giao hảo."

"Nhưng rồi, một biến cố xảy ra. Một trong hai người bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi, hoặc có lẽ là một hiểu lầm nhỏ đã bị thổi phồng. Lời thề bị lãng quên, tình huynh đệ rạn nứt. Từ đó, mỗi đời con cháu lại thêm một tầng chấp niệm, một lớp hận thù, biến mạch đất sét chung thành nguồn cơn tranh chấp triền miên." Dạ Lan nói, giọng nàng chậm rãi, từng lời từng chữ đều mang theo một sức nặng của lịch sử và nhân quả. "Đất và nước, tưởng chừng vô tri, nhưng lại ghi nhớ lời thề của con người."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh dần thấu hiểu. Những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí anh bắt đầu nối liền. Anh nhận ra, Thiên Đạo suy yếu không chỉ ảnh hưởng đến linh khí, đến sự "mất người" của tu sĩ, mà còn âm thầm len lỏi vào cả những điều nhỏ nhặt nhất trong đời sống phàm nhân. Sự suy yếu đó có thể khiến mạch đất sét tự nhiên dịch chuyển một chút, làm thay đổi dòng nước ngầm, và những thay đổi nhỏ bé đó, cộng hưởng với những chấp niệm, những lời thề ước bị lãng quên, đã tạo nên những rạn nứt khó hàn gắn trong lòng người.

Dạ Lan không nói thêm. Nàng chỉ lặng lẽ lấy ra một mảnh giấy nhỏ, trên đó vẽ một con đường mờ ảo dẫn đến một địa điểm, cùng với một vài ký hiệu cổ xưa. Nàng đặt mảnh giấy lên bàn, đẩy nhẹ về phía Tạ Trần. "Tất cả những gì công tử cần tìm, đều ở đó. Một lời thề ước đã bị vùi lấp, một mối nhân duyên đã bị lãng quên, và một con đường để hàn gắn."

Tạ Trần khẽ gật đầu, cầm lấy mảnh giấy. Anh biết, Dạ Lan không chỉ cung cấp thông tin, mà còn gợi mở cho anh một hướng đi, một cách để nhìn sâu hơn vào bản chất của vấn đề, nơi những mối nhân quả đan xen nhau. "Đa tạ cô nương," anh nói, giọng trầm ấm. Anh đứng dậy, khẽ cúi đầu chào Dạ Lan, rồi quay lưng bước ra khỏi Thiên Cơ Các, mang theo một trọng trách mới và một lời giải đã dần hé lộ trong tâm trí.

***

Đêm trăng tròn, ánh sáng bạc vằng vặc đổ xuống mặt đất, biến khung cảnh xung quanh Bích Thủy Đàm trở nên huyền ảo như một bức tranh thủy mặc. Không có kiến trúc nhân tạo đáng kể, chỉ có vài đình nghỉ mát nhỏ ven hồ đã nhuốm màu thời gian, cùng những ngôi nhà thuyền đơn giản neo đậu im lìm. Nơi đây linh khí thủy hệ nồng đậm, một cảm giác trong lành, yên tĩnh và mát mẻ bao trùm không gian. Tiếng nước vỗ bờ khẽ khàng, tiếng chim đêm kêu vọng từ xa, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng cá quẫy nước tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Mùi nước trong lành, mùi rong rêu, thoang thoảng mùi hoa sen đang hé nở và mùi đất ẩm ướt quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Tạ Trần một mình đến Bích Thủy Đàm. Anh không vội vàng, chỉ lặng lẽ tìm một tảng đá phẳng bên bờ hồ, ngồi xuống. Thân hình gầy gò của anh như hòa mình vào cảnh đêm tĩnh mịch. Anh khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận sự giao hòa của linh khí thủy hệ đang bao quanh. Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ lóe lên một thứ ánh sáng mờ ảo, không phải của phép thuật, mà là sự tập trung cực độ của "Nhân Quả Chi Nhãn".

Khi Tạ Trần nhập định, thế giới xung quanh anh dường như biến mất. Anh không còn thấy cảnh đêm, không còn nghe tiếng nước. Trong tâm trí anh, những dòng ký ức, những hình ảnh mờ ảo bắt đầu hiện lên. Anh thấy hai người đàn ông trẻ tuổi, với gương mặt đầy nhiệt huyết và đôi tay lấm lem đất sét, đang cùng nhau đào bới một mạch đất sét quý hiếm. Ánh mắt họ rạng rỡ niềm vui, bàn tay họ chạm vào nhau đầy huynh đệ tình thâm. Anh thấy họ cùng nhau nặn gốm, cùng nhau nung những sản phẩm đầu tiên, và cùng nhau thề ước dưới ánh trăng sáng vằng vặc bên Bích Thủy Đàm này. Lời thề về sự sẻ chia, về tình bằng hữu vĩnh cửu, về những đứa con sẽ lớn lên và kết thành thông gia.

Rồi, hình ảnh dần thay đổi. Một bóng đen mờ ảo xuất hiện, thì thầm những lời lẽ tham lam, gieo rắc sự nghi kỵ. Một hiểu lầm nhỏ, một lời nói vô tình, đã bị phóng đại lên thành sự phản bội. Anh thấy những ánh mắt từng thân thiện giờ đây đầy hằn học, những bàn tay từng cùng nhau tạo tác giờ đây nắm chặt thành nắm đấm. Những lời thề ước bị lãng quên, tình nghĩa bị chôn vùi dưới lớp đất sét lạnh lẽo. Tranh chấp không chỉ là về quyền lợi vật chất, mà là về lòng tin bị tổn thương, về lòng tự trọng bị chà đạp, về những chấp niệm đã truyền từ đời này sang đời khác, khiến mối rạn nứt ngày càng sâu sắc.

"Nhân quả đan xen, không có đúng sai tuyệt đối, chỉ có sự lựa chọn và cái giá phải trả..." Tạ Trần thầm nghĩ. Anh thấy những dòng nước ngầm dịch chuyển một cách tinh vi, những mạch đất sét thay đổi đôi chút theo thời gian, không phải do ý chí con người, mà là do sự suy yếu của Thiên Đạo, những biến đổi nhỏ trong tự nhiên mà chỉ có "Nhân Quả Chi Nhãn" của anh mới có thể nhìn thấu được ý nghĩa sâu xa của chúng. Những thay đổi nhỏ bé đó, kết hợp với sự thiếu tin tưởng và chấp niệm của con người, đã khiến tranh chấp bùng phát và kéo dài.

Anh nhận ra, cốt lõi của vấn đề không phải là phân chia tài nguyên, mà là hàn gắn những trái tim đã bị tổn thương, là khôi phục lại lời thề ước đã bị lãng quên, là giúp họ nhìn thấy lại tình nghĩa mà tổ tiên họ từng có. Phải, đây không phải là một vấn đề về pháp luật hay sức mạnh, mà là một vấn đề của lòng người, của "nhân tính".

Tạ Trần khẽ thở dài, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Anh đã tìm thấy lời giải. Đó không phải là một giải pháp cưỡng ép, mà là một sự gợi mở, một cách để họ tự tìm thấy con đường hòa giải. Anh mở mắt, ánh trăng vằng vặc vẫn chiếu rọi mặt hồ, nhưng trong đôi mắt anh, mọi thứ đã trở nên rõ ràng. Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong lòng anh, tựa như làn nước hồ tĩnh lặng đang phản chiếu ánh trăng.

***

Ngày hôm sau, giữa trưa, quảng trường chính của Thị Trấn An Bình lại chật kín người. Trời nắng đẹp, nhưng bầu không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở. Hai gia đình thợ gốm, với những gương mặt hằn học, giận dữ, đứng đối diện nhau, giữa họ là một khoảng trống đầy thù địch.

Tạ Trần bước ra giữa quảng trường, vẫn với phong thái bình thản thường lệ. Anh không cao giọng, không phô trương, chỉ lặng lẽ quan sát từng người. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những ánh mắt căm phẫn, những bàn tay chai sạn đang nắm chặt, và cuối cùng dừng lại ở Thợ Gốm Lão Tôn, người đang đứng một mình, vẻ mặt chất chứa u uất.

"Các vị," Tạ Trần cất giọng, tiếng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng giữa quảng trường, dường như có một ma lực khiến mọi tiếng ồn ào lập tức lắng xuống. "Mạch đất sét kia, dòng nước này, không phải của riêng ai. Chúng là vật chứng cho một lời thề ước, một tình bằng hữu đã bị thời gian làm phai mờ."

Rồi, với lời lẽ sâu sắc và đầy sức thuyết phục, Tạ Trần bắt đầu kể lại câu chuyện về hai người tổ tiên của họ, về tình bạn thắm thiết, về những đêm trăng tròn bên Bích Thủy Đàm, nơi họ cùng nhau khai phá đất sét, cùng nhau nung gốm, và cùng nhau thề ước. Anh không phán xét, không đổ lỗi, chỉ đơn thuần tái hiện lại một quá khứ mà họ đã lãng quên, một nền tảng tình nghĩa đã bị chôn vùi dưới lớp chấp niệm và hận thù. Giọng anh trầm bổng, như một dòng suối chảy qua những tảng đá xói mòn, từ từ xoa dịu những trái tim đang sôi sục.

"Tổ tiên các vị đã từng ước nguyện, rằng con cháu họ sẽ mãi mãi sống trong hòa thuận, cùng nhau tạo nên những kiệt tác gốm sứ. Họ muốn thấy sự hợp tác, chứ không phải sự chia cắt," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh nhìn thẳng vào từng thành viên của hai gia đình. "Họ muốn thấy những sản phẩm của đất sét này không chỉ mang dấu ấn của một gia đình, mà là sự kết tinh của hai dòng họ, của hai trái tim cùng chung một niềm đam mê."

Anh đề xuất một giải pháp. "Thay vì tranh giành, sao các vị không cùng nhau khôi phục lại lời thề ước xưa? Hãy chia sẻ mạch đất sét, không phải vì sự phân chia, mà vì sự hợp tác. Hãy cùng nhau tái lập truyền thống, tạo ra một sản phẩm gốm chung, mang tên 'Bích Thủy Liên Tâm' – Sen Nước Liên Kết Trái Tim. Đó sẽ là biểu tượng của sự hòa hợp, của tình bằng hữu được tái sinh, và là niềm tự hào của cả hai gia đình, của cả Thị Trấn An Bình này."

Thợ Gốm Lão Tôn, người đã chứng kiến bao nhiêu cuộc tranh cãi, bao nhiêu mối rạn nứt vì mạch đất sét, lúc này đôi mắt ông bỗng sáng rực. Một luồng xúc động mạnh mẽ dâng trào trong lòng ông. "Bích Thủy Liên Tâm... Thật là một ý hay! Tổ tiên có linh thiêng cũng sẽ mỉm cười!" Ông khẽ thì thầm, giọng run run vì xúc động.

Các thành viên trong hai gia đình, ban đầu còn nghi ngờ, còn cố chấp, nhưng khi nghe Tạ Trần kể lại câu chuyện về tổ tiên, về những lời thề ước đã bị lãng quên, và nhìn thấy sự chân thành trong đôi mắt anh, họ dần dần bị lay động. Những giọt nước mắt hối hận bắt đầu lăn dài trên những gương mặt chai sạn, lấm lem. Họ nhận ra, bấy lâu nay, họ đã bị những chấp niệm và sự thù hằn che mắt, quên đi cội nguồn tốt đẹp, quên đi tình nghĩa mà cha ông họ đã vun đắp. Tiếng xì xào ban đầu, rồi tiếng khóc thút thít, sau đó là những cái gật đầu chậm rãi. Họ nhìn nhau, không còn là ánh mắt thù địch, mà là sự e ngại, là sự ăn năn.

Trên một mái nhà gần đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ vuốt ve Nguyệt Quang Trâm. Nỗi bàng hoàng trong nàng ngày càng lớn. Một thư sinh phàm trần, không chút linh lực, lại có thể làm được điều mà ngay cả những tu sĩ có đạo tâm vững vàng nhất cũng khó lòng. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật, chỉ dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả, và dùng "nhân tính" để hàn gắn những rạn nứt sâu xa trong lòng người. Cái cảm giác "mất người" mà nàng vẫn thường cảm thấy trong quá trình tu luyện, dường như lại càng rõ rệt hơn khi nàng chứng kiến Tạ Trần. Nàng tự hỏi, phải chăng con đường của nàng, con đường của Thái Huyền Tông, đã thật sự đi sai hướng?

Khi Tạ Trần thấy hai gia đình bắt đầu trao đổi, những cái bắt tay dè dặt, và những lời xin lỗi đầu tiên, anh biết rằng sứ mệnh của mình đã hoàn thành. Anh khẽ gật đầu, quay lưng bước đi, không ở lại nhận lời cảm ơn hay sự ca tụng. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình thường, muốn giữ trọn nhân tính của mình, và những tranh chấp như thế này, dù anh có can thiệp, cũng chỉ là một phần của cuộc sống nhân gian mà anh không thể hoàn toàn đứng ngoài.

Nhưng khi anh vừa bước được vài bước, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm thanh khiết của hoa sen. Một bóng hình uyển chuyển xuất hiện, chắn trước mặt anh. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông dài, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào anh. Vẻ mặt nàng phức tạp, mang theo cả sự ngạc nhiên, hoài nghi, và một sự quyết tâm mới.

"Tạ Trần..." Nàng cất giọng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. "Chúng ta cần nói chuyện."

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free