Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 13: Lời Nói Hóa Giải Phong Ba: Vết Nứt Đầu Tiên Của Đạo Tâm

"Tạ Trần..." Nàng cất giọng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm. "Chúng ta cần nói chuyện."

Gió sớm mơn man trên mặt hồ Bích Thủy, khẽ lay động những tán liễu rủ. Hương sen thơm dịu hòa cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một bức tranh thanh tĩnh, đẹp đến nao lòng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, không gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại sự đối mặt giữa một phàm nhân và một tiên tử. Tạ Trần quay người, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua vẻ đẹp thoát tục của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh buông dài, nhưng không còn vẻ thong dong của một nữ lữ khách vô danh nữa. Toàn thân nàng toát lên khí chất uy nghiêm, lạnh lùng, như một bông tuyết ngàn năm vừa rơi xuống nhân gian. Tuy nhiên, sâu trong đôi mắt phượng sắc bén kia, Tạ Trần vẫn nhận ra một nỗi ưu tư, một sự giằng xé mà nàng cố gắng che giấu. Anh không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho nàng đi theo.

Họ không đi xa, chỉ bước đến Quán Trà Vọng Giang ven sông, nơi từng là điểm tựa cho những suy tư tĩnh lặng của Tạ Trần. Quán trà buổi sáng sớm vắng vẻ, chỉ lác đác vài vị khách quen đang nhâm nhi chén trà nóng, đọc báo cũ hay trầm ngâm nhìn dòng nước. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, hòa cùng tiếng pha trà thanh thoát của lão quán chủ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi trà Long Tỉnh thơm dịu, mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ ven bờ thấm đẫm không gian, xoa dịu phần nào sự căng thẳng vô hình giữa hai người. Lăng Nguyệt Tiên Tử chọn một bàn khuất, đối diện với Tạ Trần, ánh mắt không rời khỏi dung nhan thanh tú nhưng ẩn chứa chiều sâu của người đối diện. Nàng siết nhẹ chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, một thói quen mỗi khi nội tâm nàng dao động.

"Ngươi từng là thiên tài của Thái Huyền Tông, lại cam tâm vứt bỏ cơ duyên trường sinh, chỉ để làm một thư sinh phàm tục?" Lăng Nguyệt mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng không giấu được sự lạnh lùng và chất vấn. "Ngươi có biết thế gian này đang cần kẻ mạnh? Thiên Đạo suy yếu, yêu ma quỷ quái hoành hành, nhân gian hỗn loạn. Ngươi, với thiên phú phi thường, lẽ ra phải gánh vác trách nhiệm lớn lao, sao lại chọn lui về góc phố này?"

Tạ Trần bình thản nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông đang lững lờ trôi, như đang nhìn vào dòng chảy vô tận của thời gian. "Trường sinh mà mất đi bản ngã, thì còn ý nghĩa gì?" Anh khẽ đáp, giọng nói trầm tĩnh, không một chút gợn sóng. "Mạnh hay yếu, không phải do tu vi quyết định, mà do tâm niệm. Một tu sĩ đạt đến cảnh giới phi thăng, nhưng lại quên đi nguồn cội, quên đi lý do vì sao mình tu luyện, quên đi những cảm xúc căn bản của con người, thì liệu đó có phải là 'mạnh' thật sự?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày. Những lời Tạ Trần nói chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín nhất trong lòng nàng – cái cảm giác "mất người" mà nàng vẫn thường cảm thấy khi nhìn các sư huynh, sư tỷ, thậm chí là chính mình. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ, càng tu luyện càng xa rời nhân gian, càng trở nên lãnh đạm, vô tình. Đôi khi, nàng tự hỏi, liệu đỉnh cao của tu đạo có phải là sự cô độc đến tột cùng?

"Tu luyện là để bảo vệ. Bảo vệ chúng sinh, bảo vệ Thiên Đạo." Nàng cố gắng giữ vững lập trường. "Đó là sứ mệnh của kẻ tu hành. Ngươi nghĩ phàm nhân có thể làm gì trước đại kiếp? Khi Thiên Đạo sụp đổ, khi linh khí tan biến, cả phàm nhân và tiên nhân đều khó thoát khỏi kiếp nạn."

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười mà Lăng Nguyệt chưa từng thấy, nó không phải là sự châm biếm, mà là sự thấu hiểu, xen lẫn chút bi ai. "Phàm nhân có cách của phàm nhân. Thiên Đạo cần vá, nhưng liệu có phải cái giá là sự 'mất người'? Nếu để vá một cái trời đã mục rỗng, mà phải xé toạc đi trái tim của hàng vạn con người, phải biến họ thành những cỗ máy vô cảm, thì cái 'trời' ấy còn đáng để vá nữa chăng?" Anh ngừng lại, ánh mắt chuyển sang nhìn thẳng vào nàng, như muốn nhìn thấu tâm can. "Một cái trời mà vì nó, con người phải đánh đổi đi chính bản chất làm người, liệu đó có phải là 'Thiên Đạo' mà chúng sinh hằng mong muốn?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng người. Những lời nói của Tạ Trần như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những vết nứt trong đạo tâm của nàng. Nàng đã sống hàng trăm năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế gian, trải qua bao kiếp nạn, nhưng chưa bao giờ có một phàm nhân nào lại có thể lay chuyển nàng đến nhường này. Nàng nhớ lại hình ảnh những tu sĩ vô cảm khi nhìn thấy phàm nhân bị yêu quái tàn sát, nhớ lại những mệnh lệnh vô tình của trưởng lão chỉ vì "đại cục", nhớ lại ánh mắt trống rỗng của một sư tỷ sau khi đột phá cảnh giới cao nhất. "Mất người"... Ba chữ ấy cứ vang vọng trong tâm trí nàng, như một lời nguyền, một lời cảnh báo.

"Ngươi... Ngươi không sợ sao?" Nàng hỏi khẽ, giọng nói không còn vẻ lạnh lùng uy nghiêm như trước, mà pha lẫn chút bối rối. "Sợ cái chết, sợ sự yếu đuối, sợ không thể bảo vệ những người ngươi yêu quý?"

Tạ Trần đặt tay lên chén trà đã nguội, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Sợ chứ, ai mà không sợ." Anh thừa nhận thẳng thắn. "Nhưng sợ cái chết không có nghĩa là phải sống một cuộc đời không phải của mình. Sợ sự yếu đuối không có nghĩa là phải truy cầu sức mạnh bằng mọi giá, đến mức đánh mất chính mình. Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, đó đã là một loại dũng khí rồi." Anh nhìn nàng, ánh mắt có phần trìu mến. "Tiên tử, người từng hỏi ta vì sao không thành tiên. Ta hỏi lại người, tiên là gì? Có phải là một cảnh giới vô ngã, vô ưu, vô lo, nhưng cũng vô cảm và vô tình?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn Tạ Trần, lòng nàng như một dòng sông bị khuấy động, những trầm tích của niềm tin cũ đang dần nổi lên, cùng với những nghi ngờ mới. Nàng chợt nhận ra, Tạ Trần không chỉ từ bỏ tu tiên, anh còn đang "tu" một thứ khác, một thứ đạo mà nàng chưa từng nghĩ đến: đạo của con người, đạo của nhân quả, đạo của sự vẹn toàn. Những lời anh nói, không phải là sự chống đối, mà là một cách nhìn khác, một triết lý sâu sắc, khiến nàng không thể không suy ngẫm. Một tia nắng sớm rọi qua khung cửa, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật vẻ điềm tĩnh và kiên định của anh, như một tảng đá giữa dòng nước xiết. Nàng biết, cuộc nói chuyện này, dù ngắn ngủi, đã gieo một hạt mầm hoài nghi vào đạo tâm nàng, một hạt mầm có thể sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tu luyện của nàng.

***

Trong khi đó, Thị Trấn An Bình đã bắt đầu một ngày mới đầy sôi động. Nắng đã lên cao, rải vàng khắp các mái nhà ngói đỏ, làm bừng sáng khu chợ trung tâm. Đây là nơi tập trung mọi hoạt động buôn bán, trao đổi của người dân, một mê cung của những quầy hàng san sát, những tiếng rao lảnh lót, những mùi hương hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng cười đùa giòn tan của trẻ con đang chạy nhảy, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của nhân gian. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường – phở nóng, bánh bao chiên, chè đậu xanh – quyện lẫn mùi hương liệu của các tiệm thuốc bắc, mùi vải vóc mới và mùi đất ẩm từ những gánh rau tươi, kích thích mọi giác quan.

Giữa biển người đông đúc ấy, một bóng dáng có phần lạc lõng đang cố gắng chen chúc, vẻ mặt đầy sốt ruột và thiếu kiên nhẫn. Đó là Lý Thiên, vị tu sĩ trẻ đã được nhắc đến. Anh ta có vẻ ngoài nho nhã, mặc trên mình bộ đạo bào màu xám tro của một tông môn nhỏ, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự căng thẳng và bực bội. Dù đã cố gắng nén lại, nhưng anh ta vẫn có vẻ không quen với sự xô bồ của phàm trần. Anh ta đang tìm kiếm một quầy hàng bán dược liệu, nhưng dòng người cứ xô đẩy, khiến anh ta không thể tiến lên.

"Tránh ra! Tránh ra hết cho bổn tọa!" Lý Thiên lẩm bẩm, gạt nhẹ một người bán hàng rong. Nhưng hành động đó lại khiến anh ta va phải một nhóm người đang đi giữa chợ, gồm ba kẻ ăn mặc lộng lẫy, rõ ràng là con nhà quyền quý.

"Ái chà, tên nhà quê này dám cả gan đụng vào ta sao?" Thiếu Gia Ăn Chơi, một gã béo tốt, mặt mày đỏ gay vì nóng nực và kiêu ngạo, quát lên. Hắn khoác tay một cô gái xinh đẹp, Tiểu Thư Cao Ngạo, nàng ta cũng không kém phần hống hách, đôi mắt liếc xéo Lý Thiên đầy vẻ khinh thường.

"Ngươi không có mắt sao? Ngươi có biết ta là ai không?" Tiểu Lang Quân, một tên tuấn tú nhưng mặt mày ngạo mạn, đứng cạnh Thiếu Gia Ăn Chơi, cũng lên tiếng mắng mỏ. "Dám cả gan chen lấn, va chạm vào Tiểu Thư nhà ta? Ngươi muốn chết sao?"

Lý Thiên, vốn đã bực dọc vì không tìm được thứ mình cần, lại bị ba kẻ phàm nhân này làm phiền, lửa giận bùng lên. "Phàm nhân thấp kém, tránh ra! Bổn tọa đang có việc gấp!" Anh ta gầm lên, không giữ được sự kiềm chế của một tu sĩ. Vô tình, một luồng linh lực yếu ớt từ trong cơ thể anh ta tỏa ra, dù không gây hại nhưng lại khiến những người xung quanh cảm thấy một luồng áp lực vô hình, một sự lạnh lẽo khó hiểu. Dân làng giật mình lùi lại, bắt đầu xì xào bàn tán về "ma thuật" hay "yêu quái" giữa chợ.

Tiểu Thư Cao Ngạo thấy vậy, càng thêm tức giận. "Vô lễ! Dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ngươi có biết cha ta là huyện lệnh, đại ca ta là tổng binh không? Dám dùng tà thuật hù dọa ta?" Nàng ta ra hiệu cho đám gia đinh đi theo, bọn chúng lập tức xông lên, chuẩn bị ra tay.

Tình hình trở nên căng thẳng. Lúc này, từ đâu đó, một bóng người mặc đạo bào cũ nát, mặt mày lem luốc, râu ria xồm xoàm, tay cầm phất trần và một la bàn cũ kỹ, xông vào giữa đám đông. Đó chính là Đạo Sĩ Lừa Đảo. "Aiz, đây là dấu hiệu của tà khí quấy phá! Âm khí trùng trùng, sát khí ngút trời! Để ta, Đạo Sĩ Thanh Phong, giúp các vị hóa giải!" Hắn khoa chân múa tay, lẩm bẩm vài câu chú nghe rất bí hiểm. "Chỉ cần ba lượng bạc, ta sẽ có ngay pháp khí trấn yêu, bảo đảm hóa giải mọi tai ương, giúp hóa giải ân oán giữa hai vị, khiến họ hòa thuận như cá với nước!" Hắn liếc nhìn Lý Thiên, rồi lại nhìn sang đám quý tộc, ánh mắt gian xảo.

Trong đám đông, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi rời Quán Trà Vọng Giang, vẫn ẩn mình quan sát. Nàng thở dài thườn thượt khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này. Tu sĩ trẻ thiếu kinh nghiệm, phàm nhân hống hách, lại thêm một kẻ lừa đảo thừa nước đục thả câu. Những sự kiện nhỏ nhặt như thế này, nàng đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần ở nhân gian, nhưng mỗi lần đều khiến nàng cảm thấy sự mệt mỏi, và một nỗi băn khoăn về cái "đạo" mà mình theo đuổi. Một tu sĩ thực sự, lẽ ra phải vượt qua những chấp niệm phàm trần này, nhưng đôi khi, lại chính là những chấp niệm ấy, những cảm xúc ấy, mới là thứ khiến con người trở nên sống động.

Tạ Trần, cùng với Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi, tình cờ đi ngang qua khu chợ. Tiểu Hoa, với đôi mắt to tròn lanh lợi, kéo tay Tạ Trần, chỉ vào đám đông. "Anh Tạ Trần, có chuyện gì vậy ạ?" Nàng bé xíu, nhưng sự tò mò của trẻ con khiến nàng không sợ hãi. Thư Sinh Giỏi, lúc nào cũng cầm cuốn sách trên tay, khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung quan sát. Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, rồi dừng lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người trong đám đông, như thể đang phân tích một ván cờ phức tạp, nhìn thấu những mối nhân quả đang đan xen.

***

Tiếng ồn ào của chợ đã dần dịu xuống khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, rải những tia nắng cuối cùng lên quảng trường chính của Thị Trấn An Bình. Không khí không còn náo nhiệt như giữa trưa, nhưng lại thay vào đó là những tiếng xì xào bàn tán của dân làng về sự việc vừa xảy ra. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà gần đó khi các quán ăn bắt đầu chuẩn bị bữa tối, nhưng không thể xua đi cái không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về trung tâm quảng trường, nơi cuộc tranh cãi vẫn chưa thực sự kết thúc. Lý Thiên, Thiếu Gia Ăn Chơi, Tiểu Lang Quân, và Tiểu Thư Cao Ngạo vẫn đứng đó, mặt mày ai nấy đều khó coi.

Tạ Trần, sau khi quan sát một lúc, khẽ bước tới. Dáng người anh gầy gò, thư sinh, không hề có vẻ cường tráng hay khí thế của một tu sĩ. Trang phục anh vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, đơn giản. Nhưng khi anh cất tiếng, cả quảng trường như chìm vào im lặng. Giọng nói của anh trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút linh lực hay uy áp, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, khiến mọi người phải lắng nghe.

"Vội vàng thì hỏng việc, kiêu ngạo thì mất lòng." Tạ Trần chậm rãi nói, ánh mắt đầu tiên nhìn về phía Lý Thiên. "Vị đạo hữu này, vì lo lắng cho sư huynh mà quên đi lễ nghĩa phàm trần, quên đi sự cần thiết của sự bình tĩnh nơi nhân gian. Tâm trạng bất ổn, hành động lỗ mãng, đó là một phần nhân quả của sự vội vã." Anh khẽ ngừng lại, rồi chuyển ánh mắt sang ba người quý tộc. "Còn các vị đây, vì quen thói được tung hô, quen thói quyền quý, mà coi thường người khác, xem thường quy tắc ứng xử cơ bản giữa người với người. Đó lại là nhân quả của sự kiêu ngạo."

Thiếu Gia Ăn Chơi, ban đầu còn định phản bác, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, hắn bỗng cảm thấy một áp lực vô hình, một cảm giác tội lỗi mà hắn chưa từng trải qua. Tiểu Thư Cao Ngạo và Tiểu Lang Quân cũng im lặng, khuôn mặt họ từ kiêu ngạo chuyển sang bối rối, rồi có chút hổ thẹn. Lời của Tạ Trần không phải là sự chỉ trích gay gắt, mà là một sự phân tích thấu đáo, chỉ ra cái sai của mỗi người một cách nhẹ nhàng nhưng không thể chối cãi.

"Về phần Đạo Sĩ Thanh Phong đây," Tạ Trần quay sang Đạo Sĩ Lừa Đảo, người đang cố gắng lẩn vào đám đông. Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa sự sắc bén không ngờ. "'Thiên ý' của ngươi chỉ là vài chiêu trò lừa đảo, dùng sự mê tín của dân lành để trục lợi. Linh lực giả dối thì làm sao 'trấn yêu' được? Âm khí, sát khí mà ngươi nói, chẳng qua là sự bất an trong lòng người, chứ không phải tà ma quỷ quái nào cả. 'Ba lượng bạc' của ngươi, chỉ có thể mua được một miếng bánh, chứ không thể mua được sự thanh thản cho tâm hồn."

Đạo Sĩ Lừa Đảo, bị Tạ Trần vạch trần trắng trợn, mặt mũi tái mét. Hắn vốn tưởng có thể kiếm chác được chút đỉnh từ mâu thuẫn này, nào ngờ lại gặp phải một người thấu đáo đến vậy. Hắn lắp bắp vài câu chống chế, nhưng dưới ánh mắt của Tạ Trần và sự chú ý của toàn bộ dân làng, hắn biết mình không thể tiếp tục diễn trò. Hắn cúp đuôi, lén lút bỏ chạy, biến mất vào con hẻm nhỏ.

Tạ Trần không đuổi theo. Anh lại quay sang Lý Thiên, ánh mắt có phần dịu đi. "Vị đạo hữu này, ta nghe nói ngươi đang tìm kiếm một loại linh thảo đặc biệt ở Mê Vụ Đầm Lầy để cứu sư huynh?"

Lý Thiên, từ nãy đến giờ vẫn đang cúi đầu vì hổ thẹn, ngẩng phắt dậy. "Đúng vậy... Bổn tọa... Bổn tọa đã sai rồi. Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo." Giọng anh ta run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào của một tu sĩ. Cái cách Tạ Trần không chỉ vạch ra lỗi lầm mà còn thấu hiểu nguyên nhân sâu xa của sự vội vã trong anh, đã chạm đến trái tim anh.

"Mê Vụ Đầm Lầy ẩn chứa nhiều điều bí ẩn," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trở nên trầm tư hơn, như đang nói với chính mình, nhưng lại đủ lớn để mọi người xung quanh đều nghe thấy. "Những hiện tượng kỳ lạ ở đó không phải là vô cớ. Màn sương dày đặc không tan, cây cỏ đột biến, linh khí hỗn loạn, đó mới là nguyên nhân sâu xa của sự lo lắng trong lòng vị đạo hữu này, chứ không phải một cuộc chen lấn nhỏ. Thiên Đạo suy yếu, nhân quả loạn lạc, những nơi như Mê Vụ Đầm Lầy sẽ ngày càng xuất hiện nhiều hơn, và mang theo những vấn đề phức tạp hơn là một cuộc tranh cãi giữa phàm nhân và tu sĩ."

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không khí. Lý Thiên đứng chết lặng, anh ta nhận ra rằng Tạ Trần không chỉ nhìn thấu cuộc cãi vã, mà còn nhìn thấu cả nỗi lo lắng về sư huynh và những điều bất thường mà anh ta cảm nhận được ở Mê Vụ Đầm Lầy. Các quý tộc cũng ngỡ ngàng. Họ chưa bao giờ nghe ai nói về "Mê Vụ Đầm Lầy" một cách nghiêm túc như vậy. Dân làng thì xì xào bàn tán, những lời đồn thổi về đầm lầy, về những chuyện kỳ lạ đã từng xảy ra ở đó, nay được Tạ Trần nhắc đến, bỗng trở nên đáng sợ hơn.

Từ xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng đứng nép mình sau một gian hàng bán vải, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Nàng đã nghe về "Mê Vụ Đầm Lầy" trước đây, nhưng chỉ coi đó là một trong vô số những hiện tượng nhỏ lẻ do Thiên Đạo suy yếu gây ra. Tuy nhiên, qua lời nói của Tạ Trần, nó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu "nhân quả" để liên kết một sự kiện nhỏ nhặt với một vấn đề lớn hơn, một vấn đề mà các tu sĩ như nàng thường bỏ qua vì quá tập trung vào "đại đạo" và "linh lực".

"Những hiện tượng kỳ lạ đó mới là nguyên nhân sâu xa của sự lo lắng..." Lời của Tạ Trần cứ quanh quẩn trong tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng nhận ra, có lẽ nàng đã quá cao ngạo, quá tự phụ vào sức mạnh của tu vi, mà quên đi rằng, đôi khi, chân tướng của một vấn đề lại nằm ở những điều nhỏ nhặt nhất, những sợi dây nhân quả vô hình mà chỉ có một người như Tạ Trần mới có thể nhìn thấu. Cái cảm giác "mất người" trong nàng lại càng rõ rệt, không chỉ là sự vô cảm, mà còn là sự mù quáng trước những giá trị nhân sinh, những điều đang thực sự diễn ra dưới gót chân của mình.

Nàng siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, mà thay vào đó là sự quyết đoán. Mê Vụ Đầm Lầy... Nàng sẽ phải tự mình đi xem xét. Và Tạ Trần... Nàng biết rằng, cuộc đối thoại giữa họ sẽ không chỉ dừng lại ở quán trà sáng nay. Hắn, một phàm nhân không tu tiên, đang nắm giữ một chìa khóa quan trọng hơn bất kỳ tiên nhân nào có thể tưởng tượng, một chìa khóa để giải mã không chỉ những rắc rối của nhân gian, mà còn cả những bí ẩn về sự suy yếu của Thiên Đạo.

Tạ Trần, sau khi mọi việc lắng xuống, khẽ thở dài. Anh không nhận lời cảm ơn từ Lý Thiên hay dân làng. Anh chỉ đơn giản quay người, cùng Tiểu Hoa và Thư Sinh Giỏi, bước đi về phía quán sách nhỏ của mình, lại hòa vào dòng người, như một hạt cát giữa sa mạc bao la. Anh vẫn chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng dường như, số phận lại không ngừng đẩy anh vào những nơi mà anh không thể không can thiệp, những nơi mà những sợi dây "nhân quả" đang chờ đợi bàn tay của anh để được gỡ rối. Lăng Nguyệt Tiên Tử dõi theo bóng anh, lòng nàng tràn ngập những suy nghĩ và hoài nghi, như những đám mây mù đang tụ lại trên đỉnh núi, báo hiệu một cơn bão lớn sắp đến trong tâm hồn nàng. Có lẽ, những hiện tượng kỳ lạ ở Mê Vụ Đầm Lầy không chỉ là dấu hiệu của Thiên Đạo suy yếu, mà còn là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra một chân trời mới về tu đạo, về nhân sinh, một chân trời mà Tạ Trần đang lặng lẽ dẫn lối.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free