Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 14: Báo Cáo và Hoài Nghi: Lời Thì Thầm Từ Mộc Diệp Thôn

Ánh dương buổi sớm vừa vặn rọi qua những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng con đường lát đá còn vương hơi sương. Tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng bước chân vội vã của kẻ đi chợ, và tiếng cười giòn tan của lũ trẻ nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của nhân gian. Tại góc quán trà quen thuộc, Tạ Trần khẽ đặt chén trà sen thanh khiết xuống bàn đá, hơi nóng còn vờn nhẹ trên vành chén sứ. Đối diện anh, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, tiên bào trắng muốt như trích tiên giáng trần, nhưng ánh mắt phượng sắc bén đã mất đi vẻ lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là sự phức tạp khó tả.

Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt ấy dường như muốn xuyên thấu tận linh hồn chàng thư sinh gầy gò. Nàng không còn giấu mình trong màn sương ẩn dật, mà đường hoàng đối diện, tựa như đã quyết định không né tránh nữa. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động lọn tóc mai của nàng, nhưng gương mặt nàng vẫn kiên định, chỉ có đôi môi mỏng khẽ mím lại, để lộ sự giằng xé nội tâm.

"Tạ Trần," nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang một áp lực vô hình, "Ngươi đã từ chối con đường thiên mệnh, khước từ tiên duyên mà bao kẻ tu sĩ hằng khao khát. Thế nhưng, ngươi lại dùng trí tuệ phàm nhân để giải quyết vấn đề của kẻ tu hành, thậm chí còn nhìn thấu những điều mà chính chúng ta, những người tu đạo, lại bỏ qua. Ngươi định làm gì, Tạ Trần? Phá cục chăng?"

Tạ Trần không vội đáp. Anh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như cánh hoa phù dung sớm nở tối tàn, nhưng lại ẩn chứa cả một biển sâu suy tư. Anh đưa tay đẩy chén trà về phía nàng, động tác chậm rãi, ung dung. "Tiên tử, mời dùng trà. Hương trà này có thể giúp tâm hồn tĩnh lặng hơn một chút."

Lăng Nguyệt không nhận chén trà, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Tạ Trần, như thể sợ rằng nếu rời đi một giây, anh sẽ tan biến vào hư vô. Nàng muốn một lời đáp rõ ràng, một lời giải thích cho những mâu thuẫn đang giày vò đạo tâm của nàng.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho hậu vị ngọt thanh, lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Tiên tử, đạo trời vốn vô thường, biến hóa khôn lường. Còn đạo người, dù nhỏ bé, lại hữu tình, có hỉ nộ ái ố, có sinh lão bệnh tử. Con đường thiên mệnh mà tiên tử nhắc đến, liệu có phải là con đường duy nhất để 'vá trời' chăng?" Anh ngừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt Lăng Nguyệt, nơi sự hoài nghi đang dấy lên như một làn sương mỏng. "Có lẽ, phàm nhân không cần tìm kiếm sức mạnh phi phàm, không cần trường sinh bất tử, để giữ lấy nhân tính của mình, để sống một đời trọn vẹn. Sức mạnh đôi khi lại là gánh nặng, là xiềng xích trói buộc con người vào những chấp niệm hư vô."

Mỗi lời nói của Tạ Trần như một giọt nước lạnh thấm vào đạo tâm vốn kiên cố của Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy một cơn rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh, mà vì một sự thật đang dần hé lộ, một sự thật mà nàng cố gắng lờ đi bấy lâu nay. "Nhân tính... Liệu một khi đã bước vào con đường tu đạo, đã cố gắng thăng cấp để vươn tới cái gọi là 'tiên', chúng ta có còn giữ được nó?" Nàng thầm nghĩ. Cái cảm giác "mất người" mà nàng đã từng trải qua, từng cố gắng xua đuổi, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết qua lời của Tạ Trần. Nàng nhớ lại những đồng môn, những trưởng lão, những người đã đạt đến cảnh giới cao, nhưng đôi mắt họ lại trống rỗng, vô cảm, chỉ còn lại sự tập trung vào linh khí và pháp thuật.

"Đạo của ta," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói trầm tĩnh, như dòng suối chảy qua khe đá, "chỉ đơn giản là đạo của sự thấu hiểu. Thấu hiểu những sợi dây nhân quả vô hình ràng buộc vạn vật, thấu hiểu những nỗi niềm thầm kín trong lòng người, thấu hiểu giá trị của một cuộc sống bình thường. Ta không khao khát thành tiên, không khao khát quyền năng vạn trượng. Ta chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình."

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt bàn tay. Nàng đã đến đây để tìm kiếm câu trả lời, để chất vấn, nhưng những gì nàng nhận được lại là những câu hỏi sâu sắc hơn, những nghi vấn về chính con đường nàng đang đi. Nàng đã sống hàng trăm năm, tu luyện không ngừng nghỉ, tất cả vì một mục tiêu cao cả: cứu vãn Thiên Đạo. Nhưng nếu cái giá phải trả là đánh mất chính mình, đánh mất "nhân tính" – thứ mà Tạ Trần, một phàm nhân, lại trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh nào – thì liệu con đường ấy có còn đáng giá?

"Ngươi... ngươi nói rằng Thiên Đạo suy yếu, nhân quả loạn lạc là nguyên nhân sâu xa của mọi vấn đề," Lăng Nguyệt cuối cùng cũng nói ra điều nàng băn khoăn nhất. "Ngươi, một phàm nhân, làm sao có thể nhìn thấu những điều ấy? Ngươi không tu hành, không có linh lực, vậy làm sao ngươi có thể can thiệp vào vận mệnh của thế giới?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt anh hơi cụp xuống, như đang suy tư về một điều gì đó xa xăm. "Tiên tử, đôi khi, thứ nhìn thấu chân tướng không phải là linh lực, mà là một trái tim biết cảm nhận, một trí óc biết suy luận. Thiên Đạo, cũng như nhân tâm, đều có những quy luật của riêng nó. Và những quy luật ấy, dù là linh khí hay là tình cảm, đều xoay quanh 'nhân quả'. Ta chỉ là một người quan sát, nhìn thấy những sợi dây ấy đan xen, rối rắm, và đôi khi, chỉ cần một cái chạm nhẹ, một lời nói đúng lúc, cũng có thể gỡ rối cả một nút thắt." Anh đưa tay chỉ về phía xa, nơi dòng người vẫn đang hối hả qua lại. "Nhân gian này, vốn dĩ đã là một bộ kinh thư vĩ đại nhất. Mỗi con người, mỗi sự kiện, đều là một chữ, một câu. Đọc hiểu được nó, cũng chính là đọc hiểu được 'đạo'."

Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng. Nàng không biết phải nói gì. Tâm trí nàng như một dòng nước chảy xiết, bị những lời của Tạ Trần khuấy động. Nàng đến để thuyết phục anh, để kéo anh vào con đường tu tiên, nhưng chính nàng lại đang bị anh kéo vào một triết lý hoàn toàn khác, một triết lý đặt nặng giá trị của nhân sinh hơn là sức mạnh siêu phàm. Cảm giác "mất người" không chỉ là sự trống rỗng, mà còn là sự mù quáng trước vẻ đẹp và sự phức tạp của cuộc sống phàm trần. Nàng nhận ra, có lẽ nàng đã hiểu sai về "cứu thế". Cứu thế không chỉ là vá trời, mà còn là cứu vãn những mảnh hồn vỡ nát của nhân gian, những giá trị đang bị quên lãng.

Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và hoài nghi. Nàng không còn tâm trạng để tiếp tục cuộc đối thoại này nữa. Tạ Trần không phải là một tu sĩ, nhưng hắn lại là một đối thủ khó lường hơn bất kỳ tông chủ nào nàng từng đối mặt. Hắn không dùng sức mạnh, chỉ dùng lời nói, dùng triết lý, để lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.

"Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo." Lăng Nguyệt cúi đầu nhẹ, một hành động chưa từng có tiền lệ đối với một phàm nhân. Nàng quay người, bước đi giữa dòng người, thân ảnh thanh thoát như một áng mây, nhưng nội tâm lại nặng trĩu. Ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ phức tạp, mang theo nhiều suy tư hơn là câu trả lời. Nàng biết, cuộc gặp gỡ này, và những lời Tạ Trần nói, sẽ còn ám ảnh nàng rất lâu.

***

Trưa cùng ngày, trong căn phòng luyện công cá nhân tại Thái Huyền Tông, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn phòng được xây dựng bằng những khối đá xám kiên cố, bồ đoàn đặt chính giữa, và các trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường cùng sàn nhà, tỏa ra một luồng linh khí thanh khiết, gần như đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh và cô lập, hoàn toàn tách biệt với thế giới phàm trần ồn ào.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhưng tâm trí nàng không thể nhập định. Cuộc đối thoại với Tạ Trần sáng nay cứ quanh quẩn trong đầu nàng, những lời nói của hắn như những mũi kim sắc nhọn, đâm xuyên vào những lớp vỏ bọc kiên cố của đạo tâm nàng. Nàng không còn là Lăng Nguyệt lạnh lùng, tự tin như trước nữa. Giờ đây, nàng chỉ là một người phụ nữ đang đứng giữa ngã ba đường, hoài nghi về chính con đường mình đã chọn.

Cánh cửa đá khẽ mở ra, Tiểu Tỳ Nữ nhỏ nhắn, xinh xắn, bước vào với vẻ mặt lo lắng. Nàng cúi đầu hành lễ, tay nâng một chồng báo cáo được niêm phong cẩn mật. "Bẩm Tiên tử, đây là báo cáo chi tiết từ Thị Trấn An Bình về vụ việc của Lý Thiên đạo hữu sáng nay."

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho Tiểu Tỳ Nữ đặt chồng báo cáo xuống bàn đá gần đó. Nàng không vội đọc, ánh mắt vẫn dán vào hư không, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí. Mùi linh khí thanh khiết trong phòng dường như cũng không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong nàng.

Tiểu Tỳ Nữ, nhận thấy sự bất an của chủ nhân, dè dặt lên tiếng: "Tiên tử người hãy cẩn thận. Những lời đồn về Mê Vụ Đầm Lầy và các hiện tượng kỳ lạ đang lan rộng. Dân chúng bắt đầu hoảng sợ, còn các tu sĩ thì không thể tìm ra nguyên nhân."

Lăng Nguyệt không đáp. Nàng vươn tay, cầm lấy chồng báo cáo. Từng trang giấy được lật qua, mỗi dòng chữ, mỗi lời tường thuật đều là một nhát dao cứa vào niềm tin của nàng. Báo cáo ghi rõ cách Tạ Trần, một phàm nhân, đã hóa giải sự hiểu lầm giữa tu sĩ trẻ Lý Thiên và các quý tộc địa phương chỉ bằng lời nói. Anh không dùng đến pháp lực, không phô trương uy áp, mà chỉ bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu nhân tâm, đã khiến Lý Thiên tâm phục khẩu phục, nhận ra lỗi lầm của mình. Không những thế, Tạ Trần còn vạch trần thủ đoạn lừa đảo của Đạo Sĩ Lừa Đảo, khiến hắn phải cúi đầu nhận tội trước công chúng. Tất cả, chỉ bằng "vài lời".

"Không dùng pháp lực, không dùng uy áp, chỉ bằng lời nói..." Lăng Nguyệt lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy. Nàng nhớ lại hình ảnh Tạ Trần trầm tĩnh đứng giữa đám đông, giọng nói điềm đạm nhưng lại có sức lay động lòng người mãnh liệt. Hắn không phải là một tu sĩ, nhưng lại có thể làm được điều mà ngay cả những tu sĩ có tu vi cao cường cũng khó lòng làm được: hóa giải mâu thuẫn từ gốc rễ, hàn gắn những vết nứt trong nhân tâm.

Nàng khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Vật phẩm linh khí cao cấp này, vốn là bảo vật trấn tông của Thái Huyền Tông, thường tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, thanh tẩy tâm trí. Nhưng hôm nay, khi chạm vào nó, nàng lại cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, như thể chính nàng đang dần trở nên vô cảm, xa rời với những giá trị mà Nguyệt Quang Trâm từng đại diện. Có lẽ, cảm giác "mất người" không chỉ là sự thờ ơ, mà còn là sự mất kết nối với những rung cảm tinh tế của cuộc sống, với những điều nhỏ bé nhưng lại mang ý nghĩa lớn lao. Nàng chợt nhận ra, việc nàng quá tập trung vào "đại đạo", vào việc "vá trời", đã khiến nàng bỏ qua những điều đang thực sự diễn ra dưới chân mình, những vấn đề mà một phàm nhân như Tạ Trần lại có thể nhìn thấu một cách rõ ràng đến vậy.

"Lẽ nào, đạo của phàm nhân... có thể thực sự 'cứu thế' theo một cách khác?" Nàng tự hỏi. Niềm tin vào tu tiên, vào sức mạnh để thay đổi càn khôn, đang lung lay dữ dội. Những lời Tạ Trần nói về "nhân quả loạn lạc" và "Thiên Đạo suy yếu" không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự bất lực của chính giới tu sĩ trước những vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại ăn sâu vào đời sống nhân gian.

Nàng gập chồng báo cáo lại, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, mà thay vào đó là sự quyết đoán pha lẫn chút bối rối. "Tiểu Tỳ Nữ," nàng cất tiếng, giọng nói trầm hơn, nhưng vẫn dứt khoát, "Chuẩn bị. Ta sẽ đến Mê Vụ Đầm Lầy."

Tiểu Tỳ Nữ ngạc nhiên. "Tiên tử? Nhưng nơi đó... có nhiều lời đồn không hay, lại cách xa tông môn."

"Không sao." Lăng Nguyệt đứng dậy, tiên bào trắng muốt khẽ bay trong làn gió vô hình. "Chính vì có nhiều lời đồn, và chính vì các tu sĩ khác đều tránh xa, ta mới cần phải đến. Có lẽ, chân tướng của sự suy yếu Thiên Đạo không nằm ở những trận pháp hùng vĩ hay những tiên đan quý hiếm, mà nằm ở những nơi hoang vu, nơi nhân quả đang rối bời nhất. Và có lẽ, ta cần phải tự mình nhìn thấy, tự mình cảm nhận, để hiểu rõ hơn về 'đạo' mà Tạ Trần đang theo đuổi." Nàng khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm một lần nữa, cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó, nhưng lần này, nó không còn khiến nàng sợ hãi, mà thay vào đó là một sự thôi thúc, một khao khát tìm kiếm sự thật, dù sự thật ấy có thể làm lung lay cả thế giới quan của nàng.

***

Cùng chiều hôm đó, Thị Trấn An Bình lại chìm vào một vẻ đẹp dịu dàng của ánh nắng hoàng hôn. Ánh nắng vàng óng trải dài trên những mái nhà, những con đường, và len lỏi vào từng ngóc ngách của quán sách nhỏ của Tạ Trần. Quán vẫn trầm mặc như thường lệ, nhưng hôm nay lại có thêm vài vị khách đặc biệt.

Tạ Trần đang chậm rãi sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ, động tác của anh ung dung, tự tại, như thể mọi biến động của thế giới bên ngoài đều không thể chạm tới được sự bình yên trong tâm hồn anh. Tiếng lào xào của trang giấy cũ, mùi mực nhạt và hương gỗ xưa cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy hoài niệm.

Một cô gái trẻ với mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú, mặc chiếc áo vải thô màu nâu nhạt, đang đứng trước quầy, tay cầm một giỏ hương trầm. Đó là Tiểu Hương, cô gái bán hương nổi tiếng với nụ cười dịu dàng và đôi mắt biết nói. Cô không ồn ào như những người bán hàng khác, mà chỉ khẽ đặt giỏ hương xuống, mùi trầm hương thanh khiết lập tức lan tỏa, xoa dịu không khí.

"Tiên sinh Tạ Trần, hương này là loại đặc biệt mới làm, được chế từ trầm hương ngàn năm và một ít thảo dược quý hiếm. Hương thơm có thể chữa lành mọi vết thương... trong lòng," Tiểu Hương nói, giọng cô nhỏ nhẹ như gió thoảng, đôi mắt trong veo nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ ấm áp để xua tan đi chút lạnh lẽo trong quán sách. Anh cầm một nén hương lên, đưa nhẹ lên mũi ngửi. "Đúng vậy, hương thơm cũng là một loại đạo, đạo của sự an yên, đạo của sự tĩnh lặng. Nó không cần pháp lực để xoa dịu, không cần thần thông để chữa lành, chỉ cần sự tinh tế để cảm nhận."

Tiểu Hương khẽ cúi đầu, lòng cô ấm áp. Cô luôn cảm thấy Tạ Trần là người hiểu được tâm hồn cô, hiểu được ý nghĩa sâu xa của những nén hương mà cô cất công chế tác. Cô không bao giờ bán được nhiều hương cho Tạ Trần, nhưng mỗi lần trò chuyện với anh, cô lại cảm thấy tâm hồn mình được thanh tẩy.

Lúc này, một cô gái khác bước vào, nàng khoác trên mình bộ y phục truyền thống màu xanh nhạt, tóc búi cao gọn gàng, tay luôn cầm theo bút và giấy vẽ. Đó là Nàng Thơ Mộng Dao, một họa sĩ trẻ tài năng, nổi tiếng với những bức tranh phong cảnh và chân dung mang đậm hơi thở nhân gian. Đôi mắt nàng lấp lánh sự mộng mơ và một chút tò mò khi nhìn quanh quán sách.

"Tiên sinh Tạ Trần, ta vừa vẽ xong một bức tranh về cảnh chợ sáng nay, nó thật sinh động và chân thực." Mộng Dao đưa bức tranh ra, trên đó là cảnh chợ Thị Trấn An Bình nhộn nhịp, với những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại đầy sức sống. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, như cảnh chợ này, không phải tiên cảnh."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh lướt qua bức tranh, như thể anh đang nhìn thấy cả linh hồn của Thị Trấn An Bình được cô đọng trên đó. "Tiên cảnh có thể đẹp, có thể hùng vĩ, nhưng không chắc có chân thực bằng nhân gian, không chắc có đủ những hỉ nộ ái ố, những mưu cầu bình dị của con người. Vẻ đẹp của nhân gian, nằm ở chỗ nó là chính nó, không cần tô vẽ, không cần giả tạo."

Mộng Dao mỉm cười rạng rỡ. Nàng luôn tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn với Tạ Trần, người duy nhất không hỏi nàng tại sao không vẽ những tiên cảnh huyền ảo mà lại chỉ chú tâm vào đời sống phàm trần.

Đúng lúc đó, một chàng công tử tuấn tú, phong nhã, khoác áo bào trắng thêu hoa văn tinh xảo, tay cầm chiếc quạt giấy, bước vào. Đó là Bạch Y Công Tử, một người yêu thích thơ ca, rượu và những cuộc trò chuyện triết lý. Hắn có vẻ ngoài phong lưu đa tình, nhưng ẩn sâu bên trong là một tâm hồn nhạy cảm, dễ bị tổn thương.

"Hảo! Hảo! Tạ huynh nói chí lý! Nhân gian mới là cội nguồn của mọi cảm xúc. Tiên cảnh chỉ là một giấc mộng hão huyền mà thôi." Bạch Y Công Tử phe phẩy quạt, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Tạ Trần với vẻ đầy suy tư. "Thơ ca là tiếng lòng của con người, Tạ huynh không làm thơ, vậy tiếng lòng huynh ở đâu?"

Tạ Trần khẽ đặt tay lên một cuốn sách cũ, bìa đã sờn rách, nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng. "Tiếng lòng của ta, ở trong mỗi trang sách, mỗi chén trà, mỗi nụ cười ta trao cho người đối diện, và cả trong những suy tư lặng lẽ khi ta ngắm nhìn vạn vật. Nó không cần những lời hoa mỹ hay những vần thơ trau chuốt, nó chỉ cần sự chân thật."

Ba người khách mới, mỗi người một vẻ, nhưng đều bị Tạ Trần thu hút bởi sự bình dị và sâu sắc của anh. Họ không phải là tu sĩ quyền năng, cũng không phải là những kẻ phàm trần tầm thường. Họ là những tâm hồn tinh tế, đang tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, và họ tìm thấy một phần câu trả lời trong những lời nói và hành động của Tạ Trần. Anh không cố gắng tránh xa thế giới, mà ngược lại, anh thu hút những tâm hồn khác nhau bằng chính sự bình dị và chân thật của mình, khẳng định giá trị của những điều tưởng chừng nhỏ bé trong mắt tu sĩ. Họ đại diện cho một phần của nhân gian, một phần mà các tu sĩ thường bỏ qua khi theo đuổi con đường "đại đạo".

***

Sáng hôm sau, Mộc Diệp Thôn chìm trong một màn sương mù nhẹ, bảng lảng như một bức tranh thủy mặc. Khi ánh nắng ban mai dần xuyên qua lớp sương, những giọt sương đọng trên lá cây, ngọn cỏ bỗng lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc. Những ngôi nhà gỗ nhỏ, đơn giản, được xây dựng hài hòa với thiên nhiên, hiện ra thấp thoáng. Con đường đất nhỏ dẫn vào làng ẩm ướt, in hằn dấu chân của người và vật. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ cạnh làng, tiếng củi cháy lách tách trong bếp và tiếng người dân nói chuyện nhỏ nhẹ, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, gần gũi với thiên nhiên. Mùi gỗ, mùi khói bếp, mùi thảo dược và mùi đất rừng hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của cuộc sống làng quê.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ y phục phàm nhân màu xanh xám đơn giản, mái tóc búi gọn gàng, không còn tiên bào trắng muốt hay khí chất cao ngạo thường ngày, đang cùng Tiểu Tỳ Nữ bước vào làng. Nàng cố gắng hòa mình vào dân làng, quan sát mọi thứ với một sự cẩn trọng mới. Nàng đã đến đây để điều tra, để tìm kiếm những "hiện tượng kỳ lạ" mà Lý Thiên đã kể, những dấu hiệu của Thiên Đạo suy yếu mà Tạ Trần đã nhắc đến.

Khi đi sâu vào làng, nàng bắt đầu nhận ra những điều bất thường. Những cây cổ thụ trăm năm tuổi, vốn dĩ xanh tốt quanh năm, nay lại có những cành lá khô héo bất thường, thậm chí có vài chiếc lá chuyển sang màu đen sẫm, như bị một thứ tử khí nào đó ăn mòn. Nguồn nước từ con suối nhỏ, vốn trong vắt, nay lại có vẻ đục hơn, và cá trong suối cũng ít đi trông thấy. Một vài loài động vật trong rừng, như chim chóc hay sóc, cũng có biểu hiện khác lạ, không còn ríu rít hay nhanh nhẹn như trước.

"Tiên tử, người thấy đó," Tiểu Tỳ Nữ thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng. "Các báo cáo đều nói đúng. Nơi đây... không còn như xưa nữa."

Lăng Nguyệt không nói gì, nàng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua từng chi tiết nhỏ nhặt. Nàng nhìn thấy những cánh đồng lúa khô cằn, những mảnh vườn rau héo úa. Nàng lắng nghe những lời than vãn của dân làng khi họ ngồi quây quần bên hiên nhà.

"Cây cổ thụ trong rừng, cái cây mà tổ tiên chúng ta đã thờ cúng bao đời... năm nay lá rụng sớm, lại có màu đen. Chắc là trời phạt rồi," một ông lão tiều phu lưng còng, râu tóc bạc phơ, đang ngồi gọt củi bên cạnh, nói với một người đàn ông trung niên khác. Ông lão có dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, trên tay cầm một cây rìu gỗ cũ kỹ. Khuôn mặt khắc khổ của người từng trải qua nhiều sương gió.

Người đàn ông trung niên thở dài. "Mùa màng năm nay lại mất trắng. Nước suối cũng không còn trong lành như trước. Con cháu chúng ta sẽ sống sao đây?"

Một người phụ nữ khác xen vào, giọng đầy tuyệt vọng: "Nghe nói mấy tu sĩ trên núi cũng không giải quyết được gì. Họ chỉ quan tâm đến linh khí, đến cảnh giới, có khi cái đạo gì đó cũng có lúc tàn tạ, bỏ mặc chúng ta."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, lắng nghe từng lời nói, từng tiếng thở dài của dân làng. Nàng cảm thấy một sự bất lực trỗi dậy trong lòng. Tu vi của nàng cao cường, nàng có thể di sơn đảo hải, nhưng trước những vấn đề nhỏ bé này – cây cối héo úa, nguồn nước ô nhiễm, mùa màng thất bát – nàng lại chẳng thể làm gì. Những vấn đề tưởng chừng nhỏ bé này, mà các tu sĩ thường coi thường, lại đang ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống còn của nhân gian, của những con người phàm trần.

"Đây chính là dấu hiệu của Thiên Đạo suy yếu sao?" Lăng Nguyệt tự hỏi trong lòng, một cảm giác lạnh lẽo bắt đầu len lỏi vào tâm trí. "Những vấn đề mà tu sĩ chúng ta không để mắt tới, những mảnh vỡ nhân quả nhỏ bé nhưng lại ảnh hưởng đến cả nhân gian như thế này. Phải chăng, chúng ta đã quá tập trung vào cái gọi là 'đại đạo', mà quên mất rằng 'đạo' thực sự nằm ở sự liên kết giữa vạn vật, giữa con người và thiên nhiên?"

Nàng vô thức chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang giấu kỹ dưới lớp áo. Một luồng khí lạnh lẽo nhẹ nhàng lan tỏa từ bảo vật, như phản chiếu sự lạnh giá trong tâm hồn nàng. Cảm giác "mất người" không chỉ là sự vô cảm, mà còn là sự xa rời thực tế, sự thờ ơ trước những nỗi khổ bình dị của nhân gian. Nàng nhận ra, lời của Tạ Trần không phải là một sự châm biếm, mà là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Hắn đã nhìn thấy những điều mà nàng, một tiên tử cao quý, lại mù quáng.

Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là một khái niệm trừu tượng trên đỉnh núi, mà nó đang hiện hữu rõ ràng, tàn phá cuộc sống phàm nhân ở Mộc Diệp Thôn này, từng chút một, từng ngày một. Và những tu sĩ như nàng, đang mải mê tìm kiếm những phương pháp tu luyện cao siêu, lại bỏ quên đi chính cội nguồn của sự tồn tại: nhân gian. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Nàng không thể quay về tông môn và tiếp tục tu luyện như chưa có chuyện gì xảy ra. Nàng phải tìm hiểu, phải dấn thân sâu hơn vào những vấn đề này, dù điều đó có thể làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng vào con đường tu đạo. Có lẽ, Tạ Trần đã đúng. Có lẽ, chìa khóa để "vá trời" không nằm ở những tiên pháp vô thượng, mà nằm ở chính những điều bình dị nhất, những sợi dây "nhân quả" mà phàm nhân như Tạ Trần có thể nhìn thấu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free