Nhân gian bất tu tiên - Chương 890: Bản Giao Ước Vĩnh Hằng: Lời Rút Lui Của Người Kiến Tạo
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn ấm áp, như ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt trong tâm hồn Tạ Trần. Y đã buông bỏ, đã tin tưởng, và đã tìm thấy sự bình yên. Tuy nhiên, sự bình yên ấy không phải là sự quên lãng. Trái lại, nó là kết quả của một dòng chảy ký ức miên viễn, một sự thấu triệt đến tận cùng cội nguồn của 'Nhân Đạo' mà y vừa chiêm nghiệm trên Thiên Đăng Sơn. Ngay cả khi thân thể y đã an tọa giữa hiện tại, tâm trí y vẫn còn lưu luyến, vẫn còn chìm đắm trong một khoảnh khắc lịch sử từ mười ngàn năm trước, một thời khắc bản lề đã định hình nên con đường của nhân loại và cũng là tiền đề cho chính sự rút lui của y ở thời đại này.
Ý thức của Tạ Trần như một dòng suối ngược, chảy về quá khứ xa xăm, nơi một đại sảnh trang trọng tại Thành Vô Song cổ đại hiện lên rõ nét. Những bức tường đá cao vút, được khắc chạm những phù văn cổ xưa mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể xóa nhòa, uy nghi đứng vững. Ánh sáng mặt trời ban ngày, vàng óng và ấm áp, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn đá cẩm thạch. Không khí trong đại sảnh đặc quánh một sự trang nghiêm, nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Hàng trăm khuôn mặt, từ những phàm nhân mang vẻ phong trần của người lao động, những thư sinh áo vải mang theo tri thức, đến những tu sĩ đã giác ngộ, từ bỏ chấp niệm về thành tiên, đều hướng về một dáng người thư sinh gầy gò đứng trên bục cao. Đó là Tạ Trần của mười ngàn năm về trước, người kiến tạo đầu tiên của 'Nhân Đạo'.
Thân hình y vẫn gầy gò, thanh thoát như một nét vẽ thủy mặc, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng mặt trời, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường, như có thể nhìn thấu vạn vật. Trang phục của y chỉ là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn tương phản với sự lộng lẫy của đại sảnh và vẻ uy nghi của những người xung quanh. Dù vậy, không một ai dám xem thường, bởi lẽ mỗi lời nói, mỗi ánh mắt của y đều mang sức nặng của ngàn cân, có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới.
Trong dòng ký ức này, Tạ Trần không chỉ là người quan sát, mà còn là người cảm nhận sâu sắc từng rung động của quá khứ. Y cảm thấy rõ ràng mùi hương trầm nhẹ, thanh khiết lan tỏa từ các đỉnh lư hương đặt dọc đại sảnh, hòa lẫn với mùi đất ẩm của những bức tường đá cổ và hương hoa dại thoảng bay vào từ bên ngoài. Tiếng xì xào bàn tán của đám đông, tiếng bước chân khẽ khàng, tiếng thở dốc của những người đang nín thở chờ đợi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự kỳ vọng và lo âu.
Ở hàng ghế đầu, những gương mặt thân quen trong ký ức của Tạ Trần hiện lên rõ ràng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khiết ôm lấy dáng người cao ráo, thanh thoát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một chút bối rối, một chút mệt mỏi sau bao năm tháng chống chọi với Thiên Đạo suy yếu. Nàng ngồi thẳng tắp, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý, nhưng ánh mắt không rời khỏi Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cuối cùng.
Bên cạnh nàng là Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng của y tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng lúc này lại hiện lên sự nghiêm trọng, sẵn sàng lắng nghe mọi lời dặn dò. Y mặc đạo bào lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, và đôi tay y đặt nhẹ lên đầu gối, biểu lộ sự tập trung cao độ.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của y giờ đây không còn vẻ cau có thường thấy mà thay vào đó là một sự nghiêm trọng, một quyết tâm rõ rệt. Y mặc giáp trụ nhẹ, toát lên vẻ oai phong, chính trực, và thỉnh thoảng lại siết chặt nắm đấm, biểu thị sự sẵn sàng gánh vác mọi trọng trách.
Và Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị. Nàng mặc long bào đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy. Nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt quét qua toàn bộ đại sảnh, sau đó dừng lại ở Tạ Trần, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của nhân loại.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm, điềm tĩnh nhưng vang vọng khắp đại sảnh, mang theo sức mạnh của hàng vạn năm triết lý: "Chư vị, nhân gian đã trải qua vô vàn khổ nạn. Thiên Đạo cũ đã suy kiệt, kéo theo vô số sinh linh lầm than. Chúng ta đã cùng nhau đứng lên, không phải để chống lại trời, mà để tìm lại chính mình, để kiến tạo một con đường mới. Con đường ấy, ta gọi là 'Nhân Đạo'."
Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng khuôn m��t, như muốn khắc ghi sâu sắc vào tâm trí họ từng lời y sắp nói. "Nhân Đạo không phải là một trật tự được áp đặt từ trên xuống, mà là sự tự ý thức của mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng. Nó không có người lãnh đạo, chỉ có những người gánh vác trách nhiệm."
Một làn sóng xôn xao nhỏ lan truyền trong đám đông. Một số người biểu lộ sự bối rối, lo lắng. Một tiếng nói vang lên từ phía sau: "Nếu không có người lãnh đạo, làm sao Nhân Đạo có thể vận hành? Liệu có kẻ nào lợi dụng khoảng trống quyền lực mà gây loạn?"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt nhưng đầy thấu hiểu. "Quyền lực, vốn dĩ là một chấp niệm. Kẻ lợi dụng quyền lực, dù ở dưới Thiên Đạo hay Nhân Đạo, vẫn sẽ tìm cách phá hoại. Nhưng Nhân Đạo ta kiến tạo, không phải dựa vào quyền lực của một cá nhân, mà dựa vào trí tuệ của vạn dân, vào mối liên kết nhân quả giữa mỗi hành động và hệ quả của nó."
Y tiếp lời, giọng càng thêm kiên định: "Ta đã gieo những hạt giống tri thức, đã truyền bá 'Kinh Điển Vô Danh' – một bộ sách không có phép thuật, không có bí kíp trường sinh, mà chỉ có triết lý sống, đạo lý làm người, và quy luật tự nhiên. Đó là kim chỉ nam cho sự tự trị, tự vận hành của nhân gian. Chư vị, hãy nhìn vào bản thân mình, vào cộng đồng của mình. Khi mỗi người đều hiểu rõ nhân quả, đều tự nguyện gánh vác trách nhiệm, thì Nhân Đạo sẽ tự đứng vững."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm túc, có phần bối rối nhưng vẫn tin tưởng, hỏi: "Vậy người sẽ đi đâu? Ai sẽ là người dẫn đường cho chúng ta trong những ngày đầu khó khăn này?"
Tạ Trần nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Người dẫn đường không phải là một cá nhân, mà là trí tuệ chung của nhân loại. Những người như nàng, Lăng Nguyệt, những người đã từ bỏ con đường tiên đạo để hòa nhập vào nhân gian, sẽ là cầu nối, sẽ là những người truyền bá tri thức và đạo lý. Những người như Dương Quân, mang trong mình nhiệt huyết và chính nghĩa, sẽ là người bảo vệ trật tự."
Dương Quân đứng dậy, ánh mắt rực sáng. "Chúng ta sẽ không làm ng��ời thất vọng, Tạ huynh. Chúng ta sẽ bảo vệ Nhân Đạo, không phải bằng sức mạnh đơn thuần, mà bằng trí tuệ và sự công bằng."
Bách Lý Hùng, với giọng trầm hùng, đầy khí phách, gật đầu mạnh mẽ. "Chúng ta sẽ tự vận hành nó, như người đã dạy. Bách tính ta, từ nay sẽ tự quyết định vận mệnh của mình!"
Nữ Hoàng Đồ Long cũng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt kiên nghị. "Vận mệnh vương triều này, do bách tính ta quyết định, không phải thần tiên! Ta sẽ đảm bảo những triết lý của người được lan truyền, và công lý được thực thi trong phạm vi ta cai trị."
Tạ Trần nhìn họ, một sự mãn nguyện dâng trào trong lòng. Y biết, y đã chọn đúng người, đã gieo đúng hạt giống. Y đã phá vỡ chấp niệm về một vị cứu tinh, về một người lãnh đạo duy nhất, thay vào đó là niềm tin vào khả năng tự cường của toàn bộ nhân loại.
Cuối cùng, Tạ Trần khẽ cúi đầu, một hành động tượng trưng cho việc từ bỏ mọi quyền lực trực tiếp, mọi vị trí điều hành. Đây không phải là sự yếu đuối hay trốn tránh, mà là một sự tin tưởng tuyệt đối vào hệ thống mà y đã kiến tạo, vào sự tự ý thức của nhân gian. "Ta đã gieo hạt, giờ là lúc để chúng nảy mầm và tự trưởng thành. Ta sẽ không còn là người định đoạt, mà chỉ là một người quan sát thầm lặng, một 'điểm neo nhân quả' không thể thiếu, nhưng cũng không cần phải can thiệp trực tiếp. Những vết sẹo của Thiên Đạo cũ vẫn còn đó, và Nhân Đạo mới chỉ là khởi đầu, thách thức sẽ còn nhiều. Nhưng ta tin vào khả năng của chư vị, vào khả năng của nhân loại."
Sự kiện ấy, trong dòng ký ức của Tạ Trần, kết thúc với một tràng vỗ tay vang dội, không phải của sự tôn sùng một vị thần, mà là của sự đồng lòng, của niềm tin vào một tương lai tự chủ. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ, không chỉ cho bản thân mình trong quá khứ, mà còn cho chính y ở hiện tại. Việc chứng kiến khoảnh khắc lịch sử ấy, nơi y đã tự nguyện buông bỏ quyền lực, đã củng cố vững chắc quyết định của y ở thời đại này. Y hiểu rằng, vai trò 'người quan sát và điều chỉnh từ xa' không phải là một vai trò mới, mà là một nguyên tắc đã được thiết lập từ rất sớm trong lịch sử 'Nhân Đạo', một tiền đề vĩnh hằng.
***
Khi những hình ảnh về đại sảnh Thành Vô Song cổ đại dần phai nhạt, ý thức của Tạ Trần quay trở lại quán sách nhỏ của mình, nhưng vẫn là quán sách trong dòng ký ức từ mười ngàn năm trước, sau khi y đã tuyên bố rút lui. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ vẫn nhuộm đỏ khung cửa sổ, hắt những vệt sáng dài lên chiếc bàn gỗ quen thuộc. Mùi hương trầm nhẹ trong không khí hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian ấm cúng, bình dị. Đây là bến đỗ an yên của y, một thư phòng nhỏ giữa dòng chảy lịch sử vĩ đại.
Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, nhẹ nhàng đặt tay lên bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đang mở trên bàn. Cuốn sách không có trang sức xa hoa, chỉ là những trang giấy ố vàng với những dòng chữ mực đen tuyền, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh túy của triết lý 'Nhân Đạo' mà y đã dành cả đời để kiến tạo. Tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa khẽ ngân nga, như một khúc ca của sự tự do, của một kỷ nguyên mới vừa được khai mở.
"Ta đã gieo hạt giống, giờ là lúc để chúng tự nảy mầm," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng. Giọng nội tâm của y giờ đây không còn mang theo sự nghiêm trọng của một người kiến tạo, mà thay vào đó là sự thanh thản, mãn nguyện của một người đã hoàn thành sứ mệnh. Y không còn là 'người kiến tạo' trực tiếp nữa, mà đã trở thành 'người quan sát', một vai trò mà y đã tự nguyện lựa chọn từ rất lâu về trước, ngay tại thời khắc này trong dòng ký ức.
Bỗng nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí y, một ký ức mơ hồ nhưng đầy sâu sắc: Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt tinh anh, đứng bên bờ suối. Dù chỉ là một thoáng qua, nhưng lời nói của lão như một tiếng chuông vọng lại từ ngàn năm, minh triết và giản dị: "Đạo của ngươi, không phải là 'trị', mà là 'khơi'." Lời nói ấy, dù chỉ là một phần của dòng ký ức, vẫn chạm đến tận cùng tâm hồn Tạ Trần, củng cố thêm niềm tin của y vào con đường đã chọn. Y không cần phải cai trị, không cần phải điều khiển. Y chỉ cần khơi nguồn trí tuệ, khơi nguồn ý thức, và nhân loại sẽ tự tìm thấy con đường của mình.
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', cảm nhận từng thớ giấy đã bạc màu theo thời gian. Cuốn sách này, cùng với 'Kinh Điển Vô Danh' mà y đã truyền tải ở thời đại hiện tại, chính là nền móng vững chắc cho sự tự vận hành của nhân gian. Y biết, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Sẽ có những khó khăn, những xung đột mới phát sinh trong hành trình tự vận hành của nhân loại. Nhưng đó không còn là gánh nặng của riêng y. Y đã trao lại ngọn đuốc tri thức, ngọn đuốc của sự tự cường cho nhân loại.
Y khép mắt lại, chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trong tâm trí y, hình ảnh về những gì đã qua và những gì sắp tới hiện lên rõ ràng. Sự kiện mười ngàn năm trước, khi y tuyên bố rút lui và trao quyền cho Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, đã trở thành một tiền lệ, một bản giao ước vĩnh hằng cho vai trò của y. Y sẽ luôn ở đây, dõi theo, không phải là người định đoạt, mà là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian. Y sẽ là một ngọn hải đăng thầm lặng, một người canh giữ tri thức, sẵn sàng "khẽ điều chỉnh" khi cần thiết, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả và trí tuệ.
Nhiệm vụ của người kiến tạo đã hoàn thành. Giờ đây, chỉ còn lại Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư, ngồi trong quán sách nhỏ của mình, lắng nghe nhịp thở của nhân gian, bình yên và mãn nguyện. Đó chính là cuộc sống y hằng mong ước, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi y giữ trọn nhân tính của mình, mãi mãi là một phàm nhân giữa dòng chảy vô thường của thế giới.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.