Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 891: Ván Cờ Khởi Đầu: Khúc Dạo Đầu Của Trật Tự Mới

Khi những hình ảnh về đại sảnh Thành Vô Song cổ đại dần phai nhạt, ý thức của Tạ Trần quay trở lại quán sách nhỏ của mình, nhưng vẫn là quán sách trong dòng ký ức từ mười ngàn năm trước, sau khi y đã tuyên bố rút lui. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ vẫn nhuộm đỏ khung cửa sổ, hắt những vệt sáng dài lên chiếc bàn gỗ quen thuộc. Mùi hương trầm nhẹ trong không khí hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một không gian ấm cúng, bình dị. Đây là bến đỗ an yên của y, một thư phòng nhỏ giữa dòng chảy lịch sử vĩ đại.

Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, nhẹ nhàng đặt tay lên bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đang mở trên bàn. Cuốn sách không có trang sức xa hoa, chỉ là những trang giấy ố vàng với những dòng chữ mực đen tuyền, nhưng l��i chứa đựng toàn bộ tinh túy của triết lý 'Nhân Đạo' mà y đã dành cả đời để kiến tạo. Tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa khẽ ngân nga, như một khúc ca của sự tự do, của một kỷ nguyên mới vừa được khai mở.

"Ta đã gieo hạt giống, giờ là lúc để chúng tự nảy mầm," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng. Giọng nội tâm của y giờ đây không còn mang theo sự nghiêm trọng của một người kiến tạo, mà thay vào đó là sự thanh thản, mãn nguyện của một người đã hoàn thành sứ mệnh. Y không còn là 'người kiến tạo' trực tiếp nữa, mà đã trở thành 'người quan sát', một vai trò mà y đã tự nguyện lựa chọn từ rất lâu về trước, ngay tại thời khắc này trong dòng ký ức.

Bỗng nhiên, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí y, một ký ức mơ hồ nhưng đầy sâu sắc: Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, với nụ cười hiền hậu và ánh mắt tinh anh, đứng bên bờ suối. Dù chỉ là một thoáng qua, nhưng lời nói của lão như một tiếng chuông vọng lại từ ngàn năm, minh triết và giản dị: "Đạo của ngươi, không phải là 'trị', mà là 'khơi'." Lời nói ��y, dù chỉ là một phần của dòng ký ức, vẫn chạm đến tận cùng tâm hồn Tạ Trần, củng cố thêm niềm tin của y vào con đường đã chọn. Y không cần phải cai trị, không cần phải điều khiển. Y chỉ cần khơi nguồn trí tuệ, khơi nguồn ý thức, và nhân loại sẽ tự tìm thấy con đường của mình.

Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', cảm nhận từng thớ giấy đã bạc màu theo thời gian. Cuốn sách này, cùng với 'Kinh Điển Vô Danh' mà y đã truyền tải ở thời đại hiện tại, chính là nền móng vững chắc cho sự tự vận hành của nhân gian. Y biết, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Sẽ có những khó khăn, những xung đột mới phát sinh trong hành trình tự vận hành của nhân loại. Nhưng đó không còn là gánh nặng của riêng y. Y đã trao lại ngọn đuốc tri thức, ngọn đuốc của sự tự cường cho nhân loại.

Y khép mắt lại, chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trong tâm trí y, hình ảnh về những gì đã qua và những gì sắp tới hiện lên rõ ràng. Sự kiện mười ngàn năm trước, khi y tuyên bố rút lui và trao quyền cho Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long, đã trở thành một tiền lệ, một bản giao ước vĩnh hằng cho vai trò của y. Y sẽ luôn ở đây, dõi theo, không phải là người định đoạt, mà là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian. Y sẽ là một ngọn hải đăng thầm lặng, một người canh giữ tri thức, sẵn sàng "khẽ điều chỉnh" khi cần thiết, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả và trí tuệ.

Nhiệm vụ của người kiến tạo đã hoàn thành. Giờ đây, chỉ còn lại Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư, ngồi trong quán sách nhỏ của mình, lắng nghe nhịp thở của nhân gian, bình yên và mãn nguyện. Đó chính là cuộc sống y hằng mong ước, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi y giữ trọn nhân tính của mình, mãi mãi là một phàm nhân giữa dòng chảy vô thường của thế giới.

***

Trong dòng thời gian mười ngàn năm trước, bình minh Thành Vô Song ló dạng, rạng rỡ trải vàng trên những mái ngói xanh xám của các kiến trúc cổ kính. Ánh nắng dịu nhẹ, lướt qua những tán cây cổ thụ ven đường, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ đã mòn vẹt. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo mùi ẩm của đất sau một đêm sương, pha lẫn với hương thơm thoang thoảng của những chậu hoa cúc dại đặt bên bệ cửa sổ, và mùi ngai ngái đặc trưng của giấy cũ cùng mực tàu. Tiếng lật sách khe khẽ trong tay Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng, hòa cùng tiếng chuông gió treo trên hiên nhà, ngân nga theo làn gió sớm.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, ngồi phía sau quầy sách, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, không ngừng dõi ra khung cửa sổ. Ánh mắt y không dừng lại ở một điểm cụ thể, mà lướt qua những con đường lát đá, những hàng quán bắt đầu mở cửa, những gương mặt phàm nhân hối hả với công việc thường nhật. Thành Vô Song, dưới sự dẫn dắt của các đồng minh và triết lý 'Nhân Đạo' mà y đã gieo, đang dần định hình một trật tự m���i. Một trật tự mà ở đó, con người không còn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo suy yếu, không còn mê mẩn sức mạnh hư ảo, mà tập trung vào việc kiến tạo cuộc sống bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình. Y không còn là người điều hành trực tiếp, mà chỉ là một người quan sát thầm lặng, một người chơi cờ đã đặt quân và chờ đợi nước đi tiếp theo của ván cờ vận mệnh nhân gian.

Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ bình lặng nhưng sâu sắc chảy trôi: *Ván cờ đã bắt đầu... liệu những hạt giống ta gieo có đủ sức chống chọi cơn gió đầu mùa?* Y biết rằng việc buông bỏ quyền lực và để 'Nhân Đạo' tự vận hành không có nghĩa là mọi thứ sẽ thuận buồm xuôi gió. Sẽ có những thử thách, những chướng ngại đến từ tàn dư của tư tưởng cũ, từ những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí con người. Niềm tin của y vào khả năng tự cường của nhân loại là vững chắc, nhưng sự thận trọng và cảnh giác vẫn luôn hiện hữu như một bản năng của người thấu hiểu nhân quả.

Bên ngoài quán sách, Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang cặm cụi quét dọn sân trước. Chiếc áo vải thô cũ kỹ không che giấu được sự nhanh nhẹn của cậu bé. Thi thoảng, Tiểu An lại ngẩng đầu nhìn vào quán, ánh mắt ngưỡng mộ và tò mò dừng lại trên bóng lưng Tạ Trần. Cậu bé đã quen với hình ảnh tiên sinh của mình trầm tư bên những trang sách cổ, nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ trong bầu không khí.

"Tiên sinh, hôm nay có vẻ đông người hơn mọi ngày, con nghe nói có chuyện lớn ở quảng trường trung tâm ạ?" Tiểu An hỏi, giọng trong trẻo, mang theo chút tò mò của tuổi thơ. Cậu bé đặt chổi tựa vào tường, tiến lại gần ngưỡng cửa.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý vị. Y nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. "Chuyện lớn hay nhỏ, cuối cùng cũng là do lòng người mà ra," y đáp lời, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm. Ánh mắt y dõi về phía quảng trường, một tia suy tư xẹt qua như tia chớp. Y cảm nhận được một luồng khí tức bất thường, pha lẫn sự bất mãn và kiêu ngạo, như một dòng nước ngầm đang cuộn trào, từ phía quảng trường trung tâm. Luồng khí tức ấy không phải là linh lực hùng hậu, mà là sự chấp niệm cố hữu, là tàn dư của một kỷ nguyên đã qua, một sự phản kháng âm ỉ đối với trật tự mới.

Y đứng dậy, thân hình gầy gò dường như hòa vào ánh nắng sớm. Y nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, tiếng giấy khẽ sột soạt. "Tiểu An, con cứ tiếp tục quét dọn, hôm nay ta muốn ra ngoài hít thở khí trời một chút." Lời nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một quyết định. Y biết, thời khắc thử thách đầu tiên của 'Nhân Đạo' đã đến. Y không cần phải can thiệp, nhưng y cần phải quan sát. Y cần phải chứng kiến cách mà những "người con" của 'Nhân Đạo' sẽ đối mặt với "cơn gió đầu mùa" này. Với bước chân thong thả, Tạ Trần lặng lẽ ra cửa, hòa vào dòng người đang đổ về phía quảng trường, như một phàm nhân bình thường giữa vô vàn phàm nhân. Y là người kiến tạo, nhưng giờ đây, y chỉ là một người quan sát, một bóng hình vô danh giữa dòng chảy của lịch sử, lặng lẽ dõi theo những gì y đã gieo trồng. Mùi hương đất ẩm, mùi hoa cỏ dại, và cả mùi của những sinh hoạt đời thường tràn vào khoang mũi y, nhắc nhở y về cuộc sống mà y hằng trân trọng, cuộc sống của một phàm nhân giữa nhân gian.

***

Đến quảng trường trung tâm Thành Vô Song, không khí đột ngột trở nên căng thẳng và oi bức dưới cái nắng chói chang của buổi trưa. Từng đợt gió khô nóng thổi qua, mang theo bụi đất và tiếng xôn xao của đám đông. Quảng trường, vốn là nơi sầm uất với các sạp hàng và tiếng cười nói rộn ràng, giờ đây bị bao trùm bởi một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những tiếng hô hào đầy phẫn nộ.

Giữa quảng trường, một nhóm cựu tu sĩ đứng sừng sững. Y phục của họ, dù đã phai màu theo tháng năm, vẫn còn vương vấn khí chất cao ngạo của kẻ tu hành. Trên khuôn mặt già nua của họ, ánh mắt chứa đựng sự bất mãn sâu sắc và niềm tin mù quáng vào quyền năng đã mất. Những tu sĩ này, từng là những nhân vật có địa vị trong các môn phái cũ, giờ đây cảm thấy bị tước đoạt mọi thứ bởi trật tự 'Nhân Đạo' mới. Họ giơ tay lên, một luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy áp bức thoảng qua, tạo ra một áp lực vô hình lên đám đông xung quanh. Nó không còn đủ sức mạnh để uy hiếp những tu sĩ cấp cao của 'Nhân Đạo', nhưng vẫn đủ để khiến những phàm nhân và tu sĩ còn do dự cảm thấy bất an. Họ công khai chỉ trích hệ thống 'Nhân Đạo' mới, cho rằng nó yếu kém, thiếu linh khí, và không thể bảo vệ nhân gian khỏi những hiểm họa tiềm ẩn sau khi Thiên Đạo cũ suy yếu.

"Các ngươi, đám phàm nhân và tu sĩ từ bỏ đạo lý!" Một cựu tu sĩ với bộ râu bạc phơ, ánh mắt sắc lạnh như dao, cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường, mang theo sự khinh miệt rõ ràng. "Ngươi nghĩ rằng không có Thiên Đạo, không có sức mạnh tuyệt đối, nhân gian này có thể bình yên sao? Hừ! Chỉ là trò cười! Trật tự này rồi sẽ sụp đổ như những gì đã xảy ra trước đây! Các ngươi đã quên đi hiểm họa, đã quên đi những kẻ mạnh vượt xa tầm phàm nhân các ngươi? Chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý!" Hắn ta phất tay áo, linh lực lại cuộn trào, dường như muốn chứng minh lời mình nói bằng một sự thị uy nhỏ.

Dân chúng và một số tu sĩ còn do dự đứng xung quanh, ánh mắt hoang mang, không biết nên tin vào bên nào. Một phần trong họ vẫn còn sợ hãi quyền uy cũ, một phần khác thì đã bắt đầu cảm nhận được sự ổn định mà 'Nhân Đạo' mang lại, nhưng vẫn bị lung lay bởi những lời lẽ đầy đe dọa của các cựu tu sĩ. Sự căng thẳng bao trùm, như một sợi dây đàn sắp đứt.

Đối diện với nhóm cựu tu sĩ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long đứng vững vàng. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bước tới một bước. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm và kiên định. Giọng nói của nàng, trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang lên, xé tan không khí ngột ngạt. "Chúng ta không từ bỏ đạo lý, mà là tìm một đạo lý chân chính hơn. Đạo lý đặt con người làm gốc, không phải sức mạnh hư ảo mà chỉ dẫn đến sự 'mất người'." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, nhấn mạnh từng lời. "Các ngươi nói về sức mạnh, nhưng sức mạnh mà các ngươi theo đuổi đã mang lại điều gì? Sự tha hóa, sự quên lãng nhân tính, sự bất công và thống khổ cho hàng vạn sinh linh. Thiên Đạo suy yếu đã cho chúng ta thấy rõ bản chất của con đường đó."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, tiếng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang dội ngay sau lời Lăng Nguyệt. Hắn ta khoác trên mình bộ giáp trụ nhẹ, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào nhóm cựu tu sĩ. "Vương triều của chúng ta được xây dựng bằng mồ hôi và xương máu của bách tính, không phải bằng pháp thuật của các ngươi. Trật tự này do chúng ta tự kiến tạo, và chúng ta sẽ tự bảo vệ nó!" Hắn ta không nói nhiều về đạo lý, mà nhấn mạnh vào thực tế và sự tự cường của phàm nhân. "Các ngươi dựa vào sức mạnh linh khí, nhưng linh khí đã khô cạn. Chúng ta dựa vào sức mạnh của đoàn kết, của trí tuệ, của lòng người. Sức mạnh nào bền vững hơn?"

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, tiến lên một bước. Đ��i mắt sáng của y tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Y không vội vàng phản bác, mà trầm tĩnh quan sát sự dao động trong đám đông, chờ đợi thời cơ để gieo những hạt mầm lý lẽ vào tâm trí họ. Nữ Hoàng Đồ Long, vóc dáng cao ráo, khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo nhưng đầy kiên nghị, lặng lẽ ra hiệu cho đội quân của mình duy trì trật tự ở các lối vào quảng trường. Nàng không trực tiếp đối đáp, nhưng sự hiện diện của nàng đã là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của ý chí phàm nhân.

Tạ Trần, ẩn mình trong đám đông, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. Y quan sát cách Lăng Nguyệt và Bách Lý Hùng đối đáp, nhìn thấu sự kiên định trong lời nói và hành động của họ. Y cảm nhận được sự lo lắng ban đầu của họ, nhưng cũng thấy rõ niềm tin sắt đá vào 'Nhân Đạo' mà y đã gieo. Y khẽ gật đầu trong lòng. Đây chính là thử thách mà y mong muốn. Đây chính là ván cờ mà y đã đặt ra. Y không can thiệp, không lộ diện, chỉ lặng lẽ dõi theo, như một vị khách vô danh giữa cuộc tranh luận vĩ đại về vận mệnh nhân gian. Mùi mồ hôi của đám đông, mùi đất khô nóng, và cả mùi hương liệu thoảng qua từ những tu sĩ cũ, tất cả đều tạo nên một bức tranh sống động của sự xung đột và biến chuyển.

***

Khi ánh nắng chiều dần buông xuống, làm dịu đi cái nóng oi bức của trưa hè, cuộc tranh luận tại quảng trường trung tâm Thành Vô Song đã kéo dài đến cao trào. Không khí vẫn căng thẳng, nhưng giờ đây, cán cân đã bắt đầu nghiêng về phía 'Nhân Đạo'. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, với sự bình tĩnh và lý lẽ sắc bén, đã đối đáp từng luận điểm của nhóm cựu tu sĩ. Họ không dùng vũ lực, không thi triển pháp thuật, mà dùng sự thấu hiểu về 'nhân quả' và sự 'mất người' của con đường cũ để vạch trần sự mục nát của tư tưởng tu tiên đã tàn lụi. Tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát, làm dịu đi phần nào sự gay gắt của cuộc đối đầu.

Dương Quân, với giọng nói rõ ràng, dứt khoát và tràn đầy nhiệt huyết, nhấn mạnh vào sự vô ích của việc theo đuổi sức mạnh mà không có nền tảng đạo lý. Y bước lên phía trước, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, như muốn chạm đến tận cùng tâm hồn họ. "Các ngươi nói sức mạnh. Nhưng sức mạnh mà đánh đổi nhân tính, sức mạnh mà chỉ để phục vụ sự ích kỷ của cá nhân, đó có phải là chân lý? Chúng ta đã chứng kiến kết cục của nó, và chúng ta chọn một con đường khác!" Y dừng lại, cho phép lời nói của mình thẩm thấu vào tâm trí người nghe. "Con đường của các ngươi là con đường của 'chấp niệm' vào linh khí, vào hư danh, vào sự bất tử mà quên đi ý nghĩa của 'sống'. Thiên Đạo suy yếu không phải là tận thế, mà là một cơ hội để nhân loại tìm lại 'nhân tính' của mình, để xây dựng một trật tự thực sự bền vững, không dựa vào một vị thần hay một sức mạnh siêu nhiên nào cả."

Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả và giọng nói kiên định, tiếp lời. Nàng không tranh luận quá sâu về đạo lý, mà tập trung vào những giá trị thực tế mà 'Nhân Đạo' đã mang lại. "Trật tự mới này không cần ai 'ban phước' hay 'cứu vớt'. Nó được kiến tạo từ ý chí của hàng triệu con người. Đó là sức mạnh lớn nhất!" Nàng giơ tay chỉ về phía những công trình đang được xây dựng trong Thành Vô Song, về những gương mặt rạng rỡ của người dân lao động. "Chúng ta không cần linh khí để xây dựng nhà cửa, không cần phép thuật để canh tác ruộng đồng, không cần tiên nhân để bảo vệ gia đình. Chúng ta có đôi tay, có trí tuệ, có sự đoàn kết. Đó chính là 'Đạo' của nhân gian, một 'Đạo' mà các ngươi, những kẻ chỉ biết bám víu vào quá khứ, không bao giờ có thể hiểu được."

Bách Lý Hùng đứng vững như một ngọn núi, ánh mắt quét qua những cựu tu sĩ với vẻ khinh miệt. Hắn không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn, cùng với sự ủng hộ rõ ràng của binh lính và dân chúng mà hắn đại diện, đã là một lời tuyên bố hùng hồn về sức mạnh của phàm nhân. "Đừng hòng dùng những lời lẽ cũ rích để lay chuyển ý chí của nhân gian! Kỷ nguyên của các ngươi đã qua rồi!"

Dân chúng, từng chút một, bắt đầu ủng hộ mạnh mẽ phe 'Nhân Đạo'. Ban đầu là những tiếng xì xào, rồi những lời tán đồng, và cuối cùng là những tràng vỗ tay rầm rộ, tạo thành một làn sóng áp lực vô hình, đẩy lùi nhóm cựu tu sĩ. Họ đã nghe, đã thấy, đã cảm nhận được sự thật trong lời nói của Lăng Nguyệt, Dương Quân và Nữ Hoàng Đồ Long. Họ đã nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp hơn mà 'Nhân Đạo' mang lại. Sự dao động ban đầu đã biến mất, thay vào đó là niềm tin và sự kiên định.

Các cựu tu sĩ, đối mặt với sự phản ứng mạnh mẽ và không thể lay chuyển của quần chúng, cuối cùng không còn lời nào để biện minh. Ánh mắt họ chứa đầy bất mãn, nhưng cũng tràn ngập sự bất lực. Linh lực mà họ từng dựa vào đã suy yếu, và lý lẽ của họ không còn đủ sức nặng để chống lại dòng chảy của thời đại. Họ thất thểu rời đi, tiếng la ó yếu ớt dần tắt, mang theo sự bẽ bàng và thất bại. Mùi linh khí cũ kỹ và mùi hương liệu phảng phất trên y phục của họ dần tan biến trong không khí trong lành của buổi chiều.

Tạ Trần, ẩn mình trong đám đông, khẽ gật đầu. Một nụ cười ẩn hiện trên đôi môi y. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhưng cũng biết đây chỉ là khởi đầu. Thử thách đầu tiên đã qua, và 'Nhân Đạo' đã chứng minh được sức sống mãnh liệt của mình. Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Nữ Hoàng Đồ Long trao đổi ánh mắt hài lòng và kiên định. Họ đã vượt qua được cơn bão đầu tiên, và niềm tin của họ vào con đường đã chọn càng thêm vững chắc.

Tạ Trần, từ xa, lặng lẽ quay về quán sách của mình. Y biết, việc 'Nhân Đạo' thành công vượt qua thử thách đầu tiên này cho thấy tiềm năng và sức sống của nó, nhưng cũng ngụ ý rằng sẽ có nhiều thách thức lớn hơn, phức tạp hơn trong tương lai, đòi hỏi sự tinh tế và kiên định hơn nữa. Vai trò 'người quan sát' của y được khẳng định. Y sẽ tiếp tục theo dõi và có thể 'khẽ điều chỉnh' một cách tinh tế khi cần thiết, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả và trí tuệ, như một bóng hình vĩnh cửu của 'Nhân Đạo'. Sự đoàn kết của các đồng minh và sự ủng hộ của dân chúng là nền tảng vững chắc cho 'Nhân Đạo', nhưng cũng có thể là mục tiêu cho những âm mưu chia rẽ sau này, đòi hỏi sự cảnh giác liên tục.

Bước ch��n y nhẹ nhàng, như chưa từng xuất hiện. Tiếng gió nhẹ buổi chiều mang theo sự giải tỏa. Y trở về với cuốn sách, với tách trà, với sự bình yên của một phàm nhân giữa nhân gian, nhưng tâm trí y vẫn dõi theo từng bước chuyển mình của thế giới. Y là người kiến tạo, là người quan sát, là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free