Nhân gian bất tu tiên - Chương 889: Bình Yên Sau Bão Tố: Cuộc Trở Về Của Người Chơi Cờ
Trong lòng Tạ Trần, không còn sự mơ hồ hay băn khoăn nào về con đường y đã chọn, hay về sứ mệnh y đang gánh vác. Y đã 'thấy' được cội nguồn sâu xa của 'Nhân Đạo', một dòng chảy tri thức bền bỉ, không ngừng nghỉ qua hàng vạn năm. Nó không phải là một phát kiến đột ngột, mà là sự tích lũy, sự kế thừa từ những triết gia cổ đại như Thư Sinh Khai Sáng, những người đã dám đặt câu hỏi, dám tìm kiếm một lối đi riêng cho nhân loại. Và giờ đây, 'Kinh Điển Vô Danh' của chính y, không phải là một sự khởi đầu, mà là một sự tiếp nối, một mắt xích quan trọng trong chuỗi nhân quả vĩ đại đó. Y nhận ra rằng, hành động 'hoàn thành' cuốn sách của mình không phải là một hành động đơn lẻ, một sự sáng tạo cá nhân, mà là sự ghi chép lại, sự tổng hợp và phát triển những tư tưởng đã được gieo mầm từ rất lâu trong dòng chảy lịch sử nhân gian.
"Kinh Điển Vô Danh... không phải của riêng ta, mà là của tất cả nhân loại. Ta chỉ là người ghi chép, người truyền tải..." Tạ Trần thầm nhủ, giọng nội tâm trầm lắng, nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và mãn nguyện. Y đã từng muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và y đã làm được điều đó. Nhưng giờ đây, y hiểu rằng, 'bình thường' không có nghĩa là vô danh hay vô dụng. Sự tồn tại của y, những chiêm nghiệm của y, và cả cuốn 'Kinh Điển Vô Danh' mà y đã viết, đều là những 'điểm neo nhân quả' thầm lặng, định hướng dòng chảy của vạn vật bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, không phải bằng quyền năng.
Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, bỗng xuất hiện trong không gian tĩnh lặng, tay vẫn cầm chiếc quạt giấy quen thuộc. "Mọi thứ đều là nhân quả. Hạt giống đã gieo, giờ là lúc để nó đơm hoa kết trái," Người Kể Chuyện cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự thâm thúy sâu sắc, như thể đang tóm tắt cả một thiên trường ca về sự tồn vong của nhân loại.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự an nhiên tự tại của một người đã nhìn thấu vạn vật, đã chấp nhận số phận và đã tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại của mình. Ánh mắt y, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, tràn đầy sự thấu hiểu và bình yên. Y nhẹ nhàng khép lại 'Kinh Điển Vô Danh', không phải như kết thúc một tác phẩm đã hoàn thành, mà là sẵn sàng cho một khởi đầu mới – một khởi đầu của sự buông bỏ và tin tưởng.
Y biết rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ và 'Nhân Đạo' đã vững mạnh, việc duy trì nó vẫn là một thách thức lâu dài. Những "vết sẹo" của Thiên Đạo cũ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên, vẫn có thể ảnh hưởng đến hiện tại, đòi hỏi sự cảnh giác và điều chỉnh không ngừng. Nhưng y tin tưởng vào khả năng tự điều chỉnh và thấu cảm của con người. Y tin rằng, cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã từng thắp lên ngọn lửa trí tuệ, và giờ đây, 'Kinh Điển Vô Danh' của y cũng sẽ là một ngọn hải đăng cho những thế hệ mai sau, nhắc nhở họ về những bài học từ quá khứ, và về con đường 'Nhân Đạo' bất diệt.
Việc Tạ Trần thấu hiểu sâu sắc dòng chảy tri thức cổ xưa này củng cố quyết tâm của anh trong việc rút lui khỏi vai trò điều hành trực tiếp, tin tưởng vào sự tự vận hành của 'Nhân Đạo'. Anh đã gieo hạt, đã vun trồng, giờ là lúc để cây tự vươn mình đón nắng gió. Sự kiện Thư Sinh Khai Sáng trao lại tri thức cho mọi người 10.000 năm trước đã báo hiệu cho hành động mà Tạ Trần sẽ làm với 'Kinh Điển Vô Danh', không giữ riêng cho mình mà để nó trở thành di sản chung. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' cổ xưa, và giờ là 'Kinh Điển Vô Danh', nhấn mạnh rằng thách thức của nhân loại không bao giờ kết thúc, nhưng khả năng tự cường và trí tuệ của con người là vĩnh cửu.
Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Y sẽ là một người quan sát vô hình, một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, tin tưởng rằng những hạt giống y đã gieo, những tri thức y đã truyền tải, sẽ tiếp tục dẫn lối cho nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh hoàng hôn dần lặn, mang theo những tia sáng cuối cùng, nhưng trên Thiên Đăng Sơn, một niềm hy vọng mới, vững chãi và bền bỉ, đã bừng sáng trong tâm hồn Tạ Trần.
***
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của ngày mới vừa vặn lướt qua đỉnh Thiên Đăng Sơn, vẽ nên một vệt vàng cam rực rỡ trên nền trời xanh thẳm. Gió sớm mơn man, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi nhựa thông thoang thoảng, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tĩnh lặng. Tạ Trần đứng đó, trên mỏm đá cao nhất, thân hình gầy gò của y như hòa mình vào bức tranh hùng vĩ của đất trời. Đôi mắt sâu thẳm của y, giờ đây không còn vương vấn chút băn khoăn hay sầu muộn nào, chỉ còn sự trong trẻo đến lạ lùng, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ, đã gột rửa mọi bụi trần của thế sự. Ánh sáng bình minh phản chiếu vào đáy mắt y, tạo nên một vẻ tinh anh, sáng suốt. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong gió, làm t��ng thêm vẻ thanh thoát cho thư sinh. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng khiến y trông thật giản dị, không chút phô trương giữa cảnh sắc tráng lệ.
Trong thinh không mênh mông, Tạ Trần khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh tràn vào buồng phổi, như gột rửa cả tâm hồn. Y nhắm mắt lại, và trong tâm trí y hiện lên một ván cờ khổng lồ, trải dài qua hàng vạn năm lịch sử. Những quân cờ, không phải là binh lính hay tiên nhân, mà là những tư tưởng, những triết lý, những hành động của con người. Y đã từng là người cầm quân, người định hướng, đặt từng nước cờ với sự thận trọng và trí tuệ tột bậc. Nhưng giờ đây, ván cờ ấy đã được định hình, những quân cờ đã biết tự đi, tự tìm lấy con đường của mình. "Ván cờ đã an bài, những quân cờ tự đi," y thầm nhủ, giọng nội tâm trầm mặc nhưng vang vọng một sự giải thoát. "Giờ đây, ta chỉ là người quan sát, một phần của nhân gian."
Ý nghĩ ấy mang đến một sự nhẹ nhõm đến lạ. Gánh nặng của kẻ kiến tạo, của người định đoạt vận mệnh thế gian, cuối cùng cũng được trút bỏ. Y không còn cần phải can thiệp trực tiếp, không còn cần phải lo toan từng bước đi, từng nước cờ. 'Nhân Đạo' đã vững vàng, tựa như một cây đại thụ đã bén rễ sâu, tự vươn mình đón nắng gió. Những chiêm nghiệm từ 'Kinh Điển Vô Danh', từ 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã soi rọi cho y thấy rằng, trí tuệ nhân loại là một dòng chảy bất tận, không ngừng nghỉ, và y chỉ là một mắt xích trong dòng chảy vĩ đại ấy.
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn quét qua khung cảnh bao la trước mặt. Thành Vô Song hiện ra xa xa, những mái nhà ngói đỏ, những con đường tấp nập ẩn hiện trong làn sương sớm. Đó là nơi y thuộc về, nơi y đã chọn để 'sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính'. Y quay lưng lại với đỉnh núi, mỗi bước chân xuống dốc đều vững vàng và nhẹ nhõm. Con đường mòn gập ghềnh dưới chân, những viên đá lởm chởm không làm y nao núng. Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng chim hót líu lo trong lùm cây, tất cả đều trở nên sống động và gần gũi hơn bao giờ hết. Y cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với đất trời, với vạn vật xung quanh, không phải bằng pháp lực hay thần thông, mà bằng một thứ tình cảm thuần túy, chân thật nhất của một 'phàm nhân'.
Dọc đường xuống núi, y bắt gặp một dòng suối nhỏ chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong. Tạ Trần dừng chân, cúi người dùng tay vốc một ngụm nước trong veo. Vị nước mát lạnh, tinh khiết như thấm sâu vào từng tế bào, xua đi mọi mệt mỏi. Y chợt nhớ về dòng suối linh thiêng cạn kiệt trong ký ức 10.000 năm trước, về sự suy yếu của Thiên Đạo. Giờ đây, dòng suối này vẫn chảy, vẫn trong lành, như một minh chứng cho sự hồi sinh, cho khả năng tự phục hồi của nhân gian khi không còn bị kìm kẹp bởi những quy tắc cũ kỹ. "Mọi sự đều có nhân quả," y thì thầm, "và nhân quả của sự tự lực, tự cường sẽ dẫn đến sự thịnh vượng."
Từng bước chân của Tạ Trần chậm rãi nhưng kiên định, như thể y đang ghi dấu từng khoảnh khắc trở về với cuộc sống phàm tục. Y không vội vã, không hối thúc. Tâm trạng y bình yên như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong lại chứa đựng một niềm tin mãnh liệt vào tương lai của 'Nhân Đạo'. Con đường xuống núi dần đưa y ra khỏi sự tĩnh lặng của thiên nhiên hoang sơ, và những âm thanh quen thuộc của cuộc sống đô thị bắt đầu vọng đến: tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng xe cộ lạo xạo trên đường đất xa xa. Y mỉm cười. Đó là âm thanh của sự sống, của sự bình thường mà y hằng trân trọng. Tạ Trần đã sẵn sàng trở về với vai trò mới của mình, không phải là người định đoạt, mà là một người quan sát thầm lặng, một 'điểm neo nhân quả' không thể thiếu trong dòng chảy vĩ đại của nhân gian.
***
Khi Tạ Trần trở về Thành Vô Song, mặt trời đã lên cao, những tia nắng trưa dịu nhẹ trải vàng trên con đường lát đá quen thuộc. Y bước qua những con phố tấp nập, nơi những tiếng rao hàng, tiếng cười nói, tiếng xe cộ hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Không ai nhận ra y là người đã từng xoay chuyển càn khôn, đã kiến tạo nên một trật tự mới cho thế giới. Trong mắt họ, y chỉ là một thư sinh gầy gò, ăn mặc giản dị, đang trở về nhà sau một chuyến đi xa. Và đó chính là điều y mong muốn.
Quán sách nhỏ của Tạ Trần nằm nép mình trong một con hẻm yên tĩnh, cách xa sự ồn ào của chợ búa. Cánh cửa gỗ cũ kỹ, đã bạc màu theo thời gian, hiện ra trước mắt y. Một cảm giác thân thuộc đến lạ lùng ập đến, như thể y đã xa nơi này cả ngàn năm chứ không phải chỉ vài ngày. Y đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa, tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm không gian. Một lớp bụi mỏng phủ lên mọi vật, từ những chồng sách cao ngất đến chiếc bàn gỗ cũ kỹ và chiếc ghế bành quen thuộc. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút ẩm mốc thoang thoảng trong không khí, dấu hiệu của một thời gian dài vắng chủ.
Tạ Trần bước vào, đóng cửa lại, ngăn cách mình với thế giới bên ngoài. Y thắp ngọn đèn dầu treo trên tường, ánh sáng vàng ấm áp từ ngọn lửa bập bùng lan tỏa, xua đi bóng tối và sự lạnh lẽo trong căn phòng. Không gian bỗng trở nên thân mật và ấm cúng hơn. Y đưa mắt nhìn quanh, từng chi tiết nhỏ trong quán sách đều gợi lên những ký ức, những suy tư. Đây không chỉ là nơi y bán sách, mà còn là nơi y nghiền ngẫm, nơi y t��m thấy sự bình yên giữa bão táp thế sự.
Y bắt đầu công việc dọn dẹp, một cách chậm rãi và tỉ mỉ. Từng cuốn sách được y nhẹ nhàng nhấc xuống, lau sạch lớp bụi mỏng bằng một mảnh vải mềm. Bìa sách thô ráp, những trang giấy ố vàng dưới ngón tay y, mỗi cuốn sách như kể một câu chuyện riêng, chứa đựng một phần trí tuệ của nhân loại. Đây là 'Vô Vi Chi Đạo' của một triết gia cổ đại, kia là 'Hàng Hải Ký' của một nhà thám hiểm dũng cảm, và kia nữa là 'Bách Thảo Kinh' ghi chép về các loại thảo dược. Y sắp xếp lại chúng trên kệ, phân loại theo từng chủ đề, từng niên đại. Đây không chỉ là hành động dọn dẹp vật lý, mà là một nghi thức tinh thần, một lời tuyên bố về sự trở về, về việc gác lại những ván cờ lớn lao để tìm về giá trị của cuộc sống bình dị, nơi tri thức và sự an yên ngự trị.
"Mỗi trang sách là một thế giới, mỗi thế giới đều có luật lệ riêng," Tạ Trần khẽ nói, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán. Y mỉm cười nhẹ khi chạm vào một cuốn kinh thư cũ kỹ, bìa đã sờn rách, nhưng bên trong vẫn còn nguyên vẹn những nét chữ tinh xảo. "Nhưng nhân tâm và tri thức nhân gian mới là cốt lõi vĩnh cửu." Y nhớ lại những ngày tháng trên Thiên Đăng Sơn, những chiêm nghiệm về 'Kinh Điển Vô Danh' của chính mình, và 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' của Thư Sinh Khai Sáng. Chúng không phải là những phép thuật siêu phàm, không phải là những con đường tắt dẫn đến sự bất tử, mà là những ánh sáng trí tuệ, dẫn lối cho con người tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống.
Hành động lau chùi, sắp xếp sách khiến tâm hồn y trở nên thanh tịnh. Mỗi động tác đều chứa đựng sự tập trung tuyệt đối, như một thiền sư đang nhập định. Y không còn nghĩ đến những âm mưu tranh quyền, những cuộc chiến sinh tử, hay số phận của Thiên Đạo. Trong khoảnh khắc này, chỉ có y, những cuốn sách và sự bình yên bao la. Y cảm nhận được sự thô ráp của bìa sách dưới ngón tay, mùi gỗ cũ và giấy mực thoang thoảng trong không khí, sự ấm áp của ánh đèn dầu. Tất cả đều là những chi tiết nhỏ nhặt, bình thường, nhưng lại mang đến cho y một cảm giác trọn vẹn, chân thực hơn bất kỳ quyền năng siêu phàm nào.
Y biết rằng, dù thế giới bên ngoài có thay đổi đến đâu, dù 'Nhân Đạo' có phát triển mạnh mẽ đến mức nào, thì những giá trị cơ bản của con người – trí tuệ, tình cảm, sự thấu hiểu – vẫn sẽ là nền tảng. Và quán sách này, những cuốn sách này, chính là biểu tượng cho nền tảng ấy. Y tin tưởng vào khả năng tự vận hành của 'Nhân Đạo', tin tưởng vào trí tuệ của những người kế nhiệm như Lăng Nguyệt, Dương Quân, Bách Lý Hùng, hay Nữ Hoàng Đồ Long. Họ sẽ tiếp tục gánh vác trách nhiệm, đưa nhân gian tiến về phía trước. Còn y, Tạ Trần, chỉ cần là một chủ quán sách nhỏ, một người ghi chép, một người truyền tải tri thức, là đủ.
Y quét dọn sàn nhà, tiếng chổi tre xào xạc đều đặn, cuốn đi lớp bụi thời gian. Mùi hương trầm nhẹ từ lò hương nhỏ bên góc phòng bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian thanh tịnh và ấm áp. Y mỉm cười mãn nguyện. Cuộc sống bình thường, một cuộc sống đích thực, đang chờ đón y. Và y đã sẵn sàng đón nhận nó, với tất cả sự trân trọng và niềm tin.
***
Khi Tạ Trần vừa vặn mở cánh cửa quán sách, những tia nắng chiều dịu mát đã thay thế cho cái nắng gay gắt ban trưa. Con hẻm nhỏ bỗng trở nên sống động hơn với những âm thanh quen thuộc của cuộc sống thường nhật: tiếng xe đẩy lạo xạo, tiếng chó sủa vu vơ, và tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ nhỏ. Y chưa kịp sắp xếp xong vài cuốn sách cuối cùng thì một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn đã lao đến, mái tóc tết hai bên lòa xòa trong gió, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ rạng rỡ. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm đã quen thuộc với Tạ Trần từ những ngày đầu y về Thành Vô Song. Quần áo của cô bé tuy vá víu nhưng sạch sẽ, phản ánh sự giản dị nhưng tươm tất của cuộc sống nơi đây.
"Anh Tạ Trần, anh về rồi! Tiểu Hoa nhớ anh lắm!" Cô bé reo lên, giọng nói trong veo như tiếng chuông gió, ôm chầm lấy chân Tạ Trần. Sức mạnh nhỏ bé của cô bé khiến y chao đảo một chút, nhưng nụ cười trên môi y vẫn không tắt.
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Hoa, cảm nhận mái tóc m���m mại dưới lòng bàn tay. "Ta chỉ đi xa một chút, để tìm lại chính mình và con đường của mình," y nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm, pha chút vui vẻ hiếm thấy. "Chứ sao bỏ đi luôn được, Tiểu Hoa còn chờ ta kể chuyện mà."
"Anh Tạ Trần đi đâu mà lâu vậy? Tiểu Hoa tưởng anh bỏ đi luôn rồi chứ!" Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào y, vẻ mặt đầy tò mò và một chút hờn dỗi đáng yêu.
"Không, ta sẽ không bỏ đi đâu cả," Tạ Trần trấn an, "Ta đã trở về rồi đây, và sẽ ở lại quán sách này."
Chưa kịp dứt lời, một giọng nói khàn khàn, xởi lởi vang lên từ đầu hẻm. Đó là Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen nhưng nụ cười luôn thường trực trên môi. Mái tóc bạc phơ được búi cao gọn gàng, bà lão chống gậy bước đến, trên tay vẫn là rổ trầu cau quen thuộc.
"Aiz da, hóa ra là cậu Tạ Trần đã về rồi sao? Bà già này còn tưởng cậu bị tiên nữ nào đó bắt đi làm rể trên trời rồi chứ!" Bà lão cười ha hả, tiếng cười giòn tan. "Mấy ngày nay không thấy cậu, cái hẻm này cũng vắng tanh vắng ngắt. Có chuyện gì mà đi lâu thế, tiểu huynh?"
Tạ Trần khẽ cúi đầu chào bà lão, một cử chỉ tôn kính mà y luôn dành cho những người lớn tuổi. "Chỉ là đi xa một chút để suy nghĩ việc đời, bà lão ạ. Giờ thì đã thông suốt rồi, trở về với cuộc sống bình thường của mình thôi."
"Tốt, tốt! Đời người ấy mà, có đi có về mới là trọn vẹn," Bà Lão Bán Trầu gật gù, nhổ bãi nước trầu đỏ ra góc đường. "Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái! Cậu về là mừng rồi, quán sách có người, cái hẻm này lại vui vẻ."
Tiếp đó, Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, cũng đi ngang qua, trên vai vẫn vác cây rìu gỗ cũ kỹ. Râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, ông dừng lại, nhìn Tạ Trần với vẻ mặt đầy suy tư.
"Thế gian này, dù có bao nhiêu phong ba bão táp, cuối cùng vẫn là về với bếp lửa và chén trà nóng," Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng nói từ tốn, mang đầy kinh nghiệm sống. "Chẳng ai có thể rời bỏ mãi được hương vị của nhân gian đâu, cậu Tạ Trần ạ." Ông khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền hậu rồi tiếp tục bước đi, tiếng bước chân lạo xạo trên đường đất.
Tạ Trần lắng nghe, cảm nhận từng lời nói của ông lão như thấm sâu vào tâm can. Y mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự đồng cảm. Đúng vậy, dù y đã từng chạm đến đỉnh cao của trí tuệ, đã từng là 'người chơi cờ' định đoạt vận mệnh thế giới, thì cuối cùng, nơi y muốn thuộc về vẫn là nhân gian, là những giá trị bình dị, chân thật này.
Và rồi, Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, bước đến, tay cầm chén trà nghi ngút khói. Đôi mắt tinh tường của ông nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét. Râu tóc đã điểm bạc, áo vải thô màu nâu giản dị. "Tiểu huynh đã trở về. Chuyến đi này chắc hẳn đã mang lại nhiều điều quý giá," Lão Quán Chủ nói, giọng ấm áp, chậm rãi. "Trà của quán đã nguội lạnh mấy ngày, nhưng giờ thì có thể pha lại rồi."
Tạ Trần đón lấy chén trà từ tay Lão Quán Ch���, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. "Đúng vậy, quán chủ. Nhiều điều quý giá đã được tìm thấy. Và giờ đây, ta đã thực sự tìm thấy con đường của mình."
Những cuộc trò chuyện tuy ngắn ngủi nhưng đầy ắp sự quan tâm, những lời hỏi han chân thành, kéo Tạ Trần về với nhịp sống đời thường mà anh hằng trân trọng. Y cảm nhận được sự ấm áp, sự gắn kết mà không một quyền lực nào có thể sánh bằng, một minh chứng sống động cho 'Nhân Đạo'. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh, một sức mạnh được tạo nên từ tình người, từ sự sẻ chia và thấu hiểu. Y đã từng nghĩ rằng mình phải là một vị cứu tinh vĩ đại, nhưng giờ y hiểu rằng, chỉ cần là một phần của nhân gian, một 'phàm nhân' sống trọn vẹn, đã là đủ. Tiếng cười của Tiểu Hoa, lời xởi lởi của Bà Lão Bán Trầu, câu nói sâu sắc của Ông Lão Tiều Phu, và nụ cười hiền từ của Lão Quán Chủ – tất cả đều là những mảnh ghép hoàn hảo, tạo nên bức tranh cuộc sống mà y đã lựa chọn.
***
Khi những vị khách cuối cùng rời đi và ánh hoàng h��n nhuộm đỏ con phố, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ quán sách, Tạ Trần ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên bàn đọc. Không gian dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa và tiếng chuông gió xa xăm khẽ ngân nga. Y không mở bất kỳ cuốn sách nào, chỉ nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp thở của thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Mùi hương trầm nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và cỏ cây từ bên ngoài.
Một sự nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa khắp tâm hồn Tạ Trần, như thể gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ. Sứ mệnh 'người chơi cờ' đã hoàn thành, 'ván cờ' đã được định hình. Y đã gieo những hạt giống của 'Nhân Đạo', đã kiến tạo nên một trật tự mới cho thế giới. Giờ đây, y chỉ là Tạ Trần, một chủ quán sách nhỏ, một thư sinh gầy gò, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ suy tư. Y sẽ là một người quan sát thầm lặng, một "điểm neo nhân quả" không thể thiếu, nhưng cũng không cần phải can thiệp trực tiếp.
Trong tâm trí y, hình ảnh về những gì đã qua và những gì sắp tới hiện lên rõ ràng. Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới của nhân gian. Nhưng y biết, dù 'Nhân Đạo' đã vững vàng, việc duy trì nó vẫn là một thách thức lâu dài. Những "vết sẹo" của Thiên Đạo cũ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên, vẫn có thể ảnh hưởng đến hiện tại, đòi hỏi sự cảnh giác và điều chỉnh không ngừng. Y sẽ không còn là người đứng mũi chịu sào, nhưng y sẽ luôn ở đây, dõi theo, không phải là người định đoạt, mà là một phần của sự sống, một dòng nước ngầm lặng lẽ nuôi dưỡng mạch sống của nhân gian.
"Nhân Đạo đã đứng vững," Tạ Trần thầm nhủ, giọng nội tâm kiên định. "Ta tin tưởng vào sự lựa chọn của nhân gian. Và ta, sẽ luôn ở đây, dõi theo, không phải là người định đoạt, mà là một phần của sự sống." Y tin rằng, những hạt giống tri thức y đã gieo, những triết lý y đã truyền tải qua 'Kinh Điển Vô Danh', sẽ tiếp tục dẫn lối cho nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những thách thức mới sẽ đến, đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng y tin vào khả năng t��� cường và trí tuệ của con người. Y sẽ là một ngọn hải đăng thầm lặng, một người canh giữ tri thức, sẵn sàng "khẽ điều chỉnh" khi cần thiết, không phải bằng quyền năng, mà bằng sự thấu hiểu nhân quả và trí tuệ.
Cái tên Tạ Trần, từng là biểu tượng của một 'điểm neo nhân quả' vĩ đại, giờ đây sẽ trở về với sự bình thường. Y sẽ pha một chén trà nóng, đọc một cuốn sách cũ, trò chuyện với hàng xóm láng giềng, và lắng nghe những câu chuyện đời thường. Đó chính là cuộc sống y hằng mong ước, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi y giữ trọn nhân tính của mình. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn ấm áp, như ngọn lửa hy vọng không bao giờ tắt trong tâm hồn Tạ Trần. Y đã buông bỏ, đã tin tưởng, và đã tìm thấy sự bình yên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.