Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 888: Hạt Giống Tri Thức: Cuốn Sách Cổ Và Sự Khởi Đầu Của Nhân Đạo

Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi vạn vật, và Tạ Trần, trong tĩnh lặng, hòa mình vào không gian vô tận của Thiên Đăng Sơn, lòng tràn ngập niềm tin vào tương lai của nhân gian. Y đã đặt cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' sang một bên, nhưng tâm trí y vẫn còn vang vọng những hình ảnh về quá khứ xa xăm, về những hạt mầm đã gieo, và những con đường đã được khai mở. Dòng chảy nhân quả không ngừng nghỉ, từ thuở hồng hoang đã có những hạt giống được gieo, đợi ngày nảy mầm...

***

Bình minh hé rạng trên Thiên Đăng Sơn, xua tan màn đêm tĩnh mịch, nhưng không thể xua đi dòng suy tư đang cuộn chảy trong tâm trí Tạ Trần. Ánh sáng ban mai yếu ớt như một dòng tơ vàng mỏng mảnh, len lỏi qua những tán lá thông cổ thụ, v�� nên những vệt sáng huyền ảo trên nền đá rêu phong của ngôi miếu nhỏ. Tiếng gió vi vu lướt qua đỉnh núi, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi cây cỏ dại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo chào ngày mới. Đôi khi, một tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang từ mái hiên miếu, trong trẻo như một lời thì thầm của thời gian. Toàn bộ không gian tràn ngập vẻ thanh tịnh, yên bình, một sự linh thiêng không cần đến khói hương nghi ngút hay tượng Phật uy nghiêm.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi tĩnh lặng trên nền đá đã bạc màu sương gió. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, giờ đây nhắm nghiền, chìm sâu vào một trạng thái thiền định miên viễn. Bàn tay trắng nhợt của y khẽ đặt lên cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' đang mở ra trước mặt, tựa như đang kết nối với dòng chảy tri thức và ký ức cổ xưa mà y vừa cảm nhận. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu xám nhạt của y hòa lẫn vào màu đá, khiến y trông như một phần hữu cơ của ngọn núi, một nhân chứng trầm mặc của dòng chảy lịch sử.

Trong cõi nội tâm vô biên, Tạ Trần không chỉ 'nhìn' mà còn 'cảm nhận' được sự tuyệt vọng đến tận cùng của nhân loại cổ đại, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, khi những trụ cột của niềm tin sụp đổ. Y cảm thấy sự hoang mang, nỗi sợ hãi lan tràn như bệnh dịch, và sự bất lực của những kẻ tự xưng là tiên nhân, những tu sĩ chỉ biết bám víu vào quyền năng hão huyền mà không thấu hiểu bản chất của sự suy thoái. Nhưng cùng với đó, y cũng cảm nhận được một thứ khác, một ngọn lửa le lói, một sự thức tỉnh âm thầm.

'Không phải chỉ có sự bất lực, mà còn có sự thức tỉnh,' Tạ Trần thầm nhủ, giọng nội tâm trầm lắng như tiếng suối ngầm. 'Sự sụp đổ của một trật tự cũ luôn là khởi đầu cho một trật tự mới. Trong tăm tối nhất, luôn có những kẻ dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào vực thẳm và tìm kiếm một con đường khác, một con đường tự do khỏi xiềng xích của thần thánh và tiên phàm.'

Y hồi tưởng lại cảnh Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại cùng dân làng phải đối mặt với dòng suối linh thiêng biến chất. Trong khi các Tu Sĩ Tiền Bối vẫn cố chấp dùng phép thuật cũ kỹ, thì đâu đó trong nhân gian, đã có những tâm hồn khao khát một lời giải đáp thực sự, một hướng đi mới không dựa vào sự ban ơn của Thiên Đạo. Đây chính là mầm mống đầu tiên của 'Nhân Đạo', một triết lý chưa thành hình, nhưng đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí những người phàm trần dũng cảm nhất.

Tạ Trần hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực. Sự tĩnh lặng của Thiên Đăng Sơn giúp y sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức hỗn độn. Y nhận ra rằng, ngay cả trong thời kỳ đen tối nhất của sự suy tàn Thiên Đạo, khi nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng bao trùm, vẫn có những cá nhân không ngừng suy tư, không ngừng tìm kiếm. Họ không chờ đợi cứu thế, mà tự mình trở thành ánh sáng dẫn lối. Hành động nhắm mắt và đặt tay lên cuốn sách của Tạ Trần không phải là một sự nghỉ ngơi, mà là một hành trình xuyên thời gian, một sự giao cảm sâu sắc với trí tuệ cổ xưa, với những linh hồn đã từng đấu tranh để thắp lên ngọn đuốc tri thức cho nhân loại. Y cảm nhận được từng th�� giấy cũ kỹ của 'Kinh Điển Vô Danh' dưới đầu ngón tay, như thể nó đang thì thầm những câu chuyện về những thử thách và những khám phá của vạn năm về trước, nhắc nhở y rằng, con đường y đang đi không hề đơn độc, mà là sự tiếp nối của một dòng chảy vĩ đại.

***

Dòng chảy ký ức của Tạ Trần cuốn y đi, đưa y về một Tàng Thư Các cổ kính và rộng lớn, nơi thời gian dường như đã ngừng lại từ hàng ngàn năm trước. Không gian nơi đây không một tiếng động, chỉ có sự tĩnh mịch của những dãy kệ gỗ cao vút, chất đầy những cuộn sách, thẻ tre và các bản thảo cổ xưa đã ngả màu úa vàng. Ánh nắng chiều tà yếu ớt, mang một sắc vàng nhạt lãng đãng, len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng bụi mờ lên không khí, tạo nên một khung cảnh u tịch mà trang nghiêm. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ mục lâu năm quyện vào nhau, tạo thành một hương thơm đặc trưng của tri thức và lịch sử.

Ở một góc khuất của Tàng Thư Các, dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu, Thư Sinh Khai Sáng đang cúi mình trên bàn, tay cầm một cây bút lông đã sờn cũ, nét bút vẫn kiên định miết nhẹ trên trang giấy cuối cùng của một cuốn sách dày cộp. Dáng người ông thanh mảnh, nhưng toát lên một vẻ kiên cường lạ thường. Râu tóc đã điểm bạc, trắng như sương tuyết phủ đầy đỉnh núi, nhưng đôi mắt ông vẫn tinh anh, sáng quắc, chứa đựng trí tuệ của bao năm tháng nghiên cứu và sự mệt mỏi sau một hành trình dài dằng dặc. Chiếc áo vải thô giản dị của ông đã sờn vai, không một chút phô trương, tương phản hoàn toàn với sự uy nghi của khối tri thức mà ông đang tạo ra.

Tạ Trần 'thấy' Thư Sinh Khai Sáng đặt bút xuống, một tiếng 'cạch' nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau bao năm tháng miệt mài. Khuôn mặt ông toát lên vẻ mãn nguyện khôn tả, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn là một nỗi ưu tư, như thể ông biết rằng dù đã hoàn thành tác phẩm này, con đường phía trước của nhân loại vẫn còn lắm gian truân. Cuốn sách đó, dày hơn bất kỳ cuốn nào trên kệ, chính là 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', một tác phẩm mà Tạ Trần cảm nhận được rằng nó đã chắt lọc tinh hoa của hàng ngàn năm suy tư, gom góp lại những mảnh vụn của trí tuệ và kinh nghiệm nhân loại.

Tạ Trần, trong dòng chảy ký ức này, có thể 'thấy' từng nét chữ, từng đoạn văn trong cuốn sách. Đó không phải là những thần thông diệu pháp, không phải là những bí quyết luyện khí hay trường sinh bất tử. Thay vào đó, nó là những phân tích sâu sắc về sự suy yếu của Thiên Đạo, không phải bằng cách đổ lỗi hay than vãn, mà bằng cách mổ xẻ cơ chế vận hành của nó, chỉ ra những điểm yếu và những hệ quả tất yếu. Cuốn sách còn chứa đựng những triết lý về cách nhân loại có thể tự cường, tự dựa vào chính mình, không cần đến sự ban phước của thần linh hay sự cứu rỗi của tiên nhân. Nó ca ngợi trí tuệ tập thể, sự đoàn kết của cộng đồng, và khả năng thích nghi của con người thay vì phụ thuộc vào linh khí hay tiên pháp đã lỗi thời.

'Đạo trời có lúc thịnh suy, đạo người cần tự lập...' Thư Sinh Khai Sáng thì thầm khẽ khàng với chính mình, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên ��ịnh không gì lay chuyển. Ánh mắt ông lướt qua từng trang giấy, từng dòng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm khảm mình từng lời y đã viết, từng tư tưởng y đã gieo.

Tạ Trần cảm nhận được một sự rung động sâu sắc. 'Đây chính là hạt giống... Ngọn đèn đầu tiên cho nhân loại tự tìm đường.' Y nhận ra rằng, ngay cả khi Thiên Đạo còn đang hùng mạnh, khi tu tiên vẫn là con đường duy nhất được tôn sùng, đã có những người phàm trần nhìn xa trông rộng, nhận ra sự vô thường của vạn vật và bắt đầu đặt nền móng cho một triết lý hoàn toàn mới. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' này không phải là một phép thuật, mà là một phép màu của trí tuệ, một lời kêu gọi thầm lặng nhưng mạnh mẽ, thúc đẩy con người thoát khỏi sự phụ thuộc và tìm về bản ngã. Nó là một lời tiên tri, một bản hướng dẫn, một ánh sáng le lói trong màn đêm của sự suy tàn sắp đến.

Thư Sinh Khai Sáng khẽ đứng dậy, ôm cuốn sách vào lòng một cách trân trọng, như thể đó là đứa con tinh thần mà ông đã thai nghén suốt cuộc đời. Ông bước đi nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, tiến về phía một khu vực sách mới được dành riêng trong thư viện, đặt cuốn sách của mình vào vị trí trang trọng nhất. Tạ Trần 'quan sát' Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại, người đang ở thư viện để tìm kiếm giải pháp cho vấn đề của làng mình. Với vẻ ngoài kiên nghị và đôi mắt ưu tư luôn nhìn về phía dân làng, Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại đã ở đó từ khá lâu, miệt mài lật giở những cuốn sách cũ kỹ với hy vọng tìm thấy một tia sáng. Ánh mắt ông đầy tò mò dõi theo Thư Sinh Khai Sáng, sự chú ý của ông bị cuốn hút bởi cử chỉ trang trọng và cuốn sách dày cộp mà Thư Sinh Khai Sáng vừa đặt xuống. Sự xuất hiện của Thủ Lĩnh Dân Quân ở đây, trong khoảnh khắc lịch sử này, không phải là ngẫu nhiên, mà là sự giao thoa của nhân quả, là sự gặp gỡ của một trí tuệ tiên phong và một tâm hồn khao khát dẫn dắt, tạo nên tiền đề cho những thay đổi vĩ đại sắp sửa diễn ra.

***

Vài tuần sau, dòng chảy ký ức của Tạ Trần đưa y đến một khung cảnh hoàn toàn khác: Phố Thương Mại Kim Long, một trong những trung tâm sầm uất nhất của Thành Vô Song cổ đại. Nhưng lúc này, không khí không còn tấp nập, huyên náo như lẽ thường. Dù trời nắng gắt, ánh mặt trời chói chang đổ xuống những con hẻm chật hẹp, những mái nhà ngói đỏ, nhưng không thể xua đi vẻ nặng nề, u ám đang bao trùm khắp nơi. Mùi ẩm mốc, mùi bệnh tật, và mùi lo âu quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh ảm đạm về một xã hội đang dần lún sâu vào khủng hoảng. Tiếng rao hàng yếu ớt, tiếng ho khan của người bệnh, và những lời xì xào lo lắng thay thế cho sự sôi động thường nhật.

Tạ Trần 'chứng kiến' sự lan truyền chậm rãi nhưng bền bỉ của 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo'. Ban đầu, cuốn sách chỉ thu hút một số ít học giả với vẻ mặt nghiêm nghị, những người vốn quen với việc nghiền ngẫm kinh điển, hoặc một vài kẻ tò mò, thích tìm kiếm những điều mới lạ. Họ đọc nó trong những thư quán yên tĩnh, bàn luận về nó với thái độ hoài nghi hoặc chỉ trích. Bởi lẽ, vào thời điểm đó, niềm tin vào tu tiên, vào Thiên Đạo vẫn còn quá mạnh mẽ, quá ăn sâu vào tâm trí con người. Những lời lẽ c��a Thư Sinh Khai Sáng, dù sâu sắc đến mấy, cũng chỉ như một tiếng chuông lẻ loi giữa ngàn vạn tiếng tụng kinh cầu an.

Tuy nhiên, khi các phương pháp tu tiên cũ dần mất hiệu lực, khi linh khí ngày càng mỏng manh và biến chất, khi những bệnh tật lạ kỳ bắt đầu lan rộng mà không một pháp thuật nào có thể chữa trị, người dân bắt đầu quay lưng lại với những lời hứa hão huyền của các tu sĩ. Niềm tin sụp đổ, và trong lúc tuyệt vọng nhất, con người bắt đầu tìm kiếm những phương cách khác. Lúc này, những triết lý trong 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' dần được chú ý. Không phải vì nó mang lại sức mạnh siêu nhiên, mà vì nó đưa ra những giải pháp thực tế, những góc nhìn mới về sự tự lực và khả năng của con người.

Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại, với bộ y phục giản dị nhưng toát lên vẻ chính trực, và đôi mắt vẫn còn vương vấn sự ưu tư, là một trong những người đầu tiên nhận ra giá trị của cuốn sách. Sau khi đọc đi đọc lại một phần không nhỏ, ông đã bắt đầu áp dụng những lời khuyên về vệ sinh cộng đồng, về việc tổ chức dân làng, và quan trọng nhất, về sự tự lực để đối phó với dòng suối biến chất ở làng mình. Đó là dòng suối mà các Tu Sĩ Tiền Bối đã bó tay, hoặc chỉ tạm thời che giấu vấn đề bằng phép thuật.

Tạ Trần 'thấy' Thủ Lĩnh Dân Quân tập hợp dân làng. Mái tóc đã điểm bạc của ông bay bay trong gió, khuôn mặt kiên nghị ánh lên vẻ quyết tâm. "Chúng ta không thể chờ đợi tiên nhân. Linh khí suy yếu, phép thuật đã không còn linh nghiệm như xưa. Mạng sống của chúng ta nằm trong tay chúng ta!" ông hô vang, giọng nói trầm hùng nhưng đầy sức thuyết phục, trấn an những tâm hồn đang hoang mang. "Hãy tự mình tìm đường sống! Cuốn sách của vị Thư Sinh Khai Sáng đã chỉ cho chúng ta một con đường. Hãy đào kênh dẫn nước mới, tìm nguồn nước sạch, xây dựng lại cộng đồng bằng chính sức lao động và trí tuệ của mình!"

Ban đầu, có nhiều tiếng xì xào, hoài nghi. "Cuốn sách của lão thư sinh... liệu có phải là hy vọng?" một người dân yếu ớt hỏi, trong giọng nói pha lẫn tuyệt vọng và một tia hy vọng mong manh. "Liệu một cuốn sách của phàm nhân có thể cứu được chúng ta, khi cả tiên nhân cũng phải bó tay?" một người khác phụ họa.

Nhưng Thủ Lĩnh Dân Quân không nản lòng. Ông phân chia công việc rõ ràng, hướng dẫn dân làng cách tổ chức, cách vệ sinh môi trường xung quanh, cách tìm kiếm và xử lý nguồn nước. Tạ Trần 'thấy' những bàn tay chai sần bắt đầu cầm cuốc, cầm xẻng, đào những con kênh mới dưới cái nắng gay gắt. Những tiếng than vãn dần được thay thế bằng tiếng lao động cần mẫn. Dù hiệu quả không thể tức thời, không thể biến dòng suối biến chất thành nước trong vắt ngay lập tức, nhưng nó đã gieo một hạt giống niềm tin vào khả năng của con người, vào sự tự cường của nhân loại.

Tạ Trần 'thấy' sự thay đổi trong ánh mắt của người dân. Từ tuyệt vọng, hoang mang, dần dần xuất hiện một tia hy vọng nhỏ bé, một sự kiên định mới mẻ. Họ không còn cúi đầu chờ chết, không còn ngước lên trời cao cầu xin sự cứu rỗi từ những vị thần không tồn tại, mà đã bắt đầu tự mình đứng dậy, tự mình hành động. Đó là một sự chuyển biến vô cùng quan trọng, một bước ngoặt lớn trong lịch sử nhân loại, đánh dấu sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi 'Nhân Đạo' dần thay thế 'Thiên Đạo', nơi con người bắt đầu tin vào chính mình. Tạ Trần, với khả năng thấu triệt nhân quả, nhận ra rằng đây chính là khoảnh khắc mà hạt giống 'Nhân Đạo' được gieo xuống, và nó đã bắt đầu nảy mầm, tuy chậm rãi nhưng vô cùng vững chắc.

***

Hoàng hôn buông xuống Thiên Đăng Sơn, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn bằng những gam màu rực rỡ của cam, tím và hồng ngọc. Ánh nắng chiều tà ấm áp như một cái vuốt ve nhẹ nhàng, bao trùm lấy Tạ Trần, xua đi cái lạnh lẽo của những dòng ký ức cổ xưa. Y khẽ mở mắt, đôi mắt sâu thẳm của y giờ đây không còn vẻ xa xăm của người du hành thời gian, mà tràn ngập sự tỉnh táo và một niềm bình yên sâu sắc. Ngôi miếu đá nhỏ vẫn đứng đó, trầm mặc giữa khung cảnh hùng vĩ, và tiếng chuông gió vẫn khẽ khàng ngân vang theo từng làn gió thoảng, như một khúc ca của thời gian vô tận. Mùi hương trầm từ miếu hòa quyện với mùi cây cỏ dại, tạo nên một hương thơm thanh khiết, làm dịu đi mọi ưu phiền.

Trong lòng Tạ Trần, không còn sự mơ hồ hay băn khoăn nào về con đường y đã chọn, hay về sứ mệnh y đang gánh vác. Y đã 'thấy' được cội nguồn sâu xa của 'Nhân Đạo', một dòng chảy tri thức bền bỉ, không ngừng nghỉ qua hàng vạn năm. Nó không phải là một phát kiến đột ngột, mà là sự tích lũy, sự kế thừa từ những triết gia cổ đại như Thư Sinh Khai Sáng, những người đã dám đặt câu hỏi, dám tìm kiếm một lối đi riêng cho nhân loại. Và giờ đây, 'Kinh Điển Vô Danh' của chính y, không phải là một sự khởi đầu, mà là một sự tiếp nối, một mắt xích quan trọng trong chuỗi nhân quả vĩ đại đó. Y nhận ra rằng, hành động 'hoàn thành' cuốn sách của mình không phải là một hành động đơn lẻ, một sự sáng tạo cá nhân, mà là sự ghi chép lại, sự tổng hợp và phát triển những tư tưởng đã được gieo mầm từ rất lâu trong dòng chảy lịch sử nhân gian.

'Kinh Điển Vô Danh... không phải của riêng ta, mà là của tất cả nhân loại. Ta chỉ là người ghi chép, người truyền tải...' Tạ Trần thầm nhủ, giọng n���i tâm trầm lắng, nhưng tràn đầy sự thấu hiểu và mãn nguyện. Y đã từng muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và y đã làm được điều đó. Nhưng giờ đây, y hiểu rằng, 'bình thường' không có nghĩa là vô danh hay vô dụng. Sự tồn tại của y, những chiêm nghiệm của y, và cả cuốn 'Kinh Điển Vô Danh' mà y đã viết, đều là những 'điểm neo nhân quả' thầm lặng, định hướng dòng chảy của vạn vật bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, không phải bằng quyền năng.

Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh, bỗng xuất hiện trong không gian tĩnh lặng, tay vẫn cầm chiếc quạt giấy quen thuộc. "Mọi thứ đều là nhân quả. Hạt giống đã gieo, giờ là lúc để nó đơm hoa kết trái," Người Kể Chuyện cất tiếng, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự thâm thúy sâu sắc, như thể đang tóm tắt cả một thiên trường ca về sự tồn vong của nhân loại.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự an nhiên tự tại của một người đã nhìn thấu vạn vật, đã chấp nhận số ph��n và đã tìm thấy ý nghĩa trong sự tồn tại của mình. Ánh mắt y, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, tràn đầy sự thấu hiểu và bình yên. Y nhẹ nhàng khép lại 'Kinh Điển Vô Danh', không phải như kết thúc một tác phẩm đã hoàn thành, mà là sẵn sàng cho một khởi đầu mới – một khởi đầu của sự buông bỏ và tin tưởng.

Y biết rằng, dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ và 'Nhân Đạo' đã vững mạnh, việc duy trì nó vẫn là một thách thức lâu dài. Những "vết sẹo" của Thiên Đạo cũ, những tàn dư của tư tưởng tu tiên, vẫn có thể ảnh hưởng đến hiện tại, đòi hỏi sự cảnh giác và điều chỉnh không ngừng. Nhưng y tin tưởng vào khả năng tự điều chỉnh và thấu cảm của con người. Y tin rằng, cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã từng thắp lên ngọn lửa trí tuệ, và giờ đây, 'Kinh Điển Vô Danh' của y cũng sẽ là một ngọn hải đăng cho những thế hệ mai sau, nhắc nhở họ về những bài học từ quá khứ, và về con đường 'Nhân Đạo' bất diệt.

Việc Tạ Trần thấu hiểu sâu sắc dòng chảy tri thức cổ xưa này củng cố quyết tâm của anh trong việc rút lui khỏi vai trò điều hành trực tiếp, tin tưởng vào sự tự vận hành của 'Nhân Đạo'. Anh đã gieo hạt, đã vun trồng, giờ là lúc để cây tự vươn mình đón nắng gió. Sự kiện Thư Sinh Khai Sáng trao lại tri thức cho mọi người 10.000 năm trước đã báo hiệu cho hành động mà Tạ Trần sẽ làm với 'Kinh Điển Vô Danh', không giữ riêng cho mình mà để nó trở thành di sản chung. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' cổ xưa, và giờ là 'Kinh Điển Vô Danh', nhấn mạnh rằng thách thức của nhân loại không bao giờ kết thúc, nhưng khả năng tự cường và trí tuệ của con người là vĩnh cửu.

Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Y sẽ là một người quan sát vô hình, một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, tin tưởng rằng những hạt giống y đã gieo, những tri thức y đã truyền tải, sẽ tiếp tục dẫn lối cho nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh hoàng hôn dần lặn, mang theo những tia sáng cuối cùng, nhưng trên Thiên Đăng Sơn, một niềm hy vọng mới, vững chãi và bền bỉ, đã bừng sáng trong tâm h���n Tạ Trần.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free