Nhân gian bất tu tiên - Chương 887: Hồi Ức Về Một Thử Thách Cổ Xưa: Mầm Mống Hỗn Loạn Và Sự Trưởng Thành Của Nhân Đạo
Đêm dần về khuya, lễ hội vẫn chưa tan. Tiếng nhạc, tiếng cười, tiếng hát vẫn vang vọng khắp Thôn Vân Sơn, như một minh chứng sống động cho sự tái sinh của nhân gian. Tạ Trần, một mình, bước đi dưới ánh trăng non, lòng tràn ngập sự mãn nguyện và bình yên. Y biết rằng, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và y, người phàm nhân đã phá cục, đã gieo mầm, sẽ tiếp tục là một phần của nó, không phải bằng sức mạnh hay quyền uy, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, mãi mãi là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng dòng chảy của vạn vật.
Y bước đi trong tĩnh lặng, những bước chân nhẹ tựa lông hồng trên con đường mòn phủ sương. Ánh trăng vằng vặc đổ xuống, vẽ nên cái bóng cô độc của y trên nền đất. Dù đã rời xa Thôn Vân Sơn, tiếng reo hò, tiếng cười nói vẫn vương vấn trong gió đêm, như một bản giao hưởng của sự sống mới. Y không vội vã, mỗi bước đi đều như một sự chiêm nghiệm, một sự khắc ghi vào sâu thẳm tâm hồn những gì y vừa chứng kiến. Con đường dẫn y lên Thiên Đăng Sơn, nơi có ngôi miếu đá nhỏ, đơn sơ mà y vẫn thường lui tới để tìm kiếm sự tĩnh lặng và kết nối với dòng chảy vô tận của nhân quả.
Gió thổi vi vút qua những hàng cây tùng cổ thụ, mang theo hơi sương lạnh ngắt và mùi hương thanh khiết của cỏ dại, của đất ẩm. Khi Tạ Trần đặt chân đến ngôi miếu, không gian nơi đây dường như hoàn toàn tách biệt khỏi sự náo nhiệt của thế gian bên dưới. Chỉ còn tiếng gió rì rào như lời thì thầm của vạn vật, tiếng chim đêm thỉnh thoảng cất lên một tiếng gọi xa xăm, và tiếng chuông gió treo trước hiên miếu khẽ khàng ngân lên theo từng đợt gió. Một mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí, như xua đi mọi tạp niệm, mời gọi tâm hồn đến với sự thanh tịnh.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước vào miếu. Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ nhỏ, rọi sáng một góc gian phòng, nơi có một bồ đoàn cũ kỹ. Y không thắp đèn, chỉ để ánh trăng làm bạn. Y ngồi xuống, vắt chéo chân, đưa tay khẽ vuốt lên cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' đang nằm trên đùi. Cuốn kinh thư không có bìa bằng ngọc ngà châu báu, cũng chẳng được chế tác từ lụa là gấm vóc, mà chỉ là những trang giấy thô mộc, được đóng lại một cách giản dị, nhưng bên trong lại chứa đựng toàn bộ chiêm nghiệm của y về 'nhân quả', về 'Nhân Đạo', về sự tồn vong của thế giới này. Khuôn mặt thanh tú của y, dưới ánh trăng, càng thêm phần tĩnh tại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư miên viễn, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, xuyên qua cả không gian và thời gian. Y không nhắm mắt, nhưng ánh nhìn của y lại xa xăm vô cùng, như đang lướt qua hàng vạn năm lịch sử, chạm vào những dòng chảy nhân quả xa xưa mà y đã dày công thấu triệt.
"Mọi thứ đều có căn nguyên, có khởi đầu và kết thúc," Tạ Trần thầm nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Sự sụp đổ của Thiên Đạo, sự trỗi dậy của Nhân Đạo, không phải là ngẫu nhiên, mà là một chuỗi nhân quả liên hoàn, kéo dài hàng vạn năm." Y khẽ lật giở những trang giấy đã ngả màu ố vàng của 'Kinh Điển Vô Danh'. Mỗi câu chữ, mỗi hình vẽ minh họa đơn giản đều là kết tinh từ những chiêm nghiệm sâu sắc của y, từ những lần y "nhìn thấy" quá khứ, hiện tại và những khả năng của tương lai thông qua 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình. Y đọc lại những dòng y đã viết về giai đoạn Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, về những "mầm mống hỗn loạn" đã xuất hiện từ thuở hồng hoang, khi ranh giới giữa tiên và phàm còn chưa thực sự mờ nhạt như bây giờ.
"Thời kỳ đó, linh khí bắt đầu suy kiệt, nhưng con người vẫn còn quá phụ thuộc vào 'ý trời', vào 'tiên đạo'," y suy ngẫm. "Họ không nhìn thấy bản chất của vấn đề, không hiểu được sự liên kết giữa vạn vật, chỉ mãi tin vào những phép tắc cũ kỹ, những quyền năng hão huyền." Y nhớ lại những gì đã ghi chép, những hình ảnh đã hiện lên trong tâm trí y khi y cố gắng phác họa lại bức tranh của một kỷ nguyên đã qua. Sự "mất người" không chỉ là việc tu sĩ đánh mất cảm xúc, mà còn là việc nhân loại dần đánh mất khả năng tự cứu lấy mình, đánh mất niềm tin vào bản thân, vào chính 'nhân tính' của mình. Họ chờ đợi sự cứu rỗi từ bên ngoài, từ những vị thần linh, từ những tiên nhân vốn đã quá xa rời cõi hồng trần.
Tạ Trần cảm thấy một luồng gió lạnh luồn qua khe cửa, khiến y rùng mình khẽ. Y nhắm hờ đôi mắt, không phải để ngủ, mà để tập trung hoàn toàn vào dòng chảy ký ức, vào những hình ảnh đang dần hiện rõ trong tâm trí y. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y không chỉ giúp y nhìn thấu những mối liên hệ hiện tại, mà còn cho phép y du hành ngược dòng thời gian, chứng kiến những sự kiện cốt lõi đã định hình nên thế giới bây giờ. Y muốn một lần nữa xem lại, để khắc sâu hơn vào tâm khảm, những bài học từ quá khứ. Y muốn khẳng định lại niềm tin của mình vào con đường 'Nhân Đạo' y đã vạch ra, thông qua sự đối chiếu với những sai lầm đã mắc phải trong hàng vạn năm về trước. Càng nhìn thấy rõ quá khứ, y càng vững tin vào hiện tại và tương lai. Những dòng chảy nhân quả cứ thế tuôn trào, đưa tâm thức của Tạ Trần về một thời điểm xa xăm, khi Thiên Đạo mới chỉ bắt đầu hé lộ những vết nứt đầu tiên...
Trong "thị kiến" của Tạ Trần, khung cảnh Thôn Vân Thủy mười ngàn năm trước hiện lên rõ nét, sống động như một bức tranh thủy mặc vừa được vẽ. Đó là một ngôi làng chài nhỏ nép mình bên bờ biển, với những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái lá bạc màu theo thời gian, nằm sát bờ biển xanh biếc. Bến cảng nhỏ với vài chiếc thuyền chài cũ kỹ neo đậu, thân thuyền sạm màu nắng gió, lưới đánh cá phơi khô trên bãi cát. Sáng sớm, sương mù vẫn còn lãng đãng vương trên những mái nhà, phủ một lớp màn mỏng lên mặt biển mênh mông, tạo nên một vẻ đẹp mơ màng, yên bình đến lạ. Tiếng sóng biển vỗ bờ rì rầm, như m��t bản hòa ca vĩnh cửu của tự nhiên, hòa lẫn với tiếng chim hải âu kêu gọi bạn tình, tiếng thuyền bè lắc lư cót két và tiếng người nói chuyện lao xao từ phía bến cảng, nơi những người ngư dân đang chuẩn bị cho một ngày ra khơi mới. Mùi biển mặn nồng, mùi cá tươi và mùi gỗ mục từ những con thuyền cũ kỹ quyện vào nhau, tạo nên hơi thở đặc trưng của một cuộc sống gắn liền với đại dương.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ là bề ngoài. Một nỗi lo lắng nặng nề đang bao trùm lấy Thôn Vân Thủy. Trung tâm của sự lo lắng ấy là một dòng suối nhỏ, vốn là nguồn sống chính, cung cấp nước ngọt cho toàn bộ dân làng. Dòng suối ấy, giờ đây, đang dần khô cạn. Không chỉ vậy, màu nước đã chuyển sang một màu đỏ quạch kỳ lạ, không còn trong lành như xưa. Những cây cối mọc ven suối, từng xanh tốt, giờ đã khô héo, lá vàng úa, cành trơ trụi như những bộ xương khẳng khiu. Một số người dân trong làng, sau khi uống nước suối, đã bị mắc một căn bệnh lạ, sốt cao, cơ thể mệt mỏi, da dẻ nổi lên những đốm đỏ. Nỗi sợ hãi lan nhanh như dịch bệnh.
Dân làng tụ tập lại, ánh mắt hoang mang, tuyệt vọng. Họ chỉ trỏ vào dòng suối biến chất, tiếng xì xào bàn tán xen lẫn những tiếng thở dài, tiếng khóc thút thít của phụ nữ và trẻ nhỏ. Giữa đám đông đang hỗn loạn ấy, Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại, một người đàn ông trung niên với tướng mạo khắc khổ, làn da cháy nắng và những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt, đang cố gắng trấn an mọi người. Ánh mắt y ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, thậm chí là tuyệt vọng, nhưng y vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, kiên cường của một người lãnh đạo. Bộ trang phục giản dị của y, dù đã bạc màu, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm cần có.
"Mọi người bình tĩnh! Xin hãy bình tĩnh!" Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại cất giọng khàn khàn, cố gắng át đi tiếng ồn ào. "Ta đã phái người đi mời các vị tiên sư trên núi... họ chắc chắn sẽ có cách cứu chúng ta!" Y cố gắng nói bằng giọng thật dứt khoát, nhưng trong sâu thẳm, y biết rằng lời trấn an của mình yếu ớt đến nhường nào. Y đã phái đi không chỉ một mà nhiều đoàn người, nhưng chưa ai trở về. Núi cao hiểm trở, con đường đến các tiên môn lại càng gian nan.
Một người phụ nữ già yếu, trên tay bế đứa trẻ đang ho khan, quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa: "Cầu xin Thiên Đạo phù hộ! Cầu xin các vị tiên sư giáng trần cứu giúp! Nếu không có nước, chúng ta sẽ chết mất!" Tiếng kêu khóc thảm thiết của nàng như xé nát không khí, kéo theo những tiếng than vãn, cầu nguyện khác từ đám đông. Họ gieo mình xuống đất, hướng về phía những đỉnh núi cao vút, nơi được cho là có các tiên môn sinh sống, nơi các vị tiên nhân có thể nghe thấy lời cầu xin của họ.
"Thủ lĩnh, nước suối ngày càng đỏ hơn!" một thanh niên khác kêu lên, chỉ tay về phía dòng suối, nơi màu nước đỏ sẫm như máu, bốc lên một mùi tanh nồng khó chịu. "Cây cối cũng chết khô hết rồi... Liệu có phải là điềm báo gì không?"
Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại thở dài, ánh mắt y lướt qua những gương mặt hoang mang, những đôi mắt tràn ngập sợ hãi. Y biết, dân làng đang bấu víu vào một niềm tin mỏng manh. Y đã cố gắng hết sức, đã tập hợp những người đàn ông khỏe mạnh nhất đi tìm kiếm nguồn nước mới, đã thử mọi cách dân gian để thanh lọc dòng suối, nhưng tất c�� đều vô vọng. Sự bất lực của y, của toàn bộ phàm nhân trước một hiện tượng kỳ lạ, đã đẩy họ vào vòng xoáy của niềm tin mù quáng và sự tuyệt vọng. Họ không có kiến thức, không có phương pháp, và quan trọng hơn, họ không thể hiểu được gốc rễ của vấn đề. Họ chỉ biết cầu xin, chờ đợi một phép màu từ những người được cho là có quyền năng siêu phàm. Nhưng liệu những "tiên sư" trên núi kia có thực sự hiểu được điều gì đang xảy ra? Hay họ cũng chỉ là những kẻ đang loay hoay trong chính sự bất lực của mình, trong khi Thiên Đạo đang dần suy yếu mà không ai hay biết?
Khi chiều tà buông xuống, mang theo màn sương mỏng và cơn gió lạnh se sắt, một bóng người xuất hiện từ phía con đường mòn dẫn từ núi xuống. Đó là Tu Sĩ Tiền Bối, một người tu sĩ trẻ tuổi, khoác trên mình bộ tiên bào có phần cũ kỹ, không còn vẻ hào nhoáng của thời thịnh vượng nhưng vẫn toát lên khí chất thanh cao của người tu hành. Tuy nhiên, đôi mắt của y lại ẩn chứa một chút hoang mang, một sự bối rối khó che giấu trước những gì đang diễn ra. Dù vậy, y vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo thường thấy, sải bước đến bên dòng suối đỏ quạch, nơi dân làng đang chen chúc. Y đã được dân làng thỉnh cầu, sau nhiều ngày chờ đợi mòn mỏi.
"Tiên sư đã đến rồi! Cứu chúng tôi với, tiên sư!" Tiếng reo mừng xen lẫn hy vọng bùng lên từ đám đông. Dân làng nhanh chóng dạt ra, mở đường cho vị tu sĩ. Họ nhìn y với ánh mắt sùng kính, như thể y là vị cứu tinh duy nhất có thể giải thoát họ khỏi tai ương.
Tu Sĩ Tiền Bối nhíu mày, nhìn chằm chằm vào dòng nước đỏ như máu, mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi y. Y không khỏi cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt trầm tĩnh. Y đưa tay lên, thi triển pháp quyết, một luồng linh khí xanh biếc bốc lên từ lòng bàn tay y, bao phủ lấy dòng suối. Y muốn dùng pháp thuật thanh tẩy nguồn nước, như những gì y đã được truyền dạy trong Bạch Vân Quan. Trong tâm trí y, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng pháp thuật, bằng quyền năng của tiên đạo.
"Bọn phàm nhân các ngươi không hiểu!" Tu Sĩ Tiền Bối cất giọng cao ngạo, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. "Đây là tà khí từ U Minh xâm nhập, làm ô uế nguồn nước của các ngươi! Để ta ra tay! Chỉ cần thanh tẩy tà khí, mọi thứ sẽ trở lại bình thường!" Y tin chắc vào lời giải thích của mình, tin rằng mọi vấn đề đều xuất phát từ những thế lực tà ác, hoặc do sự trừng phạt của Thiên Đạo. Y không mảy may suy nghĩ đến khả năng Thiên Đạo đang suy yếu, hay linh khí đang biến đổi, tạo ra những hiện tượng mà ngay cả tiên gia cũng chưa từng thấy. Khái niệm "mất người" trong tu hành không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng thấu hiểu, khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan, ngoài khuôn khổ giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí.
Luồng sáng xanh từ pháp thuật của Tu Sĩ Tiền Bối bao phủ lấy dòng suối, phát ra ánh sáng chói lọi. Tuy nhiên, hiệu quả của nó chỉ diễn ra trong chốc lát. Màu đỏ của nước suối dường như chỉ nhạt đi một chút, rồi nhanh chóng trở lại, thậm chí còn đậm hơn trước. Luồng sáng xanh yếu ớt kia nhanh chóng bị dòng nước đỏ nuốt chửng, như thể bị một sinh vật sống hút cạn năng lượng. Một tiếng "kh�� khụ" nhỏ vang lên. Tu Sĩ Tiền Bối ho khan, cơ thể y khẽ run rẩy. Y đã dùng toàn bộ linh lực của mình, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Vẻ mặt y lộ rõ sự bối rối, nhưng y vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm, không để lộ sự hoảng loạn.
"Tiên sư... liệu có cách nào triệt để hơn không?" Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại khẽ hỏi, giọng nói đầy hy vọng nhưng cũng không giấu được sự thất vọng. Y đã đặt tất cả niềm tin vào vị tiên sư này, nhưng dường như phép thuật cũng không thể giải quyết được vấn đề.
Tu Sĩ Tiền Bối quay phắt lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân Cổ Đại. "Đây không phải là tà khí bình thường! Có lẽ có một vị đại năng nào đó đã ra tay nguyền rủa vùng đất này! Hoặc đây là ý chỉ của Thiên Đạo, trừng phạt các ngươi vì tội lỗi nào đó!" Y đổ lỗi cho những thứ mơ hồ, không thể kiểm chứng, thay vì thừa nhận sự bất lực của bản thân. Y không thể chấp nhận rằng kiến thức và quyền năng của mình đã lỗi thời, không còn phù hợp với những biến động của thế giới. Y không thể nhìn thấy mối liên hệ nhân quả sâu xa hơn, rằng sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần làm thay đổi mọi quy luật tự nhiên, rằng những gì y học được từ thời thịnh vượng của linh khí đã không còn hiệu nghiệm. Y chỉ biết bám víu vào những giáo điều cũ kỹ, vào sự kiêu ngạo của một kẻ tu hành.
Dân làng lại rơi vào vòng xoáy của tuyệt vọng và sợ hãi. Họ bắt đầu tự trách móc, tự hỏi mình đã phạm tội gì mà phải chịu đựng sự trừng phạt khắc nghiệt đến vậy. Tiếng cầu nguyện lại cất lên, nhưng lần này yếu ớt hơn, đầy rẫy sự tuyệt vọng. Tu Sĩ Tiền Bối đứng đó, vẻ mặt ngày càng thêm hoang mang, nhưng vẫn cố tỏ ra uy nghiêm. Y biết mình không thể giải quyết được vấn đề, nhưng y không thể thừa nhận điều đó trước mặt đám phàm nhân này. Sự kiêu ngạo, sự chấp niệm vào quyền năng và địa vị đã che mờ lý trí y, khiến y không thể tìm ra con đường đúng đắn. Đó là một trong vô vàn những khoảnh khắc mà sự "mất người" bắt đầu diễn ra, từ chính những bậc tu hành cao quý nhất. Y đã không thể nhìn thấy, không thể thấu hiểu, và cu���i cùng, không thể cứu giúp.
Tiếng chuông gió lại khẽ ngân vang, kéo Tạ Trần thoát khỏi dòng chảy ký ức miên viễn. Y mở mắt, ánh mắt sâu thẳm vẫn còn vương vấn hình ảnh dòng suối đỏ quạch và gương mặt tuyệt vọng của dân làng, vẻ bối rối của vị Tu Sĩ Tiền Bối. Cái lạnh của đêm khuya, hơi ẩm từ sương đêm thấm vào da thịt, khiến y rùng mình nhẹ. Y thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự tiếc nuối cho những số phận đã trải qua hàng vạn năm về trước, nhưng đồng thời cũng là sự mãn nguyện cho hiện tại. Y đã "thấy" toàn bộ quá trình, từ sự bùng phát của vấn đề cho đến sự thất bại của cả phàm nhân lẫn tu sĩ thời đó. Họ, cả hai phe, đều bất lực, vì họ không thể nhìn ra bản chất của sự suy yếu Thiên Đạo, không thể thấu triệt được quy luật nhân quả đang vận hành.
"Mười ngàn năm trước... sự suy yếu của Thiên Đạo chỉ mới bắt đầu, nhưng mầm mống của sự hỗn loạn đã hiện hữu," Tạ Trần thầm nhủ trong tâm trí, giọng nội tâm trầm lắng như dòng suối ngầm. "Họ không thể thấy được 'nhân quả' đằng sau sự biến đổi của linh khí, không thể hiểu rằng mọi thứ đều là sự phản ứng dây chuyền của một hệ thống đang sụp đổ. Họ chỉ biết đổ lỗi cho tà khí, cho ý trời, cho sự trừng phạt. Họ đã mất đi khả năng tự suy xét, tự kiến tạo giải pháp, và cuối cùng, họ đã 'mất người'."
Y liên tưởng đến những gì y vừa chứng kiến tại Thôn Vân Sơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng, và Nữ Hoàng Đồ Long – những người lãnh đạo của kỷ nguyên mới, những người từng là tu sĩ quyền năng, giờ đây lại đang giải quyết những vấn đề tương tự bằng một cách hoàn toàn khác. Họ không còn bám víu vào pháp thuật hay quyền năng tuyệt đối. Thay vào đó, họ dùng trí tuệ, sự thấu hiểu, sự cộng tác, và trên hết là đặt 'nhân tính' lên hàng đầu. Khi gặp một vấn đề, họ không vội vàng đổ lỗi hay dùng quyền phép trấn áp, mà tìm hiểu nguyên nhân sâu xa, lắng nghe ý kiến của dân chúng, cùng nhau tìm ra giải pháp phù hợp nhất với con người và môi trường.
Ví dụ như việc xây dựng các con kênh dẫn nước mới, phát triển các phương pháp canh tác bền vững, hay thậm chí là tìm kiếm những nguồn thực phẩm thay thế khi một loại cây trồng nào đó bị ảnh hưởng bởi sự biến đổi của linh khí. Tất cả đều là những giải pháp mang tính 'nhân đạo', xuất phát từ sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, chứ không phải sự kiêu ngạo của kẻ mạnh. Họ không còn mù quáng dựa vào quyền năng hay giáo điều cũ kỹ của Thiên Đạo. Họ đã thực sự "tìm lại được người", tìm lại được bản chất nhân văn của mình.
"Nhưng bây giờ, Lăng Nguyệt, Dương Quân... họ đã khác," Tạ Trần tiếp tục suy ngẫm. "Họ đã trưởng thành, đã nhìn thấy được con đường. Họ không còn là những kẻ phụ thuộc vào quyền năng hão huyền, mà là những người kiến tạo, những người dẫn dắt bằng trí tuệ và tình thương. Trật tự nhân gian đã thực sự trưởng thành, không còn non nớt và phụ thuộc như mười ngàn năm về trước." Y cảm nhận được sự vững chãi của 'Nhân Đạo', một trật tự được xây dựng từ chính nội lực của con người, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay bất kỳ thế lực siêu nhiên nào.
Y khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự an tâm, sự tin tưởng vào những hạt mầm y đã gieo. Y đặt cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' sang một bên, nhẹ nhàng như đặt xuống một gánh nặng đã được hoàn thành. Y đứng dậy, bước ra hiên miếu, nhìn về phía biển mây mờ ảo dưới ánh trăng. Dưới kia, nhân gian vẫn đang say ngủ, nhưng y biết, một kỷ nguyên mới đang bừng tỉnh, mạnh mẽ và tự chủ hơn bao giờ hết.
Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài, y biết rõ điều đó. Sẽ có những thử thách mới, những biến cố không lường trước. Những "vết sẹo" của Thiên Đạo cũ vẫn có thể ảnh hưởng đến hiện tại, ám chỉ rằng dù 'Nhân Đạo' đã vững mạnh, những tàn dư của quá khứ vẫn cần được lưu tâm. Nhưng Tạ Trần tin tưởng vào khả năng tự điều chỉnh và thấu cảm của con người. Y tin rằng, với những gì Lăng Nguyệt, Dương Quân và những người khác đã học được, với những giá trị cốt lõi của 'Nhân Đạo' đã được khắc sâu, họ sẽ có đủ trí tuệ và lòng dũng cảm để đối mặt với mọi sóng gió.
Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Y sẽ là một người quan sát vô hình, một "điểm neo nhân quả" thầm lặng, tiếp tục định hướng dòng chảy của vạn vật bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, không phải bằng quyền năng. Cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' kia, sẽ là một di sản, một ngọn hải đăng cho những thế hệ mai sau, nhắc nhở họ về những bài học từ quá khứ, và về con đường 'Nhân Đạo' bất diệt. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi vạn vật, và Tạ Trần, trong tĩnh lặng, hòa mình vào không gian vô tận của Thiên Đăng Sơn, lòng tràn ngập niềm tin vào tương lai của nhân gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.